PDA

View Full Version : [ SBD 34 ] Lời của gió...


zasw
10-03-2010, 06:06 PM
* Họ và tên : Wind
* Ngày tháng năm sinh: 6.6.87
* Nơi ở : HN
* Yahoo / Email: secret
* Người muốn gửi lời thú tội : For
* Nội dung: ...


http://sitebuilder.yola.com/sites/S3/D495/Dc42/D625/D4b4/Uf44fecd80d054b2eae734b452624c594/8a4986cb264bd8c001264ee6e892258c/resources/Kim%20Yoon%20-%20November.mp3

http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=39128&pictureid=585077


http://truongton.net/forum/imagehosting/9153994b44a68856682.gif


Lời của gió...

http://truongton.net/forum/imagehosting/9153994b44a68856682.gif


http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=40340&pictureid=612702


http://truongton.net/forum/imagehosting/9153994b44a68856682.gif


Cat Cafe, cà phê đen và có đá


Tôi là thằng cha khá nghiện coffee, đặc biệt đen đá ( cách gọi tắt của cà phê đen và có đá). Phải nói rằng, đây là quán quen của tôi- tín đồ tin cậy của thức uống gây nghiện mang tên coffee. Tôi khá thích không gian nơi đây, 1 chút cô đọng giữa Hà Nội tấp nập, đó là khi những cánh cửa kính được đóng kín. Và khi chúng mở ra, cái ồn ào lùa vào trong từng ngách nhỏ, quán vốn có hai mặt tiền.

http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=40395&pictureid=613782


Tôi tới đây vào 3h mỗi chiều, để thưởng thức cà phê, ngắm đường phố, làm việc và thỉnh thoảng cả lướt web. Chỗ quen luôn là góc trái, cạnh cửa kính.

Và hôm nay, "góc trái, cạnh cửa kính" đã "bị chiếm". Kẻ địch là một cô gái, không xinh, hơi mập và đang ôm khư khư cuốn menu chăm chú ngắm chú mèo đen trên nền chữ tên quán cách điệu. Tôi chọn 1 chỗ gần đó, lặng lẽ quan sát. Thành thói quen, tôi chợt hình dung xem, cô bé sẽ chọn cà phê gì? Capuchino hay Macchiato ?

http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=40395&pictureid=613777


" Đen đá của em đây!"- chợt tiếng anh chàng bồi bàn vang lên. " 1 cô nàng khá thú vị" - tôi tự nhủ, tất nhiên, tiếp tục quan sát. Nàng nhẹ nhàng mở laptop, chăm chú vào màn hình và không quên đưa tách cà phê lên nhấp vài ngụm. Chợt nhăn nhó, có lẽ vì quên cho đường, tôi bỗng muốn cười phá lên vì cái cử chỉ trẻ con đến lạ lùng. Rồi cứ như một thước phim quay chậm, tôi lặng ngắm nàng, từ khoảng cách khá gần, cho-tới-lúc-ra-về....Đó là lần đầu chúng tôi gặp nhau.

http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=39547&pictureid=594090

http://truongton.net/forum/imagehosting/9153994b44a68856682.gif


Cat Cafe, giọt cà phê và những giọt nước mắt


Tôi vẫn lên quán mỗi ngày. Dù rất muốn nhưng tôi cũng không gặp lại được người con gái "thú vị" kia nữa. Dường như, em chưa từng tồn tại, hoặc chăng đã bước qua khỏi cuộc sống của tôi. Rồi 1 ngày, tôi gặp lại em - quán cũ - chỗ cũ và tách cà phê đen đá quen thuộc. Nhưng - em không chăm chú vào laptop với sự thích thú như lần trước - em ngồi quay lưng lại với cửa kính - quay lại với toàn bộ thế giới xung quanh - dường như em đang khóc. Đúng, em đang khóc - từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má cao - từng giọt nước mắt thủy tinh rơi xuống - vỡ tan trên mặt bàn, rơi cả vào tách cà phê - hòa tan vào những giọt cà phê đen sóng sánh. Cứ lặng lẽ như thế, em ngồi im lặng và khóc, không ai, không một ai biết, trừ tôi, không một ai đưa cánh tay lau giọt nước mắt trên khuôn mặt em, tôi biết, nhưng tôi không thể, tôi không đủ dũng cảm...

http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=40338&pictureid=613464


Cái không khí xung quanh như đặc quánh lại, chầm chậm, không ai cả mà là thời gian, thời gian đã lau đi nước mắt cho người con gái ấy. Em lại đứng dậy, và bước đi. Tôi tự hỏi: " làm thế nào mà em mạnh mẽ đến thế?"


Tôi đã nghĩ đó là lần cuối cùng tôi gặp cô ấy, hình ảnh cuối của em trong tôi là những giọt nước mắt thủy tinh, buồn đến vô hạn, ám ảnh và day dứt.

http://truongton.net/forum/imagehosting/9153994b44a68856682.gif

Super market, rau cải và bí xanh.


Cuối tuần, dẹp công việc sang một bên, tôi tới nhà chị ruột ở một khu đô thị mới ven đô, giúp vài việc lặt vặt và cũng là nghỉ ngơi sau một chuyến công tác dài ngày ở miền Trung nắng gió. Một lần nữa, một cái lướt qua, tôi gặp lại em, không phải do tôi tưởng tượng, đúng là em. Em đứng đó, ngay tại khu rau quả của siêu thị tôi đang đứng, một tay là rau cải, và tay kia là bí xanh. Tôi chợt bật cười trước cử chỉ ngây ngô đó, có lẽ em đang phân vân xem nên mua rau cải, bí xanh, hay cả hai. Và tôi muốn làm quen với em. Tôi không muốn lần nữa, em bước qua tôi, để lại tôi với những tiếc nuối xa xôi

http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=39958&pictureid=602939


Một kế hoạch làm quen hoàn hảo. Nhân vật chính là đứa cháu ruột nhỏ của tôi, em và tôi. Khi tôi chỉ vào em và nói rằng "mẹ con kìa", vì có lẽ, trông em có nét gì đó khá giống với chị gái sinh đôi của tôi. Thằng bé lập tức, chạy về phía người mà nó nghĩ là "mẹ" và luôn miệng "mama", em bị cuốn vào tiếng tíu tít của thằng bé từ bao giờ, em bế nó lên, nhẹ nhàng như em quấy tách cà phê em vẫn uống, hôn lên trán nó, hỏi han nó, và mỉm cười. Đó là ngày chúng ta chính thức quen nhau.

....
http://truongton.net/forum/imagehosting/9153994b44a68856682.gif

Cà phê đen và cà phê sữa


Chúng tôi quen nhau, và nhanh chóng thân với nhau, bằng cách này hay cách khác. Hình ảnh cô bé đeo headphone, đọc sách, chăm chú bên laptop, và quấy đều tách cà phê đá, đã quen thuộc trong tôi. Tất cả, đều toát lên vẻ nữ tính, trừ "đen đá". Không biết từ lúc nào, tôi không thích đen đá nữa, vì đơn giản, nó làm mất đi nét nữ tính trong cô bé nhỏ của tôi. Tôi bắt đầu có thói quen uống cà phê sữa và nóng, với hy vọng thay đổi một ai đó. Nhưng có lẽ là không cần thiết, điều đó là mất đi sự đặc biệt trong em. Chẳng phải, tôi thấy ấn tượng vs em cũng chính vì sự đặc biệt đó sao?

http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=39958&pictureid=602931

http://truongton.net/forum/imagehosting/9153994b44a68856682.gif



Paradise, ngày mưa phùn


Em lặng nhìn vào khoảng không bên ngoài, không quay người lại, chợt lên tiếng:

- Phong này, đến bao giờ thì các ngọn đèn đường sẽ tắt?

- Khi nào trên đường không còn một ai nữa - tôi trả lời bâng quơ

Vẫn chăm chú nhìn vào những ngọt đèn đường, em im lặng

- Đừng lo, dù thế nào, anh cũng sẽ luôn rọi sáng con đường em đi - tôi chợt lên tiếng- như một phản xạ tự nhiên- không chủ ý

Em quay lại phía tôi, nở nụ cười, nụ cười làm xao xuyến trái tim tôi

....

http://truongton.net/forum/imagehosting/9153994b44a68856682.gif

Anh sẽ làm anh trai của em nhé?


Paradise, 4 p.m

Anh sẽ mãi là anh trai của em nhé ? - em nhìn thật sâu vào đôi mắt người đối diện - là tôi , nói rành mạch.

Mắt tôi cụp xuống. Tôi tránh ánh mắt trong trẻo đó - nhìn về hướng khác - nơi những chiếc lá vàng nhẹ nhàng tung người rơi xuống - im lặng. Tôi ước, người ngồi đối diện em lúc này - không phải tôi.

http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=39036&pictureid=582847


Quấy đều tách cà phê. Không khí như trùng xuống. Tất cả lặng im, chỉ còn nghe thấy tiếng đồng hồ- bước đi của thời gian.

Đôi mắt ấy vẫn đang dõi theo từng ánh nhìn của tôi. Ừ thật khẽ, đủ để nghe và cũng đủ để tan biến trong hư không....




Phải làm sao cho em hiểu?
Tất cả không phải tình cờ như em nghĩ ?

Phải làm sao cho em hiểu?
Lần gặp trong siêu thị không phải lần đầu tôi gặp em

Phải làm sao cho em hiểu?
Tất cả là do sự sắp xếp của chính tôi

Phải làm sao cho em hiểu ?
Tôi chẳng hề thích cà phê sữa ?

Phải làm sao cho em hiểu ?

Tôi yêu em

http://truongton.net/forum/imagehosting/9153994b44a68856682.gif


http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=38364&pictureid=569912

stupid ghost
10-03-2010, 08:51 PM
bài hay quá
mong bạn sẽ đoạt giải
:x

girl_like_manga
13-03-2010, 04:34 PM
For- Forever :)

Mãi mãi- nắm tay- và bước đi- anh trai.

[♥]

phoenix13
13-03-2010, 06:24 PM
tôi yêu em

chỉ đơn giản là thế

bài vjk của anh hay lắm

t

kei_love
13-03-2010, 06:47 PM
thíc bài viết của a lắm ạ :)
cả câu chuyện ngắn kia nữa :)