PDA

View Full Version : Té...


yukichan
26-05-2007, 09:16 PM
Vì sao vậy...vì sao lại có nỗi đau...

Nó đã từng chịu đựng biết bao nỗi đau, đã từng biết thế nào là thất vọng, nó đã từng chôn mình trong vỏ ốc của bản thân, khóc trong bóng tối và cũng từng nghĩ tới chuyện tự sát...

Mỗi lần như vậy, nó biết nó đã có một khoảng tối trong tâm hồn...

Té...nó đã từng té, té trầy trụa, té chảy máu, đau đến nỗi đã có lúc nó nghĩ noẳng phải đừng lên làm gì.... Đau quá.... nên dù có đứng dậy nó cũng sẽ ko khỏi đau...chi bằng cứ nằm đây...

và nó đã khóc...

Như thể lần này là hết rồi đó, là xong rồi đó, nó sẽ lãng quên hết tất cả...

Đã có những lúc nó ngước mặt nhìn trời bằng đôi mắt đỏ ngầu oán hận, bằng tâm hồn đầy bi thương và bằng nước mắt...

Nó đã rút vào vỏ ốc, im lặng ko mở miệng bao giờ, ánh mắt nó vô hồn và cô đơn ...

Nhưng rồi một ngày, nó nhận ra tất cả chỉ là những thử thách, những chông gai, và nó nhận ra, nếu khi té, nó đứng dậy,thì dù ít hay nhiều, nó cũng đã tìm dc hy vọng sống cho bản thân...

Nó nhận ra cuộc đời rất đẹp,nhưng để nhận ra điều đó,nó đã dc cuộc đời dạy cho một bài học, ăn sâu vào tiềm thức...

" Hãy cảm ơn nỗi đau, vì nhờ có chúng mà bạn đã trường thành "

hoainiem1972
27-05-2007, 12:25 PM
khi ta vấp ngã thì đi62u đầu tiên ta chỉ biết nhìn vào chổ bị đau mà ko nghĩ ra tại sao ngã mà nhớ vô tình ta sẽ bi ngã tiếp , ngã 1 lần và 2 lần nhưng ít ai rất ra kinh nghiệm để ko bi ngã nữa .
Càng có it kinh nghiệm sống thì càng dễ ngã vì cuộc sống nó quá thục dụng và cực kì bon chen

Salut
27-05-2007, 12:29 PM
hix , mấy pác cứ bày đặt văn thơ, thử nhảy lầu cho té koi, đau thí pà, việc đầu tiên nghĩ tới là đi kím bx để bôi thuốc ~^_^~

cảm ơn lời góp ý... ko cần thiết của bạn.

nếu spam nữa đừng trách tôi ko nể thành viên hoạt động lâu.

yukichan