PDA

View Full Version : Mưa!


callhikaru
26-05-2007, 11:30 PM
Mưa! Mùa hạ lại về với những cơn mưa bất chợt! Mưa!
Chiều, thi xong. Nó lang thang trên đường cùng nhỏ bạn. Cái không khí tấp nập của thành phố khiến nó càng cảm nhận cái cảm giác sâu hun hút trong lòng mình. Hình như, ở đây con người ta chỉ biết mải mê đi về phía trước mà chẳng bao giờ nhìn lại, hay nhìn sang bên cạnh. Mưa! Mọi người càng vội vã! Mưa! Nó càng buồn, càng nhớ!
Nhỏ bạn đi bên cạnh chẳng nói gì, dường như nó hiểu rằng con bạn mình cần sự tĩnh lặng trong lúc này sau những gì mà nó vừa kể khi ngồi trên xe bus. Sự thất vọng và đau đớn về một lòng tin vừa bị đánh mất. Ừ, nó cũng trẻ con thật, nhưng đó đâu phải là cái tội, nhưng ở cái tuổi của nó trẻ con thế mãi chẳng ai xem ra gì...Mưa, càng lúc càng lớn.
8H30,nó tiễn nhỏ bạn lên xe bus, đây có lẽ đã là tuyến cuối cùng, sao lâu quá, ừhm, mà hình như sự chờ đợi bao giờ cũng đem lại cảm giác lâu thế cả. Nó ghét đợi chờ, ghét lắm, bởi nó đã từng đau khổ biết bao vì phải đợi chờ dù chính nó biết chẳng bao giờ được kết thúc. Mưa! Rơi nhanh! Những giọt mưa lớn cứ rơi mãi rơi mãi, màn trời trắng xoá, chiếc dù trở nên wá bé để có thể che cho hai đứa. Ước, lạnh! Nước mưa chảy cả xuống mặt ,xuống áo, rồi thấm vào da thịt. Cái cảm giác lành lạnh, mát dịu xen lẫn một nỗi buồn, nỗi nhớ khó tả. Ê! Hát một bài nghe đi...Ừ, để tao hát bài tủ của tao nha...Anh mang trao cho em nụ hồng, nụ hồng mong manh.....Tiếng mưa vẫn rơi từng đêm...tiếng hát của nó lẫn vào không gian, hình như chỉ nó là nhỏ bạn nghe, bạn nó khóc,...mày đừng hát nữa, buồn wá...
Nó đứng đó nhìn từng chiếc xe vụt qua. Mưa vẫn cứ rơi! Hình như đã lâu lắm rồi nó mớ đứng dưới mưa lâu thế này. Mà cũng lâu gì đâu, một năm, ngỡ là dài nhưng sau ngắn ngủi, ngắn ngủi cho một chuyện tình buồn trôi wa trong thầm lặng. Mưa, hãy trôi đi nhé nỗi buồn, và còn lại đây niềm vui kỉ niệm. Xa rồi tuổi thơ, xa rồi ngày ấy !
Mưa!

Mắt_Sói
27-05-2007, 03:00 PM
Tại sao mỗi khi anh buồn, anh điều chỉ gặp em trong cơn mưa ?
Vì... giọt mưa sẽ hòa lẫn những giọt nước mắt của anh, cuốn trôi đi tất cả nỗi buồn... Mưa... như vậy em sẽ không thấy anh khóc...

callhikaru
27-05-2007, 09:21 PM
Mưa!
Chủ nhật! Sáng nay, nó chẳng buồn dậy sớm, mệt mỏi vì tối qua thức đến 1h để nghiền ngẫm mấy con virus dính vô máy. Đau lòng ghê, chẳng biết mấy ông hacker tạo nên virus để làm gì mà hại đời cái máy thân yêu của nó thế!
Mưa! Lạnh ghê! Ngủ thêm miếng nữa. Chợt nó nhớ, hình như sáng nay nó phải lên trường. Mệt ghê cơ, nó muốn ngủ chút nữa. Vội vàng, nó bay xuống lầu, ê, con nhỏ lười, trễ xe bus rồi.
Mưa! Xe bus!
Tự khen mình sáng nay dậy sớm ghê, nó huýt sáo khe khẽ. Khi ngồi định thần trên cái ghế xe bus một hồi, nó phát hiện mình đang độc chiếm cái ghế. Sướng! Tiếng nhạc từ chiếc radio của chiếc đài vang lên. Nó gióng tai nghe chương trình âm nhạc yêu thích của mình.
Mưa! Lại mưa! Nó phát hiện hình như mọi chuyện tình buồn đều được vị thần mưa thấu hiểu đến lạ kì, bởi tiếng mưa cứ như tiếng khóc rấm rứt, âm ỉ, lúc như những giọt nước mắt chẳng thành giọt, lúc lại ào ào mãnh liệt như nỗi đau li tan mối tình đầu!
Mưa! Nó lắng tai nghe bài hát đêm nghe tiếng mưa rơi, và cả cái giọng đọc đều đều, ấm ấm của người đọc trên radio. Ban đầu, nó kô chú ý mấy với cái bài cảm nhận thường thức này nhưng cứ như những giọt mưa, càng rơi càng thấm, càng rơi càng mãnh liệt, gieo vào lòng nó cảm giác khó tả. Nó muốn bật khóc khi nghe câu chuyện tình đẹp mà buồn của người chị tác giả. Nó muốn xẻ chia và an ủi. Tội wa, ước gì, nó có thể chia xớt chút niềm vui của mình. Gắng gượng, nó giữ cho mình cái vẻ bình tĩnh. Mưa ! Vẫn rơi, hình như chỉ mình nó nghe thấy, nhìn thấy. Mưa! Trắng xóa!

iu_con_gai123
28-05-2007, 10:58 PM
và mưa đã để lại cho tôi bao kỉ niệm về gia đình và bạn bè mới thấm thoát ma đã qua một mùa hè mùa hè là mùa bát đầu nhửng cơn mua ^__^

Mắt_Sói
29-05-2007, 09:15 AM
Mưa ! Nó vẫn ngồi đấy, ngồi trong mưa. Mưa càng ngày càng lớn, nhưng nó không quan tâm. Như một cái gì đó... uhm... nó muốn trừng phạt mình. Tại sao ?
Mưa ! Vẫn rơi... Nó tiếc nuối, vì đã để cho người con gái nó yêu thương nhất rời xa...