PDA

View Full Version : Ba má ơi hãy động viên con!


_hoatuyet_
28-05-2007, 08:26 AM
Năm nay là bước ngoặc trong cuộc đời của con. Kỳ thi đại học đang đến gần. Con biết thời gian này ba má lo lắng cho con nhiều lắm. Lo lắng và cả hi vọng nữa. Trong thâm tâm con hiểu điều đó. Con là một học sinh bán công, sức học của con từ xưa đến giờ cũng không khá lắm. Trong khi đó ba má luôn hi vọng con sẽ đỗ đại học. Đỗ đại học, cả con, ba má và những người xung quanh đều biết đối với con đó là một bài toán hóc búa. Nhưng oái ăm thay mọi người đều muốn có được lời giải đáp cho bài toán ấy.

Hai anh của con đã vào đại học. Con biết ba má cũng rất muốn được một lần sống trong niềm hạnh phúc mà hai bác con đã từng được hưởng. Vốn xuất thân là một nông dân “chân lấm tay bùn” nay có đứa con vào được đại học để đổi đời “dãi nắng dầm sương” thì ai mà không hãnh diện phải không ba má? Ba má ạ! Con biết điều đó chứ thậm chí là hiểu rất rõ nữa là đằng khác.

Có nhiều đêm thức đến hai ba giờ sáng học bài, nghe tiếng thở dài của ba con buồn lắm. Con biết ba đang lo lắng cho con. Cả nhà chỉ còn có mỗi mình con mà. Nhiều lúc con tự hỏi phải chăng vì con mà ba trằn trọc suốt đêm trong khi cả ngày nay ba đã vất vả nhiều với công việc đồng án. Ba ơi, những lúc ấy con thương ba nhiều lắm.

Chỉ còn vài tháng ngắn ngủi nữa là con sẽ bước vào kỳ thi đại học. Ba má biết không con cũng lo lắng nhiều lắm. Con đang nỗ lực hết mình để hi vọng sẽ làm vui lòng ba má. Nhưng có nhiều lúc những lời nói của ba má làm con thấy buồn và hụt hẫng. Con nhớ có một lần má có nói với hai anh con rằng: “Học bán công thì dễ gì mà đậu được đại học. Tốt nghiệp đó biết có đậu chưa mà mơ xa. Thím thấy chẳng có hi vọng gì cả con à!”. Má biết không câu nói của má đã vô tình làm tim con rỉ máu. Con đau lòng lắm. Chẳng lẽ ba má không biết vì ba má mà con đã cố gắng rất nhiều đó hay sao. Lúc trước đúng là con còn ham chơi lại còn quậy phá làm ba má buồn. Nhưng gần hai năm nay những buổi sinh nhật những cuộc đi chơi con đều xa lánh. Con chỉ biết có sách vở. Chỉ biết một điều duy nhất là học và học. Có nhiều đêm vì quá mỏi mệt mà con đã gục trên chồng sách vở rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Con biết điều má nói có khi chỉ là buột miệng nói ra. Má lo lắng là đúng. Má thất vọng vì con cũng đúng. Nhưng má biết không, con đang đứng trước một thời khắc hết sức quan trọng. Mà ở thời khắc đó con cần có sự động viên của ba má hơn bao giờ hết. Cái con cần lúc này không phải là những lời như má đã nói với hai anh con. Mà cái con cần đó là sự chia sẻ, những lời động viên tinh thần. Bởi bây giờ con đang bấn loạn. Con sẽ thấy hạnh phúc biết bao khi những lúc con thiếp đi trên bàn học má đến bên con nhẹ nhàng bảo: “Con ơi, mệt quá thì qua giường ngủ sáng mai học kẻo cố quá lỡ ốm thì khổ…”. Ở thời khắc này con cần lắm những lời nói dịu dàng ấy của má. Nó sẽ là động lực giúp con tiếp tục cố gắng hơn nữa và đủ sức vượt qua những khó khăn phía trước.

Con hi vọng ba má hãy hiểu cho con. Hãy động viên cho con. Con hứa sẽ cố gắng hết sức mình để làm ba má vui lòng. :)
( 24h.com.vn )

phongthieuca
10-06-2007, 01:46 AM
Cảm ơn bạn!! bài này hay lắm!!!!!!!!!!

whynot65
20-06-2007, 07:53 AM
hoa tuyết viết hay thật đó, đừng bùn nũa, cố gắng lên nha bạn

khoviyeuem12
30-06-2007, 08:11 AM
hoa tuyết viết hay thật đó, đừng bùn nũa, cố gắng lên nha bạn