PDA

View Full Version : hahahahha


thanhcattuhan83
23-05-2007, 11:26 PM
trời lại mưa....mưa đến từ đâu để cho con phố thêm buồn,những giọt mưa rơi

trắng muốt,giá lạnh......ướt mềm....mưa đầu mùa là cơn mưa bất tận, mưa như

trút nước.....mưa bay điệp trùng....con đường vắng lặng .....


lang thang....những bước chân lang thang trên những con đường dài với nỗi

buồn không thể nào chia sẻ, nỗi cô đơn , trống vắng đến tan nát....buồn....

lạnh..... và không biết mình đang đi về đâu... lòng mình ngổn ngang, tâm trạng

mình rối bời, mình chẳng hiểu nổi mình nữa....vui buồn lẫn lộn mà có vui bao giờ

đâu....những nụ cười trên môi chẳng qua chỉ là để che đậy những nỗi buồn vụn

vỡ bên trong......đôi khi mình có cảm giác những vết thương ngày ấy đang

quay trở lại,vây kín lấy tâm hồn mình....trái tim lại hằn lên những vết cắt, tứa

máu và đau đớn, và âm thầm rỉ máu ấm.....



những bước chân đưa mình về với quá khứ xa xưa .....tháng ngày êm đềm và

cũ kỹ ....kỷ niệm là một cái gì đó rất thiêng liêng mà người ta đã cất kỹ vào tận

đáy sâu thắm tâm hồn mình để rồi khi nhìn lại lòng lại trào dâng niềm xót

xa .....nuối tiếc.....



Mình rất hay nhớ về kỷ niệm , nhất là những buổi chiều mưa rơi, ký ức của mình

là những cơn mưa thật buồn....Mình thích mưa nhưng đôi khi mình cũng sợ

mưa....mưa làm mình nhớ. Nhớ và buồn...mình sợ những nỗi buồn nhưng lại thờ

ơ với niềm vui ....niềm vui giây lát, chợt đến rồi đi ....chẳng đủ để cho mình

những ngày tháng bình yên .....niềm vui thoảng qua như cơn gió khiến mình

thấy cô đơn hơn , buồn hơn , vụn vỡ hơn .....





Mấy hôm nay mình rất khác, mình biết, có cái gì đó đang thay đổi trong mình,

mình đang cố thay đổi cuộc sống .......mình phải thay đổi vì người xưa đã lấy

chồng......N đã có cuộc sống riêng, người ấy đã hạnh phúc....hãy quên đi đừng

nhớ...Nhiều lúc mình ngồi lại 1 mình, mình đã nghĩ rất nhiều về kỷ niệm và quá


khứ. Mình biết mình không thể sống mãi với những tháng ngày buồn bã ấy, mình


biết mình phải quên đi....nhưng..sao mình đôi khi lại yếu đuối

thế......Đêm......mưa rơi ồn ào trên mái hiên nhà, cơn mưa đầu mùa ào ạt như


trút nước.... mưa tưởng như không bao giờ dứt....những giọt mưa đuổi nhau

chạy trên hiên nhà như những nốt nhạc thật buồn ......tiếng mưa rơi thánh

thót như tiếng dương cầm....và ngón tay em....ngón tay mềm mại lướt trên

phím đàn ...ngày ấy .....tiếng đàn thánh thiện ngày xưa....


Tự nhiên thấy nhớ bản nhạc Dương cầm lạnh , bản nhạc mà ngày xưa N hay

chơi.....tiếng đàn hoà lẫn với tiếng mưa rơi trong một buổi chiều như

thế ....nghe sao buồn bã thế ....có ai ngờ chúng ta số kiếp chia lìa....



lòng mình như đang sống lại những tháng ngày xa xưa ấy...không biết bây giờ N

có còn chơi đàn nữa không?Chiều thứ bảy....mình đi lang thang mong tìm lấy

cái cảm cảm giác bình yên, dù là giả dối ....mình muốn hét thật to, muốn ùa

chạy ra ngoài nỗi nhớ,.....muốn tin tất cả chỉ là một giấc mơ .....giọt mưa vẫn

rơi đều trên phố vắng .....con đường bắt đầu ngập nước ....em....giờ này em ở

đâu? em có còn thói quen đến nhà thờ vào mỗi buổi sáng thứ 7.... ......anh

đứng chờ nơi con đường quen thuộc....ngồi trong quán vắng quen

thuộc....ngắm nhìn những giọt mưa quen thuộc ....và lắng nghe tiếng chuông

thánh quen thuộc......... thánh thiện và trong trẻo .....anh không tin ở chúa,

anh chỉ tin ở em và tình yêu của chúng mình....anh đã tin, tin cho đến khi niềm

hy vọng cuối cùng bỏ anh đi .....



em có nhớ lần cuối cùng ta bên nhau.....mùa đông cuối cùng ở hà nội ,trời lạnh

căm và gió thổi ào ạt trên phố ....anh ....em ....chúng mình dửng dưng nhìn

nhau như người xa lạ.....giọng nói xa lạ .....em quay bước ......anh ngoảnh đầu

nhìn lại .....những giọt nước khẽ rơi trên môi ....lần cuối cùng bên nhau.....anh

trở về trên con đường vắng vẻ .....gió lạnh rất nhiều....và nước mắt tuôn

rơi .....cả đêm đó anh đã ko sao ngủ được ......tiếng nhạc buồn buồn phát ra từ

chiếc máy hát lặng lẽ len lỏi vào tâm hồn anh .......đêm chia tay anh đã khóc

rất nhiều ....những giọt nước mắt chôn dấu trong đêm là những giọt nước mắt

buồn tủi nhất ....anh đã thiếp đi trong giấc ngủ mệt ngoài, trong màu đen tan

nát.....những giọt nước mắt đã khô trên mi bên tai anh lại vang lên giọng nói

của em, xa mờ, hư ảo



"Anh đừng uống cafe tối nhé, sẽ mất ngủ đấy....."

" Mình sẽ mãi bên nhau anh nhé...."

..............

" Hôm qua đi uống cafe với đứa bạn vô tình nghe 1 bài hát rất hay, em rất thích....


"bài gì thế em .......?


"Romance"


" nó thế nào?''.....


" anh nghe nhé, ......


''uh''


"Em đi tìm góc xa nơi cuối vườn,


Em muốn trốn sâu vào sự bình yên ,


Sâu mãi, sâu mãi vào tình yêu của anh.


Đôi lần em nhìn tán cây


Mà ứa nước mắt vì màu xanh


Vì sự trong trẻo


Rồi em khóc, rồi em khóc vì đốm nắng loang trên vạt cỏ


Rồi em khóc, vì gịot mưa trắng như giọt lệ


Vì viên đá dần tan trong ly nước mùa hè


Và em nhớ, và em nhớ


Về bến sông xưa một chiều


Và em nhớ giọt mưa rớt trên đầu trần


Nhớ chiếc võng xưa đơn sơ ngoài hiên vắng


Rồi em muốn được ra đi như thế


Ra đi tràn đầy biết ơn


Ra đi mà trên đôi mi đã khép


Còn lan chảy giọt nước mắt hân hoan


Em.......chúng mình sẽ mãi bên nhau.......nhất định thế ......mãi bên nhau........

.................................................. ..............

chiều Hà nội ngày ấy

tôi nghe tiếng dương cầm

ô cửa phòng cô gái

vang vọng hoài dư âm


ngón tay lướt phím ngà

lũ chim ngưng thôi hót

hồn lạc vào cõi mơ

uống môi em từng giọt

nốt nhạc vỡ tiếng lòng

xô em vào tim tôi

biết là xa nhau đấy

hai đứa hai dòng đời



nằm mộng thấy về nhà

em đàn, tôi soạn nhạc

hoa thiên lý ngoài sân

đêm quyện mùi thơm ngát

bụi phủ mờ ô cửa

dương cầm nay lạnh rồi

nhớ em, chao ôi, nhớ!

chiều Hạ long, mình tôi


Hôm qua N nhắn tin cho mình : '' Một ngày dài nhớ L của N vô cùng không biết

bây giờ L có còn nhớ con bé N của L ngày xưa không? "

N đâu biết L rất nhớ N, nhưng N ơi biết làm sao bây giờ khi nỗi nhớ cũng chỉ là

nỗi nhớ để người ta đừng quên nhau, nỗi nhớ chẳng thể mang người ta đến gần

nhau...có khi nó còn làm người ta buồn hơn, đau khổ hơn và nuối tiếc hơn...

Chúng mình đã chia tay nhau lâu rồi, trang sách xưa đã khép lại , mỗi người đã

có một đời riêng....anh không còn tin vào những lời cầu nguyện của em, không

tin những bài thánh ca và miền giáo đường ......anh chỉ tin những cơn mưa, bởi

những cơn mưa luôn đến với anh những lúc anh buồn còn em......niềm tin một

thời của anh .......anh cũng không tin.....nhưng anh không oán hận.......nếu

trên đời có một điều ước nguyện ......anh mong em hạnh phúc .....và nếu có

một niềm tin nữa cho anh.....anh tin em hạnh phúc ....





Chờ em đường dương cầm xanh

dậy thì nõn dương cầm phố



Chờ em đường dương cầm sương


chúm chím nụ dương cầm biếc


Chờ em đường dương cầm sim


vằng vặc nụ dương cầm trinh



Chờ em đường dương cầm khuya


ôi cái im đêm thơm mộng



Chờ em đường dương cầm trăng


ứa nhụy, lạnh dương cầm xuân



Chờ em đường dương cầm mưa


giọt giọt lá buồn dạ khúc



...Xào xạc lòng tay khuya


Anh về lối dương cầm lạnh

♥Sailormoon♥girl♥IT♥
23-05-2007, 11:59 PM
12h Đêm thấy mệt wa' chẳng đọc nổi hết bài nì....thui bé đi ngủ đây mai đọc típ

Hận Gái Vô Tình
24-05-2007, 08:46 AM
12h Đêm thấy mệt wa' chẳng đọc nổi hết bài nì....thui bé đi ngủ đây mai đọc típ

mới 11 giờ 59
hehe
té............vì cũng ko hỉu hết, dài wa'

thanhcattuhan83
30-05-2007, 10:24 PM
Sáng nay lục tìm mấy quyển chuyện đọc cho đỡ buồn, thấy bài báo này vào đọc thấy buồn cười.....

Đầu đề bài này là : " cái tỉnh tình tinh ..." chuyện ấy _ TS Phạm Văn Tình_ đăng trên báo tạp chí gia đình . đọc thấy hay hay nên post cho mọi người cùng đọc và suy ngẫm.....

Bắt đầu từ 1 câu ca dao

" Người xinh cái ấy cũng xinh/ Người giòn cái tỉnh tình tinh cũng giòn "
các nhà văn, các nhà Folklore học, các nhà ngôn ngữ học .......từng mất bao công lặn lội truy nguyên mà vẫn chưa tìm ra xuất xứ cái từ " tỉnh tình tinh...."kia nó ở đâu đến . " Nó" là gì thì chẳng cần nói thì người ta cũng biết. nhưng gọi tên " sở chỉ" đó bằng 1 từ láy 3 âm tiết ''tỉnh tình tinh'' nghe cứ tỉnh queo, lại ngồ ngộ thế này thì tài thật. Tài đến thế là cùng ....
Ngôn ngữ nào trên thế giới cũng đều có 1 kho từ tục , từ tục ( Từ chỉ bộ phận sinh dục nam nữ và các hành vi liên quan) .là những từ ngữ người ta kiêng nói hay nói tránh.Nhưng cũng có lúc phải nói chứ. Đó là nhu cầu bản năng và với con người việc thực thi cái bản năng ấy vừa là nhu cầu sinh lý tự nhiên vừa là một hành vi văn hóa.Chà !nghĩ lại ta thấy cái ''tỉnh tình tinh'' kia thật hấp dẫn.Hấp dẫn quá, đến tan cả đất trời/ cũng không thôi dào dạt ( xuân diệu) . Thì ta cứ nói, vấn đề là nói sao cho đúng, cho nó lọt tai, nhất là lọt tai ''nàng'' . ......
Mượn lời bút tre
Thơ kiểu bút tre gần đây đã rộ lên chẳng khác gì 1 dòng thơ dân gian độc đáo, đượm chất truyền thống mà vẫn hiện đại .
Bướm rừng động đến thì bay
Bướm nhà động đến nằm ngay ra giường ...
Logic của vấn đề bắt đầu bằng sự cố tình tạo ra 1 sự nhầm lẫn về sở chỉ, ''Bướm'' _ vốn chỉ 1 loài côn trùng cánh mỏng, phủ 1 lớp váy nhỏ như phấn có nhiề màu sắc. không chỉ là bướm nữa . cũng như vậy ''chim'' bây giờ cũng không phải là chim nữa, bởi ngoài loài chim trời quen thuộc như ta vẫn thấy đã có một loài ''chim'' không bao giờ bay ........
em khoe váy mỏng giữa trời
Đề tôi nhìn rõ núi đồi thảo nguyên
nhìn thấy ''núi đồi'' nghĩa là nhìn thấy sự cao thấp, nhấp nhô ...nhìn thấy " thảo nguyên" nghĩa là nhìn thấy cỏ cây, dây leo ....chà, chả cần có đầu óc giàu liên tưởng thì người ta cũng tưởng tượng ra ngay ...................
..................
Đồ sơn là của quốc gia
Đồ nhà là của ông bà ngoại cho ....

chuyện ''đồ sơn'', ''đồ nhà'' người ta nói mãi rồi ........'' sơn bằng cái lá đa/ đồ nhà bằng cái bàn là liên xô .....liên tưởng hơi bị chuẩn .... nhưng ấn tượng hơn là lối chơi chữ rất hóm hỉnh sau đây .
Em ơi xin chớ ngập ngừng
ngập thì có ngập nhưng ngừng thì chưa ...
ngập ngừng 1 từ 2 âm tiết có âm vực hơi trúc trắc, biểu thị 1 hành động lên xuống cũng hơi trúc trắc... nhưng ngập ngừng ở đây lại được cắt nghĩa làm 2 để biểu thị 2 trạng thái hành động của sự tình . .''Ngập'', vâng ngập thật ( chắc là vừa lòng em) nhưng ''ngừng'' thì chưa đâu nhé, ( vì chưa vừa ý anh, anh chưa muốn thế )quá hay, chẳng cần diến giải nhiều mà vẫn hàm súc, đủ ý ...
Bom bo lắm cối nhiều chày
Còn anh chỉ kết " cối " này của em.

bây giờ chàng lại chuyển gam sang vấn đề chày cối, vẫn chỉ 2 cái ấy thôi mà. chày cối? làng nước giã cua/nhà chùa giã oản/ còn chúng mình ra phản/ chúng mình giã nhau/ chúng mình giã suốt đêm thâu/mặc cho thiên hạ qua cầu gió bay....
ôi cái chuyện " của chung thiên hạ " kia có nói cả ngày cũng ko hết chuyện.nói cả ngày không chán ..có thế thì, " cuộc đời ( mới) vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao." để kết thúc tôi xin dẫn 2 câu, được coi là " slogan" đặc thù của phái nam và phái nữ. ( Nếu đem hợp lại ta được 1 câu đối chỉnh đấy)
Với các chàng thì : " không sợ mỏi, chẳng sợ mệt, chỉ sợ .....mềm
Với các nàng thì : '' không sợ khó, chẳng sợ khổ, chỉ sợ ......khô
Nào bây giờ chúng mình còn chờ gì nữa mà không tấu lên khúc nhạc nhỉ? khúc nhạc mang giai điệu tỉnh tình tinh / Với cối chày, chúng mình cùng thi nhau giã

thanhcattuhan83
30-05-2007, 10:26 PM
Đêm.....trời trở gió..... lạnh... buồn và..... lang thang với đôi chân mỏi mêt....và ngồi lại...màn đêm cô quạnh.....đêm....xa mờ mảnh trăng rơi trên hè phố.... nước mắt buồn mặn đắng môi cay..... kỷ niệm......chiếc nhẫn lung linh trên ngón tay đang cố chạm vào ký ức...lại lang thang.......cô đơn giăng trong bóng đêm..

Hôm nay, một ngày mệt mỏi rã rời....trời hơi lạnh, về nhà mình sẽ đi ngủ, mình sẽ có một giấc ngủ êm đềm sau 1 ngày mệt mỏi như thế.... dừng xe khi đèn đỏ, có người dừng lại, có người vẫn đi tiếp....30 giây để chờ đợi với người này là quá lâu và họ vượt qua, với người khác lại là rất nhanh, không vội vàng và họ dừng lại.....mình dừng lại vì cuộc sống với mình chẳng có gì là vội vàng, bình lăng,...có phần hờ hững,
Bên đường 1 đôi trai gái đang đứng chờ xe bus, sao bây giờ mình mới nhớ là hạ long cũng đã có xe bus? nhiều khi chẳng để ý đến cuộc sống xung quanh mình thay đổi thế nào nữa, hững hờ quá........bên tai mình vang lên giọng nói ngày xưa của N: "đừng thờ ơ với cuộc sống..." uh nhỉ , cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.....
về nhà, hình ảnh những chuyến xe bus ám ảnh mình, ngày xưa mình và N cũng đã từng có những lần đi lang thang với nhau, và những lần đi xe bus. chờ đợi,........ lên xe ......cố tìm 1 chỗ ngồi được cả 2.....Tự nhiên muốn đi xe bus.....

Xe rất rộng, có lẽ vì người ta chưa có thói quen đi xe bus với lại đi xe máy tiện hơn, xe bus ở hạ long hình như chỉ dành cho sinh viên là nhiều......ngồi bên ô cửa kính, dõi theo cuộc sống đang chầm chậm chảy bên mình...... một cảm giác rất lạ mà như rất quen.....ánh đèn điện loang loáng chạy qua ô cửa kính, con đường hơi vắng lăng.....mình cũng chẳng biết chuyến xe sẽ đưa mình về đâu,........ mình không biết..... cứ kệ nó, muốn đi về đâu thì đi......mình muốn ngồi một mình, .....dõi theo cuộc sống xung quanh và cảm nhận những cảm xúc đang diễn ra trong lòng mình........nhớ nhung, có cái gì đó man mác....1 cái gì đó không thể gọi thành tên........

xuống xe, đi lang thang, mình cũng chẳng biết đi về đâu.... đêm nay mình muốn đi lang thang một chút cho thanh thản đầu óc, ban ngày hơi nóng, bụi và đông ngươi.......đêm không khí trong lành và tĩnh mịch hơn, gió mơn man, gió lùa vào tóc 1 cảm giác nhẹ nhõm khẽ dâng trào...
N bây giờ có ô tô riêng rồi chắc không đi xe bus như trước nữa......mình nghĩ vậy...
lấy điện thoại... và ......tìm số......muốn nói chuyện với NEm...
ngọc à.....
đợi chị một tý nhé chị đang bận chút, tý chị gọi lại cho
.................
em......

..............
im lặng........

muốn hút 1 điếu thuốc, muốn ngồi bệt trên vỉa hè 1 lúc.....
gió se lạnh, vừa tắm lúc tối, mặc áo hơi mỏng......điếu thuốc đỏ rực , lập loè....... khói nhẹ bay lên..... mờ ảo....gió lại thổi.....lạnh.....buồn.... cô đơn.......bóng đêm bủa vây khắp nơi....phố vắng lặng........

chiếc điện thoại khẽ rung lên, không muốn nghe......... hết rung ......bản nhạc quen thuôc vang lên......N gọi.........
alo.....
anh à......
Ai đấy........
Em, N........
uh.........
lúc nãy anh gọi em đang ở trong phòng ........
uh......
anh chưa ngủ à......?
anh chưa.........
anh khoẻ không?.....
vẫn thế em ạ........
sao anh không thay đổi cuộc sống đi.........?
Thay đổi.......?
để làm gì?........
sao anh không nhìn vào thực tế , cứ chạy trốn mãi thế... mỗi người chúng ta đã có một đời riêng..anh đừng như thế mãi.....
Em........anh nhớ ngày xưa, nhớ em......muốn nói chuyện với em.......
.........................
em........
em hạnh phúc chứ......?
Hạnh phúc là gì hả anh?..... công việc không cho em thời gian để nghĩ về hạnh phúc......
em bận thế sao còn có thời gian nói chuyện với anh.... em hạnh phúc chứ.....
...........có thể anh ạ , hạnh phúc với người này là có một người để yêu thương, với người khác là cuộc sống sung túc đầy đủ... hạnh phúc nó vô cùng lắm........
anh mong em hạnh phúc.........
em còn chơi đàn không?
không anh ạ.........em sợ những phím đàn, sợ những bản nhạc .........
vì sao?......
Vì em......em......anh nên lấy vợ và quên em đi.....
lấy vợ?khi còn yêu em?........em còn yêu anh không?
............................con em mang tên anh........ vậy sao?
thôi anh ngủ đi, có gì mai đến cơ quan em sẽ gọi cho anh.....nhớ đừng uống cafe tối
chúc em ngủ ngon.....
anh cũng thế......
..............................


Đêm......không ngủ, lang thang........bóng đêm đen sâu thẳm.....những bước chân lang thang đi về phía con đường ngập gió, gió mênh mông thổi........sương rơi ướt áo.......
cô quạnh, những bước chân lang thang......đi về đâu khi không còn ai đợi mình phía cuối con đường.......về nhà.......

mở 1 bản nhạc xưa cũ , ngoài trời gió luồn vào ô cửa mở, gió mênh mông ..xa mờ .......có lẽ đêm nay mưa lại về ......ta sẽ chờ .....Những chiều thu ấy tôi còn nhớ
Nhìn đóa ti-gôn đẹp vô bờ
Cài vào mái tóc thơm mùi nắng
Tôi đợi tôi chờ bóng một người lại thăm.

Nhớ rằng người ấy xưa chiều vắng
Thường ngắm xa xăm thật lành lùng
Bảo rằng hoa dáng tim rạn vỡ
Nên sợ duyên mình mai này cũng thế thôi.

Từ thu ấy đời đầy giông bão
Đã cuốn trôi đi cuộc tình này
Người xa quá duyên xưa đành lỡ
Một ngày áo cưới rác đầy sân.

Từng thu chết rồi từng thu chết
Vần giữ trong tim bóng một người
Giờ tôi biết sao hoa rạn vỡ
Thì tình đã chia xa.

Nhớ hoài người ấy hay hờn dỗi
Thường vuốt tóc tôi và thở dài
Thường buồn khi thấy tôi cười nói
Tôi nào nghĩ rằng có ngày tình lẻ đôi.

Chắc gì người ấy quên mà sống
Từ biết tin tôi đã lấy chồng
Tình đầu tan tác như bọt sóng
Buồn lắm trời ơi người ấy có còn không

thanhcattuhan83
30-05-2007, 10:26 PM
Sáng.....trời mưa, không ồn ào nhưng cơn mưa cũng đủ làm buồn một góc phố....buổi sáng bắt đầu bằng một cơn mưa buồn bã..... ngủ dậy chưa tỉnh hẳn cơn buồn ngủ và cũng chưa kịp hoà nhịp với những âm thanh ngày mới thì trời bất chợt mưa......mưa rất nhẹ, lất phất bay ngoài ô cửa kính, gió hiu hiu thổi vào căn phòng nhỏ đêm qua ngủ quên không khép...chưa vội ra khỏi giường cứ ngồi đó...nghe, cảm nhận và suy nghĩ mông lung....Đêm qua mình nằm mơ thấy mình lấy vợ, mình lái chiếc xe màu trắng kết hoa khắp nơi, mặc một bộ ves trắng...em ngồi bên cạnh ta tay cầm bó hoa màu trắng, váy em màu trắng.......cái màu mà ta thích nhất ....con đường mùa đông xao xác lá bay, hàng cây trụi lá, xác xơ....mình thích đi dưới những hàng cây trụi lá từ những ngày biết và thích lang thang một mình.....hai đứa cứ nhìn nhau, nụ cười bất tận, ánh mắt mãn nguyện, hạnh phúc nở trên môi..... mình đã đi bên nhau qua tất cả những con đường ngày xưa khi còn yêu nhau chúng mình vẫn thường đi qua, góc phố lần đầu tiên ta hò hẹn, con đường lần đầu em trốn nhà để đến nơi hẹn.....và hàng cây ngày xưa anh và em đã khắc tên hai đứa........

em...bây giờ này em ở đâu? Em có nhớ anh không?chắc giờ này em đang tất bật lo cho 1 buổi sáng bắt đầu...nấu đồ ăn sáng cho cả nhà.... chuẩn bị quần áo cho con... dắt xe ra khỏi nhà, mang địu và bế con đến nhà bà ngoại gửi....đến công ty....bắt đầu một ngày làm việc mới.....công việc ở sàn giao dịch thì ngập đầu, những con số, rồi khách hàng.....biểu đồ lên xuống của cổ phiếu.....chắc em không nhớ ta đâu....cuộc sống bộn bề những lo toan, cuộc sống vội vàng với những bước chân mải miết đi cùng thời gian....những bước chân không ngoảnh đầu lại....thời gian nào để em nhớ anh...... em hạnh phúc với cuộc sống của mình với anh như thế là đủ....

Cuộc sống tĩnh lặng và nhàn rỗi quá lắm khi cũng khiến cho lòng mình trống trải...đã bao lâu rồi không gặp em? mình không yêu nhau đã bao năm rồi em nhỉ? 2 năm, có khi hơn 2 năm...thời gian dường như chưa kịp làm yên những cảm xúc đã ít nhiều phai nhạt theo tháng năm....đôi khi mình buồn, nhưng cũng chỉ là vu vơ, vì còn gì nữa mà buồn...nhưng nhớ thì ta vẫn nhớ...bởi cuộc sống và những gì đang diễn ra trước mắt ta hàng ngày đôi khi có cái gì đó hơi giống với cuộc sống và những gì đang diễn ra trước mắt ta trong những ngày quá khứ.... một cơn mưa....một....giấc mơ hư ảo....một tấm ảnh lãng quên trong ngăn tủ...một chiếc áo lâu lắm hôm nay mới mặc...đến khi bẩn mang đi giặt...bỏ vào máy rồi lại lấy ra....cảm giác như mình còn quên thứ gì trong túi áo, chìa khoá xe...bằng lái....dở hết bên trong bên ngoài để tìm....không có gì....định bỏ vào máy...bất ngờ nhìn thấy hàng chữ em thêu bên trong vạt áo, "LN forever" ....giật mình như vừa tìm thấy lời giải cho những băn khoăn...chiếc áo ngày xưa em tặng mình......2 cái giống nhau....mình và em phải có đến 4 chiếc áo giống nhau, bên trong thêu tên hai đứa...lâu lắm rồi mình mới mặc nó, để thành quên lãng, để bây giờ mới nhớ... forever.....mãi mãi bên nhau hay mãi mãi xa nhau??? mình đã xa nhau rồi đấy thôi....mãi mãi...tự nhủ lòng mình hãy giặt nó thật sạch, gấp lại rồi bỏ vào 1 ngăn tủ.....hãy gìn giữ kỷ niệm nhưng đừng khơi lại nó...... chúng ta đã chia tay......

Giấc mơ đêm qua thật ngọt ngào, trong giấc mơ mà mình còn ngây ngô bảo với em rằng '' anh có cảm giác như chúng mình đang đi trong mơ em ạ, anh hạnh phúc quá.".....

"em cũng thế....

sáng nay tỉnh dậy mình biết đó chỉ là giấc mơ, hư ảo......mình lại thấy thụt hẫng, trống trải và cô đơn vô cùng.....em cũng như là giấc mơ của đời mình mà thôi...

ngoài trời đang mưa.....

P/s: chiều đến nhà thằng bạn mượn nó cái xe đi vài vòng cho nó miên man....đã lâu rồi không cầm cái vô lăng, mà ngày xưa mình đã từng nói với em rằng khi nào cưới anh sẽ tự tay lái xe đến đón em......thế mà bây giờ bằng lái đã sắp đến hạn đổi rồi....em đã làm mẹ ...... thời gian là thế, bánh xe thời gian lặng lẽ nghiền nát tất cả....kỷ niệm...ước mơ.....còn gì để cho em nhớ...ta nhớ...xa rồi....tôi ơi đừng nhớ....

thanhcattuhan83
30-05-2007, 10:27 PM
nhiều lúc muốn viết mà chẳng biết viết gì?muốn nhớ mà chẳng biết mình còn gì để nhớ ?nhớ và quên.......nhớ gì và quên gì?......hay ta chẳng còn gì để mà nhớ mà quên?......

mình có thói quen đi ngủ rất muộn, thức đêm và ngủ ngày, cái thói quen ấy đã theo mình từ ngày còn đi học, mấy năm đi học mình toàn học buổi chiều nên cái thói quen ấy đã đi theo mình cho đến tận bây giờ....một thói quen hơi khác so với những người bình thường, thói quen ấy chỉ hợp vơí những thằng đi buôn lậu thì phải.......hahahahaha.Nhưng dẫu sao đó cũng là sở thích của mình,sở thích khác người.

có nhiều đêm mình thức tới sáng mà chẳng biết làm gì cả, giá như có việc gì đó để làm....mình thức đêm chủ yêu là ngồi nghe nhac, uống cafe và suy nghĩ mông lung, đối thoại với đêm và với chính mình...

Đêm, khi mọi vật đã chìm sâu trong giấc ngủ êm đềm sau những nhịp sống ồn ào và vội vã của đời thường không gian thật yên tĩnh, mọi thứ như chùng xuống, không gian tĩnh mịch tưởng như có thể nghe rõ từng hơi thở của đêm...nhiều khi chẳng để làm gì nhưng mình cũng không muốn ngủ, mình sợ sự cô đơn và sợ những ký ức.....lại nhớ kỷ niệm........kỷ niệm là gì mà người ta không thể tự phôi xoá.???hay đi tẩy não....chỉ sợ tẩy não xong lại suốt ngày nhìn trời cười thì cũng khổ cho mình lắm, chưa 1 lần được nắm tay người mình yêu bước lên thiên đường.......hichic.chưa biêt tờ giấy kết hôn nó như thế nào?hichic

Đêm....trời trở gió.....

Gió se lạnh ....khẽ lùa vào gian phòng trống....

nỗi cô đơn phủ kín tâm hồn... u buồn

như tiếng dương cầm ngày ấy ....

rơi vào trong tôi.......

và ngón tay em.....

ngón tay ngày xưa.......

rơi trên phím đàn.....thổn thức

tiếng đàn cho tôi những giọt nước mắt...

thật buồn....về một mối tình....dang dở

ngón tay em.......

giờ mang chiếc nhẫn cưới....

của một người tôi chưa từng biết......

không phải của tôi......

mưa lại rơi.....trong tôi..

tiếng mưa vỡ oà.....kỷ niệm

lâu lắm rồi mới nghe bài Niệm khúc cuối của Ngô Thụy Miên.tự nhiên muốn hát 1 câu trong bài hát mà mình thích ....Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời,dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây.dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy...dù sao, dù sao đi nữa tôi cũng yêu em........

Ngày xưa....cái thuở còn yêu người sao nó đẹp đến thế, tôi và em đã đi bên nhau, đã yêu nhau, tựa vai nhau, cho nhau yêu thương ấm áp....cuộc sống đổi thay và con người cũng đổi thay, đó là quy luật của cuộc sống, người ta không thể chỉ yêu, ăn tình yêu, ngủ tình yêu, và uống tình yêu.......điều đó đúng, mình biết nhưng sao khi chia tay mình vẫn cảm thấy hụt hẫng đến thế, buồn đến thế, nuối tiếc đến thế, cô đơn đến thế....Hay tại cả 2 đứa đã có quá nhiều kỷ niệm với nhau, đã thề nguyền với nhau quá nhiều để bây giờ phải day dứt....thời gian có nhau dẫu có để lại dấu vết sâu đậm đến mấy cũng là quá ngắn..... con đường chúng ta đi dẫu có in hằn hàng ngàn dấu chân, có hàng cơn mưa, hàng ngàn lần chờ đợi, hàng ngàn lần giận dỗi, hàng ngàn và hàng ngàn.....dấu vết của một thời....thì con đường ấy mãi mãi chỉ là con đường của ký ức, con đường anh và em không bao giờ còn đi chung nữa...con đường ấy không biết bây giờ có nhớ đôi bàn chân của chúng mình không em nhỉ....?Nó có buồn không khi mình không trở lại nữa? nó có nhớ lần cuối cùng của chúng mình.........

Đêm lạnh, không biết nơi ấy trời có mưa?Mưa có làm em nhớ anh?Em nhớ anh thì hãy ngồi lại và dạo lên bài hát ngày xưa em vẫn thường hay chơi cho anh nghe nhé, mà em còn nhớ bài hát đó không? anh cũng chẳng nhớ tên bài hát đó đâu chỉ nhớ lời của nó có câu : "chiều mưa ngày nào sánh bước bên nhau,tin yêu dạt dào mộng ước mai sau, cho ân tình đầu mãi mãi dài lâu, cho duyên tình đầu đừng có thương đau.Chiều nay một mình chiếc bóng đơn côi, mưa rơi giọt buồn giá buốt tim tôi.Mưa rơi lạnh lùng xoá dấu chân xưa, tin yêu bây giờ trả lại người xưa....."

Ta đã yêu nhau trong mùa gió, bao nhiêu là ngày thắm thiết mà giờ đây là bao ngày nuối tiếc....Tự nhiên thấy lòng rất buồn, cô đơn và trống vắng....Nhớ HN, nhớ những bậc cầu thang dẫn về căn phòng nhỏ, nhớ cái khu tập thể buồn bã, nhớ những đêm nằm nghe tiếng nước chảy tí tách bên hiên vì nhà ai quên khoá nước máy....tiếng rao đêm,tiếng hát xa mờ từ ngôi nhà nào đó.........nằm, nghe, mơ màng, suy ngẫm về tình yêu về hạnh phúc .....và lo sợ, nỗi lo sợ mơ hồ rồi cũng thành sự thật....sự thật đến trong một đêm mưa buồn bã.......em có nhớ..

Kỷ niệm lại về hay mình cứ lôi nó về?Hay mình cứ thích lang thang đi về nơi ấy, về miền ký ức xa vời, cũ kỹ như 1 con chiên ngoan đạo tìm về miền giáo đường.....Kỷ niệm là thánh đường của riêng mình để mình đi về....người ta bảo hạnh phúc lắm khi có một quá khứ để tìm về...Mình là người hạnh phúc đấy chứ....

Đêm nay trời lại mưa, mưa đến từ đâu chẳng biết, mình thích những đêm mưa như thế, mưa.....gió thổi...hàng cây trút lá, cánh cửa phòng khẽ lay động, gió lùa qua từng khe cửa hở.... bản nhạc mưa nghe thật dịu dàng, tất cả hoà lẫn vào nhau thành một thứ âm thanh rất dịu dang.__Âm thanh của đêm....Đã lâu rồi mình không còn viết nhật ký bằng những mẩu giấy, gấp thành cánh hạc và thả vào 1 chiếc hộp gỗ....chiếc hộp gỗ ấy bây giờ có lẽ đã trôi đến 1nơi nào đó rất xa, và những con hạc giấy chắc đã nhoè chữ và chết đuối vì những con sóng vô tình và lạnh lẽo ngoài biển xa.......những con hạc giấy mỏng manh, những con hạc giấy tinh khiết, những con hạc tội tình.....Mình đã tưởng làm thế là có thể quên đi tất cả, có thể bắt đầu một cuộc sống khác......Có nhiều đêm khi chỉ còn một mình với căn phòng vắng lặng, với tiếng nhạc ngày ấy, với những giọt cafe ngày ấy, với kỷ niệm ngày ấy, và với cái thánh đường ấy.......mình lại thấy mình như những ngọn nến trong đêm, le lói cháy, và tự gậm nhấm lấy mình, để buồn hơn, để cô đơn hơn, để nuối tiếc hơn........và để tuyệt vọng hơn......và khóc...những giọt nước mắt mặn đắng rơi lên môi....bài thánh ca của đời mình là tiếng mưa rơi trên phố một thời, miền giáo đường là những ngày ký ức xa xôi....Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người......

Hạnh phúc hay khổ đau.Đi đến tận cùng vẫn là nước mắt.

Khi bạn hát một bản tình ca, nghĩa là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình.hãy hát đi đừng e ngại.Dẫu hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng đã là một phần máu thịt của đời bạn rồi.

thanhcattuhan83
30-05-2007, 10:29 PM
đêm nay có lẽ mình sẽ lại thức và viết blog.Mình thấy rất mệt nhưng mình lại không thể ngủ được.....Đêm qua mình sốt, mình rất lạnh, và rét, dù cho mình đã đắp tới 2 cái chăn và ôm chặt chiếc gối nhỏ vào lòng.người mình đẫm mồ hôi, mình đã thiếp đi, thiếp đi rất lâu .........mình đã có 1 giấc mơ thật dài và mệt mỏi........

Mình nhớ những ngày ở hà nội, nó loang loáng hiện ra trong giấc mơ của mình, và bàn tay em, bàn tay ta chưa 1 lần được gĩư lâu trong lòng bàn tay ta, nhưng sao giờ đây ta thấy nó rõ nét đến thế. và nụ cười của em, nụ cười rất tươi nhưng đôi mắt lại rất buồn........mọi thứ loang loáng, ảo ảnh và rõ nét những mảnh vỡ của ký ức, từng mảnh từng mảnh nhẹ nhàng xô lại gần nhau, gần nhau để hiện ra trong tâm trí ta bức tranh ký ức quen thuộc,ảm đạm và buồn bã......

tự nhiên thấy nhớ Nhung, có lẽ nào ta không thể quên Nhung?không mình đã quên đấy chứ, bây giờ gặp lại có lẽ mình cũng thấy bình thường như 1 người xa lạ....mình và Nhung chẳng qua cũng là 2 người xa lạ quen nhau, và yêu nhau và chia tay.nó nhẹ nhàng lắm, thoảng qua như cơn gió mơ hồ, chỉ có điều từ khi không còn yêu Nhung nữa mình lại trở về với thế giới của mình, thế giới phẳng lặng và chưa 1 lần gợn sóng kể từ khi Nhung đến, như mặt hồ nước vào mỗi buổi sớm tinh mơ,và chiếc lá còn đọng sương trên cành cây mỗi buổi sớm.Nhung là cơn gió đầu tiên khẽ làm chúng lay động, rất nhẹ, những chiếc lá khẽ rung lên rồi lặng yên.Cơn gió chẳng đủ mạnh để cuốn chiếc lá theo mình về cuối trời.....bởi chiếc lá còn vương vấn nhiều điều không thể ra đi...........Tự nhiên thấy mình là chiếc lá, 1 chiếc lá cô quạnh còn sót lại giữa hàng cây xơ xác buổi chiều đông....................

Cảm giác trống trải và cô đơn đến lạnh lẽo, u buồn....mình cô đơn quá, nếu như mình còn có 1 ai đó để mà nhớ nhung, còn có 1 ai đó đã từng cho ta những kỷ niệm sâu đậm, và ai đó đã từng là ngọn gió yêu ta đến độ đủ để bế ta ra khỏi cuộc đời ta......Đã có người con gái nào yêu ta sâu đậm đến thế?Chẳng ai cả, những cuộc tình đi qua cuộc đời ta mong manh như sương khói,nhạt nhoà.....dẫu ta có yêu người đến mấy thì thời gian hạnh phúc mà tình yêu mang đến cho ta cũng chỉ như cơn gió mà thôi.Đời ta là 1 sân ga ngóng, đợi,chờ.........còn những người ta yêu là con tàu hờ hững, lặng lặng đến và đi.......

Bây giờ chắc đã quá nửa đêm, ta đợi điều gì nữa? Chẳng biết, đôi lúc mình chẳng biết mình còn đợi điều gì diễn ra trong đêm và điều gì sẽ đến với mình trong đêm nay....Toàn thân mình lại khẽ run lên, mồ hôi lại vã ra như đang tắm......Lần đầu tiên mình đi xông hơi mình bị ngạt, ho sặc sụa. mình không quen cái cảm giác những luồng hơi nóng vây lấy thân thể, mồ hôi nhễ nhại, nhớp nháp....nó kinh kinh.....không biết mình đang mơ hay là thực nữa, muốn tát 1 cái lên mặt để cho đầu óc tỉnh táo hơn, để chứng minh đây chỉ là giấc mơ nhưng 2 tay mình sao không thể nhấc được lên mới lạ, 2 cánh tay tê dại, không thuộc về cơ thể nữa........mình muốn thiếp đi , muốn chợp mắt một lúc có lẽ sẽ nhẹ nhàng hơn, đầu óc mình đang cần một thứ cảm xúc êm dịu..........

Tự nhiên nhớ tiếng còi tàu, còi tàu bây giờ người ta lắp cả trên xe ô tô, còn còi ô tô lại được lắp vào xe máy....lắm lúc đi trên đường mình bị giật mình bởi 1 thằng đầu xanh, đầu đỏ đi đằng sau và bấm còi inh ỏi, cứ tường ô tô đang sắp đâm mình.....còn những thằng lái ô tô vô văn hoá thần kinh có vấn đề thì bất chấp đêm hay ngày tiện tay là lại kéo còi cho ầm ĩ cả phố phường......Toàn là 1 lũ vô văn hoá......Nhưng sao giờ mình thèm nghe 1 tiếng còi tàu đến thế, dẫu nó đến từ đâu...Mình sẽ lại mơ thấy tuổi thơ mình, không mình có mơ đâu, mình đang đi dọc bờ sông đấy chứ, em thấy không chiếc thuyền như chiếc thúng, đen sì ngoài kia là thuyền mủng đấy, còn kia là những cồn đá, kia là những bụi xú, và kia là ngọn hải đăng lấp lánh đèn.............tiếng còi tàu đấy, nghe buồn không em?tiếng còi tàu thổn thức hơi thở của đại dương......ngày xưa anh bảo khi nào rảnh anh sẽ đưa em về quê anh chơi, quê anh yên bình lắm, không khí cũng trong lành và thoáng đãng lắm.... anh sẽ dẫn em đi trên những bến thuyền, sẽ đuổi em chạy dọc bờ sông.....anh thích nhất là đi chân trần trên cát, nằm phơi mình 1 nửa trên cát , 1 nửa dưới làn nước mát lạnh mằm mặn của biển........em thích thú với lời đề nghị của anh, rồi em ngắm nghiền mắt mơ màng.....Em bảo sao chẳng thấy gì?Anh cười bảo em rằng em có thích nghe tiếng gió và sóng nô nhau trên biển không?nó êm dịu và ngọt ngào lắm.....anh sẽ kiếm cho em những con ốc thật to mang về thành phố, để mỗi khi nhớ anh em áp nó vào tai, em se nghe thấy giọng nói của anh trong tiếng gió và trong tiếng sóng...........

Anh chưa kể cho em nghe về cái nhà thờ trên sông nhỉ, anh không theo đạo của người công giáo đâu nhưng anh thích cái nhà thờ này lắm, nó có từ thời Pháp cơ, nó là cái nhà thờ rất cổ kính, những nhà thờ hay chùa chiền thường cổ kính bởi vì chẳng ai đập đi xây lại như nhà ở của mình bao giờ, nó thuộc về tâm linh con người mà, chỉ trừ khi nó quá cũ kỹ và xuống cấp thôi.Anh thường hay tỉnh giấc vào những buổi sáng chủ nhật vì tiếng chuông thánh ở cái nhà thờ vọng vào căn phòng của anh, lúc đầu anh khó chịu lắm nhưng lâu dần thành quen, rồi anh yêu cái tiếng chuông trong trẻo và thánh thiện ấy lúc nào không hay, như anh đã từng yêu em đấy......không biết từ bao giờ....như tiếng còi tàu trên sông vào những đêm không ngủ, mỗi khi không nghe thấy lại nhớ, lại bồn chồn, lại khắc khoải........Anh thích ngắm nhìn những cô gái dịu dàng trong tà áo trắng tinh, mái tóc xoã dài, khuôn mặt thánh thiện tay cầm bông hoa cũng màu trắng, những gót chân nhẹ bẫng đang bước về miền giáo đường....cha xứ lướt những ngón tay mềm mại, ung dung trên phím dương cầm, các con chiên hát thánh ca.............cái cảnh tượng ấy nó đẹp, và trong sáng đến không ngờ.....anh không thuộc lời và cũng chẳng biết tên những bài hát ấy nhưng giai điệu của nó đến bây giờ anh vẫn nhớ, nó ngọt ngào lắm, dịu dàng lắm......dịu dàng và man mác buồn như những nốt nhạc trong bài hát của Trịnh Công Sơn : " Trời còn làm mưa, mưa rơi thênh thang, từng gót chân trần em quên em quên ôi miền giáo đường đường ngày chủ nhật buồn, còn ai, còn ai.đoá hoa hồng tàn hôn lên môi, em gầy ngón dài,lời ru miệt mài ngàn năm, ngàn năm.Ru em muộn phiền, ru em bạc lòng.........."

Trời đang mưa, không biết bây giờ hà nội có mưa?Mưa có làm ai phải nhớ.......Những giọt mưa rơi trên mái nhà lợp tôn nghe ồn ào quá, cứ như là mưa đá....Mưa đầu mùa là những đợt mưa dai dẳng tưởng như không dứt, đêm tối cứ dài ra vô tận....lại muốn nghe 1 bản nhạc Trịnh, đặt chiếc đĩa vào máy...đĩa quá sước, nghe lạo xạo như tiếng mưa ngoài kia, như thế có khi lại hay, nhà mình ngày xưa cũng có 1 cái máy nghe nhạc cũ kỹ chạy bằng kim, đĩa thì to như cái mâm, hình như bây giờ người ta lắp ở dưới đáy chiếc ***g chim thì phải.Mỗi khi mở nhạc kim chạy trên đĩa nghe rào rào như mưa, những đêm không ngủ anh thường tự pha 1 ly cafe, hút 1 điếu thuốc và nằm nghe nhạc bằng cái máy hát ấy để rồi thiếp đi lúc nào không biết cho đến khi chiếc đồng hồ gỗ cũ kỹ trên tường ngân lên những hồi chuông báo đã đến x giờ oo phút....mà chẳng biết cái máy hát ấy bây giờ ở đâu nữa, cả chiếc đồng hồ cũng chẳng biết số phận chúng nó bây giờ đang ở đâu, nơi chúng đến đêm có mưa không,để chúng có lại cùng hoà ca với tiếng mưa rơi bên thềm nhà ai.....

Ngoài trời đang mưa.có lẽ đêm nay sẽ là đêm mưa....chiều nay mình dậy ăn bát cháo do tay đứa em nấu, sao nó ngon thế không biết, lâu rồi mới có dịp ốm, và có đứa con gái chăm sóc mình lúc ốm....ăn xong, uống mấy viên thuốc lại ra hiên đứng 1 mình.Tâm trạng mình rối bời,ngổn ngang....không buồn cũng chẳng vui....lòng mình phẳng lặng....dư âm của trận sốt đêm qua khiến mình uể oải, chân tay rã rời không buồn cử động,đầu óc mình chếnh choáng như thằng say tỉnh rượu, mới đây mấy hôm thôi mình say liền mấy hôm, những lúc say sao nó sướng thế, người cứ lâng lâng, bay bay, bước chân không có trọng lượng cứ là là bay trên mặt đường.lúc tỉnh chẳng bao giờ mình như thế, sợ người đời trê cười, bị cho là điên........nhưng lúc say hình như con người ta tự tin hơn, bản lĩnh hơn cũng nên và nữa khi người ta say thì người ta bất cần mọi thứ.....chẳng ai đi bàn tán chuyện 1 kẻ đã say.....mình ngồi một mình ở ngoài hồ, nhớ lại những chuyện buồn cười và cười,man dại.rồi nhớ đến những chuyện buồn, mình khóc, khóc như trẻ con, mình là đứa trẻ cô đơn .mình nhớ lúc đó mình đã định nhảy xuống hồ xem cái cảm giác trôi đi trên mặt nước bồng bềnh nó thế nào.mình nhìn thấy 1 chiếc lá đang trôi đi trên mặt nước, chiếc lá úa vàng, lờ lững trôi qua, trôi lại, sang trái, sang phải.....chiếc lá mỏng manh, hạnh phúc cũng mỏng manh .con người mình cũng mỏng manh.chiếc áo trắng mình đang mặc cũng mỏng manh...mình muốn hút một điếu thuốc, và mình châm điếu thuốc, rít một hơi thật dài, khói bay lên rất nhẹ, mờ mờ, điếu thuốc lập loè, đỏ rực .......nghĩ về ngày mai........mình đã thật sự sống cho ngày mai?...............

ngày mai của mình là ngày trong quá khứ, cái ngày em đi lấy chồng, cái ngày mình tự hứa với bản thân mình, hãy quên em đi, em không là hạnh phúc, em là khổ đau, là nỗi bất hạnh cho bất cứ thằng đàn ông nào yêu em...........sao lúc đó mình ích kỷ thế, sao mình chẳng cao thượng, chẳng bao dung như những nhân vật mình vẫn tôn thờ trong tiểu thuyết.......cuối cùng thì mình cũng giải thích hay bao biện cho chính mình bằng 1 câu ngắn gọn cho chính mình, cho em, và cho mối tình đã hết ấy rằng : Vì_anh_ yêu_em.

Mình thích câu mở đầu bài hát đã có một thời của Phú Quang. " Biển rất xanh và cát trắng dịu êm, đã có một thời anh yêu em như thế, ngọt hơn lau và nồng hơn quế.Anh yêu em như kẻ lần đầu đến với đại dương...........nhưng bài hát mình thích lại là bài : Mùa hạ còn đâu, câu mà mình thích trong bài này là câu : Sao em còn mang áo mỏng?có còn mùa hạ nữa đâu?sao em làm lòng ta đau?nhớ ngọn lửa hè đã tắt.Đường phố trong anh mùa đông, hãy để mùa hạ yên nghỉ.....................

và ta muốn yên nghỉ, yên nghỉ trong cõi bình yên.........bình yên.......trong những ngày mưa...........bình yên trong câu hát....xa xưa .........Sao em còn mang áo mỏng?có còn mùa hạ nữa đâu?sao em làm lòng ta đau?nhớ ngọn lửa hè đã tắt.Đường phố trong anh mùa đông, hãy để mùa hạ yên nghỉ.....................

thanhcattuhan83
30-05-2007, 10:32 PM
mình không biết cuộc đời mình sẽ đi về đâu? ngày sau sẽ ra sao? hạnh phúc hay khổ đau?vui hay buồn?Mình không biết nữa.ngày hôm qua sao quá tồi tệ đối với mình?mình sợ, mình muốn tránh xa tất cả, mình không có niềm tin vào cuộc sống, tại sao? chiều liên hoan ở công ty, mình đã rất buồn, mình đã uống để say nhưng không say được, mà say ở chỗ đó được gì? Mình chẳng được gì, mình sẽ làm trò cười cho mọi người , mà mình thì không phải diễn viên hài....thế thôi.Mình muốn say và mình sẽ đi uống tiếp, uống nữa, uống cho say, để cơn say của mình sẽ dài hơn, tràn lan hơn, vô tận hơn.mình đã chán ngấy tất cả mọi thứ........

Nỗi nhớ 8, 12giờ đêm.Mình đã làm những gì? mình vẫn nhớ và như thế mình vẫn chưa say, hay ít ra trong tiềm thức của mình, mình vẫn biết mọi chuyện đang diễn ra xung quanh mình....vào sàn, cuộc sống quá khác.ở đó không có nỗi buồn, chẳng ai buồn khi vào sàn cả, điều đó chắc gì đã đúng....người ta buồn cũng có thể vào sàn,muốn vào sàn. để làm gì?để đánh lừa cảm xúc của bản thân, để trốn chạy hiện tại, để quên đi cuộc sống ngoài kia, và để chìm đắm trong thế giới hư ảo.đầu óc mình quay cuồng, ánh đèn laser loang loang chạy qua mình, tiếng nhạc ồn ã, chát chúa, dồn dập khiến mình quay cuồng hơn........1 thứ ảo giác,thân thể mình rã rời, lòng mình buồn hơn, trống vắng hơn, cô quạnh hơn......mình khóc, những giọt nước mắt rơi nhẹ nhàng trên mi, chẳng ai biết vì chẳng ai để ý làm gì những chuyện nhỏ bé,người ta cũng như mình, mải mê với ảo giác.......người ta cũng mang tâm trạng như mình? hoặc có thể khác.mình đã chìm trong cảm giác phiêu diêu, liêu trai và hư ảo như thế bao lâu,mình không biết nữa...... nhưng mình biết mình đã say, mình đã nôn ra hết bàn ghế, sàn,toilet và cả khi đã ra đến ngoài đường........cũng chẳng ai để ý, chuyện thằng say ngồi nôn 1 mình là chuyện quá bình thường như cô hường bán đường ngồi dựa vào tường ở cổng trường.chả nhẽ cứ buồn mãi........

đêm đó mình đã rất lạnh, gió biển lùa vào tóc mình,áo mình......toàn thân mình run lên, mình cứ tưởng sẽ gục ngã và không còn biết gì nữa, mình sẽ ngủ, sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa........như thế sẽ tốt hơn?Không, mình không thể như thế,không.mày không thể như thế.Mọi thứ đã qua là đã qua.....Tự nhiên thấy nhớ ngày xưa......đêm ở biển yên lành quá, tuổi thơ của mình là những đêm nằm, chờ, đợi, nghe tiếng còi tàu ngoài xa vọng vào gian phòng nhỏ, thổn thức.....chờ đợi như hy vọng, như chờ đợi niềm vui và hạnh phúc dù là nhỏ bé như 2 đứa trẻ của Thạch Lam......thói quen tuổi thơ theo mình cho đến tận bây giờ, ngọt ngào như viên kẹo đang tan trong miệng đứa trẻ....mình là đứa trẻ dại dột........

Nỗi nhớ ngày xưa,.......quê mình ai cũng có một dòng sông sau nhà, con sông hiền hoà phẳng lặng, những con tàu cũng phẳng lặng trôi đi....không có gì là vội vã, chen lấn nhau như trên những con đường đầy bụi, người,và hàng ngàn những âm thanh ồn ào khác của đời thường.....những con sông và những bến thuyền sao yên bình quá, nhưng tuổi thơ của mình sao không phẳng lặng như con sông ấy, nó buồn và dữ dội quá.....lòng mình khép cửa với những trang sách huyền ảo, thế giới nội tâm của mình khác những đứa bạn cùng lứa, nó hốn độn, ngổn ngang và chẳng rõ 1cái gì.mình đôi lúc còn chẳng hiểu nổi mình nữa.....

sáng nay, mình đã dậy rất muộn,mệt nhoài, chân tay dường như ko thể cử động, sao thấy buồn mênh mông và trống trải vô cùng, mình thèm có 1 chiếc khăn trên trán, 1 bàn tay xoa nhẹ lên môi, một ánh nhìn thẳm sâu vào trong đôi mắt với 1 chút giận hờn, 1 chút xót xa thật lòng không thương hại.........cái cảnh tỉnh rượu là như thế, buồn, cô quạnh và trống vắng....mình lại nhớ đến N,đã có 1 thời mình và N,yêu nhau đến thế....,mình muốn nghe 1 bản nhạc của Phú Quang, 1 bản nhạc trịnh vì tâm hồn mình đang hằn lên những cơn đau, những vết thương ngày xưa, trái tim mình đang rỉ máu......mình muốn được xoa dịu......cả ngày hôm nay, mình dường như đã thật sự rất mất thăng bằng, bước chân rất nhẹ, đầu óc lâng lâng, chếnh choáng,thân thể rã rời, mình cứ ngỡ đang đi trong mơ,không đó là sự thật đấy.chấp nhận đi.Vy đã nói với mình : "hạnh phúc hay khổ đau.Đi đến tận cũng vẫn là nước mắt." điều đó đúng, mình không biết nước mắt hạnh phúc nó như thế nào, nhưng mình biết nước mắt của khổ đau đáng sợ lắm......mình sẽ đi, đi đến tận cùng .......thiên thu là 1 đường không bến bờ, câu này của Trịnh Công Sơn, mình sẽ say tiếp.có thể, và cùng có thể không.mình là thế, thích cuộc đời phiêu du, bồng bềnh và có cái gì đó lãng tử........

Tối mình sang Tuần Châu,đang mùa du lịch , đường phố quá đông đúc, đến ngột ngạt không thể thở được.Mình gặp V, vô tư, thoải mái và có vẻ gì đó hơi sexy........cả bọn đã đi chơi, ngồi ở bài biển, bị chém nát ví tiền....ok đừng bao giờ nghĩ có lần thứ 2, mà nó cũng chẳng mong mình quay lại lần thứ 2, vẫn thiệt.ức chế, đi ăn tối, .......bù lại lúc chiều, quán ăn này khá hợp lý và ko có vẻ gì là nâng giá khi vào mùa du lịch.........cả bọn lại lên ô tô đi Tuần Châu, mình thấy hơi vui.có lẽ có mấy đứa con gái nên mình thế......ra biển, mình nằm ngay xuống bãi cát, cả bọn bất ngờ, (tụi nó sợ bẩn quần áo), ngồi trước biển sao mình thấy mênh mông quá, những đợt sóng xô bờ ru ta mê mải cánh buồm xưa.......không biết bây giờ nơi ấy có ai còn nhớ..........trời lại mưa lất phất, mình thích biển vào những ngày mưa, và mưa đang đến......biển vào những ngày mưa là biển của riêng ta............

lòng ta có khi, tựa như nhớ ai, nhiều khi muốn quay về, ngồi yên dưới mái nhà, dòng sông trước kia tôi về, bỗng giờ đây đã khô không ngờ........

thanhcattuhan83
30-05-2007, 10:33 PM
Tháng 7 mưa ngâu dân gian giải thích do Ngưu Lang chứac nữ gặp nhau nên ra thế.Có lẽ vậy!Đã mấy đêm rồi trời cứ mưa tầm tã mãi không thôi...Giật mình, bây giờ là tháng 4, cứ ngỡ tháng 7 của mình đã đến.tháng 7 xa xôi.....em, tôi và những cánh hạc giấy bay dưới sân trường, cỏ xanh mềm mại,hàng cây bạch đàn.....hành lang lớp cũ.....Đêm mưa thật buồn, ngồi trong căn gác vắng tôi lặng lẽ nhìn những giọt mưa bay bên ngoài ô cửa nhỏ, đêm sâu thăm thẳm .... lòng tôi nặng trĩu một nỗi buồn xa vắng....Giá trời đừng mưa và tôi đừng nhớ những gì đã là dĩ vãng nhạt nhòa trong ký ức xa xôi.....Từng sợi mưa trắng muốt lặng lẽ rơi, chảy dài bên ngoài ô cửa kính nơi căn phòng nho nhỏ tôi ngồi.....Đêm thật dài và mưa thật buồn......" Đôi khi mưa về ta thương em rừng xưa rũ lá, đôi khi mưa về ta thương ta ngu ngơ bài ca, đôi khi đêm về ta thương con đường mưa trắng xóa, riêng ta đi về đôi chân bơ vơ trong chiều phai, đôi khi cuộc tình ngỡ đã nhạt nhòa bỗng trở về với xót xa......" Đâu đó trong đêm vang vọng lên một khúc nhạc thật buồn, từng nốt nhạc lặng lẽ bay đi, bay đi hòa lẫn trong tiếng mưa buồn, ướt lạnh đi về trên con phố vắng....Bất giác tôi mở tung cánh cửa sổ nhỏ, kiếm tìm .....Bài hát đến từ ngôi nhà đối diện nơi bên kia con phố.Đó là một ngôi nhà cổ, mái ngói xô nghiêng, rêu phong và trầm mặc nằm đơn độc, lọt thỏm bên cạnh những ngôi nhà đã được xây mới, trông thật buồn đến tội nghiệp.Ngôi nhà mang dáng hình của lớp người muôn năm cũ trông cứ có vẻ gì đấy buồn buồn và khắc khổ đến xót xa! Tôi vốn yêu những ngôi nhà cổ, ngôi nhà tôi ở trước kia cũng đã từng là một ngôi nhà cổ như thế, nhưng biết làm sao khi mà cuộc sống cứ lặng lẽ trôi đi và bánh xe thời gian cứ lặng lẽ nghiền nát tất cả .....Một nỗi buồn vô hình cứ lặng lẽ trào dâng trong tôi.Đêm liêu trai và hư ảo quá.Sao bài hát kia lại đến với tôi lúc này? Đôi chân tôi đang lang thang bước đi trên con đường kỷ niệm để đi về miền ký ức xa vời vợi.........
Thưở ấy, Tôi là 1 chàng trai mang trong mình rất nhiều ước mơ, đam mê và hoài bão...Trái tim tôi vốn đa cảm và yếu đuối lắm,tôi đã quen sống với những tình cảm rất đỗi nhẹ nhàng và bình thường của 1 chàng trai quen sống nội tâm.Tôi nhớ tôi có thời đã từng ôm trong mình một giấc mông thật đẹp với văn chương, và thưở ấy tôi cũng rất yêu em. Mối tình đầu tiên ấy đã khơi lên nguồn thơ trong tôi để tôi viết bài thơ đầu tiên tặng riêng mình em_Người con gái mà tôi đã yêu rất nhiều với tất cả sự si mê, nồng nàn say đắm của thưở ban đầu.Cho đến một ngày tôi chợt nhận ra em không thuộc về tôi, thế giới của em khác xa thế giới của tôi.Tôi đã đau khổ, đã tuyệt vong cùng cực....tôi đã đi đến tận cùng của tuyệt vọng để rồi nhận ra tuyệt vọng cũng đẹp như 1 bông hoa.Và tôi hiểu rằng hạnh phúc sao thật mong manh và dễ vỡ......Mối tình đầu qua đi mang theo sự khờ dại và nông nổi của nó và để lại trong tâm hồn và trái tim tôi một nỗi buồn vô bờ bến, một vết thương hằn sâu trong trái tim vẫn âm thầm rỉ máu ấm...... Tôi loạng choạng bước đi, những lúc quá buồn tôi lại ngồi một mình trên căn gác vắng và nghe những bản nhạc ngày nào ma tôi đã bỏ quên trên giá sách tự bao giờ.....Những bản guitar ngày nào đã xoa dịu trong tôi những nỗi đau tình đầu và những vết thương cũng dần lên sẹo nỗi đau.......Tôi lang thang trên hành trình kiếm tìm chính bản thân mình, tôi lang thang khắp nơi, đi tìm những đĩa nhạc guitar không lời, Tôi yêu những bản nhạc Pháp dịu dàng buồn nhưng không đau đớn, nuối tiếc nhưng không tuyệt vọng.Mọi chuyện rồi cũng dần đi vào trong quên lãng, tôi thich nghe "Người tình Lara, mộng lứa đôi, aline,chiều tiễn biệt,quả táo trắng., mưa trên biển vắng,.." và nhạc nhật là sa mạc tình yêu" " là tàn tro" ....Một lần tôi cùng bạn đi uống cafe ở trong 1 quán nhạc không lời tôi đã mê điếm người khi nghe những bản Flamenco rực lửa của đất nước Tây Ban Nha xa vời, tôi đã mường tượng và hình dung ra 1 Tây Ban Nha của những chàng trai cô gái say sưa trong vũ điệu sau mùa gặt, TBN của những bầy ngựa hoang tung vó giữa thảo nguyên bao la, TBN của những chàng Matado, của thi ca và của những nàng Majia và của người họa sĩ tài hoa F.Goya..... ..
Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi đi, ồn ào và vội vã , thời gian bay lang thang giữa những tháng ngày.....Tôi vẫn chỉ là 1 chàng trai với những đam mê và giông tố.Còn em giờ đây đã là 1 cô gái thành đạt, thành công trên con đường em đã chọn bởi vì em là cô gái rất thực tế trong cái cuộc sống thực tế đến thực dụng nay........Không trách em bởi tôi thấy lòng mình thật thanh thản và hạnh phúc khi được nhìn thấy em hạnh phúc ...Anh đã hiểu ra rằng hạnh phúc giản đơn là khi ta được thấy người mình yêu hạnh phúc.....

lật trang nhật ký cũ mèm chợt nhớ 1 bài thơ nhàu nát chẳng biết của ai, bài thơ cũ mèm ......

nếu có một ngày ta chợt nhận ra nhau.
Giữa dòng đời ồn ào tấp nập.
Xin đừng hiện về kỷ niệm thời xa lắc.
Bởi mỗi người đã có một cuộc đời riêng.
Mặc dù một thời kỷ niệm đó thiêng liêng.
Nhưng xin em cứ để nó trôi đi theo dòng quên lãng.
Hãy coi nhau như người xa lạ.
Dẫu biết trong mình đang trỗi dậy niềm đau.

nếu có một ngày ta chợt nhận ra nhau.
Xin em cứ thẳng đường và đừng nên quay lại
Đường đời xa ngái
Trở về làm chi quá khứ đau buồn .........................đoạn dưới giấy đã úa màu chẳng còn nhận ra nữa,,,,,,,em mãi mãi chỉ là người xưa trong anh, người xưa năm tôi biết yêu lần đầu.Bài thơ tình cho những người không đến được với nhau.

Doanminhhang17681

Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang




Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay




Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
Em thèm một vòng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau




Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh




Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa




Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh




Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi.
..môi anh...

thanhcattuhan83
30-05-2007, 10:34 PM
Đời em là cánh chim bay qua trời, tình em là vết son trên môi người...............
bài hát khi xưa em hát cho anh giờ em lại hát cho một người khác.Con đường ngày xưa giờ em đi cùng người khác, chỉ còn anh cô đơn đi về 1 mình với con đường xa.......Mơ ước thật buồn, ngoảnh đầu lại sao anh thèm thấy 1 bờ vai, 1 nụ cười, 1 ánh mắt nơi xa mờ em đang dành cho anh...........Em vừa là niềm vui, là hạnh phúc nhưng lại là đau khổ mà thượng đế đã ban tặng cho anh để anh biết rằng quên 1 người sao khó ....mai ơi......chẳng hiểu em sẽ có lời nguyện cầu nào cho những lần anh vắng mặt, những lần anh không ở bên em, ...............
Buồn thật!Tự nhiên muốn khóc, chẳng biết tại sao?Cả ngảy mình chỉ ngồi một mình và nghe đi nghe lai bài hát chào nhau lan cuối......Có phải mình đang nghĩ đến Mai rất nhiều không?Chẳng biết nữa, thời gian còn lại mình muốn Mai hạnh phúc mà sao...........
Em chạy trốn anh sao? vì lý do gì chứ,Ôi mai ơi, sao chẳng thể đưa em ra khỏi những cuộc vui đó......Nước mắt anh rơi ướt lạnh con đường về, một mình anh lẻ bóng .Không còn em, đêm mang mưa về. Mưa lạnh lắm thay. Mai ơi.........

Tự nhiên nghĩ về giây phút cuối cùng của Mai, thấy lạnh người, buồn lo sợ và khóc.........Ngoài trời đang mưa, có khi nào mưa lại là nước mắt..............
.........
Nước mắt rơi, giả dối thật mình và người ta là gì của nhau đâu chứ..Hâm thật chỉ nghe người ta hát cho mình nghe có 1 lần mà lại bị ám ảnh đến thế này sao,giọng hát buồn bã, ánh mắt buồn bã, nụ cười trên môi không đủ giấu đi tất cả......hâm thật.
nghĩ đến con, sao mình có thể nhắn tin cho Mai những dòng như thế nhỉ.?Chắc Mai giận lắm, tại mình thôi.....buồn thế

Mấy ngày nau mình chạy khắp nơi để tìm những nơi có thể giúp em kéo dài thời gian và sống hạnh phúc những ngày cuối cùng.Nhưng cứ nghĩ đến hình ảnh em trong lòng mọi người quay cuồng trong tiếng nhạc điên cuồng tự nhiên thấy giận, thương,buồn vui lẫn lộn...Người ta đâu có cần mình giúp đỡ, mình vô duyên thật, nhiều chuyện, chen ngang vào đời tư người khác....


27/9/2006

người xưa, chiều nay đi ngang qua con đường cũ gặp người yêu xưa đưa con đi nhà trẻ, thời gian dường như chẳng làm lòng ta quên đi những gì đã mãi thuộc về quá khứ và số phận......Sao ta nhìn nhau mà chẳng thể cất nổi một câu chào nhau để quên tình phai màu? Em mỉm cười với ta, sao ta thấy xa lạ quá, lẽ nào......không đôi mắt em vẫn vậy, đôi mắt em thăm thẳm nỗi buồn xưa, đôi mắt làm tim ta đau nhói lòng.........


một chút yêu thương anh trao em trong phút giây vội vạ
Cũng đủ làm xoa dịu một cơn đau.
Tình yêu của anh có thể là những phép màu.
Nhưng có thể là lời dối trá.
Tiếc rằng tim em ngây thơ quá.
Không thể làm ấm mãi trái tim anh.
Thôi cũng đành ái ân bề ngoài.........
........cứ mặc cho tiêu tan mất.
Chỉ xin em giữ lại những gì rất thật.
Đời thường những cảm xúc yêu thương.
Xin giữ lại trong vòng tay một nửa.
Nhưng đừng để con tim rưng lệ nức nở thêm mọt lần.
Cuộc sống xoay vần tình yêu có thể chỉ là......
..........điều đơn giản nhất........
Dù mắt và môi không thể nói bằng lời
Em cả cuộc đời , anh niềm khao khát......