PDA

View Full Version : Dòng sông mẹ(hay nhưng hơi buồn )


chanhtrung
10-06-2007, 12:21 PM
Dòng sông chia hai nhánh, một nhánh chảy qua thành phố và một nhánh chảy về phía biển. Bao lần tôi ngồi ngắm dòng sông suốt từ buổi bình minh đến hoàng hôn nhưng vẫn không khám phá được sự bí ẩn của lòng sông.


Tôi lớn lên bên cạnh dòng sông. Ba tôi làm nghề lái đò ngang. Tôi biết mình chỉ là con nuôi của một gia đình không con. Dù vậy, ba má rất thương tôi và tôi cũng thương ba má bằng tình cảm sâu nặng.

Thuở nhỏ, tôi nhớ mỗi lần tôi hỏi mẹ tôi đâu thì ba tôi thường chỉ tay về phía dòng sông và im lặng. Có lần ba tôi bảo: “Dòng sông là mẹ của con đó...”. Tâm hồn non nớt, tôi không hiểu nổi những lời ba tôi nói ngụ ý điều gì. Sau này, tôi nghe chị Huyền hàng xóm làm nghề chèo đò ngang bảo: “Cách đây mười bảy năm, giữa đêm trăng sáng ba em gặp một hài nhi bị bỏ rơi trong chiếc giỏ đặt giữa chiếc đò cạnh bờ sông. Ba em đem về nhà chờ mãi không có ai nhận. Lúc đó má em hiếm muộn đang khát khao một đứa trẻ. Hai người giữ đứa bé lại nuôi đến ngày khôn lớn. Đứa bé chính là em đó...”.

Chị Huyền lớn hơn tôi năm tuổi. Chị Huyền mồ côi cha, sống với người mẹ bị mù lòa. Thuở nhỏ, chị Huyền dạy tôi bắt chuồn chuồn cho cắn rốn để biết bơi. Chị Huyền bảo: “Cương nè! Sao em không đi thành phố học? Em cần phải có cuộc sống khác để sau này đổi đời”. Tôi nói: “Em không muốn đi đâu cả. Bên dòng sông này là cả cuộc đời của em rồi...”. Chị Huyền cất giọng xa vắng: “Chị nhiều ước mơ lắm. Chị muốn đi xa khỏi dòng sông này và làm nhiều điều mà mình mơ ước. Tiếc là không có ai lo cho má chị cả....”. Tôi nói: “Chị cứ đi đi... Em sẽ chăm sóc bác thay cho chị...”. Chị Huyền bảo: “Không được đâu em. Chị không nỡ bỏ má đi để tìm hạnh phúc riêng mình....”.

Tôi nhớ, một đêm trăng, tôi ra ngồi cạnh bờ sông thì gặp chị Huyền vừa chèo đò cập bờ. Gương mặt chị trông xanh xao giữa bóng trăng mờ ảo. Chị Huyền đến ngồi cạnh bên tôi. Chị thì thầm: “Chán thiệt. Có khi chị thấy thân xác mình thật dơ bẩn. Nhiều khi chèo đò về, chị xuống sông tắm và chị cứ bơi giữa dòng sông để nước mát gột rửa...”. Tôi ngạc nhiên hỏi: “Chị nói gì em không hiểu. Chị không nên khắc nghiệt với bản thân mình như vậy...”. Chị Huyền cất giọng nghèn nghẹn: “Lớn lên một chút nữa em sẽ hiểu. Em biết không. Chị chỉ còn em để tâm sự... Lúc này, má chị bị bệnh tim nặng. Không đủ tiền để lo thuốc thang. Chị không biết phải làm sao... Cương nè! Phải chi em lớn thêm vài tuổi nữa... chị sẽ... yêu em”. Chị Huyền ngả đầu vào bờ vai tôi. Dòng nước mắt nóng hổi của chị thấm ướt áo tôi. Tôi cảm nhận được ***g ngực xuân thì của chị run rẩy theo từng tiếng nấc.

Tôi nhớ trong một lần sinh con, má tôi bị băng huyết và lìa đời. Đứa bé cũng không sống nổi một ngày. Chiếc đò chở má tôi về giữa buổi trưa nắng gắt. Tôi ra bờ sông đón má. Khi ba tôi và ông hàng xóm khiêng má vào nhà, tôi chợt sững người khi trông thấy màu máu đỏ loang khắp khoang đò. Tôi không hiểu nổi máu ở đâu mà chảy nhiều như vậy. Hay là má bị thương? Cái màu đỏ cứ ám ảnh trong giấc ngủ của tôi suốt thời niên thiếu. Trong giấc mơ, tôi thấy màu đỏ loang khắp mặt sông và chảy theo thủy triều đỏ rực cả góc trời. Ký ức của tôi về má chỉ có vậy. Còn với mẹ - người sinh ra tôi và bỏ rơi tôi - thì tôi hoàn toàn không biết gì cả. Tôi nhớ có lần chị Huyền bảo: “Dòng sông bao la như lòng mẹ. Có khi nào em nghĩ rằng em sẽ bơi ra biển, bơi về phía chân trời để gặp mẹ không?”. Tôi đáp: “Nếu sông như lòng mẹ thì em chẳng cần phải đi đâu để tìm mẹ cả. Mẹ đang ở bên em và đang ôm em vào lòng...”.

Đêm trăng nọ, ngồi chơi đàn kìm và nhâm nhi rượu đế, ba tôi cất giọng trầm lắng:

- Con có biết tại sao ba lại làm nghề lái đò và sống bên dòng sông này không?

- Sao vậy ba?

- Hồi xưa cù lao này còn hoang vu lắm. Nơi đây là chỗ ở của những người bị bệnh cùi. Họ bị cách ly khỏi xã hội. Ông nội con từ miền Trung vô Nam đã chọn cù lao này để lập nghiệp. Bà nội đã sinh ba trên chiếc đò giữa dòng sông... Sau này lớn lên, sống cạnh dòng sông ba nhận ra dòng sông thật bao dung và rộng lớn như lòng mẹ. Thuở trai trẻ, ba đã lặn lội đi nhiều nơi kiếm sống nhưng cuối cùng lại trở về sống gắn bó với dòng sông.

- Ba ơi! Khi chiếc cầu bắc qua sông, những người làm nghề lái đò ngang chắc sẽ không còn việc làm...

- Con đừng lo... Vẫn còn nhiều người thích đi đò trên sông nước. Cảm giác được ngồi trên sông thật thú vị...

Buổi sáng hôm sau, cả cù lao nháo nhác bởi tin dữ lan truyền. Tôi điếng hồn khi nghe tin chị Huyền đã bị giết chết. Bên bờ sông, đám người lao xao chỉ trỏ và bình phẩm đủ điều. Tôi nhận ra xác chị Huyền với nửa thân người lõa lồ bị kẹt vào những rễ bần cạnh bờ sông. Có người ác miệng bảo: “Nhỏ Huyền chèo đò chỉ là cái cớ thôi. Nhỏ làm gái... Chắc là bị mấy tay lái sà lan hiếp và giết chết...”. Người khác lại bảo: “Con nhỏ này thích tắm đêm và hay bơi về phía cửa sông. Chắc là bị chuột rút”...

Sau đám tang của chị Huyền, mỗi lần ngồi cạnh bờ sông tôi cứ bị ám ảnh bởi hình ảnh của chị. Trong tâm hồn tôi chợt lóe lên ý định rời bỏ dòng sông để ra đi. Tôi tự hỏi: “Mình sẽ đi đâu? Tôi phải làm gì để linh hồn chị Huyền thanh thản chốn vĩnh hằng?”. Tôi thầm nói: “Sông mẹ ơi! Tôi sẽ đi và sẽ gặp dòng sông ở phía chân trời”.
CHỦ ĐỀ GIA ĐÌNH
conmatdo
Hãy đăng nhập hoặc đăng ký để gửi cảm nhận và bài viết.

phongthieuca
10-06-2007, 12:50 PM
Dòng sông!! nơi những con người đang hằng ngày vật lộn với cuộc sống mưu sinh!! vật lộn với sự khắc nghiệt của cuộc đời!! nhưng tại sao những con người đó lại mang đc tấm lòng bao dung, yêu thương đến như vậy!!
1 cặp vợ chồng đã nuôi đứa con trôi dạt bên bến sông!!, chăm lo dạy bảo cho nó!! 1 người con gái đã hy sinh tuổi xuân của mình, hy sinh biết bao thứ quý giá của đời mình để nuôi sống người mẹ khốn khổ!! 1 người luôn chỏ đò để những người khách cảm thấy thú vị!!!
Dòng sông như tình mẹ!!
cảm ơn!! câu chuyện hay lắm!!!

daythunđỏ
10-06-2007, 02:47 PM
Người tốt thì luôn khổ phải chăng cuộc đời là những nghịch cảnh nối tiếp nhau , con gngười chừng nào ngẩng đầu lên nhìn trời đây

bluepirate
10-06-2007, 04:04 PM
người con bị mẹ bỏ rơi trên dòng sông được người địa phương đưa về "

Tôi lớn lên bên cạnh dòng sông. Ba tôi làm nghề lái đò ngang. Tôi biết mình chỉ là con nuôi của một gia đình không con. Dù vậy, ba má rất thương tôi và tôi cũng thương ba má bằng tình cảm sâu nặng. "


Gương mặt chị trông xanh xao giữa bóng trăng mờ ảo. Chị Huyền đến ngồi cạnh bên tôi. Chị thì thầm: “Chán thiệt. Có khi chị thấy thân xác mình thật dơ bẩn. Nhiều khi chèo đò về, chị xuống sông tắm và chị cứ bơi giữa dòng sông để nước mát gột rửa...”. Tôi ngạc nhiên hỏi: “Chị nói gì em không hiểu. Chị không nên khắc nghiệt với bản thân mình như vậy...”. Chị Huyền cất giọng nghèn nghẹn: “Lớn lên một chút nữa em sẽ hiểu. Em biết không. Chị chỉ còn em để tâm sự... Lúc này, má chị bị bệnh tim nặng. Không đủ tiền để lo thuốc thang. Chị không biết phải làm sao... Cương nè! Phải chi em lớn thêm vài tuổi nữa... chị sẽ... yêu em”.

Đọc kĩ dòng in đậm các bạn sẽ hiểu cái chết của chị huyền nguyên nhân do đâu

Con người ta khổ mọi bề muốn vươn lên với đời nhưng ko có cách nào khác ngoài những việc trái lương tâm .Đáng khen nhưng con ngươi lớn lên cạnh dòng sông kia vẫn có trái tim đáng quý .

Hình ảnh cuối cùng là cậu bé đang phân vân .Bài hay và ý nghĩa sâu sắc lắm .Quá tuyệt

hoainiem1972
10-06-2007, 04:23 PM
Chanhtrung àh bài viết của bạn ngày càng vượt xa khả năng suy nghĩ của tôi , ngày càng sâu sắc .Đọc rất nhiều lần mới nghiệm ra được cái tinh tế của nó

Câu chuyện trên gồm nhiều phần và tại sao lại mang tên dòng sông của mẹ ko có gì lạ đó là nơi những người dân quanh đó sinh ra và lớn lên trong cái khó khăn con ngươi dù co làm đủ mọi nghề họ vẫn ý thức được việc họ làm , câu chuyện khá là bi kịch khi chứng kiến cái chết quá thương tâm của chị huyền .

Tôi thầm nói: “Sông mẹ ơi! Tôi sẽ đi và sẽ gặp dòng sông ở phía chân trời”.

Dù có đi đâu họ vẫn ko quên mảnh đất nuôi lớn mình , dù mảnh đất đó khó khăn và vất vả.Nhưng nơi đó chân chặt kỉ niệm của họ

♥..::rimikio::..♥
10-06-2007, 07:34 PM
Dòng sông chia hai nhánh, một nhánh chảy qua thành phố và một nhánh chảy về phía biển. Bao lần tôi ngồi ngắm dòng sông suốt từ buổi bình minh đến hoàng hôn nhưng vẫn không khám phá được sự bí ẩn của lòng sông.

dòng sông như người mẹ
yêu thương con nhưng cũng ko bao giờ nuông chiều để con hư hỏnh
lòng người mẹ bao la như con sông ko bao giờ biết nguồn cội nằm chốn nao.....

ruavang30
10-06-2007, 08:35 PM
Hồi xưa cù lao này còn hoang vu lắm. Nơi đây là chỗ ở của những người bị bệnh cùi. Họ bị cách ly khỏi xã hội. Ông nội con từ miền Trung vô Nam đã chọn cù lao này để lập nghiệp. Bà nội đã sinh ba trên chiếc đò giữa dòng sông... Sau này lớn lên, sống cạnh dòng sông ba nhận ra dòng sông thật bao dung và rộng lớn như lòng mẹ

Nếu sông như lòng mẹ thì em chẳng cần phải đi đâu để tìm mẹ cả. Mẹ đang ở bên em và đang ôm em vào lòng...”.

bài này đọc có phần hơi khó , tôi phãi suy nghĩ trên nhiều góc độ , tôi thấy nới họ sống là 1 vùng hoang vu khắc khổ nhưng họ vẫn bám trụ , họ đều là những người có hoàn cảnh thương tâm , 2 thực thể kết hợp khiến cho người đọc cảm thấy tự hỏi ,vì lý do gì phải bám trụ nới đây , rất khó nghĩ , tôi nghĩ vì đây là nới cha mẹ họ lập nghiệp , cha me họ đã chọn nơi hoang vu nhất để lập nghiệp , đứa bé kia cũng bị bỏ rơi nơi đây , 1 nơi ko có gì là đặc biết nhưng họ vẫn sống và lớn lên .Có điều câu chuyện quá bi kịch người ta đã khổ đến vậy mà con thêm bi kịch thì quả thật tôi quá buồn cho kết cục này

chanhtrung
11-06-2007, 12:52 AM
Những người sống nơi đây là những người rất nghèo lặn lội tìm đến nơi mà người ta cho là nơi dành cho người cùi .Họ rất có nhiều cơ hội tìm 1 nơi khác có thể sinh sống nhưng họ đã bám trụ lại nơi mình sinh ra , câu bé thì được nhặt từ dòng sông là 1 người ko cha ko mẹ, chị huyền thì ko nở ra đi vì mẹ mình , mỗi người 1 hoàn cảnh , chị huyền phải làm gái 1 cái nghề mà bản thân chi ko muốn nhưng vì co hiếu với mẹ , từ 1 người từ bỏ hạnh phúc ở lại nuôpimẹ đếnphải đi làm gái lấy tiền chữa cho mẹ lại gặp phải kết cục là bị chết 1 cách bi kịch .Nhiều người trong chúng ta đọc xong câu chuyện này chắc sẽ hiểu , cuộc sống có nhiều người rất rất khổ mà lại chịu nhiều bi kịch họ luôn mơ ước vươn lên vời hiện thực nhưng ko thành

hoainiem1972
11-06-2007, 01:31 AM
đành là vậy nhưng điều tôi bưc xúc nhất câu chuyện này quả thật ko công bằng

bluepirate
11-06-2007, 12:15 PM
cô gái đã rất khổ , hi sinh tất cả vì mẹ , rồi chịu đựng sự ô nhục cũng vị me , vậy mà chết bi kịch như vậy bị mọi người chê cười , đời người thật khổ và phải chịu đựng nhiều quá.

thuhien77
11-06-2007, 03:08 PM
câu chuyện này hay lắm , đọc mấy lần lại mới hiểu hết ý nghĩa thật .Thanks bạn nhiều

gammaucuocsong
11-06-2007, 04:13 PM
Nếu sông như lòng mẹ thì em chẳng cần phải đi đâu để tìm mẹ cả. Mẹ đang ở bên em và đang ôm em vào lòng...”.

Đây là lí do con người dù khổ vẫn bám trụ lại nơi mình sinh ra dù cuộc sống cùng cực và vất vả.Câu chuyện bi kịch quá

daythunđỏ
11-06-2007, 07:15 PM
Cùng la con người với con người nhưng sau họ chịu đựng nổi đau và đau khổ thật phi thường , mong sau mọi thứ luôn tốt đẹp hơn

ruavang30
11-06-2007, 11:45 PM
câu chuyện làmtoinhớ đến cuốn sách những người tù khổ khai , trong nổi cùng cực của cuộc sống họ vẫn bị vùi dập đến nổi phải chạy chốn ko lối thoát

daythunđỏ
12-06-2007, 11:05 AM
con người luôn muốn thoát ra khỏi hoàn cảnh nhưng tác động bên ngoài đã níu họ lại , càng ngày càng nhiều người sa vào những con đường mà mình ko muốn đi

thuhien77
12-06-2007, 11:58 AM
bi kịch của con người ko do họ mà do hoàn cảnh tác động vào họ , như vậy có gọi là tội lỗi ko

gammaucuocsong
13-06-2007, 11:45 AM
“Dòng sông là mẹ của con đó...”. Tâm hồn non nớt, tôi không hiểu nổi những lời ba tôi nói ngụ ý điều gì

NHững ai đọc ko kĩ sẽ rất khó hiểu bài viết này

Bài rất hay và ngụ ý của nó rất sâu xa và bao quát