Vua_bán_kẹo
23-03-2011, 01:44 PM
1 Chiếc lá vàng khẽ xoay theo làn gió đậu xuống chân nó giữa ngày xuân. Không khí lạnh thì đang ào về. Khẽ kéo lại chiếc áo mỏng manh, nó co ro lại 1 chỗ giữa bát ngàn con người thân thuộc. Xuân đã đến rồi. Vậy sao vẫn có những chiếc lá vàng, vẫn còn những con đường xào xạc cái âm thanh heo hắt của ngày thu, cho đến cái lạnh lẽo của ngày đông... Nhìn lại 1 chặng đường.... 22 Năm... Không biết đây là lần thứ bao nhiêu trong đồi nó lặng lẽ ngẫm nghĩ sâu xa về những điều lớn lao và cao cả... Nó muốn thu mình lại, nấp trong 1 cái vỏ để rồi ngó nhìn ra thế giới bên ngoài ghi nhận lại tất cả, tất cả những cái gì thân thuộc đáng yêu nhất mà người ta quen gọi là ký ức...
Khi bé xíu... nở 1 nụ cười... Giao thừa và xuân đã đến, cảnh vật bung tỏa muôn vàn màu sắc đáng yêu. Màu đỏ của phong bao lì xì, màu xanh bánh chưng, màu hồng cánh đào phát nhẹ trong gió rồi đến những điểm cam tươi tắn của những quả quất lủng lẳng... trong nhà. Ngày ấy... Sao cái xuân ngày ấy nó đáng yêu, rực rỡ và hạnh phúc biết bao...
Khi lớn hơn 1 chút. Xuân, tết, là lúc biết sắm sửa dọn dẹp rồi làm lụng mọi thứ... Hương vị tết không chỉ có ăn chơi nhận lỳ xì mà còn là niềm vui khi mạng nhện được quét sạch, cái ghế gãy được đóng lại rồi bức tường vôi ve cẩn thận... Vậy là đã phải biết lo toan về 1 cái gì đó để cho tết được tươm tất
Vào đại học... Tết đến xuân về là lúc nó Cảm thấy hạnh phúc nhất khi quây quần bên gia đình. Vẫn làm lụng vẫn sắm sửa nhưng rồi lại đứng nhìn xem. Nhà mình cần gì cho tết này được tốt hơn, vui hơn. Rồi sắm sửa lì xì cho bạn bè. Ăn uống đập phá tơi bời khói lửa cho thỏa những ngày xa nhau. Hết tết, còn xuân. Nhưng rồi lại phải xa gia đình lao đầu vào học tập. Ăn tết nhưng vấn phấp phỏng lo lăng... Bài tập lớn chưa nộp, Đại số thi còn chưa qua... Vậy là ngoài lo toan ra thì giờ đã có gánh nặng...
Rồi còn những gì nữa... Còn cái gì đang chờ đợi phía trước. Có người nói đừng ngoảnh đầu lại phía sau, nó làm bạn mềm lòng và gục ngã. Nhưng chẳng gì là toàn vẹn... 1 con người ko có ký ức, không có những thứ đáng gọi là kỷ niệm, để rồi sống mà chẳng biết mình sẽ cố gắng vì cái gì... Vô nghĩa...
Thời gian...
Vẫn mong có những giây phút lắng lại tâm hồn 1 thằng con trai xông xáo, năng động để thấy hết được những cái giá trị lớn lao của cuộc sống... Để rồi lao vào cuộc sống... Để biết mình phải sống... Sống sao để không hổ thẹn với những gì tốt đẹp nhất trong ký ức của con người... Kỷ niệm
Nhìn lại vẫn thấy tôi cô đơn bên cây đàn
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://v2.mp3.zing.vn/blog?OC8yNS84MjU0N2IyZjg0ODBhYzVmODBhNDE2YzUyZmUzNzmUsICwMS5cUIbaBmUsICDN8VGjhdUng51pIGdpYW58VGhpw6pdUngIFWeBGsMahWeBmd8dHJ1ZXw
Khi bé xíu... nở 1 nụ cười... Giao thừa và xuân đã đến, cảnh vật bung tỏa muôn vàn màu sắc đáng yêu. Màu đỏ của phong bao lì xì, màu xanh bánh chưng, màu hồng cánh đào phát nhẹ trong gió rồi đến những điểm cam tươi tắn của những quả quất lủng lẳng... trong nhà. Ngày ấy... Sao cái xuân ngày ấy nó đáng yêu, rực rỡ và hạnh phúc biết bao...
Khi lớn hơn 1 chút. Xuân, tết, là lúc biết sắm sửa dọn dẹp rồi làm lụng mọi thứ... Hương vị tết không chỉ có ăn chơi nhận lỳ xì mà còn là niềm vui khi mạng nhện được quét sạch, cái ghế gãy được đóng lại rồi bức tường vôi ve cẩn thận... Vậy là đã phải biết lo toan về 1 cái gì đó để cho tết được tươm tất
Vào đại học... Tết đến xuân về là lúc nó Cảm thấy hạnh phúc nhất khi quây quần bên gia đình. Vẫn làm lụng vẫn sắm sửa nhưng rồi lại đứng nhìn xem. Nhà mình cần gì cho tết này được tốt hơn, vui hơn. Rồi sắm sửa lì xì cho bạn bè. Ăn uống đập phá tơi bời khói lửa cho thỏa những ngày xa nhau. Hết tết, còn xuân. Nhưng rồi lại phải xa gia đình lao đầu vào học tập. Ăn tết nhưng vấn phấp phỏng lo lăng... Bài tập lớn chưa nộp, Đại số thi còn chưa qua... Vậy là ngoài lo toan ra thì giờ đã có gánh nặng...
Rồi còn những gì nữa... Còn cái gì đang chờ đợi phía trước. Có người nói đừng ngoảnh đầu lại phía sau, nó làm bạn mềm lòng và gục ngã. Nhưng chẳng gì là toàn vẹn... 1 con người ko có ký ức, không có những thứ đáng gọi là kỷ niệm, để rồi sống mà chẳng biết mình sẽ cố gắng vì cái gì... Vô nghĩa...
Thời gian...
Vẫn mong có những giây phút lắng lại tâm hồn 1 thằng con trai xông xáo, năng động để thấy hết được những cái giá trị lớn lao của cuộc sống... Để rồi lao vào cuộc sống... Để biết mình phải sống... Sống sao để không hổ thẹn với những gì tốt đẹp nhất trong ký ức của con người... Kỷ niệm
Nhìn lại vẫn thấy tôi cô đơn bên cây đàn
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://v2.mp3.zing.vn/blog?OC8yNS84MjU0N2IyZjg0ODBhYzVmODBhNDE2YzUyZmUzNzmUsICwMS5cUIbaBmUsICDN8VGjhdUng51pIGdpYW58VGhpw6pdUngIFWeBGsMahWeBmd8dHJ1ZXw