PDA

View Full Version : [Event NNYT] Vết chàm trên khuôn mặt


heo bien
28-06-2011, 09:50 AM
Một câu chuyện có lẽ nhiều người đã biết, tôi chọn nó bởi vì tôi cũng muốn có được sự yêu thương như vậy :)

Vết chàm trên khuôn mặt




Kelly Johnson là một cô bé dễ thương, ngoại trừ có một vết chàm rất to bên má phải của em. Cha mẹ cô bé rất đau lòng và lo lắng cho tương lai của Kelly, vì vậy họ cố gắng để cô bé có cuộc sống bình thường như những đứa trẻ khác. Tính tình của Kelly hoà đồng, vui vẻ hoà nhã với mọi người, thậm chí cô bé rất tự tin làm quen với bạn mới. Tuy nhiên, mọi chuyện thay đổi khi Kelly lên trung học.
Bước vào tuổi dậy thì, những mặc cảm về hình dáng bên ngoài bắt đầu xuất hiện trong tâm trí Kelly. Những cậu con trai chỉ xem cô chỉ là một người bạn đơn thuần, nhưng kết đôi đi chơi, đi khiêu vũ thì họ đều lẩn tránh Kelly. Kelly không còn vui vẻ hồn nhiên như trước khi nhận ra thái độ e dè, thận trọng của các bạn trai trong những lần tiếp xúc với cô. Nghe bạn bè bàn tán chuyện hẹn hò trai gái, Kelly cảm thấy tủi thân.
Thời gian trôi qua, Kelly quyết tâm cố gắng học thật giỏi. Cô tham gia các hoạt động từ thiện ở bệnh viện, nhà thờ và được nhiều người yêu mến. Nhưng tính tình của cô ngày càng trầm lặng như để che đậy một nỗi buồn sâu thẳm trong tâm hồn mình.
Kelly tốt nghiệp đại học và chuyển đến sống ở thành phố New York. Cô có một công việc ổn định và ở chung một căn hộ với một người bạn tên Sue. Sue là người sôi nổi, nhiệt tình và có rất nhiều bạn bè. Mỗi lần bạn của Sue đến, Kelly chỉ biết lẩn tránh trong phòng ngủ. Ẩn sâu trong thái độ bình thản của mình, cô cảm thấy nhói lòng trước niềm vui của cô bạn Sue.
Kelly không đủ tự tin để hẹn hò với một ai. Cô cho rằng, bất cứ người con trai nào khi chọn bạn gái đều chú ý đến hình thức của cô gái ấy. Vì vậy, Cô luôn cảm thấy đau khổ và mặc cảm khi gặp gỡ các chàng trai. Mỗi khi nghĩ đến điều đó là cô lại cảm thấy buồn tủi, bất lực... Và cứ thế, nỗi cô đơn ngày càng xâm chiếm trái tim cô.
Một tối nọ, Sue chạy vội vào nhà và cầu cứu Kelly:
- Trời đất ơi! Mình về trễ quá rồi! Mình có hẹn với một anh chàng trong mười phút nữa, nhưng mình còn phải tắm rửa, trang điểm, chọn quần áo... Mình không thể chuẩn bị kịp trong mười phút, Kelly ơi! Nếu chuông cửa reo, câu hãy ra trả lời giùm mình nhé.
Nói xong, Sue phóng vào phòng tắm mà không để Kelly kịp phản ứng. Kelly nói lớn:
- Nhưng cậu biết mình không thích gặp người lạ mà Sue!
S ue gào lên:
- Kelly ơi! Cậu làm ơn giúp mình chuyện này đi!
Kelly ấm ức:
- Mình biết nói gì với anh chàng đó đây. Mình có gặp anh ta lần nào đâu?
- Mình cũng chưa biết mặt, chỉ mới được giới thiệu thôi!
Ngay sau đó, chuông cửa reo. Kelly rầu rĩ nói:
- Chắc là cậu sẽ vui khi biết anh ta đến đúng giờ đấy.
- Thôi mà - Sue nài nỉ - Kelly giúp mình đi! Nói chuyện với anh ta một chút, được không?
Kelly miễn cưỡng ra mở cửa trong ý nghĩ chua chát: "Ừ, để rồi anh ta sẽ sợ chết khiếp khi thấy mặt mình cho mà xem! Chắc anh ta sẽ thất vọng khi tưởng mình là Sue đây...". Khi cánh cửa mở, cô buột miệng nói ngay vì sợ chàng trai hiểu nhầm:
- Chào anh, tôi không phải là Sue, tôi là Kelly - bạn cùng phòng với Sue. Cô ấy về nhà hơi trễ, nên nhờ tôi xin lỗi. Tôi lấy thứ gì để anh uống được không?
Hai mươi phút sau, Sue bước ra:
- Chào anh Keith, xin lỗi vì đã để anh chờ.
Kelly nhận thấy gương mặt anh ta sáng lên khi nhìn Sue. Cô cảm thấy thật đau lòng nhung vẫn lịch sự đứng dậy nói:
- Thôi anh gặp Sue rồi đó. Tôi xin phép đi vì có việc làm. Chúc hai người vui vẻ.
Keith nói với Kelly:
- Được nói chuyện với cô, tôi rất vui!
Cô trả lời:
- Tôi cũng vậy.
Tối hôm sau, Keith gọi điện thoại đến lúc Sue đi làm chưa về. Nhận ra tiếng của Keith, Kelly nghĩ thầm: "Chắc buổi đi chơi thú vị lắm nên chàng sốt sắng gọi điện đến đây!". Kelly nói:
- Chào anh, tôi xin lỗi nhưng Sue chưa về nhà.
- Không sao đâu, tôi gọi đến không phải để gặp Sue, tôi... - Giọng anh ấp úng trong ống nghe.
Kelly nói:
- Xin lỗi anh cần gì?
- Tôi gọi để nói chuyện với cô, Kelly à - Giọng nói của Keith nghe thật đặc biệt.
- Tôi àh? Tôi không hiểu... À! Anh muốn hỏi tôi về Sue phải không?
Keith nhẹ nhàng trả lời:
- Không đâu Kelly. Tôi không muốn nói chuyện với cô về Sue. Tôi muốn nói chuyện với cô về Kelly.
Kelly cảm thấy bối rối:
- Tôi... tôi không hiểu.
- Kelly à! Tôi chỉ mới gặp Sue lần đầu tiên thôi và tôi cũng được quen biết Kelly tương tự như vậy. Bây giờ, Tôi đẵ gặp được người cần gặp rồi.
Kelly cảm thấy tim mình đập mạnh và im lặng vì sợ mình đang nghe nhầm. Nhưng giọng của Keith vẫn tha thiết vang lên:
Kelly à! Cô chính là người tôi muốn làm quen và kết bạn, chứ không phải người nào khác.
Kelly lắp bắp:
- Anh... anh... không nhìn thấy vết chàm trên mặt tôi sao?
Tiếng Keith dịu dàng:
- Anh có thấy, và anh cũng nhìn thấy tính dịu dàng, khoan dung trong tâm hồn em. Tất cả những vẻ đẹp đó quan trọng hơn nhiều so với vết chàm trên khuôn mặt. Anh hy vọng có nhiều cơ hội gặp gỡ em để chứng minh những điều anh nói là sự thật.
... Kể từ buổi nói chuyện đó, tình yêu của Keith đã thực sự xoá tan nỗi mặc cảm, tự ti của Kelly và đem lại niềm vui, sự yêu đời lạc quan trong cuộc sống của cô. Họ đã yêu nhau và sống bên nhau hạnh phúc.
Giờ đây bằng những phương pháp y học hiện đại, vết chàm trên gương mặt của Kelly đã được tẩy xoá, nhưng cô vẫn luôn nhớ đến tình cảm yêu thương chân thành của Keith lúc hai người mới gặp nhau. Cô cảm ơn vết chàm vì nhờ nó mà cô biết được người con trai nào yêu mến cô thật lòng, rằng không phải vẻ đẹp hình thức mà chính là vẻ đẹp bên trong tâm hồn cô đã thu hút anh ngay buổi đầu gặp mặt. Đó chính là sự rung động chân thành và sự bền vững của tình yêu mà cô hằng mong đợi.

Nguồn :http://vn.360plus.yahoo.com/nguyenbang_dongkhoi (http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fvn.360plus.yahoo.com%2Fnguyenbang_dongkhoi)




Cuộc sống luôn cần có sự yêu thương. Dù cho bạn cố tránh né, dù cho bạn có cảm thấy mình bất hạnh nhưng tôi tin rằng : ở đâu đó trên trái đất này vẫn có người thật sự cần đến bạn. Nếu tôi rơi vào trường hợp của Kelly, có lẽ tôi sẽ không đủ ý chí để sống một cách bình thản, lạc quan như cô ấy, tôi sẽ không thể học tốt, tham gia từ thiện một cách nhiệt tình năng nổ. Có lẽ tôi sẽ chỉ nhốt trong phòng cả ngày, tự nhấn chìm bản thân trong nỗi mặc cảm, tôi sẽ chỉ nghĩ rằng không một ai biết đến sự tồn tại của tôi nữa. Nhưng chính tình yêu của Keith dành cho Kelly đã làm tôi thực sự thấy rất, rất xúc động. Không phải là sự xúc động mãnh liệt, mà đó là một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp nơi. Tình yêu đó đến rất dịu dàng cũng khiến tôi thấy mình vui vẻ hơn, lạc quan hơn như chính nhân vật Kelly trong truyện. Khi biết trên thế gian này vẫn còn người thực sự cần đến mình, thật sự yêu mình, dù mình không hoàn hảo như người khác, cảm giác đó thật sự rất tuyệt vời đấy, bạn biết không?!. Và cũng chính nhờ tình yêu đó mà Kelly đã thay đổi hoàn toàn, từ sự bất đắc chí lúc nào cũng ám ảnh cô mà cô đã thực sự thấy mình cần được sống, đáng sống hơn bao giờ hết. Sau này, vết chàm cũng biến mất. Nhưng chính tình yêu mà Keith dành trọn cho Kelly mới là phương thuốc hồi sinh Kelly kì diệu nhất.


Tôi thầm cảm ơn Keith vì anh không giống như bao người đàn ông khác, chỉ biết đến phù phiếm xa hoa hoặc hình thức bên ngoài. Tôi cảm ơn anh vì sự tinh tế, vì một trái tim cao cả, anh không chọn Sue dù Sue có điều kiện tốt hơn Kelly, sôi nổi hơn Kelly hoặc cũng có thể là quyến rũ hơn cả Kelly chẳng hạn. Cảm ơn anh vì anh đã biết nhìn thấy một tâm hồn nhân hậu, dịu dàng ẩn đằng sau vẻ trốn tránh của cô gái có vết chàm trên khuôn mặt, anh đã nhìn thấy một vẻ đẹp thuần khiết dù khuôn mặt có một khiếm khuyết rất lớn mà bất cứ ai nhìn thấy cũng đều tỏ vẻ coi thường. Cảm ơn anh vì nhờ có tình yêu của anh mà đã giúp Kelly lấy lại niềm tin trong cuộc sống, để cho cô có một hạnh phúc thực sự ngọt ngào.


Và tôi cũng biết ơn Kelly đã cho tôi một cái nhìn mới về tình yêu và cuộc sống. Dù cho rằng không có Keith, cô vẫn sống tốt mà không hề nhụt tâm, và chính tình yêu với Keith đã làm cô trở nên đáng yêu hơn bao giờ hết. Cô chính là tấm gương soi để tôi nhận thấy rằng : không có điều gì là không thể có. Rằng ngoại hình chẳng đánh giá được cả con người. Chính vẻ đẹp bên trong của tâm hồn bạn mới là cái quyết định.


Vậy bạn đã thực sự lạc quan hơn chưa?. Bạn đã thay đổi cách nhìn mới về cuộc sống rồi chứ?. Và tất nhiên, chắc chắn sẽ có người nhìn thấy được bạn và yêu thương bạn. Thật đấy! :).

bi'
01-07-2011, 10:14 PM
bi' đã từng đọc câu chuyện này
nếu để cho bi' viết lời bình cũng không hay hơn bạn viết đâu
thật sự là bạn viết rất tình cảm
câu chuyện đó khiến bi' liên tưởng đến một người con gái nghị lực
bi' đã từng thấy những cô gái khuyết tật có đc tình yêu của mình
và người đàn ông đó là một người rất tuyệt vời
phải nói là trên cả tuyệt vời
có đôi khi bi' ao ước mình đc ở vị trí của họ
nhưng bi' chợt nghĩ
với một con người như bi' thì khi mình là người con gái ấy mình có đủ nghị lực và có đc hạnh phúc như họ không
họ thật đáng ghen tỵ
hic
chúc bài thi của bạn đạt kết quả tốt
rất hay và ý nghĩa nhé

timom
03-07-2011, 06:59 PM
muốn thanks bạn hơn 1000 lần
:x
bài viết rất tuyệt vời
:x
tự tin về ngoại hình là vấn đề của rất nhiều cô gái
:*
đọc bài viết này của bạn
mình có thêm nhiều nghị lực hơn
thật sự mình cũng hy vọng
sẽ có ai đó đang yêu thương mình, thật lòng
chứ không vì bất cứ một thứ gì khác
Với thế giới, bạn chỉ là một ai đó
Nhưng với ai đó, bạn là cả thế giới
Dù bản thân có như thế nào đi chăng nữa
:x
bài viết cảm động lắm nhé
lời nhắn của bạn rất ý nghĩa
hy vọng tất cả mọi người đọc đc bài viết này của bạn
>:D<
lời cuối,
chúc cậu thi thật tốt nhé:*
cảm ơn nhiều, rất, rất và rất :x
>:D<
Big hug for you
:x

con_cuncon_xinh
04-07-2011, 12:46 AM
Bài viết rất rất hay :x

Tớ cũng là một người mặc cảm về ngoại hình của mình : )

Bài viết của bạn giúp tớ rất nhiều :x