PDA

View Full Version : [ Event] ĐI TÌM CÁNH CỬA CỦA TÂM HỒN NÓ


tieuthuyet26
14-07-2011, 10:29 AM
lần đầu tiên post bài,còn nhiều sai sót,mong mọi ng chỉ bảo ak:panda38:

Có 1 câu chuyện, 1 câu chuyện về cuộc đời của 1 trái tim đang ấp ủ trong 1 con người,câu chuyện bắt đầu :

"Có một trái tim,cánh của đang đóng,chìa khóa không bít vứt đâu.Bỗng một ngày,có một nhóm người đã nhặt được chiếc chìa khóa này,họ nhìn thấy một cánh cửa nhưng họ không bít có nên mở hay hok? Cuối cùng ,họ quyết định mở nó và dần dần tiến sâu vào để khám phá. Khi đó trái tim dần trở nên đỏ tươi.Cánh cửa nó dần mở rộng ra.Nhưng một ngày nào đó,họ bất chợt đi ra,cánh cửa bấy lâu được mở ra đã khiến trái tim vui vẻ nay đang dần chuyển động để đóng vào,chìa khóa đang quay từng nấc rồi rớt ra,không bít cơn gió nào đã cuốn nó đi đâu????
Thế là trái tim lại một mình.Nó không bít đến khi nào mới có người tìm được chìa khóa để mở cách cửa.Nó không bít là nó có thể quên được cuộc sống đầy vui vẻ trước đây để có thể dần im lặng,không để ý j hết.Nó không bít mình có thể làm được không???? "
NÓ KHÔNG BÍT......
Cuộc sống luôn tồn tại 2 chiều, chiều "cho" và chiều "nhận". Nhưng thỉnh thoảng cũng xuất hiện 1 chiều thứ 3, đó là "không dám nhận-và-cũng chẳng muốn cho"
Nó đã từng đọc được cuốn sách nói thế này:"Khi ta vui thì ta bít đâu là ranh giới ta đang đứng ,còn khi ta buồn thì ngay cả một đường kẻ cũng chẳng thấy".
Vậy đó Nó đang ở trong chiều hướng 1 và chỉ một cái lỡ chân khiến Nó bước chệch sang tình huống thứ hai,điều mà nó không hề muốn xảy ra.
Nó đã vô tình bước vào một khoảng trời khác,nhạt màu,tối tăm và lạc lõng,không một tiếng động,không một chút ánh sáng, như một con thuyền mất phương hướng ,ko bít đi phía nào là đúng.
Bị tổn thương ở một phương diện tình cảm khiến Nó dần nghi ngờ mọi thứ , về bạn bè,về gia đình….Tình cảm suốt bao năm đều bị phai mờ trong Nó.
Đôi lúc từng câu hỏi vang lên,mọi nghi ngờ sống dậy trong Nó
Nhữnh lúc Nó buồn khổ nhất thì các bạn ở đâu ? Tại sao lại ko quan tâm đến Nó?
Có lẽ ,chỉ cần nhận được một tí sự quan tâm từ các bạn đến Nó thì chắc Nó sẽ ko làm sao rồi .Nó sẽ ko suy nghĩ linh tinh, mộng mị rồi dẫn đến mất thăng bằng như thế nàyTại sao? Tại sao lại như thế?
Sao Nó buồn và đơn độc thế này .Sao chẳng có ai quan tâm đến Nó.Mọi người ơi....Các bạn ơi....đâu rồi một thời…
Mỗi ngày phải đối mặt với nhiều điều phức tạp diễn ra quanh mình, trong những lúc như thế vô tình hay cố ý, ta buộc mang lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ_mask... Có những chiếc mặt nạ che phủ thân phận của một con người khi họ sống và diễn vở kịch của cuộc đời, hay những chiếc mặt nạ mang dáng dấp của một thiên thần trong sáng… Những chiếc mặt nạ buồn vui dù một hay nhiều lần mang tưởng chừng đơn giản, nhưng chúng có thể mãi ám ảnh và làm thay đổi cả một cuộc đời… Biết là thế nhưng sao ta lại chấp nhận sống chung với chúng?
Có những cuộc đời mà số phận run rủi họ phải luôn mang trên mình khuôn mặt của người khác. Nhưng ai biết trong tận cùng góc tối của đời họ là những niềm đau kéo dài bất tận. Với họ, đối diện với cuộc sống thực tại là cả một quá trình đấu tranh dữ dội khi trở về với bản ngã đời mình. Họ dằn vặt, đau đớn khi mình không thể có được cuộc sống bình thường như bao người khác… Ngẫm đi ngẫm lại, có ai sinh ra, lớn lên lại mong muốn phải sống một cuộc sống khác với chính bản thân mình - cho dù cuộc sống ấy tốt đẹp và giàu sang phú quý đến đâu đi nữa. Thà là một cuộc sống bình dị, nghèo khó nhưng ta được thật sự là chính mình thì ta mới có thể cảm thấy hạnh phúc.
Họ mãi mãi không dám để khuôn mặt thật của mình chạm ánh sáng cuộc đời…Họ cô đơn, trầm uất và luôn mong mình được giải thoát, thậm chí có người chọn cho mình lối thoát tiêu cực…
Vì sao?
Thành kiến của xã hội…
Danh tiếng của thân phận và gia đình…
Nỗi sợ hại bị bạn bè, người thân xa lánh…
Thế nên, họ chỉ dám đối mặt với chính khuôn mặt của mình khi đêm về… để rồi mỗi sáng mai thức dậy, họ lại tiếp tục đeo lên khuôn mặt mình chiếc mặt nạ bi kịch của tạo hóa…
…………………………………………………..
Có một từ rất hay trong tiếng Anh mà Nó rất thích, dù cố gắng đến mấy Nó cũng không tìm nổi một từ tiếng Việt tương đương ưng ý để dịch.
Vulnerable (adjective): able to be easily physically, emotionally, or mentally hurt, influenced or attacked
Vậy là, vulnerable có thể là dễ bị tổn thương, dễ gặp nguy hiểm, dễ bị xúc động… nhưng cái dễ ở đây không phải là sự dễ dãi, mà ẩn chứa một sự yếu ớt từ bên trong, về mặt cảm xúc, tâm lý hay thể xác của cá thể bị tác động.
Phức tạp quá.
Thế nên, đã từ nhiều năm nay, vulnerable đối với mình chỉ đơn giản là dễ vỡ.
Nhưng lại hoàn toàn không giống với cái dễ vỡ của fragile. Fragile là sự yếu đuối lộ liễu, hiển hiện, và vì thế, cái sự vỡ của fragile là vỡ oà, vỡ ồn ào, vỡ ầm ĩ, vỡ vụn. Còn cái yếu đuối của vulnerable là cái yếu đuối được ẩn giấu, khoả lấp, thế nên cái vỡ của vulnerable là vỡ nứt, vỡ rất khẽ, vỡ thấm thía.
………………………..
Đến một lúc nào đó…..
Cái vỡ của vulnerable sẽ làm mask bị rơi xuống, Và khi đó, Nó đối diện với chính Nó, và biết đâu lại chua chát nhận ra rằng ở thời khắc đó, Nó không còn là Nó nữa…
Tìm những khoảng lặng và thật bình yên trong Nó….cho những cảm xúc rời rạc không ghép thành lời….