Doan Du
24-01-2005, 03:25 AM
Hà Nội ùa vào tôi vừa lạ vừa quen. Phố. Phố. Tên. Tên Từ nhạc. Từ thơ. từ những trang văn chạm hình vào mắt. Háo hức trẻ thơ. Hân hoan thiếu phụ. Tôi lang thang Hà Nội một ngày tháng bảy - Với người.
Đang giấc trưa. Phố cổ chẳng im lìm. Ngõ bỏng rang màu khói. Bức bối bủa vây. Rộp phồng giăng lưới. Từ Cao nguyên mưa tôi về chưa kịp quen Elnino Hà Nội. Người như cây sấu bên đường tỏa bóng tươi xanh.
Hà Nội chiều ngờm ngợp người xe. Nào biết ai đang đi, ai đang về. Chỉ thấy mặt ngời hạnh phúc. Đường xôn xao lá bay. Phố rộn ràng váy áo. Vai thiếu nữ trắng mềm màu lụa. Chếnh choáng người chao đảo cả tôi.
Đêm lung linh. Hà Nội giăng sao. Mặt hồ thêm huyền hoặc. Ngọc lan tỏa hương từ ngón tay tháp bút. Tôi hòa vào rực rỡ phồn hoa. Thoáng bơ vơ. Muốn níu tay người sợ tinh khôi vụn vỡ. Nhịp tách hờn len lén gõ trong tim. Đêm dài như không thể dài hơn. Giấc ngủ thành xa xỉ.
Tinh mơ. Phố bỗng thênh thang. Yên tĩnh lạ thường - Lạ thường thanh khiết. Một nửa Hà Nội tập dưỡng sinh. Ai cũng lặng thầm như bóng. Không nỡ để tiếng giày dẫm lên thinh lặng. Tôi đi tựa mộng du - Người gọi hồn về bằng ánh mắt bình minh.
Dốc hết mình ngày Hà Nội bắt đầu.
Tôi cũng bắt đầu một tôi rất khác.
Tôn Nữ Ngọc Hoa
gỡi tặng các bạn ỡ hà nội :smartass:
Đang giấc trưa. Phố cổ chẳng im lìm. Ngõ bỏng rang màu khói. Bức bối bủa vây. Rộp phồng giăng lưới. Từ Cao nguyên mưa tôi về chưa kịp quen Elnino Hà Nội. Người như cây sấu bên đường tỏa bóng tươi xanh.
Hà Nội chiều ngờm ngợp người xe. Nào biết ai đang đi, ai đang về. Chỉ thấy mặt ngời hạnh phúc. Đường xôn xao lá bay. Phố rộn ràng váy áo. Vai thiếu nữ trắng mềm màu lụa. Chếnh choáng người chao đảo cả tôi.
Đêm lung linh. Hà Nội giăng sao. Mặt hồ thêm huyền hoặc. Ngọc lan tỏa hương từ ngón tay tháp bút. Tôi hòa vào rực rỡ phồn hoa. Thoáng bơ vơ. Muốn níu tay người sợ tinh khôi vụn vỡ. Nhịp tách hờn len lén gõ trong tim. Đêm dài như không thể dài hơn. Giấc ngủ thành xa xỉ.
Tinh mơ. Phố bỗng thênh thang. Yên tĩnh lạ thường - Lạ thường thanh khiết. Một nửa Hà Nội tập dưỡng sinh. Ai cũng lặng thầm như bóng. Không nỡ để tiếng giày dẫm lên thinh lặng. Tôi đi tựa mộng du - Người gọi hồn về bằng ánh mắt bình minh.
Dốc hết mình ngày Hà Nội bắt đầu.
Tôi cũng bắt đầu một tôi rất khác.
Tôn Nữ Ngọc Hoa
gỡi tặng các bạn ỡ hà nội :smartass: