PDA

View Full Version : Teen Trường tồn chắc sẽ ko vô cảm chứ???


nobody_pro
17-01-2008, 01:12 PM
- Tiềm thức tuổi thơ của em là những ngày tháng phải sống triền miên trong sự sợ hãi bởi nỗi đau mất đi những người thân yêu nhất.


Chưa đoạn tang mẹ thì đến tang bà nội. Đau đớn vì mất vợ mất mẹ, cha em cũng sinh bệnh và qua đời ở cái tuổi 38. Vượt qua mọi đau khổ thiệt thòi, em vẫn cố gượng dậy bươn chải mưu sinh, nuôi hai em thơ dại và ông nội mù lòa…

http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/huongnt/0108/mocoi140108_2_nho.jpg

Nỗi đau chồng chất nỗi đau

dantri

Lần theo địa chỉ lá thư kêu cứu, tôi tìm về xã Thanh Nghị, Thanh Liêm, Hà Nam. Cảm nhận đầu tiên của chúng tôi là cái nghèo vẫn bao trùm lên cả vùng quê chiêm trũng. Ngoài việc bám trụ với mấy sào ruộng và cái nghề khai thác đá lành ít dữ nhiều, nơi đây gần như không có thu nhập gì thêm. Sau nửa giờ đồng hồ tính từ đường QL1, len lỏi trên những con đường lổng chổng đá sỏi, có đoạn chỉ chui lọt chiếc xe máy cuối cùng tôi cũng tìm được đến địa chỉ cần đến.



Người dẫn đường cho tôi, không ai khác mà chính là cô bé tên Nhữ Thị Phương - nhân vật chính trong bài viết này. Để gặp được em, tôi đã phải về tận thị xã Phủ Lý (nơi em làm thuê) nói với bà chủ cho em đưa tôi về thăm nhà.



Mọi sự giúp đỡ, chia sẻ xin gửi về:



1. Quỹ Nhân ái - Báo điện tử Dân trí - Số 2/48 Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội; Điện thoại: 04. 7366491 (Máy lẻ 101)



2. Cụ Nhữ Văn Tham (ông nội em Phương), Đội 3, thôn Nham Kênh, xã Thanh Nghị, huyện Thanh Liêm (Hà Nam)



3. Điện thoại cho em Nhữ Thị Phương theo số điện thoại tại nhà hàng nơi em đang lam thuê 0351. 855 262.

Căn nhà 3 gian trống toang, trống tuềnh bởi các cửa mới chỉ được che bằng những tấm liếp rách nát và những bao tải rách. Loang lổ trên những bức tường chỗ xây gạch, chỗ xây đá chưa được trát da là nhưng mảng rêu mốc đen ngòm. Thấy người lạ, đứa trẻ đang chạy chơi ngoài sân vội chạy nép vào ông cụ đang ngồi ho trên chiếc chõng tre kê ngay giữa nhà. Trên bàn thờ là di ảnh của những người xấu số.


Trong cái khung cảnh đó, cầu chuyện về gia đình cứ chốc chốc lại đứt đoạn vì tiếng nấc.

Cả cuộc đời ngắn ngủi của bố mẹ em là những cuộc vận lộn chống chọi với cái nghèo, cái đói. Sức vóc nhỏ bé, nhưng vì không muốn chúng em phải khổ nên cả bố mẹ đều lao động quần quật quanh năm suốt tháng. Hết cấy hái lại đến khai thác đá. Những viên đá xây nên cái nhà này cũng đều do một tay bố em gánh về từ ngọn núi cách nhà hàng cây số. Căn nhà dở dang này cũng phải mất ba chặng mới làm được nên. Nhưng đến khi làm xong nhà, chưa được ở ngày nào thì cả bố mẹ lần lượt “ra đi”.



Phương kể đến đây thì ngước nhìn lên bàn thờ bố mẹ rồi òa khóc. Ông nội Phương thấy vậy động viên cháu rồi cụ kể: “Năm 2000, sau khi sinh đứa con út được 3 năm, chị Nguyễn Thị Viên cứ yếu dần rồi phá bệnh ung thư phổi. Nhà nghèo không có tiền chạy chữa nên đành nằm chờ cái chết đến với mình. Anh Nam chạy vạy khắp nơi, lo tiền mai táng cho vợ còn chưa trả hết thì mẹ anh Nam cũng phát bệnh rồi chết. Mất vợ, mất mẹ lại kiệt sức vì mưu sinh để nuôi đàn con thơ dại và người bố mù lòa, năm 2005 anh Nam cũng phát bệnh ung thư máu mà chết”.



Đến đây giọng cụ nghẹn lại: “Tôi già rồi, sao ông trời không bắt tôi đi… để cho nó ở lại nuôi con. Từ khi bố mẹ chúng chết đi, lũ trẻ côi cút tội nghiệp lắm các bác ạ! Đã vậy còn phải hầu hạ cái thân già này nữa chứ” (nói rồi cụ ho sặc sụa).


http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/huongnt/0108/mocoi140108.jpg


Ba chị em Phương và ông nội mù loà.





Những nẻo đường mưu sinh



Trong những câu chuyện đứt quãng, tôi đã phần nào cảm nhận được nghị lực phi thường của cô bé có dáng người nhỏ nhắn và khuôn mặt thanh tú trắng trẻo này. Chưa kịp trưởng thành em đã phải gánh trên vai gánh nặng gia đình. Vừa chôn cất cha xong, Phương đành gạt những dòng nước mắt thương cha, bỏ lại người ông mù lòa và hai đứa em thơ dại đang tuổi ăn tuổi lớn để kiếm kế mưu sinh. Hết vào Sài Gòn làm rửa bát, lại ra Hà Nội là ôsin… cóp nhặt từng đồng gửi về nuôi cả gia đình.



Ông già yếu, hai em thơ dại khiến Phương đi làm mà không thể yên tâm. Từ Hà Nội em lại xin về đi bán xăng ở cây xăng gần nhà. Tuy được ở gần ông và các em nhưng tiền công chẳng đáng là bao. Cấy ruộng cả măm đến ngày thu hoạch thì bị những chủ nợ đến lấy hết thóc. Nhiều hôm nhà hết sạch gạo, bốn ông cháu không biết làm gì đành ôm nhau khóc.



Qua một người cùng làng giới thiệu, Phương đã đến làm thuê cho một gia đình bán chả cuốn ở thị xã Phủ Lý, Hà Nam. Phương tâm sự: “Làm ở đây công việc cũng đỡ vất vả lại gần nhà, mỗi tháng em được trả cho 500 ngàn gửi về nuôi ông nội và các em”.



Cố gắng hết sức, Phương cũng chỉ lo được cho cả nhà khỏi chết đói, còn nợ nần và việc học của các em thì cũng đành lỡ dở. Ông nội lại thường xuyên ốm yếu. Đứa em trai kế tiếp của Phương đang học lớp 9 cũng đành bỏ học vì không có tiền mua sách vở. Hiện em thứ ba đang học lớp 3 cũng có nguy cơ phải nghỉ học.



Cảnh nghèo đến ước mơ cũng giản dị. Phương mơ ước kiếm được đủ tiền để trả hết tiền nợ đã vay để mai táng cha, mua cho ông nội cỗ quan tài để khi ông nằm xuống đỡ phải nhờ xã hội. Phương mơ ước có tiền để lo em út đi học thành người. Trong số những ước mơ đó tôi chưa thấy điều gì em dành cho mình…
Hãy thể hiện chúng ta ko là những người vô cảm

†»—nh0c—ku†e—«†
22-01-2008, 05:25 PM
tội nghiệp nhưng rất tiếc hok giúp đc gì

vanman89
05-02-2008, 03:33 PM
tại sao lại vô cảm ? mình chả hiểu :k70 người ta là ban tổ chức nào có bít cưộc sống của người dân phải sống ghổ sống cực mình là chuyen gia việc đó :k4

kutiz
06-02-2008, 08:49 AM
đáng thương wa haz, nhưng mà mình k làm được gì cả, chán wea
1000 sr

a_stray_bird_94
08-02-2008, 05:18 PM
Vô cảm = niềm àh
Tụi họ wa' ai vô cảm pé :beat_brick: liền

nhocbaby_kute
09-02-2008, 01:34 PM
không ai vô cảm trước sự việc như vậy đâu bạn ai mà chẳng có trái tim mà theo mình nghĩ đờng cảm là một chuyện nhưng để giúp đỡ được thì lại rất khó vì vật chất thì chính dân tên tụi mình cũng chỉ có vừa đủ xài trong việc học thôi giống mình nè ngày nào cũng chỉ cho tiền vừa đủ để đi học thì làm sao co khả năng để giúp được chứ

pekute_lemonquestion
10-02-2008, 06:18 PM
tội nghiệp quóa rêy nhân iem kòn pé ko giúp đc rè =))

Ran121
10-02-2008, 06:24 PM
Tội nghiệp ơi là tội nghiệp:2T-comcun- (15):

saothienbinh310
10-02-2008, 06:51 PM
chỉ có thể nói lời chia sẻ đến họ chứ thật sự tui hok giúp dc gì hết , mong cho họ có thể thoát khỏi cảnh nghèo đói và bệnh tật bằng những tấm lòng yêu thương của mỗi người chúng ta:adore:

ghostfire
16-02-2008, 07:43 PM
Có địa chỉ đó ,mình lên mạng tìm rồi gửi giúp cho họ được cái j thì giúp . Cuộc đời thật là khốn nạn .Ko biêt tụi con ông cháu cha nghĩ sao khi đọc được những dong như vầy

nguyệt
01-05-2008, 10:32 PM
tội nghiệp quá nhưng mà em ở hà tĩnh nên không giúp đc gì cho bạn í cả

don_don
01-05-2008, 10:40 PM
Biết làm gì để giúp cô ấy đây ??? Tụi mình chỉ mới là học sinh . Chỉ có nước cầu chúc may mắn cho họ thôi .

nobody_pro
02-05-2008, 12:13 PM
Có địa chỉ đó...........
Các bạn hãy gửi quyên góp nhé!Thanks
^^

AnDyboys
12-05-2008, 06:13 PM
tội nghiệp nhẩy... hic cái nì thì phải trông chừng vào 2 cu kia thôi cố gắng mà đi kiếm việc làm sinh sống.

rossi_2706
14-05-2008, 03:06 PM
i'm so sory ....
Vì đã ko giúp gì đc ... tôi vô cảm wá chăng, chỉ cảm nhận đc nỗi đau chứ ko thế giúp gì ........

_HUZG_
14-05-2008, 03:31 PM
Đã là con người thì ko ai vô cảm cả!!Chẳng qua là mức độ vô cảm của mỗi người là khác nhau thôi!!Nói chung là 2T của chúng ta mức độ "Vô Cảm" chưa vượt qua mức cho phép :big_smile:

[Master]Net
16-05-2008, 08:20 AM
Không vô cảm nhưng mà cũng chả biết làm sao được, hik

thaiham95
02-07-2008, 03:21 PM
Chỉ biết nguyện cầu thôi.

nhokxing
02-07-2008, 05:43 PM
khổ thân

:(

Mart90
03-07-2008, 08:37 AM
biết dân trường tồn vô cảm mà vẫn post bài...Pó tay:2T-khicon-(73):

rita2111
03-07-2008, 04:18 PM
hjxc tội quá đi,nhưng nghèo quóa hok giúp đc gì cho ai hết à T.T

Brock Lesnar 03
05-07-2008, 09:50 AM
:big_smile: tội nghiệp thì tội nghiệp chứ bik giúp đỡ sao? tiền ah2? miễn, tiền mình xài còn ko đủ nữa

maybe
08-07-2008, 02:41 PM
uhm nghe thì thương lắm nhưng mình là hs nên ko biết có thể giúp gì

£ïñ¶┤_ßåߥ
13-07-2008, 09:57 AM
rất tiếc
em vô cảm từ bé
tym vất đy đâu rồi ấy

824238linh
13-07-2008, 03:11 PM
mình ko muốn vô cảm .. nhưng biết làm sao dc :adore:

kityeu_dd
14-07-2008, 11:24 AM
he! kit cúng cho họ 100k ná lấy hông :-/
kiêu ố hong lấy thỳ thôi lấy lại =))

No†hing
19-07-2008, 08:22 AM
Nếu giúp dc thì sẽ cố gắng :)

nobody_pro
19-07-2008, 12:20 PM
he! kit cúng cho họ 100k ná lấy hông :-/
kiêu ố hong lấy thỳ thôi lấy lại =))
sao đùa dzữ vậy U ??

tuyetlien2005
21-07-2008, 04:49 AM
tội thật

nhưng con còn bé wá

chẳng ở gần , cũng chẳng làm ra tiền , còn ăn bám bố mẹ ,

có lẽ 1 , 2 k con júp đc , nhưng hơn con không thể ,

con ở xa , biết liên hệ ai đây :((

Chym_Kut3
21-07-2008, 08:51 AM
Tội nghịp wa' hà .Ai c0a' lòng thương thì giúp họ nghen:2T-khicon-(52):

†♥ßäßÿ ßøø♥†
22-07-2008, 02:09 PM
tội nghiệp thật nhưng mình hem dzúp đc jì sr nha

Tiêu Hoàng
31-07-2008, 12:15 AM
khốn nạn thật O_O" ... chia xẻ nỗi đau ...

hyugahinata
31-07-2008, 10:14 AM
Tui bị chứng vô cảm rùi! Teen lo thân còn chưa xong lấy đâu giúp người khác

Saobangtinhyeu_2701
31-07-2008, 10:37 AM
Thật sự đó là một nỗi đau quá nặng nề !:adore: