ForestPage
21-01-2008, 02:21 PM
Rock... điên cuồng , giận dữ, gào thét và nổi lọan. Rock, thống thiết, mạnh mẽ, quyết liệt như một mãnh thú; nhưng trong sáng và ngọt ngào như một thiếu nữ. Rock, điên cuồng một cách nghệ thuật, ngọt ngào một cách mãnh liệt. Có lẽ chính vì thế mà tôi yêu rock. Trong cô đơn ,chán chường có lẽ rock là người bạn thực sự của tôi. Rock là số phận của mỗi con người.
Tối qua tôi đã khóc .. khóc nhiều .. khóc đến mức không còn sức mà khóc được nữa. Có lẽ nghe rock đã lâu nhưng cho đến hôm qua tôi thực sự ngạc nhiên vì có lẽ khi ấy tôi mới cảm nhận hết được chiều sâu của nó. Trong cô đơn , chán chường tôi chợt nhớ đến đôi mắt của ricky trong "18 and life "đôi mắt của một chàng trai đứng sau song sắt với ánh mắt như đang nhìn vào cõi hư vô xa xăm .Đôi mắt ấy có cả sự hối hận ,đôi mắt ấy có cả sự cô đơn, trống trải .Sự cô đơn ấy cũng giống như một người bị cuốn trôi theo dòng nước ,muốn bấu víu vào một cái gì đó làm chỗ dựa nhưng bất chợt hẫng hụt .Tôi cũng thế , tôi quen nhiều .biết nhiều bạn bè nhiều kể cả trên mạng lẫn ngoài đời nhưng tôi vẫn có một mình .Để rồi đến khi chua xót nhận ra rằng mình đơn độc.Bất giác tôi sợ , ricky cũng vây ,ricky chỉ là một cậu bé “Ricky was a young boy , he had a heart of stone , lived to 5 and worked his fingers to the bone . " tâm hồn một đứa trẻ cũng giống như thuỷ tinh .. trong và dễ vỡ.Tôi cảm nhận được sự bế tắc của con người đó.....sự cô đơn, chơi vơi .Khi bạn buồn bạn thường làm gì ?Còn tôi khi tôi buồn tôi thường nghe"don't cry "của guns 'n'rose! không có một ca khúc nào co sự an ủi mạnh mẽ như don't cry
Một khi tình yêu đã thay đổi thì phải làm gì đây? Níu giữ hay là chia tay. Tiếng guitar nhẹ nhàng ma sao lai buồn vậy.
Take to me solftly ther's something in your eyes. Don't hang yỏu head in sorow please don't cry. I know how you feel inside T've beenther before. Something's changing inside you and don't you know.
(nói với em dịu dàng , điều gì làm mắt em hoe đỏ. Xin đừng giữ những điều phiền muộn trong lòng và xin em ơi đừng khóc)
lời nói ấy tuy ko nói rõ ra nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn khó tả. Ko một lời trách cứ, chỉ là những lời nói nhẹ nhàng, xuất phát từ tận con tim, từ tình yêu chân thật.Bất giác tôi chợt thấy ghen với cô gái trong bài hát bởi bên cạnh cô luôn có người động viên an ủi.Hẳn bạn còn nhớ một câu trong "november rain"
" everybody needs somebody"
( ai cũng cần một ng` nào đó)
Vẻ bất cần và ngạo mạn chỉ là để che dấu sự cô đơn trống trải đang lấp đầy trong tâm hồn . Có một con bé bắt đầu thấy lo sợ,lúc bấy giờ nó mới thấy mình thật yếu đuối chứ không mạnh mẽ như lâu nay nó vẫn tưởng. Tiếng guitar solo từng điệu chậm rãi bất chợt bùng lên , có lẽ để xét độ nặng hay nhẹ cuả heavymetal không phải là những âm thanh chát chúa mà phụ thuộc vào cảm xúc của người nghe .Tôi muốn gào lên và đập tan tất cả từ track đầu Punish my heaven cho đến hết đĩa, những giai điệu êm ả của Melodic chan hoà cùng cơn giận dữ ồ ạt không ngớt, chúng đan xen, thay nhau lôi cuốn người nghe chiêm ngưỡng nét đẹp thanh khiết một cách hào hứng. Nhạc của Dark Tranquillity không quá ồn ào, kỹ thuật chơi guitar thì không cầu kỳ lắm, hiền lành nhưng lại có hiệu quả vô cùng. Những cú " Melodic riffs guitar " của Niklas Sundin và Michael Niklasson luôn thay đổi, cứ vần vũ quyện vào nhau, vì vậy không nhàm chán. Punish my heaven đổ vào tai ta một chuỗi âm thanh guitar như thác nước chảy ào ào ( tôi thấy hơi giống 1 khúc nhạc của bài Yes I'm - Dream Theater ). Vocals gầm gừ xen lẫn guitar réo rắt, giọng hát của Mikael Stanne không giống những tay Vocals Death khác, anh mang tâm trạng buồn chán, tuyệt vọng, và anh hát như thể muốn xé tung cả tâm can, cách gằn giọng, giữ hơi của anh có phần giống Black hơn là Death, và rất riêng.
Tôi yêu cái sự điên lọan, tôi chìm đắm và gặm nhấm nỗi cô đơn và trống vắng, tôi nổi lọan và thóat ly nhưng rồi lại hạnh phúc khóc với sự bế tắc của mình, tôi yêu cuồng nhiệt và tha thiết. Rock luôn là người đồng cảm và tiếp sức cho tôi.....
Tối qua tôi đã khóc .. khóc nhiều .. khóc đến mức không còn sức mà khóc được nữa. Có lẽ nghe rock đã lâu nhưng cho đến hôm qua tôi thực sự ngạc nhiên vì có lẽ khi ấy tôi mới cảm nhận hết được chiều sâu của nó. Trong cô đơn , chán chường tôi chợt nhớ đến đôi mắt của ricky trong "18 and life "đôi mắt của một chàng trai đứng sau song sắt với ánh mắt như đang nhìn vào cõi hư vô xa xăm .Đôi mắt ấy có cả sự hối hận ,đôi mắt ấy có cả sự cô đơn, trống trải .Sự cô đơn ấy cũng giống như một người bị cuốn trôi theo dòng nước ,muốn bấu víu vào một cái gì đó làm chỗ dựa nhưng bất chợt hẫng hụt .Tôi cũng thế , tôi quen nhiều .biết nhiều bạn bè nhiều kể cả trên mạng lẫn ngoài đời nhưng tôi vẫn có một mình .Để rồi đến khi chua xót nhận ra rằng mình đơn độc.Bất giác tôi sợ , ricky cũng vây ,ricky chỉ là một cậu bé “Ricky was a young boy , he had a heart of stone , lived to 5 and worked his fingers to the bone . " tâm hồn một đứa trẻ cũng giống như thuỷ tinh .. trong và dễ vỡ.Tôi cảm nhận được sự bế tắc của con người đó.....sự cô đơn, chơi vơi .Khi bạn buồn bạn thường làm gì ?Còn tôi khi tôi buồn tôi thường nghe"don't cry "của guns 'n'rose! không có một ca khúc nào co sự an ủi mạnh mẽ như don't cry
Một khi tình yêu đã thay đổi thì phải làm gì đây? Níu giữ hay là chia tay. Tiếng guitar nhẹ nhàng ma sao lai buồn vậy.
Take to me solftly ther's something in your eyes. Don't hang yỏu head in sorow please don't cry. I know how you feel inside T've beenther before. Something's changing inside you and don't you know.
(nói với em dịu dàng , điều gì làm mắt em hoe đỏ. Xin đừng giữ những điều phiền muộn trong lòng và xin em ơi đừng khóc)
lời nói ấy tuy ko nói rõ ra nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn khó tả. Ko một lời trách cứ, chỉ là những lời nói nhẹ nhàng, xuất phát từ tận con tim, từ tình yêu chân thật.Bất giác tôi chợt thấy ghen với cô gái trong bài hát bởi bên cạnh cô luôn có người động viên an ủi.Hẳn bạn còn nhớ một câu trong "november rain"
" everybody needs somebody"
( ai cũng cần một ng` nào đó)
Vẻ bất cần và ngạo mạn chỉ là để che dấu sự cô đơn trống trải đang lấp đầy trong tâm hồn . Có một con bé bắt đầu thấy lo sợ,lúc bấy giờ nó mới thấy mình thật yếu đuối chứ không mạnh mẽ như lâu nay nó vẫn tưởng. Tiếng guitar solo từng điệu chậm rãi bất chợt bùng lên , có lẽ để xét độ nặng hay nhẹ cuả heavymetal không phải là những âm thanh chát chúa mà phụ thuộc vào cảm xúc của người nghe .Tôi muốn gào lên và đập tan tất cả từ track đầu Punish my heaven cho đến hết đĩa, những giai điệu êm ả của Melodic chan hoà cùng cơn giận dữ ồ ạt không ngớt, chúng đan xen, thay nhau lôi cuốn người nghe chiêm ngưỡng nét đẹp thanh khiết một cách hào hứng. Nhạc của Dark Tranquillity không quá ồn ào, kỹ thuật chơi guitar thì không cầu kỳ lắm, hiền lành nhưng lại có hiệu quả vô cùng. Những cú " Melodic riffs guitar " của Niklas Sundin và Michael Niklasson luôn thay đổi, cứ vần vũ quyện vào nhau, vì vậy không nhàm chán. Punish my heaven đổ vào tai ta một chuỗi âm thanh guitar như thác nước chảy ào ào ( tôi thấy hơi giống 1 khúc nhạc của bài Yes I'm - Dream Theater ). Vocals gầm gừ xen lẫn guitar réo rắt, giọng hát của Mikael Stanne không giống những tay Vocals Death khác, anh mang tâm trạng buồn chán, tuyệt vọng, và anh hát như thể muốn xé tung cả tâm can, cách gằn giọng, giữ hơi của anh có phần giống Black hơn là Death, và rất riêng.
Tôi yêu cái sự điên lọan, tôi chìm đắm và gặm nhấm nỗi cô đơn và trống vắng, tôi nổi lọan và thóat ly nhưng rồi lại hạnh phúc khóc với sự bế tắc của mình, tôi yêu cuồng nhiệt và tha thiết. Rock luôn là người đồng cảm và tiếp sức cho tôi.....