PDA

View Full Version : [Fanfic]...Sakura & Syaoran...(dễ thương kực^^)


b0gb0g
14-02-2008, 10:45 PM
Chương 1

Đó là một buổi tối thứ bảy,thị trấn Tomoeda được bao phủ bởi màu xanh thẫm của bầu trời đêm với những ngôi sao lấp lánh như ngọc.Tại nhà Kinomoto,Tomoyo ngồi trong phòng Sakura,nhấp nháy đôi mắt long lanh màu tím biếc tràn đầy sự phấn khởi nhìn Sakura-đang đứng trước mặt và mặc bộ y phục màu hồng phấn mà chính cô bé vừa may xong cho cô bạn thân nhất của mình.

"Sakura-chan thật dễ thương quá!" Tomoyo kêu lên sung sướng.

"C--Cám ơn cậu,Tomoyo-chan." Sakura ngượng ngùng cừơi.Trong bảy năm qua,Tomoyo vẫn luôn làm mọi việc như một nhà thiết kế riêng của Sakura,từ khi cô bé bắt đầu đi bắt những lá bài cho đến bây giờ Tomoyo vẫn rất tận tâm với nhiệm vụ đó,và Sakura vẫn mặc tất cả trang phục Tomoyo thiết kế.

"Tớ rất vui vì tớ có thể chính tay may chiếc váy này cho cuộc hẹn hò đầu tiên của Sakura-chan với Li-kun.Tớ chắc là cậu ấy sẽ muốn hôn Sakura đến chết mất! Và tất nhiên là tớ sẽ không bao giờ để lỡ quay khung cảnh tuỵêt vời đó.Tựa đề sẽ là 'Sakura-chan trong buổi hẹn hò đầu tiên với Li-kun'.Ah! Tớ hạnh phúc quá điiii."

T--T--Tomoyo-chan!" Sakura đỏ mặt bối rối.

"Tại sao mặt của cậu đỏ thế?Cậu không sao chứ,Sakura?" Trông thấy khuôn mặt đỏ ửng của Sakura,Kero-ngồi trên giừơng lo lắng hỏi.

Tomoyo trả lời Kero với một nụ cười dịu dàng mà chỉ có Tomoyo mới có "Sakura-chan mắc cỡ đó mà,Kero-chan."

"Mắc cỡ á? Tại sao chứ?"

"Tại vì chúng tớ đang nói về Li-kun sẽ hôn Sakura-chan vào ngày mai làm Sakura-chan đỏ mặt đấy thôi,kero-chan." Tomoyo mỉm cười trả lời câu hỏi của Kero.

"Hôn? Có nghĩa là miệng của Sakura sẽ dính với miệng của thằng bé Li đó có thể làm Sakura đỏ mặt như vậy sao?" Kero ngây ngơ hỏi lại Tomoyo.

"KERO-CHAN!!" Vẻ mặt đã đỏ đến mức không thể đỏ hơn,Sakura thét lên,cắt ngang câu hỏi tò mò của Kero.Sakura túm lấy cái gối và dùng nó đánh vào Kero tới tấp.

"Đau quá! Ca--Cái gì chứ??" Vẫn còn không hiểu tại sao Sakura phải mắc cỡ,Kero vừa hỏi vừa cố gắng chạy khỏi những cái đánh bằng gối như trời giáng của Sakura.Tomoyo chỉ khúch khích cười trước cảnh tượng ấy.

Sakura chưa bao giờ nghĩ về chuyện hôn một đứa con trai trước đây.Hôm qua,bạn trai của cô bé,Li Syaoran, ngỏ lời mời cô đi chơi,và đây là lần đầu tiên kể từ khi Syaoran trở về Nhật Bản.Thực ra thì chuyện đó có thể tính đến như ngay hẹn đầu tiên của cả hai.Và Tomoyo,như mọi khi,hỏi xin giúp Sakura chuẩn bị cho ngày quan trọng này.

"Sakura-chan,đến giờ đi ngủ rồi."Tomoyo nhắc Sakura."Cậu phải thức dậy sớm vào ngày mai,nhớ không?"

"Ừm" Sakura gật đầu.Sakura nói trước khi tắt đèn đi ngủ "Chúc ngủ ngon,Tomoyo-chan,Kero-chan"

"Chúc ngủ ngon,Sakura-chan,Kero-chan" Tomoyo đáp lại khi nằm xuống cạnh Sakura.

"Ngủ ngon" Kero nói,đặt mình lên chiếc gối của Sakura.

Cả ba nằm trong căn phòng tối.Với tiếng ngáy của Kero và tiếng thở nhẹ đều đều của Tomoyo,Sakura biết chắc cả hai đã ngủ say.Chỉ có Sakura là chưa ngủ,cô bé không thể ngủ được.Khuôn mặt vẫn còn đỏ ửng và tim cô vẫn đập rất mạnh.

[Tớ chắc Li-kun sẽ muốn hôn Sakura-chan đến chết đi được!] Những gì Tomoyo nói cứ lập đi lập lại trong đầu Sakura.Sakura bất chợt đặt tay lên môi một cách vô ý thức.

<Ho-EEE!!!!> Sakura thét lên trong im lặng.Sakura không thể quên đisuy nghĩ đó.<Mình đang nghĩ gì vậy!? Không thể đựơc! Đó là ngày hẹn đầu tiên,ý mình..ý mình là chuyện đó quá nhanh!> Sakura trở mình,cố gắng xua tan ý nghĩ trong đầu.Dù vậy,chỉ một lát sau,Sakura đã ngủ thiếp đi.

*****************
Chủ nhật thật là một ngày tuyệt vời trong tuần cho mọi người.Hiển nhiên,đó cũng là một ngày rất thích hợp để hẹn hò.

Một thiếu niên tên Li Syaoran-vận một bộ quần áo rất lịch sự,rụt rè đứng trứơc cửa nhà Kinomoto.Syaoran đã đến nơi này khi còn bé và thật buồn cười là cậu chưa bao giờ phải lúng túng như lúc này.Có lẽ vì hôm nay là ngày hẹn hò đầu tiên của cậu chăng?

Syaoran đỏ mặt với suy nghĩ đó,cậu lắc đầu nguầy nguậy,cố trấn tĩnh và xua đi sự lo lắng của mình.Syaoran với tay đến chuông cửa nhà Kinomoto và nhấn,một hồi chuông vang lên khắp trong nhà.

"Vâng?" Có tiếng nói trả lời từ đằng sau cánh cửa.

Syaoran nhận ra giọng nói ấy.Đó là giọng nói của một người luôn gây gỗ với Syaoran từ khi cậu mới đến Nhật lần đầu tiên.

Một thanh niên mở cửa.Người thanh niên ấy cao hơn Syaoran và có một đôi mắt đen sâu thẳm.Đó là Touya Kinomoto.Người thanh niên chau mày khi thấy Syaoran.

Touya và Syaoran chào buổi sáng với nhau bằng cách trừng mắt trong một lúc trước khi Touya nói "Mày muốn gì?" Touya hỏi chẳng mấy thân thiện cho lắm.

"Tôi có một cuộc hẹn với Sakura." Syaoran trả lời cũng chẳng có vẻ hiền hòa hơn là bao nhiêu so với Touya.

Touya "lên máu" khi nghe Syaoran trả lời "Ồ,vậy sao?" Touya lên giọng,ai cũng có thể cảm thấy có đầy sự thù địch trong lời nói của Touya.

"Vâng,đúng như vậy." Syaoran trả lời bình thản,nhưng với giọng vững vàng hơn.

Cả hai tiếp tục trừng mắt nhìn nhau.Touya chắc chắn không có ý định gọi Sakura cho tên nhóc xấc láo này.Tuy nhiên,Syaoran cũng không có ý định nhựơng bộ.

Sakura vội vàng chạy xuống cầu thang khi nghe tiếng chuông cửa,côbé vẫn chưa kịp chuẩn bị xong.Với sự giúp đỡ của Tomoyo,Sakura nhanh ***ng mặc xong quần áo và chạy vội xuống cầu thang để gặp người mà cô khẳng định là bạn trai của mình.Sakura lùi lại khi thấy Touya và Syaoran đang có một "trận đấu mắt" dữ dội.

"Syaoran-kun?" Sakura rụt rè gọi,không chắc có nên xen vào cuộc đấu của hai người đó hay không.

Syaoran nghiêng đầu nhìn khi nghe tiếng Sakura.Mắt mở to,mặt đỏ bừng và miệng thì há hốc ra.Sakura thật xinh đẹp trong bộ váy áo."C--Chào buổi sáng,S--Sakura." Syaoran lắp bắp.

Mỉm cười bẽn lẽn,Sakura nhận ra Syaoran thật..đẹp trai,và đỏ mặt với ý nghĩ đó."Chào buổi sáng,Syaoran-kun.C--Cậu thích chiếc váy này không?" Sakura dang hai tay đưa Syaoran một cái nhìn tổng quát.

Syaoran gật đầu lia lịa."Cậu đ--đ--đẹp lắm." Mặt Syaoran lại càng đỏ mặt hơn.

Mặt Sakura cũng ửng hồng chẳng kém Syaoran."C--Cám ơn cậu,Syaoran-kun.Tớ rất vui là cậu thích nó."

Cả hai ngượng ngùng nhìn xuống sàn,không dám nhìn nhau.Và cái cảnh này làm Touya thật "ngứa mắt".

"Này! Quái vật" Touya gọi lớn,cắt ngang khoảnh khắc thẹn thùng của cả hai.

"Sakura Không Phải Là Quái Vật!" Sakura hét lớn.Thành thật mà nói thì cho dù có bao nhiêu năm trôi qua đi nữa thì Onii-chan vẫn cứ gọi Sakura là quái vật.Sakura KHÔNG CÒN LÀ quái vật nữa! Sakura nghĩ.

"Về nhà vào giờ ăn tối đấy." Touya "gầm gừ",rồi quay bước đi rầm rầm,để cả hai người lãi một mình.

"Ho-e?" Sakura chớp mắt và trả lời "Vâng ạ,Onii-chan." Sakura quay lại Syaoran và mỉm cười.Khoảnh khắc ngượng ngùng kia đã biến đi mất tăm."Chúng ta đi chứ,Syaoran-kun?"

"Ờ,tất nhiên.Cậu muốn đi đâu trước?" Syaoran hỏi khi cả hai bước ra khỏi nhà Kinomoto.

"Tomoyo-chan nói tuần này có một bộ phim rất hay mà chúng ta không nên bỏ lỡ,và bạn ấy cũng đã mua hộ vé cho bọn mình rồi." Sakura nói và lấy ra hai chiếc vé xem phim trong túi xách đưa Syaoran xem.

Syaoran lấy một trong hai chiếc vé từ tay Sakura và đọc hàng chữ in trên đó."11 giờ sáng tại rạp Tomoeda?" Rồi nhìn lại chiếc đồng hồ đeo tay của mình.Bây giờ mới 10 giờ 34 phút sáng."Không còn nhiều thời gian nhưng tớ nghĩ chúng ta có thể tới rạp hát đúng giờ."

Sakura gật đầu cười.

Syaoran mừng vì cậu đã lo lắng không biết nên đi đâu trong một ngày như hôm nay,và cũng không có nhiều ngừơi để góp ý cho cậu.Syaoran thầm cảm ơn sự giúp đỡ của Tomoyo.

Đôi bạn trẻ không nhận ra đằng sau,cách họ không xa,Kero và Tomoyo đang đi theo cả hai.

"Ahhhh!" Tomoyo thốt lên,nhưng cố giữ tiếng nói nhỏ xuống,không muốn Sakura hay Syaoran phát hiện ra họ."Sakura-chan thật sự dễ thương quá!!"

"He-He-He" Kero cười khẩy;chơi trò gián điệp này quả thật rất thú vị."Sẽ vui lắm đây.Để xem cuộc hẹn hò của Sakura với thằng bé Li này sẽ thế nào."

Tomoyo và Kero gật đầu nhìn nhau cười toe toét và tiếp tục đi theo Sakura và Syaoran.

b0gb0g
18-02-2008, 12:45 PM
Chương 2


Nhà hát Tomoeda là một trong những rạp hát nổi tiếng nhất ở Tomoeda.Tuy nhiên,với âm thanh nổi và hiệu ứng hình ảnh trung thực là điểm làm nhà hát này vượt trội hơn các rạp hát khác ở Tomoeda.Nhà hát này nằm gần viện bảo tàng hải dương học;đây là nơi chứa và trưng bày hàng ngàn sinh vật của đại dương.Ở đó cũng đang có buổi biểu diễn của"Nàng tiên cá"

"Ho-eee" Sakura thở phào nhẹ nhõm ngồi vào chỗ ghế còn trống."Thật may mắn là chúng ta đã đến kịp giờ."

"Ừm" Syaoran gật đầu đồng ý.

Cùng lúc đó,"điệp viên" Tomoyo và Kero cũng đang ngồi gần đó.

Ánh đèn vụt tắt,cả phòng hát chìm trong bóng tối,và bộ phim bắt đầu chiếu.

Bộ phim là một câu chuyện tình yêu lãng mạng phương Tây.Nam và nữ nhân vật chính vốn là đối thủ của nhau ở đầu phim.Họ cạnh tranh hơn thua trong công việc và cũng chẳng ưa gì nhau.Nhưng,như số phận đã định sẵn,cả hai buộc phải tham gia chung trong một dự án.Điều đó kết nối cả hai lại và khiến họ hiểu nhau hơn.

"Anh yêu em" Nhân vật nam nói.

"Em cũng yêu anh" Nữ nhân vật đáp lại.

Hai cái đầu chầm chậm tiến lại gần nhau,mắt nhắm lại,môi chạm môi.

"Cái này gọi là hôn sao?" Kero hỏi nhỏ,không muốn Sakura hay Li phát hiện ra.Đối với Kero,cái gọi là "hôn" chỉ là "hai cái miệng dính với nhau" thôi,cảnh tượng này,theo một cách nào đó đã bổ sung thêm sự hiểu biết của nó.

"Nó giống như là sự biểu lộ tình cảm của hai người yêu nhau ấy mà,Kero-chan." Tomoyo giải thích.

"Ohhh! Vậy..Sakura và thằng bé Li ấy sẽ "môi chạm môi"giống như thế này sao??" Kero tò mò.

Tomoyo cừơi tươi."Để rồi xem! Ahh,cứ như trong truyện shojou ấy!"

Vào lúc đó,Sakura,mặt đỏ bừng bừng khi xem cảnh ấy.Lời nói của Tomoyo cứ lập đi lập lại trong Sakura.<HO-EEE!!!! M--M--Mình đang nghĩ gì vậy!?> Sakura lắc đầu thật mạnh,cố gắng xua đi cái ý nghĩ đó.

"Sakura,có chuyện gì vậy?" Syaoran quay qua,nhẹ nhàng hỏi.

"Ah! Không có gì! Không có gì cả! Chúng ta xem phim đi!" Sakura nói.

Syaoran chớp chớp mắt.Không hỏi thêm gì,cậu quay trở lại,tiếp tục theo dõi bộ phim.

Giả vờ như vẫn đang xem phim,Sakura liếc nhìn trộm Syaoran.Tự hỏi sẽ ra sao khi...hôn Syaoran.Nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào môi Syaoran,Sakura ngượng ngùng cúi mặt xuống.

Khi bộ phim kết thúc,cả hai bước ra ngoài."Bộ phim hay đấy chứ." Syaoran bình luận.

"V--Vâng" Sakura gật đầu,vẫn còn đỏ mặt khi nghĩ đến cảnh hai người hôn nhau."Umm....Kế tiếp chúng ta sẽ đi đâu,Syaoran-kun?"

Syaoran nghẫm nghĩ một lúc và đề nghị "Bảo tàng hải dương học Tomoeda thì thế nào?"

Sakura gật đầu đồng ý "Được đấy !"

Hai người dùng bữa trưa tại một tiệm ăn bên trong viện bảo tàng hải dương Tomoeda .Tuy là một tiệm nhỏ nhưng không cảnh bên trong quán thật tuyệt, xung quanh chỗ cả hai ngồi được vây quanh bởi "thủy cung nhân tạo" -đó là những tấm kính làm vách ngăn các hồ nước giữa quan khách và nhiều chủng loại cá khác nhau của đại dương đang bơi qua bơi lại.

Và cách đó không xa,Tomoyo và Kero cũng đang dùng bữa.

Sau khi ăn xong,họ đi tham quan một vòng viện bảo tàng.Tiếp theo,cả hai đi xem buổi trình diễn của "Nàng tiên cá" khi họ nghe những người đã xem kể rằng rất hay.

Quả thật đó là một buổi diễn hết sức thú vị.Công chúa người cá,vua biển,phù thủy biển,và hoàng tử loài người...tất cả đều tuyệt vời.Những bản nhạc nền càng làm buổi diễn thêm phần thú vị.

Cảnh cuối,công chúa cá trở thành người với sự giúp đỡ của vua biển và lấy hoàng tử.Sau khi tuyên thệ,hoàng tử trìu mến hôn cô dâu của mình.

Một lần nữa,Sakura đỏ mặt khi thấy cảnh này,phân vân tự hỏi ko biết tại sao hôm nay mình lại thấy nhiều cảnh hôn nhau đến như vậy.<Hôn Syaoran-kun sẽ giống thế này ư?> Sakura nghĩ.Và khi nhận ra cái mình đang nghĩ về<HO-EEEE!!!! Lại nghĩ đến nữa rồi!!">

Với Syaoran,cậu cũng có cảm nhận như Sakura, từ lúc cả hai đang xem phim và Sakura có những hành động kì lạ.Syaoran suy nghĩ..hôn Sakura sẽ giống như thế nào.<M--M--Mình đang nghĩ gì thế này!?> Syaoran giật mình khi nhận ra cái mình đang nghĩ về và đỏ mặt.

Họ cùng lắc đầu thật mạnh,cố xua đuổi sự suy nghĩ đó ra khỏi đầu.

Thấy cả hai lắc đầu mạnh như vậy từ đằng sau,Kero thắc mắc:"Hai ngừơi đó đang làm cái gì vậy?"

Tomoyo chỉ mỉm cừơi và không nói gì.

Buổi diễn kết thúc vào khoảng 7 P.M.

Đi dọc hành lang,Sakura đỏ mặt,không dám nhìn vào mặt Syaoran."Um,buổi diễn hay thật,ne,Syaoran-kun?"

"À...Ừm..." Syaoran gật đầu,cậu bé cũng rất ngượng khi nhìn Sakura,và cứ chăm chăm nhìn xuống sàn.

Nhìn quanh,Sakura cố kiếm thứ gì đó để thoát khỏi cảnh ngựơng ngùng này và rồi Sakura bắt gặp một cái hồ lớn:"Syaoran-kun,chúng ta lên thuyền chơi nhé?"

"Đ--Được thôi!" Syaoran nhanh ***ng đồng ý.

Khi cả hai ở trên thuyền,họ đồng thời nghe bản nhạc trong phim "Nàng tiên cá" đang chơi.

There you see her
Sitting there across the way
She doesn't get a lot to say
But there's something about her
And you don't know why
But you're dying to try
You wanna kiss the girl

Yes,you want her
Look at her,you know you do
Possible she wants you too
There is one way to ask her
It doesn't take a word
Not a single word
Go on and kiss the girl

Sha la la la la la
My oh my
Look like the boy too shy
Ain't gonna kiss the girl
Sha la la la la la
Ain't that sad?
Ain't it a shame?
Too bad,he gonna miss the girl

Now's your moment
Floating in a blue lagoon
Boy you better do it soon
No time will be better
She doesn't say a word
And she won't say a word
Until you kiss the girl

Sha la la la la la
Don't be scared
You got the mood prepared
Go on and kiss the girl
Sha la la la la la
Don't stop now
Don't try to hide it now
You want to kiss the girl
Sha la la la la la
Float along
And listen to the song
The song says kiss the girl
Sha la la la la
The music plays
Do what the music says
You've got to kiss the girl
You've got to kiss the girl
You wanna kiss the girl
You've gotta kiss the girl
Go on and kiss the girl

Lắng nghe bản nhạc,cả Sakura lẫn Syaoran đều ửng đỏ.Bài hát như đang nói về họ.

<Không,Không,Không thể nào!Không thể nhanh như vậy!Ý mình đây là ngày hẹn hò đầu tiên mà!!>Cả hai nghĩ và cùng lắc đầu thật mạnh.

Đột nhiên,một chiếc thuyền khác va chạm vào thuyền của họ.Sakura bị xô ngã ra sau.

"Ho-e!" Sakura la lên hoảng hốt.

"Sakura!" Với hết khả năng của mình,Syaoran đã bắt kịp Sakura,bảo vệ cô bé khỏi té xuống hồ.

"Ô! Xin lỗi!" Một người đàn ông từ phía thuyền bên kia ngỏ lời xin lỗi.

Syaoran thở phào nhẹ nhõm khi thấy Sakura vẫn không sao."Được rồi ạ!".Sayoran trả lời rồi nhìn xuống Sakura "Sakura,cậu không sao chứ?"

"Ừm,Syao---" Sakura nói,nhìn lên Syaoran.

Và khoảnh khắc sau đó,cả hai nhận ra vị thế mình đang đứng,Sakura đang áp mặt vào ***g ngực của Syaoran với cánh tay phải của cậu đang ôm lấy cô bé.Khuôn mặt họ đang rất gần nhau,và cả hai nhìn vào mắt nhau.Tiếng tim đập thình thịch khi họ nghe bản nhạc đang chơi lại một lần nữa.

Sha la la la la
The music plays
Do what the music says
You've to kiss the girl

"Sakura.." Syaoran thầm thì.

"Syaoran-kun..."

You wanna kiss the girl

Sakura từ từ nhắm mắt lại khi Syaoran tiến đến gần,và nhắm mắt lại.

You've gotta kiss the girl

Tomoyo và Kero đang ở trên một chiếc thuyền khác,họ chồm người đến trứơc,nín thở theo dõi chuyện sắp xảy ra kế tiếp

"Đúng vậy!Như thế đó!" Kero cổ vũ,cố gắng ko hét lớn.

Go on and kiss the girl

Nhắm mắt lại,Sakura có thể cảm nhận được hơi ấm từ Syaoran,và trong khoảnh khắc đó,Sakura cảm thấy môi Syaoran đang ở trên...mũi mình?

Cả hai ngay lập tức mở mắt, nhận ra họ đã bỏ lỡ cái gì.

Kero rên rỉ trong thất vọng tràn trề.Tomoyo xoa đầu Kero,như để thông cảm với sự thất vọng.

Quay trở lại lúc nãy,Syaoran và Sakura vội tách ra khỏi nhau,mặt cả hai đều cùng một màu đỏ thẫm vì ngượng.

"T--T--Tớ xin lỗi!" Syaoran đỏ mặt lên tiếng.

Sakura chỉ lắc đầu,nhìn xuống,"Kh--Không sao,Syaoran-kun.."

Hai người im lặng,và đỏ mặt.Cả hai không dám nói với nhau một từ nào kể từ khi họ rời khỏi thuyền.Syaoran và Sakura cùng đi về hướng nhà Sakura trong im lặng.Họ tuyệt nhiên vẫn chưa dám nói chuyện.Và tất nhiên,Tomoyo và Kero vẫn đang bám theo đằng sau.Khi nhà Kinomoto đã hiện ra trước mắt,Syaoran dừng lại.Cậu phải nói trước khi Sakura về nhà,Syaoran tự nhủ.Lấy hết can đảm,Syaoran gọi"Sakura?"

"V-Vâng?" Sakura dừng lại,trả lời.

"Tớ xin lỗi."

Sakura quay lại nhìn,chớp mắt bối rối."Ho-e? Vì sao,Syaoran-kun?"

Syaoran nhìn Sakura.Từ trong mắt Syaoran,Sakura có thể cảm nhận được Syaoran cảm thấy rất tội lỗi."Vì...cái hôn,Tớ lẽ ra nên hỏi trước..Tớ thật bất lịch sự."

"Không!Không đâu! Syaoran-kun không phải thế đâu! Tớ cũng muốn Syaoran hôn tớ nữa!Ho-e!!!" Sakura vội lấy tay che miệng lại khi nhận ra cái mình vừa nói,mặt cô bé không thể nào đỏ hơn.

Syaoran chớp mắt,và bất chợt hiểu ra,mặt cậu trở nên đỏ bừng bừng.

"Hôm nay thật vui,ne?" Sakura rụt rè.

"Ừm..."

Cả hai không biết làm gì ngoài việc đõ mặt.Cuối cùng,Sakura lên tiếng "Tớ..Tớ nghĩ tớ nên đi bây giờ...Mai gặp lại,ne,Syaoran-kun..."

"Tạm biệt.."

"Mai gặp lại.."

"Mai gặp lại.."

Cả hai nhìn nhau thật lâu,không ai muốn đi cả.

"Tạm biệt,Syaoran-kun..."

"Sakura."

Quay lại,Sakura hỏi "Ho-e?Syaoran-kun?"

Syaoran bước đến Sakura.Khuôn mặt đỏ bừng,Syaoran tiến lại gần Sakura và nhẹ nhàng hôn lên trán cô bé."Ngủ ngon,Sakura"

Sakura nhìn Syaoran,đỏ mặt,"N-Ngủ ngon,Syaoran-kun.."

Họ đứng nhìn nhau như thế trong một lúc nữa cho đến khi cả hai nhận ra là đã rất trễ.Sakura quay lại và vẫy tay chào tạm biệt Syaoran trước khi bước vào nhà.

Syaoran đợi đến khi Sakura vào nhà an toàn."Chúc ngủ ngon,Sakura" Syaoran thì thầm và quay bước đi.Một nụ cười hiện lên trên gương mặt cậu bé.

Từ cửa sổ phòng,Sakura nhìn xuống theo bước đi của Syaoran.Sakura đặt tay lên trán,nơi Syaoran vừa hôn."Chúc ngủ ngon,ne,Syaoran-kun" Sakura đỏ mặt.Sakura kéo rèm cửa sổ lại,dựa lưng vào tường,cô bé cảm thấy hạnh phúc và không thể ngưng cười khúch khích một mình khi nghĩ đến những lúc lúng túng ngượng ngùng của hai người.Một lúc sau,Sakura nhìn xung quanh,tự hỏi <Kero-chan đâu rồi?>

Vẫn còn đừng trên đường sau khi Sakura và Syaoran đi khỏi,Tomoyo nói trong mơ màng"Ahhhh,thật dễ thương làm sao.Đây sẽ là cuốn phim hay nhất trong bộ sưu tập của tớ!"

"Nhưng bọn họ vẫn chưa hôn nhau nữa!" Kero dường như rất thất vọng.Nó đã chờ cả ngày hôm này để xem cảnh đó.

"Đừng lo,Kero-chan! Tớ tin là chuyện đó sẽ sớm đến thôi và tớ sẽ quay lại cảnh ấy!"

"Ừ! Và tớ sẽ không bỏ lỡ lúc đó đâu!" Kero háo hức đồng ý.Vẫn còn có rất nhiều điều thú vị đang chờ cả bọn phía trước.

Hết

(next: câu chuyện sakura & syaoran part 2)

ngoc_baby
18-02-2008, 09:55 PM
cũng hay lắm,post típ đi nhé.

mumimo
20-02-2008, 05:51 PM
tÝp nàO Ss oI.........