PDA

View Full Version : ...Nothing...


No_tomorrow
22-02-2005, 01:56 PM
Những cảm xúc dồn dập, tranh giành nhau ùa đến với tâm hồn nhỏ bé của tôi, nó đã chật, chật lắm rồi... thế là vỗ tung tất cả. Tôi mất cảm giác, sống hờ hững và giả dối, tôi không biết vui cũng chẳng biết buồn nhưng tôi cười nhiều hơn bất kỳ lúc nào... Tôi lạ quá !!!
Tôi tự hỏi "Tại sao?" rồi "Làm thế nào đây ?"... bấy nhiêu câu hỏi là bấy nhiêu sự im lặng, ăn không muốn ăn, chơi không vui mà lúc nào cũng muốn chơi, ngủ không nổi chỉ biết ngồi 1 mình... vô cảm. Giữa cái bóng đêm tàn nhẫn ấy bao nhiêu ý nghĩ đổ dồn về tôi để rồi ... tôi bất lực, cố giấu đi cảm xúc của mình. Tôi tìm ai đó để cười để vui để tìm lại chính tôi, biết rằng như thế thật ích kỷ khi những nụ cười ấy chỉ là giả tạo nhưng tôi chẳng biết làm gì hơn. Có phải tôi đang gồng mình quá sức để che đậy nỗi đau nơi sâu thẳm trái tim tôi ??? Tôi vội vàng chuẩn bị tư trang để bước vào 1 cuộc hành trình mới thế nhưng ... cánh cửa vụt đóng trước mắt tôi ... tôi sững người và chợt nhận ra rằng những giọt nước mắt cứ đua nhau rơi trên gò má... tôi chơi với 1 mình.
Chưa bao giờ tôi tin rằng cuộc sống với tôi lại khắc nghiệt đến thế, tôi luôn tự tin rằng mình có thể thay đổi tất cả, kể cả số phận. Tôi sống hết mình, yêu hết mình, làm việc hết mình ..... đổi lại tôi vẫn là tôi, 1 người đáng tội nghiệp, cảm giác cô đơn sao nó đáng sợ đến thế.
Càng cố gắng quên đi nỗi đau quá khứ và hiện tại thì tôi càng cảm thấy như mình dần kiệt sức, vết thương cũ chưa lành thì vết thương mới đã rình rập. Thật lòng tôi không dám trách ai, chỉ trách bản thân mình quá xấu, quá tệ để nhận được hạnh phúc.
Thực ra tôi cũng không dám chắc về những gì mình đang làm nhưng những gì tôi muốn làm hoàn toàn không phải là chốc lát, là đùa vui... tôi thật lòng muốn thế. Dẫu biết câu trả lời của người ta thế nào nhưng tôi không thể ngăn mình hy vọng, hy vọng rằng tôi có thể bước vào cuộc hành trình ấy.... thái độ của anh như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi , buốt lạnh.
Tôi không vô cảm như tôi tưởng, tôi biết vui , tôi biết khóc và tôi biết buồn, tôi biết nhớ anh...
Phải chăng tôi đã tìm lại cảm giác của mình ??? Tôi lại biết đau, biết hy vọng .... Không biết tôi phải cảm ơn anh hay ghét anh nữa ???Lẽ ra ngay từ đầu tôi nên nhận thức được mọi chuyện chỉ là sự đùa cợt của anh, sở thích của hơn là bắt đầu thấy nhớ anh và yêu anh .Tôi tham lam quá chăng ???. Tôi quyết định viết ra những suy nghĩ của mình dù biết sẽ chẳng đi đến đâu và có thế tôi sẽ mất đi 1 cái gì đó thiêng liêng lắm. Cái cảm giác đầu tiên tôi có được sau 1 thời gian tôi chơi vơi không cảm giác lại là cảm giác đau đớn, thất vọng ... 1 giọt nước mắt... 2 giọt nước mắt ... tôi chỉ thấy mọi thứ nhoè đi trong mắt tôi ... tôi ngồi đó... đếm thời gian trôi qua ... chờ 1 ngày mới bắt đầu với màn kịch vui tươi....
WAN 4ever!!!