angel_lion0708
30-09-2006, 09:55 AM
Có bao giờ bạn ngồi lại và đếm thử xem có bao nhiêu ổ bánh mì đã đi qua trong đời bạn chưa?
Chiều qua, trên đường đi làm về mình bắt gặp một hình ảnh nó làm mình suy nghĩ về những mất mát do cuộc sống công nghiệp tạo nên. Mình thấy hai vợ chồng nọ, vợ mang bầu mà mỗi người cầm 1 ổ bánh mì vừa đi vừa ăn. Có lẽ, bánh mì nó là thứ hiện diện nhiều nhất trong những bữa ăn sáng vội vàng của nhiều người, nó gắn với thời học sinh, sinh viên rồi đến lúc đi làm cũng vậy. Có thể không ai đếm được mình đã ăn bao nhiêu ổ bánh mì trong đời mình, và cũng không có thời gian để suy nghĩ về nó.
Lúc trưa nhận được bài thơ Slow dance của con bé kia cũng làm mình suy nghĩ.
SLOW DANCE
Have you ever watched kids
On a merry-go-round?
Or listened to the rain
Slapping on the ground?
Ever followed a butterfly's erratic flight?
Or gazed at the sun into the fading night?
You better slow down.
Don't dance so fast.
Time is short.
The music won't last.
Do you run through each day
On the fly?
When you ask How are you?
Do you hear the reply?
When the day is done!
Do you lie in your bed
With the next hundred chores
Running through your head?
You'd better slow down
Don't dance so fast.
Time is short.
The music won't last.
Ever told your child,
We'll do it tomorrow?
And in your haste,
Not see his sorrow?
Ever lost touch,
Let a good friendship die
Cause you never had time
To call and say,"Hi"
You'd better slow down.
Don't dance so fast.
Time is short.
The music won't last.
When you run so fast to get somewhere
You miss half the fun of getting there.
When you worry and hurry through your day,
It is like an unopened gift....
Thrown away.
Life is not a race.
Do take it slower
Hear the music
Before the song is over.
See what I mean? Don't let the music die!
Đã bao giờ bạn thử để cho cuộc sống của mình chậm lại và chiêm nghiệm nó chưa? Cuộc sống hối hả làm chúng ta quên nhiều thứ để rồi mất nhiều thứ. Gia đình thì mất đi bữa cơm đầm ấm, thân mật. Bạn bè thì mất đi tình cảm chân thành thời còn cắp sách. Đôi khi gặp nhau trên đường chỉ kịp kêu tên nhau rồi lại lướt qua nhau, ko kịp hỏi thăm xem mày dạo này ra sao? Khỏe chứ?... Tôi cũng không biết mình đã ăn bao nhiêu ổ bánh mì, nhưng chỉ biết rằng hiện tại tôi đã mất nhiều và chắc sẽ còn mất nữa.
Chiều qua, trên đường đi làm về mình bắt gặp một hình ảnh nó làm mình suy nghĩ về những mất mát do cuộc sống công nghiệp tạo nên. Mình thấy hai vợ chồng nọ, vợ mang bầu mà mỗi người cầm 1 ổ bánh mì vừa đi vừa ăn. Có lẽ, bánh mì nó là thứ hiện diện nhiều nhất trong những bữa ăn sáng vội vàng của nhiều người, nó gắn với thời học sinh, sinh viên rồi đến lúc đi làm cũng vậy. Có thể không ai đếm được mình đã ăn bao nhiêu ổ bánh mì trong đời mình, và cũng không có thời gian để suy nghĩ về nó.
Lúc trưa nhận được bài thơ Slow dance của con bé kia cũng làm mình suy nghĩ.
SLOW DANCE
Have you ever watched kids
On a merry-go-round?
Or listened to the rain
Slapping on the ground?
Ever followed a butterfly's erratic flight?
Or gazed at the sun into the fading night?
You better slow down.
Don't dance so fast.
Time is short.
The music won't last.
Do you run through each day
On the fly?
When you ask How are you?
Do you hear the reply?
When the day is done!
Do you lie in your bed
With the next hundred chores
Running through your head?
You'd better slow down
Don't dance so fast.
Time is short.
The music won't last.
Ever told your child,
We'll do it tomorrow?
And in your haste,
Not see his sorrow?
Ever lost touch,
Let a good friendship die
Cause you never had time
To call and say,"Hi"
You'd better slow down.
Don't dance so fast.
Time is short.
The music won't last.
When you run so fast to get somewhere
You miss half the fun of getting there.
When you worry and hurry through your day,
It is like an unopened gift....
Thrown away.
Life is not a race.
Do take it slower
Hear the music
Before the song is over.
See what I mean? Don't let the music die!
Đã bao giờ bạn thử để cho cuộc sống của mình chậm lại và chiêm nghiệm nó chưa? Cuộc sống hối hả làm chúng ta quên nhiều thứ để rồi mất nhiều thứ. Gia đình thì mất đi bữa cơm đầm ấm, thân mật. Bạn bè thì mất đi tình cảm chân thành thời còn cắp sách. Đôi khi gặp nhau trên đường chỉ kịp kêu tên nhau rồi lại lướt qua nhau, ko kịp hỏi thăm xem mày dạo này ra sao? Khỏe chứ?... Tôi cũng không biết mình đã ăn bao nhiêu ổ bánh mì, nhưng chỉ biết rằng hiện tại tôi đã mất nhiều và chắc sẽ còn mất nữa.