PDA

View Full Version : Tâm sự của tôi


dibovaodoi
16-12-2006, 09:26 AM
Chào các bạn đây là lần đấu tiên tôi viết tâm sự của mình cho mọi người biết, vì tôi cảm thấy bế tắc ko tìm ra được giải pháp cho mình. Mong các bạn giúp tôi:
Tôi được xin ra trong 1 gia đình không khá giả gì. Đi học tôi chỉ được co' mỗi 200 đồng gửi xe và lâu lâu tôi được mẹ cho them 500 đồng de uống nước. Tôi thấy ban đúa bạn bè cung trang lứa khác hoàn cảnh gia đình cũng như tôi thế nhưng vẫn được cha mẹ quan tâm(dù tôi là con một). Nhung lòng tôi tự nghĩ "ko sao chỉ vi tại gia đình minh nghèo nên không cần đòi hỏi gì nhiều". Thế là tôi tự an ủi mình để cảm thay bớt tủi thân.
Sau khi tôi học lớp 5, đó là 1 ngày đẹp nhất trong đời tôi, tôi được tuyền thẳng vào cấp 2. Tôi mừng lắm, muốn chạy về thật nhanh để khoe với mẹ. Nhưng đó cũng là ngày đen tối bắt đầu nhung ngày đen tối mà tôi nghĩ sẽ theo tôi đến suốt đời.
Khi tôi vê đến nhà thấy hôm nay trong nha yên ắn lạ thường tôi không bước vào nhà ngay mà núp đằng sau cửa. Tôi thấy trong nhà có 1 người khách mà tôi chưa từng gặp bao giờ. Tôi tình cờ nghe lén được cuộc nói chuyện của ba mẹ tôi và người khách lạ. và toi cảm thấy thật bất ngờ, hoang mang, hụt hẫng khi biết ra một sự thật mà ngay cã trong những giấc mơ kinh khủng nhất tôi cũng không tưởng tượng ra được: tôi la 1 đứa con nuôi va người khách lạ kia chính là mẹ ruột của tôi. Bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, đầu óc tôi quay cuồng, tôi ko nhìn thấy bất cứ 1 cái gì xung quanh nữa. Trong đầu tôi chĩ vang lên 2 tiếng CON NUÔI. Nhưng mà tôi không hề khóc có lẽ diếu đó đã quá sức chịu đựng của tôi, tôi không còn cảm giác gì nữa, tâm hốn của tôi đã bị tổn thương rất nặng.
Thế là tôi chạy đi, tôi chạy mãi cho đến khi không còn thở được nữa, đấu óc tôi trống rỗng tôi không thể suy nghĩ được gì nữa. Sau đó tôi về nhà va nguờ khách lạ đã đi mất. Tôi vừa về đến nhà ngay lập tức là bị ăn 1 trận đòn vì tội đi về nhà trễ tôi cũng chẳng kịp khoe thành tích học tập của mình. Thế là tôi lớn lên trong 1 mặc cảm về bản thân, tôi bị ăn nhiều trận đòn vô cớ vì những lỗi nhỏ, nhiều lời mắng chửi của mẹ khi tôi không làm gì cã,tôi cam thấy minh chỉ là một thứ công cụ để người khác trút giận, nhưng tôi không hế oán trách vi trong đầu tôi đã hiểu ra đáp án vì sao tôi bị đối xử như vậy. Cuộc đời tôi cứ như vậy mà trôi qua, tôi sống không mục đích không hy vọng.
Khi hoc đại học tôi vùi đầu vào game, song ẩn mình vao 1 thế giới ảo để quên đi những đau khổ của cuộc sống bên ngoài. Tôi cứ nghĩ là cuộc đời của mình sẽ tiếp tục trôi như vậy. Cho đến 1 ngày tôi gặp được em. Em không đẹp như người khác, em co nước da ngăm đen , thân hình ốm nhưng em lai có một điểm giống tôi là trốn vao thế giới ảo để quên đi cuộc sống khổ đau bên ngoài.
Càng quen em lâu tôi càng cảm phục em, sinh ra trong một gia đình phong kiến trọng nam khinh nữ, tuy em la con ruột nhưng lại phai chịu cách đối xử
như là 1 gánh nặng gia đình, em bị coi như là thứ người ta lấy ra để xã stress. Lúc đó tôi chợt nhận ra mình vẫn còn may mằn hơn em. Không biết từ lúc nào tôi đã yêu em, yêu cái cách sống kiên cường của em, va lúc đó tội nhận ra là mình cần phải thay đổi bản thân, phải tim 1 cách sống khác, vì tôi biết trên thế giới này còn có 1 người vẫn quan tâm đến tôi, vẫn luôn tìm đến tôi để chia sẽ buồn vui, tôi thấy mình vẫn còn giá trị trong cuộc sống. Hai đứa tôi rất hạnh phúc mặc dù tôi và em suốt ngày bị gia đình la mắng nhung tôi không cảm thấy buồn vì tôi đã có 1 người hiểu và chịu chia sẽ niềm vui nỗi buồn.
Nhưng ông trời không cho tôi được hưởng hạnh phúc đó lâu. Em quen được một người bạn tốt tận Hà Nội lận, người đó đã gửi cho em 1 cái điện thoại S-Phone couple, thế la em và người đó suốt ngày nói chuyện với nhau. Luc đầu tôi chỉ cho là 2 người bạn thân nên không để ý gì nhiều vi tôi tin em tin vao tình yêu của chúng tôi. Thế rồi em bảo người bạn của em vào Nam để thăm em. Từ khi người ấy vào em suốt ngày đi chơi với người ấy, không găp mặt tôi 1 lần dù chỉ la 1 mẫu tin nhắn cũng không, khi tôi hỏi thì em nói rằng anh ấy không có người quen nào trong đây cã ví vậy em mới đi chơi với anh ấy cho anh ấy không buồn. Kể từ ngày hôm đó tôi cảm thấy rằng em càng ngày càng xa tôi, tôi nhắn tin cho em rất nhiều nhưng không thấy em hồi âm, nhiều lân hẹn gặp nhưng em có vẻ không muốn gặp tôi.
Giờ đây tơi sống trong tuyet vọng, không còn ai chia sẻ cùng tôi.
Tôi không biết ràng em còn yêu tôi nũa không. Suôt ngày tôi sống trong cảnh phập phồng lo sợ rồi em sẽ bỏ tôi ra đi.
Xin các ban cho tôi 1 loi khuyên để tôi thoát ra cuộc sống như hiện nay:qua:

Vô Tình
16-12-2006, 09:56 AM
thật buồn phải ko? mình ko phải là một chuyên j tài giỏi j, nhưng là một người ngoài cuộc, mình có thể hiểu đc tâm trạng của bạn, có thể cảm thông đc cho bạn, chuyện gia đình hiện tại của bạn, bạn suy nghĩ nhiều đến 2 từ "Con Nuôi", thế bạn đã bao giờ nghĩ " tại sao gia đình hiện tại của bạn mặc dù khó khăn về kinh tế mà vẫn giữ bạn ở lại bên mình ko?, một công cụ làm việc ư? một chỗ để chút bực dọc ư? hoàn toàn ko. ba mẹ vẫn nuôi bạn từ đó đến giờ, vẫn cố gắng cho bạn đc đi học, mà thậm chí còn học tới Đại Học, liệu có ba mẹ nào nuôi một "đưa làm việc ko công" lại bon chen vất vả, kiếm tiền để nuôi một "đưa làm việc ko công" ăn học, ko có đúng ko.bởi vi sao ư, vì họ đã coi bạn như một đứa con ruột thịt của mình, họ mắng chửi bạn, đơn giản có thể vì việc kiếm tiền càng ngày càng khó khăn, nên họ mới dễ nỗi cáu thế thôi, bạn hãy cố hiểu và thông cảm, và yêu ba mẹ như lúc đầu thử một lần đi,mình tin là bạn sẽ thấy khác đây.
còn nữa, tại sao lại lao đầu vào game để quên đi mọi việc??? có giải quyết đc vấn đề j đây, tốn tiền, hại sức khỏe, lại ảnh hưởng đến học tập, thay vì game tại sao bạn ko tìm một công việc j đó làm thêm, vừa có tiền lo cho việc ăn học, lại giúp bạn lấp đầy khoảng thời gian trống, đặc biệt còn giúp bạn trưởng thành lên nhiều.
bạn gái, có lẽ cô ấy đã nếm đủ những j là đau khổ rồi, đến giờ gặp đc một người có điều kiện nên cô ấy muốn tìm một người để dựa vào, mình nghĩ cô ấy có thể yêu bạn, nhưng cô ấy lại muốn có một tương lai tươi sáng,
bây giờ muốn tìm lại đc tình yêu đó và kéo cô ấy về bên bạn, bạn hãy cho cô ấy thấy, mình là một người đàn ông để cô ấy dựa vào, cho cô ấy thấy bạn ko hề chán nản với cuộc sống, rằng bạn cũng có một tương lại tươi sáng. hãy chứng minh cho cô ấy thấy nhé.
chúc bạn luôn gặp may mắn, và hãy thay đổi cách sống và suy nghĩ đi nhé.

♥..::rimikio::..♥
16-12-2006, 12:26 PM
rimik thật sự hiểu đc nỗi đau của bạn
đời là thế chẳng có khi nào đc như mình mong muốn . Đời chỉ thay đổi khi ta thay đổi . Bây giờ bạn hãy cố gắng học tập . Khi nào thành đạt , mọi thứ sẽ đến với bạn thôi . Đừng quá bi quan.
Còn về cô ấy , có thể cô ấy muốn đời mình sẽ tốt đẹp nên cô ấy cần người con trai có 1 tương lai sáng lạng ,có thể là chỗ dựa vững chắc cho cô ấy. Vậy bạn hãy cố mà học để sau này có thể tự tin rằng bạn là 1 người đàn ông thành đạt . Khi ấy 1 tình yêu đích thực sẽ đc bạn tìm ra.
Hãy luôn tin vào tương lai . Hôm nay khác , ngày mai khác mà

dibovaodoi
19-12-2006, 09:41 AM
cám ơn các bạn đã cho mình 1 lời khuyên.
minh đáu xót tiếc nưối là do tình cảm của mình và người ấy đã quá sâu nặng
thế mà ko hiểu vì sao lai co thể thay đổi nhanh đến vậy
Làm mình kô thể chấp nhận cái sự thật này
mình cảm thấy chán nản quá :burn_joss_stick:

Bây giờ minh rất cần một người biết cảm thông và chia sẻ những uất ức trong lòng
nhưng mình kô thể tìm thấy được ai
mình phải làm sao đây
mình quá chán nản và tuyệt vọng
người đó đã đem lại cho mình cuộc song mới nhưng lại nhẫn tam chối bõ mình mình that sự càn 1 lối thoát

Bé con
19-12-2006, 10:12 AM
mình rất buồn cho hoàn cảnh của bạn , nhưng bạn àh , bạn hãy kiên cường lên , cứ cho là cô ấy và bạn có cùng quan niệm nhưng chưa chắc đó đã là TY và chưa chắc cô ấy đã yêu bạn . bạn hãy cố gắng học tập và làm việc . như vậy bạn sẽ quên đc cô ấy và cũng sẽ làm việc có kết quả hơn . đời của bạn còn dài lắm , đó chưa phải là tất cả bạn àh , ngoài bạn và cô ấy khổ ra còn nhiều người cũng như thế chứ bạn , chắc đó chỉ là suy nghĩ bồng bột của bạn thôi . cố lên bạn nhé , hãy tự tin và cố gắng , phải mạnh mẽ vượt qua thì bạn mới tới đc thành công !

MãiMãiYêuEm
20-12-2006, 11:10 AM
mình rất hiểu tâm trạng của bạn ! nhưng thôi bạn hãy ráng cố gắng đi học và làm việc tốt đi ! điều gì đến sẽ đến ! mình cũng đã ở vào tâm trạng của bạn rồi ! người yêu ra đi ko 1 lời từ biệt ! nhưng mình phải cố gắng sống cố gắng làm việc thật tốt để khi cô ấy có gặp lại mình thì muốn cô ấy nghĩ là: cô ấy bỏ mình ra đi là sai ! nhưng nói gì thì nói mình vẫn ước cho cô ấy ra đi với người khác mà vẫn đc nhiều thương yêu và hạnh phúc hơn những gì mình đã trao cho cô ấy ! Best wishes for her because i love her so much !

changdumuc_610
21-12-2006, 08:26 AM
Mình thấy như "vô tình" nói là đúng đấy, cô ấy phải sống trong 1 hoàn cảnh như thế quá lâu rồi bạn thử nghĩ xem liệu khi gặp một ai có 1 qkhứ hay đúng hơn là 1 cuộc sống với nhiều niềm vui , thoải mái thì cô ấy muốn tìm 1 người thật vững chắc để dựa vào đó . Một con người mới mẻ vui vẻ và 1 con người cùng chung quá khứ với mình cô ấy sẽ chọn ai? . Đứa bạn mình có nói với mình 1 câu khi mình cảm thấy buồn và thất vọng, bạn xem thử nhé
" Tao mong mày sẽ cứng cỏi, tự tin hơn và hãy trở thành 1 chỗ dựa vững chắc "

dibovaodoi
21-12-2006, 11:36 AM
Cám ơn các ban
nhưng điều mình muốn nói ở đây là phải chăng cô ấy quá tàn nhân với mình
cô ấy ra đi tìm hanh phúc mới nhưng co biết đc là làm như vay sẽ khiến người khác rất đau khổ ko ??
nếu như cố ấy chịu cho mình biết trc thì tinh cảnh đâu đến nỗi như thế này
Con người thật mau đổi thay chỉ vì những điều mình muốn mà sẵn sàng bõ rơt tất cả quên đi hết quá khứ
Không biết sau này mình có dám yêu một lần nữa không, còn bây giò mình rất sợ tình yêu

bachlangtu
26-12-2006, 08:42 PM
Bạn thật là một con người mạnh mẽ trong cuộc sống nhưng trong tình yêu sao bạn lại yếu mềm thế, tôi và các bạn trong forum này cũng không thể hiểu được rằng cô ấy còn yêu bạn không và chúng tôi cũng có quyền quyết định rằng bạn phải làm như thế nào trong cuộc sống và trong tình yêu, mà điều chúng tôi có thể đưa ra một số lời khuyên như thế này:
Đối với gia đình : bạn cũng nên thông cảm với gia đình bởi vì lo cho cơm áo gạo tiền nên nhiều lúc cha mẹ nuôi của bạn có đối xử không làm cho bạn hài lòng, bạn cho rằng bạn là người đau khổ đúng chúng tôi công nhận điều đó nhưng bạn hãy nhìn lại trong cuôc sống này đi bạn vẫn còn hạnh phúc hơn rất nhiều người ít nhất là bạn vẫn có gia đình, bạn vẫn được đi hoc. bạn nên thấy mình hạnh phúc hơn mộ số người gặp bất hạnh trong cuộc sống đó là những con người bị cha me bỏ rơi phải sống trong trại trẻ mồ côi, những đứa trẻ phải bị dị tật từ nhỏ ....... và còn rất nhiều nữa
Bạn muốn vượt nghèo thì không có con đường nào khác là bạn hãy cố gằng học để đạt được thành công trong tương lai.
Còn về tình yêu chỉ có bạn mới trả lời được rằng cô ấy còn yêu bạn hay không, đã đến lúc bạn nên nói chuyện rõ ràng với cô ấy để xác định tình cảm của bạn với cô ấy và anh chàng kia, nếu cô ấy thực sự yêu bạn thì tự cô ấy sẽ biết giải quyết như thế nào .
Còn nếu cô ấy yêu anh chàng kia hơn bạn thì bạn đã biết mình phải làm sao rồi đó. Hãy tự tin và sớm quyết định tương lai cuộc đời mình bạn nhé.Chúc bạn sẽ hạnh phúc trong cuộc sống và trong tình yêu.

ThoTrangDeThuong
28-12-2006, 09:12 PM
Càng sống trong hoàn cảnh ngang trái thì bạn càng cần có một sức sống mãnh liệt. Hãy sống tốt và tốt hơn nữa để mọi người biết bạn làm được. Họ ra ngạc nhiên khi bạn thành công và họ cũng sẽ xấu hổ vì đã đối xử tệ với bạn. Hãy tin mình, chỉ cần có lòng tin thì mọi thứ đều có thể thành hiện thật. Chúc bạn may mắn nhé! Mến gởi!

Quạt mo
29-12-2006, 06:14 AM
Thật sự ấm lòng khi đọc được các lời góp ý của các bạn dành cho dibovaodoi, những người bạn thật tốt...

Mong dibovaodoi vượt qua được khoảng thời gian khủng hoảng này, có lẽ bây giờ tình cảm đang khống chế lý trí của bạn rồi, Quạt mo chẳng biết nói gì hơn là mong bạn tìm được những người bạn tốt để ngồi tâm sự, quan tâm & động viên bạn, lúc này mà cô độc thì thật sự dễ gây ra những hậu quả xấu để sau này phải hối hận không nguôi, có khi làm nguội lạnh ý chí phấn đấu trong cuộc sống, sa vào những gì có thể làm tinh thần nguôi ngoai, suy nghĩ tiêu cực về tình yêu, về con người, vuột mất những cơ hội khác mãi mãi...

Hãy lên đây thường xuyên trò chuyện cùng mọi người nhe! Cùng vượt khó nè..
Những người có hoàn cảnh đặc biệt thì sẽ là những người đặc biệt trong cuộc sống, có điều theo tốt hay xấu mà thôi, do chính bản thân tự lựa chọn trong những lần bị tổn thương.

Quạt mo cũng từng ngạc nhiên khi biết mình chẳng mang dòng máu của cha hay của mẹ, cũng từng ngạc nhiên khi biết lý do mà mẹ mình ra đi lúc Quạt mo còn chút xíu và sự đánh đổi của cha để giữ lại nuôi anh em bọn mình, càng ngạc nhiên hơn khi biết cha và mẹ sau của mình yêu thương lo lắng cho mình đến ốm o gầy mòn. Ngạc nhiên cực độ khi tưởng mình đã chết lâu roài khi nghe ông bác sĩ phán sẽ die vào một ngày trong vài năm nữa... Không biết trên cuộc đời này còn bao nhiêu thử thách nữa để nhào nặn một con người tới lúc trưởng thành, lắm lúc tưởng không vượt qua được. Tuy nhiên cái mà Quạt mo luôn tin tưởng vào cuộc sống để vượt qua mọi thứ, đó chính là tình người, còn tình người bên trong ta là ta còn vượt qua được mọi thứ.

Dibovaodoi không cô đơn đâu, mình mong có dịp anh em bọn mình cùng các bạn khác sẽ ngồi nhâm nhi cà phê đàm đạo chia sẽ những điều vui buồn, đặt ra và chinh phục những ước mơ tốt đẹp trong cuộc sống...

Chúc bạn mau ***ng cân bằng được tâm trạng đang bối rối...
Mến!

rangchuot274
29-12-2006, 09:02 AM
cám ơn các bạn đã cho mình 1 lời khuyên.
minh đáu xót tiếc nưối là do tình cảm của mình và người ấy đã quá sâu nặng
thế mà ko hiểu vì sao lai co thể thay đổi nhanh đến vậy
Làm mình kô thể chấp nhận cái sự thật này
mình cảm thấy chán nản quá :burn_joss_stick:

Bây giờ minh rất cần một người biết cảm thông và chia sẻ những uất ức trong lòng
nhưng mình kô thể tìm thấy được ai
mình phải làm sao đây
mình quá chán nản và tuyệt vọng
người đó đã đem lại cho mình cuộc song mới nhưng lại nhẫn tam chối bõ mình mình that sự càn 1 lối thoát
Đọc những lời tâm sự của bạn mình hiểu bạn yêu cô ấy rất nhiều.Cô ấy đã sai nhưng bạn cũng nên đặt mình vào vị trí của cô ấy mà hiểu cho cô ấy.Bạn và cô ấy đều bước vào đời trong hoàn cảnh ko dễ dàng gì nên chắc bạn hiểu cuộc sống đó như thế nào.Chắc hẳn bạn cũng đã từng chán nản cuộc sống này,muốn thay đổi một điều gì đó.CÓ lẽ cô ấy cũng đang trong tình trạng như vậy,nỗi mong muốn một sự đổi thay đã khiến cô ấy thây đổi?Bạn cũng đừng tự trách mình đã ko giúp cô ấy về vật chất.....Mình cũng chẳng biết phải nói sao nữa,vì mình khác cô ấy mình quan trọng đời sống tình cảm hơn đời sống vật chất nhưng dù sao mình cũng có phần cảm thông cho cô ấy.Ai chẳng muốn cuộc sống tốt đẹp hơn đúng ko?Vì vậy bạn hãy thông cảm cho cô ấy nhé.Hãy tìm và nói chuyện với cô ấy thẳng thắn để biết rõ tình cảm của cô ấy có còn ko rồi hãy tính sau nhé,khi mọi việc chưa rõ ràng thì đừng vội trách cô ấy và giận cô ấy nhé.Mong rằng bạn sẽ có câu trả lời cho mình.
Bạn đừng quá chán nản ,xung quanh bạn vẫn còn nhiều người sẵn sàng chia sẻ với bạn,như mình đây chẳng hạn,chỉ cần bạn mở rộng lòng mình thôi.
Chúc bạn vui vẻ !