PDA

View Full Version : Một số bài thi ĐH môn Văn hết ý kiến !!!!


anbochet
30-03-2005, 02:15 PM
Chuyện có thật về một vài bài thi tuyển sinh đại học năm 2004 (Ðại học Khoa học xã hội và Nhân văn

thành phố Hồ Chí Minh):



1- Bác Hồ là một hột giống tốt cần được bảo quản.

2- Bài thơ "Chiều tối" của Bác Hồ làm ta nhớ đến câu thơ của Nguyễn Du:

"Chim hôm thoi thóp về rừng"

hay câu thơ "ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi"của Bà huyện Thanh Quan.

Nhưng so sánh, ta thấy rõ chim Bác Hồ khác hẳn chim Nguyễn Du, và càng khác hơn chim Bà huyện

Thanh Quan. Chim Bà huyện thì tự nhiên mỏi, còn chim Bác Hồ là con chim phi thường, nó mỏi có mục

đích "chim mỏi về rừng tìm chốn ngủ".

3-Qua bài thơ "Chiều tối", ta thấy Bác Hồ đã dùng chim để mô tả nội tâm.

Làm sao Bác biết chim mỏi,nó nói với Bác chăng?

Không, nó không nói với Bác, mà chỉ cần nhìn Bác cũng biết nó mỏi.

4-Vào cái đêm trăng sáng, Chí Phèo đi gặp Thị Nở trong vườn chuối. Chí ôm chặt Thị và định giở trò.

Lúc đầu Thị Nở cũng định phản ứng, nhưng rồi thấy xung quanh vắng vẻ, mà Chí lại ôm chặt quá, nên

rồi Thị cũng...mặc kệ.

Theo lời kể của Le Tam (giảng viên chấm thi môn văn)

virgo308
07-08-2007, 10:40 AM
trời làm văn vầy mà cũng thi ĐH hả thiệt pó tay:k11:k11

Tiểu Phùng
07-08-2007, 11:49 AM
thoy ! miễn bàn luận ! ko dám có ý kiến về hs việt nam :D

redwolflove
07-08-2007, 12:05 PM
pro thiệt, không biết nói gì luôn @@

toc dai ngay xua
07-08-2007, 12:19 PM
ặc ặc, tên này phản động nà , dám xúc phạm Bác Hồ láo quá

[Mjn]_pờ_zô
07-08-2007, 02:39 PM
hahahahah =)) ngất mất ngất mất, văn như thế vào tù có chắc =))

^^Sleeping^^
07-08-2007, 03:22 PM
1 giám thị vui tính sẽ choa ông này đỗ lun :k8

BongMaDiaNguc
07-08-2007, 04:53 PM
thằng này vào tù chưa vậy

badboy2602
07-08-2007, 05:42 PM
tiêu rồi tối Bác Hồ hiện về nè

denhat_haohoa_hungthiugia
07-08-2007, 06:05 PM
phong ba bão táp kô bằng ngữ pháp việt nam :D

(¯`.(¯`.—NoOb™.­´¯).´¯)
07-08-2007, 06:29 PM
bác hồ với bác du đọc cái này xong tự tử :k11

Khùng Mà Khủng
07-08-2007, 06:50 PM
Thằng này pro wé ka ka
Cười đến bể bụng mất