dibovaodoi
29-12-2006, 09:34 AM
Đây là bài luận văn tốt nghiệp của bạn mình ( đang theo đuổi ngành Xã Hội học) Các bạn xem xong chấm thử coi có đạt ko
Mối cô đơn và sự biệt lập:
Tôi mới biết từ một cuộc thăm dò gần đây là đa số người Mỹ thú nhận rằng họ đau khổ vì mối cô đơn và sự biệt lập. Một phần tư người lớn cho rằng họ từng cảm thấy cô đơn vô cùng suốt hai tuần lễ trước và hiện tượng này dường như lan rộng.
Có hàng nghìn người trên đường phố nhưng mà chẳng ai nhìn ai cả. Nếu mắt họ gặp nhau, họ chẳng mỉm cười trừ khi họ đang chính thức gặp nhau. Người ta ngồi kề nhau trên những chuyến xe lửa trong nhiều giờ tới trạm cuối nhưng họ không nói chuyện nhau. Như vậy có lạ không?
Cảm nhận của tôi là kinh nghiệm về cô đơn bởi do 2 nguyên do. Một ấy là dân chúng trở nên quá đông đảo. Lúc thế giới ít tụ đông, chúng ta cảm thấy có bổn phận đến gia đình sâu sắc, mỗi người biết rõ nhau hơn, và nhu cầu cho sự giúp đỡ lẫn nhau ý nghĩa hơn.
Bây giờ thì thế giới đông dân quá, hàng triệu người chật ních trong những thành phố lớn. Nhìn vào họ, một người sẽ nghĩ rằng mối quan tâm duy nhất của họ là để làm việc và kiếm được một mức lương. Mỗi cá nhân có vẻ sống 1 đời riêng và độc lập. Máy móc hiện đại cho chúng ta sự tự do cá nhân lớn và chúng ta có cảm tưởng, dĩ nhiên sai lầm, rằng người khác chẳng quan trọng gì cho sự tốt đẹp của chúng ta. Tình trạng này xúi dục sự khác biệt và một cảm xúc của cô lập.
Lý do khác đằng sau kinh nghiệm về sự cô lập, trong nhận xét của tôi, là ở xã hội hiện đại tất cả chúng ta bị bận rộn khủng khiếp. Nếu chúng ta nói chuyện với ai đó, mặc dầu chỉ nói " Bạn khỏe không?" chúng ta cảm thấy như chúng ta đang đánh mất hai giây phút quý báu của cuộc đời chúng ta. Chúng ta năng nổ hoàn thành công việc trước khi mó tay vào tờ báo. " Hãy coi tin tức gì ." Bàn chuyện với bạn bè là phí thì giờ.
Những ai sống trong đô thị thường ít quen biết mọi người. Một người buộc phải nói lời chào. Như có một chuyện nguy hiểm thì một người sẽ bị lôi vào cuộc đàm thoại với mọi người, điều này không hữu ích. Vì thế chúng ta tránh liên lạc và nếu ai đó nói chuyện với bạn thì nó có vẻ như là một sự xâm phạm.
Khi dân chúng trong thành thị hay thành phố lớn cảm thấy cô đơn, điều này không có nghĩa là họ thiếu bạn đồng hành tử tế, nhưng đúng hơn là họ thiếu sự yêu thương nhân ái. Hậu quả là thể chất tinh thần thật sự trở nên suy yếu. Ngược lại, những người nào lớn lên trong một không khí đầy tình thương mến nhân hậu, sẽ có một sự phát triển nhiều tích cực và hòa nhã lớn hơn ở thân thể, tâm trí, và tư cách của họ.
Xã hội thì đang dần trở nên ít nhân đức và đời sống của chúng ta thì đang mọc lên một cách máy móc. Mỗi buổi sáng, chúng ta đi ra ngoài để làm. Khi xong việc, chúng ta làm cho chúng ta vui trong một hộp đêm hoặc nơi nào đó tương tự. Chúng ta bị say, về nhà muộn, ngủ vài giờ. Và ngày kế tiếp, buồn ngủ và choáng váng chúng ta đi ra ngoài để làm việc nữa. Không phải rất nhiều người trong những thành phố phung phí cuộc đời của họ rất nhiều như vầy sao? Và mỗi người đã từng trở thành tương tự như một người giữ nhiệm vụ bình thường, họ theo dấu bầy đàn dù thích hay không thích. Sau một thời gian, kiểu sống này trở nên quen thuộc để chấp nhận và chúng ta đến gần trong khác biệt.
Đừng đi ra ngoài và uống nhiều vào buổi tối. Khi công việc xong thì tốt hơn là nên về nhà. Thư thả ăn, nhấp nháp 1 tách trà, đọc 1 cuốn sách, nghĩ ngơi, và đi ngủ. Dậy sớm vào sáng mai. Nếu bạn đi làm với 1 đầu óc tươi vui, tôi nghĩ cuộc sống của bạn sẽ khác đi.
Mỗi người biết cảm giác biệt lập thì không hữu ích hay cũng không dễ chịu gì cả. Mỗi chúng ta phải gắng sức đối diện với nó. Nhưng như nó phát triển từ những nguyên nhân và điều kiện lớn, điều quan trọng là giải quyết ngay giai đoạn sớm nhất. Gia đình, một đơn vị cơ bản của xã hội, phải là nơi mà một người cảm thấy hạnh phúc và nơi một người có thể phát triển trong không khí của tình thương và lòng nhân ái.
Nếu bạn cảm thấy căm ghét và ác cảm đối với người khác, họ sẽ cảm thấy tương tự đối với bạn, như 1 kết quả, sự ngờ vực và sợ hãi sẽ tạo nên 1 khoảng cách giữa các bạn và khiến các bạn cảm thấy cô đơn và biệt lập. Không phải tất cả mọi thành viên của cộng đồng sẽ có cảm xúc tiêu cực đối với bạn, nhưng một vài người có thể nhìn bạn 1 cách tiêu cực vì chính cảm xúc ấy từ bạn.
Nếu trẻ em được nuôi dưỡng trong môi trường ấm cúng và quan tâm, cả hai nơi ở nhà và trường học, lúc họ trưởng thành và tham gia xã hội họ sẽ có khả năng giúp đỡ người khác. Khi họ gặp ai lần đầu họ sẽ có cảm tình ngay và sẽ không sợ hãi để bắt chuyện. Họ sẽ góp phần tạo nên không gian mới nơi mà sự cô lập sẽ ít phổ biến
Mối cô đơn và sự biệt lập:
Tôi mới biết từ một cuộc thăm dò gần đây là đa số người Mỹ thú nhận rằng họ đau khổ vì mối cô đơn và sự biệt lập. Một phần tư người lớn cho rằng họ từng cảm thấy cô đơn vô cùng suốt hai tuần lễ trước và hiện tượng này dường như lan rộng.
Có hàng nghìn người trên đường phố nhưng mà chẳng ai nhìn ai cả. Nếu mắt họ gặp nhau, họ chẳng mỉm cười trừ khi họ đang chính thức gặp nhau. Người ta ngồi kề nhau trên những chuyến xe lửa trong nhiều giờ tới trạm cuối nhưng họ không nói chuyện nhau. Như vậy có lạ không?
Cảm nhận của tôi là kinh nghiệm về cô đơn bởi do 2 nguyên do. Một ấy là dân chúng trở nên quá đông đảo. Lúc thế giới ít tụ đông, chúng ta cảm thấy có bổn phận đến gia đình sâu sắc, mỗi người biết rõ nhau hơn, và nhu cầu cho sự giúp đỡ lẫn nhau ý nghĩa hơn.
Bây giờ thì thế giới đông dân quá, hàng triệu người chật ních trong những thành phố lớn. Nhìn vào họ, một người sẽ nghĩ rằng mối quan tâm duy nhất của họ là để làm việc và kiếm được một mức lương. Mỗi cá nhân có vẻ sống 1 đời riêng và độc lập. Máy móc hiện đại cho chúng ta sự tự do cá nhân lớn và chúng ta có cảm tưởng, dĩ nhiên sai lầm, rằng người khác chẳng quan trọng gì cho sự tốt đẹp của chúng ta. Tình trạng này xúi dục sự khác biệt và một cảm xúc của cô lập.
Lý do khác đằng sau kinh nghiệm về sự cô lập, trong nhận xét của tôi, là ở xã hội hiện đại tất cả chúng ta bị bận rộn khủng khiếp. Nếu chúng ta nói chuyện với ai đó, mặc dầu chỉ nói " Bạn khỏe không?" chúng ta cảm thấy như chúng ta đang đánh mất hai giây phút quý báu của cuộc đời chúng ta. Chúng ta năng nổ hoàn thành công việc trước khi mó tay vào tờ báo. " Hãy coi tin tức gì ." Bàn chuyện với bạn bè là phí thì giờ.
Những ai sống trong đô thị thường ít quen biết mọi người. Một người buộc phải nói lời chào. Như có một chuyện nguy hiểm thì một người sẽ bị lôi vào cuộc đàm thoại với mọi người, điều này không hữu ích. Vì thế chúng ta tránh liên lạc và nếu ai đó nói chuyện với bạn thì nó có vẻ như là một sự xâm phạm.
Khi dân chúng trong thành thị hay thành phố lớn cảm thấy cô đơn, điều này không có nghĩa là họ thiếu bạn đồng hành tử tế, nhưng đúng hơn là họ thiếu sự yêu thương nhân ái. Hậu quả là thể chất tinh thần thật sự trở nên suy yếu. Ngược lại, những người nào lớn lên trong một không khí đầy tình thương mến nhân hậu, sẽ có một sự phát triển nhiều tích cực và hòa nhã lớn hơn ở thân thể, tâm trí, và tư cách của họ.
Xã hội thì đang dần trở nên ít nhân đức và đời sống của chúng ta thì đang mọc lên một cách máy móc. Mỗi buổi sáng, chúng ta đi ra ngoài để làm. Khi xong việc, chúng ta làm cho chúng ta vui trong một hộp đêm hoặc nơi nào đó tương tự. Chúng ta bị say, về nhà muộn, ngủ vài giờ. Và ngày kế tiếp, buồn ngủ và choáng váng chúng ta đi ra ngoài để làm việc nữa. Không phải rất nhiều người trong những thành phố phung phí cuộc đời của họ rất nhiều như vầy sao? Và mỗi người đã từng trở thành tương tự như một người giữ nhiệm vụ bình thường, họ theo dấu bầy đàn dù thích hay không thích. Sau một thời gian, kiểu sống này trở nên quen thuộc để chấp nhận và chúng ta đến gần trong khác biệt.
Đừng đi ra ngoài và uống nhiều vào buổi tối. Khi công việc xong thì tốt hơn là nên về nhà. Thư thả ăn, nhấp nháp 1 tách trà, đọc 1 cuốn sách, nghĩ ngơi, và đi ngủ. Dậy sớm vào sáng mai. Nếu bạn đi làm với 1 đầu óc tươi vui, tôi nghĩ cuộc sống của bạn sẽ khác đi.
Mỗi người biết cảm giác biệt lập thì không hữu ích hay cũng không dễ chịu gì cả. Mỗi chúng ta phải gắng sức đối diện với nó. Nhưng như nó phát triển từ những nguyên nhân và điều kiện lớn, điều quan trọng là giải quyết ngay giai đoạn sớm nhất. Gia đình, một đơn vị cơ bản của xã hội, phải là nơi mà một người cảm thấy hạnh phúc và nơi một người có thể phát triển trong không khí của tình thương và lòng nhân ái.
Nếu bạn cảm thấy căm ghét và ác cảm đối với người khác, họ sẽ cảm thấy tương tự đối với bạn, như 1 kết quả, sự ngờ vực và sợ hãi sẽ tạo nên 1 khoảng cách giữa các bạn và khiến các bạn cảm thấy cô đơn và biệt lập. Không phải tất cả mọi thành viên của cộng đồng sẽ có cảm xúc tiêu cực đối với bạn, nhưng một vài người có thể nhìn bạn 1 cách tiêu cực vì chính cảm xúc ấy từ bạn.
Nếu trẻ em được nuôi dưỡng trong môi trường ấm cúng và quan tâm, cả hai nơi ở nhà và trường học, lúc họ trưởng thành và tham gia xã hội họ sẽ có khả năng giúp đỡ người khác. Khi họ gặp ai lần đầu họ sẽ có cảm tình ngay và sẽ không sợ hãi để bắt chuyện. Họ sẽ góp phần tạo nên không gian mới nơi mà sự cô lập sẽ ít phổ biến