[H]ang[s]un
30-06-2008, 09:27 AM
Mưa...Tại sao lại nhận mình là Mưa???
Bởi mình đúng là như thế, như những gì bạn viết, và mọi người luôn cần đến mình như những vùng đất khô cằn luôn cần đến những hạt mưa, giờ mình tự nhận làm mưa của một người vậy mà....
Mình nhận làm hạt mưa,bởi vì mỗi khi nhìn mưa mình lại nhớ đến tình cam của bạn và Mưa, nhưng giờ chắc mình chẳng muốn nhận làm Mưa nữa bạn ạh, những hạt Mưa ngày xưa chỉ rơi một cách hồn nhiên và thong thả, Mưa bây giờ sao mà rơi buồn thế, sao mà rơi triền miên thế......
Ngày đó mình là như thế, nhưng bây giờ mình khác rồi bạn ạh, mình vẫn sẽ nghe những câu chuyện bạn kể và cười cùng bạn, nhưng những câu chuyện dường như ko đc mình nghiền ngẫm như ngày xưa. Mình vẫn sẽ nghe những câu bạn than phiền và lo lắng cho bạn khi bạn ốm, nhưng nghe xong mình lại để đấy chứ ko khuyên bạn hay an ủi bạn câu gì. Mình vẫn cười khi mọi người cùng tụ họp nhưng những nụ cười ko còn hồn nhiên như ngày đó………
Bạn thấy đấy, mình ko còn là hạt Mưa theo nghĩa một hạt Mưa ngày đó nữa rồi. Mình ko muốn làm hạt Mưa vì hạt Mưa nặng lắm. Mưa đơn giản chỉ là nước, chỉ là 2 nguyên tử Hidro và 1 nguyên tử Oxi hợp lại mà thành, Mưa đơn giản thế mà sao mình thấy Mưa nặng lắm bạn ạh.
Trong bạn, mình ko thay đổi thì hãy cứ coi như mình là Mưa, chỉ có điều Mưa bây giờ sẽ ko còn cần như Mưa cần cho những vùng đất khô cằn nữa, bạn có hiểu?
Bởi vì những vùng đất khô cằn đó biết đâu sẽ trở nên ko thể thiếu những hạt mưa, và rồi đấy, biết bao nhiêu vùng đất khô cằn, mưa ko thể đáp ứng đc, và rồi Mưa bỗng trở nên nặng. Mưa nặng vì thế bạn ạh.....nặng lòng......
Hãy cứ để mưa là mưa bạn nhé......
Nhớ biết bao những ngày tháng bên nhau ,mình ko nghịch mưa vì mình vốn ko thích người bị ướt, nhưng đúng ra là nhớ biết bao những ngày tháng ngồi ngắm mưa, nhớ biết bao những tiếng cười hồn nhiên đến dại khờ,nhớ biết bao những trận mưa rào,nhớ biết bao những cơn mưa bất chợt kéo về và lại cùng nhau ở lại đợi ngớt mưa, nước,.....Nhớ, nhớ quá và giờ đây khi viết topic này trong Mưa vẫn nhớ đến một người_duy chi một người_.....
Bởi mình đúng là như thế, như những gì bạn viết, và mọi người luôn cần đến mình như những vùng đất khô cằn luôn cần đến những hạt mưa, giờ mình tự nhận làm mưa của một người vậy mà....
Mình nhận làm hạt mưa,bởi vì mỗi khi nhìn mưa mình lại nhớ đến tình cam của bạn và Mưa, nhưng giờ chắc mình chẳng muốn nhận làm Mưa nữa bạn ạh, những hạt Mưa ngày xưa chỉ rơi một cách hồn nhiên và thong thả, Mưa bây giờ sao mà rơi buồn thế, sao mà rơi triền miên thế......
Ngày đó mình là như thế, nhưng bây giờ mình khác rồi bạn ạh, mình vẫn sẽ nghe những câu chuyện bạn kể và cười cùng bạn, nhưng những câu chuyện dường như ko đc mình nghiền ngẫm như ngày xưa. Mình vẫn sẽ nghe những câu bạn than phiền và lo lắng cho bạn khi bạn ốm, nhưng nghe xong mình lại để đấy chứ ko khuyên bạn hay an ủi bạn câu gì. Mình vẫn cười khi mọi người cùng tụ họp nhưng những nụ cười ko còn hồn nhiên như ngày đó………
Bạn thấy đấy, mình ko còn là hạt Mưa theo nghĩa một hạt Mưa ngày đó nữa rồi. Mình ko muốn làm hạt Mưa vì hạt Mưa nặng lắm. Mưa đơn giản chỉ là nước, chỉ là 2 nguyên tử Hidro và 1 nguyên tử Oxi hợp lại mà thành, Mưa đơn giản thế mà sao mình thấy Mưa nặng lắm bạn ạh.
Trong bạn, mình ko thay đổi thì hãy cứ coi như mình là Mưa, chỉ có điều Mưa bây giờ sẽ ko còn cần như Mưa cần cho những vùng đất khô cằn nữa, bạn có hiểu?
Bởi vì những vùng đất khô cằn đó biết đâu sẽ trở nên ko thể thiếu những hạt mưa, và rồi đấy, biết bao nhiêu vùng đất khô cằn, mưa ko thể đáp ứng đc, và rồi Mưa bỗng trở nên nặng. Mưa nặng vì thế bạn ạh.....nặng lòng......
Hãy cứ để mưa là mưa bạn nhé......
Nhớ biết bao những ngày tháng bên nhau ,mình ko nghịch mưa vì mình vốn ko thích người bị ướt, nhưng đúng ra là nhớ biết bao những ngày tháng ngồi ngắm mưa, nhớ biết bao những tiếng cười hồn nhiên đến dại khờ,nhớ biết bao những trận mưa rào,nhớ biết bao những cơn mưa bất chợt kéo về và lại cùng nhau ở lại đợi ngớt mưa, nước,.....Nhớ, nhớ quá và giờ đây khi viết topic này trong Mưa vẫn nhớ đến một người_duy chi một người_.....