:36_3_16: :36_3_16: Có đứa Con Nao` Ko Buôn`khi Nha` Ko Con` Bố.càng đau Khổ Hơn Khi Mẹ Chẳng Hiểu Con
wy_wai
05-02-2007, 10:09 PM
Mỗi người một hoàn cảnh bạn à......... Có lẽ bạn đang tâm sự về chính bản thân bạn thì phải ?!?! Nếu đúng như vậy thì mình xin chân thành chia sẻ cùng bạn........... Quy luật của tự nhiên nhiều lúc khắc nghiệt lắm, cũng giống như tâm sự của bạn ở trên....... 1 người con ko còn bố....... mẹ thì ko hiểu và thông cảm cho mình.......... Nhưng bạn thử nghĩ xem, một người vợ mất chồng(người mẹ mà bạn nói đến).... họ phải gồng lưng bươn chải với xã hội để chu toàn cuộc sống thường nhật, rồi còn biết bao nhiêu điều phải lo toan............ Vậy thì 1 chút ko hiểu, ko thông cảm đối với con cái đã có nghĩa lý gì với nỗi đau...., niềm cơ cực của người mẹ hay chưa?........... Có bao giờ bạn tự nhìn lại mình xem đã làm được những gì để đáng được "hiểu" và "thông cảm" hay chưa? ............Dù hoàn cảnh có như thế nào thì cũng luôn là người con có hiếu bạn nhé....... Công sinh thành, dưỡng dục bao la lắm.................
phu_toi
06-02-2007, 10:14 PM
:36_1_44: cám ơn bạn nhiều lắm ..toi phải nói với bạn rằng nhiều lúc toi ko thể chịu nổi mẹ .Tôi nhớ bố rất nhiều càng nhớ tôi càng tức mẹ nhiều hơn .toi biết mỗi người một hoàn cảnh ta sống để vựot qua nó vượt qua cái qui luật khăc nhiệt đó nhưng quả thưc nó khó quá tôi rat thông cảm và thuong mẹ nha` toi có ba anh em .anh tôi đang học cao đảng điện cũng do hoàn cảnh và thuơng mẹ anh đã bỏ học.Anh bảo để năm sau anh thi vào bách khoa anh xin di lam` nhưng anh lam` mãi chăng dươc tiền mẹ càng tức.mẹ nói mẹ chửi toi ko thể học được toi cũng ko thi năm trước toi định để năm nay nhưng bây giờ mẹ va` toi luôn cãi nhau... me toi ko muốn cho con đi học như bố toi tôi nghĩ mẹ chẳng hiểu gì cả bây giờ toi quá căng thẳng tôi nghĩ rât khó để toi học tiếp ....ko thể như thế được toi ko thể phụ bố tôi tôi phải lam` gi` đây nhiêu` luc toi muôn chết quá......QUÁ CĂNG THẲNG
Mỗi người một hoàn cảnh bạn à......... Có lẽ bạn đang tâm sự về chính bản thân bạn thì phải ?!?! Nếu đúng như vậy thì mình xin chân thành chia sẻ cùng bạn........... Quy luật của tự nhiên nhiều lúc khắc nghiệt lắm, cũng giống như tâm sự của bạn ở trên....... 1 người con ko còn bố....... mẹ thì ko hiểu và thông cảm cho mình.......... Nhưng bạn thử nghĩ xem, một người vợ mất chồng(người mẹ mà bạn nói đến).... họ phải gồng lưng bươn chải với xã hội để chu toàn cuộc sống thường nhật, rồi còn biết bao nhiêu điều phải lo toan............ Vậy thì 1 chút ko hiểu, ko thông cảm đối với con cái đã có nghĩa lý gì với nỗi đau...., niềm cơ cực của người mẹ hay chưa?........... Có bao giờ bạn tự nhìn lại mình xem đã làm được những gì để đáng được "hiểu" và "thông cảm" hay chưa? ............Dù hoàn cảnh có như thế nào thì cũng luôn là người con có hiếu bạn nhé....... Công sinh thành, dưỡng dục bao la lắm.................