yukichan
12-02-2007, 11:42 AM
Dù cho có là nước mắt, vẫn cố kìm nén dấu tận trong lòng...
Dù cho có là nhát dao găm, vẫn có dấu nỗi đau, mỉm cười "không sao cả"...
Đó là tôi sao...?
Một con bé nhỏ nhắn, ngày ngày hết đi đến trường rồi thì lại đi về nhà, ko nói một lời với ai chỉ khi cần giao tiếp...
Ánh mắt con bé lạnh băng và nó thường ko cười bao giờ...
Cái máy tính là bạn và là nơi nó ko bao giờ nói dối bản thân...
Dù cho rằng một lời nói ra không ai tin...
Dù cho rằng biết không ai cần nghe nó nói...
Dù biết được hiện thực và quá khứ quá xa vời...
Nó nói không ai lắng nghe...
Nó nói không ai chịu hiểu...
Để rồi nghe xong lại bảo "mày nói dối!"
Niềm tin đâu....
Nó tự biết bản thân quá yếu đuối...
Và có lẽ dù cho có nói vạn lời, vẫn ko ai lắng nghe, ko ai...
Nó khao khát một bàn tay lau đi giọt nước mắt của nó...
Từ khi người ấy ra đi...
Người quan trong nhất cuộc đời nó...
Người luôn dìu dắt nó từng bước đi, tập nó nói từng câu nói bập bẹ...
father......cha và tôi......
Cha...
người luôn ôm tôi vào lòng, hôn vào má tôi và bảo "con là thiên thần của bố"
Cha...
Người luôn vuốt má con mỗi khi con khóc và bảo "Nước mắt là thứ yếu đuối nhất cuộc đời, con gái bố ko được khóc"
Cha...
Người luôn dìu tôi đi trên những năm tháng ngắn ngủi, luôn đỡ tôi dậy khi tôi vấp ngã...
Từ lâu trong tâm trí, có lẽ cha là người tuyệt vời nhất trong tâm hồn nó...
Hơn cả mẹ, hơn cả những con búp bê vô tri, và hơn cả cái máy tính...
"Con gái bố lớn rồi, không được vòi vĩnh theo bố mãi nữa, ở nhà đi, khi bố về sẽ có món cơm gà con thích"
Con ngước mắt long lanh, nhìn theo bố và mỉm cười...
"Vâng ạ..!"
Ngày hôm đó...
Đã hơn 1h trưa mà bố vẫn chưa về, con ngồi ở bậc cầu thang trông ngóng, con thấy cái giác quan thứ 6 mạnh mẽ hẳn lên, nó làm con không ngồi yên được, cứ chốc chốc con lại chạy ra cửa, nhấc máy điện thoại lên...
Bấc cứ cách gì cho tôi nghe dc giọng nói của bố...
"số máy điện thoại này, hiện không liên lạc được...."
"tút...tút....tút..."
Từng giây phút con hãi hùng trông đợi, càng ngày càng thấy trong lòng bấc ổn, đừng ngồi ko yên....
"Reng...reng....reng.."
Con vồ lấy máy điện thoại, nhưng....
"Xin chào, cho hỏi đây có phải là số nhà 206...xxxx. Đường xxx....không?"
Giọng con khẽ run...
"Vâng ạ."
"Chúng tôi xin chia buồn với gia đình, ông XXX đã bị tai nạn giao thông, phải nhập viện, mong gia đình mau đến bc XXX để chữa trị kịp thời..!"
Và sau đó họ nói gì như an ủi, như động viên, con ko nghe rõ nữa, mắt hoa lên, tim con đập mạnh hơn, người run rẩy...
"Bộp!"
"A-lô...? a-lô???"
Và sau khi cả gia đình chạy lên, dù đã bỏ ra rất nhiều tiền, dù cho con nắm chặt tay ba gào khóc, ba vẫn ko mở mắt...
Cái gì đến đã đến....
Cái ngày định mệnh, ng ta đưa bố về trên chiếc xe màu trắng chữ thập màu đỏ...
Con nước mắt ràn rụa....cố gắng nắm chặt tay ba....Ba ơi..! Con đây ba ơi...mở mắt ra ba ơi....nói với con đi, nói với con rằng khóc là yếu đuối đi ba ơi...
Người ta mang ba vào lòng đất, người ta lấp đát lên cái hộp có ba...
Không....
Không thể....
Ba ơi...
Con la gào trong tuyệt vọng, càng ko muốn mở cuốn album những ảnh chụp cuối cùng khi người ta cạo tóc ba, băng bó đầu ba lại, dải băng màu trắng có máu đỏ thấm đẫm...
Con tuyệt vọng...
Con không thể mỉm cười dc nữa...
thấm thoát đã 7 năm...
hôm nay con ra mộ ba viếng...
ba ơi...con gái ba lớn rồi, nó không còn khóc và cũng ko còn vấp té mỗi khi đi xe đạp nữa...
Và khoảnh khắc đó...
Nụ cười hiếm hoi của con dành cho ba...
một nụ cười duy nhất nở trên khuôn mặt con, chỉ duy nhất khoảnh khắc này, khi con ngồi trên mộ ba trò chuyện với ba...
Ba ơi...
Dù cho ba có ra đi mãi mãi, con sẽ mãi nhớ về ba và sẽ ko bao giờ quên đi ba, dù chỉ là 1 giây...cho đến cuối đời....!
Dù cho có là nhát dao găm, vẫn có dấu nỗi đau, mỉm cười "không sao cả"...
Đó là tôi sao...?
Một con bé nhỏ nhắn, ngày ngày hết đi đến trường rồi thì lại đi về nhà, ko nói một lời với ai chỉ khi cần giao tiếp...
Ánh mắt con bé lạnh băng và nó thường ko cười bao giờ...
Cái máy tính là bạn và là nơi nó ko bao giờ nói dối bản thân...
Dù cho rằng một lời nói ra không ai tin...
Dù cho rằng biết không ai cần nghe nó nói...
Dù biết được hiện thực và quá khứ quá xa vời...
Nó nói không ai lắng nghe...
Nó nói không ai chịu hiểu...
Để rồi nghe xong lại bảo "mày nói dối!"
Niềm tin đâu....
Nó tự biết bản thân quá yếu đuối...
Và có lẽ dù cho có nói vạn lời, vẫn ko ai lắng nghe, ko ai...
Nó khao khát một bàn tay lau đi giọt nước mắt của nó...
Từ khi người ấy ra đi...
Người quan trong nhất cuộc đời nó...
Người luôn dìu dắt nó từng bước đi, tập nó nói từng câu nói bập bẹ...
father......cha và tôi......
Cha...
người luôn ôm tôi vào lòng, hôn vào má tôi và bảo "con là thiên thần của bố"
Cha...
Người luôn vuốt má con mỗi khi con khóc và bảo "Nước mắt là thứ yếu đuối nhất cuộc đời, con gái bố ko được khóc"
Cha...
Người luôn dìu tôi đi trên những năm tháng ngắn ngủi, luôn đỡ tôi dậy khi tôi vấp ngã...
Từ lâu trong tâm trí, có lẽ cha là người tuyệt vời nhất trong tâm hồn nó...
Hơn cả mẹ, hơn cả những con búp bê vô tri, và hơn cả cái máy tính...
"Con gái bố lớn rồi, không được vòi vĩnh theo bố mãi nữa, ở nhà đi, khi bố về sẽ có món cơm gà con thích"
Con ngước mắt long lanh, nhìn theo bố và mỉm cười...
"Vâng ạ..!"
Ngày hôm đó...
Đã hơn 1h trưa mà bố vẫn chưa về, con ngồi ở bậc cầu thang trông ngóng, con thấy cái giác quan thứ 6 mạnh mẽ hẳn lên, nó làm con không ngồi yên được, cứ chốc chốc con lại chạy ra cửa, nhấc máy điện thoại lên...
Bấc cứ cách gì cho tôi nghe dc giọng nói của bố...
"số máy điện thoại này, hiện không liên lạc được...."
"tút...tút....tút..."
Từng giây phút con hãi hùng trông đợi, càng ngày càng thấy trong lòng bấc ổn, đừng ngồi ko yên....
"Reng...reng....reng.."
Con vồ lấy máy điện thoại, nhưng....
"Xin chào, cho hỏi đây có phải là số nhà 206...xxxx. Đường xxx....không?"
Giọng con khẽ run...
"Vâng ạ."
"Chúng tôi xin chia buồn với gia đình, ông XXX đã bị tai nạn giao thông, phải nhập viện, mong gia đình mau đến bc XXX để chữa trị kịp thời..!"
Và sau đó họ nói gì như an ủi, như động viên, con ko nghe rõ nữa, mắt hoa lên, tim con đập mạnh hơn, người run rẩy...
"Bộp!"
"A-lô...? a-lô???"
Và sau khi cả gia đình chạy lên, dù đã bỏ ra rất nhiều tiền, dù cho con nắm chặt tay ba gào khóc, ba vẫn ko mở mắt...
Cái gì đến đã đến....
Cái ngày định mệnh, ng ta đưa bố về trên chiếc xe màu trắng chữ thập màu đỏ...
Con nước mắt ràn rụa....cố gắng nắm chặt tay ba....Ba ơi..! Con đây ba ơi...mở mắt ra ba ơi....nói với con đi, nói với con rằng khóc là yếu đuối đi ba ơi...
Người ta mang ba vào lòng đất, người ta lấp đát lên cái hộp có ba...
Không....
Không thể....
Ba ơi...
Con la gào trong tuyệt vọng, càng ko muốn mở cuốn album những ảnh chụp cuối cùng khi người ta cạo tóc ba, băng bó đầu ba lại, dải băng màu trắng có máu đỏ thấm đẫm...
Con tuyệt vọng...
Con không thể mỉm cười dc nữa...
thấm thoát đã 7 năm...
hôm nay con ra mộ ba viếng...
ba ơi...con gái ba lớn rồi, nó không còn khóc và cũng ko còn vấp té mỗi khi đi xe đạp nữa...
Và khoảnh khắc đó...
Nụ cười hiếm hoi của con dành cho ba...
một nụ cười duy nhất nở trên khuôn mặt con, chỉ duy nhất khoảnh khắc này, khi con ngồi trên mộ ba trò chuyện với ba...
Ba ơi...
Dù cho ba có ra đi mãi mãi, con sẽ mãi nhớ về ba và sẽ ko bao giờ quên đi ba, dù chỉ là 1 giây...cho đến cuối đời....!