Trong box huế mình có nhiều bạn online rất khuya nhưng mà ko bjt vào đâu để trò chuyện ......nên lập post này là mục đick để mọi người trò chuyện với nhau......nữa đêm online ngồi kể chuyện ma.............:big_smile:................hay vào trò chuyện mà ko ảnh huởng đến các 2pĩc khác trong box..........Online ban ngày cũng vô đây ..nói chuyện cho khoẻ...đỡ mất công zô nhiều pic trò chuyện với nhau.........:beauty:
Mod đừng xóa 2pic này nha :2T-khicon-(91):
quoctuan1210
10-08-2008, 09:41 AM
Mở hàng nè...........đoán người đâu tiên zô pic này là Girl fệ :big_smile:
princess_kute_vip
10-08-2008, 09:49 AM
her em mở hàng đầu tiên thì cóa sao hem:big_smile:
@anh Tuấn: đêm nào cũng đy ngủ sớm hết!:oh:
quoctuan1210
10-08-2008, 10:07 AM
her em mở hàng đầu tiên thì cóa sao hem:big_smile:
@anh Tuấn: đêm nào cũng đy ngủ sớm hết!:oh:
Lúc trước để máy trong fong thì chơi khuya lắm .......nhưng mà hại sức khỏe ghê quá.............pa pa và ma ma bjt nên cấm......rồi thj dùng biện páp manh là cắt mang.....thôi anh bảo ko chơi đêm.......nhưng ko chiu......rồi thì bảo đem máy ra ngoài này.............thế là chơi đêm ko đc.......mà phải ngủ sớm .......ko thì .......máy vơi móc ........2 đứa 2 đường :2T-khicon-(32):..........chơi đến 10h là aot đi ngủ.......giấc ngủ là vàng...........à........thế co ai đi thể dục buổi sáng ko.........đi cùng cho vui..........mấy bữa nay ở nhà....ngồi nét chặp chán lăm..ai có vợt cầu lông đem ra cầu trường tiền chơi cho vui :2T-khicon-(106):....đông đông vui vui quậy cho đã
teddybear_3004
10-08-2008, 10:32 AM
Mở ra 2piz nghe hoành tráng mà sao ko thấy entry nào hết vậy ? Chẵng nhẽ chủ 2piz chỉ open chứ ko có chuyện chi để kể à ? :2T-khicon-(52):
gilrfriends^^
10-08-2008, 10:40 AM
Mở hàng nè...........đoán người đâu tiên zô pic này là Girl fệ :big_smile:
girl fệ là con mô rứa anh tuấn :surrender:, hình như ko phải em :big_smile:, chị Linh là người vô đầu tiên :oh:, rứa ý anh Tuấn nói chị Linh là girl fệ à =))=)). Hahaha, chi Linh ơi, coi anh Tuấn sóc chị Linh chưa tề, đá đểu lại đi :2T-khicon-(105):
em đề nghị buổi sáng chạy bộ tập thể dục cho khỏe người, khớ khớ :2T-khicon-(18):
quoctuan1210
10-08-2008, 10:45 AM
girl fệ là con mô rứa anh tuấn :surrender:, hình như ko phải em :big_smile:, chị Linh là người vô đầu tiên :oh:, rứa ý anh Tuấn nói chị Linh là girl fệ à =))=)). Hahaha, chi Linh ơi, coi anh Tuấn sóc chị Linh chưa tề, đá đểu lại đi :2T-khicon-(105):
em đề nghị buổi sáng chạy bộ tập thể dục cho khỏe người, khớ khớ :2T-khicon-(18):
ÙHm rứa thì tốt nhưng mà ko bjt GF có nói suông ko.....nếu đi thì mọi người trong 2T đi cho vui.................:2T-khicon-(18):
distance_mylove
10-08-2008, 11:21 AM
.càng ngày càng nhiều chiện rùi............
xhoanlongx
10-08-2008, 01:38 PM
nữa đêm online ngồi kể chuyện ma
kêt nhất cái nì
tối nì kể nha anh, em chờ đó....
cười
gilrfriends^^
10-08-2008, 03:46 PM
ÙHm rứa thì tốt nhưng mà ko bjt GF có nói suông ko.....nếu đi thì mọi người trong 2T đi cho vui.................:2T-khicon-(18):
đi chơ, em thì ko nói suông rồi, đều có cái ai rảnh qua đi với em thôi, hô hô :big_smile::big_smile:
quoctuan1210
10-08-2008, 09:44 PM
đi chơ, em thì ko nói suông rồi, đều có cái ai rảnh qua đi với em thôi, hô hô :big_smile::big_smile:Nghe em nói rứa bjt nói xạo rồi :big_smile:
Lov34oU
10-08-2008, 09:58 PM
kể chuyện ma coi đj xạo
xhoanlongx
10-08-2008, 10:08 PM
kể chiện ma nghe coi nào a tuấn
cười... ^^
nếu kể thì kể chện nào mới mới chứ đừng kể mí chiện ở 2t có rồi nhé
;P
Lov34oU
10-08-2008, 10:28 PM
ông tuấn lập pic nỳ để ai chơi khuya kể chuyện ma nghe zậy mà 10h ông đã đj ngủ oài khíp
princess_kute_vip
10-08-2008, 11:19 PM
her anh tuấn anh ấy thích thì lập chứ anh ấy ngủ rồi ai kể bây giờ thui ai muốn kể thì tự đi mà kể:oh:
em sợ lắm cho em xin khoản ni spam còn vui chứ chuyện ma là :byebye:
Lov34oU
10-08-2008, 11:32 PM
ừ đúng oài .....
đó là nói cho zui zậy thui chứ thấy cái chữ kí cảu ai tề có cái nhà mà có bjt mô tự nhiên thấy 1 kon ma hiện lên sợ khiếp hixhixx
princess_kute_vip
10-08-2008, 11:41 PM
mà mới 11h 36 mà ai cũng ngủ hết rồi thế mà là câu lạc bộ kể chuyện đêm khuya:oh:
distance_mylove
10-08-2008, 11:44 PM
có anh nè bé..
muốn nge chiện gì,,,
cổ tích hay t/y???????????
princess_kute_vip
10-08-2008, 11:47 PM
tùy anh anh thấy chuyện chi hay hơn thì cứ kể
@anh thái: đâu rồi vô spam cho vui:beat_brick:
distance_mylove
10-08-2008, 11:51 PM
..hi,đương nhiên chuyện t/y hay hơn rùi...!!
princess_kute_vip
10-08-2008, 11:57 PM
thì tùy anh anh cứ để đi nà:sexy_girl:
Lov34oU
11-08-2008, 12:09 AM
có thì kể cho em nghe lun đừng kể chuyện mà mà hôk ngủ đc
princess_kute_vip
11-08-2008, 12:11 AM
her anh đó chắc ngủ rui
@ pi cả nhà em đi ngủ:byebye:
thai252
11-08-2008, 12:16 AM
Anh đây ! 2 pé ưa chuyện chi để anh đi kiếm sách rồi kể cho :byebye:
princess_kute_vip
11-08-2008, 12:20 AM
her hết chỗ nói :oh:
@anh thái : kể chuyện chi thì mau lên nà ngoài chuyện ma hey:big_smile:
thai252
11-08-2008, 12:27 AM
còn ai ko để kể nà .........:2T-khicon-(103):
Lov34oU
11-08-2008, 08:58 AM
trùi ui đợi cả buổi tối mà có ai kể mô nờ .............
gilrfriends^^
11-08-2008, 09:03 AM
ẹc mấy người ni rảnh héy, onl khuya để ba dẽm à, sợ luôn =))=))
a mà em đi off 2 lần chưa thấy chị Lov34oU nơi ;), răng chị ko đi rứa :oh:
princess_kute_vip
11-08-2008, 09:12 AM
nản quá:beat_brick:
@anh thái : rốt cuộc thì anh kể chuyện chi rứa =))
lemon^^
11-08-2008, 10:40 AM
chuyện spam topic ni:adore: bị ma ám:pudency: ko dứt đc luôn đó haha
quoctuan1210
11-08-2008, 02:31 PM
Theo nhu cầu của anh em Tuấn sẽ kể..........lúc trước tưởng ai zô kiếm chuyện kể chứ ........
Tiểu ngạ quỷ bên cầu nại hà (hàng của TQ) truyện dài
Ai cũng nói hễ chết không còn vương vấn.
Bao nhiêu chuyện đời vẫn kể đấy thôi.
Không mất không hết. Không tử không sinh...
http://buy-sell.vn/images/statusicon/wol_error.gifBức anh đã đượ thu nhỏ.Nhấp vào đây để phóng lớn ảnh.http://i106.photobucket.com/albums/m260/hp571/TheGioiVoHinh/105785.jpg
Tôi là một ngạ quỷ.
Tôi là một tiểu ngạ quỷ lắm chuyện ở dưới Âm ty, hầu hạ dưới quyền Ty chủ cõi Luân hồi.
Chúng tôi được coi là loài ti tiện nhất thấp bé nhất trong cõi đất trời, chỉ sống trong địa ngục tăm tối, đời đời kiếp kiếp.
Công việc của tôi là đi tuần bên cầu qua (sông Lú), một việc nhàn hạ, bởi ngoài những bóng hồn lẻ quỷ đói đôi khi đi qua, thì không có gì xảy ra, sẽ chẳng có gì xảy ra.
Tôi thường đờ đẫn ngồi bên cầu Nại Hà, đờ đẫn nhìn những hồn phách cô đơn, lẻ loi bay qua.
Ngày ngày, tháng tháng, năm năm, ngày nối ngày, năm lại năm.
Một ngày, Ty chủ cõi Luân hồi gọi tôi tới, nói tôi đã trung thành canh giữ, bởi tôi đã đi tuần cầu Nại Hà suốt 300 năm, chưa hề xảy ra sai sót. Bởi vậy nên cho tôi làm sứ giả đi câu hồn, cho tôi cơ hội lên chốn nhân gian.
Cõi người thật sự rất tươi đẹp, thứ gì cũng có, so với chốn địa ngục tối đen u ám này thật như một giấc mộng. Nhưng chỉ tiếc mỗi lần tôi đi lên cõi nhân gian đều là nửa đêm, mà đều là đi lấy hồn phách con người.
Thời gian lâu dần, tôi biết loại người như tôi, à không, phải nói là loài quỷ như tôi, làm loài người sợ hãi đau khổ nhất, bởi hễ chúng tôi xuất hiện, có nghĩa là một cuộc đời người kết thúc.
Tôi chỉ có thể cười đau khổ, bởi con người tin vào số mệnh, nhưng lại sợ hãi số mệnh, rồi căm ghét lây sang cả chúng tôi.
Thời gian trôi thật nhanh, một trăm năm lại đã trôi qua. Ty chủ cõi Luân hồi nói với tôi, ngươi đã có 400 năm đạo hạnh rồi, chờ khi ngươi tu đủ 500 năm đạo hạnh, ngươi có thể lên cõi người để đầu thai, hoặc tiếp tục tu hành nơi địa ngục, rồi đi làm một thần tiên.
Khi đó tôi rất vui mừng, vui tới mức cười lên, có lẽ là lần đầu tiên tôi cười. Bạch Vô Thường đại ca lúc đó trêu tôi, nói tôi cười còn xấu hơn quỷ.
Tôi nghĩ: Tôi chính là quỷ đây, mà Bạch Vô Thường cười còn xấu hơn tôi, loài người mà nhìn thấy anh ta cười, hẳn quá nửa sợ chết giấc.
Trong một trăm năm cuối cùng này, tôi tiếp tục cố gắng làm trọn mọi việc Ty chủ giao cho. Nhưng sao tôi thấy 100 năm sao dài hơn cả 400 năm trước đây? Tôi rất hy vọng nó trôi nhanh, để một ngày, tôi sẽ được đầu thai...
Một ngày, tôi đi bên cầu Nại Hà, trong bóng tối mơ hồ tiếng khóc thút thít rất mảnh. Tôi bước tới xem, thì ra là một quỷ nữ đang khóc phía đó. Tôi hỏi vì sao cô đến đây, cô ta bảo, cô ta vô ý đã làm tắt mất ngọn đèn ***g soi sáng đường luân hồi chuyển kiếp rồi.
Những lúc vui vẻ, tôi cũng thường hay giúp đỡ người khác (quỷ khác), lúc đó tôi đang vui vẻ, nên tôi bảo, tôi có thể dẫn cô quay về phủ Luân Hồi. Quỷ nữ gạt nước mắt, cười với tôi, nói: “Cảm ơn anh!”.
Trong sát na đó, ngực tôi như bị cái gì đấm mạnh một cái, tim hỗn loạn...
Tôi chưa bao giờ thấy một hồn quỷ cười đẹp như thế, tôi chỉ cảm thấy sao chân tôi mềm nhũn ra...
Quay về phủ Luân Hồi, Ty chủ tra sổ ký lục của quỷ nữ, nói cô ta là vong chết oan, không được đầu thai chuyển kiếp, chỉ có thể vào giam trong Thành Chết Oan (Uổng Tử Thành) mà thôi.
Cô ta khóc than, tôi phút chốc cũng thấy thương xót, hỏi Ty chủ liệu có cách gì cho cô ta đi đầu thai không? Ty chủ nổi trận lôi đình, mắng nhiếc tôi thậm tệ, mắng đến mức toàn thân tôi run lẩy bẩy, cô ta cũng sợ hãi không dám khóc nữa.
Tôi cúi đầu nuốt giận dẫn quỷ nữ đến thành Uổng Tử, trên đường đi tôi không nói một lời.
Đến thành Uổng Tử, tôi để cô ta đi vào, cô ta gật đầu, đi vào trong. Tôi nhìn theo cô ta đi khuất, lúc đó, cô ngoái lại, lại nói một câu: “Cảm ơn anh”. Bóng quỷ nữ tan ra trước cổng thành, chỉ còn lại tôi thẫn thờ đứng đấy.
Ngày lại qua ngày, tôi thất kinh phát hiện ra tôi vẫn nhớ đến cô ta.
Nên đôi khi tôi chạy tới thành Uổng Tử, lén nhìn cô.
Tôi phát hiện cô ta thường vội vã chạy ra Lầu Nhớ Quê (Vọng Hương Đài) từ rất sớm, rồi ở đó đứng nhìn ra suốt một ngày, cuối cùng khóc lóc đi về. Tôi không hiểu vì sao, mỗi lần nhìn thấy cô ta khóc, tôi cũng rất muốn khóc...
Mùa xuân đã lặng lẽ tàn, những bông liễu tan tác đã biến thành đầy trời tuyết bay. Khi chim nhạn trở về, chân trời những đám mây chiều tà sáng lên màu tuyệt diệu, xa như đôi mắt như nước chảy tiêu tan, gần như đã in vào sâu trong trái tim.
Vô tình, có nỗi niềm cảm động mơ hồ dường như đang quấn quýt mãi trong lòng, chưa từng theo nhạn phương Nam bay về miền di cư. Tiết Thanh minh tảo mộ năm ấy, tôi đã tìm thấy mộ của cô ta.
Một doi hoàng thổ, trước có cốc rượu, đĩa trái cây ba màu (tam sắc quả phẩm), hai người đang than khóc, một người lớn, một đứa trẻ con.
Tôi thẫn thờ đứng nhìn hai người họ, một nỗi buồn và mất mát tôi chưa từng bao giờ cảm thấy đã đến quấn lấy tim tôi, tôi ở lại nơi đó rất lâu, đến tận nửa đêm.
Uống một chén rượu nhân gian, rượu mạnh đắng cay, lòng tôi có dư vị không biết nên gọi là gì.
Một lần, tôi vô tình hỏi Bạch Vô Thường đại ca, những người chết oan thì làm thế nào đầu thai được? Anh ta nói, cần có nhân quả. Tôi hỏi, nhân quả là gì?
Anh bảo, nhân quả thực ra chính là sự trả giá, nếu có người gieo nhân ắt có người nhận quả, như có người tặng cơ may đầu thai thì người chết oan có thể trở lại cõi người. Anh còn nói, cơ hội đầu thai thì có quỷ nào ngu lắm cũng không bao giờ nhường.
Ngày nối ngày trôi mãi mãi, Ty chủ cõi Luân hồi kêu tôi tới, bảo tôi biết năm trăm năm đã qua. Ngài hỏi tôi chọn gì. Tôi nói tôi rất muốn được đi đầu thai, Ty chủ hỏi tôi thích đầu thai đi xứ nào, tôi trả lời tôi mong được cô ấy đi đầu thai.
Ty chủ trợn mắt nhìn tôi - sứ giả câu hồn, Bạch Vô Thường đại ca còn kinh hãi hơn, lưỡi anh rơi xuống đất.
Ty chủ phán, nếu tôi từ bỏ 500 năm đạo hạnh, tôi sẽ lại trở thành một tiểu ngạ quỷ đi tuần quanh sông Nại Hà.
Tôi đáp: “Con xin vâng!” Nói xong, tôi lặng lẽ đi ra, lúc này lòng tôi yên tĩnh, dường như chưa có gì xảy ra...
Ngày cô ấy ra đi, tôi lén lút trông theo, cho đến lúc quỷ nữ uống bát canh Mãnh Bà lãng quên tất cả, rồi bước lên Đài hoá kiếp (Chuyển Luân Đài).
Xa quá, tôi không thể nhìn thấy cô ấy nữa, tôi không kìm được bước từ chỗ nấp ra, ngóng tới phương đó. Mãnh Bà giật mình ngạc nhiên nhìn tôi, bà thở dài, rồi lại tiếp tục nấu món canh lãng quên...
Tôi lại biến thành tiểu ngạ quỷ, tôi vẫn giữ nhiệm vụ đi tuần bên sông Nại Hà, tôi hàng ngày vẫn đi đến chân cầu Nại Hà, tôi đi ngóng.
Tôi tin tưởng, rồi một ngày nào đó, khi cái chết đến, cô ấy sẽ quay trở lại qua đây...
Một vết nước mắt lăn qua giấc mơ.
Ngày lại nối ngày lại một ngày qua.
Tôi ở bên chân cầu ngóng đợi ngày lại ngày.
Ngày trôi nhiều quá tôi không nhớ đã trôi bao ngày.
Ty chủ cõi Luân hồi kêu tôi tới, nói, tôi đã canh gác đủ 500 năm rồi, giờ tôi có thể tự quyết định con đường sau này.
Ty chủ vừa dứt lời, tôi đã bàng hoàng, lại đã 500 năm rồi ư, suốt 500 năm nay tôi luôn đợi ở chân cầu cõi Chết nơi âm ty này, nhưng vì sao tôi không thấy cô ấy quay về đây...
Ty chủ nhìn thấy tôi thần trí hoảng hốt mơ hồ, chỉ thở dài. Trong cơn mê man tôi lại bước chân ra đến bên chân cầu Nại Hà. Ở cây cầu cõi Chết này, tôi đã ngồi một nghìn năm nay.
Ở bên cây cầu này, tôi đã chờ đợi suốt 500 năm nay. Năm trăm năm một cuộc bể dâu, ngay cả đá cũng lên xanh rêu. Nhưng tôi thì không thấy cô ấy quay lại...
Sau này, Bạch Vô Thường nói cho tôi hay rằng, mỗi hồn lên trần gian đầu thai, có trời mới biết cô ấy đã đầu thai thành ai, là nam hay là nữ.
Phút chốc tôi thấy mình rất ngu ngốc, quá ngốc. Nhưng vì sao lại có sự xếp đặt đó. Và trong khoảnh khắc đó mắt tôi duềnh lên những lệ...
Trong sâu thẳm đêm tối, một con quỷ khóc than.
Giờ đây tôi không biết mình còn chờ đợi gì nữa, quá khứ đã trở thành quá khứ, y như vết nước mắt lăn trong giấc mơ đêm qua, sáng nay tỉnh dậy nào biết tìm nơi đâu.
Những nỗi niềm trong mộng, mơ màng như tiếng trống vỗ xa xôi, kinh hoảng như thế giới sụp đổ. Khi tỉnh mộng chợt chỉ còn sót lại những mảnh vỡ không thể nào ghép vừa nhau, như những chữ nghĩa viển vông, khó lòng nói được.
Nhưng những lời thì thầm còn lấp ló đâu trong trí óc thì như mảnh sáng chớp điện, xé toạc màn đêm vĩnh hằng trong tâm trí. Không biết mộng thấy gì, cũng không mong đuổi theo phù vân trong mơ. Tôi biết, nếu không đau lòng, sẽ không phải rơi nước mắt.
Lướt phím tơ khẽ ngâm, hát gì khúc bi ai, trong cõi hồng trần đã quá nhiều chuyện bi thương.
Buồn tay giở bút mực, khó viết nổi câu cười, những hoan lạc vui vầy thế gian nào ai biết?
Và tôi như bông hoa dại trong gió sương, tôi biết vì ai mà nở.
Lại như ngọn cỏ dại cô đơn giữa hoang vu, tôi biết xanh vì ai?
Tôi một lần nữa vứt bỏ cơ hội được đầu thai, tôi sợ phải gặp lại chốn vạn dặm bụi trần từng mê hoặc tôi... Tôi sợ phải nhìn thấy nụ cười duyên dáng làm tôi vĩnh viễn không thể nào quên...
Ty chủ thấy tôi thì than, loại quỷ còn giằng giữ nghiệp chướng cõi trần như tôi có tu cũng chẳng thể thành thần tiên.
Tôi lại ngồi bên chân cầu Nại Hà, tôi làm một tiểu ngạ quỷ, tôi chờ đợi một người có lẽ chưa từng bao giờ tồn tại.
Lại ngồi đầu cầu bên này, tôi nhìn những hồn ma quỷ đi qua cầu, mặt chúng dường như đều vẽ nên một câu chuyện, trong những đôi mắt trống rỗng của chúng, phảng phất kể lại một khoảnh khắc nào của dĩ vãng.
Nhìn chúng nhớn nhác, tôi thầm mừng vui bởi tôi còn tri giác, còn cảm nhận, tôi dần dần hiểu, cõi nhân gian đã mang cho tất cả mọi người vô số dấu hỏi, mà câu trả lời biết tìm nơi đâu? Địa ngục này ư?
Tôi nghĩ không phải, bởi trong tim tôi, cũng vẫn còn quá nhiều chất ngất những câu hỏi.
Tôi một lần nữa lại quay về với cuộc tồn tại không vui sướng, không hy vọng, không đau buồn, cuộc tồn tại của một hồn quỷ.
Buồn tay lướt dây đàn, vốn định hát bâng quơ trường ca, ai ngờ tiếng đàn não nề, đỗ quyên rỉ máu, người mong về cội. Thời thanh xuân nào biết đến sầu thương, phổ chi lời thơ mang buồn...
Nào ai hay giữa bạt ngàn thanh âm bỗng hai tim gặp gỡ, để một đời sầu nhớ! Dây đàn rung cùng tiếng trái tim, hận tay vụng khó đàn lên nỗi lòng, để cho nửa khúc vụng lời, cả điệu bi ai.
Chìm nổi ngàn kiếp, trong nỗi nhớ chỉ còn ngàn điều hụt hẫng. Ngoái lại ngày cũ, người với việc thiếu gì thị phi phải trái. Hy vọng biết bao mọi nỗi nhớ về hội tụ, ai ngờ lại thành chiếc thuyền vô hướng không người chèo lái băng giữa hoang vu.
Thời gian cứ ngày nối ngày trôi qua, tôi ngày nối ngày đi lại bên cầu, tuy rằng tôi đã không còn gì để mong mỏi, nhưng mỗi lần đi qua tôi lại không kìm lòng được ngóng sang, nhìn xem trên cầu liệu có xuất hiện hình bóng tôi nhớ nhung.
Cứ mỗi lần như thế, tôi đều tự mắng mình thậm ngốc, tự mắng thầm mình vài câu, nhưng, chỉ cần đi tới đấy, tôi lại làm cái việc ngu xuẩn ấy. Thậm chí tôi còn ngớ ngẩn đến mức đi ra thành Uổng Tử, nhìn xem liệu có vong nào đang khóc trên Vọng hương đài chăng.
Trong những ngày sau này, tôi bắt đầu có chút hối hận, hối hận vì sao lúc cô ấy ra đi tôi không bước lên nói với cô ấy một câu; hối hận vì sao khi cô ấy ra đi tôi không trốn đi để khỏi phải nhìn cô ấy lần cuối; hối hận vì sao khi cô ấy ra đi...
Thế gian hạnh phúc bởi còn ký ức, còn có thể ghi nhớ sắc màu thế giới; Thế gian bi ai bởi còn ký ức, còn có thể ghi nhớ bóng tối của thế giới.
Ma thuật của thời gian đã chồng màu sắc lên đen và trắng, xé toạc chúng ra, phủ bụi lên... còn lại đầy trời bay những mảnh giấy vụn, cho tôi đuổi theo với, cho tôi ghép lại... Để quên. Để không thể quên. Để quên mà không thể. Tất cả.
Trên những đoá hoa tươi nở trong mưa mùa xuân, giữa những cánh hoa rụng bay tan tác trong gió thu, hãy để những gì tươi đẹp sau cùng ngân lên khúc ca tình yêu lưu luyến không rời dưới tia nắng.
Hỡi những cánh hoa không chịu lìa xa, sao giống trái tim tôi nát tan vụn vỡ. Hỡi thiên nhiên, người làm những cơn gió xuân dịu dàng gọi thức linh hồn hoa, sao người nỡ để những cơn mưa thu bịt bùng giết chết đời hoa, vì sao trên thế gian này có khởi đầu tức là có kết thúc...
Li biệt vẫn luôn vội vã thế, vẫy tay nhé, vầng mây bên trời xa vẫn cũ. Người qua vội vã, chỉ giây lát ngoái lại người mới chợt hiểu. Mà lúc đó đã là cuối cuộc vui, nhạc tàn người tan, vẫy tay chào nhau, nhìn nhau như sắp lìa xa nhau.
Có tiếng người đi trong gió thu, những nếp áo vấn quanh mềm mại, những tiếng dịu êm bên tai, như sợi diều gió, diều càng bay càng vời xa. Sợi dây đã đứt từ lâu, và cánh diều giờ biết lưu lạc phương nào.
Tôi không ngờ rằng tất cả đã kết thúc, tôi còn giữ chặt sợi dây, tôi chờ cánh diều quay lại, quay lại. Biệt ly vội vàng quá, vẫy tay chào nhau, còn ghi nhớ hơi thở em, còn nhớ đến tóc dài em, còn đôi khi tìm hình bóng em...
Khi mùa thu quay trở lại, tôi không biết phải tất cả đã như bông hoa bị mưa dập nát bị gió cuốn đi, tan tác, mai một, mất đi không dấu vết.
Khó lòng gặp nhau, sao dễ lìa nhau, mà hoa như tuyết dễ tàn...
Rất lâu về sau, rất lâu, rất lâu...
Hôm đó, tôi gặp được Địa Tạng Vương Bồ Tát.
Địa Tạng Vương Bồ Tát là vị Phật tối cao của chốn địa ngục, cũng là người hiền hoà thiện lương nhất.
Huệ nhãn của Địa Tạng Vương Bồ Tát thoáng chốc nhìn thấu nỗi do dự mê hoảng đau đớn tích tụ nghìn năm trong lòng tôi. Bồ Tát kinh hãi bởi, một hồn quỷ như tôi sao lại có tâm sự. Bồ Tát thở dài: “Chúng sinh nơi bể khổ, quay đầu lại là bờ”.
Nhưng tôi đã không hiểu lời của Ngài.
Tôi mang tất cả những nỗi lòng dồn nén của tôi kể cho Bồ Tát nghe. Bồ Tát hỏi tôi: “Cái gì là Duyên?” Tôi không trả lời nổi.
Bồ Tát lại hỏi tôi: “Cái gì là Tình?” Tôi hoàn toàn không rõ.
Cuối cùng, Bồ Tát hỏi tôi: “Ngươi muốn gì?”.
Không ghìm giữ nổi bản thân, tôi khóc ròng đau đớn van xin Bồ Tát cho tôi được một lần làm người, xin Bồ Tát hãy cho tôi và cô ấy kết một đoạn trần duyên.
Bồ Tát đồng ý, đồng ý cho tôi đổi nghìn năm tu đạo hạnh lấy một cơ duyên được cùng cô ấy làm người trong một kiếp luân hồi.
Cuối cùng, Bồ Tát nói: “Vạn sự tuỳ Duyên, đừng Chấp nữa!”
Hôm đó, tôi cuối cùng đã được chuyển thế làm người rồi. Nhà tôi là danh gia vọng tộc trong vùng, tôi vừa sinh ra đã là Thiếu gia. Thời gian trôi, tôi lớn lên, tôi phải lòng cô gái nhà hàng xóm.
Nhà cô ấy là nô bộc cho nhà tôi, từ nhỏ cô ấy đã hầu hạ trong nhà tôi, ngày nhỏ chúng tôi thường cùng chơi đùa với nhau, nhưng lớn lên chúng tôi dần lạnh nhạt với nhau.
Nhưng tôi nhận ra, tôi càng ngày càng thích cô ấy.
Và tôi nghĩ, cô ấy hẳn cũng phải thích tôi. Năm cô 18 tuổi, cha mẹ không ngăn cản được ý tôi, đành sang nhà cô ấy cầu thân, gia đình cô tất nhiên nhận lời ngay.
Hôm đó, tôi chạm mặt cô ấy ở cửa, tôi vui vẻ định nói với cô vài câu, ai ngờ được, tôi chỉ thấy trong mắt cô tràn ngập căm hờn. Trái tim tôi phút chốc ngưng đọng lại, tôi nôn nao quay về, mơ hồ dự cảm một điều gì đó sẽ xảy ra.
Quả nhiên, ngày tôi đón dâu về, cô ấy đã bỏ trốn cùng một người con trai trong làng.
Cha tôi nổi trận lôi đình, sai đám gia đinh đông đúc trong nhà đuổi theo, tôi hoang mang cũng chạy theo đám người. Không mấy lâu chúng tôi bắt được đôi trai gái, tôi kinh ngạc, mê hoảng, khiếp sợ, không biết nên nói gì, chỉ biết đứng đực ra nhìn cô.
Cô ấy cũng nhìn tôi, con ngươi trong đôi mắt trong như một vực xoáy đầy hận thù nuốt chửng tôi. Trong lúc bối rối hoang mang, trái tim tôi co thắt lại:
“Cô ấy hận thù tôi!”
Trước mắt tôi tối sầm...
Chờ lúc tôi tỉnh lại, gia đinh nói cho tôi biết cô ấy đã cùng chàng trai kia chạy trốn, cuối cùng cả hai nhảy xuống vực sâu tự sát...
Tôi vừa nghe thấy tin đó, cả thế giới dường như không còn tồn tại nữa, thời gian, không gian như hoá thành hư không... Người yêu dấu ngày xưa nay chỉ còn lại nét mặt xám tối.
Viên thuỷ tinh quá khứ đã vụn thành cát lỏng trong tay tôi, bị những ngọn gió thời gian và không gian thổi bay tung, bay mất dần, tan vào trong gió.
Gió ơi gió về đâu? Sao không mang tôi đi theo, nhưng gió đã lấy trái tim tôi đi xa, làm ơn đừng vứt bỏ tôi ở lại một mình, gào thét ở tận cùng thế giới, thét gào vô tận.
Đêm đen sẽ đến, sự sống sẽ tiêu tàn, vì sao tương tư nhau mà không thể quay lưng nhau, vì sao tương tư nhau mà không thể oà lên nhau? Chờ đến lúc tôi tỉnh dậy một lần nữa, tôi phát hiện mình đã ở bên cầu Nại Hà, Bạch Vô Thường đang đứng bên cạnh nhìn tôi.
Chờ khi tôi định thần, Bạch Vô Thường nói cho tôi biết, sau khi ngất đi không lâu, hồn tôi đã lìa khỏi xác...
Anh ta còn nói cho tôi biết, người con gái vì tình mà tự vẫn kia, chính là hồn quỷ nữ năm nào tôi đau khổ chờ đợi, giờ đã phải đi vào thành Uổng Tử rồi!
Đầu óc tôi mụ mị, tất cả mọi ký ức đều dội tới, tôi không biết phải làm gì... Bạch Vô Thường dắt tay tôi đến trước Địa Tạng Vương Bồ Tát, Bồ Tát mỉm cười im lặng.
Tôi không nén được hỏi ngài: “Vì sao cô ấy hận thù tôi?”.
Bồ Tát nói, đấy là nhân quả.
Tôi hỏi, nhân quả là gì.
Bồ Tát nói: “Hữu duyên chính là nhân quả.
Ngươi đã từng cho cô ấy một kiếp luân hồi, cô ấy cả đời hầu hạ ngươi, đó chính là nhân quả.
Ngươi cho cô ấy một kiếp luân hồi, là bởi vì cô ấy đã bị chết oan vì ngươi.
Cô ấy vì ngươi mà chết, cho nên cô ấy đòi ngươi đền cô ấy một kiếp luân hồi.
Con người thường bảo là có Tiền sinh Hậu thế (kiếp trước thế nào thì kiếp sau nhận báo ứng thế), nhưng thực ra làm gì có trước và sau, chỉ có kiếp này ở đây thôi! Có đến có đi, nhưng trước sau không có sinh không có tử”.
Tôi cảm thấy tất cả là một sai lầm lớn, vào một thời điểm đặc biệt, gặp một người đặc biệt, xảy ra một điều gì đặc biệt. Dường như có thể thấy sẵn một kết quả, nhưng thế sự đâu phải thế.
Tôi đã sai lầm. Tôi đã bỏ lỡ mất một ngàn năm của tôi. Tôi đã bỏ lỡ mất hai kiếp đầu thai đáng lẽ được hạnh phúc làm người của tôi.
Trong khoảnh khắc đó tôi ngộ được hai chữ luân hồi, con người còn phải luân hồi, là bởi con người có vô vàn sai lầm, vô vàn ân hận, vô vàn mất mát, nên phải đi tới kiếp sau để đền bù.
Nhưng nếu cứ luân hồi mãi mãi, con người làm sao nhớ được kiếp trước đã làm gì, trong một cõi nhân gian hẹp hòi, để chỉ đường cho kiếp sau đi hoá giải?
Luân hồi là lời kinh của Phật, để chúng sinh mê muội hiểu rằng ngoái đầu là bờ, nhưng những người còn Chấp thì sao hiểu ý nghĩa lời Phật, ngoảnh lại những việc mình đã làm họ lại hối tiếc.
Còn tôi, chí ít, tôi đã không hối tiếc.
Giờ đây, tôi đã hiểu lời Phật nhắc tôi, nhưng tôi vẫn không đáp lời Phật, tôi cũng không muốn đi ngẫm ngợi lời Bồ Tát.
Bởi tôi đã nếm trải được hạnh phúc, nếm trải được đau thương, đã từng hạnh phúc, đã từng đau thương. Đã có được một giấc mộng một nghìn năm, đã có nợ kiếp trước duyên kiếp này, đã có tất cả, tôi đã mãn nguyện rồi.
Tôi, cuối cùng, đã vứt bỏ mọi cơ hội tiếp tục luân hồi hay tu đạo hạnh, tôi tình nguyện vĩnh viễn quẩn quanh ở cái kiếp tiểu ngạ quỷ mà tôi đã ảo mộng suốt nghìn năm, vĩnh viễn làm một tiểu ngạ quỷ bên chân cầu Nại Hà.
Bởi tôi tin tưởng, lại sẽ có một ngày, tôi sẽ gặp lại cô ấy, một cô gái vĩnh viễn không đổi thay...
quoctuan1210
11-08-2008, 02:33 PM
Tiếp nè :
Người có tâm, tất ngẫm ngợi nhiều chuyện, cũng sẽ quên nhiều chuyện. Tôi không biết một con quỷ dưới địa ngục thì có tâm hay không.
Ngày ngày tháng tháng trôi, tôi thấy tôi ngày lại ngày càng trở nên lãnh đạm, rất nhiều những chuyện trong quá khứ đều trở nên mờ nhạt, tôi đã dần dà lãng quên đi những xúc động, những thương xót, những lúc đau đớn, quên rồi, dường như quên tất cả rồi...
Trí óc đã quên rất nhiều, cần có thứ gì đó mới mẻ lấp đầy, cho nên, tôi bắt đầu chăm chú nghiền ngẫm những lời nói của Bồ Tát năm ấy, dường như tôi hiểu ra đôi chân lý.
Cõi phù sinh đều là khổ ải, vạn vật chỉ có hình tướng mà chẳng có gốc căn (vạn tượng bản vô). Đó là lời Bồ Tát, tôi tin rằng Bồ Tát đúng, nhưng tôi vẫn không thể hiểu, vì sao đã có Cõi Người mười dặm hồng trần, thì tại sao nó lại chỉ là Hư Không? Chả lẽ cõi người chỉ là một trò chơi mà Thần Phật dùng để giày vò con người thôi ư? Làm cho con người không chịu đựng nổi biển khổ nữa đành quay đầu về Cõi Phật? Thần Phật ti tiện nham hiểm như thế, thì đáng cho xuống địa ngục! Nhưng, tôi dứt khoát không tin rằng Thần Phật đang đùa giỡn với người đời, bởi Phật luôn là đấng từ bi nhất. Và tất cả tất cả những điều này, nên giải thích thế nào?
Tôi vùi đầu vào kinh kệ, một lòng niệm giáo lý nhà Phật, tôi muốn biết, tất cả, vì sao lại xảy ra? Tôi còn nhớ được đôi chút chuyện ngày xưa trên trần gian, giờ hồi tưởng đến, tôi không đành ngoái lại. Nếu tôi có thể hiểu được nhân quả của chuyện cũ, tôi tin rằng, những đau khổ trên thế gian này sẽ dần tiêu tan đi. Tôi đã trải qua ngàn năm mơ hồ và đợi chờ, tôi muôn giúp đỡ những linh hồn đang còn mê man như tôi, những người đang còn đau khổ như tôi, như thể giúp chính tôi được giải thoát.
Mải mê tìm kiếm, đông qua đã bao năm, không biết không hay, tôi lại đã vùi đầu vào kinh kệ 300 năm. Ty chủ đã gọi tôi qua, khen tôi đắc Đại Đạo, cho tôi làm phán quan bên ngài, tôi tạ ơn và từ chối. Bạch Vô Thường đại ca lại kinh ngạc tới mức để rơi lưỡi xuống đất, nói tôi sao đã xem nhẹ được danh vọng, thật đã "tứ đại giai không" (mời tham khảo một bài viết khá thú vị ở đây), (thoát được những lệ thuộc thể phách hư ảo cõi nhân gian như không hình người, không bản ngã, không súc sanh, không dài lâu.) có thể viên mãn đắc đạo như thần tiên (bạch nhật phi thăng). Tôi chẳng nói gì, trong lòng tôi mắng thầm: Tôi cũng chẳng phải sư, Không cái gì mà Không, coi thường danh lợi gì đâu, chẳng qua là trong lòng tôi đang rối bời mà thôi.
Nhưng cũng không rõ từ bao giờ, những người quanh tôi, à không nên gọi là quỷ quanh tôi, bắt đầu kính trọng tôi, Bồ Tát cũng thường gọi tôi đi nghe ngài giảng kinh thuyết pháp. Thực ra tôi chỉ hiểu rõ một điều, cho dù hiểu rồi, tôi vẫn thấy không phải tất cả những lẽ Phật đều đúng, bởi tôi tin cõi mang mang đất trời tự nó đã có chân lý, chân lý là gì? Tôi cảm thấy đó chính là đừng để chúng sinh phải khổ đau nữa.
Bồ Tát nói phải cắt đứt mọi dục vọng, nhưng tôi lại thấy đó đâu phải là Lẽ Phải, một cuộc sống đã tắt mọi dục vọng thì còn gì để sống? Nhưng tôi không dám nói ra mồm, tôi chỉ mơ hồ trong sâu thẳm, rồi cật lực tìm đáp án giữa những trang kinh.
Đọc hàng nghìn vạn trang sách Kinh, đọc Phật gia, đọc Đạo gia, tôi chỉ thấu đáo nửa chừng, rồi cảm thấy tuy những lời đó có lý, nhưng đều đâu phải thứ tôi cần tìm. Nhất là "Nam Hoa Kinh" của Trang Tử, tôi hoàn toàn bị lý lẽ "Bướm bay múa - Hồ điệp phi vũ" của ông ta làm quay cuồng đầu óc, bị đánh lạc hướng, ngập tràn trang giấy, không rõ nên nói sao. Càng làm tôi mơ hồ hơn là mỗi lần Bồ Tát hỏi tôi Thiền cơ.
Tôi hoặc tuỳ tiện đáp lời, hoặc trầm ngâm không nói.
Bồ Tát thì phảng phất nụ cười, tôi không thể hiểu ý ngài ra sao, hoang hoải rồi trọn ngày.
Rồi lại thế 200 năm, tôi kinh ngạc vì tính nhẫn nại của chính mình, sao tôi vẫn có thể cứ đọc mãi sách kinh, cho dù tâm tôi không ở trang sách mà vẫn đọc nổi.
Tôi vốn chỉ là một tiểu ngạ quỷ ti tiện, vốn làm gì đủ tư cách học, cũng chẳng biết học về làm cái gì, nhưng Bồ Tát nói, tu luyện pháp lực chính là gốc rễ cho việc trừ ma giữ gìn đạo. Tôi không hiểu, nếu Phật pháp đã là vô biên, thì vì sao còn tồn tại tà ma ngoại đạo. Nhưng Bồ Tát nói, có những kẻ bản tính ngoan cố độc ác, không thể giáo hoá. Tôi ngoan ngoãn nghe lời ngài.
Có một ngày, tôi đang vật vờ tại địa phủ, bước chân lỡ đãng đưa tôi đến nơi Mãnh Bà đang nấu canh Lãng Quên. Mãnh Bà ngủ gật. Tôi bước tới gọi bà dậy, Mãnh Bà hốt hoảng thức giấc, hoảng loạn ngó trước nhìn sau, hồi lâu mới thở phào nhẹ nhõm. Tôi lấy làm lạ, sao bà lo âu thế, bà nói, nếu có quỷ nào không uống bát canh của bà đã đi đầu thai, thì bà mang tội lớn. Tôi hỏi bà, vì sao hồn quỷ phải uống canh Lãng quên rồi mới được đi đầu thai?
Bà trả lời, để ký ức của hồn đó không bao giờ được nối tiếp. Để mỗi kiếp nó đều có muôn vàn những nuối tiếc, cứ thế đến ngày nó mệt mỏi chán ghét những đau đớn dằn vặt, nó từ bỏ không luân hồi nữa, nó sẽ một lòng theo đại đạo.
quoctuan1210
11-08-2008, 02:37 PM
Giờ Sang truyện khác nè :
6 kẻ tình nghj
Họ đều đã có mặt ở đó, tất cả sáu người. Ông Sen trong bộ “đồ lớn” lịch sự, đi đi lại lại tỏ vẻ sốt ruột. Ông Huyện Lý hai tay chắp sau lưng, ngắm nghía bức vẽ thủy mặc, thản nhiên như một khách dự cuộc triên lãm. Ngồi trên hai chiếc ghế gỗ trắc, khảm xà cừ đối diện nhau là Phan Vỹ và Dương Ba. Họ không trò chuyện cùng nhau, vì cả hai cùng như đương mê mải suy tính một việc gì... Còn hai vợ chồng ông Ba Cự thì đứng ở bên cửa sổ, trò chuyện thầm thì bằng tiếng Quảng Đông, vì tuy ăn vận Việt phục, bà Ba Cự, một Hoa kiều, thường nhật vẫn rất ít khi dùng tiếng Việt...
Khi thanh tra Trúc Tâm tay xách chiếc cặp da bước vào phòng thì mọi người cùng dồn nhìn về phía chàng thám tử. Lê Vương đi theo sau, lặng lẽ ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ, sửa soạn giấy tờ đê sẵn sàng ghi chép...
Mọi người đều đã ngồi xuống ghế, chung quanh chiếc bàn rộng kê ở giữa phòng... Trúc Tâm đằng hắng, rồi mở đầu:
- Thưa quý vị, hôm nay tôi mời quý vị tới họp tại đây là vì tôi đã tìm ra manh mối vụ án mạng ông Phạm Viên, xảy ra trong ngôi biệt thự này, cách đây mấy ngày, đúng vào ngày 14 tháng mười...
Nói tới đây, Trúc Tâm ngừng lại, liếc mắt nhìn cử tọa, như muốn tìm xem phản ứng họ ra sao... Một lát, chàng thám tử trẻ tuổi mới lại tiếp:
- Tôi chỉ xin nhắc sơ lược lại câu chuyện đã xảy ra... Thứ bảy tuần trước, ông Phạm Viên, giám đốc hãng xuất nhập khẩu đã bị ám sát. Quý vị sáu người đều có mặt khi xảy ra án mạng. Quý vị đều là bạn quen biết lâu ngày của ông Phạm Viên, nên thường lệ, hàng tuần, cứ tối thứ bảy thì ông lại mời tới chơi đây, họp mặt làm vui... Như chỗ tôi biết thì ông Huyện Lý là một người bạn cũ từ thời cắp sách đi học của ông Phạm Viên, còn ông Dương Ba thì là người vẫn thường giao dịch buôn bán với kẻ bị thiệt mạng cũng đã có tới non chục năm nay.
Ông Dương Ba gật đầu, công nhận lời nói của Trúc Tâm là đúng. Viên thanh tra lại tiếp:
- Còn ông Phan Vỹ thì lại là cháu của Phạm Viên. Thường thường mỗi khi ở dưới tỉnh lên có công chuyện gì thì ông vẫn thường lưu lại ở nhà chú ông, như nhiều người đều biết. Ông Sen thì tuy giữ chức trưởng văn phòng trong hãng xuất nhập khẩu nhưng có thê cũng là một thư ký riêng của Phạm Viên, hơn nữa lại là một người bạn thân tín mà có lẽ Phạm Viên không hề giấu giếm một chuyện gì. Hình như kẻ bị thiệt mạng, bữa đó mời ông dự bữa cơm tối thứ bảy, cũng còn có ý muốn nhân dịp này tính toán kỹ lại một vụ “làm ăn” gì đó...
Ông Sen gật đầu:
- Ông nói đúng, tối hôm ấy, hãng cũng đang dự định đê xin xuất cảng lông vịt sang Nhật Bản...
Trúc Tâm hỏi lại:
- Hình như ông Sen tới nhà riêng của Phạm Viên dùng cơm là lần đầu, phải không?
- Vâng... và tôi nói thêm đê ông biết rằng: tuy ý ông Phạm Viên định bàn bạc với tôi về vụ lông vịt, nhưng rốt cuộc, câu chuyện lan man ông cũng không có dịp nói riêng với tôi lúc nào cả...
Trúc Tâm gật đầu, đồng ý rồi quay sang phía vợ chồng ông Ba Cự, nói tiếp:
- Ông bà Ba đây thì ai ai cũng biết là người đại diện cho hãng tại Hương Cảng. Ông bà mới về chơi thăm quê, nên tiện dịp, ông Phạm Viên mới mời ông bà lại ăn cơm tối.
Bà Ba Cự quay sang nói với chồng một câu tiếng Tàu. Kế đó ông Ba gật gù mà bảo thanh tra Trúc Tâm rằng:
- Nhà tôi đương tỏ ý lo lắng rằng ông Phạm Viên đột ngột chết đi như thế này thì không hiêu rằng chi nhánh của chúng tôi ở Hương Cảng sẽ hoạt động cách nào đây?
Trúc Tâm gật đầu, nói:
- Việc ấy kê ra cũng hơi phiền phức đấy, nhưng chắc sao rồi cũng có cách tiếp tục mọi công việc doanh thương... Ngay bây giờ, chúng tôi cùng quý vị sẽ cố gắng tìm cho ra thủ phạm đê cho người thiệt mạng đỡ phần uất hận. Trước hết, tôi xin phép quý vị tường thuật lại việc xảy ra trong đêm ấy như thế nào... Sau khi mọi người ăn uống xong xuôi, thì ông Phạm Viên xin lỗi mọi người trở về phòng riêng, vì trong người ông hơi mệt mỏi.
Chủ nhân có nói:
- Xin quý bạn hãy cứ tự nhiên ở chơi đây... Vị nào ưa âm nhạc thì nghe nhạc... vị nào muốn xoa mạt chược thì cũng cứ tùy thích lập bàn. Có lẽ lúc nãy tôi uống hơi quá chén, nên bắt nhức đầu... Tôi xin phép về phòng riêng nằm nghỉ trong chốc lát, không chừng, tôi sẽ trở qua.
Chừng một giờ sau, lúc ấy đã 11 giờ 15, ông Phan Vỹ vừa đánh xong ván mạt chược, đứng dậy, nói:
- Quý ngài có ai dùng Bisquit không? Đê tôi đi rót vài ly uống chơi cho hứng thêm!
Mọi người cùng đồng ý nhưng khi Phan Vỹ cầm chai Bisquit lại thì rượu chỉ còn vừa rót đầy hai ly thôi... Phan Vỹ bèn đi xuống nhà dưới đê lấy chai khác lên uống... Mọi việc xảy ra như vậy có đúng không?
Chính Phan Vỹ gật đầu, bảo:
- Đúng, tôi thường ở đây, nên biết nhà chú tôi cất rượu, ở căn phòng thứ hai, tầng dưới...
Trúc Tâm kê tiếp:
- Ông Phan Vỹ xuống dưới nhà, và trong khi ông cầm chai rượu lên tầng trên, ông có khai rằng: không hề nghe thấy tiếng gì khác lạ cả. Lại theo lời khai của toàn thê quý vị thì sau chừng ba, bốn phút, ông Phan Vỹ cầm chai rượu lênvừa kịp mở cửa phòng ra, vừa toan bước vào, thì có tiếng súng nổ ở phía trên lầu ba, tức là nơi phòng riêng của ông Phạm Viên...
Mọi người cùng gật đầu:
- Mọi việc đã xảy ra đúng thế!
Trúc Tâm lại tiếp:
- Sau đó, mọi người cùng nhau chạy lên trên lầu, và thấy cửa phòng ông Phạm Viên mở hé, chiếc tủ cũng như mấy ngăn kéo bị kẻ lạ mặt lục tung, vứt bừa bộn, còn chính chủ nhân thì nằm sóng sượt trên chiếc ghế xích-đu, ngực bị trúng một viên đạn súng lục cỡ 6,35 xuyên thủng phổi, nên đã chết tự lúc nào... Cuộc điều tra tiến hành cho biết: hung phạm vào hạ sát ông Phạm Viên có lấy được số bạc chừng 7, 8 ngàn đồng mà ông bỏ trong hộc tủ...
Nhìn khắp mọi người một lượt, Trúc Tâm lại thong thả tiếp:
- Theo lệ thường, trong các cuộc điều tra, trước hết chúng tôi tìm biết: kẻ nào sẽ được lợi sau khi Phạm Viên chết đi. Nhưng đối với tất cả 6 vị ở đây, tôi đều thấy ai ai cũng có thê có duyên cớ hợp lý đê... hạ sát Phạm Viên đê hoặc là cầu lợi, hoặc là trả một mối thù riêng, mà họ đã giữ kín từ lâu nay...
Thấy cử tọa có vài người muốn nói, Trúc Tâm giơ tay cản lại, mà tiếp luôn:
- Những điều tôi nói đây đều có chứng cớ xác thực, vậy xin bất tất ai phải chối cãi làm gì... Riêng có điều: khi tiếng súng nổ, kết liêu đời Phạm Viên, thì tất cả 6 quý vị ở đây, đều có mặt trong phòng khách cả, vậy lý đương nhiên, không một ai có thê nhúng tay vào vụ ám sát này...
Nghe Trúc Tâm nói tới đây, mọi người như trút được gánh nặng, thở phào khoan khoái... Ngưng lại ít phút, Trúc Tâm lại nhìn mọi người mà hỏi:
- Trong quý vị đây, mấy bữa trước có ai đi xem chiếu bóng hay tuồng kịch gì không?
Ông Ba Cự đáp:
- Tôi và nhà tôi mấy bữa trước có đi coi gánh Hoàng Thanh diên vở Huyền Châu Nữ...
Vừa nói, ông Ba Cự vừa sờ vào túi, như có ý định tìm hai cuống vé vào cửa, nhưng ông bỗng lắc đầu:
- Quái, tôi nhớ lúc tôi móc túi lấy gói thuốc hút, còn thấy hai cuống vé trong túi, không hiêu tôi lại vứt đâu lúc nào rồi...
Trúc Tâm mỉm cười, nói:
- Cái đó không sao... Bây giờ, tôi chỉ xin quý vị hãy chú ý lắng nghe tôi nói...
Tuy tuyên bố như vậy, nhưng Trúc Tâm chỉ vén tay áo coi giờ, rồi ngồi lặng thinh, như chờ đợi cái gì, chứ chửa nói năng chi hết. Khoảng năm phút sau, chàng thanh tra thám tử mới lớn tiếng hỏi:
- Anh Năm có đấy không?
Một tiếng trả lời vọng lại, đáp:
- Có, cái chi đó, anh?
Trúc Tâm ra lệnh:
- Khởi sự đi anh Năm!
Thế là chưa đầy hai phút sau, một tiếng nổ rền từ lầu ba vọng xuống... Trúc Tâm hỏi mọi người:
- Quý vị có nghe thấy gì không?
Mọi người cùng đáp:
- Có tiếng súng nổ, đúng như đêm xảy ra vụ án mạng.
Trúc Tâm mỉm cười, rồi đúng lúc Phan Vỹ vùng đứng lên thì Trúc Tâm cũng đã áp tới, rút khóa tay, còng ngay hắn lại. Và Trúc Tâm cắt nghĩa:
- Phan Vỹ giết ông Phạm Viên không ngoài ý muốn sang đoạt gia tài, vì ông Phạm Viên không có con cái chi hết. Tên cháu bất lương này có lẽ đã tính toán từ lâu... Mà không chừng, hắn đã tập diên thử và thấy mọi lớp lang sắp đặt đều hoàn toàn đúng nhịp... Chai Bisquit, hắn cũng đã đê sẵn từ trước, chai gần cạn thì là một cớ cho hắn đi ra ngoài, còn chai đầy hắn đê sẵn giấu trong chiếc giỏ đựng đầy giấy, bên phòng làm việc bên cạnh đấy.
Nghe tới đoạn này, ông Ba Cự nói:
- A, tôi nhớ ra rồi, hai cuống vé coi hát, hồi chiều hôm ấy, tôi có vứt vào giỏ đựng giấy, khi ngồi tính toán công chuyện với ông Phạm Viên...
Trúc Tâm mỉm cười nói tiếp:
- Chính nhờ có cuống vé coi hát, dính ở dưới trôn chai rượu mà tôi biết được rõ rệt vụ này... Khi nói đi lấy rượu thì Phan Vỹ đã lên nhanh trên lầu, bắn chết Phạm Viên, rồi hắn đặt một chiếc pháo vào trong một chiếc lư đồng lớn, bày trên tủ chè, châm ngòi đốt. Nhanh nhẹn, Phan Vỹ trở xuống dưới nhà, lấy chai rượu đầy, mở cửa vào phòng khách... Vì lần trước cửa đóng nên không ai nghe thấy tiếng súng nổ, còn lần sau, tiếng pháo nổ mọi người cùng nghe vì hung phạm đã khôn ngoan mở rộng cửa lúc bước vào trong... Tất cả kế hoạch của Phan Vỹ chỉ nhằm một mục đích: làm sao cho mọi người tưởng ông Phạm Viên bị bắn khi hắn lại có mặt ở đây!
http://buy-sell.vn/images/smilies/a11.gifhttp://buy-sell.vn/images/smilies/a10.gifhttp://buy-sell.vn/images/smilies/a22.gifhttp://buy-sell.vn/images/smilies/a27.gifhttp://buy-sell.vn/images/smilies/a28.gifhttp://buy-sell.vn/images/smilies/a23.gifhttp://buy-sell.vn/images/smilies/a24.gifhttp://buy-sell.vn/images/smilies/a29.gifhttp://buy-sell.vn/images/smilies/a25.gif
quoctuan1210
11-08-2008, 02:39 PM
Tuyện Ma có Thật 100%
Tôi là người rất lỳ lợm, rất thích nghe chuyện ma và tôi củng rất muốn có một lần gặo ma để biết ma là thế nào ,và sự mong muốn của tôi đã trờ thành hiện thực . quê tôi ở một vùng quê nhỏ bé và hẻo lánh ở bình thuận , vùng đườc mệnh danh là vùng đất của thế giới bên kia , là nơi thường xuyên xảy ra sự gặp gỡ của những thành viên giữa hai thế giới. tôi là người sống ở đó từ nhỏ nên ma quỷ củng củng không có gì đáng sợ đối với tôi. Tôi đã được nghe mấy đứa bạn cùng trang lứa kể về sự gặp gỡ của chúng với người từ thế giới bên kia , không biết tụi nó có phô trương không mà tôi nghe rất khủng khiếp nên tôi không mấy gì tin vào lời bọn chúng. rồi vào một đêm nọ khi tôi và nhóm bạn đi chơi về lúc đó khoảng 11h30 tối , chúng tôi vẫn chưa chịu về nhà ngủ ,vì là nghỉ hè nên chúng tôi được đi chơi thoả thích. Tôi và tụi nó ngồi tại một ngã ba đường nơi mà thường sảy ra những vụ tai nạn giao thông khóc liệt , có những vụ tai nạn giao thông làm chết đến 5 , 6 người và mùi tanh của máu đến cả một hai tuần sau mới hết. Tụi tôi ngồi nói chuyện một lúc thì có mấy đứa cảm thấy buồn ngủ và bỏ về, đến khoảng 12h15 thì chỉ còn lại tôi và một đứa bạn khác nó tên là Thân nó củng là một thằng lỳ lợm không kém gì tôi, nhà nó ở sát nhà tôi nên tôi và nó rất thân nhau và đi đâu chơi thì chúng tôi vẫn đi với nhau. Lúc đó tôi và nó ngồi nói chuyện về mấy nhỏ con gái mà chúng tôi sẽ định cua , đang nói chuyện thì tôi cảm thấy như có ai đang lắng nghe chúng tôi , và cảm thấy lành lạnh mà lúc đó là mùa hè trời đất rất nóng nên tôi hỏi thằng Thân , Ê ! mày có nghe lạnh không ? Củng nghe hơi lạnh_ thằng Thân trả lời. nó lại hỏi tôi Có lúc nào chúng mình gặp ma không? mới nghe câu hỏi của nó tôi cảm thấy hơi sợ , nhưng tôi chưa bao giờ gặp ma nên tôi củng muốn gặp một lần cho biết. nhưng sao lại lúc này chứ? Nhưng rồi thì tôi và nó củng quên chuyện ma quỷ đi ,vì chúng tôi đang rất tập trung vào chuyện những đứa con gái xóm trên. rồi từ xa tôi thấy một nhóm người đi tới độ ba bốn người gì đó , tôi nói với thằng Thân mấy đứa nào sao chịu khó đi chơi nhỉ? Khuya vậy rồi thì con chơi với ai? Đâu _nó hỏi. tôi nói đằng kia kìa, nói nhìn lại nhưng nó nói có thấy gì đâu. Nó hỏi tôi ,mày buồn ngủ hả? không tụi nó đang đi tới chổ mình kìa. Nó quay lại nhìn và bây giờ thì nó củng thấy , Ê mấy nhỏ nào mà dám đi chơi về khuya vậy mày?_ thằng Thân hỏi tôi. Tôi nói , sao tao biết được nó tới đây thì biết là ai mà. Lúc đó mấy người đó cách chúng tôi cở vài chục mét, nhưng sao mấy người đó không đi nữa mà dừng lại. Thân nói với tôi tới chổ họ xem ai mày, ừh ! . tôi và nó đi tới gần chổ đó thì không thấy ai nữa, tôi hỏi nó có phải ma không mày? ừh chắc vậy_Thân trả lời. tôi và thân quay mặt lại thì thấy mấy người đó đang đi ở chổ mình ngồi hồi nảy, tôi nói họ kìa mình đi theo họ xem sao. Tôi và Thân đi nhanh đến chổ bọn họ nhưng không thể nào đuổi kịp họ, đi được một khoảng đến một cánh đồng nhỏ thì bọn họ chỉ còn một người, lúc đó tôi và Thân chạy nhanh đến chổ đó thì người đó dừng lại và nói không được đến đây. Tôi và Thân đứng ngay sau lưng người ấy , tôi đã kịp nhận ra người đó thật đáng sợ, nếu một mình tôi chắc tôi chết mất. người đó mặc một chiếc dài áo trắng , mái tóc đen mượt và dài đến lưng quần, đi hổng mặt đất khoảng 30cm… tôi không thể nhìn thấy mặt người đó, vì người đó chắc chưa sẳn sàng cho chúng tôi thấy mặt . sau khi nghe câu hỏi của người con gái đó tôi hỏi lại tại sao? Vì các người không thể vào nhà chúng tôi được , nhà tôi ở xa lắm các ngươi đừng đi theo nữa. lúc đó người tôi run lập cập , tôi không dám nói gì thêm nữa, lúc đó thằng Thân hỏi nhà cô ở đâu mà xa? Nhà tôi ở trong kia kìa , hai đứa tôi nhìn theo tay của người con gái đó, thì ra đó chính là những ngôi mộ mà cây cối đã che phủ um tùm. Sao cô lại ra đây? Tôi hỏi . chúng tôi đi kiếm thức ăn cho mẹ tôi đang bị bệnh ở nhà. cô gái nói :tôi phải về rồi ngày mai các người có thể vào nhà tôi chơi , nói song thì một làn gió nhẹ bay qua cô gái củng biến mất.
Tôi và thằng Thân quay về, đến nhà mà tôi vẫn còn sợ. sáng mai tôi gặp Thân và hỏi: mày dám vào nhứng ngôi mộ kia không? sợ gì mà không vaò. tối nay chúng mình vào nha_thân nói với tôi. Tôi gật đầu. đến tối nhóm bạn tụi tôi đi chơi về thì tôi với thằng Thân vào nhà lấy mấy cây nhang và ít trái cây mà chúng tôi đã chuẩn bị sẳn. tôi và nó đi đến chổ gặp người con gái ngày hôm qua thì có một làn gió lạnh thổi qua, tự dưng tôi rất sợ và cảm thấy hình như có ai đi theo chúng tôi. Thằng Thân củng cảm thấy vậy, nó liền nói :có phải cô ra đón chúng tôi không? Không thấy gì, đi được một khoảng tì nó hỏi lại. lần này sau khi vừa dứt lời thì trước mặt hiện ra một bóng trắng dẫn đường cho chúng tôi. Chúng tôi cứ theo bóng trắng đó đi đến chổ một ngôi mộ nhỏ, thì bóng trắng đó lại biến mất. tôi nghỉ đây chắc là mộ của cô gái đó nên chúng tôi đằt trái cây ra và thắp nhang tôi củng không quên thắp cho những ngôi mộ gần đó. Sau khi thắp song tôi và Thân định về thì cô gái đó lại hiện ra ngồi một bên ngôi mộ , chúng tôi làm liều ngồi suống đất nhưng cách cô ấy khoảng 6m hay 7m .nhưng tôi có thể thấy rõ đó là một cô gái rất thuỳ mị, và củng dễ nhìn …không như những con ma mà tôi được nghe kể. một lúc sau thằng Thân hỏi: nhà cô ở đây àh? Cô gái gật đầu, nó hỏi tiếp: sao cô lại ở đây? người ta cho tôi ở đây thì tôi ở đây, cô gái noi tiếp :nhà tôi ở một nơi rất xa đây, tôi và mẹ tôi và em gái tôi vào đây để sinh sống , nhưng chúng tôi lại không thể về nhà được , vì năm ngoái một người đã buộc chúng tôi ở đây . nói đến đó thì tôi nhớ lại ngày 23/6 năm trước ở đây xảy ra một vụ tai nạn giao thông làm chết 7 người và nhiều người phải đi cấp cứu , đó là vụ tai nạn lớn nhất trong năm , vì một nguyên nhân nhỏ đó là chiếc xe tải chở gạch ngói đang đi trên đường bổng nhiên nổ lốp và đâm sầm vào chiếc xê khách chạy đối diện làm hai tài xế và 3 người khách đều chết tại chổ và nhiều người đi cấp cứu , trên đường đi lại có hai người nữa chết .không biết vì số mệnh hay sao mà 3 mẹ con người con gái đều nằm lại ở đây, những cuộc điện tín bắt đầu gọi khắp nơi để tìm thân nhân , nhưng không thể nào tìm thấy thân nhân của 3 người này nên buộc lòng chính quyền phải chôn ở đây. Cô gái nói tiếp lúc đó tôi chỉ mới 19 tuổi em gái tôi 17 tuổi, vậy em gái cô đâu ?_tôi hỏi . kia là em gái tôi , và mẹ tôi chúng tôi ở đây không có gì để ăn nên mẹ tôi bị bệnh , tôi và em gái tôi phải đi kiếm thức ăn cho mẹ tôi , tôi nói với người con gái đó : cô yên tâm chúng tôi sẽ chăm sóc cho mẹ con cô, chúng tôi sẽ làm bất cứ gì cho mẹ con cô nếu chúng tôi có thể . một lời cảm ơn từ người con gái đó, rồi chúng tôi im lặng một hồi thì người con gái đó nói hai người hãy về đi , tôi rất cám ơn hai người đã vào thăm chúng tôi …nói song cô gái biến mất sau một làn gió nhẹ. Lúc đó đã gần 2h sáng rồi, tôi và thằng Thân ra về. về đến nhà lên giường ngủ mà tôi vẫn còn suy nghỉ tại sao lại có bi kịch như vậy trên đời chứ, và tôi rút ra được một điều là không phải ma quỷ là đáng sợ hoàn toàn , và con người củng vậy có kẻ xấu người tốt… rồi tôi chìm vào giấc ngủ. sáng hôm sau 8h30 tôi mới thức dậy đang ăn sáng thì thằng Thân sang va đem theo cây cuốc, nó nói sẽ đi vào những ngôi mộ kia làm vệ sinh ,sau khi ăn sáng song hai chúng tôi đem theo ít nhang rồi vào làm cỏ cho những ngôi mộ đó từ đó chúng tôi không bao giò gặp lại cô gái kia nữa.và cứ mỗt năm cứ vào ngày 23/6 thì chúng tôi lại đem trái cây nhang đèn vào thắp và làm cỏ cho những ngôi mộ đó. Cho đến nay chúng tôi vẫn thường xuyên vào làm vệ sinh những ngôi mộ đó, tôi đã là một sinh viên đang học ở tphcm nhưng mỗi lần về quê thì tôi cùng ban bè vào thăm những ngôi mộ đó. Sau hai tháng tôi không về quê, bây giờ về lại thì tôi nghe bạn tôi nói trong một dự án của nhà nước đã dời những ngôi mộ đó vào nghĩa trang, nhưng chúng tôi không biết là nghĩa trang nào nên chúng tôi không thể viếng thăm được, và tôi nghỉ bây giờ họ chắc củng được an nghỉ ở một nơi tốt rồi , củng không cần đến chúng tôi nữa. và từ đó đến nay tôi không bao giờ gặp lại cô gái ma đó nữa. đó là một kỷ niệm lần đầu tiên gặp ma của tôi, đến nay thì tôi củng không gặp ma lần nào nữa, chắc là để tồn tại trong đầu tôi một điều là ma củng như nguời có kẻ xấu kẻ tốt. nhưng tôi vẫn muốn gặp ma để tìm hiểu thêm về thế giới bên kia nữa . bạn có muốn như vậy không?......................
xhoanlongx
11-08-2008, 03:05 PM
cười chiện tiểu quỷ anh chôm bên thế giới vo hình phải hok :-??
còn chiện ma có thật 100 ở trên chôm ở 2t hử :-??
cười..
princess_kute_vip
11-08-2008, 04:11 PM
dài quá anh ơi đọc mỏi cả mắt :oh:
quoctuan1210
11-08-2008, 04:33 PM
cười chiện tiểu quỷ anh chôm bên thế giới vo hình phải hok :-??
còn chiện ma có thật 100 ở trên chôm ở 2t hử :-??
cười..thế giới vô hình thì anh chưa zô web này anh vô web khác........còn chuyện mà anh cũng zô 1 web nào đó quên tên.....nhưng mà ko phải 2T:beauty:
quoctuan1210
11-08-2008, 04:35 PM
dài quá anh ơi đọc mỏi cả mắt :oh:
ha ha ......đọc mõi măt .....sợ hãy.......em chọn cái mô.......đọc mõi mắt...dễ buồn ngủ..........dễ ngủ rồi con chj nữa............đỡ phải thức khuya :beauty:
princess_kute_vip
12-08-2008, 09:30 AM
her em bữa ni bái rùi ko thức khuya nữa vừa bùn vì ít người spam vừa bùn ngủ => đi học mắt ko mở nổi:oh:
distance_mylove
12-08-2008, 09:45 AM
hix..dài ..ko có thời gian nghiền ngẫm ...
xhoanlongx
12-08-2008, 10:32 AM
hok có chiện ma nào mới đọc cho vui hèo...
chán bõ xù...
xhoanlongx
12-08-2008, 10:40 AM
thấy chiện nì hay và chân thật nên post lên mọi gnuowif cùng đọc choa vui :big_smile:
Cô sinh viên trẻ trung, xinh đẹp, bị phản bội đã gieo mình xuống dòng nước đen kịt như mặt thần chết để kết thúc đời mình và cái thai trong bụng. Cô đã để lại lời nguyền: "Những ai yêu như tôi sẽ phải chết như tôi, tại cây cầu này". Như là ứng nghiệm, nhiều cô gái thất tình đã tìm đến nhảy cầu tự tử gây xôn xao dư luận...
Điểm nóng về tai nạn...
Bây giờ nơi cây cầu cô sinh viên đó nhảy xuống đã có tên, cái tên rất thảm thương như để “tưởng niệm” các cô gái chết vì tình – cầu Đa Cô. Người dân ở đây kể rằng, có nhiều cô gái ở tuổi “ô mai” nhảy cầu tự tử vì tình nên nhân dân ở đây đặt tên cây cầu là Đa Cô (!?) tức là nơi nhiều cô gái đã “trả” sinh mạng của mình vì tình. Cầu Đa Cô rộng 9,0 m, dài 33 m, thuộc lý trình km 925 + 287 QL 1A, chạy qua Quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng. Đây là cung đường rất rộng, đẹp thoáng đạt và tiện lợi giao thông. Nhưng cây cầu này là nơi nhiều cô gái nhảy cầu tự tử và là điểm đen về tai nạn giao thông!
Theo thống kê của chính quyền địa phương, 20 cô gái chết bằng cách nhảy cầu. Trong 5 năm trở lại đây đã có 7 người đều là các cô gái rất trẻ, do thất tình hoặc gặp rắc rối trong chuyện tình cảm. Những cô gái "sống sót", kể lại rằng, phần vì họ bị ám ảnh rất nhiều khi nghe người ta kể và "cảnh báo" về oan hồn chết vì tình trên cây cầu này!? Họ còn bảo, nhiều khi đau đầu quá, không tự chủ được và như có cái gì đó “cưỡng bức” dẫn đến hành động nhảy cầu tự tử.
Người ta còn thêu dệt những chuyện ly kỳ huyền bí đầy màu sắc "liêu trai" về cây cầu. Những câu chuyện như thế ám ảnh nhiều người qua đây vào lúc đêm tối, có người sợ tới mức cố kéo ga phóng thật nhanh nên đã chết vì tai nạn.
Đi tìm "oan hồn" cô gái để lại lời nguyền
Chúng tôi đã tìm tung tích cô gái để lại lời nguyền độc đó qua hai người. Người thứ nhất là cô Đặng Lan, giáo viên bộ môn văn từng có quan hệ thân thiết với cô gái. Ngày đó cô đã hướng dẫn cô bé làm đề tài nghiên cứu về văn học dân gian, nên hiểu tâm tư tình cảm và tính khí cô bé dễ thương đó. Người thứ hai, là thày giáo Nguyễn Khắc Sinh, giảng viên dạy văn trường ĐHSP Đà Nẵng, nơi cô gái đã học hai năm.
"…21 năm về trước, lúc đó, trường ĐHSP Đà Nẵng mới là Cao đẳng sư phạm, thành phố còn xơ xác và tiêu điều lắm. Trường CĐSP Đà Nẵng cũng hoang vu nhưng đã thu hút rất nhiều sinh viên. Trong khoá 9 của trường, Khoa sư phạm văn là có nhiều nổi trội hơn cả, vừa là khoa đắt giá nhất của trường… Nhưng cái mà cánh thanh niên trai tráng chú tâm nhất là các nữ sinh tươi tắn, xinh đẹp.
Trong lớp K9 ấy có cô bé tên Nhi: Hoàng Thị Nhi, quê ở Hoà Vang. Nhi có nước da trắng ngần như trứng gà bóc, tóc mượt và dài tận gót chân, mặt trái xoan xinh xắn như hoa nên được các chàng trai nâng niu như nâng trứng. Cô bé học rất giỏi, chăm chỉ, bạn bè và thầy cô trong trường ai cũng quý mến. Năm thứ ba cô đã phải lòng một chàng sinh viên Đại học Bách Khoa Đà Nẵng, họ quấn quýt bên nhau như đôi uyên ương. Cứ như thế, cái gì đến đã đến, Nhi có bầu đến tháng thứ 4 họ mới biết. Chàng trai biết tin, anh ta hứa với cô là về quê xin cha mẹ cho cưới, nhưng rồi không hiểu vì sao không thấy quay lại… ". Cô Đặng Lan nhớ lại.
Còn thày Nguyễn Khắc Sinh kể : "Vào một đêm trăng, thày còn nhớ rất rõ, lúc đó thày cũng đang ở nội trú để tiện công tác. Đêm đó vào độ giữa tháng tư, trăng vằng vặc sáng lạ thường, nửa đêm, trong phòng vừa tắt đèn đi ngủ, có người vẫn chưa kịp chợp mắt thì Nhi mở cửa phòng đi ra ngoài, có người để ý cô vẫn mặc đồ ngủ nên không đoán là cô đi đâu xa. Chỉ đến khi đợi mai không thấy Nhi đâu, mới tá hoả đi tìm, thì không thấy đâu. Còn Nhi khi ấy bước bần thần ra đến cây cầu hoang cách trường gần một cây số nằm ở phía nam trường học của mình. Bất giác, mấy người đi chợ đêm thấy cô đứng trên đó khóc, rồi gọi mẹ, gọi cha, gọi tên chàng người yêu và oán rằng sẽ chết. Mấy người đi chợ vội la lối... Cô hét lên:
- Các ông bà đừng lại đây, nếu không tôi chết các ông bà cũng không yên.
- Đừng cháu ơi, cháu con trẻ…
- Không! Đừng lại đây, tôi chết cho thằng đó phải chết!
- … !?
- Những ai yêu như tôi sẽ phải chết như tôi, tại cây cầu này...n…a…y…
Còn lại chỉ là âm thanh hãi hùng của cô gái trên mặt sông, và tiếng la của những người chứng kiến, cả cái vùng ngoại ô hồi đó buồn tẻ của cái thành phố này bừng tỉnh dậy sớm so với lệ thường để chuẩn bị cho công tác từ thiện là vớt xác cô lên để lo hậu sự. Những người đi chợ đêm đã khai báo với cơ quan công an rằng họ không kịp cứu cô gái. Và nhân chứng, vật chứng của vụ nhảy cầu chỉ là đoạn đối thoại ngắn nêu trên đang được lưu trong kho tài liệu mà thôi".
Dừng một lát, thày Sinh kể tiếp: Công việc vớt xác Nhi còn khó hiểu hơn rất nhiều. Dòng sông ngày xưa tuy còn sâu hơn hai mét nước, chảy xiết chứ không bị rác vùi thành sông lấp như bây giờ, nhưng cũng không là nơi khó hiểu với con người bản địa. Vậy mà hai ngày hai đêm người thân và những người giúp việc lặn hụp vẫn không vớt được xác của Nhi. Cho đến khi phải đem rào gai buộc mấy tạ đá chim xuống để lôi cả tấn rác lên mới kéo được xác Nhi lên. Người ta nói xác cô bị chìm xuống lớp bùn rác tới mấy chục xăng-ti-mét, một điều kinh ngạc, lạ thường, để rồi chi tiết đó đến nay sau bao nhiêu cái chết tương tự kinh hãi như thế lại được hư cấu thêm trở thành chuyện ma quái đản!
Các nhà khoa học nói gì?
Để tìm lời giải cho hiện tượng trên, chúng tôi đã tìm gặp những người làm công tác khoa học tại địa phương. TS. Nguyễn Văn Thanh, cán bộ khoa tâm lý trường ĐHSP Đà Nẵng giải thích rằng: “Có thể giải thích hiện tượng có một số cô gái tự tử trên cũng giống như cầu Tràng Tiền ở Huế mà báo chí đã đưa tin, có thể do hiệu ứng tâm lý, xu hướng thường xảy ra ở lớp trẻ cực đoan muốn tìm đến cái chết là thường. Không phải chuyện ma quái như thiên hạ đồn thổi quá đáng”.
Còn PGS. TS Đặng Ngọc Nam, giảng viên khoa địa chất trường ĐHBK Đà Nẵng, là một nhà khoa học làm công tác giảng dạy, nhưng thường xuyên kết hợp với những đoàn khoa học cấp nhà nước, đã tham gia nghiên cứu thực địa và hiện tượng lạ tại địa phương lại đặt ra giả thuyết: “Hiện nay, tai Việt Nam, có một số điểm đen về tai nạn giao thông như trên, có công trình nghiên cứu với giả thuyết rằng dưới những điểm đen đó có từ trường do nhiều tính chất phức tạp của địa chất tạo nên. Ví như dưới đó có mỏ quặng, hoặc hai long mạch giao nhau… thì khi nhiệt độ trái đất tác động sẽ sinh ra điện trường tác động lên người tham gia giao thông, tác động vào nơ-ron thần kinh, làm mất khả năng điều khiển, đó chính là nguyên nhân gây tai nạn. Đến nay dưới lớp đất cầu Đa Cô có hiện tượng trên hay không chưa có đoàn khoa học cấp nhà nước về khảo sát”.
Một số người dân lập am, miếu thờ ở ngay trên cầu gây cản trở cho người tham gia giao thông nhưng khuyên bảo họ dở bỏ là điều không thể. Trung tá Phan Công Khánh, người phụ trách về công tác chống nạn mê tín trong các đợt truy quét tại cầu Đa Cô nói: "Người dân nơi đây đã coi cầu Đa Cô như một nơi tụ hội của ma quỷ và thần thánh, người ta coi đó như một “tín ngưỡng” trong đời sống hàng ngày. Chúng tôi đã nhiều lần mở chiến dịch truy quét nhưng xong rồi đâu lại vào đấy”.
Thành Văn
Lưu ý:
Chuyện này có liên quan đến 1 nhân vật rất kỳ bí tại Miền Trung , lúc nào tiện tôi sẽ kể cho các bạn nghe.
quoctuan1210
12-08-2008, 03:37 PM
Ai có film ma mô hay post giúp Tuấn nha........... ha ha :big_smile:
distance_mylove
12-08-2008, 03:55 PM
..haha..truyện ông hoanglong hay nì...
quoctuan1210
13-08-2008, 05:22 PM
Film Ma made in việt nam ko cười ko đc
<object width="425" height="344"><param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/PrUz4RYN1kA&hl=en&fs=1"></param><param name="allowFullScreen" value="true"></param><embed src="http://www.youtube.com/v/PrUz4RYN1kA&hl=en&fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" width="425" height="344"></embed></object>
princess_kute_vip
13-08-2008, 05:33 PM
her kể chuyện đêm khuay mà.........
xhoanlongx
13-08-2008, 05:34 PM
hờ hờ mí thằng đó chưởng cứ i như fim hồng kông vậy
cười ^^
xhoanlongx
13-08-2008, 05:48 PM
nó bj chii a
3m coi hok đc nơi...
(pS: bửa nì cỏ ngừoi spam thank rồi anh em cứ thế phát huy nào..cười ^^)
ông Tuấn gửi link ah..??
có thì post lên coi lun đi.hiiiiiiiiii
kyniembandau
14-08-2008, 01:46 AM
bây h là 1h45 phút, có ai còn thức ko/
princess_kute_vip
14-08-2008, 10:26 AM
chà anh thành bữa nay thức giỏi ghê :oh:
mọi bữa em thức có thấy anh thức mô na
khongtienkhongyeu
14-08-2008, 10:31 AM
em rat so ma nhung so ma song nhiu` hon:big_smile:
di dau ve` khuya la` :2T-khicon-(103):cho that ki~ coi co
http://mysite.verizon.net/vzeqnk8x/sitebuildercontent/sitebuilderpictures/.pond/ghost.jpg.w300h424.jpg
http://www.virtualplacebo.com/halloween/images/ghost_night2.jpg
ma ko
:2T-khicon-(11):câu` troi`
:beat_brick:ảnh kinh dị phần 1
http://img.tamtay.vn/files/2008/05/09/doimotnguoi/photos/146997/48354c1d_ngoinhabian0-copy.jpg
http://img.tamtay.vn/files/2008/05/09/doimotnguoi/photos/146997/48354bc7_theringtwo_big1.jpg
http://img.tamtay.vn/files/2008/05/09/doimotnguoi/photos/146997/48354b76_afsxp8_resize.jpg
http://img.tamtay.vn/files/2008/05/09/doimotnguoi/photos/146997/48354af3_124849.jpg
http://img.tamtay.vn/files/2008/05/09/doimotnguoi/photos/146997/48354abe_muoi_041.jpg
http://img.tamtay.vn/files/2008/05/09/doimotnguoi/photos/146997/48354a9d_legend1.jpg
http://img.tamtay.vn/files/2008/05/09/doimotnguoi/photos/146997/48354a9a_grudge21.jpg
http://img.tamtay.vn/files/2008/05/09/doimotnguoi/photos/146997/48354a97_147191_resize.jpg
http://img.tamtay.vn/files/2008/05/09/doimotnguoi/photos/146997/48354a92_21-grudge1.jpg
http://img.tamtay.vn/files/2008/05/09/doimotnguoi/photos/146997/48354a91_9pxtmw1.jpg
http://img.tamtay.vn/files/2007/08/09/360doyeu/photos/221807/489c103d_8.jpg
đàn bà da đen nhìn mà ớn kinh thật +_+
mừ ảnh ma hok có cái nào mới hơn hử anh :-?? mừ hình như là 25 cái lận mà ^^
còn ảnh kinh dị nhìn củng tạm tạm ^^
cười
thank nhé a ^^
xhoanlongx
16-08-2008, 03:19 PM
ảnh mà phần 2 nè ^^ (ảnh mới đó nhé...)
coi đê choa bít....thế giới tâm linh ntn !
http://img368.imageshack.us/img368/9093/hantuachehme9.jpg
http://img489.imageshack.us/img489/8566/hantuaircf5.jpg
http://img463.imageshack.us/img463/2425/hantulalumj4.jpg
http://img367.imageshack.us/img367/1673/hantupocongks6.jpg
http://img507.imageshack.us/img507/8243/hantutanpakepalasd3.jpg
http://img367.imageshack.us/img367/5474/hantutunggubasrl7.jpg
http://img507.imageshack.us/img507/9374/hospitalju8.jpg
http://img386.imageshack.us/img386/2048/nampaksiktr8.jpg
http://img386.imageshack.us/img386/2048/nampaksiktr8.jpg
http://ghoststudy.com/galleria/april08/ghost_t10022.jpg
http://ghoststudy.com/galleria/april08/ghost_t10018.jpg
http://ghoststudy.com/galleria/april08/ghost_t10020.jpg
http://ghoststudy.com/images/zipp_ghost100378.jpg
xhoanlongx
16-08-2008, 03:33 PM
típ nhé .....
Gương mặt ma bí ẩn “đột kích” một nhóm thanh niên
Một bé gái người Anh đã sợ tới nỗi bật khóc khi nhìn thấy gương mặt của một đứa trẻ bí ẩn xuất hiện trong bức ảnh được chụp qua điện thoại di động.
Thoạt nhìn, đó chỉ là bức ảnh thông thường của một nhóm thanh niên Anh. Tuy nhiên, khi nhìn kỹ hơn mọi người đều dễ dàng nhận ra gương mặt của một đứa trẻ xuất hiện trong bức ảnh.
Bức ảnh được cậu thanh niên Matthew Summers, 17 tuổi, chụp bằng điện thoại di động tại nhà một người bạn của chị cậu ở Billingham, Teesside thuộc miền đông bắc nước Anh.
Gương mặt "ma" trong bức ảnh.
Bức ảnh đủ rõ cho thấy gương mặt của một nhân vật bí ẩn với hai mắt, mũi, miệng và tóc. Kẻ lạ mặt đang lơ lửng tại vị trí ngang với đầu gối của 2 cô gái.
Gương mặt "ma" được phóng to.
Matthew nói: “Tôi đã phóng to bức ảnh cho một bé gái xem, em đó đã bật khóc và tôi nhìn thấy một gương mặt. Tôi thực sự bị sốc vì không tin vào điều đó”.
http://xaluan.com/images/news/Image/2008/01/25/anhma25120083.jpg
http://xaluan.com/images/news/Image/2008/01/25/anhma25120081.jpg
http://xaluan.com/images/news/Image/2008/01/25/anhma2512008.jpg
Matthew Summers sử dụng chiếc điện thoại này để chụp ảnh.
http://ghoststudy.com/galleria/mar08/ghost_zip10053.jpghttp://ghoststudy.com/galleria/mar08/ghost_zip10049.jpg
http://ghoststudy.com/galleria/mar08/ghost_zip10050.jpghttp://ghoststudy.com/galleria/mar08/ghost_zip10042.jpg
http://ghoststudy.com/galleria/mar08/ghost_zip10040.jpghttp://ghoststudy.com/galleria/mar08/ghost_zip10043.jpg
http://ghoststudy.com/galleria/mar08/ghost_zip10022.jpghttp://ghoststudy.com/new10/ghost_goo001.jpg
http://ghoststudy.com/new10/ghost_goo003.jpghttp://ghoststudy.com/new10/ghost_goo007.jpg
http://ghoststudy.com/new10/ghost_goo008.jpghttp://ghoststudy.com/new10/ghost_goo036.jpg
http://ghoststudy.com/new10/ghost_goo019.jpghttp://ghoststudy.com/new10/ghost_goo042.jpg
http://ghoststudy.com/new9/ghostland006.jpghttp://ghoststudy.com/new9/ghostland017.jpg
http://ghoststudy.com/new9/ghostland021.jpghttp://ghoststudy.com/new9/ghostland026.jpg
http://ghoststudy.com/new9/ghostland025.jpghttp://ghoststudy.com/new9/ghostland032.jpg
http://ghoststudy.com/new9/ghostland033.jpgcủng có 1 cái pic trong 25 bức ảnh ma nổi tiếng thế giới củng có con vật gần giống con ở trên ảnh hì...http://ghoststudy.com/new9/ghostland041.jpg
http://ghoststudy.com/new9/ghostgem035.jpghttp://ghoststudy.com/new9/ghostgem038.jpg
http://ghoststudy.com/new9/ghostgem037.jpghttp://ghoststudy.com/new9/ghostgem030.jpg
http://ghoststudy.com/new9/ghostgem021.jpg
http://ghoststudy.com/new9/ghostgem005.jpghttp://ghoststudy.com/new9/ghostgem006.jpg
http://ghoststudy.com/new9/ghostgem011.jpghttp://ghoststudy.com/new9/ghostgem008.jpg
http://khoahoc.com.vn/photos/image/2008/04/27/Angle.jpg
là 1 thiên thần đó chứ hok phải ma đâu....(bên dântri hình nhử củng cóa...
http://ghoststudy.com/new9/paranormal00z12.jpghttp://ghoststudy.com/new9/paranormal00z10.jpg
http://ghoststudy.com/new9/paranormal00z24.jpghttp://ghoststudy.com/new9/paranormal00z25.jpg
nó là cái j thế nhỉ ?
http://www.ghoststudy.com/monthly/mar04/skeleton01.jpghttp://www.ghoststudy.com/monthly/jul04/willard01.jpg
http://www.ghoststudy.com/monthly/jul04/willard02.jpghttp://www.ghoststudy.com/monthly/jul04/willard03.jpg
http://www.ghoststudy.com/monthly/oct04/oldphotos01.jpghttp://www.ghoststudy.com/monthly/oct04/oldphotos02.jpg
http://www.ghoststudy.com/monthly/mar05/tvgirl01.jpghttp://www.ghoststudy.com/monthly/mar05/tvgirl02.jpg
http://www.ghoststudy.com/monthly/mar05/cemgirl01.jpghttp://www.ghoststudy.com/monthly/mar05/cemgirl02.jpg
http://www.ghoststudy.com/monthly/mar05/carface01.jpghttp://www.ghoststudy.com/monthly/mar05/carface02.jpg
http://www.ghoststudy.com/monthly/apr05/bedroom01.jpghttp://www.ghoststudy.com/monthly/apr05/bedroom02.jpg
http://www.ghoststudy.com/monthly/apr05/bedroom03.jpghttp://www.ghoststudy.com/monthly/apr05/bedroom04.jpg
http://www.ghoststudy.com/monthly/apr05/bedroom05.jpgđúng là ma bít di chiển đóa....
http://www.ghoststudy.com/monthly/jun05/camp02.jpghờ hờ cop pass từng cái mệt quá àh +_+
còn nhìu nửa nếu thic k thì post típ
cười
chúc vui vẻ.
quoctuan1210
16-08-2008, 03:47 PM
hay lắm.......hj hj mọi người zô thj post tiếp nha
teddybear_3004
16-08-2008, 09:01 PM
Coi bộ ma cũng khoái được chụp ảnh :big_smile:
KuLiDaoHoa
16-08-2008, 10:56 PM
Chu Choa , xem xong thì mới có 10h55 , đi dạo 1 vòng ngoài sân tự nhiên " rùng mình " , đi xong vào nhà cân lại thì nhẹ đi được 5 ký :oh:
quoctuan1210
17-08-2008, 06:10 AM
Chu Choa , xem xong thì mới có 10h55 , đi dạo 1 vòng ngoài sân tự nhiên " rùng mình " , đi xong vào nhà cân lại thì nhẹ đi được 5 ký :oh:nhjn chú rứa mà nhẹ đj thêm 5 ký nữa thj thj :beauty:........giống bộ xuơng bjt đj lắm:2T-khicon-(32):
KuLiDaoHoa
17-08-2008, 11:22 AM
Ha ha đang tính tham gia ban nhạc dân tộc Tây Nguyên chuyên về đàn Tơ Rưng mà :2T-khicon-(106):
xhoanlongx
17-08-2008, 07:54 PM
nhjn chú rứa mà nhẹ đj thêm 5 ký nữa thj thj ........giống bộ xuơng bjt đj lắm
hok
giống bộ xương di động chứ
hehe
cừoi ^^
Zen_Candy
17-08-2008, 09:03 PM
khuya rồi ..
ai kể chuyện ma e nge nào :X
[ dân ĐN qua box Huế chơi :X ]
-Bún Chả Cá-
18-08-2008, 10:32 PM
Tác Giả: Lục Diệp ( Hellomy 9) (http://music.vietfun.com/trauthor.php?author=L%E1%BB%A5c+Di%E1%BB%87p+%28+Hellomy+9%29)
Trời tờ mờ sáng.
Nó ăn vội vàng miếng cơm nguội trộn với hỗn hợp muối mè và đậu phộng rang xay nhuyễn. Ăn xong, nó hấp tấp nhét quả trứng vịt muối bà Hai mới luộc vào cái túi quần rộng thùng thình. Sợ bị rơi ra ngoài, nó còn cẩn thận cài nút. Nhưng dẫu nó có cẩn thận mấy, cái quần bạc phết đầy những mảng vá víu khác màu của nó cũng không bảo đảm được gì, có lẽ vải cũng đã mục cả rồi. Mặc kệ, nó chẳng thèm quan tâm. Ít nhất thì nó cũng có một bữa ăn ra trò, mấy hôm không có việc làm phải sống nhờ vào khoai, sắn, mì gói, thức ăn thừa của mấy chị bán hàng… nó đâu có no bụng gì. Có thể nói dân tỉnh lẻ lên Sàigòn như nó, không dễ gì kiếm được một việc làm ổn định. Người trí thức thì kẹt hộ khẩu, kẹt phương tiện đi lại. Người bán sức lao động thì kẹt quan hệ, phải có người giới thiệu dân thành phố mới thôi e dè mà tin tưởng đôi chút. Nói xa nói gần, nói luôn vào vấn đề chính, nơi nào mà chẳng có thổ cư. Dân thành phố cũng có nhiều loại người, người giàu có, người nghèo có. Quận nào, huyện nào cũng được dân ở đây chia địa bàn làm ăn cả rồi. Thời buổi kinh tế thị trường, đời sống khó khăn, thành thử cạnh tranh càng lắm vào. Cạnh tranh lành mạnh cũng có, cạnh tranh “cơ bắp” cũng có, không khéo chèo kéo lại sinh chuyện. Nó chân ướt chân ráo, chẳng quen biết ai, đành phải kiếm được việc gì thì làm việc nấy, kiếm sống qua ngày.
Công việc hôm nay nó phải làm là thu dọn xà bần của căn nhà đang được xây lại trong ngõ cụt. Sáng sớm trời lạnh, áo lại mỏng tang nên nó cứ run lên từng chập, nói không thành tiếng. Vừa cặm cụi làm việc, nó vừa để ý nhìn. Căn nhà này đẹp thật, nó tự nhủ. Nhà trong hẻm lớn, lại là ngõ cụt, yên ắng và thoải mái quá đi mất. Kiểu kiến trúc nhà một tầng, có khu vườn nhỏ ngoài ban công thật không gì bằng. Thế nào thì sau một tháng nữa, khi công trình hoàn tất, diện mạo căn nhà sẽ y như nó nghĩ cho xem! Tuy nhiên, có cái gì đó không bình thường lắm, nó mò mẫm, nó tìm hiểu, nhưng nó cũng chưa biết được.
Một chiều thứ bảy, ông Tám kỹ sư công trình bảo nó:
-Tối nay tôi đãi mọi người một bữa, ăn uống xong cậu ngủ lại đây nhé! Sợ bọn trẻ chạy nhảy, lại có chuyện không hay.
Nó vâng vâng dạ dạ, rồi khẽ gật đầu.
Chín giờ rưỡi tối, ăn uống xong nó lết bộ về căn nhà. Đi ngang nhà bà Hai đầu hẻm, nó còn kịp nghe giọng bà gọi giật lại:
-Cậu kia đi đâu thế? Tối rồi vẫn còn làm à? Làm gì thì làm nhanh rồi về sớm đi!
Nó lắng nghe nhưng không buồn hỏi, dù sao nó cũng mệt rồi, chẳng hơi đâu tán gẫu với bà Hai như mọi bữa. Vào đến nơi, nó mở cánh cửa vừa được sơn lớp sơn lót màu trắng ra, chính lúc đó nó cảm thấy ớn lạnh, gai nổi khắp người. Đằng sau cánh cửa, cách chỗ nó đứng vài phân, ngay vị trí giữa sân trước của căn nhà hình như có một lỗ tròn to dưới đất. Nó bước loạng choạng về phía đó, tay với lấy thanh sắt ngoài cửa thòng xuống cái lỗ tròn ấy. Nó ngạc nhiên quá, bây giờ thì không có lỗ tròn nào cả, thanh sắt của nó chạm phải một lớp xi măng dầy cui, gõ vào còn nghe tiếng. Nó bật cười, cười cho cái sự buồn cười của nó. Cười đã rồi nó bước chậm rãi vào trong. Tìm được cái đèn pin ông Tám cho mượn, nó mừng húm, loay hoay bật đèn lên. Tầng dưới đầy đất cát và đá, nó ngán ngẫm leo lên tầng trên. Gió ngoài sân lùa vào, mang theo mùi hương Ngọc Lan thơm ngát. Chợt nhớ hồi sáng người ta chuyển cây kiểng đến, nó đi ra vườn. Nó nhìn thấy một số loại cây có hoa rất thơm, nhưng nó chẳng biết đó là cây gì, hoa gì. Nó chỉ mang máng nghe người ta kể những gốc cây to, hoa có mùi thơm.. thường là có oan hồn trú ngụ nên mới sống đời như thế. Mà lúc ở dưới quê, nó còn nghe người ta nói ban đêm trơi trốn tìm ngoài vườn, sẽ bị ma giấu, không thể tìm ra. Nó tựa tay lên ban công, mơ màng nhìn xuống phía dưới..
Keng!!...
Nó làm rớt đèn pin, vội vã ngồi thụp xuống, nó mò mẫm tìm cái đèn. Tìm thấy cái đèn rồi nó đứng bật dậy, nó chiếu đèn thẳng xuống bên dưới, và nó… không thấy gì cả. Nó đổ mồ hôi hột, rõ ràng nó đã thấy một bóng trắng đứng bên cạnh.. cái lỗ tròn to dưới đất. Cái bóng của một cô gái tóc dài… cô gái nhìn lên, nhìn thẳng vào mặt nó.. Nó sợ. Chân nó bắt đầu run lập cập. Đầu nó bảo nó phải chạy, nhưng chân nó như bị hóa đá không nghe lệnh của cái đầu nữa. Nó thở dồn, nó ngừng thở.. rồi nó lại thở dồn…. mắt nó nhìn đăm đăm ra khoảng không, cái gì ám nó vậy nhỉ, nó không biết. Vừa sợ hãi, vừa mệt mỏi, nó không biết phải làm gì hơn là đi khỏi khu vườn. Nó nín thở đi nhanh vào trong, về phía cuối dãy phòng.
Căn phòng có vẻ ổn, ít có gió và cũng ít có đất cát. Nó cảm thấy bớt sợ, ngồi xuống tựa lưng vào tường, nó chậm rãi lấy tay phủi bụi bặm và nằm xuống. Tay đặt lên ngực, nó cố nhắm mắt điều hòa hơi thở. Sau một lúc nó thấy đầu óc mình giãn ra, cảm giác mệt mỏi bao lấy nó. Nó thiếp đi lúc nào không biết
-Tôi lạnh lắm…. Tôi lạnh lắm… nhiều nước quá……
Đầu nó cứ nghe boong… boong… từng tiếng. Nó nghe tiếng vọng của một cô gái từ nơi nào đó rất sâu… nó nghe cả tiếng vang.. tiếng cái gì đó đập vào tường thì phải… tiếng boong.. boong ngập trong đầu nó.. nó còn nghe thấy tiếng bọt nước….. lỗ tai nó lùng bùng… Nó giựt mình mở mắt.. Đèn pin của nó sắp hết pin rồi thì phải, ánh sáng của nó yếu ớt quá. Nó nhìn quanh quất. Đột nhiên toàn thân nó run bắn lên.. Nó thật sự nhìn thấy cô ta, cô ta đang đứng đó, ngay đầu cầu thang. Mồ hôi nó vã ra… nó sợ hãi ngồi bật dậy nép sát vào tường. Nó sợ đến nỗi tay chân cứ quíu lại, miệng nó không ngừng rên rỉ và cầu nguyện.. Nó lắp bắp cầu mong cô gái đó đừng đến gần nó, nó dùng hết sức bình sinh để lẩm nhẩm câu kinh mà bây giờ nó cũng không biết là kinh chúa hay kinh phật… May sao cô gái không đến gần nó thật, cô bước lên ngưỡng cầu thang, rồi đứng đó nhìn nó…… Tóc cô gái bay phất phơ, mặt cô trắng bệt… và toàn thân cô lạnh giá. Hơi lạnh tỏa ra khiến nó dần lạnh cứng, nó cảm thấy toàn thân như mất dần hơi ấm. Như có ma lực, ánh mắt nó không thể rời khỏi cô gái, miệng nó há hốc…. nó run lẩy bẩy. Đột nhiên có tiếng gà kêu sớm. Cô gái rùng mình biến mất. Người nó giật mạnh, nó ngất đi.
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy nó nằm co ro, chân tay lạnh ngắt. Hỏi gì nó cũng không nói được, miệng lưỡi cứ ú ớ không ngừng. Khi người ta khiêng nó xuống lầu, ra đến trước sân nhà, nó hoảng hốt nhìn lại, tay không ngừng chỉ trỏ.
Đi thăm nó về, ông Tám bảo mọi người đào ở vị trí giữa sân. Trước mặt mọi người bây giờ là một miệng giếng sâu thăm thẳm. Ông Tám hơi lui lại, ông chần chừ… người tình nguyện trục vớt bắt đầu làm việc. Sau nửa giờ, người ta tìm được một xác người đã mục nát, trên xác còn có những lọn tóc chưa kịp phân hủy dài đến lưng. Đúng lúc này ở bệnh viện, nó đang ngủ mơ. Trong giấc ngủ chập chờn, nó nghe tiếng rít thật rát tai, có tiếng kêu thất thanh của cô gái đó… và rồi mọi thứ im bặt, mùi thơm hoa Ngọc Lan lại tràn ngập.
Ra viện, nó không về nơi ngõ cụt đó lần nào nữa. Nó được ông Tám giới thiệu cho làm việc tại một khu chế xuất, việc làm cũng ổn định. Bà Hai có tới thăm nó một lần, bà kể nó nghe con gà của thằng An vẫn thường hay kêu sớm…
Lov34oU
18-08-2008, 10:37 PM
ê bỏ cái chữ kí đi sợ quá
Thoát lẹ
thesing_090811
21-08-2008, 06:18 PM
:2T-khicon-(105): hình như tui vào nhầm nhà thì phải ? Đây không phải topic của CLB Kể Chuyện Đêm Khuya hả ? :2T-khicon-(103): thấy ai kể lể gì đâu nèo ...