chaypro
01-09-2008, 06:46 AM
………Gửi những người thân…. Những người quen biết tôi….
Khi tôi viết lên những dòng chữ có thể coi là cuối cùng này chính là lúc tôi chán nãn nhất. Tôi cảm thấy cuộc sống đối với mình chịu đựng, và sự chịu đựng bây giờ đối với tôi là không thể nào nữa… Tôi đã chán mọi thứ, mọi thứ bây giờ với tôi là quá đủ, Tôi đã sống và đã cảm thấy thừa rồi.. Thừa sự hạnh phúc, thừa sự đau khổ,…. Sống là như vậy sao, là đêm phải nằm trằn trọc suy nghĩ, là cố nén những giọt nước mắt tủi nhục, là chịu đựng những sự đau đớn nhất… Quá đủ rồi… đã qúa đủ đối với tôi. Tôi chán cái trò chơi này rồi… Sống.. có gì to tát chứ… Đơn giản chỉ là chịu đựng đc thì sống,, và tôi ko chịu đựng đc, vậy thì tôi phải chết, chết…chết là hết,….sẽ mãi mãi là hư vô, sẽ đánh mất tất cả, sẽ mất đi những cảm giác tôi đang mang… Sẽ đau lắm, nhưng cũng sẽ thoải mái lắm…. giải thoát … giải thóat đc tất cả………
….. gửi gđ…….
Hôm nay con sẽ chết… sẽ chết đó ba mẹ à……. Ba mẹ có buồn ko.. có khóc vì đứa con khốn nạn này ko?..... “Có chứ” …. Yes thì có, nhưng rồi sẽ hết thôi.. Ai sẽ nhớ đến con, ai sẽ nhớ ngày sinh nhật của con… rồi tất cả những gì của con nó sẽ chon vùi vào dĩ vảng, con đã vĩnh viễn rời khỏi thế giới này, rời khỏi trong trái tim mọi người… Chết…. Con sẽ chết … Mong gđ ta sẽ đc hạnh phúc, hạnh phúc hơn khi có con. Mong ba mẹ sẽ nhận ra 1 điều gì đó… 1 Thứ tình cảm, nó gọi là tình cảm gia đình… không muộn đâu, Sống là phải có tình cảm… Hãy sống và đối xử với nhau = tình cảm…. Đừng chỉ vì đồng tiền… Đừng có vì những bực bội tức thời… Nó sẽ đánh mất tất cả… Đã đánh mất con, con chán ghét gđ mình rồi, chán ghét ba mẹ… Sống là phải vậy sao, phải đặt nặng chữ “tiền” quá vậy sao… Tình cảm đâu hết rồi, 1 gđ ấm cúng như ngày xưa đâu rồi…. Tại sao vậy? ba mẹ luôn hỏi con….. “Tại sao con ko cố gắng như ngày xưa?”… vậy hãy trả lời câu hỏi của con trước… tại sao ba mẹ ko cho con đc những cảm nhận như ngày xưa… Con ngày xưa đâu, ba mẹ ngày xưa đâu cả rồi, chúng ta đã lảo hóa với thời gian.. con thèm… thèm những hơi ấm khi xưa, Mình con, mình con cùng với những nhung nhớ… con nhớ những ngày xưa, thật hp phải ko? Ba mẹ khi nào cũng nói …” tau đẻ mi ra mà tau ko hiểu mi à” hiểu gì nào… ba mẹ hiểu được gì con nào? Không hiểu gì cả….. Không hiểu được mong ước nhỏ nhoi của con… Con muốn có 1 gia đình hp…. Con muốn được như ngày xưa… ngày xưa nghèo… rất là nghèo… nhưng … hạnh phúc thật… Và bây giờ.. chính là lúc con tuyệt vọng nhất… ai hiểu con nào… ai hiểu cho nỗi buồn thê thảm của con… Đêm nay con đã ngắm sao 1 mình…. Buồn… buồn lắm… ba mẹ có biết ai đã bên cạnh con lúc này ko?..... Con chó… là 1 con chó đấy… Nó nằm im lặng bên con…. Chắc nó ko hiểu con đang nghĩ gì.. nhưng ít nhất nó đã bên cạnh con lúc con như thế này…. Con đã không khóc…. Con cứng rắn quá phải ko??? Chắc ba mẹ hiểu con là như thế…. Nhưng có phải vậy đâu….Con thật yếu đuối, con đã không chịu đựng được nữa rồi đấy… Nước mắt con nó đã rơi quá nhiều… Nó đã lớn dần cùng với con qua những tháng ngày đó…buồn…. Nước mắt là bạn của con và giờ nó cũng đã rời xa con…. Tất cả đã hết rồi… Chỉ còn lại tâm hồn rỗng của con… Con chán ghét mọi thứ…. Thừa thải… tất cả đều là thừa thải, con chả cần gì hết… chỉ cần 1 sự giải thoát, Con muốn lìa xa cái thế giới buồn tẻ này….. CHúc những người thân yêu của con luôn được hạnh phúc…. Hãy tha thứ cho đứa con khốn nạn này…. Hãy sống thật tốt thật hạnh phúc nhé mọi người……
………….. gửi những người bạn của tôi…………
Chắc các bạn sẽ không biết tôi là ai hết… rồi sẽ biết ngày thôi, hãy đến thăm tôi nhé. Cám ơn mọi người … cám ơn tình bạn các bạn dành cho tôi… Xin lỗi…. Tôi ko thể cùng các bạn đi thêm được nữa.. Hy vọng các bạn sẽ vui vẻ bên nhau… hy vọng mọi người sẽ sống với nhau bằng trái tim… đừng để tình cảm nhạt mờ dần đi…… Chắc các bạn sẽ nhớ đến tôi…. Và có 1 người…2 người… 3 người họ sẽ khóc vì tôi.. và 1 ngày …2 ngày… 3ngày… 1năm họ sẽ lại quên tôi… ĐÚng.. làm đúng lắm… vì trong các bạn đã ko mang con người thật của tôi, tôi ko đơn giản như vậy, ko hồn nhiên như vậy… Tôi đã cố sống nhiệt tình với bản thân với thế giới này… Nhưng nó càng đẩy lùi tôi…. Nó luôn làm tôi mệt mỏi…. Tôi yêu mày xanh… yêu màu của bình minh… màu hy vọng… Và giờ tôi yêu màu đen… Màu xanh giờ đối với tôi là sự tuyệt vọng…Tôi chán nãn quá….. Tôi muốn về với bóng tôi.. Tôi muốn được ẩn nấp.. tôi muốn được trốn tránh….. Tôi muốn cô đơn đến rùng rợn….Tôi là lonely….. thôi…… tôi ko nói thêm gì nữa…. tạm biệt mọi người…….. hẹn gặp lại 1 lúc nào đó…. Lúc các bạn vẩy tay chào tôi…. Lúc đó tôi sẽ khóc…….. sẽ khóc rất nhiều…… Vì lúc đó tôi đã vĩnh viển xa mọi người… nhưng không sao cả… như thế sẽ tốt cho tôi…… Tạm biệt mọi người……. yêu các bạn nhiều.! …………..Lonely……!!!!!
Khi tôi viết lên những dòng chữ có thể coi là cuối cùng này chính là lúc tôi chán nãn nhất. Tôi cảm thấy cuộc sống đối với mình chịu đựng, và sự chịu đựng bây giờ đối với tôi là không thể nào nữa… Tôi đã chán mọi thứ, mọi thứ bây giờ với tôi là quá đủ, Tôi đã sống và đã cảm thấy thừa rồi.. Thừa sự hạnh phúc, thừa sự đau khổ,…. Sống là như vậy sao, là đêm phải nằm trằn trọc suy nghĩ, là cố nén những giọt nước mắt tủi nhục, là chịu đựng những sự đau đớn nhất… Quá đủ rồi… đã qúa đủ đối với tôi. Tôi chán cái trò chơi này rồi… Sống.. có gì to tát chứ… Đơn giản chỉ là chịu đựng đc thì sống,, và tôi ko chịu đựng đc, vậy thì tôi phải chết, chết…chết là hết,….sẽ mãi mãi là hư vô, sẽ đánh mất tất cả, sẽ mất đi những cảm giác tôi đang mang… Sẽ đau lắm, nhưng cũng sẽ thoải mái lắm…. giải thoát … giải thóat đc tất cả………
….. gửi gđ…….
Hôm nay con sẽ chết… sẽ chết đó ba mẹ à……. Ba mẹ có buồn ko.. có khóc vì đứa con khốn nạn này ko?..... “Có chứ” …. Yes thì có, nhưng rồi sẽ hết thôi.. Ai sẽ nhớ đến con, ai sẽ nhớ ngày sinh nhật của con… rồi tất cả những gì của con nó sẽ chon vùi vào dĩ vảng, con đã vĩnh viễn rời khỏi thế giới này, rời khỏi trong trái tim mọi người… Chết…. Con sẽ chết … Mong gđ ta sẽ đc hạnh phúc, hạnh phúc hơn khi có con. Mong ba mẹ sẽ nhận ra 1 điều gì đó… 1 Thứ tình cảm, nó gọi là tình cảm gia đình… không muộn đâu, Sống là phải có tình cảm… Hãy sống và đối xử với nhau = tình cảm…. Đừng chỉ vì đồng tiền… Đừng có vì những bực bội tức thời… Nó sẽ đánh mất tất cả… Đã đánh mất con, con chán ghét gđ mình rồi, chán ghét ba mẹ… Sống là phải vậy sao, phải đặt nặng chữ “tiền” quá vậy sao… Tình cảm đâu hết rồi, 1 gđ ấm cúng như ngày xưa đâu rồi…. Tại sao vậy? ba mẹ luôn hỏi con….. “Tại sao con ko cố gắng như ngày xưa?”… vậy hãy trả lời câu hỏi của con trước… tại sao ba mẹ ko cho con đc những cảm nhận như ngày xưa… Con ngày xưa đâu, ba mẹ ngày xưa đâu cả rồi, chúng ta đã lảo hóa với thời gian.. con thèm… thèm những hơi ấm khi xưa, Mình con, mình con cùng với những nhung nhớ… con nhớ những ngày xưa, thật hp phải ko? Ba mẹ khi nào cũng nói …” tau đẻ mi ra mà tau ko hiểu mi à” hiểu gì nào… ba mẹ hiểu được gì con nào? Không hiểu gì cả….. Không hiểu được mong ước nhỏ nhoi của con… Con muốn có 1 gia đình hp…. Con muốn được như ngày xưa… ngày xưa nghèo… rất là nghèo… nhưng … hạnh phúc thật… Và bây giờ.. chính là lúc con tuyệt vọng nhất… ai hiểu con nào… ai hiểu cho nỗi buồn thê thảm của con… Đêm nay con đã ngắm sao 1 mình…. Buồn… buồn lắm… ba mẹ có biết ai đã bên cạnh con lúc này ko?..... Con chó… là 1 con chó đấy… Nó nằm im lặng bên con…. Chắc nó ko hiểu con đang nghĩ gì.. nhưng ít nhất nó đã bên cạnh con lúc con như thế này…. Con đã không khóc…. Con cứng rắn quá phải ko??? Chắc ba mẹ hiểu con là như thế…. Nhưng có phải vậy đâu….Con thật yếu đuối, con đã không chịu đựng được nữa rồi đấy… Nước mắt con nó đã rơi quá nhiều… Nó đã lớn dần cùng với con qua những tháng ngày đó…buồn…. Nước mắt là bạn của con và giờ nó cũng đã rời xa con…. Tất cả đã hết rồi… Chỉ còn lại tâm hồn rỗng của con… Con chán ghét mọi thứ…. Thừa thải… tất cả đều là thừa thải, con chả cần gì hết… chỉ cần 1 sự giải thoát, Con muốn lìa xa cái thế giới buồn tẻ này….. CHúc những người thân yêu của con luôn được hạnh phúc…. Hãy tha thứ cho đứa con khốn nạn này…. Hãy sống thật tốt thật hạnh phúc nhé mọi người……
………….. gửi những người bạn của tôi…………
Chắc các bạn sẽ không biết tôi là ai hết… rồi sẽ biết ngày thôi, hãy đến thăm tôi nhé. Cám ơn mọi người … cám ơn tình bạn các bạn dành cho tôi… Xin lỗi…. Tôi ko thể cùng các bạn đi thêm được nữa.. Hy vọng các bạn sẽ vui vẻ bên nhau… hy vọng mọi người sẽ sống với nhau bằng trái tim… đừng để tình cảm nhạt mờ dần đi…… Chắc các bạn sẽ nhớ đến tôi…. Và có 1 người…2 người… 3 người họ sẽ khóc vì tôi.. và 1 ngày …2 ngày… 3ngày… 1năm họ sẽ lại quên tôi… ĐÚng.. làm đúng lắm… vì trong các bạn đã ko mang con người thật của tôi, tôi ko đơn giản như vậy, ko hồn nhiên như vậy… Tôi đã cố sống nhiệt tình với bản thân với thế giới này… Nhưng nó càng đẩy lùi tôi…. Nó luôn làm tôi mệt mỏi…. Tôi yêu mày xanh… yêu màu của bình minh… màu hy vọng… Và giờ tôi yêu màu đen… Màu xanh giờ đối với tôi là sự tuyệt vọng…Tôi chán nãn quá….. Tôi muốn về với bóng tôi.. Tôi muốn được ẩn nấp.. tôi muốn được trốn tránh….. Tôi muốn cô đơn đến rùng rợn….Tôi là lonely….. thôi…… tôi ko nói thêm gì nữa…. tạm biệt mọi người…….. hẹn gặp lại 1 lúc nào đó…. Lúc các bạn vẩy tay chào tôi…. Lúc đó tôi sẽ khóc…….. sẽ khóc rất nhiều…… Vì lúc đó tôi đã vĩnh viển xa mọi người… nhưng không sao cả… như thế sẽ tốt cho tôi…… Tạm biệt mọi người……. yêu các bạn nhiều.! …………..Lonely……!!!!!