PDA

View Full Version : Đánh mất tình yêu vì anh “nhà quê” hay tôi “sành điệu”


phongnhi2805
26-02-2007, 01:15 AM
Đến khi đánh mất mình, tôi mới nhận ra tình yêu chân thành, trong sáng của chàng sinh viên nghèo “quê quê” nhưng giờ không còn là của tôi nữa...


Tôi sinh ra trong một gia đình giàu có, cha là cán bộ, mẹ là bác sĩ tại một bệnh viện lớn ở Hà Nội. Tôi có một anh trai hiện đang đi du học ở Đức.



Là con út, gia đình lại khá giả nên tôi được bố mẹ cưng chiều. Từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ bố mẹ từ chối bất kỳ yêu cầu của tôi. Mặc dù đang học phổ thông nhưng tôi đã được bố mẹ sắm cho xe máy, điện thoại di động “thời thượng”. Tôi rất tự hào khi bạn bè nói là “sành điệu”.



Một hôm cha mẹ về dưới quê thăm nội. Lang thang một lúc thấy đói bụng, tôi liền ghé vào quán cơm bụi ven đường. Đang ăn bỗng xoảng một cái, ngước mắt nhìn tôi thấy một chồng bát đĩa vỡ tan.



“Mày làm ăn cái kiểu gì thế? Làm như vậy thì nghỉ đi cho xong. Mai tao tìm đứa khác, hậu đà hậu đậu”. Cái giọng quá chua ngoa của bà chủ quán khiến tôi quay lại. Một chàng thanh niên đang lúi húi nhặt những mảnh bát đĩa vừa rơi. Tôi thấy anh tội tội. Dắt xe ra cửa tôi đã suýt ngã vì chiếc @ quá to so với thân hình mảnh mai của mình. Không có anh chắc tôi đã bị cả chiếc xe đó đè bẹp.



“Anh về đâu tiện đường em chở” - Tôi nhẹ nhàng hỏi. “Cám ơn em! Anh về ký túc Bách khoa, gần đây thôi”. Có vẻ hơi ngại ngại nhưng cuối cùng anh cũng chịu ngồi đằng sau xe tôi.



Chúng tôi quen nhau từ đó. Anh hơn tôi ba tuổi, quê ở Hà Tĩnh. Hiện, anh là sinh viên năm thứ hai của trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Từ ngày quen nhau, anh luôn động viên tôi học tập. Anh nói: “Em có điều kiện, cố gắng học cho tốt”.



Nhà anh nghèo lắm. Anh là con út trong gia đình có 6 anh chị em. Bố mẹ anh đã già, chỉ trông vào đồng lương hưu của bố. Thương bố mẹ, anh làm thêm đủ nghề như gia sư, rửa bát, trông xe… để có thêm thu nhập góp cùng số tiền ít ỏi bố mẹ trích từ đồng lương hưu để trang trải cho cuộc sống sinh viên.



Quả thực có đôi lúc bên anh tôi thấy mình bớt ngông nghênh ngang bướng. Anh hiền lành, thật thà quá! Hoàn cảnh, tính cách của anh hoàn toàn đối lập với tôi. Xúc động trước tấm chân tình mộc mạc, giản dị của anh. Tôi nhận lời yêu anh khi bắt đầu học lớp 12.



Tình yêu và nghị lực của anh là động lực và tấm gương thúc đẩy tôi học tập với hy vọng một ngày không xa sẽ trở thành sinh viên như anh. Thời gian cứ vô tình trôi đi, cả tôi và anh đều nhận ra giữa chúng tôi đang có một khoảng cách vô hình trong lối sống, nếp nghĩ. Đã có lúc tôi tự hỏi, liệu có phải do hoàn cảnh sống của anh và tôi quá khác nhau không?



Điều tôi buồn là anh không thể hòa nhập với nhóm bạn của tôi (đứa nào cũng “sành điệu” và sinh ra trong những gia đình giàu có). Hôm sinh nhật đứa bạn, tôi đến ký túc đón anh cùng đi. Tưởng anh nói đùa hóa ra anh không biết đi xe máy. Tôi bảo anh qua cách điều khiển nhưng anh bảo đường Hà Nội quá đông anh sợ… Tôi đành chở anh vậy!



Vừa đến cửa nhà, nhóm bạn đã tụ tập ở cửa đông đủ. Thấy tôi chở anh nên chạy ra cười ồ lên, quả thực lúc đó tôi rất xấu hổ. Anh lạc lõng trước đám bạn của tôi. Tôi nghe có tiếng xì xào: “Con Thanh sành điệu thế mà lại “tậu” một gã nhà quê”.



Buổi tối thứ Bảy nào tôi và nhóm bạn quậy cũng đi sàn. Hôm ấy, tôi kéo anh đi. Đến sàn, đám bạn tôi đôi nào cũng đã vào đôi ấy. Anh không biết nhảy. Chúng tôi ngồi nhìn nhau.



Quả thực, tôi cảm thấy rất thất vọng về anh, nó khác với người đàn ông trong tâm tưởng của tôi. Nhớ lại chuyện hôm đi hát karaoke, trước mặt bạn tôi anh còn nói: “Đi hát thế này lãng phí, bằng mấy tháng anh làm thêm”.



Đã nhiều lần anh làm tôi “bị quê” trước mặt bạn bè. Vì một chút tự ái, tôi nói: “Anh đang sống ở thời đại nào vậy! Cái gì cũng không biết… Mình chia tay thôi!”. Anh không nói thêm lời nào mà lặng lẽ nhìn tôi bỏ đi.



Đã hơn bốn tháng trôi qua, giờ đây tôi đã có người yêu mới. Bạn bè nói tôi “giỏi lừa”, tóm được anh chàng đẹp trai như ca sỹ Ricky Martin. Bạn bè nhìn tôi bằng ánh mắt thán phục.



Quả thực anh ta quá sành điệu còn tôi như một con cừu non trong vòng tay anh. Anh dìu tôi quay cuồng, ngây ngất trong những điệu nhạc, say sưa, chìm đắm. Một chút rượu tây ngoại làm tôi ngây ngất. Anh dìu tôi vào nhà nghỉ và khi tỉnh dậy tôi không còn một mảnh vải che thân.



Tôi biết anh đã lấy đi sự trinh trắng của tôi. Tôi không ghét anh vì mấy đứa bạn tôi đứa nào cũng làm “chuyện đó” khi yêu. Sau lần đó anh không còn cưng chiều tôi nữa, lần nào hẹn hò gặp nhau anh cũng đòi “chuyện ấy”.



Tôi chợt nhận ra mình đã bị lừa trong một lần bạn tôi cho tôi xem ảnh và giới thiệu người trong ảnh là người yêu của mình. Tôi tái mặt khi chợt nhận ra người trong ảnh chính là anh ta chứ không phải ai khác. Tôi biết mình đã gặp “họ Sở”.



Quyết định chia tay anh ta nhưng không kịp nữa rồi! Sáng nay đi học tôi thấy khả nghi nên đi khám. Bác sĩ nói tôi đã mang thai được hơn một tháng.



Cố gắng kìm nén và coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi đến gặp anh ta để tìm cách giải quyết. Tôi đâu ngờ anh ta lại đểu giả như vậy. “Cái thai đó chắc gì đã là của anh. Em “cho” anh được cũng có thể “cho” người khác được”.



Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi đành liều mình đi “giải quyết” trong sự đau đớn ê chề. Lúc này tôi mới nhận ra tình yêu chân thành, trong sáng của chàng sinh viên nghèo “quê quê” nhưng giờ không còn là của tôi nữa! Không phải tôi viết những dòng chữ này cho anh để cầu mong anh tha thứ vì tôi biết mình đâu còn xứng đáng với anh!



Sau lần vấp ngã đầu đời, giờ đây tôi đã trở thành tân sinh viên, nhưng quá khứ sai lầm, lạc lối luôn ám ảnh tôi. Bất chợt có cơn gió nhè nhẹ thổi qua khe cửa sổ làm tôi gai lạnh. Trời Hà Nội thật đẹp. Nhưng sao tôi vẫn thấy lòng trống trải.

mudo_89c
26-02-2007, 07:27 PM
Đấy PhongNhi2805 thấy đó ... chuyện đó sảy ra là vì Ai ...? Vì Đâu ...? chỉ vì bạn không biết đc những con người Nhà Quê đó rất mộc mạc .. họ rất dễ bị tự ái hoặc bị tổn thương ... Bạn Sống Trong Nhung Lụa còn Anh ấy sống trong kiếp nghèo , bạn không thế hiểu đc Anh ấy .. bạn không thể thấy đc Tình Yêu của Anh ấy bời Vì Bạn và cuộc sống của bạn

Anh ấy tốt Bụng anh ấy chân thật .. và cái điều quan trọng nhất là Anh ấy " NHà Quê " chỉ bởi cái Nhà Quê ấy mà bạn đã đánh rơi 1 Tình yêu Chân Thành ... để rồi Bạn xa vào cuộc chơi của những con người sống trong giàu sang sau cùng nhận lấy thương đau ......


Những người NHà Quê chúng Tôi là vậy ... Tôi cũng là một người Nhà Quê cách Hà Nội 30km ... Tôi cũng như anh thanh niên đó .. cũng đã từng yêu ... để rồi với 1 câu như bạn nói " Chia Tay " ... Tôi âm thầm mà chẳng nói đc lời nào .. đó là lần đầu tiên trong đời Tôi yêu và cũng là lần đầu tiên tôi biết Đau là gì ... để bây giờ vẫn 1 mình .. Anh ấy chắc cũng đang như Tôi .......


Sống Trong Giàu Sang Không Thể Bằng Sống Trong Tình Thương Yêu Của Mọi Người

LÁ_RỤNG89
26-02-2007, 07:30 PM
sặc
cái bài này có người post rồi mà
hình như mấy người tính kiếm bài post bằng cách copy nơi nào đó thì phải
báo hại lão đây tưởng tâm sự thật nên bon chen vô Y.Y

phongnhi2805
27-02-2007, 05:30 AM
sặc
cái bài này có người post rồi mà
hình như mấy người tính kiếm bài post bằng cách copy nơi nào đó thì phải
báo hại lão đây tưởng tâm sự thật nên bon chen vô Y.Y

ông nội bài mới ra lò đâu mà ai post

Oan Hồn Thiếu Nữ
27-02-2007, 08:49 AM
ặc ặc
chuyện vậy cũng đem lên kể sao choy
tui thật ko tin chuyện của phongnhi ah

miss_phuong
27-02-2007, 09:16 AM
Trời sanh con gái trên đời, Trời sanh con gái để đì con trai! Trời sanh con gái dễ thương, Một mình con gái bằng mười con trai! Trời sanh con gái hay cười, Để con trai thấy rụng rời con tim. Trời sanh con gái mắt huyền, Nhỏ giọt nước mắt chùng lòng con trai. Trời sanh con gái nói dai, Để còn thuyết phục con trai thua mình. Trời sanh con gái thích đùa, Phá con trai để tranh tài thấp cao. Trời sanh con gái có duyên, Một lần gặp gỡ đêm về thức thao!!! Trời sanh con gái nói "hông", Để con trai phải confuse suốt đời!!! Trời sanh con gái thức khuya, Làm con trai phải hàng ngày thức theo --- <-- đúng thế không bít

LÁ_RỤNG89
27-02-2007, 10:32 AM
Trời sanh con gái trên đời, Trời sanh con gái để đì con trai! Trời sanh con gái dễ thương, Một mình con gái bằng mười con trai! Trời sanh con gái hay cười, Để con trai thấy rụng rời con tim. Trời sanh con gái mắt huyền, Nhỏ giọt nước mắt chùng lòng con trai. Trời sanh con gái nói dai, Để còn thuyết phục con trai thua mình. Trời sanh con gái thích đùa, Phá con trai để tranh tài thấp cao. Trời sanh con gái có duyên, Một lần gặp gỡ đêm về thức thao!!! Trời sanh con gái nói "hông", Để con trai phải confuse suốt đời!!! Trời sanh con gái thức khuya, Làm con trai phải hàng ngày thức theo --- <-- đúng thế không bít

vậy mà cũng vì lắm tên khéo thế nào mà thi thoảng vẫn thấy mấy cô tối về ôm chăn khóc nhẩy ^^!''?

gone_by_gone
27-02-2007, 10:48 AM
một cô gái được coi là sành điệu nay sàn,mai wan' karaoke vậy mà bị một tên "sở khanh" lừa chẳng phải có chút mâu thuẫn?

nhớ post bài có dấu nha bạn

mudo_89c
03-03-2007, 12:50 PM
cũng khó hiểu đấy ... miss_phương ... cũng là cái ghê ghớm đó ....

miss_phuong
03-03-2007, 03:07 PM
bài này coi ở tin tức việt nam rùi mà

http://truongton.net/forum/imagehosting/thum_20328845e56d81e8224.jpg (http://truongton.net/forum/vbimghost.php?do=displayimg&imgid=1794)

RYO SAEBA
04-03-2007, 11:57 AM
không có gì để nói

có vậy cũng nói nói rùi không biết kết cục sao nói

futer
04-03-2007, 07:19 PM
chắc là tậi cả hai đó

trolai
08-03-2007, 02:22 AM
Tôi không biết câu chuyện của bạn có là sự thật hay không . Nhưng tìm trong đó tôi thấy 1 hình ảnh nào đó của mình trong quá khứ . Tôi cũng như bạn khi ty đến thì không biết quý trọng nó . nhưng khi nó đi rồi ....hối hận ư ! muộn rồi bạn à . Nhưng thời gian sẽ xóa nhòa tất cả

lequanglonghai
09-03-2007, 10:23 AM
Đến khi đánh mất mình, tôi mới nhận ra tình yêu chân thành, trong sáng của chàng sinh viên nghèo “quê quê” nhưng giờ không còn là của tôi nữa...


Tôi sinh ra trong một gia đình giàu có, cha là cán bộ, mẹ là bác sĩ tại một bệnh viện lớn ở Hà Nội. Tôi có một anh trai hiện đang đi du học ở Đức.



Là con út, gia đình lại khá giả nên tôi được bố mẹ cưng chiều. Từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ bố mẹ từ chối bất kỳ yêu cầu của tôi. Mặc dù đang học phổ thông nhưng tôi đã được bố mẹ sắm cho xe máy, điện thoại di động “thời thượng”. Tôi rất tự hào khi bạn bè nói là “sành điệu”.



Một hôm cha mẹ về dưới quê thăm nội. Lang thang một lúc thấy đói bụng, tôi liền ghé vào quán cơm bụi ven đường. Đang ăn bỗng xoảng một cái, ngước mắt nhìn tôi thấy một chồng bát đĩa vỡ tan.



“Mày làm ăn cái kiểu gì thế? Làm như vậy thì nghỉ đi cho xong. Mai tao tìm đứa khác, hậu đà hậu đậu”. Cái giọng quá chua ngoa của bà chủ quán khiến tôi quay lại. Một chàng thanh niên đang lúi húi nhặt những mảnh bát đĩa vừa rơi. Tôi thấy anh tội tội. Dắt xe ra cửa tôi đã suýt ngã vì chiếc @ quá to so với thân hình mảnh mai của mình. Không có anh chắc tôi đã bị cả chiếc xe đó đè bẹp.



“Anh về đâu tiện đường em chở” - Tôi nhẹ nhàng hỏi. “Cám ơn em! Anh về ký túc Bách khoa, gần đây thôi”. Có vẻ hơi ngại ngại nhưng cuối cùng anh cũng chịu ngồi đằng sau xe tôi.



Chúng tôi quen nhau từ đó. Anh hơn tôi ba tuổi, quê ở Hà Tĩnh. Hiện, anh là sinh viên năm thứ hai của trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Từ ngày quen nhau, anh luôn động viên tôi học tập. Anh nói: “Em có điều kiện, cố gắng học cho tốt”.



Nhà anh nghèo lắm. Anh là con út trong gia đình có 6 anh chị em. Bố mẹ anh đã già, chỉ trông vào đồng lương hưu của bố. Thương bố mẹ, anh làm thêm đủ nghề như gia sư, rửa bát, trông xe… để có thêm thu nhập góp cùng số tiền ít ỏi bố mẹ trích từ đồng lương hưu để trang trải cho cuộc sống sinh viên.



Quả thực có đôi lúc bên anh tôi thấy mình bớt ngông nghênh ngang bướng. Anh hiền lành, thật thà quá! Hoàn cảnh, tính cách của anh hoàn toàn đối lập với tôi. Xúc động trước tấm chân tình mộc mạc, giản dị của anh. Tôi nhận lời yêu anh khi bắt đầu học lớp 12.



Tình yêu và nghị lực của anh là động lực và tấm gương thúc đẩy tôi học tập với hy vọng một ngày không xa sẽ trở thành sinh viên như anh. Thời gian cứ vô tình trôi đi, cả tôi và anh đều nhận ra giữa chúng tôi đang có một khoảng cách vô hình trong lối sống, nếp nghĩ. Đã có lúc tôi tự hỏi, liệu có phải do hoàn cảnh sống của anh và tôi quá khác nhau không?



Điều tôi buồn là anh không thể hòa nhập với nhóm bạn của tôi (đứa nào cũng “sành điệu” và sinh ra trong những gia đình giàu có). Hôm sinh nhật đứa bạn, tôi đến ký túc đón anh cùng đi. Tưởng anh nói đùa hóa ra anh không biết đi xe máy. Tôi bảo anh qua cách điều khiển nhưng anh bảo đường Hà Nội quá đông anh sợ… Tôi đành chở anh vậy!



Vừa đến cửa nhà, nhóm bạn đã tụ tập ở cửa đông đủ. Thấy tôi chở anh nên chạy ra cười ồ lên, quả thực lúc đó tôi rất xấu hổ. Anh lạc lõng trước đám bạn của tôi. Tôi nghe có tiếng xì xào: “Con Thanh sành điệu thế mà lại “tậu” một gã nhà quê”.



Buổi tối thứ Bảy nào tôi và nhóm bạn quậy cũng đi sàn. Hôm ấy, tôi kéo anh đi. Đến sàn, đám bạn tôi đôi nào cũng đã vào đôi ấy. Anh không biết nhảy. Chúng tôi ngồi nhìn nhau.



Quả thực, tôi cảm thấy rất thất vọng về anh, nó khác với người đàn ông trong tâm tưởng của tôi. Nhớ lại chuyện hôm đi hát karaoke, trước mặt bạn tôi anh còn nói: “Đi hát thế này lãng phí, bằng mấy tháng anh làm thêm”.



Đã nhiều lần anh làm tôi “bị quê” trước mặt bạn bè. Vì một chút tự ái, tôi nói: “Anh đang sống ở thời đại nào vậy! Cái gì cũng không biết… Mình chia tay thôi!”. Anh không nói thêm lời nào mà lặng lẽ nhìn tôi bỏ đi.



Đã hơn bốn tháng trôi qua, giờ đây tôi đã có người yêu mới. Bạn bè nói tôi “giỏi lừa”, tóm được anh chàng đẹp trai như ca sỹ Ricky Martin. Bạn bè nhìn tôi bằng ánh mắt thán phục.



Quả thực anh ta quá sành điệu còn tôi như một con cừu non trong vòng tay anh. Anh dìu tôi quay cuồng, ngây ngất trong những điệu nhạc, say sưa, chìm đắm. Một chút rượu tây ngoại làm tôi ngây ngất. Anh dìu tôi vào nhà nghỉ và khi tỉnh dậy tôi không còn một mảnh vải che thân.



Tôi biết anh đã lấy đi sự trinh trắng của tôi. Tôi không ghét anh vì mấy đứa bạn tôi đứa nào cũng làm “chuyện đó” khi yêu. Sau lần đó anh không còn cưng chiều tôi nữa, lần nào hẹn hò gặp nhau anh cũng đòi “chuyện ấy”.



Tôi chợt nhận ra mình đã bị lừa trong một lần bạn tôi cho tôi xem ảnh và giới thiệu người trong ảnh là người yêu của mình. Tôi tái mặt khi chợt nhận ra người trong ảnh chính là anh ta chứ không phải ai khác. Tôi biết mình đã gặp “họ Sở”.



Quyết định chia tay anh ta nhưng không kịp nữa rồi! Sáng nay đi học tôi thấy khả nghi nên đi khám. Bác sĩ nói tôi đã mang thai được hơn một tháng.



Cố gắng kìm nén và coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi đến gặp anh ta để tìm cách giải quyết. Tôi đâu ngờ anh ta lại đểu giả như vậy. “Cái thai đó chắc gì đã là của anh. Em “cho” anh được cũng có thể “cho” người khác được”.



Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi đành liều mình đi “giải quyết” trong sự đau đớn ê chề. Lúc này tôi mới nhận ra tình yêu chân thành, trong sáng của chàng sinh viên nghèo “quê quê” nhưng giờ không còn là của tôi nữa! Không phải tôi viết những dòng chữ này cho anh để cầu mong anh tha thứ vì tôi biết mình đâu còn xứng đáng với anh!



Sau lần vấp ngã đầu đời, giờ đây tôi đã trở thành tân sinh viên, nhưng quá khứ sai lầm, lạc lối luôn ám ảnh tôi. Bất chợt có cơn gió nhè nhẹ thổi qua khe cửa sổ làm tôi gai lạnh. Trời Hà Nội thật đẹp. Nhưng sao tôi vẫn thấy lòng trống trải.

Tôi chỉ có thể lắng nghe và sẽ không đưa ra bất cứ sự chia sẻ nào .Bạn phải học cách chấp nhận hậu quả mà mình gây ra .
chào bạn
nick : pettyman85

arrogance
09-03-2007, 06:41 PM
fongnhi là boy mừ

xxWho_Love_Youxx
08-04-2007, 06:24 PM
Tất cả chỉ là tại bạn thôi.Biết thoát ra khỏi điều đó là tốt nhưng bạn dù thế nào cũng đâu quên được quá khứ đó,phải không?

theking1
09-04-2007, 10:07 PM
ùh ,bài này tui đã đọc ở việt nam nét rồi mà

anhhoanglove
10-04-2007, 06:13 AM
hay wá àh nghe xong cảm động wé

XxZinxZ
10-04-2007, 05:16 PM
mấy chuyện như vầy gặp hoài mà vẫn ko khôn ra !
ngu thì chết chứ chả bệnh hoạn gì ^^

ngan9x
11-04-2007, 12:47 PM
rùng nủi am u bỏi suong mù bao phủ nho em nhieu ma giet ngu chan yen

dinhhuyhai
16-04-2007, 10:35 AM
tưởng gì chứ ,yêu thế người ta chửi cho đúng là quá khác xa nhau

sat_thu_2008
16-04-2007, 08:45 PM
thôi,nếu thế thì mình xin chia buồn cùng bạn.Bạn đã để vuột mất tình yêu rồi thì khó tìm lại được,khó chứ ko phải là ko thể.Nếu anh nhà quê kia yêu bạn thì bạn hãy dùng hết can đãm mình để nói ra hết sự thật và cầu mong anh ta tha thứ.

linhhoncuagio1986
18-04-2007, 08:12 AM
sao lại phải lấy những cái của người khác để làm như là của mình,muốn dc thương hại lắm hay sao

Đạt_Khỉ_1991
19-04-2007, 12:41 AM
chiện có thật đóa...cũng hay...nhưng đọc rồi hehe