LÁ_RỤNG89
26-02-2007, 04:46 PM
Cũng chẳng biết post những thứ chuyện này vào đâu nữa
nó có chút bôi xấu nhưng ko cụ thể một người nên post vô box nói xấu mình cảm thấy ko thích hợp
ko giống chuyện bình thường nhưng nó chũng chẳng ngây cười đc nên cũng chẳng nên post vào box chuyện cười
lẽ ra nên post vào box của truyện nhưng suy cho cùng nó vốn là một truyện ko nghiêm túc nên cũng ko thể post ở đó đc
LR trước giờ hay post bài ở box này nên mạn phép xin đc tiếp tục post truyện ở đây mặc dù khắc với trước kia nó chẳng đáng buồn chút nào
1/ Kết nghĩa anh em đập tan băng đảng
Trong thiên hà X có một hành tinh Y,trong hành tin Y lại có châu lục Z, ở châu lục Z ấy có một quốc gia rất lớn, nó lớn gấp nhiều lần nước Việt Nam đó là Trung Quốc
Chuyện giang hồ chia bè rẽ phái đánh đạp xâm chiếm từng mảnh đất của nhau là đặc trưng của nơi này, lúc ấy cảnh sát ko thể áp đảo đc mà chỉ có thể tỏ ra cõ chút ngang cơ... đó là vào năm.... ( viết bằng chữ ) một nghìn không trăm không có :P
sau một thời kì chinh chiến kéo dài, cảnh sát bất lực, xã hội đen tuôn trào, đã đến lúc có thêm một thế lực nữa nổi lên đó là nhân dân Trung Hoa
Sau khi Tần đại ca thoát đc khỏi sự hành thích của Tam hào kiệt, lúc bấy giờ thế lực của Tần lại bị nhân dân khởi quân diệt vong để cho hai thế lực nhà họ Hán và nhà họ Sở ( tức sở khanh) quần hùng với nhau. Và cuối cùng sau một vài sự kiện bê bối nhà họ Sở buộc phải thoái lui vì đến 1/2 dân số Trung Hoa đều thù nhau với thằng này mà liên kết về phe nhà họ Hán, đó là chị em phụ nữ.
Sau nhiều đời cai trị giang hồ. Kẻ hiện đang nắm quyền thống trị là Hoàn Đế đại ca. Thằng này vốn ngu nên đã nghe lời xúi dục của đám con gái tay chân mà thẳng tay tàn sát anh em trong bang. Tình hình càng lúc càng rối ren, khi ấy chỉ có hai người đủ bản để một lòng trung nghĩa và giải quyết các vụ khiếu kiện, nợ nần, đút lót, buôn lậu, làm ăn trái nguyên tắc của công ty. Nhưng suy cho cùng vẫn bị đám đàn bà kia kill thẳng tay ko tiếc, bởi chúng muốn thiên hạ này là của đàn bà, những kẻ từng giúp Hán đại ca gây chuyện mà đc như bây giờ ( đc thắp nhang hàng ngày, khổ nỗi bọn này ăn bớt tiền mua nhang để còn đi nhậu nên đem hương muỗi về thắp cho ông họ Hán )
Cũng có vài người đi mắch với Hoàn Đế đại ca về vụ chúng thắp nhang muỗi cho tổ tiên của ông, nhưng Hoàn Đế đại ca lại cho rằng toàn lời xằng bậy nhằm chia rẽ cộng thêm tội bôi nhọ tổ tiên với vu oan cho người khác, tất cả những người này đều bị trói thả trôi sông ko chút thương tiếc, còn gia đình cũng ko chừa một ai sống sót. Cho nên bây giờ ko còn ai dám xì ra một vụ gì do đám đàn bà làm nữa.
Năm Kiến Ninh thứ không :P
Thắng tư ngày dăm trong bang có chào đón thêm một em nữa mới gia nhập. Trước giờ bọn tì thị phục vụ đại ca gồm có chín con tự xưng là cửu long công chúa, nay thêm một nữa gọi là thập hổ nhà Thổ.
Sau khi con này gia nhập vào thì trong cái bang này xảy ra lắm vụ việc mà chước đây thi thoảng mới có. Ví dụ điển hình như là cái vụ Hoàn Đế đại ca suýt nữa ngồi phải một con rắn đang nằm trong ghế sa lông, nó mà đớp cho một nhát là die. Sau đó lại đến vụ đại ca vừa tắm xong bước ra khỏi cửa thì có đứa nào bẫy sẵn cây quạt máy ở đó tý nữa thì lăn đùng ra cảm lạnh. Chưa hết, còn vụ thủng đáy bể bơi trên tầng thượng làm nước tuôn trào cuốn theo bao anh em trong nhà nghỉ bay thẳng ra hồ nuôi cá sấu trong công viên gần đó. Khiếp nhất là lần đại ca đi ăn trứng vịt lộn con đực thì lúc đạp ra bên trong lại là con cái, đại canooir điên toan chém chết cái thằng chủ quán thì ko ngờ thằng này chẳng phải tay mơ, bị nó quang cho cả cái nồi luộc trứng vào mặt, chuyến ấy đại ca phải sang USD để phẫu thuật lại khuôn mặt. Trên đường tàu bay sang đó lại bị một đàn bồ câu bay vào cánh quạt làm rơi máy bay, cũng may là anh nhảy dù thoát thân.
Trong một buổi họp các anh em còn sót lại trong bang đại ca liền hỏi :
- Tại sao chỉ trong thời gian vài tháng mà lại có đến lắm điều ngở đến như vậy ?
Nhị đại ca Lang Thái Ung bèn nói ngay :
- Em đã cử nhiều người theo dõi con ả mới vào nhưng những người ra đi đều ko thấy quay trở về. Đích thị là có âm mưu gì đây, anh nên cẩn thận thì hơn.
Nghe nói vậy đại ca chỉ biết thở dài dồi vào buồn thay quần áo đi chơi với các em.
Bấy giờ Tào Thị Tiết đứng nghe lỏm đằng sau thì tức lắm, bèn bàn với các chị em vu oan cho cho Thái Ung đã ăn bớt số hàng lậu tháng này và đưa Thái Ung về gác kiếm khỏi giang hồ sau đó bọn chúng sẽ tìm đến tận nhà Thái Ung ở Điền Lý để xóa sổ cả gia đình nhằm ngừa hậu họa về sau.
Đại ca nhu nhược, tin dùng một đám đàn bà, mọi chuyện làm ăn đều giao cho chúng làm tất, làm ăn ra sao ăn lãi như thế nào đều do một tay chúng quyết định.
Băng đảng ngày càng hư nát, lòng dạ anh em trong bang dường như muốn nổi loạn, các thế lực đã quy hàng trước đây lợi dụng cơ hội này lại khếch trương thế lực như ong vỡ tổ.
Bấy giờ ở Cự Lộc có ba anh em họ Trương tên là Trương giác tự Tê Giác cùng hai em là Trương Lương tự Tuân Úc và em út là Trương Bảo, dân giang hồ vẫn hay gọi là anh Trương bảo kê.
Trương Giác thi tốt nghiệp cấp ba hỏng, ko xin đc việc làm, chán đời đi buôn bán ma túy. Một lần vào núi giao hàng y gặp đc một ông lão mắt xanh tóc vàng mặt đỏ như vừa ăn đấm nhìn đích thị là dân đầu gấu bên Mỹ lạc sang đây. Tên này đang vừa bò vừa lết hấp hối nói tiếng tàu lắp bắp :
- Nị sắp chết òi, Nị bị tụi nó way, trước khi die Nị muốn nhờ chú trả thù cho Nị. Đây nà pản đồ mật đạo, đi theo nó Ngộ sẽ tìm đc kho vũ khí hạt nhân Nị giấu trong đó, nếu kích hoạt ko khóe sẽ lĩnh lấy hậu quả ko nhỏ.....
Trương Giác cầm lấy tấm bản đồ cảm ơn rồi hỏi tên vị anh chị này
-Nị chính là Bush đây.... nói rồi tắt thở
Trưong Giác có đc tấm bản đồ đó ngày đêm lùng sục tìm cho ra kho hạt nhân, cẳng bao lâu đã tìm đc và phá tan một quả đồi để ra uy với thiên hạ rồi tự xưng là Tê Giác đại ca
Vào thắng giêng năm Trung Bình thứ không :P, có bệnh AIDS nổi lên lan rộng khắp vùng. Trương Giắc đem một vật bằng sao su dẻo tìm đc khá nhiều trong kho hạt nhân đc để dưới giữa hai bộ hài cốt đang quấn vào nhau chết khô ở đó đem phân phát cho các anh em trong nhà Thổ. Tất cả vì cảm tạ mà đi theo Trương Giác, tên này phân phát cho mỗi thằng một chút vũ khí bom đạn mà tản ra khăp nơi
Rần Rần trong giới gaing hồ đồn ầm lên vì những vụ đanh mìn của Trương Giác cũng như việc hắn ngăn ngừa dich bệnh lây lan nên rủ nhau về theo chân hắn ngày càng đông thêm.
Trương Giác đem tất cả huynh đệ của mình chia làm ba mươi sáu phường có hơn một vạn nhân, rồi cử ra một thằng để cai quản, còn Trương Giác là ông trùm cai trị cả ba mươi sáu phường đó.
Chưa hết, Giắc còn phao ngôn rằng "Thế gian này sẽ bị diệt vong bởi sự cẩu thả trần tục trong việc giải trí ở nhà thổ, còn lại thời đại của ta, những kẻ biết sử dụng cái bọc bằng cao su" ai muốn sau này hưởng phúc thì cứ nhẳm tên ta mà thờ.
Họ Trương đã có ý cai trị giang hồ nên đã cửa người vào làm nội gián trong bang nhà Hán
Trương Giác lại bàn với hai người em rằng :
-Cái khó đạt đc nhất là quân số. Nay tụi nó theo mình rồi, phải tranh thủ cơ hội mà lật đổ bọn kia, lúc ấy chúng ta sẽ cai trị một cõi....
Rồi trương Giác liền sắm đồng Phục cho anh em gồm : áo vàng, mũ vàng, xe Mẹc vàng, giầy vàng, tất vàng, tóc vàng, răng vàng, nhẫn vàng, khuyên vàng, vòng vàng, cái gì cũng vàng hết.... (nhuộm màu thôi, đừng nhầm là vàng xịn)
Rồi Giác sai một thằng đàn em đưa mật thư đút lót cho Phong Tư bên Hán, nhưng do thằng này ko thích ba cái chuyện đút lót nên chỉ cầm tiền mà ko giúp Giác, lại còn báo thẳng cho đại ca biết âm mưu của Giác.
Thế là công việc của Giác bị bại lộ nên phải rút lui, còn đại ca nhà Hán liền sai cánh tay mặt của mình Hà Anh Tiến gọi tắt là Hà Tiến cầm súng đem sử cả nhà Phong Tư.
Trương Giác thấy vậy liền khởi quân tự xưng là đội quân Tê Giác với hai em là Tuân Úc và Trương bảo kê đc gọi tên mới là Cơm Khê.
Lại rêu rao với anh em trong giang hồ rằng :
-Nay thời của bọn Hán đã hết, hãy thuận theo ý trời mà theo ta đổ máu một trận để an lộc về sau.
Thế là bốn phướng có hơn năm trăm vạn tay đầu gấu mặc đồng phục đi theo Tê Tê đại ca kéo người đi đánh bang nhà Hán, anh em bên này vừa nghe tiếng xe máy đã chạy dài.
Hà Anh Tiến liền có ý bảo đàn anh là Hoán Đế đại ca cấp tốc phone di động, gửi tin nhắn cho tất cả các anh em ở các phường các phố tìm cách ngăn cản đám nổi loạn này. Đồng thời sai ba tên tay sai là Trung Sài Lang Lư Thực, Đao Phủ Tung và Trâu Bò Tuấn dẫn ba đội tinh nhuê chia làm ba đương đi đổ máu một phen.
Bấy giờ quân của Tê Tê do hắn cầm đầu kéo thẳng đến U Biếu xâm lấn. Cảnh sát phường là Lưu Yên vốn dòng quý tộc ở đất Cảnh Lăng, vùng Giang Hạ là con cháu của Lỗ Cung Đại Ca nhà Hán (đã ngồi trên bàn thờ)
Lưu Yên thấy tình thế cấp bách liền tập hợp anh em trong Huyện Úy Trâu Tĩnh tự là Trâu Bò để mà bàn bạc.
Trâu Bò nói :
- Quân nó đông như lũ lụt, anh em ta ko thể ngăn trở nổi, anh nên triệu tập thêm anh em thì mới giữ nổi phường này.
Lưu Yên nghe lời liền treo bảng khắp nơi tập hợp anh em (ai tham gia cho tiền)
Ngày kia văn bản đến Trác huyện, dân số ra xem ko ít,. Trong đám đó có một tên bán chiếu, trước giờ lầm lì ít nói. Có lần đi bán ma túy giấu trong chiếu về đêm ko may bị công an bắt về tra tấn hỏi là hàng của ai nhưng tên này nhất định nói, trong lần ấy đã bị tra tấn ( véo tai) đến nỗi tai dài tới nách. Cuối cùng thì đc ông chú Lưu Yên vốn là chủ ở Sỏ ra nói tăng lương cho bọn đàn em nên thằng này mới đc tha. Vì là cháu của Lưu Yên nên nó cũng là con cháu của Hán đại ca ngày xưa.
Do phải ở đây bán chiếu là do ngày xưa cha y một lần ko may châm thuốc làm cháy dâu của anh mình tức đại ca đương thời nên mới bị tay này đuổi đi chi quy ẩn giang hồ ở vùng Trác huyện làm nghề bán chiếu.'
Tên nó là Lưu Bị tự là huyền đức, mấy đứa đàn em cùng bán đậu xanh và mổ lợn gọi là anh Lưu Manh đại ca.
Lưu Bị cha mất sớm ( ức quá mà chết ) thờ mẹ có hiếu, ko chơi bời gì cả, cứ đi bán chiếu về là chỉ kiếm tiền mua truyện tranh về đọc, để kiếm thêm tiền Lưu thường ngoài bán chiếu ngoài đường còn đi đóng dép trong nhà ở thôn Châu Lang, phía sau nhà có một cây dâu rất lớn nhìn dị thường như chiếc lọng vậy
Mấy đứa dân chơi đi qua thường nói:
-Nhà này ắt sau này sinh ra tên Trùm
Còn nhỏ Huyền Đức thường chơi với mấy em trong xóm, nó thường cưỡi cái lọng mà nói:
- Tao đi sh dyland tụi mày là gái muốn tiền thì lên
Lúc ấy ông chú Lưu Yên thấy vậy liền nói:
-Đc, thằng này trông thế mà khá
Thấy nhà cháu mình nghèo phải đi giấu ma túy đem bán, mõi lần bị đám đàn em của Yên bắt đc rồi thả tụi nó đều bắt Yên cuối tháng tăng lương. Thấy vậy Yên thật ko lấy làm yên tâm nên mới tìm cách cho Huyền Đức ăn học tử tế đi sau này vào làm cảnh sát dưới chướng của chú. Sau này Huyền Đức đc cho đi du học, đc thụ giáo vài chiêu với Trịnh Huyền võ sư và Lư THực đánh kiểu đường phố. Rồi lại kết bạn dao du với Công Tôn Toản vốn là học sinh cá biệt trong trường.
Đến nay Huyền Đức đã đc 18 tuổi, sau khi đọc bản chiêu gọi anh em trong giang hồ hợp sức với cảnh sát đánh phản động có thưởng của Lưu Yên, Huyền Đức liền chẹp môi.
Bỗng đằng sau có người nói lớn :
-Mài khố rách sao ko đi đánh nhau cùng cảnh sát mà chút tiền tiêu, lại còn đứng đây chẹp môi, tháng vừa rồi me. ko cho tiền tiêu nên nhà mổ heo như tao còn phải đi tự lực kiếm tiền ăn chơi đây này.....!
Huyền Đức quay đầu lại thì thấy một học sinh cỡ bằng tuổi to béo, vừa nói vút vừa mút kem, trông bẩn nhưng đc cái tướng rất tợn, Huyền Đức mới chuyển trường nên chưa quen biết hết bạn bè liền hỏi tên họ.
Người ấy liền đáp :
-Tao cùng họ với Trương Giác khét tiếng tên là Phi, mấy thằng đàn em thường gọi là anh Phi Hành Tỏi, mày học sinh mới hay sao mà ko biết tiếng tăm của tao trong cái trường này ? Đầu gấu đó à nha.
Huyền Đức đáp lại :
-Còn tao thuộc dòng của Hán đại ca, thấy bên nó cùng Trương Giác tính lật đổ thời của họ nhà tao mà bên này chỉ biết chiêu binh quèn thì ko thể làm việc lớn nên mới chán đời mà chẹp môi ! Mày nghe cho dõ.... Hán đại ca à nha.
Phi Tỏi nói :
Trời ! anh dòng Hán hả ? chết thật, em xin lỗi. Nói cho anh biết, em là em hâm mộ lắm, ko ngờ giờ lại gặp đc người dòng Hán như anh ở đây. Vậy xin cho em bái làm Đại ca ^^
Huyền Đức thấy vậy đắc trí nói :
-Được, tao với mày thành hai thằng đầu tiên nổi lên lập thành một băng, bây giờ anh em vào quán nước nói chuyện bàn kế dụ người, ok.
Trong lúc hai người đang nói chuyện say xưa thì có một người mặt đỏ như bợm nhậu, mắt xếch, đạp xe gánh hai bao tải đậu xanh dừng lại vào quán kêu la om xòm:
- Đem trà đá nhân trần ra đây để ta uống giải khát để ngày mai còn lên đường đạp địch.
Huyền Đức thấy vậy liền đoán ngầm ra ý tên này cũng giống mình nên liền tiếp cận dụ dỗ gia nhập tân bang phái và hỏi tên họ:
Người ấy đáp:
-Tôi họ Quan tên Vũ, tự Vân Trường, nhà ở tình Hà Đông, trong một lần đạp xe đi bán đậu xanh vô tình cán chết một bà già, bị công an truy nã nên phải trốn sang đây
Huyền đức thấy vậy liền tấm tắc:
-Waaa... Đạp xe gánh hai bao tải bự như vầy mà cán đc chết người (khen đểu) muốn thành công trong mai sau phải trông cậy vào những người như cậu. Sau sân trường có cây hoa đòa nở rất đẹp, chi bằng chúng ta đến đó kết nghĩa giang hồ, ok
Hành Tỏi và Vân Trường đồng thanh khen hay nên cả bọn liền kéo nhau đi chuẩn bị vài ba cút rượu với nồi gà thêm mấy bát tiết canh để anh em cùng nhậu một bữa ra trò
Ăn uống no say xong, đem so tuổi xem ai làm anh thì thấy Huyền Đức đi học muộn nên đc làm anh, Vân Trường lưu ban đc làm thứ, Riêng PHi Hành con ngoan trò giỏi chưa đúp lớp năm năm nên an phận làm út.
Kết nghĩa anh em xong ba đứa đi tập hợp đồng đảng trong trường lại để quân số đông lên rồi lại cùng nhau trè chén một bữa ra trò, ăn xong thằng nào thằng nấy béo như con lợn ko nhấc người lên đc
Lúc này Lưu Manh lại lo anh em thì khá đồng rồi, chỉ gặp một trở ngại là ko đủ xe máy để cả bọn đi lùa gái đi chơi.
Trong lúc lo tính thì có người nói:
-Đại ca yên tâm, em là em lo đc tất. Hôm nọ em mới mở đc két của ông bà già, để chuyến này về cậy tủ moi một đống ra để sắm xe đạp cho anh em, riêng ba anh cầm trịch em sắm cho xe máy ngon mà cưỡi (lên Lạng Sơn mua hàng lậu cho rẻ)
Hôm đó để bày tỏ thành ý. Đàn em Tô Song rủ thằng anh họ là Trương Thế Bình tự gọi là Trương Thế Bành Chướng ra uy tiền rất nhiều, xin nhập bọ để sắm thêm cho anh em tông, kiếm nhật, súng ngắn, dao..v.v..
Bữa đấy anh em cùng nhau đi săm sửa, Huyền Đức rắt liền một lúc hai con tông để cho oai, Vân Trường cầm dao chặt đá, Phi Hành chơi phóng...
Anh em đc năm trăm thằng vác gậy gộc vũ khí cưỡi xe đạp, xe thồ, xe xích lô, xe máy.... chưa đủ tiến ko dám sắm ô tô đến trước cổng cảnh sát
Nhìn thấy ác chiến, Lưu Yên liền hỏi tên họ hai thằng đi bên cạnh Huyền Đức hỏi chuyện gì thì đc chúng trình báo là đi lạp băng liên kết cảnh sát để đạp bọn khủng bố thôi.
Đc vài hôm sau thì có người send tin nhắn cho biết quân khủng bố có thằng tên là Trình Viễn Chí tự xưng là Trình Độ Chí kéo đến quấy nhiễu Trác Quận
Lưu Yên liền sai Trâu Bò Tĩnh dẫn ba thằng anh em Huyền Đức cùng đàn em đi tiên phong xem thực lực đám học sinh cá biệt này thế nào. Huyền Đức ko ngần ngại phóng SH tay cầm hai tông ko thèm giữ tay lái xông ra địch nhau. Bên cạnh có Vân Trường và Phi Hành yểm trợ.
Huyền Đức Quát:
-Mau mà biết điều xuống hàng cho sớm đi ku
Trình Viễn Chí nổi giận liền sai đàn em Đặng Mậu ra chọi nhau với Lưu Bị. Đặng Mậu vừa mới cưỡi xe phóng ra chưa kịp rút đồ thì bị Trương Phi Phóng xe lại đâm ngay một nhát Phóng té lộn nhào.
Thấy vậy Trình Viễn Chí múa dao tiến tới trên con SH trả thù cho đàn em. Nhưng chưa kịp ra tay thì bị Vân Trường cầm dap chặt đá bổ vỡ sọ lăn quay ra chết. Lưu bị phóng xe lượn vài vòng hù chơi cũng đủ đổ đám hỗn độn kia ù té chạy. Thằng nào chạy ko kịp thì đầu hàng vô tội vạ.
sáng hôm sau lại nhận đc tin bọn khủng bố cậy đông người đến Thanh Châu uy hiếp. Thằng cảnh sát phường bên Thanh Châu sợ quá send tin nhắn cầu cứu lưu Yên cho Huyền Đức đến dĩ độc trị độc ( tức gấu trị gấu, cảnh sát ngồi xem)
Lưu Yên liền phái băng nhóm học sinh đầu gấu đi đến thương lương tiền nong với người bên Thanh Châu.
Lưu Bị nói:
-Giặc nó đông thì phải kiếm thật nhiều tiền phụ cấp cho anh em ở đây. Chỉ cần ông có cái phong bì tương đối dầy là chuyện gì cũng xong.
Quân khủng bố thấy quân học sinh của Lưu Bị tới liền chia làm 3 nhóm xe máy, xe đạp, xe xích lô bao vây. Huyền Đức thất ít người địch ko đc liền cho rút quân 30km rồi nói với hai thằng em:
-Hai chú rắt theo mỗi đứa 100 thằng rồi chặn ở hai đầu ngã tư, anh ở giữa nghênh đich từ đầu kia vào giữa rồi các chú cứ thế mà thịt.
Ngày hôm sau đang đánh Huyền Đức giả thua chạy về phía ngã tư. Tưởng mình đắc thế quân khủng bố đuổi theo đến chân cột đèn đỏ thì bị hai em của Lưu Bị xông ra lùa thừa sống thiếu chết một phen. bọn chúng hoảng loạng vất xe lại mà chạy bộ. Thắng đc trận này xong Huyền Đức về báo đã đuổi đc khủng bố ra khỏi phường Thanh Châu yêu cầu ông cảnh sát phường đưa phong bì cho anh em tẩm bổ hồi phục sức lực cho....
Trong bữa nhậu khao thưởng Huyền Đức nói:
-Gần đây nghe nói Lư Thực mải đánh nhau với Trương Giác mà quên ăn hối lộ, Bị tôi xưa có thỉnh giáo Lư tiên sinh nay muốn đến giup ân sư một phen coi như kiếm thêm chút lời.
Châu Tĩnh nghe bùi tai liền dặn dò Lưu Bị sang đó ăn hội hôi với Lư Thực thì nhớ để chỗ cho mình.
Huyền Đức liền lên đường tới Quảng Tôn ra mắt Lư tiên sinh nói dõ tâm tình của mình. Lưu Thực nghe vậy chột dạ đành ngật đầu tạm đồng ý.
Bấy giờ Trương Giác có mười lăm vạn quân chia ra quấy nhiễu nhiều chỗ. Riêng phần Trước Giác giữ năm vạn gọi là phòng thân, hiện còn đang cà nhau với Quảng Tôn chưa phân đc thắng bại.
Lư tiên sinh bảo với Huyền Đức:
-Nay Trương Giác còn đang bị tao vây ở đây chưa thể làm gì đc, nhưng hai thằng đệ của nó là Trương lương và Bảo Cơm Khê lại đang quấy nhiễu đám con gái đi đường bên Dĩnh Xuyên, hiện đang đối mặt với Hoàng Đao Phủ và Trâu Bò Tuấn. Nếu bọn nó thắng thì đàn bà con gái nơi này khó qua đc cái ải.... -_-!" .. Hèm, vậy người dãy làm ngay một chuyến cùng với 1 ngàn đàn em của ta đến đó xem tình hình giờ thế thế nào trước đã, rồi sau đó chúng ta tính sau.
Huyền Đức lãnh mệnh đi hết ngày đêm tới Dĩnh Xuyên vừa đi vừa ngủ gà ngủ gật -_T.
Bấy giờ tới nơi thì hay tình hình Hoàng Đao Phủ và Trâu Bò Tuấn đang đánh chém với mấy thằng khủng bố, bên kia xài hết đạn dược nên túng thế núp vào phía sau khuôn viên của nhà trường XX
Hoàng Đao Phủ cùng bàn với Châu Tuấn:
-Bọn này đc cái đông nhưng mà ngu, anh em mình cứ tẩm dầu đốt mịe cái trường này, thế là xong thôi.
Liền ngay đêm đó lúc quân khủng bố đang ko phòng bị gì thì bị Hoàng Đao Phủ cho người của mình vào phóng hỏa đốt cả khuôn viên đúng lúc trời đang có gió... mấy thằng bị cháy cứ thế mà vừa chạy vừa la như kiến mất tổ.
Mấy thằng phe Hán chém giết cho tới lúc trời mờ sáng mới thấy Trương Lương và Bảo Khê suất đầu lộ diện để thu thập tàn binh và ít tải sản kéo nhau chạy may ra thoát chết.
Đang gặp thì gặp phải một tay ko biết từ đâu tới chơi toàn bộ đỏ nhìn rất ***e, đàn em của nó cũng màu đỏ luôn. Đảng hàng vàng mà gặp hàng đỏ phen này chắc khó sống nổi...
Bị chặn quả này đảng khủng bố vàng kinh hồn bạt vía, thằng thì chết, thằng ôm cái đầu keo mới nhuộm chạy ko còn một mảnh vải...
Vị đại ca vừa chơi cả bộ đỏ ***e cùng đàn em tới kia chính là công tử Tào Tháo tự xưng là Mạnh Đại Ca Đức Độ
Trước kia Tào Tháo ở với cha ruột nhà rất nghèo có tên là Hậ Hầu Tung, nay sau khi cha chết Tào Tháo về ở cùng mẹ với chồng mới tức cha của Tào Tháo bây giờ tên là Tào Tung nên từ lúc đó mới Tháo mới đổi sang họ Tào.
Thời nhỏ Tháo vốn là một dân chơi có hạng, chuyên đi đường quậy phá, ban đêm ko để cho ai ngon giấc vì tiếng còi xe máy và tiếng dồ ga đing tai nhức óc nên rất nhiều lần bị chú mắch với cha vốn là một doanh nhân nổi tiếng buôn lậu quở mắng.... bởi vậy Tào Tháo rất hận chú mình.
Có lần Tháo đã nghĩ ra một cách trừ khử chú mình. Y lôi đàn em đến tận nhà chú trừ khử rồi sau đó lại nói với cha rằng tận mắt thấy có ng giết chú vì ân oán giang hồ, sau đó lại đi giết ng mà nói với cha là giết đc kẻ hại chú mình...
Có lần cha Tào Tháo đưa y đến cho một vị đại ca khét tiếng trong giới xã hội đen coi mặt, tên này thấy Tháo thì liền nói:
-Thằng này ko phải tay mơ, trước mặt anh nó là con ngoan, nhưng thực tâm lại gian trá khó lường....
Nghe như vậy Tào Tung không biết làm thế nào hơn... giờ nghĩ lại chuyện ng em bị chết cũng đã muộn rồi, với lại ko có chứng cứ gì để buộc tội cho Tháo, tất cả suy cho cùng cũng chỉ là những lời suy đoán từ một tay anh chị đã gác kiếm.
Tháo thấy ko ai bắt lỗi đc mình nữa thì bắt đầu quay sang bắt lỗi kẻ khác. Trong băng của Tháo có trang bị 5 laọi đồ gồm súng, dao, kiếm, xích, côn... bất cứ ai ko làm vừa lòng hắn thì hắn dùng một trong 5 thứ này để diệt trừ. Ngay cả chú của cảnh sát phường này còn bị Tháo dùng Côn bổ vỡ sọ chỉ vì một lần hắn phạt Tháo tội đi xe trái tốc độ. Vì thế người ta sợ Tháo ngày càng nhiều.
Nay nghe có đảng khủng bố vàng gây loạn, Tào Tháo liền muốn có một chân trong cuộc chiến đẫm máu này.
Lúc đến nơi gặp Trương Lương và Trương Bảo bị đốt mà đánh thua chạy liểng xiểng. Tháo nhân cơ hội này mà xông vào đâm chết hơn 1 vạn thằng. Trương Lương và Trương Bảo gặp thế cùng đành mở đường máu phóng hết tốc lúc mới thoát đc khỏi vòng vây. Tào Tháo ra mắt chào hỏi Hoàng Đao Phủ và Trâu Bò Tĩnh cho xong vì cũng có chút nể hai tay này rồi phóng xe chiến cùng đàn em đi lùng bắt Trương Lương và Trương Bảo.
Hoàng Cảnh Sát nói:
-Hai thằng này bị đốt như hai con ch'o thui thế nảo cũng tởn vãi đa'i ra quần, chắc là nó đi cầu cứu thằng anh Trương Giác. bọn mày hãy lập tưc lên đường tới chỗ anh Lư tiên sinh.
Huyền Đức đưa anh em trở về ko hiểu thế nào lại gặp Lư Tiên sinh bị công an bắt đi tay bị còng vô còng số 8. Thất kinh Huyền đại ca của chúng ta liền lại hỏi cho ra đầu đuôi sự việc thì Lư tiên sinh nói:
-Tao vây Trương Giác sắp tóm đc nó đến nơi thì trên Phương họ cử một thằng tên là Tả Phong tự Thổ Tả. Nó đòi ăn hối lộ nhưng tao đây cả đời ăn hối lộ đứa khác chứ đe'u để thằng nào ăn hối lộ lại mình. Nó tức giận nên với về phường vu tội tao ăn hội lộ tham ô của dân nên giờ mới bị giải đi. Còn bây giờ trên quận họ gửi xuống một thằng mới để tiếp quản vụ này... nó tên là.. Đổng Trác.
Trương phi nghe thấy vô lý nên toan rút phóng đâm chết mấy thằng côn an cho bõ tức thì bị Lưu Bị can lại mà nói:
-Ăn hối lộ thì bị bắt là phải rồi, anh em mình ko nên giết cảnh sát làm gì cho mạng tội, cứ để bọn nó áp tải thẳng Lư Thực đi cho rồi, cũng may là anh còn chưa câu kết với nó ăn hối lộ...
Trương nghe cũng hợp lý nên đành thôi thì Vân Trường lại nhắc:
-Nó đi rồi anh em biết nhận tiền của ai đây ? hay quay lại về trường làm bảo kê với chấn tiền học sinh sống qua ngày cho rồi.
Huyền Đức bằng lòng và cùng với hai thằng em quay về trường tiếp tục sự nghiệp đầu gấu khi xưa... chưa đi hết đường thì gặp một thằng vừa kéo đàn em rất đông vừa lùa một người mà hò hét:
-Tao là Tê khủng bố... mày có mà chạy đằng trời!!!
Huyền Đức thấy vậy liền vung hai thanh tống lên mà quát:
-Chính nó là Trương Giác... anh em vào tham chiến với bọn nó ngay
Nói rồi kéo anh em xông vào đánh nhau túi bụi. Lúc bấy giờ Trương Giác đã đánh bại Đổng Trác mà truy kích rất máu nhưng ko ngờ lại gặp phải đám học sinh cá biệt Huyền Đức ở đây, đàn em bị đánh ko biết đường nào mà chạy nên tán loạn xe cộ đâm như đúng rồi, bị Huyền Đức chém giết một hồi bọn này sợ quá cắm đầu chạy xe hơn 50 cây số.
Cứu đc Đổng Trác về căn cứ, sau khi biết đc ba anh em nọ toàn là đám học sinh lưu manh Trác ra điều ta đây là công an trên quận gửi xuống nên làm mặt khinh bỉ...
Huyền Đức thấy vậy thì nham hiểm ko nói gì nhưng PHi Hành thì mặt đỏ lừ lừ...:
-Anh cứ để em, thằng này em phải cho nó một nhát.
....hết chương 1/120 >:))
nó có chút bôi xấu nhưng ko cụ thể một người nên post vô box nói xấu mình cảm thấy ko thích hợp
ko giống chuyện bình thường nhưng nó chũng chẳng ngây cười đc nên cũng chẳng nên post vào box chuyện cười
lẽ ra nên post vào box của truyện nhưng suy cho cùng nó vốn là một truyện ko nghiêm túc nên cũng ko thể post ở đó đc
LR trước giờ hay post bài ở box này nên mạn phép xin đc tiếp tục post truyện ở đây mặc dù khắc với trước kia nó chẳng đáng buồn chút nào
1/ Kết nghĩa anh em đập tan băng đảng
Trong thiên hà X có một hành tinh Y,trong hành tin Y lại có châu lục Z, ở châu lục Z ấy có một quốc gia rất lớn, nó lớn gấp nhiều lần nước Việt Nam đó là Trung Quốc
Chuyện giang hồ chia bè rẽ phái đánh đạp xâm chiếm từng mảnh đất của nhau là đặc trưng của nơi này, lúc ấy cảnh sát ko thể áp đảo đc mà chỉ có thể tỏ ra cõ chút ngang cơ... đó là vào năm.... ( viết bằng chữ ) một nghìn không trăm không có :P
sau một thời kì chinh chiến kéo dài, cảnh sát bất lực, xã hội đen tuôn trào, đã đến lúc có thêm một thế lực nữa nổi lên đó là nhân dân Trung Hoa
Sau khi Tần đại ca thoát đc khỏi sự hành thích của Tam hào kiệt, lúc bấy giờ thế lực của Tần lại bị nhân dân khởi quân diệt vong để cho hai thế lực nhà họ Hán và nhà họ Sở ( tức sở khanh) quần hùng với nhau. Và cuối cùng sau một vài sự kiện bê bối nhà họ Sở buộc phải thoái lui vì đến 1/2 dân số Trung Hoa đều thù nhau với thằng này mà liên kết về phe nhà họ Hán, đó là chị em phụ nữ.
Sau nhiều đời cai trị giang hồ. Kẻ hiện đang nắm quyền thống trị là Hoàn Đế đại ca. Thằng này vốn ngu nên đã nghe lời xúi dục của đám con gái tay chân mà thẳng tay tàn sát anh em trong bang. Tình hình càng lúc càng rối ren, khi ấy chỉ có hai người đủ bản để một lòng trung nghĩa và giải quyết các vụ khiếu kiện, nợ nần, đút lót, buôn lậu, làm ăn trái nguyên tắc của công ty. Nhưng suy cho cùng vẫn bị đám đàn bà kia kill thẳng tay ko tiếc, bởi chúng muốn thiên hạ này là của đàn bà, những kẻ từng giúp Hán đại ca gây chuyện mà đc như bây giờ ( đc thắp nhang hàng ngày, khổ nỗi bọn này ăn bớt tiền mua nhang để còn đi nhậu nên đem hương muỗi về thắp cho ông họ Hán )
Cũng có vài người đi mắch với Hoàn Đế đại ca về vụ chúng thắp nhang muỗi cho tổ tiên của ông, nhưng Hoàn Đế đại ca lại cho rằng toàn lời xằng bậy nhằm chia rẽ cộng thêm tội bôi nhọ tổ tiên với vu oan cho người khác, tất cả những người này đều bị trói thả trôi sông ko chút thương tiếc, còn gia đình cũng ko chừa một ai sống sót. Cho nên bây giờ ko còn ai dám xì ra một vụ gì do đám đàn bà làm nữa.
Năm Kiến Ninh thứ không :P
Thắng tư ngày dăm trong bang có chào đón thêm một em nữa mới gia nhập. Trước giờ bọn tì thị phục vụ đại ca gồm có chín con tự xưng là cửu long công chúa, nay thêm một nữa gọi là thập hổ nhà Thổ.
Sau khi con này gia nhập vào thì trong cái bang này xảy ra lắm vụ việc mà chước đây thi thoảng mới có. Ví dụ điển hình như là cái vụ Hoàn Đế đại ca suýt nữa ngồi phải một con rắn đang nằm trong ghế sa lông, nó mà đớp cho một nhát là die. Sau đó lại đến vụ đại ca vừa tắm xong bước ra khỏi cửa thì có đứa nào bẫy sẵn cây quạt máy ở đó tý nữa thì lăn đùng ra cảm lạnh. Chưa hết, còn vụ thủng đáy bể bơi trên tầng thượng làm nước tuôn trào cuốn theo bao anh em trong nhà nghỉ bay thẳng ra hồ nuôi cá sấu trong công viên gần đó. Khiếp nhất là lần đại ca đi ăn trứng vịt lộn con đực thì lúc đạp ra bên trong lại là con cái, đại canooir điên toan chém chết cái thằng chủ quán thì ko ngờ thằng này chẳng phải tay mơ, bị nó quang cho cả cái nồi luộc trứng vào mặt, chuyến ấy đại ca phải sang USD để phẫu thuật lại khuôn mặt. Trên đường tàu bay sang đó lại bị một đàn bồ câu bay vào cánh quạt làm rơi máy bay, cũng may là anh nhảy dù thoát thân.
Trong một buổi họp các anh em còn sót lại trong bang đại ca liền hỏi :
- Tại sao chỉ trong thời gian vài tháng mà lại có đến lắm điều ngở đến như vậy ?
Nhị đại ca Lang Thái Ung bèn nói ngay :
- Em đã cử nhiều người theo dõi con ả mới vào nhưng những người ra đi đều ko thấy quay trở về. Đích thị là có âm mưu gì đây, anh nên cẩn thận thì hơn.
Nghe nói vậy đại ca chỉ biết thở dài dồi vào buồn thay quần áo đi chơi với các em.
Bấy giờ Tào Thị Tiết đứng nghe lỏm đằng sau thì tức lắm, bèn bàn với các chị em vu oan cho cho Thái Ung đã ăn bớt số hàng lậu tháng này và đưa Thái Ung về gác kiếm khỏi giang hồ sau đó bọn chúng sẽ tìm đến tận nhà Thái Ung ở Điền Lý để xóa sổ cả gia đình nhằm ngừa hậu họa về sau.
Đại ca nhu nhược, tin dùng một đám đàn bà, mọi chuyện làm ăn đều giao cho chúng làm tất, làm ăn ra sao ăn lãi như thế nào đều do một tay chúng quyết định.
Băng đảng ngày càng hư nát, lòng dạ anh em trong bang dường như muốn nổi loạn, các thế lực đã quy hàng trước đây lợi dụng cơ hội này lại khếch trương thế lực như ong vỡ tổ.
Bấy giờ ở Cự Lộc có ba anh em họ Trương tên là Trương giác tự Tê Giác cùng hai em là Trương Lương tự Tuân Úc và em út là Trương Bảo, dân giang hồ vẫn hay gọi là anh Trương bảo kê.
Trương Giác thi tốt nghiệp cấp ba hỏng, ko xin đc việc làm, chán đời đi buôn bán ma túy. Một lần vào núi giao hàng y gặp đc một ông lão mắt xanh tóc vàng mặt đỏ như vừa ăn đấm nhìn đích thị là dân đầu gấu bên Mỹ lạc sang đây. Tên này đang vừa bò vừa lết hấp hối nói tiếng tàu lắp bắp :
- Nị sắp chết òi, Nị bị tụi nó way, trước khi die Nị muốn nhờ chú trả thù cho Nị. Đây nà pản đồ mật đạo, đi theo nó Ngộ sẽ tìm đc kho vũ khí hạt nhân Nị giấu trong đó, nếu kích hoạt ko khóe sẽ lĩnh lấy hậu quả ko nhỏ.....
Trương Giác cầm lấy tấm bản đồ cảm ơn rồi hỏi tên vị anh chị này
-Nị chính là Bush đây.... nói rồi tắt thở
Trưong Giác có đc tấm bản đồ đó ngày đêm lùng sục tìm cho ra kho hạt nhân, cẳng bao lâu đã tìm đc và phá tan một quả đồi để ra uy với thiên hạ rồi tự xưng là Tê Giác đại ca
Vào thắng giêng năm Trung Bình thứ không :P, có bệnh AIDS nổi lên lan rộng khắp vùng. Trương Giắc đem một vật bằng sao su dẻo tìm đc khá nhiều trong kho hạt nhân đc để dưới giữa hai bộ hài cốt đang quấn vào nhau chết khô ở đó đem phân phát cho các anh em trong nhà Thổ. Tất cả vì cảm tạ mà đi theo Trương Giác, tên này phân phát cho mỗi thằng một chút vũ khí bom đạn mà tản ra khăp nơi
Rần Rần trong giới gaing hồ đồn ầm lên vì những vụ đanh mìn của Trương Giác cũng như việc hắn ngăn ngừa dich bệnh lây lan nên rủ nhau về theo chân hắn ngày càng đông thêm.
Trương Giác đem tất cả huynh đệ của mình chia làm ba mươi sáu phường có hơn một vạn nhân, rồi cử ra một thằng để cai quản, còn Trương Giác là ông trùm cai trị cả ba mươi sáu phường đó.
Chưa hết, Giắc còn phao ngôn rằng "Thế gian này sẽ bị diệt vong bởi sự cẩu thả trần tục trong việc giải trí ở nhà thổ, còn lại thời đại của ta, những kẻ biết sử dụng cái bọc bằng cao su" ai muốn sau này hưởng phúc thì cứ nhẳm tên ta mà thờ.
Họ Trương đã có ý cai trị giang hồ nên đã cửa người vào làm nội gián trong bang nhà Hán
Trương Giác lại bàn với hai người em rằng :
-Cái khó đạt đc nhất là quân số. Nay tụi nó theo mình rồi, phải tranh thủ cơ hội mà lật đổ bọn kia, lúc ấy chúng ta sẽ cai trị một cõi....
Rồi trương Giác liền sắm đồng Phục cho anh em gồm : áo vàng, mũ vàng, xe Mẹc vàng, giầy vàng, tất vàng, tóc vàng, răng vàng, nhẫn vàng, khuyên vàng, vòng vàng, cái gì cũng vàng hết.... (nhuộm màu thôi, đừng nhầm là vàng xịn)
Rồi Giác sai một thằng đàn em đưa mật thư đút lót cho Phong Tư bên Hán, nhưng do thằng này ko thích ba cái chuyện đút lót nên chỉ cầm tiền mà ko giúp Giác, lại còn báo thẳng cho đại ca biết âm mưu của Giác.
Thế là công việc của Giác bị bại lộ nên phải rút lui, còn đại ca nhà Hán liền sai cánh tay mặt của mình Hà Anh Tiến gọi tắt là Hà Tiến cầm súng đem sử cả nhà Phong Tư.
Trương Giác thấy vậy liền khởi quân tự xưng là đội quân Tê Giác với hai em là Tuân Úc và Trương bảo kê đc gọi tên mới là Cơm Khê.
Lại rêu rao với anh em trong giang hồ rằng :
-Nay thời của bọn Hán đã hết, hãy thuận theo ý trời mà theo ta đổ máu một trận để an lộc về sau.
Thế là bốn phướng có hơn năm trăm vạn tay đầu gấu mặc đồng phục đi theo Tê Tê đại ca kéo người đi đánh bang nhà Hán, anh em bên này vừa nghe tiếng xe máy đã chạy dài.
Hà Anh Tiến liền có ý bảo đàn anh là Hoán Đế đại ca cấp tốc phone di động, gửi tin nhắn cho tất cả các anh em ở các phường các phố tìm cách ngăn cản đám nổi loạn này. Đồng thời sai ba tên tay sai là Trung Sài Lang Lư Thực, Đao Phủ Tung và Trâu Bò Tuấn dẫn ba đội tinh nhuê chia làm ba đương đi đổ máu một phen.
Bấy giờ quân của Tê Tê do hắn cầm đầu kéo thẳng đến U Biếu xâm lấn. Cảnh sát phường là Lưu Yên vốn dòng quý tộc ở đất Cảnh Lăng, vùng Giang Hạ là con cháu của Lỗ Cung Đại Ca nhà Hán (đã ngồi trên bàn thờ)
Lưu Yên thấy tình thế cấp bách liền tập hợp anh em trong Huyện Úy Trâu Tĩnh tự là Trâu Bò để mà bàn bạc.
Trâu Bò nói :
- Quân nó đông như lũ lụt, anh em ta ko thể ngăn trở nổi, anh nên triệu tập thêm anh em thì mới giữ nổi phường này.
Lưu Yên nghe lời liền treo bảng khắp nơi tập hợp anh em (ai tham gia cho tiền)
Ngày kia văn bản đến Trác huyện, dân số ra xem ko ít,. Trong đám đó có một tên bán chiếu, trước giờ lầm lì ít nói. Có lần đi bán ma túy giấu trong chiếu về đêm ko may bị công an bắt về tra tấn hỏi là hàng của ai nhưng tên này nhất định nói, trong lần ấy đã bị tra tấn ( véo tai) đến nỗi tai dài tới nách. Cuối cùng thì đc ông chú Lưu Yên vốn là chủ ở Sỏ ra nói tăng lương cho bọn đàn em nên thằng này mới đc tha. Vì là cháu của Lưu Yên nên nó cũng là con cháu của Hán đại ca ngày xưa.
Do phải ở đây bán chiếu là do ngày xưa cha y một lần ko may châm thuốc làm cháy dâu của anh mình tức đại ca đương thời nên mới bị tay này đuổi đi chi quy ẩn giang hồ ở vùng Trác huyện làm nghề bán chiếu.'
Tên nó là Lưu Bị tự là huyền đức, mấy đứa đàn em cùng bán đậu xanh và mổ lợn gọi là anh Lưu Manh đại ca.
Lưu Bị cha mất sớm ( ức quá mà chết ) thờ mẹ có hiếu, ko chơi bời gì cả, cứ đi bán chiếu về là chỉ kiếm tiền mua truyện tranh về đọc, để kiếm thêm tiền Lưu thường ngoài bán chiếu ngoài đường còn đi đóng dép trong nhà ở thôn Châu Lang, phía sau nhà có một cây dâu rất lớn nhìn dị thường như chiếc lọng vậy
Mấy đứa dân chơi đi qua thường nói:
-Nhà này ắt sau này sinh ra tên Trùm
Còn nhỏ Huyền Đức thường chơi với mấy em trong xóm, nó thường cưỡi cái lọng mà nói:
- Tao đi sh dyland tụi mày là gái muốn tiền thì lên
Lúc ấy ông chú Lưu Yên thấy vậy liền nói:
-Đc, thằng này trông thế mà khá
Thấy nhà cháu mình nghèo phải đi giấu ma túy đem bán, mõi lần bị đám đàn em của Yên bắt đc rồi thả tụi nó đều bắt Yên cuối tháng tăng lương. Thấy vậy Yên thật ko lấy làm yên tâm nên mới tìm cách cho Huyền Đức ăn học tử tế đi sau này vào làm cảnh sát dưới chướng của chú. Sau này Huyền Đức đc cho đi du học, đc thụ giáo vài chiêu với Trịnh Huyền võ sư và Lư THực đánh kiểu đường phố. Rồi lại kết bạn dao du với Công Tôn Toản vốn là học sinh cá biệt trong trường.
Đến nay Huyền Đức đã đc 18 tuổi, sau khi đọc bản chiêu gọi anh em trong giang hồ hợp sức với cảnh sát đánh phản động có thưởng của Lưu Yên, Huyền Đức liền chẹp môi.
Bỗng đằng sau có người nói lớn :
-Mài khố rách sao ko đi đánh nhau cùng cảnh sát mà chút tiền tiêu, lại còn đứng đây chẹp môi, tháng vừa rồi me. ko cho tiền tiêu nên nhà mổ heo như tao còn phải đi tự lực kiếm tiền ăn chơi đây này.....!
Huyền Đức quay đầu lại thì thấy một học sinh cỡ bằng tuổi to béo, vừa nói vút vừa mút kem, trông bẩn nhưng đc cái tướng rất tợn, Huyền Đức mới chuyển trường nên chưa quen biết hết bạn bè liền hỏi tên họ.
Người ấy liền đáp :
-Tao cùng họ với Trương Giác khét tiếng tên là Phi, mấy thằng đàn em thường gọi là anh Phi Hành Tỏi, mày học sinh mới hay sao mà ko biết tiếng tăm của tao trong cái trường này ? Đầu gấu đó à nha.
Huyền Đức đáp lại :
-Còn tao thuộc dòng của Hán đại ca, thấy bên nó cùng Trương Giác tính lật đổ thời của họ nhà tao mà bên này chỉ biết chiêu binh quèn thì ko thể làm việc lớn nên mới chán đời mà chẹp môi ! Mày nghe cho dõ.... Hán đại ca à nha.
Phi Tỏi nói :
Trời ! anh dòng Hán hả ? chết thật, em xin lỗi. Nói cho anh biết, em là em hâm mộ lắm, ko ngờ giờ lại gặp đc người dòng Hán như anh ở đây. Vậy xin cho em bái làm Đại ca ^^
Huyền Đức thấy vậy đắc trí nói :
-Được, tao với mày thành hai thằng đầu tiên nổi lên lập thành một băng, bây giờ anh em vào quán nước nói chuyện bàn kế dụ người, ok.
Trong lúc hai người đang nói chuyện say xưa thì có một người mặt đỏ như bợm nhậu, mắt xếch, đạp xe gánh hai bao tải đậu xanh dừng lại vào quán kêu la om xòm:
- Đem trà đá nhân trần ra đây để ta uống giải khát để ngày mai còn lên đường đạp địch.
Huyền Đức thấy vậy liền đoán ngầm ra ý tên này cũng giống mình nên liền tiếp cận dụ dỗ gia nhập tân bang phái và hỏi tên họ:
Người ấy đáp:
-Tôi họ Quan tên Vũ, tự Vân Trường, nhà ở tình Hà Đông, trong một lần đạp xe đi bán đậu xanh vô tình cán chết một bà già, bị công an truy nã nên phải trốn sang đây
Huyền đức thấy vậy liền tấm tắc:
-Waaa... Đạp xe gánh hai bao tải bự như vầy mà cán đc chết người (khen đểu) muốn thành công trong mai sau phải trông cậy vào những người như cậu. Sau sân trường có cây hoa đòa nở rất đẹp, chi bằng chúng ta đến đó kết nghĩa giang hồ, ok
Hành Tỏi và Vân Trường đồng thanh khen hay nên cả bọn liền kéo nhau đi chuẩn bị vài ba cút rượu với nồi gà thêm mấy bát tiết canh để anh em cùng nhậu một bữa ra trò
Ăn uống no say xong, đem so tuổi xem ai làm anh thì thấy Huyền Đức đi học muộn nên đc làm anh, Vân Trường lưu ban đc làm thứ, Riêng PHi Hành con ngoan trò giỏi chưa đúp lớp năm năm nên an phận làm út.
Kết nghĩa anh em xong ba đứa đi tập hợp đồng đảng trong trường lại để quân số đông lên rồi lại cùng nhau trè chén một bữa ra trò, ăn xong thằng nào thằng nấy béo như con lợn ko nhấc người lên đc
Lúc này Lưu Manh lại lo anh em thì khá đồng rồi, chỉ gặp một trở ngại là ko đủ xe máy để cả bọn đi lùa gái đi chơi.
Trong lúc lo tính thì có người nói:
-Đại ca yên tâm, em là em lo đc tất. Hôm nọ em mới mở đc két của ông bà già, để chuyến này về cậy tủ moi một đống ra để sắm xe đạp cho anh em, riêng ba anh cầm trịch em sắm cho xe máy ngon mà cưỡi (lên Lạng Sơn mua hàng lậu cho rẻ)
Hôm đó để bày tỏ thành ý. Đàn em Tô Song rủ thằng anh họ là Trương Thế Bình tự gọi là Trương Thế Bành Chướng ra uy tiền rất nhiều, xin nhập bọ để sắm thêm cho anh em tông, kiếm nhật, súng ngắn, dao..v.v..
Bữa đấy anh em cùng nhau đi săm sửa, Huyền Đức rắt liền một lúc hai con tông để cho oai, Vân Trường cầm dao chặt đá, Phi Hành chơi phóng...
Anh em đc năm trăm thằng vác gậy gộc vũ khí cưỡi xe đạp, xe thồ, xe xích lô, xe máy.... chưa đủ tiến ko dám sắm ô tô đến trước cổng cảnh sát
Nhìn thấy ác chiến, Lưu Yên liền hỏi tên họ hai thằng đi bên cạnh Huyền Đức hỏi chuyện gì thì đc chúng trình báo là đi lạp băng liên kết cảnh sát để đạp bọn khủng bố thôi.
Đc vài hôm sau thì có người send tin nhắn cho biết quân khủng bố có thằng tên là Trình Viễn Chí tự xưng là Trình Độ Chí kéo đến quấy nhiễu Trác Quận
Lưu Yên liền sai Trâu Bò Tĩnh dẫn ba thằng anh em Huyền Đức cùng đàn em đi tiên phong xem thực lực đám học sinh cá biệt này thế nào. Huyền Đức ko ngần ngại phóng SH tay cầm hai tông ko thèm giữ tay lái xông ra địch nhau. Bên cạnh có Vân Trường và Phi Hành yểm trợ.
Huyền Đức Quát:
-Mau mà biết điều xuống hàng cho sớm đi ku
Trình Viễn Chí nổi giận liền sai đàn em Đặng Mậu ra chọi nhau với Lưu Bị. Đặng Mậu vừa mới cưỡi xe phóng ra chưa kịp rút đồ thì bị Trương Phi Phóng xe lại đâm ngay một nhát Phóng té lộn nhào.
Thấy vậy Trình Viễn Chí múa dao tiến tới trên con SH trả thù cho đàn em. Nhưng chưa kịp ra tay thì bị Vân Trường cầm dap chặt đá bổ vỡ sọ lăn quay ra chết. Lưu bị phóng xe lượn vài vòng hù chơi cũng đủ đổ đám hỗn độn kia ù té chạy. Thằng nào chạy ko kịp thì đầu hàng vô tội vạ.
sáng hôm sau lại nhận đc tin bọn khủng bố cậy đông người đến Thanh Châu uy hiếp. Thằng cảnh sát phường bên Thanh Châu sợ quá send tin nhắn cầu cứu lưu Yên cho Huyền Đức đến dĩ độc trị độc ( tức gấu trị gấu, cảnh sát ngồi xem)
Lưu Yên liền phái băng nhóm học sinh đầu gấu đi đến thương lương tiền nong với người bên Thanh Châu.
Lưu Bị nói:
-Giặc nó đông thì phải kiếm thật nhiều tiền phụ cấp cho anh em ở đây. Chỉ cần ông có cái phong bì tương đối dầy là chuyện gì cũng xong.
Quân khủng bố thấy quân học sinh của Lưu Bị tới liền chia làm 3 nhóm xe máy, xe đạp, xe xích lô bao vây. Huyền Đức thất ít người địch ko đc liền cho rút quân 30km rồi nói với hai thằng em:
-Hai chú rắt theo mỗi đứa 100 thằng rồi chặn ở hai đầu ngã tư, anh ở giữa nghênh đich từ đầu kia vào giữa rồi các chú cứ thế mà thịt.
Ngày hôm sau đang đánh Huyền Đức giả thua chạy về phía ngã tư. Tưởng mình đắc thế quân khủng bố đuổi theo đến chân cột đèn đỏ thì bị hai em của Lưu Bị xông ra lùa thừa sống thiếu chết một phen. bọn chúng hoảng loạng vất xe lại mà chạy bộ. Thắng đc trận này xong Huyền Đức về báo đã đuổi đc khủng bố ra khỏi phường Thanh Châu yêu cầu ông cảnh sát phường đưa phong bì cho anh em tẩm bổ hồi phục sức lực cho....
Trong bữa nhậu khao thưởng Huyền Đức nói:
-Gần đây nghe nói Lư Thực mải đánh nhau với Trương Giác mà quên ăn hối lộ, Bị tôi xưa có thỉnh giáo Lư tiên sinh nay muốn đến giup ân sư một phen coi như kiếm thêm chút lời.
Châu Tĩnh nghe bùi tai liền dặn dò Lưu Bị sang đó ăn hội hôi với Lư Thực thì nhớ để chỗ cho mình.
Huyền Đức liền lên đường tới Quảng Tôn ra mắt Lư tiên sinh nói dõ tâm tình của mình. Lưu Thực nghe vậy chột dạ đành ngật đầu tạm đồng ý.
Bấy giờ Trương Giác có mười lăm vạn quân chia ra quấy nhiễu nhiều chỗ. Riêng phần Trước Giác giữ năm vạn gọi là phòng thân, hiện còn đang cà nhau với Quảng Tôn chưa phân đc thắng bại.
Lư tiên sinh bảo với Huyền Đức:
-Nay Trương Giác còn đang bị tao vây ở đây chưa thể làm gì đc, nhưng hai thằng đệ của nó là Trương lương và Bảo Cơm Khê lại đang quấy nhiễu đám con gái đi đường bên Dĩnh Xuyên, hiện đang đối mặt với Hoàng Đao Phủ và Trâu Bò Tuấn. Nếu bọn nó thắng thì đàn bà con gái nơi này khó qua đc cái ải.... -_-!" .. Hèm, vậy người dãy làm ngay một chuyến cùng với 1 ngàn đàn em của ta đến đó xem tình hình giờ thế thế nào trước đã, rồi sau đó chúng ta tính sau.
Huyền Đức lãnh mệnh đi hết ngày đêm tới Dĩnh Xuyên vừa đi vừa ngủ gà ngủ gật -_T.
Bấy giờ tới nơi thì hay tình hình Hoàng Đao Phủ và Trâu Bò Tuấn đang đánh chém với mấy thằng khủng bố, bên kia xài hết đạn dược nên túng thế núp vào phía sau khuôn viên của nhà trường XX
Hoàng Đao Phủ cùng bàn với Châu Tuấn:
-Bọn này đc cái đông nhưng mà ngu, anh em mình cứ tẩm dầu đốt mịe cái trường này, thế là xong thôi.
Liền ngay đêm đó lúc quân khủng bố đang ko phòng bị gì thì bị Hoàng Đao Phủ cho người của mình vào phóng hỏa đốt cả khuôn viên đúng lúc trời đang có gió... mấy thằng bị cháy cứ thế mà vừa chạy vừa la như kiến mất tổ.
Mấy thằng phe Hán chém giết cho tới lúc trời mờ sáng mới thấy Trương Lương và Bảo Khê suất đầu lộ diện để thu thập tàn binh và ít tải sản kéo nhau chạy may ra thoát chết.
Đang gặp thì gặp phải một tay ko biết từ đâu tới chơi toàn bộ đỏ nhìn rất ***e, đàn em của nó cũng màu đỏ luôn. Đảng hàng vàng mà gặp hàng đỏ phen này chắc khó sống nổi...
Bị chặn quả này đảng khủng bố vàng kinh hồn bạt vía, thằng thì chết, thằng ôm cái đầu keo mới nhuộm chạy ko còn một mảnh vải...
Vị đại ca vừa chơi cả bộ đỏ ***e cùng đàn em tới kia chính là công tử Tào Tháo tự xưng là Mạnh Đại Ca Đức Độ
Trước kia Tào Tháo ở với cha ruột nhà rất nghèo có tên là Hậ Hầu Tung, nay sau khi cha chết Tào Tháo về ở cùng mẹ với chồng mới tức cha của Tào Tháo bây giờ tên là Tào Tung nên từ lúc đó mới Tháo mới đổi sang họ Tào.
Thời nhỏ Tháo vốn là một dân chơi có hạng, chuyên đi đường quậy phá, ban đêm ko để cho ai ngon giấc vì tiếng còi xe máy và tiếng dồ ga đing tai nhức óc nên rất nhiều lần bị chú mắch với cha vốn là một doanh nhân nổi tiếng buôn lậu quở mắng.... bởi vậy Tào Tháo rất hận chú mình.
Có lần Tháo đã nghĩ ra một cách trừ khử chú mình. Y lôi đàn em đến tận nhà chú trừ khử rồi sau đó lại nói với cha rằng tận mắt thấy có ng giết chú vì ân oán giang hồ, sau đó lại đi giết ng mà nói với cha là giết đc kẻ hại chú mình...
Có lần cha Tào Tháo đưa y đến cho một vị đại ca khét tiếng trong giới xã hội đen coi mặt, tên này thấy Tháo thì liền nói:
-Thằng này ko phải tay mơ, trước mặt anh nó là con ngoan, nhưng thực tâm lại gian trá khó lường....
Nghe như vậy Tào Tung không biết làm thế nào hơn... giờ nghĩ lại chuyện ng em bị chết cũng đã muộn rồi, với lại ko có chứng cứ gì để buộc tội cho Tháo, tất cả suy cho cùng cũng chỉ là những lời suy đoán từ một tay anh chị đã gác kiếm.
Tháo thấy ko ai bắt lỗi đc mình nữa thì bắt đầu quay sang bắt lỗi kẻ khác. Trong băng của Tháo có trang bị 5 laọi đồ gồm súng, dao, kiếm, xích, côn... bất cứ ai ko làm vừa lòng hắn thì hắn dùng một trong 5 thứ này để diệt trừ. Ngay cả chú của cảnh sát phường này còn bị Tháo dùng Côn bổ vỡ sọ chỉ vì một lần hắn phạt Tháo tội đi xe trái tốc độ. Vì thế người ta sợ Tháo ngày càng nhiều.
Nay nghe có đảng khủng bố vàng gây loạn, Tào Tháo liền muốn có một chân trong cuộc chiến đẫm máu này.
Lúc đến nơi gặp Trương Lương và Trương Bảo bị đốt mà đánh thua chạy liểng xiểng. Tháo nhân cơ hội này mà xông vào đâm chết hơn 1 vạn thằng. Trương Lương và Trương Bảo gặp thế cùng đành mở đường máu phóng hết tốc lúc mới thoát đc khỏi vòng vây. Tào Tháo ra mắt chào hỏi Hoàng Đao Phủ và Trâu Bò Tĩnh cho xong vì cũng có chút nể hai tay này rồi phóng xe chiến cùng đàn em đi lùng bắt Trương Lương và Trương Bảo.
Hoàng Cảnh Sát nói:
-Hai thằng này bị đốt như hai con ch'o thui thế nảo cũng tởn vãi đa'i ra quần, chắc là nó đi cầu cứu thằng anh Trương Giác. bọn mày hãy lập tưc lên đường tới chỗ anh Lư tiên sinh.
Huyền Đức đưa anh em trở về ko hiểu thế nào lại gặp Lư Tiên sinh bị công an bắt đi tay bị còng vô còng số 8. Thất kinh Huyền đại ca của chúng ta liền lại hỏi cho ra đầu đuôi sự việc thì Lư tiên sinh nói:
-Tao vây Trương Giác sắp tóm đc nó đến nơi thì trên Phương họ cử một thằng tên là Tả Phong tự Thổ Tả. Nó đòi ăn hối lộ nhưng tao đây cả đời ăn hối lộ đứa khác chứ đe'u để thằng nào ăn hối lộ lại mình. Nó tức giận nên với về phường vu tội tao ăn hội lộ tham ô của dân nên giờ mới bị giải đi. Còn bây giờ trên quận họ gửi xuống một thằng mới để tiếp quản vụ này... nó tên là.. Đổng Trác.
Trương phi nghe thấy vô lý nên toan rút phóng đâm chết mấy thằng côn an cho bõ tức thì bị Lưu Bị can lại mà nói:
-Ăn hối lộ thì bị bắt là phải rồi, anh em mình ko nên giết cảnh sát làm gì cho mạng tội, cứ để bọn nó áp tải thẳng Lư Thực đi cho rồi, cũng may là anh còn chưa câu kết với nó ăn hối lộ...
Trương nghe cũng hợp lý nên đành thôi thì Vân Trường lại nhắc:
-Nó đi rồi anh em biết nhận tiền của ai đây ? hay quay lại về trường làm bảo kê với chấn tiền học sinh sống qua ngày cho rồi.
Huyền Đức bằng lòng và cùng với hai thằng em quay về trường tiếp tục sự nghiệp đầu gấu khi xưa... chưa đi hết đường thì gặp một thằng vừa kéo đàn em rất đông vừa lùa một người mà hò hét:
-Tao là Tê khủng bố... mày có mà chạy đằng trời!!!
Huyền Đức thấy vậy liền vung hai thanh tống lên mà quát:
-Chính nó là Trương Giác... anh em vào tham chiến với bọn nó ngay
Nói rồi kéo anh em xông vào đánh nhau túi bụi. Lúc bấy giờ Trương Giác đã đánh bại Đổng Trác mà truy kích rất máu nhưng ko ngờ lại gặp phải đám học sinh cá biệt Huyền Đức ở đây, đàn em bị đánh ko biết đường nào mà chạy nên tán loạn xe cộ đâm như đúng rồi, bị Huyền Đức chém giết một hồi bọn này sợ quá cắm đầu chạy xe hơn 50 cây số.
Cứu đc Đổng Trác về căn cứ, sau khi biết đc ba anh em nọ toàn là đám học sinh lưu manh Trác ra điều ta đây là công an trên quận gửi xuống nên làm mặt khinh bỉ...
Huyền Đức thấy vậy thì nham hiểm ko nói gì nhưng PHi Hành thì mặt đỏ lừ lừ...:
-Anh cứ để em, thằng này em phải cho nó một nhát.
....hết chương 1/120 >:))