ndtung13790
30-03-2007, 10:17 AM
Hiếu ken:
Vội vàng em bước đi trên đường đôi chân em đang bước đi nhẹ nhàng, nhẹ nhàng tuyết vẫn rơi trên đầu ,mong sao để được bán được hàng ,nhạt nhòa em giơ tay lên vẫy nụ cười nơi khóe môi,mong sao đêm nay hộp diêm cuối cùng bán ra a ha.
Giữa mùa đông lạnh giá( lê thân xác về đâu)đôi bàn chân lạnh giá(lê bước không ai chở che)và giáng sinh đêm nay(em mong có 1 mái nhà)trời đất vẫn như vậy dịu xoa xót xa( còn 1 hộp diêm cuối cùng)đôi mắt của em ánh lên 1 niềm hạnh phúc ,1đêm giáng sinh an lành em sẽ mặc 1 chiếc áo thật là đẹp cùng 1 người bà của em đón 1 giáng sinh tuyệt vời tuyệt vời ngoài trời đêm tuyết thật dày thì em vẫn cầm bao diêm bàn tay nhỏ bé run run bàn chân lạnh buốt đã không còn cảm giác tại sao trời lạnh mà lòng người còn lạnh không ai đến gần chỉ để hỏi 1 câu em có lạnh không, em nở nụ cười cho tôi 1 niềm biết không tuyết vẫn rơi người vẫn đi bao diêm thì vẫn còn nguyên vẹn,em lạnh tê buốt tấm thân em cần 1 chút hơi ấm
1 câu chuyên về 1 cô bé giữa đêm giáng sinh bàn chân trắng nặng tuyết rơi bao diêm(hiếu ken)
Và có có 1 gia đình nghèo khó(nghèo khó) 1 cô bé bán diêm vẫn ngồi trong đó dòng người đi lại cũng không ai thèm ngó giậm giò đôi chân bé nhỏ ngồi xó cả ngày không bán được 1 que diêm cô bé ơi đêm giao thừa giá rét gió thổi từng cơn cô bé vẫn còn ngồi trong đó,cố tìm được 1 chút hơi ấm xua tan đi tuyết trắng trong những ngày giá lạnh sợ cha về đánh đập cô bé không dám quẹt que để sưởi ấm cho bản thân mình tại sao ,đành đánh liều quẹt 1,2 que và lạnh buốt trong đêm giao thừa thật là nhỏ bé rồi đến que thứ 3 bà hiện ra người mẹ rời xa và được mẹ ru trong đôi bờ má ơi bà đừng đi rồi cất theo tiếng gọi đi về 1 nơi thiên đường đầy cành hoa
God Dog:
Lời đau thương vì số kiếp con người không tình thương tình thương nghĩa chăng bao nhiều lần rồi đây đã khuất đêm gió đông đôi vai lạnh câm,1 cô bé bán diêm đôi chân mùa đông và giá buốt không ai trở tre( không ai trở tre) và em mong có 1 mái nhà( có 1 mái nhà) để em đây sẽ không lạnh đâu( sẽ không lạnh đâu)dù mai sau ta sẽ đi về đi và có có 1 tình yêu và được sống ở nơi chốn thiên đường thế cho em đây 1 đời sáng tươi
Hiếu ken:
Trời đêm tuyết thật dầy nhưng em vẫn cầm bao diêm bàn tay nhỏ bé run run bàn chân lạnh buốt đã không còn cảm giác tại sao trời lạnh mà lòng người còn lạnh,không ai đến gần chỉ để hỏi 1 câu em có lạnh không,em nở nụ cười chỉ mong 1 người nếu không,tuyết vẫn rơi người vẫn đi bao diêm thì vẫn còn nguyên vẹn em lạnh tê buốt tấm thân em cần 1 chút hơi ấm tuyết vẫn rơi em lại như có người gọi mời đôi bàn chân lạnh giá tê buốt ôi xót xa tìm hơi ấm từ những que diêm em tìm niềm tin từ ngọn lửa nhỏ và rồi phép lạ hiện ra khi em đốt que thứ nhất em thấy chất ngất thức ăn là những thứ ngon nhất thật là điều kì diệu,làmem tiêu đi cơn đói,đôi mắt bừng lên xa xôi,em ngước mặt lên trời em thầm cảm ơn 1 lời, dù tiếp đến que thứ 2 sáng rộ lên rực rỡ là 1 cây thông hiện rằng với bao nhiêu là quà tuyết vẫn rơi dầy,nhưng giờ đây em cảm thấy ấm áp em cũng hiểu rằng người dầy đặc ánh sáng nhỏ bé đã cho em thêm niềm tin, rồi đến que thứ 3 là mẹ và bà hiện ra mang em theo vào trong giấc ngủ với nụ cười trên môi thân xác em nằm đó tuyết vẫn rơi người vẫn đi chìm mãi vào trong giấc mộng 1 giấc mộng tuyệt vời
Nhớ Thanks nha
Vội vàng em bước đi trên đường đôi chân em đang bước đi nhẹ nhàng, nhẹ nhàng tuyết vẫn rơi trên đầu ,mong sao để được bán được hàng ,nhạt nhòa em giơ tay lên vẫy nụ cười nơi khóe môi,mong sao đêm nay hộp diêm cuối cùng bán ra a ha.
Giữa mùa đông lạnh giá( lê thân xác về đâu)đôi bàn chân lạnh giá(lê bước không ai chở che)và giáng sinh đêm nay(em mong có 1 mái nhà)trời đất vẫn như vậy dịu xoa xót xa( còn 1 hộp diêm cuối cùng)đôi mắt của em ánh lên 1 niềm hạnh phúc ,1đêm giáng sinh an lành em sẽ mặc 1 chiếc áo thật là đẹp cùng 1 người bà của em đón 1 giáng sinh tuyệt vời tuyệt vời ngoài trời đêm tuyết thật dày thì em vẫn cầm bao diêm bàn tay nhỏ bé run run bàn chân lạnh buốt đã không còn cảm giác tại sao trời lạnh mà lòng người còn lạnh không ai đến gần chỉ để hỏi 1 câu em có lạnh không, em nở nụ cười cho tôi 1 niềm biết không tuyết vẫn rơi người vẫn đi bao diêm thì vẫn còn nguyên vẹn,em lạnh tê buốt tấm thân em cần 1 chút hơi ấm
1 câu chuyên về 1 cô bé giữa đêm giáng sinh bàn chân trắng nặng tuyết rơi bao diêm(hiếu ken)
Và có có 1 gia đình nghèo khó(nghèo khó) 1 cô bé bán diêm vẫn ngồi trong đó dòng người đi lại cũng không ai thèm ngó giậm giò đôi chân bé nhỏ ngồi xó cả ngày không bán được 1 que diêm cô bé ơi đêm giao thừa giá rét gió thổi từng cơn cô bé vẫn còn ngồi trong đó,cố tìm được 1 chút hơi ấm xua tan đi tuyết trắng trong những ngày giá lạnh sợ cha về đánh đập cô bé không dám quẹt que để sưởi ấm cho bản thân mình tại sao ,đành đánh liều quẹt 1,2 que và lạnh buốt trong đêm giao thừa thật là nhỏ bé rồi đến que thứ 3 bà hiện ra người mẹ rời xa và được mẹ ru trong đôi bờ má ơi bà đừng đi rồi cất theo tiếng gọi đi về 1 nơi thiên đường đầy cành hoa
God Dog:
Lời đau thương vì số kiếp con người không tình thương tình thương nghĩa chăng bao nhiều lần rồi đây đã khuất đêm gió đông đôi vai lạnh câm,1 cô bé bán diêm đôi chân mùa đông và giá buốt không ai trở tre( không ai trở tre) và em mong có 1 mái nhà( có 1 mái nhà) để em đây sẽ không lạnh đâu( sẽ không lạnh đâu)dù mai sau ta sẽ đi về đi và có có 1 tình yêu và được sống ở nơi chốn thiên đường thế cho em đây 1 đời sáng tươi
Hiếu ken:
Trời đêm tuyết thật dầy nhưng em vẫn cầm bao diêm bàn tay nhỏ bé run run bàn chân lạnh buốt đã không còn cảm giác tại sao trời lạnh mà lòng người còn lạnh,không ai đến gần chỉ để hỏi 1 câu em có lạnh không,em nở nụ cười chỉ mong 1 người nếu không,tuyết vẫn rơi người vẫn đi bao diêm thì vẫn còn nguyên vẹn em lạnh tê buốt tấm thân em cần 1 chút hơi ấm tuyết vẫn rơi em lại như có người gọi mời đôi bàn chân lạnh giá tê buốt ôi xót xa tìm hơi ấm từ những que diêm em tìm niềm tin từ ngọn lửa nhỏ và rồi phép lạ hiện ra khi em đốt que thứ nhất em thấy chất ngất thức ăn là những thứ ngon nhất thật là điều kì diệu,làmem tiêu đi cơn đói,đôi mắt bừng lên xa xôi,em ngước mặt lên trời em thầm cảm ơn 1 lời, dù tiếp đến que thứ 2 sáng rộ lên rực rỡ là 1 cây thông hiện rằng với bao nhiêu là quà tuyết vẫn rơi dầy,nhưng giờ đây em cảm thấy ấm áp em cũng hiểu rằng người dầy đặc ánh sáng nhỏ bé đã cho em thêm niềm tin, rồi đến que thứ 3 là mẹ và bà hiện ra mang em theo vào trong giấc ngủ với nụ cười trên môi thân xác em nằm đó tuyết vẫn rơi người vẫn đi chìm mãi vào trong giấc mộng 1 giấc mộng tuyệt vời
Nhớ Thanks nha