PDA

View Full Version : con đường tôi đi


Lưu Hàn Băng
30-03-2007, 08:59 PM
:bad_smelly: Tôi đang thế nào đây? Tôi ước đi theo con đường mình chọn nhưng điều đó sẽ phụ lại mong mỏi bố mẹ tôi dành cho tôi,cuộc sống của tôi đã khăc nghiệt lắm rồi,tại sao bây giờ khi đã đậu đại học tôi cũng không dễ thở hơn mà lại khăc nghiệt hơn bao nhiêu lần? Cố gắng,cố gắng nhưng sao không thể.
Một đứa con bất hiếu với bố mẹ,đi ngược lại với mong muốn của bố mẹ từ,nói dối bố mẹ về cuọc sông đích thực để rồi nghe diện của bố mẹ xong chỉ biết khóc,một đứa em gái vô dụng không thể làm được gì để giúp anh trai,chỉ biết đứng ngoài nhìn,mà khóc khi người anh mà mình yêu quý nhất trên đời vùng vẫy không lối thoát,một đứa bạn vô tình vô nghĩa không đủ lý trí để làm theo lời khuyên của bạn bè,phụ lại tất cả lòng tin của bạn bè,một kẻ hèn hạ không dám đối mặt với tình yêu đích thực,một kẻ yếu ớt không đủ dũng cảm để đi tìm cuộc sống đích thực của mình,không đủ can đảm đấu tranh để kéo mình đứng lên,không đủ can đảm để nói thẳng với anh trai bởi không đủ mạnh mẽ để nhìn vào ánh mắt tuyệt vọng của anh,chỉ biết cười khi đứng trước mặt anh để chọc anh vui và vùi mặt khóc khi không còn anh trước mặt
Một kẻ nhu nhược như thế,đáng sống hay chăng?
Tôi ước sao minh thật lạnh lùng không cảm xúc,như thế sẽ không bao giờ phải khóc,ước có đủ mạnh mẽ để vượt qua,có đủ nhẫn tâm để nghiêm khắc với anh trai,nhưng lại không thể,vì sao??????????????:fish2: :boat: :boat: :boat: :boat: :boat: :tho: :tho: :tho: :36_1_41: :36_1_41: :36_1_41: :cloud9: :cloud9: một chiếc lá thả giữa dòng nước nó sẽ trôi không có nghị lực vượt ngược dòng,phải chăng tôi là chiếc lá đó?:clover: :clover: :clover: :clover: :clover: Đọc Quỳnh Dao,tác phẩm Tinh Hà_Dòng sông sao,tôi như cô Tâm Hồng khi còn mất trí nhớ,luôn sống trong thế giới riêng,luôn chìm trong thế giới riêng của mình,không muốn nói chuyện hay tiếp xúc ai cũng như không ai hiểu nổi tôi,mà tôi cũng chẳng muốn nói chuyện với ai cả,tôi ước gì mình có thể chìm trong thế giới ấy mãi mà không phải lo gì đến chuyện tương lai nhưng như thế lại quá ích kỷ sẽ chỉ làm bố mẹ thêm đau lòng anh trai thêm thất vọng,nhưng không ai có thể hiểu tôi cả,cũng không ai hiểu được khoảng đen trong tôi,bởi nó quá phức tạp,quá rắc rối:36_3_12: :36_3_12: :36_3_12: :36_3_12:
"trên trời có dòng Tinh Hà,nó Ngăn cản Ngưu Lang Chức Nữ đến với nhau,Giữa tôi với những người xung quanh cũng có dòng Tinh Hà ấy,nó ngăn cản tôi đến với họ,nói chuyện với họ và cũng ngăn cản họ hiểu tôi" sao câu đó giống tôi đến vậy????????????????
Sở thích của tôi là ngồi một mình suy nghĩ những suy nghĩ của riêng mình,nhưng như thế thì...............???????????????????!!!!!!!!!!!!!!!!:ohmy: :ohmy: :ohmy: :ohmy: :tho: :tho::hong: :hong: :hong: :hong: :hong:

Lưu Hàn Băng
31-03-2007, 07:27 PM
mình không hiểu,ban cảm ơn mình vì điều gì?

Đạt_Khỉ_1991
01-04-2007, 11:37 PM
ôi.............dài quá.....câu đầu đề nghe hổng hấp dẫn gì hết....đúng là con trai viết văn có khác

meo con luoi bieng
04-04-2007, 11:30 AM
bạn cho rằng kg ai hiểu được bạn nhưng thật chất mình đang hiểu bạn rất nhiều.Vì sao ưh?vì hoàn cảnh của mình rất giống bạn.Mình nhu nhược.MÌnh kg biết phản kháng lại mọi vật xung quanh.mình kg muốn gặp bất cứ ai.Và thường lặng lẽ trong 1 góc tối nào đó kg muốn mọi người nhìn thấy mình.Và đôi lúc mình cảm thấy mình thật thừa thãi trong cuộc đời biết bao dối trà và lọc lừa.Nếu mình nói ra điều này chắc ba mẹ mình sẽ thất vọng về mình lắm nhưng bạn ơi mình tin chắc những người bên cạnh bạn vẫn rất yêu quý bạn.kiên cường hơn bạn nhé

Lưu Hàn Băng
13-04-2007, 09:50 AM
:sorcerer: :sorcerer: :sorcerer: :sorcerer: :sorcerer: :sorcerer: :sorcerer: :sorcerer: Cảm ơn bạn,Mèo con!Nhưng bạn biết không?Chính vì các bạn ấy quá tốt với tôi nên tôi mới ân hận,giá như họ đừng như thế thì tôi sẽ không có gì phải vấn vương,tôi sẽ lạnh lùng,như thế mọi việc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều:lon: :lon: :lon: :lon: :lon: :fish2: :fish2: :fish2: :fish2: :fish2:

Đời_Cô_Độc
13-04-2007, 12:58 PM
Hàn Băng !!!!
mình cũng đã từng có những suy nghĩ như bạn..
chán nản, tuyệt vọng, ... xem thường bản thân ...và đã một thời gian dài mình sống như thực vật, ko cảm xúc, ko giao tiếp, chỉ vì mặc cảm bản thân mình vô dụng, yếu hèn...nưhng..Hàn Băng àh..
Tất cả đề có thể thay đổi bạn àh, và mình tin điều ấy. Chính bản thân mình cũng đã thử nghiệm, mình cố đứng dậy và vượt qua. Cuộc sống phía trước còn rất nhiều điều dành cho chúnh ta đó Băng àh.. hãy tự tin lên bạn nhé....Vì xung quanh bạn đang có rất nhiều người đã giơ tay ra .. chỉ cần bạn cũng giơ tay ra, họ sẽ nắm lấy tay bạn và giúp bạn đứng dậy...
hãy tự tin vào chính bản thân mình...bạn sẽ ko bao giờ thất bại nếu bạn ko đánh mất bản thân....
chúc bạn luôn có nhưng tháng ngáy vui vẻ và hạnh phúc...
Cố lên bạn nhé...
Thân

_♥_æ**[A]lbee**æ_♥_
13-08-2007, 01:35 PM
tội nghiệp bạn quá,bạn hãy lạc quan lên bạn ạ,dzui dzẻ lên nhé bạn!!!

blackface
16-08-2007, 12:36 AM
Cái tâm trạng này đã đeo bám lấy tôi nhiều năm nay rồi. Tôi như một con cá chết, phó mặc cho dòng nước cuốn trôi đi. Đã rất nhiều lần, qua sách, qua những chương trình trên TV, đã gợi cho tôi hình ảnh những con cá hồi, chúng cố gắng vượt qua mọi khó khăn, bơi ngược dòng để trở về nơi chúng đã sinh ra. Tôi đã rất hào hứng, cũng muốn mình như con cá kia, muốn bơi trong trong dòng nước ngược, vượt qua mọi cản trở, bỏ lại những thách thức sau lưng. Nhưng rồi cái ước muốn đó chỉ dừng lại ở những suy nghĩ, ở những kế hoạch không bao giờ được thực hiện. Và rồi tôi lại chìm đắm trong thế giới riêng của mình, thầm trách móc bản thân, trách số phận sao lại cho mình xuất hiện ở cái thế giới này. Thế đấy, có lẽ bạn cũng giống tôi, mình đã bỏ quá nhiều thới gian để suy nghĩ vẩn vơ, chẳng được tích sự gì cả.
xin lỗi vì tôi chẳng thể an ủi bạn được.

Lưu Hàn Băng
16-08-2007, 09:42 PM
ko,bạn đã cho mình cảm giác được chia sẻ,cảm ơn bạn đã nói ra những tâm tư của bản thân,