Lưu Hàn Băng
30-03-2007, 08:59 PM
:bad_smelly: Tôi đang thế nào đây? Tôi ước đi theo con đường mình chọn nhưng điều đó sẽ phụ lại mong mỏi bố mẹ tôi dành cho tôi,cuộc sống của tôi đã khăc nghiệt lắm rồi,tại sao bây giờ khi đã đậu đại học tôi cũng không dễ thở hơn mà lại khăc nghiệt hơn bao nhiêu lần? Cố gắng,cố gắng nhưng sao không thể.
Một đứa con bất hiếu với bố mẹ,đi ngược lại với mong muốn của bố mẹ từ,nói dối bố mẹ về cuọc sông đích thực để rồi nghe diện của bố mẹ xong chỉ biết khóc,một đứa em gái vô dụng không thể làm được gì để giúp anh trai,chỉ biết đứng ngoài nhìn,mà khóc khi người anh mà mình yêu quý nhất trên đời vùng vẫy không lối thoát,một đứa bạn vô tình vô nghĩa không đủ lý trí để làm theo lời khuyên của bạn bè,phụ lại tất cả lòng tin của bạn bè,một kẻ hèn hạ không dám đối mặt với tình yêu đích thực,một kẻ yếu ớt không đủ dũng cảm để đi tìm cuộc sống đích thực của mình,không đủ can đảm đấu tranh để kéo mình đứng lên,không đủ can đảm để nói thẳng với anh trai bởi không đủ mạnh mẽ để nhìn vào ánh mắt tuyệt vọng của anh,chỉ biết cười khi đứng trước mặt anh để chọc anh vui và vùi mặt khóc khi không còn anh trước mặt
Một kẻ nhu nhược như thế,đáng sống hay chăng?
Tôi ước sao minh thật lạnh lùng không cảm xúc,như thế sẽ không bao giờ phải khóc,ước có đủ mạnh mẽ để vượt qua,có đủ nhẫn tâm để nghiêm khắc với anh trai,nhưng lại không thể,vì sao??????????????:fish2: :boat: :boat: :boat: :boat: :boat: :tho: :tho: :tho: :36_1_41: :36_1_41: :36_1_41: :cloud9: :cloud9: một chiếc lá thả giữa dòng nước nó sẽ trôi không có nghị lực vượt ngược dòng,phải chăng tôi là chiếc lá đó?:clover: :clover: :clover: :clover: :clover: Đọc Quỳnh Dao,tác phẩm Tinh Hà_Dòng sông sao,tôi như cô Tâm Hồng khi còn mất trí nhớ,luôn sống trong thế giới riêng,luôn chìm trong thế giới riêng của mình,không muốn nói chuyện hay tiếp xúc ai cũng như không ai hiểu nổi tôi,mà tôi cũng chẳng muốn nói chuyện với ai cả,tôi ước gì mình có thể chìm trong thế giới ấy mãi mà không phải lo gì đến chuyện tương lai nhưng như thế lại quá ích kỷ sẽ chỉ làm bố mẹ thêm đau lòng anh trai thêm thất vọng,nhưng không ai có thể hiểu tôi cả,cũng không ai hiểu được khoảng đen trong tôi,bởi nó quá phức tạp,quá rắc rối:36_3_12: :36_3_12: :36_3_12: :36_3_12:
"trên trời có dòng Tinh Hà,nó Ngăn cản Ngưu Lang Chức Nữ đến với nhau,Giữa tôi với những người xung quanh cũng có dòng Tinh Hà ấy,nó ngăn cản tôi đến với họ,nói chuyện với họ và cũng ngăn cản họ hiểu tôi" sao câu đó giống tôi đến vậy????????????????
Sở thích của tôi là ngồi một mình suy nghĩ những suy nghĩ của riêng mình,nhưng như thế thì...............???????????????????!!!!!!!!!!!!!!!!:ohmy: :ohmy: :ohmy: :ohmy: :tho: :tho::hong: :hong: :hong: :hong: :hong:
Một đứa con bất hiếu với bố mẹ,đi ngược lại với mong muốn của bố mẹ từ,nói dối bố mẹ về cuọc sông đích thực để rồi nghe diện của bố mẹ xong chỉ biết khóc,một đứa em gái vô dụng không thể làm được gì để giúp anh trai,chỉ biết đứng ngoài nhìn,mà khóc khi người anh mà mình yêu quý nhất trên đời vùng vẫy không lối thoát,một đứa bạn vô tình vô nghĩa không đủ lý trí để làm theo lời khuyên của bạn bè,phụ lại tất cả lòng tin của bạn bè,một kẻ hèn hạ không dám đối mặt với tình yêu đích thực,một kẻ yếu ớt không đủ dũng cảm để đi tìm cuộc sống đích thực của mình,không đủ can đảm đấu tranh để kéo mình đứng lên,không đủ can đảm để nói thẳng với anh trai bởi không đủ mạnh mẽ để nhìn vào ánh mắt tuyệt vọng của anh,chỉ biết cười khi đứng trước mặt anh để chọc anh vui và vùi mặt khóc khi không còn anh trước mặt
Một kẻ nhu nhược như thế,đáng sống hay chăng?
Tôi ước sao minh thật lạnh lùng không cảm xúc,như thế sẽ không bao giờ phải khóc,ước có đủ mạnh mẽ để vượt qua,có đủ nhẫn tâm để nghiêm khắc với anh trai,nhưng lại không thể,vì sao??????????????:fish2: :boat: :boat: :boat: :boat: :boat: :tho: :tho: :tho: :36_1_41: :36_1_41: :36_1_41: :cloud9: :cloud9: một chiếc lá thả giữa dòng nước nó sẽ trôi không có nghị lực vượt ngược dòng,phải chăng tôi là chiếc lá đó?:clover: :clover: :clover: :clover: :clover: Đọc Quỳnh Dao,tác phẩm Tinh Hà_Dòng sông sao,tôi như cô Tâm Hồng khi còn mất trí nhớ,luôn sống trong thế giới riêng,luôn chìm trong thế giới riêng của mình,không muốn nói chuyện hay tiếp xúc ai cũng như không ai hiểu nổi tôi,mà tôi cũng chẳng muốn nói chuyện với ai cả,tôi ước gì mình có thể chìm trong thế giới ấy mãi mà không phải lo gì đến chuyện tương lai nhưng như thế lại quá ích kỷ sẽ chỉ làm bố mẹ thêm đau lòng anh trai thêm thất vọng,nhưng không ai có thể hiểu tôi cả,cũng không ai hiểu được khoảng đen trong tôi,bởi nó quá phức tạp,quá rắc rối:36_3_12: :36_3_12: :36_3_12: :36_3_12:
"trên trời có dòng Tinh Hà,nó Ngăn cản Ngưu Lang Chức Nữ đến với nhau,Giữa tôi với những người xung quanh cũng có dòng Tinh Hà ấy,nó ngăn cản tôi đến với họ,nói chuyện với họ và cũng ngăn cản họ hiểu tôi" sao câu đó giống tôi đến vậy????????????????
Sở thích của tôi là ngồi một mình suy nghĩ những suy nghĩ của riêng mình,nhưng như thế thì...............???????????????????!!!!!!!!!!!!!!!!:ohmy: :ohmy: :ohmy: :ohmy: :tho: :tho::hong: :hong: :hong: :hong: :hong: