tytyhippo
01-04-2007, 11:10 AM
ngày buồn tháng con gián năm ếch ộp
- Chúng mình yêu nhau đã 3 năm, chính xác hơn là còn 10 ngay nữa là kỉ niệm của tụi mình , trong 3 năm wa anh và em 2 thế giới # nhau đã gần như hòa nhập thành 1, tụi mình có những kỉ niệm có thể là rất khác người, cùng vui ,cùng bùn, cùng nhau khóc khi bik rằng 2 đứa đã cùng đường, nhưng vì em có anh và anh có em, tụi mình lại cùng nhau đứng lên, quên hết quá khứ, em vẫn còn nhớ như in những ngày tụi mình xa nhau , 2 bên trân trọng, nhẹ nhàng và dường như lúc đó dù 2 đứa ko ở gần nhau, em muốn bay wa đó để đc nhìn anh, dc vuốt má anh, đc cảm nhận hơi ấm từ anh , mình lun an ủi nhau, kiên cường và vượt wa, khi đc bik anh sẽ về và đc làm Cty ở gần nhà em , em vui tả ko siết, em vui vì anh đã chính chắn hơn rất nhiều, những nổ lực của anh đã dc trọn vẹn ,nhưng... nhưng... kể từ khi anh làm ở đó tụi mình ko ngừng cãi nhau, thậm chí dùng những từ nặng để nói về nhau , lúc trc anh đâu có như vậy, khi anh thấy em khóc anh đã vỗ em:" em hãy nín đi, đừng khóc mà , anh tệ bạc , anh ko xứng với em, hãy để anh ôm em, đừng khóc nữa, đừng khóc....." nhưng giờ đây thì sao anh thấy em khóc " bay giờ lại khóc phải ko, đi về đi, về mà khóc, muốn làm j thì làm, nếu tự làm đau mình thì đừng có gặp nữa ..." thật đau lòng, anh có bik nước mắt của em đâu phải chỉ khóc vì anh nói em như vậy, em khóc vì em tức, vì em ko đủ nghị lực như bao cô gái #, em đã sống dựa vào anh rất rất nhiều , anh thay đổi từ hình dáng đến tính cách, lúc trc anh hiền, anh vô tư, em yêu cái tính của anh, vì sự trung thực, anh đã từng nói anh ko thể nói dối với má anh và em đc, nhưng giờ đây, anh hút thuốc, anh rượu chè, anh tiệc tùng , khoảng cách giữa em với anh càng ngày càng xa nhau, khi giận nhau anh cũng chẳng thèm đếm xía tới em, chẳng những ko gọi DT mà anh còn ko thèm xin lỗi , tuy đối với người # câu xin lỗi của anh lúc nào cũng đc nói ra , nhưng đối với em 2 từ ấy wa' khó đối với anh
- Ngày hôm wa, trc lúc anh tan ca, anh nói với em 1 tiếng nữa nhớ mang đồ ăn cho anh, hôm nay 2h mới đc về nên anh đói , em vui vẻ ok, khi về nhà em ráng tranh thủ làm việc cho xong, rồi dì em kêu em chở ra bén xe gấp, em đành chở thui, sau khi về nhà thì trễ mất 15 phút, em chạy nhanh vô nhà, lấy yahou 3 hũ và 1 số bánh kẹo cho anh ăn , nghĩ đến cảnh anh và em cùng ăn, em vui thiệt vui,nhưng... thật éo le , vừa đến đó, anh liền chửi em "có bik bây giờ là mấy giờ ko, kêu 12h30 đem tới sao 1h mới đem, bik đói lắm ko, thà nói ko đem, đẻ anh kêu gia dình mang cơm tới" em ko nói j, em nói là em trễ vì có việc chut xíu, thoi đừng giận và ăn đi anh, em tưởng anh hết giận rồi thì lúc đó anh kêu em đứng ngoài đường đi, đừng có vào đây, trưa nắng em cũng chẳng nói j, cũng đứng ở ngoài, anh liếc ngang liếc dọc, rồi nói với em " nè, đi về ngủ nữa đi, về mà nằm ngủ , chứ đừng có đứng ở đây, về đi " , em khóc ngay , em khóc là ko hiều vì sao anh lại giận đến thế, nửa tiếng có là bao, trong khi 3 tháng anh còn chờ em đc, vì sao nửa tiếng lại ko chờ đc, vô vọng wa, em lang thang trên đưng , em ko về nhà, em đến nơi mà tụi mình thường đến, em khóc, thật ra là đã xảy ra chuyện j và em ngồi đó, thật lâu thật lâu, đến khi em nguôi ngoai, em chạy về thì gặp anh, 2 đứa nhìn nhau chưa đầy 3 s, anh nhìn wa chỗ # và bước đi, bước đi như thể 2 người ko wen, tình cảm 3 năm giờ sao tan biến, tất cả như sụp đổ, em ko chịu dc, chay 1 mạch về nhà, em khóc nhiều lại càng thêm nhiều, anh ơi chẳng phải anh nói với em là anh ko để em khóc 1 lần nào nữa mà, yeu anh thật nhiều mà sao lại đối xử với em như vậy, anh ơi anh, anh..
- Chúng mình yêu nhau đã 3 năm, chính xác hơn là còn 10 ngay nữa là kỉ niệm của tụi mình , trong 3 năm wa anh và em 2 thế giới # nhau đã gần như hòa nhập thành 1, tụi mình có những kỉ niệm có thể là rất khác người, cùng vui ,cùng bùn, cùng nhau khóc khi bik rằng 2 đứa đã cùng đường, nhưng vì em có anh và anh có em, tụi mình lại cùng nhau đứng lên, quên hết quá khứ, em vẫn còn nhớ như in những ngày tụi mình xa nhau , 2 bên trân trọng, nhẹ nhàng và dường như lúc đó dù 2 đứa ko ở gần nhau, em muốn bay wa đó để đc nhìn anh, dc vuốt má anh, đc cảm nhận hơi ấm từ anh , mình lun an ủi nhau, kiên cường và vượt wa, khi đc bik anh sẽ về và đc làm Cty ở gần nhà em , em vui tả ko siết, em vui vì anh đã chính chắn hơn rất nhiều, những nổ lực của anh đã dc trọn vẹn ,nhưng... nhưng... kể từ khi anh làm ở đó tụi mình ko ngừng cãi nhau, thậm chí dùng những từ nặng để nói về nhau , lúc trc anh đâu có như vậy, khi anh thấy em khóc anh đã vỗ em:" em hãy nín đi, đừng khóc mà , anh tệ bạc , anh ko xứng với em, hãy để anh ôm em, đừng khóc nữa, đừng khóc....." nhưng giờ đây thì sao anh thấy em khóc " bay giờ lại khóc phải ko, đi về đi, về mà khóc, muốn làm j thì làm, nếu tự làm đau mình thì đừng có gặp nữa ..." thật đau lòng, anh có bik nước mắt của em đâu phải chỉ khóc vì anh nói em như vậy, em khóc vì em tức, vì em ko đủ nghị lực như bao cô gái #, em đã sống dựa vào anh rất rất nhiều , anh thay đổi từ hình dáng đến tính cách, lúc trc anh hiền, anh vô tư, em yêu cái tính của anh, vì sự trung thực, anh đã từng nói anh ko thể nói dối với má anh và em đc, nhưng giờ đây, anh hút thuốc, anh rượu chè, anh tiệc tùng , khoảng cách giữa em với anh càng ngày càng xa nhau, khi giận nhau anh cũng chẳng thèm đếm xía tới em, chẳng những ko gọi DT mà anh còn ko thèm xin lỗi , tuy đối với người # câu xin lỗi của anh lúc nào cũng đc nói ra , nhưng đối với em 2 từ ấy wa' khó đối với anh
- Ngày hôm wa, trc lúc anh tan ca, anh nói với em 1 tiếng nữa nhớ mang đồ ăn cho anh, hôm nay 2h mới đc về nên anh đói , em vui vẻ ok, khi về nhà em ráng tranh thủ làm việc cho xong, rồi dì em kêu em chở ra bén xe gấp, em đành chở thui, sau khi về nhà thì trễ mất 15 phút, em chạy nhanh vô nhà, lấy yahou 3 hũ và 1 số bánh kẹo cho anh ăn , nghĩ đến cảnh anh và em cùng ăn, em vui thiệt vui,nhưng... thật éo le , vừa đến đó, anh liền chửi em "có bik bây giờ là mấy giờ ko, kêu 12h30 đem tới sao 1h mới đem, bik đói lắm ko, thà nói ko đem, đẻ anh kêu gia dình mang cơm tới" em ko nói j, em nói là em trễ vì có việc chut xíu, thoi đừng giận và ăn đi anh, em tưởng anh hết giận rồi thì lúc đó anh kêu em đứng ngoài đường đi, đừng có vào đây, trưa nắng em cũng chẳng nói j, cũng đứng ở ngoài, anh liếc ngang liếc dọc, rồi nói với em " nè, đi về ngủ nữa đi, về mà nằm ngủ , chứ đừng có đứng ở đây, về đi " , em khóc ngay , em khóc là ko hiều vì sao anh lại giận đến thế, nửa tiếng có là bao, trong khi 3 tháng anh còn chờ em đc, vì sao nửa tiếng lại ko chờ đc, vô vọng wa, em lang thang trên đưng , em ko về nhà, em đến nơi mà tụi mình thường đến, em khóc, thật ra là đã xảy ra chuyện j và em ngồi đó, thật lâu thật lâu, đến khi em nguôi ngoai, em chạy về thì gặp anh, 2 đứa nhìn nhau chưa đầy 3 s, anh nhìn wa chỗ # và bước đi, bước đi như thể 2 người ko wen, tình cảm 3 năm giờ sao tan biến, tất cả như sụp đổ, em ko chịu dc, chay 1 mạch về nhà, em khóc nhiều lại càng thêm nhiều, anh ơi chẳng phải anh nói với em là anh ko để em khóc 1 lần nào nữa mà, yeu anh thật nhiều mà sao lại đối xử với em như vậy, anh ơi anh, anh..