nghilangtu
08-08-2004, 06:18 PM
http://images3.us.tintucvietnam.com/Uploaded/lantt/nhaycot1.jpg tui sửa dùm nha!!
Gái nhảy - đã mang lấy nghiệp vào thân...
“Đã mang cái nghiệp vào thân”... cô dancer nào cũng chua chát nghĩ về mình như thế.(Ảnh chỉ có tính minh họa).
Với mức lương 100 - 150.000 đồng/đêm diễn có lẽ là thu nhập không nhỏ đối với một người bình thường nhưng với lối sống của một dancer thì chẳng thấm tháp vào đâu.
Mang tiếng làm việc ở những nơi dành cho giới thượng lưu, đi ra đi vô luôn giáp mặt với những người “tiền nhiều như quân Nguyên” vậy thì làm sao có thể tự hài lòng với những thứ đồ rẻ tiền. Ngoài khoản lương ấy, không còn khoản nào khác nếu không chịu “làm thêm”. Tiền kiếm được chỉ đủ mua sắm phấn sáp, nạp vài cái card điện thoại.
Làm dancer thì làm gì có nơi nào đào tạo. Chỉ là người dạy người, nghề (nếu như ưu ái để gọi nó là như thế) dạy nghề mà thôi. Mấy cô thu chung một cái nhà cho có chị có em, đỡ buồn và đi đêm về hôm cùng nhau cho an toàn. Rồi sưu tầm những đĩa CD nhạc và cũng nhau luyện tập trong tiếng nhạc.
A. một dancer có nhà, có gia đình ở Hà Nội nhưng A đã ra thuê riêng một căn hộ để ở từ lâu. Lối sống của một dancer không thể phù hợp với một gia đình bình thường. Đi “làm” về muộn, ngủ dậy trễ... trăm thứ bất tiện cho một cách sinh hoạt chung. A có thâm niên làm dancer vào loại nhất nhì ở Hà Nội, đã trải qua hàng chục chốn ăn chơi nổi tiếng. A đã từng chuyển vào TPHCM để “thay đổi không khí” nhưng rồi cũng chỉ một thời gian là chán.
Thời gian trước, nhắc đến A thì không ai không biết vì cô nổi tiếng về sắc đẹp cũng như mức độ tiêu xài. Nước da trắng ngần, ngực đẹp và căng tròn - là niềm mơ ước của biết bao nhiêu bạn bè cùng trang lứa, nhất là đám con trai mới lớn. Những “động tác nghệ nghiệp” của A. cũng đẹp và thành thục như chính con người cô vậy. Các dancer cùng thời với A thường xem cô như một hình mẫu để “nhái” lại những bộ đồ diễn ấn tượng, những lối biểu diễn để thu hút cặp mắt của những vị khách đang ngồi phía dưới.
Bây giờ A. đã không còn như xưa và đó cũng là số phận của không ít cô gái làm nghề dancer.
Cuộc sống của một dancer như A. thật tẻ nhạt. Một ngày bắt đầu vào lúc 2 giờ - 3 giờ chiều. Cuốn cuồng làm một vài động tác vệ sinh cá nhân, ngồi vào bàn trang điểm; vừa tô vẽ, vừa bấm điện thoại tanh tách hẹn bạn bè đi... ăn sáng. Rồi lê la hết quán này đến quán khác: New Window, Ciao, Mimosa, Mái lá.... Nói A. làm “hàng” cũng đúng mà gọi là gái bao thì cũng chẳng sai vì cô kiêm luôn cả hai chuyện đó.
Dân dancer thường không khoái “đi” với mấy thằng choai choai vì thường giáp mặt nhau ở chỗ làm việc quá nhiều, đó là chưa kể mấy “thằng này không biết giữ mồm giữ miệng mà hay khoe khoang này nọ”. Chúng bảo, nhìn qua những động tác biểu diễn của dancer là biết ngay “cô ấy” có chịu đi khách hay không...
Chui đầu vào mấy quán cà phê sang trọng tầm chiều chiều, chẳng khó khăn gì để nhận ra mấy cô dancer. Họ thường ngồi thành nhóm, tóc nhuộm vàng, tay cầm điện thoại đời mới nhất và khuôn mặt luôn được make up kỹ lưỡng để che đi vẻ mệt mỏi và những đôi mắt thâm quầng. Điều dễ nhận hơn cả là thói quen cười nói to ở những nơi công cộng, những độc tác rướn mình, ghé sát vào tai người đối diện.
Với dancer như A. thời gian là vô nghĩa nhưng chính cô cũng lại là người ý thức rõ nhất về điều này. Cái thời “hoàng kim” của A. khi mà sau mỗi tăng nhảy là lại có khách mang ly rượu ra làm quen và mời “đi ăn tối” đã qua rồi. Bây giờ những cái đó nhường lại cho những em dancer xinh đẹp hơn hoặc trẻ hơn, mới hơn.
Ngấp nghé tuổi 30, A. bây giờ sau một thời gian “đổi gió” tại khách sạn H. lại quay “chốn cũ” - vũ trường N. Còn ban ngày hoặc thật khuya sau khi đi làm về, những lúc rảnh rỗi cô lại lang thang Apo, Monaco... với một lũ trẻ con choai choai, trai có, gái có và có những hội “nửa nạc nửa mỡ” với cục yết hầu to tướng mà đi đứng ỏng ẹo cũng có. Dù rằng có “lên đời” được chiếc Attila nội địa lấy con @ trắng thật sành điệu nhưng trong bản thân V.A. vẫn như một má mì về già.
Khi tương lai còn vô định thì chuyện chồng con chỉ là những chuyện tán gẫu nói cho vui. Tình cảm trở nên chai sạn. Thân xác họ chỉ như một thứ đồ đem đổi lấy vật chất. “Đã mang cái nghiệp vào thân”... cô dancer nào cũng chua chát nghĩ về mình như thế. Đó là chưa kể chuyện, chấp nhận làm vợ của trăm người, mỗi người một đêm. Sáng ra cầm vội vài đồng bạc vậy là xong một ngày, thêm 24 giờ vào quá khứ.
Gái nhảy - đã mang lấy nghiệp vào thân...
“Đã mang cái nghiệp vào thân”... cô dancer nào cũng chua chát nghĩ về mình như thế.(Ảnh chỉ có tính minh họa).
Với mức lương 100 - 150.000 đồng/đêm diễn có lẽ là thu nhập không nhỏ đối với một người bình thường nhưng với lối sống của một dancer thì chẳng thấm tháp vào đâu.
Mang tiếng làm việc ở những nơi dành cho giới thượng lưu, đi ra đi vô luôn giáp mặt với những người “tiền nhiều như quân Nguyên” vậy thì làm sao có thể tự hài lòng với những thứ đồ rẻ tiền. Ngoài khoản lương ấy, không còn khoản nào khác nếu không chịu “làm thêm”. Tiền kiếm được chỉ đủ mua sắm phấn sáp, nạp vài cái card điện thoại.
Làm dancer thì làm gì có nơi nào đào tạo. Chỉ là người dạy người, nghề (nếu như ưu ái để gọi nó là như thế) dạy nghề mà thôi. Mấy cô thu chung một cái nhà cho có chị có em, đỡ buồn và đi đêm về hôm cùng nhau cho an toàn. Rồi sưu tầm những đĩa CD nhạc và cũng nhau luyện tập trong tiếng nhạc.
A. một dancer có nhà, có gia đình ở Hà Nội nhưng A đã ra thuê riêng một căn hộ để ở từ lâu. Lối sống của một dancer không thể phù hợp với một gia đình bình thường. Đi “làm” về muộn, ngủ dậy trễ... trăm thứ bất tiện cho một cách sinh hoạt chung. A có thâm niên làm dancer vào loại nhất nhì ở Hà Nội, đã trải qua hàng chục chốn ăn chơi nổi tiếng. A đã từng chuyển vào TPHCM để “thay đổi không khí” nhưng rồi cũng chỉ một thời gian là chán.
Thời gian trước, nhắc đến A thì không ai không biết vì cô nổi tiếng về sắc đẹp cũng như mức độ tiêu xài. Nước da trắng ngần, ngực đẹp và căng tròn - là niềm mơ ước của biết bao nhiêu bạn bè cùng trang lứa, nhất là đám con trai mới lớn. Những “động tác nghệ nghiệp” của A. cũng đẹp và thành thục như chính con người cô vậy. Các dancer cùng thời với A thường xem cô như một hình mẫu để “nhái” lại những bộ đồ diễn ấn tượng, những lối biểu diễn để thu hút cặp mắt của những vị khách đang ngồi phía dưới.
Bây giờ A. đã không còn như xưa và đó cũng là số phận của không ít cô gái làm nghề dancer.
Cuộc sống của một dancer như A. thật tẻ nhạt. Một ngày bắt đầu vào lúc 2 giờ - 3 giờ chiều. Cuốn cuồng làm một vài động tác vệ sinh cá nhân, ngồi vào bàn trang điểm; vừa tô vẽ, vừa bấm điện thoại tanh tách hẹn bạn bè đi... ăn sáng. Rồi lê la hết quán này đến quán khác: New Window, Ciao, Mimosa, Mái lá.... Nói A. làm “hàng” cũng đúng mà gọi là gái bao thì cũng chẳng sai vì cô kiêm luôn cả hai chuyện đó.
Dân dancer thường không khoái “đi” với mấy thằng choai choai vì thường giáp mặt nhau ở chỗ làm việc quá nhiều, đó là chưa kể mấy “thằng này không biết giữ mồm giữ miệng mà hay khoe khoang này nọ”. Chúng bảo, nhìn qua những động tác biểu diễn của dancer là biết ngay “cô ấy” có chịu đi khách hay không...
Chui đầu vào mấy quán cà phê sang trọng tầm chiều chiều, chẳng khó khăn gì để nhận ra mấy cô dancer. Họ thường ngồi thành nhóm, tóc nhuộm vàng, tay cầm điện thoại đời mới nhất và khuôn mặt luôn được make up kỹ lưỡng để che đi vẻ mệt mỏi và những đôi mắt thâm quầng. Điều dễ nhận hơn cả là thói quen cười nói to ở những nơi công cộng, những độc tác rướn mình, ghé sát vào tai người đối diện.
Với dancer như A. thời gian là vô nghĩa nhưng chính cô cũng lại là người ý thức rõ nhất về điều này. Cái thời “hoàng kim” của A. khi mà sau mỗi tăng nhảy là lại có khách mang ly rượu ra làm quen và mời “đi ăn tối” đã qua rồi. Bây giờ những cái đó nhường lại cho những em dancer xinh đẹp hơn hoặc trẻ hơn, mới hơn.
Ngấp nghé tuổi 30, A. bây giờ sau một thời gian “đổi gió” tại khách sạn H. lại quay “chốn cũ” - vũ trường N. Còn ban ngày hoặc thật khuya sau khi đi làm về, những lúc rảnh rỗi cô lại lang thang Apo, Monaco... với một lũ trẻ con choai choai, trai có, gái có và có những hội “nửa nạc nửa mỡ” với cục yết hầu to tướng mà đi đứng ỏng ẹo cũng có. Dù rằng có “lên đời” được chiếc Attila nội địa lấy con @ trắng thật sành điệu nhưng trong bản thân V.A. vẫn như một má mì về già.
Khi tương lai còn vô định thì chuyện chồng con chỉ là những chuyện tán gẫu nói cho vui. Tình cảm trở nên chai sạn. Thân xác họ chỉ như một thứ đồ đem đổi lấy vật chất. “Đã mang cái nghiệp vào thân”... cô dancer nào cũng chua chát nghĩ về mình như thế. Đó là chưa kể chuyện, chấp nhận làm vợ của trăm người, mỗi người một đêm. Sáng ra cầm vội vài đồng bạc vậy là xong một ngày, thêm 24 giờ vào quá khứ.