PDA

View Full Version : Chuyện tình của hai kẻ ngốc


timlaiem
07-05-2007, 05:34 PM
HAI KẺ NGỐC

Vai chính trong câu chuyện tình yêu này là hai người ngốc, người con trai ngốc lắm. Ngốc đến nỗi chỉ biết hét lên những câu điên dại. Người con gái cũng ngốc, ngốc đến nỗi chỉ biết nhìn người khác bằng cặp mắt vô hồn rồi cười một cách ngây ngô.
Hai người vốn dĩ không quen nhau, kẻ trời nam, người đất bắc. Gia đình của họ đều hắt hủi họ, bỏ mặc họ lang thang phiêu bạt tứ sứ. Người con trai từ miền nam lang thang lên phía bắc, còn người con gái từ phía bắc dạt xuống phía nam. Cứ trôi dạt… Cứ phiêu lãng… Người con trai ngày trước vốn dĩ không ngốc chút nào, nhưng vì một lần làm việc ở công trường xây dựng, không may bị gạch rơi vào đầu, từ đó biến thành kẻ đần độn. Người con gái vốn dĩ trước kia cũng không ngốc. Cô thi đỗ thủ khoa vào một trường đại học có danh tiếng, nhưng rồi cô bị một kẻ có tiền mua danh, hoán đổi tất cả, từ đó cô gái không bao giờ nói chuyện với ai, không quan tâm đến bố mẹ, rồi cuối cùng biến thành một người ngốc.
Họ đã lang thang không biết bao nhiêu nơi, không biết bao nhiêu năm, chỉ biết bộ quần áo người con trai đã bẩn thỉu nhếch nhác, đôi giầy vải rách nát để lộ ra những ngón chân đen vì bùn đất. Và chiếc áo đỏ mà người con gái mặc cũng đã ngả thành màu tro bụi, mớ tóc rối bù còn dính vài sợi cỏ rơm,nhưng khuôn mặt vẫn trắng đến lạ kỳ. Trên tay cô cầm một chai nước, và lúc nào cũng nhìn những người xung quanh và cười một cách ngô nghê. Họ gặp nhau trong một buổi chiều tà, khi cùng phát hiện trong thùng rác còn xót lại chiếc bánh mì đã mốc meo. Họ cùng lao lên trước, giơ tay chộp lấy miếng ăn duy nhất, đầu va vào nhau. Người con trai trợn mắt nhìn người con gái. Người con gái đáp lại bằng một điệu cười ngây dại, nhưng cuối cùng cô vẫn chịu thua. Người con trai há to miệng cắn và nhai nhồm nhoàm miếng bánh mì. Chợt anh ta nhìn thấy người con gái đứng bất động nhìn anh, bất động đến ngây dại, trong mắt không một đốm sáng. Cô ta chỉ nhìn anh, cổ họng không ngừng nuốt nước bọt. Người con trai dừng lại không ăn nữa, bắt đầu nhìn người con gái, cái nhìn chăm chú mà cũng ngây dại. Hai người họ cứ đứng nhìn nhau. Khuôn mặt người con trai không biểu lộ chút tình cảm nào. Người con gái vẫn cứ cười ngô nghê. Người con trai đưa chiếc bánh mì cho người con gái và bước đi không nhìn lại, bỏ mặc người con gái đứng đó ngấu nghiến gặm chiếc bánh mì. Khi về đến cái lán rách lụp xụp bên bãi rác quen thuộc, người con trai quay đầu lại bất chợt nhìn thấy người con gái. Cô ta đã đi theo anh về đến đây. Vẫn là nụ cười ngây dại ấy. Họ không lên tiếng. Buổi tối hôm ấy, lúc nằm ngủ, người con trai cảm thấy cơ thể ấm hơn bình thường. Sự ấm áp trước đây chưa từng có. Người con gái đang ôm người con trai và ngủ. Dáng vẻ của cô ta khi ngủ quả thực ngô nghê giống một người ngốc.
Hai kẻ ngốc sống với nhau từ đó, ban ngày họ ra phố nhặt nhạnh tát cả những thứ có thể ăn được buổi tối cùng trở về cái lán rách và ngủ, ngày tháng cứ trôi qua trong sự tuần hoàn đó. Buổi tối đó không biết từ đâu người con trai đã nhặt được một chiếc nhẫn đã gỉ. Anh ta đeo lên tay người con gái. Người con gái nhìn anh và cười. Vẫn là nụ cười ngây dại, nụ cười xé rách sự tĩnh mịch của màn đêm. Cuối cùng thì cười ra nước mắt. Người con gái khóc. Lần đầu tiên. Cô ta ôm lấy người con trai , khóc rưng rức. Người con trai dường như không chút động lòng, khuôn mặt vẫn không biểu lộ tình cảm gì.
Cuối cùng một ngày kia, người con gái phát bệnh nặng. Buổi sáng cô không cùng người con trai ra phố nhặt đồ, cũng không cười ngô nghê với anh ta nữa. Người con trai đi một mình, và buổi trưa quay về với một chiếc bánh mỳ mới và một chai nước trong tay. Trên mặt anh ta còn lưu lại toàn vết bầm tím dưới mũi là hai vệt máu dài. Đó là vì trong lúc cướp bánh mỳ và nước ở quầy hàng anh ta đã bị người ta đánh. Người con gái vẫn nhắm mát , và không ngô nghê với anh ta như trước kia nữa. Người con trai đút miếng bánh mỳ nhỏ vào miệng người con gái, nhưng cô ta không ăn. Toàn thân cô nóng như lửa đốt, và rơi vào tình trạng hôn mê. Người con trai lần đầu tiên lộ ra chút biểu cảm trêm khuôn mặt. Đó là sự hoảng loạn. Anh chạy ra ngoài bất chợt , anh nhìn thấy hai người mặc đồng phục cảnh sát, vội hét lên: “Hãy cứu cô ấy , cứu người đàn bà của tôi”. Nước mắt anh ta lăn trên đôi má gầy gò. Lần đầu tiên người con trai khóc. Hai người cảnh sát dùng chân đạp anh ta và chửi: “Cút séo, vừa ra ngõ đã gặp thằng điên”. Người con trai càng đập đầu van nài bao nhiêu thì càng bị hai tên cảnh sát đá thốc thẳng vào bụng bấy nhiêu. Khi họ bỏ đi một lúc thì người con trai mới lồm cồm bò dậy, lúc đó nước mắt đã khô.
Người con trai bế người con gái ra phố. Người đi trên phố rất đông , nhưng chỉ nhìn họ bằng ánh mắt lạnh lùng trong giây lát, rồi lại rảo bước thật nhanh. Người con trai đặt người con gái nằm ở ven đường. Hơi thở của cô gái đã yếu dần và như tắt lịm. Người con trai nhặt một mảnh thủy tinh nhỏ, sắc nhọn, nâng cánh tay gầy gò và đen đúa của người con gái và rạch mội đường nơi cổ tay. Máu phun đỏ tươi khuôn mặt người con trai. Anh cười điên dại và hét lên:”Tôi giết người rồi, mọi người xem tôi giết người rồi…”. Xe cấp cứu đến. người con gái được đưa đi.
Ở bệnh viện người con gái được băng bó vết thương và được hồi sức. Đã qua cơn nguy kịch. Khi biết người con gái là một người ngốc, ai cũng ái ngại và không muốn giữ lại cô. Cô ta rời khỏi bệnh viện trong sự hắt hủi của bác sĩ và y tá.
Cô biết ngoài kia còn một kẻ ngốc nữa đang đợi cô. Vẫn là một khuôn mặt vô cảm ấy. Người con gái lại nhìn người con trai và cười ngô nghê. Họ ngốc. Nhưng điều duy nhất họ hiểu rằng là, cho dù xã hội không cần họ, thì họ cần sống có tình yêu đủ rồi, bất kể tình yêu đó là tình yêu của những kẻ ngốc.

meo con luoi bieng
08-05-2007, 11:47 AM
thật tội cho hai kẻ ngốc.Nhưng mà ngốc vẫn biết yêu mà.