khiconnghichngom
08-05-2007, 08:05 AM
đó là điều tôi đang nghĩ, tôi đã chi tay anh bằng những lời lẽ cay độc nhất ràng tôi đã hết yêu anh rồi..........nhưng tôi còn yêu anh nhiều lắm, tôi điên....đau khổ vì nhớ anh, nhưng tôi hết cách rồi, đây là cái giá phải trả của tôi, tôi ko sứng đáng vơi anh , đây ko phải lần đầu tôi đâm vào tim anh những lời nói như vậy......nhưng mọi khi anh vẫn âm thầm chịu đựng và khuyên tôi rồi lại thôi nhưng lần này có lẽ tôi đã thành công, anh đã gửi tôi bài hát "Gloom Sunday" với lời nhắn "Mọi nỗ lực dù tàn nhẫn đến đâu cũng trở nên vô ích khi mon vẫn yêu baby và khi biết chắc rằng baby vẫn yêu mon. Nhưng mon quá mệt mỏi với trò này rồi, mon quyết định mang theo tình yêu mãi mãi bên mình."
và rong blog của anh là
A grave for the foolist man
Bộp ... bộp ... Thế là xong những xẻng đất cuối cùng cho nấm mồ của một kẻ ngu ngốc. Kẻ nằm dưới kia, hắn tưởng hắn là ai chứ ? Hắn tưởng hắn mang đến những màu hồng cho người ta nhưng những gì hắn có chỉ là một màu xám xịt. Vậy còn gì tuyệt hơn là hắn nên cút xuống 3 mét đất mà nằm im cho cuộc đời dễ thở hơn. Rồi một kẻ khác trong hắn, kẻ đổ mồ hôi mà đào rồi lấp đất đang đứng đây, sẽ thay hắn tiếp quản tất cả mọi thứ trừ 1 thứ mà hắn muốn mang theo không rời. Trước đây hắn đã có thứ ấy làm niềm tin và có người đó làm điểm tựa để chống chọi. Nhưng nay người đó không còn là điểm tựa nữa, và thứ đó trở thành một thứ thuốc độc đánh gục hắn nhanh ***ng. Nhưng cánh tay đó trong giờ phút cuối cứ nắm quá chặt, cánh tay của hắn không còn nghe lời nữa, nó không chịu buông. Hắn phải làm một chuyện điên khùng là chặt bỏ nó, người ấy đâu có biết trên tay vẫn còn nắm một bàn tay nhưng thân thể gắn với bàn tay đã nằm đây rồi, mang theo một thứ gọi
vậy là điều tôi muốn đã trở thành hiện thực.......mất anh thật rồi.........
--------------------------------------------
Đợi ừ thì ta vẩn đợi
kô chắc rằng ngày nào đó
tim băng giá thay cho nổi nhớ nhung vô hạn
Tình chết hay tim ta chết
Người trước mắt nhưng mắt đã mờ
Cõi hư vô tim ta đã hóa đá
Chai sạn rùi còn cảm giác nào nữa đâu
Cố nhân trước mặt như vô hình .
Lạnh lùng sống qua những ngày tháng
Vô tâm vô cảm mình ta đó
Đến như mây bay ra đi như gió thoảng
Hình dung ấy được chôn trong tim ta
Ta chai đá ừ thì lòng ta hóa đá
ai có thể làm đá kia tan vỡ
Ta như hạt bụi trôi vô tận trong bầu trời
Kô nơi dừng và ko còn bến đáp
Khóc trong lòng nước mắt giờ đã cạn
Cười cười nói nói chỉ là hư vô
Đóng kính lòng mình che dấu nổi đau
Lạnh lùng bước tiếp con đường đã chọn .
Có lẽ khi yêu ai đó và hết yêu ai đó đều để lại trong ta 1 cái gì đó nhói đau trong lòng . Và niềm đau sẻ chấm dứt khi ta bắt gặp 1 hình ảnh mới có thể thay thế hình ảnh cũ đó . Nhưng đối với tôi có lẻ hình ảnh này là hình ảnh cuối , và chắc sẻ đc tôi chôn sâu vào trong lòng . Đối với tôi có lẻ từ bây giờ tôi sẻ trở thành 1 người lạnh lùng vô tâm và vô cảm trước mọi thứ thôi . Chỉ cố gắng sống và hòan thiện bản thân cho qua ngày .
Lữ khách cô đơn tìm chốn nghỉ
Phiêu bạt phương trời dừng nơi đây
Sinh tử ly biệt nhớ 1 người
Bình yên 1 chỗ ở bên anh
Có lẻ cuộc sống có quá nhiều giông tố và quá nhiều thử thách đôi khi nó làm ta kiệt sức và mệt mỏi . Nhưng có lẽ đối với tôi giông tố dường như được xua tan khi tôi nghe anh nói , mọi buồn phiền của cuộc sống dường như tan biến và chỉ còn nhưng niềm vui khi em được nghe anh cười . Có lẽ đối với em anh dường như rất quan trọng vẫn mãi khắc sâu trong trái tim em.
Tình yêu là hy vọng và chờ đợi
Hy vọng 1 ngày anh hiểu
đợi 1 ngày ta đến bên nhau
Mang yêu thương và hy vọng tràn đấy
Lời chia ly sao lại nghẹn ngào
Lệ hoen mi người nào hay biết
Thức suốt canh dài nghĩ mông lung
Nhớ về anh những khoảnh khắc cuối
Những kỷ niệm chìm trong dĩ vãng
Sao khắc ghi vào tận đáy lòng
Niềm vui thay thế bằng nỗi sầu
Sầu 1 bóng ôm nổi cô đơn
Lệ đã rơi níu kéo được gì
Lời nói ra người thay đổi được không
Ta cố níu kéo trong hy vọng
Hy vọng đổi thay 1 tấm lòng
Ta không biết đêm nay là ta đúng hay ta sai , ta khôn hay ta dại . Những gì ta nói hôm nay là sao nhỉ : hy sinh vì 1 người hay đó lại là 1 cảm giác tội lỗi vì làm người khác khổ nhỉ . Ta nghe câu trả lời , nhưng vẫn chưa muốn tin ... ta chỉ muốn chấp nhận khi thấy người nhìn thẳng vào mắt ta và nói lên sự thật . Có lẻ đó là 1 sự thật phủ phàng. Nhưng có lẻ ta phải tập dần với thói quen kô có người bên cạnh , mặc dù ta biết khi ko có người bên cạnh thì cuộc sống ta giống như chìm trong đêm tối và giông tố ko niềm vui , ko nụ cười , À ko ta vẫn sẽ cười khi ta ở trước mặt người thôi . Vì ta kô muốn nhìn thấy người buồn ...
Cô đơn 1 nổi dài suốt kiếp
Ôm mộng hư vô khóc 1 mình
Sầu vô tận túy lúy say
Ôm mộng trong nổi nhớ tuyệt vời
Trong đời có lẻ có 1 số chuyện chúng ta kô thể nào quên. Và có lẻ có 1 tình huống mà ta nghĩ nó sẽ theo ta mãi mãi , 1 hình ảnh 1 sự cảm nhận về cảm giác ấm áp .....
và rong blog của anh là
A grave for the foolist man
Bộp ... bộp ... Thế là xong những xẻng đất cuối cùng cho nấm mồ của một kẻ ngu ngốc. Kẻ nằm dưới kia, hắn tưởng hắn là ai chứ ? Hắn tưởng hắn mang đến những màu hồng cho người ta nhưng những gì hắn có chỉ là một màu xám xịt. Vậy còn gì tuyệt hơn là hắn nên cút xuống 3 mét đất mà nằm im cho cuộc đời dễ thở hơn. Rồi một kẻ khác trong hắn, kẻ đổ mồ hôi mà đào rồi lấp đất đang đứng đây, sẽ thay hắn tiếp quản tất cả mọi thứ trừ 1 thứ mà hắn muốn mang theo không rời. Trước đây hắn đã có thứ ấy làm niềm tin và có người đó làm điểm tựa để chống chọi. Nhưng nay người đó không còn là điểm tựa nữa, và thứ đó trở thành một thứ thuốc độc đánh gục hắn nhanh ***ng. Nhưng cánh tay đó trong giờ phút cuối cứ nắm quá chặt, cánh tay của hắn không còn nghe lời nữa, nó không chịu buông. Hắn phải làm một chuyện điên khùng là chặt bỏ nó, người ấy đâu có biết trên tay vẫn còn nắm một bàn tay nhưng thân thể gắn với bàn tay đã nằm đây rồi, mang theo một thứ gọi
vậy là điều tôi muốn đã trở thành hiện thực.......mất anh thật rồi.........
--------------------------------------------
Đợi ừ thì ta vẩn đợi
kô chắc rằng ngày nào đó
tim băng giá thay cho nổi nhớ nhung vô hạn
Tình chết hay tim ta chết
Người trước mắt nhưng mắt đã mờ
Cõi hư vô tim ta đã hóa đá
Chai sạn rùi còn cảm giác nào nữa đâu
Cố nhân trước mặt như vô hình .
Lạnh lùng sống qua những ngày tháng
Vô tâm vô cảm mình ta đó
Đến như mây bay ra đi như gió thoảng
Hình dung ấy được chôn trong tim ta
Ta chai đá ừ thì lòng ta hóa đá
ai có thể làm đá kia tan vỡ
Ta như hạt bụi trôi vô tận trong bầu trời
Kô nơi dừng và ko còn bến đáp
Khóc trong lòng nước mắt giờ đã cạn
Cười cười nói nói chỉ là hư vô
Đóng kính lòng mình che dấu nổi đau
Lạnh lùng bước tiếp con đường đã chọn .
Có lẽ khi yêu ai đó và hết yêu ai đó đều để lại trong ta 1 cái gì đó nhói đau trong lòng . Và niềm đau sẻ chấm dứt khi ta bắt gặp 1 hình ảnh mới có thể thay thế hình ảnh cũ đó . Nhưng đối với tôi có lẻ hình ảnh này là hình ảnh cuối , và chắc sẻ đc tôi chôn sâu vào trong lòng . Đối với tôi có lẻ từ bây giờ tôi sẻ trở thành 1 người lạnh lùng vô tâm và vô cảm trước mọi thứ thôi . Chỉ cố gắng sống và hòan thiện bản thân cho qua ngày .
Lữ khách cô đơn tìm chốn nghỉ
Phiêu bạt phương trời dừng nơi đây
Sinh tử ly biệt nhớ 1 người
Bình yên 1 chỗ ở bên anh
Có lẻ cuộc sống có quá nhiều giông tố và quá nhiều thử thách đôi khi nó làm ta kiệt sức và mệt mỏi . Nhưng có lẽ đối với tôi giông tố dường như được xua tan khi tôi nghe anh nói , mọi buồn phiền của cuộc sống dường như tan biến và chỉ còn nhưng niềm vui khi em được nghe anh cười . Có lẽ đối với em anh dường như rất quan trọng vẫn mãi khắc sâu trong trái tim em.
Tình yêu là hy vọng và chờ đợi
Hy vọng 1 ngày anh hiểu
đợi 1 ngày ta đến bên nhau
Mang yêu thương và hy vọng tràn đấy
Lời chia ly sao lại nghẹn ngào
Lệ hoen mi người nào hay biết
Thức suốt canh dài nghĩ mông lung
Nhớ về anh những khoảnh khắc cuối
Những kỷ niệm chìm trong dĩ vãng
Sao khắc ghi vào tận đáy lòng
Niềm vui thay thế bằng nỗi sầu
Sầu 1 bóng ôm nổi cô đơn
Lệ đã rơi níu kéo được gì
Lời nói ra người thay đổi được không
Ta cố níu kéo trong hy vọng
Hy vọng đổi thay 1 tấm lòng
Ta không biết đêm nay là ta đúng hay ta sai , ta khôn hay ta dại . Những gì ta nói hôm nay là sao nhỉ : hy sinh vì 1 người hay đó lại là 1 cảm giác tội lỗi vì làm người khác khổ nhỉ . Ta nghe câu trả lời , nhưng vẫn chưa muốn tin ... ta chỉ muốn chấp nhận khi thấy người nhìn thẳng vào mắt ta và nói lên sự thật . Có lẻ đó là 1 sự thật phủ phàng. Nhưng có lẻ ta phải tập dần với thói quen kô có người bên cạnh , mặc dù ta biết khi ko có người bên cạnh thì cuộc sống ta giống như chìm trong đêm tối và giông tố ko niềm vui , ko nụ cười , À ko ta vẫn sẽ cười khi ta ở trước mặt người thôi . Vì ta kô muốn nhìn thấy người buồn ...
Cô đơn 1 nổi dài suốt kiếp
Ôm mộng hư vô khóc 1 mình
Sầu vô tận túy lúy say
Ôm mộng trong nổi nhớ tuyệt vời
Trong đời có lẻ có 1 số chuyện chúng ta kô thể nào quên. Và có lẻ có 1 tình huống mà ta nghĩ nó sẽ theo ta mãi mãi , 1 hình ảnh 1 sự cảm nhận về cảm giác ấm áp .....