TruongTon.Net

TruongTon.Net (http://truongton.net/forum/index.php)
-   Bàn luận và cảm nhận (http://truongton.net/forum/forumdisplay.php?f=166)
-   -   (Fic inu): Kimi no kimochi (http://truongton.net/forum/showthread.php?t=1184888)

quantoc 21-10-2010 12:05 AM

(Fic inu): Kimi no kimochi
 
Tên fic: Kimi no kimochi. (Your feelings)

Tác giả: tocquan (là mình, không hiểu sao lúc đăng ký trên đây lại nhầm thành quantoc! T_T)

Độ dài: chưa biết (chắc thuộc hàng long fic! ^^)

Thể loại: về Sessrin, lãng mạn, hài (nói vậy chứ hài hay không còn phụ thuộc tài năng kém cỏi của tác giả)

Disclaimer: toàn bộ là của tác giả Takahashi Rumiko, chỉ có vài nhân vật phụ là của mình.

Rating: 15+

Summary: Câu chuyện diễn ra sau cái chết của Naraku. Vì lý do nào đó mà Sesshoumaru đã bỏ đi biệt tăm suốt 5 năm. Cho đến sinh nhật lần thứ 18 của Rin, anh quay lại và đón cô đi, đưa cô về lâu đài của mình. Những tên yêu quái âm mưu chống lại Sess đã mượn cớ anh dẫn về một cô gái loài người để làm loạn. Trong một trận chiến, anh bị thương và không kịp về cứu Rin lúc đó cũng đang bị tấn công. Kết quả, Rin trúng độc nặng khiến Sess quyết định tìm người để chữa cho cô nhưng rủi thay kẻ duy nhất cứu sống được Rin lại là một phù thủy...tưng tửng. Moi chuyện dở khóc dở cười cũng bắt đầu từ đây...

(Ghi chú: tâm lý nhân vật biến đổi bất thường theo mức độ..."tâm thần" của tác giả. Đây là lần đầu mình viết fic và lần đầu gia nhập diễn đàn. Nếu có dở quá cũng xin mọi người đừng...chọi dép. Đa tạ! ^^)



CHAP 1: ANATA NO SOBA NI ITAI. (Em muốn được ở cạnh ngài!)

Yama no naka
Mori no naka
Kaze no naka
Yume no naka
Sesshoumaru-sama doko ni iru
Jaken-sama wo shita naete
Watashi wa hitori de machimashou
Sesshomaru-sama omodori wo


“Rin-chan”.

“A, Kagome-sama”

“Đã bảo là đừng kêu chị như thế nữa mà, Rin”. Kagome nhăn mũi nói.

Rin cười toe toét: “Hai! Em quên mất!”

“Rin-chan, đã 5 năm rồi! Em vẫn luôn hát bài này nhỉ?”

Rin nghiêng đầu nhìn Kagome, trong ánh mắt phảng phất nỗi buồn:

“Em sẽ vẫn mãi hát bài hát này, dù cho 10, 20 hay 50 năm nữa”.

Kagome dịu dàng nhìn Rin. Cô biết dù có bao lâu đi nữa, dù có bao nhiêu chàng trai để ý Rin, chờ mong một cái gật đầu của Rin thì trong tim cô bé chỉ có hình bóng một người…à không.. một youkai mới đúng. 5 năm. Phải, đã 5 năm Sesshoumaru không tới thăm Rin. Kagome tự hỏi vì sao Sesshoumaru làm vậy. Suốt 5 năm, tháng nào anh ta cũng ghé qua làng và không quên tặng Rin một món quà nho nhỏ nhưng sau sự việc ngày hôm đó, Sesshoumaru bỗng nhiên bặt tăm, lý do là gì?

5 năm trước,

Cô bé 13 tuổi tung tăng chạy trên ngọn đồi gần ngôi làng, mái tóc đen nghịch ngợm, tung bay trong gió, đôi mắt trong như mặt nước hồ mùa thu, cô bé cất tiếng cười lanh lảnh, thích thú với tay định ngắt một bông hoa…

ROẸT!

“Á AAAAAAAAAAAAAAAA!”

Cô bé hoảng hốt ngồi bệt trên đất, mặt mày tái mét, sững người nhìn con quái vật to lớn cao gấp trăm lần mình đang giơ bộ móng vuốt ghê tởm. “Ai cứu mình với!” Cô bé nhắm tịt mắt vừa ôm cánh tay bê bết máu thầm cầu nguyện. Không may, lúc đó, Inuyasha cùng với Miroku đi diệt yêu quái, Sango thì bận chăm sóc cho lũ trẻ, chỉ có Kagome đang dỗ con ở trước nhà nhìn thấy cảnh tượng đó, nhưng một tay mắc bế đứa bé, tay còn lại thì cắp cái rổ, mũi tên thần cũng không mang theo, bất lực nhìn Rin đang sợ hãi kêu khóc. Kagome la lớn:

“Rin, chạy đi”

Rin nãy giờ vẫn ngây người vì quá sợ hãi, vừa nghe tiếng Kagome liền giật mình, nắm chặt vết thương nhổm người dậy định chạy thì bị cái gì đó nặng như đá đè xuống. Rin ngã sấp xuống đất, run rẩy ngoái đầu nhìn con quái vật đang đắc ý nhìn mình, hắn giơ vuốt lên…Rin tuyệt vọng, cô bé lấy tay che mắt…Có tiếng Kagome thét:

“RIN!!!”

XOẸT!

Im lặng.

PHỊCH!

Rin hé mắt nhìn, con quái vật đứt làm đôi, nằm bật ngửa trên nền đất, máu loang lổ cả một vùng. Rin chợt nhìn thấy hình bóng quen thuộc đang đứng ngay cạnh bìa rừng.

“SESSHOUMARU-SAMA!”

Quên cả đau đớn, quên cả cánh tay ướt đầm máu, Rin chạy ào tới, ôm chầm lấy tên youkai cao lớn. Cô bé ngước nhìn lên đôi mắt màu hổ phách, mỉm cười:

“Sesshoumaru-sama, ngài đến rồi!”.

Sesshoumaru ngồi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay bị cào rách một mảng da của Rin:

“Không sao chứ?”

“Hai, có Sesshoumaru-sama ở đây thì Rin sẽ không sao hết”.

Sesshoumaru không nói lời nào, nhấc bổng Rin lên, đi về phía làng.
…………………..

quantoc 21-10-2010 12:13 AM

........................................

Kagome vừa đắp thuốc cho Rin vừa nhìn Sesshoumaru với ánh mắt ngại ngùng, thoáng chút bối rối, cô thấp giọng:

“Xin lỗi Sesshoumaru, tôi thật bất cẩn! Đã biết tình hình này thì không nên để Rin một mình, vậy mà tôi lại...”

Sesshoumaru nhìn Kagome bằng ánh mắt lạnh băng:

“Tình hình này?”

Kagome ngước lên, ngạc nhiên:

“Anh không biết gì sao? Chẳng phải anh muốn xây dựng một đế quốc cho riêng mình sao? Tôi nghe Jaken nói hiện anh đang tiêu diệt tất cả yêu quái âm mưu chống lại anh mà?”

“Chuyện đó liên quan gì đến câu hỏi của ta?”

Kagome cúi xuống, cẩn thận dùng vải băng bó vết thương cho Rin, cô hạ giọng:

“Từ khi có tin nói anh đang dọn sạch bọn yêu quái lăm le xâm phạm lãnh địa của anh thì số lần Rin bị tấn công bởi yêu quái cũng tăng dần lên. Cứ trung bình 5 ngày lại có yêu quái đến làng nhưng hơn 1 tuần nay không thấy sự việc như thế diễn ra nên tôi đã chủ quan. Rin, xin lỗi đã để em gặp phải nguy hiểm.”

Rin nhìn qua Sesshoumaru, mỉm cười:

“Không sao đâu, Kagome-sama, dù có gặp chuyện gì Sesshoumaru-sama cũng sẽ cứu em mà! Ne, Sesshoumaru-sama?”

Sesshoumaru chỉ nhìn Rin, lặng im không nói, đôi mày nhíu lại, đăm chiêu.

Một lát sau,

Kagome ôm thau nước đi lại gần giếng nước, cô thấy Sesshoumaru yên lặng đứng nhìn lên trời, Kagome ngập ngừng:

“Sesshoumaru, anh không biết gì thật sao?”

“Ngươi muốn nói gì?”

Kagome cúi mặt, cô cắn môi, suy nghĩ hồi lâu mới cất lời:

“Tôi nghĩ bọn yêu quái muốn bắt cóc Rin”

“Tại sao?”

“Có lẽ bọn chúng muốn làm áp lực với anh. Dù bây giờ anh không còn dẫn Rin theo nhưng đều đặn tháng nào anh cũng thăm cô bé. Một số yêu quái quanh đây biết chuyện đó nên có thể vì vậy mà….”

“…”

“Có chuyện này, tôi không biết có nên nói không nhưng gần đây, hình như ngoài chúng tôi và bà Kaede, Rin không giao du với ai trong làng cả. Tôi nhiều lần hỏi nhưng cô bé nhất quyết không nói, một mực bảo không sao. Tôi nghĩ nếu là anh, có thể cô bé sẽ mở lời!”

Sesshoumaru không nói lời nào, quay lưng bỏ đi một nước. Kagome nhìn theo bóng hắn khuất dần sau cánh rừng, chỉ còn biết buông một tiếng thở dài.

Sáng hôm sau,

Rin tỉnh giấc, dụi dụi mắt nhìn quanh. Không có ai. Cô bé giật mình, chạy như bay ra ngoài, ngó quanh quất rồi chợt thở phào khi thấy Sesshoumaru đang ngồi tựa lưng vào gốc cây trên ngọn đồi hôm qua cô bị tấn công, mắt nhìn xa xăm.

“Sesshoumaru-sama! May quá, Rin tưởng người đi rồi!”. Rin ngồi bệt xuống khoảng đất bên cạnh Sesshoumaru, tay mân mê vạt áo.

“Rin”

“Hai, Sesshoumaru-sama?”

“Vì sao ngươi không đi chơi với bọn trẻ trong làng?”

Rin ngước nhìn Sesshoumaru đầy ngạc nhiên nhưng liền sau đó cúi gầm mặt, lí nhí:

“Từ hồi Rin bị yêu quái săn đuổi, không ai dám chơi với Rin hết, họ bảo nếu gần Rin sẽ bị yêu quái ăn thịt.”

Im lặng.

Rin suy nghĩ hồi lâu, chợt cô bé nhìn Sesshoumaru, cười híp mắt:

“Nhưng giờ Rin không sao hết, Rin không sợ nữa, cũng không buồn nữa vì đã có Sesshoumaru-sama rồi!”

Sesshoumaru xoay mặt về phía Rin, giơ bàn tay to lớn ra, áp vào má Rin, dịu dàng nhìn cô bé 13 tuổi đang nhìn như thể hắn là cả một bầu trời.

“Rin, từ giờ sẽ không kẻ nào có thể đe dọa ngươi nữa.”

quantoc 21-10-2010 09:26 PM

Ơ hờ, không ai vào coi hết! T_T
Chắc tại dở quá! Thôi kệ, post cho xong chap 1 luôn vậy! :panda4:

Rin nắm lấy bàn tay Sesshoumaru đương để trên mặt mình, giương cặp mắt to tròn, đen láy nhìn tên youkai trước mặt, lòng đầy thắc mắc. Nhưng trí óc non nớt của một cô bé 13 tuổi nhanh chóng lý giải lời nói của Sesshoumaru theo một hướng “siêu tích cực” rằng vị chúa tể của mình sẽ ở lại để bảo vệ mình hay chí ít cũng dẫn mình theo. Lòng ngập tràn hy vọng sẽ lại được song hành cùng tên yêu quái vĩ đại nhất thời Chiến quốc, cô bé vô tư nở một nụ cười thật tươi:

“Arigatou, Sesshoumaru-sama!”

Tối hôm đó.

“Ngươi có chuyện gì muốn nói với ta?”. Giọng Inuyasha làu bàu.

“Ta muốn ngươi dạy Rin cách tự vệ.”

“Hả? Là sao?”

“Coi bộ bao nhiêu năm rồi mà đầu ngươi chẳng khá hơn được chút nào!”

Inuyasha nổi cáu:

“Keh, ngươi muốn đánh nhau hả?”

Sesshoumaru quay lại, ném cho Inuyasha cái nhìn hình viên đạn:

“Nếu ngươi còn muốn còn mạng chăm lo cho vợ con thì ngậm miệng lại và nghe ta nói đây!”

“Hừ, tóm lại là ngươi muốn gì?”

“Ngươi chắc biết chuyện gần đây Rin thường xuyên bị yêu quái tấn công? Bọn chúng chẳng qua chỉ muốn dùng Rin làm áp lực với ta. Sesshoumaru này không thể để một con bé loài người làm vướng bận, vì vậy hãy dạy con bé cách tự bảo vệ mình trước nguy hiểm đi!”

Nói xong, Sesshoumaru quay lưng bỏ đi, không thèm để ý Inuyasha đang ngẩn tò te, không hiểu đầu cua tai nheo gì cả. Căn bản là Inuyasha mới về sau khi cùng Miroku diệt yêu quái và không biết sự việc hôm qua cũng như lý do Sesshoumaru yêu cầu hắn làm vậy!

Hôm sau, khi biết Sesshoumaru lại bỏ đi mà không nói tiếng nào, Rin rất buồn nhưng cô bé nhanh chóng lấy lại tinh thần khi cho rằng tháng sau Sesshoumaru sẽ lại tới thăm mình và cô bé chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi…chờ đợi…chờ đợi…chờ suốt 5 năm sau đó dù Sesshoumaru không có lấy 1 lần xuất hiện.

Trở lại hiện tại.

Rin vẫn vừa hái thuốc, vừa khe khẽ hát. Kagome nhìn thiếu nữ 18 tuổi xinh đẹp, mái tóc đen mượt dài tới thắt lưng, đôi mắt tròn, sáng như sao nhưng trong đó lại lẩn khuất một nỗi buồn không nói nên lời. Từ khi biết Sesshoumaru đã bỏ rơi mình, trong đôi mắt của Rin không còn sự hồn nhiên, tươi vui nữa mà chỉ còn lại cái gì đó man mác, một nỗi trống trải triền miên. Kagome không nén được, buông một tiếng thở dài. Rin ngạc nhiên nhìn Kagome:

“Kagome-san, chị sao thế? Mệt à?”

Kagome lắc đầu. Cô mỉm cười:

“Rin-chan, mai là sinh nhật 18 tuổi của em, mình làm buổi tiệc nho nhỏ nhé, được không?”

“Thật sao? Tuyệt quá!”

“Ừm, dĩ nhiên!”

2 cô gái vừa cười nói vui vẻ, vừa ôm một rổ đầy thảo dược đi về phía làng. Hoàng hôn buông một màu đỏ rực nơi chân trời. Những chú chim nháo nhác bay về tổ. Khắp nơi vang lên tiếng í ới mọi người gọi nhau về nhà. Khung cảnh thật yên bình, ấm áp.

Tại nhà của Kagome.


“Haruka, Akira, 2 đứa thôi ngay! Ngồi yên nào!”. Tiếng Kagome quát.

Inuyasha tỉnh bơ ngồi ăn, không một chút biểu hiện cho thấy đang bị quấy rầy bởi 2 đứa nhóc chạy quanh rượt đuổi nhau trong nỗ lực “vãn hồi trật tự” của mẹ chúng. Kagome thì đỏ mặt tía tai, xốc áo đứa này, véo tai đứa kia, ấn bọn chúng ngồi vào chỗ. Dù đã nhìn cảnh tượng đó mỗi ngày nhưng Rin vẫn che miệng cười khúc khích:

“Kagome-san, chị vất vả quá!”

“Haha-ue, Akira-nii san lấy ramen của con!”. Con bé 3 tuổi, mếu máo, tay nắm chặt mớ tóc màu bạch kim của anh nó, ăn vạ.

“Haruka, buông tóc anh ra!” Thằng nhóc 5 tuổi nhăn mặt, vùng vẫy trong tuyệt vọng.

2 đứa cứ chí chóe nhau, không ai nhịn ai khiến Kagome nổi giận đùng đùng, quay sang xách lỗ tai… “ông chồng quý hóa” nãy giờ vẫn điềm nhiên thưởng thức bữa tối:

“Anh ngồi yên cho tụi nó quậy vậy mà được à?”

Inuyasha thản nhiên gạt tay Kagoma ra:

“Em còn không giải quyết nổi thì sao anh làm được?”

Kagome bốc hỏa, giựt ly ramen trong tay Inuyasha, xổ một tràng “giáo huấn” đức lang quân cách giáo dục con và bổn phận làm cha. Rin mỉm cười, dịu dàng ngắm nhìn quang cảnh nhốn nháo trong tiếng khóc, la, mắng, càu nhàu loạn cả lên. Bất chợt Rin cảm thấy lạc lõng, trống vắng. Cô lặng lẽ vén màn đi ra, ngước nhìn bầu trời thăm thẳm: “A, nhiều sao quá!”. Cô nhớ biết bao những buổi tối ngồi bên ánh lửa ấm áp, tha hồ chọc phá Jaken đến nỗi khiến lão la ỏm tỏi, nhưng trên hết vẫn là cảm giác bình yên, an toàn khi được cuộn mình trong túm lông mềm mại của ngài ấy. Mải đắm chìm trong ký ức êm đềm, bỗng nhiên Rin thấy một ánh sáng xẹt ngang trên bầu trời, cô lập tức chắp 2 tay, nhắm mắt, thì thầm cùng những vì tinh tú:

“Mou ichido Sesshoumaru-sama no soba ni irareru youni!” (Xin cho con một lần nữa được ở bên cạnh Sesshoumaru-sama!)

quantoc 23-10-2010 10:23 AM

Hic... Hic... Dở quá nên không ai comment ủng hộ! Haiz... lỡ lập topic rồi, không lẽ bỏ???
Thôi kệ, cứ post tiếp vậy! T_T

CHAP 2: KOKORO NO KOTOBA (Tiếng nói của con tim)

Sáng sớm hôm sau, như thường lệ, Rin lại lên đồi hái thảo dược giúp Kagome. Đã 5 năm kể từ lần bị con quái vật tấn công làm rách cả cánh tay, cũng là lúc Sesshoumaru bỏ đi không một lời từ biệt, bặt vô âm tín, Rin đột nhiên không còn là mục tiêu của chúng nữa. 5 năm qua, cô cũng đã học được cách tự bảo vệ mình, từ cách sử dụng vũ khí của Sango, cách dùng cung tên của Kagome lẫn dùng bùa chú của Houshi-sama. Cô hoàn toàn tự tin có thể hạ gục những tên yêu quái tầm thường đến làm phiền dân làng. Đặc biệt là nhờ Inuyasha đích thân đến chỗ Toutousai mà Rin có một thứ vũ khí rất lợi hại là con dao lưỡi kép, khi tấn công sẽ bung ra thành một cái vòng xoáy có thể cắt đứt đối thủ trong chớp mắt. Cô thầm nghĩ: giờ mình đã có khả năng tự bảo vệ và thậm chí có thể bảo vệ cả người khác, thế thì chẳng có lý do gì mà Sesshoumaru-sama quay lại cả, không bao giờ, không bao giờ, không bao… Đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ, Rin cảm giác có một cơn gió xoáy ào đến, kèm theo đó là một âm thanh vô cùng quen thuộc:

“Sesshoumaru-sama, ngài đi đâu vậy?”

“Cơn gió” đáp xuống cạnh bìa rừng. Rin ngẩng đầu, sững người nhìn thân hình đang đứng trước mặt mình, đó là bóng dáng của người mà dù sau này, có đến lúc nhắm mắt xuôi tay, cô cũng không thể nào quên được: một youkai cao lớn với mái tóc bạch kim dài quá thắt lưng, đôi mắt màu hổ phách lạnh như băng đang nhìn như xoáy vào người cô, khuôn mặt thanh tú với vầng trăng khuyết trên trán và 2 vạch màu tím ở mỗi bên má; bám dính trên túm lông vắt dài từ vai của người đó xuống đất là tên tiểu yêu xanh lè, mỏ nhọn, tay cầm cây gậy 2 đầu đang không ngừng lải nhải. Rin lắp bắp:

“Sess…Sesshou…maru-sama?”

Tên tiểu yêu nghiêng đầu nhìn Rin chòng chọc:

“Ngươi là ai?”

Bị âm thanh chói tai của Jaken làm giật mình, Rin bỗng nhiên cười toe toét:

“Jaken-sama, ngài quên tôi rồi sao??”

Jaken ngó thiếu nữ xinh đẹp với nụ cười tươi như hoa đang nhìn mình. Một lúc sau, lão mới đớ người, chỉ thẳng vào mặt Rin:

“Ngươi là con bé hỗn xược, nhiều chuyện, RIN!?”

“Aha, ngài nhớ ra tôi rồi!”. Rin vỗ tay, cưới tít mắt. Đoạn cô quay sang Sesshoumaru, nhìn hắn bằng đôi mắt đen huyền, dịu dàng:

“Sesshoumaru-sama, ngài đến rồi!”.

Trên ngọn đồi xanh mướt, dưới tán cây anh đào đang nở rộ, những cánh hoa bay lả tả trong gió, phong cảnh thật hữu tình, chỉ tiếc là “người” lại vốn vô tình. Một youkai và một ningen đứng đối mặt nhau, im lặng. Rin nhìn vào đôi mắt hổ phách, không chút cảm xúc của Sesshoumaru, lòng chợt dâng lên một cảm giác là lạ, một cái gì đó vừa nhẹ nhàng, ấm áp vừa có chút tức giận lại thoáng bối rối. Rin lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt:

“Sesshoumaru-sama, ngài đã đạt được mong muốn của mình chưa?”. Rin giật mình với câu hỏi của bản thân, rõ ràng là không phải cô muốn hỏi thế này.

“Không có gì Sesshoumaru này muốn mà không được!”

“…”

“Sesshoumaru-sama, Rin hỏi ngài câu này được không?”

“Nói đi”

“Tại sao 5 năm trước ngài bỏ đi không một lời từ biệt? Ngài ghét Rin vậy à? Ngài cho rằng Rin là vật cản ngài trên con đường bá chủ vùng đất phía Tây ư?”

“Ta không muốn có bất cứ chướng ngại nào!”

Rin trợn tròn mắt, nhìn Sesshoumaru, nghẹo ngào đến không nói nên lời. Cô đã mong một đáp án khác, không phải là “nhát dao chí mạng” này! Tại sao ngài có thể nói những lời nhẫn tâm đến thế? Vậy sao ngày đó ngài cứu Rin? Sao lại bảo vệ Rin? Sao lại cho Rin cảm giác được yêu thương? Tại sao…?

Rin chợt thấy nghẹn trong cổ họng. Cô gầm mặt, cố gắng ngăn những giọt nước mắt chực trào ra:

“Thế nên khi làm xong ngài mới đến thăm Rin? Nhưng vậy để làm gì? Ngày nào Rin còn tồn tại, ngày đó ngài sẽ còn bị rắc rối!”

“Vì ta muốn hỏi ngươi một chuyện!”

“Hả?” Rin, nước mắt lưng tròng, ngước nhìn Sesshoumaru.

“Ngươi còn muốn đi theo ta không?”

Rin sững sờ, không nói nên lời. Nước mắt tràn mi, rơi xuống đôi gò má trắng hồng tạo thành một vệt dài. Ngài hỏi vậy là sao chứ? 10 năm trước ngài bắt Rin ở lại làng để Rin học cách hòa nhập với mọi người, Rin đã nghĩ sau khi Rin lớn ngài sẽ dẫn Rin đi nhưng 5 năm sau, ngài lại làm tan nát trái tim Rin khi bỏ rơi Rin để rồi khi Rin hoàn toàn tuyệt vọng, không còn chút niềm tin nào thì ngài đột nhiên xuất hiện hỏi Rin có muốn theo ngài không? Ngài muốn gì? Quay Rin như chong chóng, ngài vui lắm sao?

Rin bật cười, tiếng cười chua chát:

“Hahaha… Sesshoumaru-sama, lâu rồi không gặp, chẳng ngờ ngài lại hài hước đến vậy! Hahaha…”. Rin cười rũ rượi, gập người cười như điên.

Sesshoumaru nhướng mày, ánh mắt không giấu được vẻ ngạc nhiên lẫn tức giận. Hắn rít qua kẽ răng:

“Ngươi cười gì chứ? Cẩn thận thái độ của mình, Rin!”

Rin ngưng cười, cô đưa tay quẹt những giọt nước mắt trên má, nghiêm mặt nhìn Sesshoumaru:

“Từ trước đến giờ và mãi sau này Rin vẫn luôn tôn trọng ngài, vẫn tuyệt đối tin tưởng, yêu quý ngài, không bao giờ thay đổi. Chính ngài là người đã thay đổi. Ngài bỏ rơi Rin rồi giờ quay lại hỏi một câu ngớ ngẩn đến thế à? Tại sao 10 năm trước, 5 năm trước, ngài không hỏi? Ngài cho rằng Rin là một con cún, chán thì cho người khác, thích thì đem về nuôi ư? Nếu như thế thì e rằng ngài coi thường Rin quá đó!”

Sesshoumaru bắt đầu nổi giận, ánh mắt hằn đầy những vệt đỏ. Sao con bé dám nói như thế với hắn chứ? “Ngớ ngẩn” ư? Chưa ai dám nói với hắn như thế mà còn sống trên cõi đời này! Con bé tin rằng hắn không dám làm gì nó sao? Hắn gầm lên:

“RIN, ĐỦ RỒI! IM NGAY!”

Rin thoáng giật mình nhưng rồi nhanh chóng lấy lại dáng vẻ điềm tĩnh:

“Nếu ngài không có ý như vậy thì ngài trả lời Rin đi, tại sao bỏ rơi Rin để rồi bây giờ quay lại tìm Rin?”

“Ngươi là loài người ngu ngốc!”

“Rin đang chờ câu trả lời của ngài, không phải lời bình phẩm về trí tuệ của Rin!”

Sesshoumaru gầm gừ:

“Ta không việc gì phải trả lời ngươi khi ngươi chưa cho ta đáp án!”

Rin ngẩn người, cơn giận bỗng chốc xìu xuống như bong bóng xì hơi. À, phải rồi, ngài hỏi Rin có muốn theo ngài nữa không? Phải làm sao đây? Rin chưa bao giờ muốn rời xa ngài nhưng lẽ nào lại dễ dàng bỏ qua hành động bỏ rơi Rin của ngài?

Rin mím môi, cắn chặt răng, cô không biết phải trả lời làm sao.

Sesshoumaru biết Rin đang phân vân. Nhìn bộ dạng ngập ngừng, khuôn mặt nghiêng nghiêng, cố giấu đi vẻ bối rối của Rin, bỗng nhiên hắn thấy tự mãn. Rin đã trưởng thành, phổng phao, xinh đẹp, thông minh, lại còn to gan đấu khẩu với hắn… Khoan, hắn đang nghĩ gì thế? Giờ không phải lúc tán dương Rin mà phải chỉnh đốn, giáo dục con bé cách thức nói chuyện với hắn. Sesshoumaru lạnh lùng:

“Ngươi suy nghĩ lâu như vậy, phải chăng không muốn?”. Nói xong, hắn quay lưng bỏ đi.

Rin hoảng hốt. Không, không phải thế này. Cô vốn dĩ chỉ nhất thời nóng giận, muốn ngài ấy giải thích rõ ràng mọi chuyện thôi mà, sao “cục diện” lại thay đổi 180 độ như vậy chứ? Không, đừng! Sesshoumaru-sama, người lại muốn bỏ Rin sao? Đừng!!!

“Sesshoumaru-sama!”. Rin hét lớn.

Sesshoumaru ngừng bước, vẫn không hề quay lại, chỉ nghiêng mặt hướng mắt về phía Rin.

“Ngươi còn muốn gì nữa?”

Rin đỏ mặt, ấp úng:

“Sesshoumaru-sama, nếu Rin trả lời ngài rồi thì ngài có thể cho Rin một đáp án không?”

quantoc 23-10-2010 10:25 AM

Sesshoumaru xoay người, nhìn thẳng vào mắt Rin, im lặng thay cho cái gật đầu đồng ý.

“Rin…Rin…Rin chưa bao giờ muốn xa ngài. Hãy để Rin được ở cạnh ngài, Sesshoumaru-sama!”

Sesshoumaru cười thầm trong bụng. Hắn đang đắc ý. Lẽ hiển nhiên, làm sao một con bé loài người lại có thể thắng hắn cơ chứ?

Cảm nhận được ánh mắt Sesshoumaru vẫn nhìn mình chằm chằm, Rin thoáng bối rối. Cô cúi xuống, nhìn như thôi miên vào mấy ngón tay thanh mảnh đang đan chéo vào nhau:

“Vậy giờ Sesshoumaru-sama, ngài sẽ trả lời Rin chứ?”

Im lặng.

“Sesshoumaru-sama, sao ngày ấy ngài bỏ rơi Rin và giờ lại tìm Rin?”

Tiếp tục im lặng. Rin ngẩng đầu nhìn Sesshoumaru lúc này vẫn đang nhìn như muốn chọc thủng người Rin nhưng hình như trong ánh mắt hắn lẩn khuất chút gì đó như là…xót xa? Hay Rin quá nhạy cảm?

“Ta để ngươi lại vì ngươi. Đến tìm ngươi cũng vì ngươi”. Rốt cuộc thì Sesshoumaru cũng lên tiếng sau khoảng lặng dài tựa một thế kỷ.

“Sao cơ? Rin không hiểu”. Rin tròn xoe mắt ngạc nhiên.

“Ta nhớ là ngươi chỉ yêu cầu ta trả lời một câu?”

“Um…vậy Sesshoumaru-sama, người có thể chấp thuận cho Rin một thỉnh cầu không?”

“Coi như quà sinh nhật?”

Rin ngẩn người, cô không tin vào tai mình:

“Sesshoumaru-sama, ngài nhớ sao?”

“Ngươi muốn thỉnh cầu gì?”

Rin đứng thẳng người, ánh mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Sesshoumaru, một tay đặt lên hông trái. Hắn bỗng nhiên giật mình. Hừm! Con bé định làm gì đây?

“Sesshoumaru-sama, xin ngài đứng yên. Dù Rin làm gì cũng đừng nhúc nhích!” (A/N: một yêu cầu mà bất cứ ai dám nói với Sesshoumaru thì cam đoan sẽ… đoàn tụ ông bà! >.<)

Nói rồi không đợi Sesshoumaru phản ứng, Rin rút từ trong obi con dao 2 lưỡi phóng thẳng về phía Sesshoumaru. Một tiếng “bốp” chát chúa vang lên, sau đó là tiếng “crắc”, cái áo giáp của Sesshoumaru nứt làm đôi, rớt đánh phịch xuống đất. Khoảng khắc cái áp giáp chạm đất cũng là lúc đôi mắt hổ phách mở to, trên mặt tên youkai cao lớn không giấu được vẻ ngạc nhiên:

“Thỉnh cầu của ngươi là được tấn công và phá hủy giáp của ta?”

Rin không nói không rằng, cô thu dao về, giắt nó vào obi rồi chạy như bay, nhào vào…lòng Sesshoumaru, làm hắn thêm một phen kinh ngạc bằng cái ôm chặt cứng của mình. Những giọt nước mắt kềm nén suốt 5 năm nay được dịp tuôn trào, thi nhau rơi xuống. Rin nức nở:

“Sesshoumaru-sama, ngài có biết Rin nhớ ngài lắm không?”. Tiếp tục thút thít.

Sesshoumaru đứng yên để mặc cho nước mắt cô thấm ướt vai áo mình, hắn không đẩy Rin ra cũng không đáp lại cái ôm của Rin. Cảm giác ấm áp chợt dâng lên trong lòng. Đã bao lâu rồi hắn không cảm nhận được một khoảnh khắc bình lặng đến thế? Phải rồi! 5 năm! Từ khi hắn bỏ Rin lại mà không nói một lời, bắt đầu từ lúc đó, hắn không còn biết đến cái gọi là “ấm áp” nữa.

“Vậy nên ngươi đập bể áo giáp ta?”

Rin vẫn không ngừng khóc, cô vùi mặt vào vai Sesshoumaru, hít căng lồng ngực mùi hương quen thuộc mà 5 năm nay cô không thôi mong nhớ, lắc nhẹ mái tóc:

“Rin… híc… xin lỗi ngài. Rin không muốn làm hư áo giáp ngài đâu. Chỉ là… chỉ là có nó, Rin… Rin… không thể…”

Khóe miệng Sesshoumaru giãn ra, tạo thành một cái gì đó tựa hồ nụ cười. Từ lúc gặp lại Rin tới giờ, đây là lần đầu tiên Rin lại thể hiện sự dịu dàng, có chút ngây thơ, nhõng nhẽo, cái biểu cảm mà từ khi hắn bỏ rơi cô, dường nó cũng rời xa cô không một lời từ biệt.

Gió vẫn nhẹ nhàng thổi. Lá cây xào xạc. Những cánh hoa anh đào lả tả bay, đáp xuống tóc cô gái, rơi trên vai tên youkai, bao trùm lên họ bằng một cơn mưa màu hồng. Tên youkai vẫn yên lặng để cô gái mảnh mai, bé nhỏ siết chặt mình trong vòng tay. Dường như không ai trong 2 người muốn khoảnh khắc này kết thúc. Một lúc lâu sau, Rin mới cất lời, vẫn áp mặt lên vai Sesshoumaru, giọng nói thoáng chút thẹn thùng:

“Sesshoumaru-sama, ngài có nhớ năm nay Rin bao nhiêu tuổi không?”

“18”

“Sesshoumaru-sama, có phải ở tuổi này mọi cô gái đều lập gia đình?”

“Ngươi muốn tìm người để kết hôn?”

Sesshoumaru cảm nhận được mái tóc của Rin lắc nhẹ trên vai mình.

“Không, không cần tìm, Rin đã gặp người đó rồi.”

Bất chợt Sesshoumaru cảm thấy nhói trong tim, cảm giác này là gì đây? Lẽ nào trong 5 năm qua, Rin đã tìm được người mà cô bé muốn gắn kết suốt đời? Vậy hành động này có ý nghĩa gì? Sao lại ôm hắn rồi lại thì thầm vào tai hắn những điều…hắn không muốn nghe? Nhưng… sao hắn lại để ý chuyện này? Rin đã lớn, việc tìm một người bạn đời là chuyện hiển nhiên nhưng… Bàn tay Rin đặt trên má Sesshoumaru đã cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn. Cô gái nhỏ nhắn dùng đôi tay thanh mảnh áp chặt lên mặt Sesshoumaru, giữ ánh mắt hắn hướng về cô:

“Sesshoumaru-sama, ngài muốn biết đó là ai không?”

“…”

“Nhìn vào mắt Rin đi, ngài thấy gì, Sesshoumaru-sama?”

Sesshoumaru ngắm thật lâu đôi mắt trong veo, đen tuyền, sâu thẳm như bầu trời đêm nhưng lại lấp lánh như những vì sao của Rin. Trong đôi mắt ấy, phản chiếu 1 hình ảnh duy nhất, đó là khuôn mặt của hắn, vị chúa tể vĩ đại vùng đất phía Tây.

Rin mỉm cười dịu dàng, đôi mắt nhìn hắn vẫn không hề chớp lấy một cái, tựa như sợ sẽ làm tan biến hình bóng của hắn trong đó:

“Ngài thấy gì, Sesshoumaru-sama? Nói Rin biết đi!”

“Ta”

Rin lại cười, nụ cười đẹp nhất mà Sesshoumaru từng thấy, nụ cười ấy còn tươi hơn cả những bông hoa anh đào đang nở rộ, thanh khiết hơn cả cơn gió vẫn đang nhẹ nhàng thoảng qua, không có gì rực rỡ hơn nụ cười của Rin lúc này. Ánh mắt long lanh của cô vẫn in sâu hình ảnh của Sesshoumaru:

“Hai, là ngài đó! Từ khi Rin được ngài hồi sinh cho đến bây giờ và mãi cho tới ngày Rin lìa đời thì trong đôi mắt này sẽ vĩnh viễn chỉ có duy nhất hình bóng ngài, Sesshoumaru-sama!”
http://forum.trochoivui.com/tdtstyle...c/progress.gif http://forum.trochoivui.com/tdtstyle...ttons/edit.gif

chuotlac 24-10-2010 11:49 AM

ặc... sao không thấy chap 2 đâu hết vậy???? quantoc mau post chap2 đi!!! hay ghê luôn ák...

quantoc 24-10-2010 12:21 PM

Xin lỗi bạn nhé, hôm qua tâm trạng mình có hơi... bấn loạn nên post nhầm, xin thông cảm! ^^

CHAP 3: MATA, ANATA TO ISSHONI IRU! (Em lại được song hành cùng ngài!)


Rin vẫy tay tạm biệt mọi người trong làng rồi nhanh chóng đeo túi đồ lên vai, chạy theo tên youkai to cao đang ung dung bước đi và con cóc xanh lè miệng không ngừng lầm bầm dần khuất sau cánh rừng. Kagome nhìn cảnh tượng đó, buột miệng:

“Hệt như 10 năm trước”

“Đó là con đường Rin lựa chọn ư?”. Sango đặt tay lên vai Kagome, nhìn về hướng của Rin, khẽ thở dài. “Rin có ảo tưởng quá không? Sẽ chẳng bao giờ Sesshoumaru đáp lại tình cảm của con bé.”

Kagome lắc đầu, nhìn sang Sango:

“Không đâu. Rin biết điều gì là tốt nhất cho mình, hơn nữa không nơi nào an toàn bằng vị trí bên cạnh Sesshoumaru.”
2 người yên lặng nhìn bóng Rin dần khuất nơi chân trời, Kagome khẽ mỉm cười, thì thầm:

“Hạnh phúc nhé, Rin!”

Trong rừng.

Rin đang loay hoay nhặt nhạnh những cành cây nhỏ để đốt thì bó củi trên tay trượt xuống, thượng ngay lên đầu tên yêu quái nhỏ xíu, xanh lè làm lão la oai oái:

“Con bé vô dụng này, mắt mũi ngươi để đâu hả?”

Rin bật cười, ngồi xuống, cô xoa xoa lên cục u của Jaken, khiến lão được dịp hét toáng lên “Oái!”

“Jaken-sama, ngài xem nè, nhờ cục sưng này mà ngài cao thêm đấy!”

Tiếng khúc khích của cô gái trẻ cộng với tiếng chửi rủa của tên tiểu yêu đã gây sự chú ý của Sesshoumaru. Hắn nhìn sang nơi phát ra tiếng ồn, cảnh tượng thật quen thuộc, con bé ningen tít mắt cười toe toét trong khi tên youkai nhỏ thó thì không ngừng la hét, nhảy loi choi, huơ tay huơ chân ra sức chửi mắng, hệt như 10 năm trước. Chỉ có cái khác duy nhất là ở vị trí cạnh con rồng 2 đầu không phải là con nhóc cột một chùm tóc tinh nghịch mà một cô gái mái tóc đen dài, buông xõa mượt như suối, thân hình mảnh mai nhưng lại đầy sức quyến rũ của một thiếu nữ đang trong độ tuổi xuân xanh.

Đêm dần buông, khu rừng lại trở về sự tĩnh mịch vốn có. Sesshoumaru tựa người vào gốc cổ thụ sừng sững, nhìn lên bầu trời đêm, nhấp nháy những vì sao. Jaken thì ngáy khò khò, Rin cũng cuộn mình cạnh Ah-Un, chìm vào giấc ngủ say, hay ít nhất là hắn nghĩ vậy. Chợt mắt Sesshoumaru đỏ rực lên, hắn đặt tay lên thanh Bakusaiga đeo bên hông, nhìn xuyên qua cánh rừng dày đặc. Hắn cứ trừng mắt nhìn như thôi miên vào màn đêm đen kịt như đang đe dọa cái gì đó thì nghe có tiếng bước chân rất khẽ khàng tiến lại gần mình. Khi nhận ra “tác giả” của tiếng chân, hắn mới trở mình, buông tay khỏi chuôi kiếm, quay về tư thế ban đầu. Rin từ từ ngồi xuống, nắm lấy ống tay áo Sesshoumaru, nhìn hắn bằng đôi mắt ngạc nhiên hơi chút hoang mang:

“Sesshoumaru-sama, chuyện gì thế?”

“Không có gì.” Hắn lạnh lùng đáp.

Rin im lặng không hỏi nữa dù cô biết hắn đang giấu cô. Chắc chắn là có chuyện gì đó nhưng cô dư hiểu Sesshoumaru sẽ không bao giờ nói cô biết. Tuy vậy cô vẫn không nén nổi tò mò, giương đôi mắt ngây thơ, đầy dấu chấm hỏi nhìn Sesshoumaru. Sesshoumaru liếc sang cô gái đang nắm chặt tay áo mình, hắn bất ngờ nhấn vai cô gái xuống túm lông mềm mại đang trải dài trên đất, buông một câu gọn lỏn:

“Ngủ đi!”

Rin dù rất ngạc nhiên nhưng vẫn dịu dàng nở một nụ cười, cuộn tròn vào lớp “chăn bông” trắng muốt, êm như nhung:

“Sesshoumaru-sama, oyasumi nasai”

Khi bên tai vang lên tiếng thở đều đều của Rin, Sesshoumaru mới quay lại nhìn cô gái đang vô tư ngủ bên cạnh mình, lòng rối bời. Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Rin, nhìn khuôn mặt xinh xắn, không chút âu lo mà không khỏi nghi hoặc. “Nghi hoặc”? Điều gì? Hắn đã đón Rin về nhưng phải để cô ở đâu đây? Rin đã 18 tuổi và mùi hương từ người cô đủ sức hấp dẫn bọn yêu quái trong vòng bán kính 10 cây số. Sao Rin lại có thể phát ra hương thơm kinh khủng như thế? Hắn không thể dẫn Rin đi lang thang như trước được, vô số yêu quái lăm le muốn cướp Rin về để thỏa mãn thú tính. Lẽ ra hắn không định đưa Rin đi nhưng ngôi làng của bọn loài người vô dụng đó sao bảo vệ được Rin. Cho dù có Inuyasha đi nữa nhưng tên bán yêu đó đâu thể suốt ngày quẩn quanh bên cạnh Rin, còn Rin thì dù tài giỏi cỡ nào cũng không đủ sức chống lại đám yêu quái đầy dục vọng này. Hắn không thể nói Rin biết nguyên nhân hắn tìm Rin là vì hắn đã ngửi thấy mùi hương quyến rũ chết người của Rin. Cô bé sẽ hoang mang. Không, hắn không muốn Rin của hắn phải sống trong phập phồng, lo sợ. Hắn sẽ bảo vệ cô, sẽ không có bàn tay bẩn thỉu nào chạm được Rin, dù chỉ là một sợi tóc. Hắn đã quyết định rồi, hắn sẽ dẫn cô về lâu đài của hắn, chỉ có nơi đó Rin mới được an toàn.

quantoc 24-10-2010 12:22 PM

Sáng sớm hôm sau, cái “nhóm người” kỳ lạ này lại tiếp tục lên đường. Vẫn như ngày xưa, Sesshoumaru đi trước, Jaken theo sau, tay dắt con rồng 2 đầu với 1 cô gái ngồi trên lưng. Nhóm 3 người và 1 quái vật cứ đi, đi mãi đến khi họ gặp một con suối cạnh một cánh đồng hoa, khỏi nói cũng biết đây là nơi lý tưởng của cô gái trẻ. Rin vui vẻ:

“Sesshoumaru-sama, Rin ra đó được không ạ?”

Sesshoumaru không trả lời, hắn chỉ lẳng lặng dừng lại, bước đến một gốc cây gần đó và ngồi xuống. Jaken nhìn hành động của chủ nhân cũng đủ biết là hôm nay phải nghỉ chân ở đây. Rin thoắt cái đã nhảy khỏi lưng Ah-Un, chạy ào tới con suối, cô đưa tay tháo obi nhưng dường chợt nhớ điều gì đó, cô quay lại, bẽn lèn nhìn tên youkai nãy giờ vẫn ngồi yên, không nói lời nào, tựa lưng vào thân cây im lìm như một pho tượng, cô ấp úng:

“Sesshoumaru-sama, Rin… Rin… muốn tắm, ngài… ngài…”

Jaken đã nghe được câu nói ngập ngừng, không thành lời của cô gái, lão hét toáng:

“Con bé ngu ngốc, ngươi dám đuổi Sesshoumaru-sama đi à? Ngươi còn não không đấy?”

“Nhưng… nhưng Jaken-sama, không phải ngài và Sesshoumaru-sama là…sao? Rin… Rin 18 tuổi rồi, sao…sao có thể…?”

“Cái gì chứ? Ngươi tưởng mình là ai? Không ai thèm nhìn ngươi đâu!”

“Nhưng… nhưng…” Mặt Rin lúc nào đã đỏ như quả gấc, cô gái tội nghiệp chỉ biết cúi gầm mặt, xoắn xoắn mấy ngón tay , len lén nhìn vị chúa tể nãy giờ vẫn yên lặng, không phản ứng gì.

Chẳng hiểu vì “thông cảm” cho Rin hay chán nản trước màn cãi nhau thường nhật, bất tận của Rin và Jaken mà Sesshoumaru không nói lời nào, chỉ lẳng lặng đứng dậy, hướng thẳng phía rừng mà đi. Jaken dõi theo hành động của chủ nhân, há hốc mồm, rồi quay sang Rin, mắng “cú chót” trước khi lon ton chạy theo Sesshoumaru:

“Con bé hỗn xược, ngươi làm phiền đại nhân quá đấy!”

Rin toét miệng, nói với theo: “Arigatou Sesshoumaru-sama” rồi thích thú trút bỏ quần áo, nhảy ùm xuống làn nước trong lành, mát lạnh, từ từ hưởng thụ cảm giác thoải mái giữa chốn thiên nhiên tươi đẹp. Đang đắm mình trong cảm giác sảng khoái bỗng Rin nghe có tiếng sột soạt ở bụi cây gần đó, ngỡ là Jaken quay lại, cô lên tiếng mà không thèm ngoái về phía sau:

“Jaken-sama?”

“Jaken” không trả lời mà thay vào đó, tiếng động mỗi lúc một gần kèm theo một mùi tanh tưởi bốc lên nồng nặc, Rin giật mình quay lại. Trước mặt cô không phải con cóc xanh lè, miệng hay lải nhải mà là 1 tên yêu quái khổng lồ có đôi mắt đỏ chạch, lồi ra như 2 trái banh, miệng hắn đầy máu, trên tay còn cầm cái đầu của con gì đó không còn rõ hình dạng. Nếu là bình thường, Rin thừa khả năng ứng phó với loại bị thịt to xác này nhưng tình thế hiện giờ, Rin đang không mảnh vải che thân, con dao của cô lại nằm trong bộ yukata cô để trên bờ và “tình cờ” làm sao, nó lại nằm ngay dưới chân con quái vật. Tên yêu quái gớm ghiếc nở một nụ cười ma quái, nước dãi và máu từ miệng nó chảy ròng ròng, nhỏ đầy lên quần áo của Rin. Biết mình không còn sức chống đỡ, Rin chỉ còn một cách duy nhất là… hét thật lớn:

“Á AAAAAAAAAAAAAAA!”

Con quái vật cười khùng khục, lôi Rin lên bờ, một tay đè chặt Rin xuống đất, một tay giơ vuốt, chĩa vào cổ Rin. Rin cố sức vùng vẫy, phải làm sao đây? Thực tế là không có cách nào thoát khỏi bàn tay nặng như đá của hắn, trong đầu Rin lúc này chỉ còn nhớ một điều duy nhất:

“SESSHOUMARU-SAMAAAAAAAAAAAAAA!”

HỰ!
GRÉEECCCCCC!

Con quái vật rống lên tiếng kêu thảm thiết, bật ngửa ra sau, giãy đành đạch trên nền đất, ngực thủng 1 lỗ to tướng, máu văng tung tóe. Trước khi ngã xuống, nó còn kịp nắm Rin, giơ lên và quăng cái vèo về phía rừng. Rin bay trong không trung, đầu váng vất, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã thấy mình đáp ngay xuống vật gì đó mềm mềm, ấm ấm. Cô he hé nhìn thì bắt gặp một đôi mắt không phải đỏ rực như của tên quái vật mà là màu hổ phách, nhìn mình chằm chằm, thoáng chút lo lắng nhưng rồi nhanh chóng bị vẻ lạnh lùng che khuất:

“Sesshoumaru-sama?”

Sau khi xác định chắc chắn không phải là ảo ảnh, Rin nhảy xuống ôm chầm lấy “vệ sĩ số 1” của mình, miệng không ngớt cảm ơn, quên cả tình cảnh hiện tại là mình đang… không mặc gì! (^^). Vẫn trong tư thế ôm chặt Sesshoumaru, tận hưởng sự ấm áp và cảm giác được bảo vệ thì Rin bỗng cảm thấy toàn bộ phần sau của cơ thể… mát mát. Quái! Rõ ràng đang là buổi trưa, lại không phải ở dưới nước, còn có quần áo thì sao lại mát được nhỉ??? Khoan, tua lại một chút! “còn có quần áo”!? Áaaaaa, mình…mình… đang… kh…khỏa thân? Chà, tình thế này mới thật sự nguy hiểm và tiến thoái lưỡng nan, buông Sesshoumaru ra thì… thấy hết còn gì? Nhưng không lẽ ôm thế này hoài. Rin mặt đỏ như trái cà chua chín rục, hé mắt nhìn về phía bộ yukata xếp ngay ngắn trên bờ và…thấm đầy máu con quái vật. Kami-sama, sao lại để con vào tình cảnh này??? Đang loay hoay không biết làm sao thì nghe âm giọng trầm, sắc của Sesshoumaru cất lên:

“Jaken, đến chỗ Ah-Un lấy đồ của Rin lại đây!”. Vừa nói hắn vừa lấy túm lông vắt trên vai choàng qua người Rin, giữ Rin khỏi run rẩy trước những cơn gió thổi tốc vào lưng cô. Rin chầm chậm nhích người ra, đủ để ngước lên mà khỏi đụng phải cằm của Sesshoumaru, bối rối:

“Sesshoumaru-sama, ngài sai Jaken-sama lấy đồ cho Rin ư…?”

Hô, cơ hội của Sesshoumaru đây! Hắn liếc xuống thiếu nữ mảnh mai, đôi mắt long lanh, 2 má hồng hồng đang e ấp nhìn mình, “chơi” một câu làm cho mặt của Rin từ hồng chuyển sang màu… tôm luộc:

“Hay ngươi thích như vầy hơn?”

Ôi trời, không hổ danh là Sesshoumaru, bình thường vốn rất kiệm lời nhưng một khi đã cất tiếng thì không sốc tới óc cũng khiến người ta hết đường chống đỡ. Tất nhiên, nàng Rin nhà ta không còn cách nào khác chỉ còn cách giấu mặt vào vai Sesshoumaru, nín thinh, cảm thấy có bao nhiêu máu đều dồn hết lên mặt, nóng đến độ tưởng chừng như đang bị sốt. Tuy nhiên phải thừa nhận dù rất xấu hổ nhưng quả thật là cảm giác lại quá ư… dễ chịu, hơn nữa đây là một lý do vô cùng chính đáng để không buông Sesshoumaru ra! (A/N: hehe)

Chỉ một lát sau, Jaken đã quay lại, mang theo túi đồ của Rin rồi quay lưng bỏ đi khi nhìn thấy cảnh tượng dễ làm người khác “nóng mặt” trước mắt. (A/N: tội nghiệp Jaken). Rin vẫn đứng yên, không có chút dấu hiệu nào cho thấy cô sẽ bỏ tay ra khỏi người Sesshoumaru cả! Sesshoumaru nhướn mày:

“Ta thấy ngươi muốn bị cảm lạnh?”

“Không, không phải thế, chỉ là nếu bây giờ Rin buông ngài ra thì… thì…”
“…”

Rin cảm thấy tay của Sesshoumaru đang vòng qua eo mình. Mặt Rin lại được dịp đỏ ửng lên: Ối, ngài…ngài ấy định làm gì? Không phải là….chứ?. Nhưng rồi Rin nhanh chóng nhận ra mình “bé cái nhầm”, cô thấy Sesshoumaru rút thanh Tensaiga ra. Lần này không đỏ mặt nữa mà là ngạc nhiên: Gì vậy nhỉ? Không lẽ ngài ấy tưởng mình chết vì xấu hổ sao? Trong lúc Rin đang tha hồ suy diễn, lý giải hành động của Sesshoumaru thì thấy có gì đó được khoác lên mình Rin rồi tiếp theo là tay của Sesshoumaru vòng ra phía trước mặt Rin, hất cái áo qua vai Rin, bao bọc cô trong một lớp vải. Ra là Sesshoumaru dùng Tenseiga để lấy đồ cho Rin. Cô ngây người nhìn Sesshoumaru, không nói được lời nào. Nhìn khuôn mặt đang hiện lên dấu chấm hỏi to tướng của Rin, Sesshoumaru không nhịn được, khóe miệng hắn nhếch lên:

“Không lẽ ngươi còn muốn ta mặc đồ giùm ngươi?”

Rin như người đang mộng du bỗng bị tạt nước lạnh vào mặt, giật mình, cô bối rối:

“A, không… Cám ơn ngài, Sesshoumaru-sama.”

Tối hôm đó, khác với thường ngày, Rin không mon men lại gần để ngắm sao hay nói những câu bâng quơ với Sesshoumaru nữa mà cô chỉ quẩn quanh Ah-Un, triệt để tránh nhìn vào mặt Sesshoumaru. Tựa đầu vào lưng con vật trung thành, thân thiết của mình, Rin nhìn xa xăm vào đống lửa bập bùng trước mắt. Nhớ lại chuyện buổi trưa, gò má cô theo “phản xa vô điều kiện” tự nhiên ửng hồng. Rin áp 2 tay lên má, cảm thấy ấm áp, bất chợt mỉm cười hạnh phúc rồi từ từ chìm vào giấc ngủ. Ở phía đối diện với lưng Rin, có một youkai đang tựa vào gốc cây cổ thụ xù xì, ngước mặt nhìn lên bầu trời đầy sao, ánh mắt xa xăm, thầm… nở một nụ cười.

chuotlac 24-10-2010 07:52 PM

trời ơi! hay quá đi mất!!! post tiếp nữa đi bạn ơi! mình bị ghiền rồi nè!!!!! hay kinh khủng khiếp... mà công nhận Rin "vô tư" thiệt :)) :))

quantoc 24-10-2010 08:03 PM

@Chuotlac: Rin "vô tư" thiệt nhưng không phải hoàn toàn ngây thơ đâu nhé! ^^
Cám ơn bạn đã ủng hộ! Chap kế đây!

CHAP 4: WASURARENAI OMOIDE! (KỶ NIỆM KHÔNG THỂ NÀO QUÊN!)

Sau 6 ngày liền đi bộ (thực ra chỉ có Jaken và Sesshoumaru! Rin sướng thiệt! ^^), rốt cuộc thì nhóm Sesshoumaru cũng gần đến đích. Tòa lâu đài đồ sộ sừng sững dần hiện ra phía bên kia bìa rừng. Rin như không tin vào mắt mình, cô lấy tay dụi lấy dụi để, dụi đến nỗi rớt cả lông mi. Quả nhiên nó còn to hơn cả cái mà Rin từng thấy ở chỗ mẹ của Sesshoumaru, Rin phấn khích, reo lên:

“Woa, to quá!”

Jaken được dịp “nổ” về vị chủ nhân vĩ đại của mình, lão hếch mũi lên:

“Còn phải nói! Chỗ thế này mới xứng với Sesshoumaru-sama chứ!”

“Ne, Jaken-sama, nhưng nếu so ngài với tòa lâu đài đó thì quả là một trời một vực nhỉ?”. Rin châm chọc.

Jaken đỏ mặt tía tai, nhảy cẫng lên:

“Con bé vô phép này, ngươi ăn nói lọt lỗ tai một chút không được hả?”

Rin che miệng cười khúc khích. A, đã lâu lắm rồi cô mới thấy thoải mái thế này. Đúng là chỉ ở bên cạnh Sesshoumaru, cô mới là chính mình. Rin khẽ liếc Sesshoumaru, hắn vẫn bình thản đi về phía trước, bỏ ngoài tai tiếng ồn do 2 kẻ phiền phức kia gây ra. Rin nghiêng đầu, nheo nheo mắt, nhìn mái tóc bạch kim, mượt mà của Sesshoumaru bay bay trong gió: Không ai, không cái gì có thể đẹp đẽ và mạnh mẽ hơn ngài ấy. Cô thầm nghĩ.

Bên trong lâu đài.

Rin mắt chữ A, mồm chữ O, vừa ngó nghiêng ngó ngửa nhìn quang cảnh bên trong, vừa nắm vai Jaken lắc mạnh, đến nỗi lão thấy cả trần nhà quay mòng mòng:

“Jaken-sama, tòa lâu đài này rộng bằng cả cái làng của Inuyasha-sama ấy nhỉ? Làm thế nào mà Sesshoumaru-sama không bị lạc?”

“Ngốc, đại nhân có cái mũi thính nhất trên đời, sao lạc được chứ! Nè, ngươi có thôi lắc ta không hả? Chóng mặt quá!”. Giọng lão rít lên the thé.

Rin giật mình, nhìn xuống Jaken, thấy lão sắp thành một cái nùi giẻ vì bị cô nắm, kéo, giật, thấy chút “tội lỗi”, cô bèn cười cầu hòa:

“Xin lỗi Jaken-sama nhé! Tại Rin ngạc nhiên quá thôi!”

Lão cóc già lườm Rin một cái, vừa chống gậy vừa đưa tay bóp bóp trán cho đỡ khó chịu:

“Đi về phòng ngươi đi”

“Nhưng…Jaken-sama, đâu là phòng Rin?”.

Jaken ngớ ra một hồi: “Phải ha! Ngươi đã đến đây bao giờ đâu?”

“Rin, theo ta”. Sesshoumaru vừa bước lên cầu thang vừa nói, vẫn không hề ngoảnh mặt lại.

“Hai”

Rin bước theo Sesshoumaru, đi dọc dãy hành lang bằng gỗ. Tất cả đồ vật trong nhà đều có độc nhất một gam màu tối, hoàn toàn phù hợp với chủ nhân của chúng. Mải nhìn ngắm xung quanh, Rin chợt đâm sầm vào cái gì đó, Rin thấy sao mọc đầy trước mắt mình. Định thần lại cô mới phát hiện thì ra “cái” làm Rin suýt nữa u đầu không gì khác hơn là…lưng của Sesshoumaru.

“Xin lỗi Sesshoumaru-sama.”

Sesshoumaru hướng mắt về căn phòng phía tay trái Rin, nói vỏn vẹn đúng một câu: “Từ nay ngươi sẽ ở đây” rồi đi thẳng…vào căn phòng bên cạnh.

Rin ngẩn ngơ một hồi thì đẩy cửa bước vào. Một cảnh tượng vô cùng “kỳ lạ”: căn phòng toàn màu…hồng, từ màn, gối, chăn cho đến những vật trang trí. Nếu đem so với tòa lâu đài thì nó như một đốm lửa trong đêm đen, quả thực là chỏi vô cùng. Sao ở nơi thế này lại có một căn phòng như vậy? Bỗng nhiên Rin nhớ lại thái độ của Sesshoumaru, hắn không nói không rẳng, sau khi chỉ căn phòng cho Rin thì lập tức bỏ đi, đóng sầm cửa lại: Lẽ nào ngài ấy ngại? Chắc chắn là căn phòng này dành riêng cho mình rồi!. Nghĩ đến đó, Rin bật cười, đôi mắt cô lấp lánh…niềm vui.

Sau khi dùng xong bữa tối, Rin đứng trước cửa phòng Sesshoumaru, ngập ngừng hồi lâu, cô gõ cửa.

“Chuyện gì?”. Tiếng của Sesshoumaru vọng ra, rõ ràng là hắn đang…khó chịu.

“Rin muốn nói chuyện với ngài một chút. Ngài cho phép Rin vào nhé, Sesshoumaru-sama?”. Rin nhẹ nhàng đáp lại câu hỏi cộc lốc của hắn. Cô dư biết Sesshoumaru sẽ chẳng đời nào đuổi cô đi hay để cô đứng ngoài cửa suốt như vậy, cô quá hiểu hắn.

“Vào đi”

Rin đẩy nhẹ cửa bước vào. Căn phòng của vị chúa tể vùng đất phía Tây vô cùng đơn giản. Chẳng có gì ngoài bộ bàn ghế đặt cạnh chiếc giường, trong góc phòng là mấy rương đồ mà Rin đoán là chứa…ừm…chắc là những vật kỷ niệm? (A/N: Rin nghĩ sao vậy trời???) Sesshoumaru đang ngồi trên giường, một tay gác lên chân, vẫn nhìn như thôi miên vào cuộn giấy hắn đang cầm trên tay. À, nhắc đến giấy Rin mới để ý, trên bàn cũng toàn là những cuộn giấy như vậy nhưng có vẻ như chúng chưa hề được mở ra. Thấy Rin cứ đứng ngó quanh quất, không nói gì, Sesshoumaru mới ngẩng lên:

“Ngươi muốn nói gì?”

Thanh giọng trầm sắc pha chút bực bội của Sesshoumaru làm Rin sực tỉnh, cô chầm chậm bước lại phía chiếc giường, khẽ khàng ngồi xuống bên cạnh hắn:

“Sesshoumaru-sama, có phải ngài đang lo lắng điều gì không?”

“Cái gì?”

“Suốt hành trình, ngài không ngừng cảnh giác. Đêm nào cũng vậy, ngài ngồi đó, nhắm mắt nhưng Rin biết thực chất ngài không hề ngủ. Chuyện gì thế Sesshoumaru-sama?”

“Không phải việc ngươi cần lo.”

“Không! Rin biết nó có liên quan đến Rin, nếu không ngài sẽ không cảnh giác cao độ như vậy và cũng không cần đem Rin về đây!”

Sesshoumaru nhìn thẳng vào Rin, ánh mắt màu hổ phách lạnh băng làm Rin thoáng rùng mình:

“Ngươi đánh giá mình cao quá đấy!”

Rin hơi ngớ người rồi sau đó lại thở dài, cô nhoẻn miệng, nở một nụ cười dịu ngọt, đưa những ngón tay thuôn dài, mảnh khảnh vuốt nhẹ lên 2 vệt màu tím trên má Sesshoumaru:

“Sesshoumaru-sama, 5 năm không gặp, ngài quả nhiên chẳng hề thay đổi, luôn nói những lời khiến người khác phải nản lòng nhưng Rin biết thực tâm của ngài không hề nghĩ vậy.”

Sesshoumaru cảm thấy như mọi ngõ ngách trong tâm hồn đều đang bị ánh mắt chân thành kia soi mói, bất giác hắn ngó chỗ khác, ngồi yên không nói nhưng cũng không gạt tay Rin ra. Có lẽ hắn không muốn cảm giác dễ chịu này biến mất. Bao giờ cũng vậy, người duy nhất có thể làm dịu những bực bội, khó chịu trong lòng hắn, xua tan mây mù, lạnh lẽo trong tim hắn, chỉ có mình Rin. Phải, duy nhất cô gái loài người có đôi mắt sáng như ánh sao trời và nụ cười tươi hơn cả hoa này làm được điều đó.

Rin biết Sesshoumaru đang tránh nhìn vào mặt mình, cô đưa tay còn lại lên má bên kia của Sesshoumaru, ép hắn xoay mặt về phía mình:

“Sesshoumaru-sama, nhìn Rin đi! Khoảnh khắc Rin đồng ý theo ngài cũng là lúc Rin quyết đinh cả đời này sẽ không rời xa ngài. Rin biết tất cả những gì ngài làm đều vì Rin. Rin luôn biết ơn ngài vì điều đó nhưng Rin sẽ không thể tha thứ cho bản thân nếu như Rin làm ngài phải lo lắng, bận tâm. Xin ngài, Sesshoumaru-sama, đừng giấu Rin nữa!”

Từng lời nói của Rin như những nhát dao đâm vào tim hắn. Nhói. Hơn ai hết, Sesshoumaru hiểu rằng Rin có khả năng đọc được suy nghĩ của hắn. Hắn không muốn nghe Rin van nài hay khổ sở vì thấy hắn lo lắng nhưng làm sao hắn có thể nói cô biết? Bảo cô rằng chỉ cần bước ra khỏi nơi này hay cách xa hắn vài bước thì lập tức sẽ thành miếng mồi ngon cho lũ quái vật hạ đẳng kia ư? Hay huỵch toẹt cho cô biết rằng mùi hương của cô dư sức lôi kéo vài…trăm ngàn con yêu quái đang trong cơn thèm khát dục vọng? Hắn sao đành lòng nhìn Rin lo sợ, ăn ngủ không yên chứ? Thế nhưng, ánh mắt ấy…tha thiết quá, dịu dàng quá… Không, Sesshoumaru này tuyệt đối không thể để một con người làm lung lay. Chỉ có một cách chống đỡ sức “cám dỗ” từ đôi mắt biết nói và nụ cười như thiên thần kia mà thôi. Đó là phớt lờ Rin. Hắn lạnh lùng gạt mạnh tay Rin ra:

“Không liên quan gì đến ngươi.”

Nói xong hắn quay phắt người, dợm bước ra khỏi phòng thì nghe một tiếng “bộp”. Thì ra lúc hắn hất tay Rin ra thì cuộn giấy nãy giờ vẫn để trên người hắn rơi xuống đất. Cuộn giấy không gì giữ lại, lăn xuống sàn, mở bung ra. Mặt trong tờ giấy đầy những chữ là chữ, lại còn có hình nữa, Rin không nén nổi tò mò, cô cúi xuống nhặt nó lên và đọc. Chỉ mới vài dòng, mặt Rin đã chuyển từ sắc trắng hồng sang tái xanh, cô nhìn chằm chằm như muốn xuyên thủng tờ giấy. Phải mất một lúc lâu sau, Rin mới trở về trạng thái bình thường nhưng đôi mắt đã bắt đầu ươn ướt, cô cuộn tờ giấy, dùng sợi dây đỏ để trên bàn buộc nó lại rồi để về chỗ cũ. Đoạn cô nhìn sang Sesshoumaru nãy giờ vẫn đứng ngây như phỗng, cất tiếng:

“Ra là vậy, Rin hiểu rồi. Xin lỗi Sesshoumaru-sama vì đã tự ý đọc thư của ngài. Rin xin phép.”

Nói rồi Rin cúi gầm mặt, vội vã ra khỏi phòng. Cô không muốn Sesshoumaru thấy những giọt nước mắt đã bắt đầu đọng ở khóe mi. Một tay nắm chặt ngực áo, một tay che mặt, Rin chạy như bay xuống cầu thang, lao ra ngoài lâu đài, ngẩng mặt lên trời để những giọt lệ không thể rơi xuống nhưng làm sao cô ngăn được nỗi đau trong lòng đang không ngừng biến thành nước mắt chỉ chực tuôn trào.


Bây giờ là 12:42 AM. Theo múi giờ GMT +7.

Bản quyền: vBulletin® 3.7.2
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.