Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 27-03-2011, 10:16 PM   #131
Talking Nghiệt Yêu [ Quỷ Vương và Đệ thập tân nương ] Chương 135


Chương 135: Mười tân nương
edit: troixanhmaytrang

Kích tình qua đi, Tiêu Nam Hiên nửa nằm nửa dựa vào gối , để lộ ra khuôn ngực tráng kiện , rất mê người.
Vân Phi Tuyết ngẩng đầu lên nhìn hắn, lúc này hắn đã tháo mặt nạ xuông. Nàng xem nửa gương mặt tuấn mỹ của hắn , trong lòng than thầm , nếu hắn không bị thương so với Quỷ Mị có thể còn tuấn mỹ hơn, vì sao Mai Hinh không yêu thương hắn? Nếu không có Mai Hinh, có lẽ hôm nay hắn cũng không biến thành dạng này. Nhìn hắn như vậy, nàng thật sự không tin tưởng, có nhiều nữ tử đã chết dưới tay hắn……
“Suy nghĩ gì vậy?” Tiêu Nam Hiên nhìn biểu tình thay đổi liên tục trên mặt Vân Phi Tuyết, đưa tay vuốt những sợi tóc rối của nàng hỏi.
“Ta đang suy nghĩ, mấy vị Vương phi trước của ngươi chết như thế nào? Nhất định là không phải ngươi giết.” Vân Phi Tuyết nói có vẻ khẳng định.
“Sao ngươi nghĩ không phải bổn vương giết?” Hắn châm chọc hỏi nàng.
“Bằng trực giác của ta.” Vân Phi Tuyết nói. Nàng đúng là có cảm giác như vậy.
Bàn tay của Tiêu Nam Hiên đang đăt trên tóc nàng lập tức cứng đờ , sắc mặt cũng trở nên lạnh lùng .
“Không muốn nói thì xem như ta không hỏi, ngủ đi.” Vân Phi Tuyết nhìn dáng vẻ của hắn, nhắm mắt lại, tuy rằng nàng rất muốn biết.
Tiêu Nam Hiên đột nhiên chậm rãi mở miệng “Không có gì không thể nói, sau khi bổn vương giúp Triệt Nhi lên ngôi , bắt đầu hành động trả thù. Cưới Vương phi thứ nhất , khi bổn vương vào động phòng liền tháo mặt nạ màu bạc trên mặt xuống , nhìn nữ nhân đang ngồi lặng yên trên giường ta bước tới giở khăn voan màu hồng che mặt nàng ra . Nữ tử vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy vết sẹo trên mặt của bổn vương , ánh mắt đầy vẻ hoảng sợ, thét một tiếng chói tai , lập tức hôn mê bất tỉnh. Sau này ta mới biết , bởi vì trong người nàng có bệnh, chịu không nổi sự sợ hãi nên đã bỏ mạng ……”
Vân Phi Tuyết thế mới biết, thì ra tân nương thứ nhất là do bị dọa sợ hãi mà chết. Nàng nhìn hắn chờ kể tiếp.
“ Tân nương thứ hai , lá gan lớn hơn một chút , nhìn thấy gương mặt như ma quỷ của bổn vương , tuy rằng sợ hãi, nhưng không bị ngất xỉu , giả vờ kiên cường ngồi đó. Nhìn bổn vương ở trước mặt nàng mặt sủng hạnh Minh Cơ, sau đó bổn vương gọi bốn nam nhân kia đến , nàng cố gắng tỏ ra kiên cường, thà chết chứ không chịu nhục, thế rồi ………”
Vân Phi Tuyết thở dài, nữ tử cổ đại rất chú trọng trinh tiết, có thể chết nhưng trinh tiết nhất định phải bảo toàn, bi ai nhưng cũng khiến nàng khâm phục.
“ Tân nương thứ ba của bổn vương thì ngươi cũng biết đó chính là Dĩnh Nhi, lúc bốn nam tử đến gần, nàng bị dọa ngất đi . Thấy nàng không chết, bổn vương sai người mang ra hậu viện , sau đó nghe nói nàng bị điên rồi, vì vậy bổn vương không hỏi đến nữa……….”
Chuyện này Vân Phi Tuyết cũng biết, Dĩnh Nhi giả vờ ngây ngốc hai năm, nhưng nhờ đó có thể bảo toàn trinh tiết của mình, so với các nàng kia Dĩnh Nhi thật hạnh phúc , chẳng những sống sót, mà còn có thể ở cạnh người mình yêu .
“ Tân nương thứ tư , bổn vương vừa xốc lên khăn voan, nàng lập tức lấy kéo đâm cho nên bổn vương ra tay đánh vào ngực khiến nàng mất mạng.”
Vân Phi Tuyết kinh hãi, nữ tử này là bị hắn đánh chết , nàng có nên trách hắn không ?
“ Tân nương thứ năm, khi bổn vương vào phòng , thì nàng đã chết . Có thể nói là bị danh tiếng tàn bạo của bổn vương hù dọa.”
Trong lòng Vân Phi Tuyết cảm thấy đau xót , tự sát? Đáng thương và cũng đáng buồn.
“ Tân nương thứ sáu ngươi cũng quen, đó chính là nha đầu ngốc, thật ra lúc nàng được mang tới, đã bị choáng váng rồi, trong lúc động phòng, nhìn nàng điên điên ngây ngốc , không hề sợ hãi, lại còn tò mò, bổn vương không có tâm tư đùa với nàng, liền bảo người trực tiếp mang nàng đi .”
Nàng ngẩn người, thì ra nha đầu ngốc không phải bị hắn dọa ngốc, có lẽ do nghe phải gả cho hắn đã bị dọa đến choáng váng.
“ Tân nương thứ bảy tên Tình Vũ , nàng và bổn vương vốn quen biết , khi giở khăn voan của nàng lên , nàng liền nước mắt ràn rụa quỳ xuống trước mặt bổn vương cầu xin ‘Hiên ca ca, thả ta đi, trong bụng ta có đứa nhỏ của hắn , ta không thể phản bội hắn.’ nàng đau khổ cầu xin, bổn vương thờ ơ không đáp, cuối cùng nàng cảm thấy tuyệt vọng nói ‘Cảnh Thiên, chúng ta hẹn kiếp sau gặp lại , ta mang theo đứa nhỏ đi trước .’ nói xong, nàng liền hướng vách tường chạy tới …………….”
“Nàng chết như vậy ? Ngươi không ra tay ngăn cản nàng sao?” Vân Phi Tuyết cắn môi nhìn hắn dò xét. Hắn thật sự máu lạnh như vậy, hai người quen biết nhau mà hắn lại thờ ơ như thế.
“Ngươi cảm thấy bổn vương sẽ ra tay ngăn cản sao ?” Khóe môi Tiêu Nam Hiên mím lại hỏi .
“Nàng không giống những người khác , có thể gọi ngươi Hiên ca ca, vậy chứng minh hai người các ngươi có quan hệ tốt với nhau. Nàng cũng coi như là bằng hữu của ngươi, cho dù ngươi muốn báo thù hay máu lạnh , ta nghĩ ngươi sẽ không làm tổn thương nàng, đúng không?” Vân Phi Tuyết suy đoán , tuy rằng khi nói như thế nàng chỉ nắm chắc được phân nửa .

“Vân Phi Tuyết, có đôi khi bổn vương thật sự không biết nên nhìn ngươi như thế nào .” Tiêu Nam Hiên nhìn nàng. Nàng luôn thông minh như thế , chỉ cần liếc một cái đã có thể đoán được.
“Vậy không nên nhìn ta, nói nhanh lên, ta muốn biết nàng như thế nào ?” Vân Phi Tuyết giục hắn, nàng ấy thật sự đã chết sao?
“Ngươi không cần hỏi cũng biết sao? Nàng đã chết.” Tiêu Nam Hiên trả lời .
“Thật sự đã chết?” Vân Phi Tuyết cũng không hiểu tâm tư của mình , hắn thật sự trơ mắt nhìn nàng ta chết?
Thấy nàng dùng ánh mắt như vậy nhìn mình , lòng Tiêu Nam Hiên đau xót. Hắn không quan tâm bất kì cái nhìn của ai khác, nhưng lại để ý nàng nghĩ gì. Hắn không muốn nàng nghĩ hắn là người lạnh lùng tàn nhẫn và tuyệt tình, mở miệng nói:“Bổn vương ngăn cản nàng, nhưng không phải bởi vì chúng ta quen biết , mà là vì cá tính của nàng cương liệt, yêu một người cho đến chết , bổn vương phái thuộc hạ tìm người gọi Cảnh Thiên, cho bọn họ một ít ngân lượng, sau đó phái thuộc hạ suốt đêm tiễn bước họ .”
Lúc này Vân Phi Tuyết mới thở phào nhẹ nhõm , khóe môi không nhịn được nở nụ cười nhìn hắn, hắn còn chưa mất hết tính người.
Nhìn vẻ mặt thoải mái của nàng , tâm tình của Tiêu Nam Hiên đột nhiên trở nên thoải mái hơn một chút nói:“ Tân nương thứ tám, bổn vương thấy nàng tựa vào bên giường, vừa giở khăn voan ra, trong miệng nàng phun máu đầm đìa bởi vì đã sớm uống thuốc độc tự sát rồi.”
Lại tự sát, Vân Phi Tuyết thở dài, sau đó hỏi:“ Còn tân nương thứ chín ?”
“ Tân nương thứ chín, giống như ngươi vậy có ý muốn chạy trốn , nhưng nàng ta không thông minh bằng ngươi , trong lúc phản kháng đã bị thị vệ giết chết .” Nói đến đây, ánh mắt của Tiêu Nam Hiên hiện lên vẻ đau xót.
Nghe hắn nói như thế, Vân Phi Tuyết thật sự không biết nên nghĩ sao ? Các nàng đều là người vô tội, nàng muốn trách hắn , nhưng khi nhìn vẻ thâm tình đau xót trên mặt hắn , nàng cũng không đành lòng. Chuyện đến nước này thật sự tránh không khỏi cảm thấy trong lòng đau xót .
“ Tai sao không hỏi tiếp ?” Tiêu Nam Hiên đột nhiên quay đầu lại nhìn nàng.
“Hỏi cái gì?” Vân Phi Huyết sửng sốt, cảm thấy khó hiểu nhìn hắn.
“ Tân nương thứ mười , ngươi không muốn biết sao?” trong lời nói của Tiêu Nam Hiên có ẩn ý sâu xa.
“ Thứ mười ?” Vân Phi Tuyết ngẩn ra, nàng không phải là người thứ mười sao , hắn muốn nói gì? Nàng nhìn hắn hỏi :“Nói đi, thứ mười như thế nào?”
“ Tân nương thứ mười , bổn vương vừa vào động phòng, nàng liền nổi điên chạy đến , miệng mắng không ngừng . Bổn vương liền cho người bắt lấy che miệng nàng lại. Nàng còn liều mạng giãy dụa, nên bị thị vệ đánh hôn mê…….” Tiêu Nam Hiên mở miệng nói .
Vân Phi Tuyết biết, chuyện này xảy ra trước lúc nàng xuyên qua nên không rõ lắm, bởi vì người đó là Vân gia tiểu thư thật sự. Nàng chỉ không rõ nàng sao nàng ta làm như thế ?
“Sau khi nàng tỉnh lại , tính tình trở nên khác hẳn , đối với bốn nam nhân, nàng không hề sợ hãi, ra tay vừa nhanh vừa chính xác. Có thể sử dụng kỹ xảo để lăn qua bàn chông, mặt không đổi sắc thản nhiên chịu xà quật, nhưng nàng càng ương ngạnh, bổn vương càng cảm thấy hứng thú. Nàng lại thoải mái tiến vào thanh lâu , bày ra vẻ quyến rũ câu dẫn nam nhân, bổn vương tuyệt đối có lý do tin tưởng, nàng không phải Vân Phi Tuyết, nhưng tất cả dấu hiệu đều cho thấy nàng quả thật là Vân Phi Tuyết.” Tiêu Nam Hiên nhìn nàng nói xong, vẻ nghi hoặc trong ánh mắt mang theo chờ mong, giống như đang chờ nàng giải thích với hắn .
“ Câu này là khen ta sao?” Vân Phi Tuyết nhìn hắn hỏi.
“Nói cho bổn vương biết, ngươi là ai?” Tiêu Nam Hiên nắm chặt vai nàng .
Vân Phi Tuyết trầm mặc một lúc, nàng không thể giải thích, chỉ ngước mắt nhìn hắn:“Nếu ta nói cho ngươi biết cơ thể của ta là Vân Phi Tuyết, nhưng linh hồn là của một người khác , ngươi tin không ?”
Thân thể Tiêu Nam Hiên chấn động, hắn không biết có nên tin tưởng lời nói của nàng, lại càng không dám tin trên đời có những chuyện yêu ma quỷ quái như thế , nhưng bằng trực giác, hắn nguyện ý tin tưởng nàng.
“Quên đi, thật ra chuyện ta có phải là tiểu thư của Vân gia hay không quan trọng đến thế sao ?” Vân Phi Tuyết nhận ra sự hoài nghi trong đôi mắt hắn , chế giễu .
“Không quan trọng .” Hiện tại, đã không còn quan trọng nữa.
“Ngươi còn có một người rất quan trọng , sao không nói .” Vân Phi Tuyết nhìn hắn dò xét.
“Ngươi nói Mai Hinh.” Nhắc tới nàng, trong ánh mắt của Tiêu Nam Hiên lộ ra một tia lạnh lẽo, nữ nhân này khiến hắn hận thấu xương.
“Đúng vậy” Vân Phi Tuyết gật đầu, không biết nàng là một nữ nhân như thế nào mà có thể khiến hắn yêu và hận sâu đậm như vậy.
Blog Gà :http://http://gaspainblog.wordpress.com/
Hoan nghênh các bạn tới thăm.
cho em gần anh thêm chút nữa........

xu.smile vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
80 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của xu.smile vì cảm thấy "rất là hay":
...l\lu0c...l\/lat..., acquyana, ahrin00, anita_esn, antunhi, aparis, †[M]ike†, badboyhp8x, baocong31080, bear_lover9, beheoteen, Bluescreen, bonghongxinhdep, boobeo285, boss_duytu, Cacun, ccon, CestLavie912, chaunghe, cherryzn, cinderella.96, Cindy Hoang, dan_linh, duongtuyetvu, fabulous_8x, giottuyet294, Goby Vnmese, habtt_hn, Hà Lệ Dương, Heart Mind And Soul, hoa vũ, hoagio_hn, hoahoangquyen, humberger, jennytran511, jessica1992, kem_1010, khunglonghaman, kiwixanh, kutechacha, laudaikhongtontai, lE65, lehuong92, lk0230, lucky_star_167, Mamikon, me0ngok, meotkh, mimi_9221, MYMJ, ngocngocdori, ngocxit_123, Nguyệt Ảnh, nhoxk4, nhuoc lam, palm512, pe' me0`, pe.bear, pe19dao, phuong_meo031, prince1618, pure_blooded, sinhvifn, sonhuong1402, stupidjandi, tatu_chan, Thiên thần sa ngã, thonauiucarot, tho_ngoc_94, thuthuyoshika, trucxjk, Tsukihana, van_nguyen17, vothuyduyenanh, vuduyen94, Vy Anh UK, windyanan104, xiangjiang, yinisme, yostuba
Unread 27-03-2011, 10:19 PM   #132
Thumbs up Nghiệt Yêu [ Quỷ Vương và Đệ thập tân nương ] Chương 136

Chương136
TIỆC ĐỨNG TRONG HOÀNG CUNG
edit: troixanhmaytrang

“Năm ấy bổn vương vừa trưởng thành, phụ hoàng vẫn theo lệ thường của hoàng cung sau khi trưởng thành ban cho bổn vương vài cô gái , nhưng phụ hoàng sủng ái mẫu phi cũng sủng ái bổn vương, vì thế đặc biệt ân chuẩn cho bổn vương chính mình tuyển mỹ nữ. Bổn vương đến tẩm cung của mẫu phi, trên hành lang ta thấy một đoàn tú nữ đứng thành hàng dài , trong đó có một tú nữ nhìn quay đầu nhìn bổn vương mỉm cười sau mới rời đi....................” Tiêu Nam Hiên nhớ lại.
“Ngoái đầu nhìn lại cười nụ cười mê hoặc lòng người , lục cung phấn đại vô nhan sắc.” Vân PhiTuyết nhẹ nhàng cảm thán , nụ cười tươi kianhất định rất đẹp, mới có thể làm hắn rung động tâm tư như vậy .
“Bổn vương ngay lúc đó cũng là loại cảm giác này điều làm cho bổn vương không ngờ tới là nàng nằm trong số tú nữ để bổn vương tuyển chọn, bổn vương không chút do dự liền tuyển nàng, sau này bổn vương biết nàng tên là Mai Hinh. Ở cùng nhau một thời gian , càng phát hiện nàng cư nhiên là cầm kỳ thư họa không gì không biết, nói chuyện vô cùng dịu dàng khéo léo , mẫu phi cùng phụ hoàng đều rất thích nàng, bổn vương thì đương nhiên không cần hỏi , có một ngày, Mai Hinh chuẩn bị nhiều rượu và thức ăn, nói là sinh nhật của nàng, bổn vương thấy thực áy náy, vì chưa chuẩn bị lễ vật cho nàng , Mai Hinh rất khôn khéo hiểu ý người , bảo không cần, chỉ cần cùng nàng uống vài chén rượu là được rồi, bổn vương không nghi ngờ gì , sau khi uống qua vài chén rượu, trong phủ đột nhiên xông tới mười mấy tên hắc y nhân, bổn vương cư nhiên còn làm chuyện buồn cười hơn là đứng ra che chở cho nàng , mới bước được vài bước , thì mê dược phát tác, bổn vương cả người vô lực, ở phía sau mẫu phi đột nhiên xông tới thay bổn vương đỡ một kiếm trí mạng .............” Tiêu Nam Hiên nắm chặt nắm tay , đè nén trong lòng thống khổ cùng hận ý.
Vân Phi Tuyết biết hắn lại nghĩ tới mẫu phi, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn , cho hắn an ủi, không đành lòng hỏi tiếp nữa , Mai Hinh cuối cùng như thế nào rồi?
“Sau khi Thái Tử bị phế, chủ động đem Mai Hinh cho bổn vương xử trí, Mai Hinh biết bổn vương sẽ không bỏ qua nàng, trước mặt Thái Tử cùng bổn vương , đột nhiên dùng đao dấu trong tay áo đâm vào ngực của mình ............” Tiêu Nam Hiên trong đầu hiện lên hình ảnh của Mai Hinh khi tự kết liễu ......
Ai, Vân Phi Tuyết than nhẹ một chút, Mai Hinh trước khi chết có lẽ trong lòng cảm thấy hối hận , nếu biết thế thì lúc trước đừng làm , nhìn hắn nhẹ nhàng nói:“ Đừng suy nghĩ nữa , ngủ đi.”
“Ngủ đi.” Tiêu Nam Hiên phục hồi tinh thần nói , từ khi xảy ra chuyện đau lòng đó , hôm nay lần đầu tiên hắn mới cùng người khác tâm sự chuyện xưa , điều hắn không nghĩ đến là tâm tình đột nhiên thoải mái hơn.
“Đúng rồi, ngày mai có thể gặp được Triệt Nhi sao sao?” Vân Phi tuyết đột nhiên hỏi .
“Có thể, như thế nào ngươi nhớ hắn rồi à ?” Tiêu Nam Hiên gật gật đầu.
“Ân, nhớ hắn rồi.” Vân Phi Tuyết gật gật đầu, nàng là sợ về sau không có cơ hội nhìn thấy hắn, nàng cơ hồ có thể khẳng định, Vân Hạc sẽ không cấp cho nàng giải dược .
“Sáng mai, bổn vương mang ngươi tiến cung đi gặp hắn.” Tiêu Nam Hiên nói.
“Thật sự, tốt lắm .” Đi dạo hoàng cung, nàng muốn xem hoàng cung thời cổ đại như thế nào .
“ Bây giờ đi ngủ sớm một chút đi.” Tiêu Nam Hiên khóe môi khẽ nhếch, vừa nghe nói tiến cung, trông nàng thực hưng phấn.
“Ngủ.” Vân Phi Tuyết nói xong, liền nhắm hai mắt lại, nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ .
Tiêu Nam Hiên lại nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ngủ say của nàng ngủ , nghĩ đến câu nàng vừa nói ,“Nếu ta nói cho ngươi biết cơ thể của ta là Vân Phi tuyết, linh hồn là một người khác , ngươi tin không?”
Hắn tin sao? Hắn có thể không tin sao? Nếu như vậy, tất cả những hành động kỳ lạ của nàng từ trước đến giờ đều có thể giải thích được rồi , mặc kệ câu chuyện lỳ lạ này có hay không , hắn đều nguyện ý tin tưởng linh hồn của nàng là một người khác .
Đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt của nàng :“Ngươi đã không phải là Vân Phi Tuyết, như vậy bổn vương sẽ không sẽ thả ngươi đi, sẽ giữ mãi ngươi ở bên cạnh bổn vương mãi mãi .”
Vân Phi Tuyết đang ngủ say, mơ mơ màng màng đã bị một người gọi dậy :“Đứng lên, ngươi không phải cùng bổn vương đi hoàng cung gặp Triệt nhi sao?“
Hoàng cung? Nàng mở to mắt ngồi dậy , lấy bộ quần áo đang đặt bên cạnh cuống quít mặc vào.
“ Bảo tiểu Đào giúp ngươi, còn có thời gian.” Tiêu Nam Hiên đã sớm mặc triều phục đứng ở bên giường.
“Tiểu thư, nô tỳ đến giúp ngươi.” Tiểu Đào ở một bên đã sớm chuẩn bị tốt rồi, từ phía sau đi đến.
“Hảo.” Vân Phi Tuyết gật đầu , cho tiểu Đào giúp nàng mặc quần áo,sau đó rửa mặt chải đầu xong , mới cùng Tiêu Nam Hiên ra cửa.
Ngồi ở trong xe ngựa, Vân Phi Tuyết vẫn còn mơ mơ màng màng, ngày hôm qua ngủ quá muộn, hôm nay thức quá sớm, nàng ngả đầu nằm trên đùi hắn nói :“Ta ngủ một chút, khi đến nơi ngươi gọi ta .” Nói xong, liền nhắm hai mắt lại đã ngủ.
Tiêu Nam Hiên lắc đầu, khóe môi nở nụ cười tươi đầy sủng ái .
“Hoàng tẩu?” Triệt nhi nhìn thấy hoàng huynh đang ôm một cô gái đang ngủ say bước vào , giật mình kêu lên.
“Khởi hành quá sớm, nàng còn buồn ngủ.” Tiêu Nam Hiên nói xong đem nàng đặt nhẹ trên giường.
“Hoàng huynh, hoàng tẩu đã đến đây, ta có thể không cùng ngươi lâm triều hôm nay không ?” Triệt nhi cầu xin .
“Có thể, vậy ngươi ở đây cùng nàng, hoàng huynh đi trước.” Tiêu Nam Hiên gật gật đầu.
“Cám ơn hoàng huynh, ngươi thật tốt quá, hoàng tẩu hãy giao cho ta .” Triệt nhi vui vẻ nhảy nhót đứng lên.
Tiêu Nam Hiên vừa rời khỏi phòng,Ttriệt nhi liền ghé vào bên giường kêu:“Hoàng tẩu, hoàng tẩu.......”
“Ai kêu, chán ghét, người ta còn muốn ngủ.” Vân Phi Tuyết trở mình lăn vào trong .
Triệt nhi sửng sốt, lại còn nói hắn chán ghét, dám nói như vậy e rằng duy nhất chỉ có một mình nàng, tay kéo nàng mạnh hơn , ở nàng bên tai dùng sức hô:“Hoàng tẩu, tỉnh tỉnh.”
“Làm gì?” Vân Phi Tuyết lập tức mở to mắt, liền thấy Triệt nhi đang đứng ở bên cạnh , kinh ngạc kêu lên:“Triệt nhi, ngươi như thế nào ở trong này?”
“Đây là tẩm cung của ta, ta không ở nơi này, vậy phải ở nơi nào? Ngủ gì mà say đến bất tỉnh như thế, lười biếng .” Triệt nhi bất mãn nhìn nàng, thật vất vả nhìn đến nàng, nàng cư nhiên chỉ lo ngủ.
Tẩm cung của hắn? Vân Phi Tuyết lúc này mới nhìn ngắm xung quanh , thật sự là ở trong phòng, nhưng không phải là nàng đang ở ở trên xe ngựa sao? Như thế nào đột nhiên đến hoàng cung? Nhìn hắn hỏi:“Ta vào bằng cách nào?”
“Ngươi có thể như thế nào tiến vào? Đương nhiên là hoàng huynh ôm vào rồi .” Triệt nhi nhìn nàng liếc mắt một cái.
Tiêu Nam Hiên ôm nàng vào, Vân Phi Tuyết sửng sốt, điều này sao có thể? Nàng đã từng trải qua khóa huấn luyện đặc biệt, cho dù chỉ một tiếng động hơi nhỏ , nàng cũng sẽ cảnh giác , hắn ôm mình tiến vào, nàng tại sao không chút nào phát hiện? Mà sao bây giờ mình lại ngủ say đến như vậy ? Trước kia một ngày chỉ cần ngủ vài giờ, đều không hề mệt mỏi a .
“Hoàng tẩu, đừng nghĩ nữa , rời giường, ta mang nàng theo đi dạo hoàng cung thế nào?” Triệt nhi hưng phấn lôi kéo nàng.
“Ta có thể ăn điểm tâm trước rồi mới đi không , ta đang đói.” Vân Phi Tuyết rời giường nói.
“Hảo, ta kêu người chuẩn bị thức ăn , vừa lúc ta cũng chưa ăn đâu, ăn xong hãy đi.” Triệt nhi nói xong liền hướng về phía ngoài cửa phân phó đến:“Người tới.”
“Nô tài tham kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng có gì phân phó?” Một tên thái giám cúi đầu tiêu sái tiến vào.
“Đi truyền đồ ăn sáng.” Triệt nhi phân phó nói.
“Thị, Hoàng Thượng, nô tài tuân mệnh .” Thái giám vội vàng lui đi ra ngoài.
Rất nhanh, thái giám liền tiến vào hồi bẩm đến:“Vương gia, đồ ăn sáng đã chuẩn bị xong rồi, thỉnh Hoàng Thượng cùng Vương phi dời bước đến dùng bữa .”
“Hảo.” Triệt nhi đáp, sau đó quay sang nàng nói :“Hoàng tẩu chúng ta đi thôi.”
“Đi thôi.” Vân Phi Tuyết lôi kéo tay hắn, cùng hắn đi ra cửa .
Vừa đến phòng ngự thiện, nàng mới thật sự mở rộng tầm nhìn , một cái bàn thật dài, bày đầy đủ loại kiểu dáng điểm tâm, thanh chúc, ăn sáng, không cần đếm , chỉ dùng ánh mắt xem đã có thể đoán được ít nhất có hơn một trăm món .
Không khỏi ngỡ ngàng quay sang Triệt nhi hỏi :“Ngươi ăn hết tất cả sao? Nhiều như vậy?”
“Ta sẽ không ăn mỗi thứ đâu , chính là bảo thái giám chọn mấy thứ ta thích ăn.” Triệt nhi nói.
“Ai, đây là xa xỉ nha, tốt lắm, nếu chuẩn bị tốt rồi, chúng ta sẽ không lãng phí rồi, ăn đi.” Vân Phi Tuyết cảm thán nói, nàng cũng nên xa xỉ một hồi đi.
Triệt nhi ngồi vào ghế chủ thượng , vừa muốn động chiếc đũa, liền thấy nàng cầm lấy bát đi xung quanh bàn , kỳ quái hỏi:“Hoàng tẩu, ngươi đang làm cái gì?”
“Ta lấy thức ăn mình thích .” Vân Phi Tuyết quay đầu trả lời, một bên đi vòng quanh bàn gắp lấy những thứ mình thích .
“Nga, vậy ngươi nên ngồi thì tốt hơn , sai cung nữ lấy là được rồi .” Triệt nhi nói.
“Ngồi ở chỗ kia, ta nhìn không thấy, làm sao biết món nào ta thích ăn , như thế này mới dễ , đây gọi là tiệc đứng, hiểu không?” Vân Phi Tuyết đi một vòng lấy đủ loại thức ăn từ kiểu dáng đến mùi vị mỗi thứ một ít mới ngồi xuống .
“Tiệc đứng? Là cái gì? Ta không hiểu.” Triệt nhi lắc đầu.
“Chính là các món đang đặt ở trên bàn ? Ngươi nhìn đi , thích ăn cái gì tự mình đến lấy , cái này kêu là tiệc đứng.” Vân Phi Tuyết vừa ăn vừa giải thích nói.
“Như vậy.” Triệt nhi đôi mắt đầy vẻ hưng phấn, liền nhảy xuống ghế dựa chạy đến:“Ta đây cũng muốn tiệc đứng.” Cầm bát, mà bắt đầu đi vòng quanh bàn .
Vân Phi Tuyết cười khẽ một chút, tiểu hài tử cái gì cũng tò mò.
Tiêu Nam Hiên vừa đến nơi này, liền nhìn thấy Triệt nhi chính mình tự đi gắp thức ăn , lạnh lùng đảo qua một bên , đi về hướng thái giám cung nữ đang đứng gần đó :“Triệt nhi, ngươi đang làm cái gì?”
Triệt nhi vừa quay đầu lại, nhìn thấy hắn, vui vẻ nói :“Hoàng huynh, ngươi đã trở lại, ta đang ăn tiệc đứng, ngươi muốn ăn với ta hay không?”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
p/s: về trường hợp post truyện trên forum zing. Yêu cầu ngừng ngay lại vì có tranh chấp giữa bài của tớ và bài của panamichan. Nếu lỡ post rồi thỳ sửa lại bằng tên của tớ đang dùng + ghi rõ địa chỉ blog của tớ trong đó là : ga3by1102.wordpress.com
Ok ?
@ss Lue : Có trường hợp topic tên là : Nghiệt yêu: Cô dâu thứ mười của quỷ vương của 1 bạn đang post trên 2T chưa được sự đồng ý của bạn edit mấy chương ấy. ss xem xét xóa hộ e cái, trùng lặp khó làm ăn lắm.
Blog Gà :http://http://gaspainblog.wordpress.com/
Hoan nghênh các bạn tới thăm.
cho em gần anh thêm chút nữa........

xu.smile vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
86 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của xu.smile vì cảm thấy "rất là hay":
...l\lu0c...l\/lat..., 1cáitên, acquyana, ahrin00, anita_esn, antunhi, aparis, †[M]ike†, badboyhp8x, baocong31080, Bửubửu, bear_lover9, beheoteen, Bluescreen, bonghongxinhdep, boobeo285, boss_duytu, boyleloi35, Cacun, ccon, CestLavie912, chaunghe, cherryzn, cinderella.96, Cindy Hoang, fabulous_8x, giottuyet294, habtt_hn, Hà Lệ Dương, Heart Mind And Soul, hoa vũ, hoagio_hn, hoahoangquyen, hoangchi_hp96, humberger, jennytran511, jessica1992, kem_1010, khunglonghaman, kiwixanh, kutechacha, lE65, lk0230, lovetruyen, lucky_star_167, lv_lv, Mamikon, me0ngok, meotkh, mimi_9221, MYMJ, ngocben89bt, ngocngocdori, ngocxit_123, Nguyệt Ảnh, nhox3bi9x, nhoxk4, nhuoc lam, palm512, pe' me0`, pe.bear, pe19dao, phuong_meo031, prince1618, pure_blooded, sinhvifn, sonhuong1402, stupidjandi, thanh thanh 1989, Thiên thần sa ngã, thonauiucarot, tho_ngoc_94, thuthuyoshika, Tiểu Yến, trucxjk, Tsukihana, van_nguyen17, vothuyduyenanh, votinh84, vuduyen94, vungoctan1405, Vy Anh UK, windyanan104, xiangjiang, yinisme, yostuba
Unread 28-03-2011, 07:31 PM   #133
Cool Nghiệt Yêu [ Quỷ Vương và Đệ thập tân nương ] Chương 137


Chương 137: Cảm giác gia đình
edit: Gà™
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Triệt Nhi vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy hắn, vui vẻ nói :” Hoàng huynh! Ngươi đã trở lại, ta đang ăn tiệc đứng, ngươi có muốn cùng ăn không ?”
” Tiệc đứng ? Là cái gì thế ?” Tiêu Nam Hiên nhíu mi, cung nữ thái giám đứng một bên đều cúi đầu, không dám tiếp lời
” Tiệc đứng là tiệc do chính mình tự làm, muốn ăn cái gì thì tùy ý ăn!” Triệt Nhi hăng hái đem lời nói của nàng khi nãy nói lại lần nữa, trước nay ăn cơm, hắn đều ngồi một chỗ không nhúc nhích
” Triệt Nhi, ngoan ngoãn làm tốt bổn phận!” Sắc mặt Tiêu Nam Hiên trầm xuống ra lệnh, hắn làm sao có thể để chính mình làm lấy như vậy được ?
Nhìn sắc mặt hoàng huynh có chút tức giận, Triệt Nhi tự động buông mấy thứ đang cầm trong tay, quyệt cái miệng nhỏ nhắn, hậm hực ngồi vào chỗ cũ, vẻ mặt mất hứng, cũng không dám không nghe
” Ngươi đang làm gì thế ? Vì cái gì lại giáo huấn Triệt Nhi ?” Vân Phi Tuyết đứng bên cạnh tức giận nói
” Triệt Nhi là Hoàng thượng, cần phải có uy nghiêm của một vị Hoàng thượng, nó không thể để chính mình làm việc được, là Hoàng thượng thì phải chờ ở đó, cho cung nữ, thái giám chuẩn bị cho, không cần chính mình phải làm.” Tiêu Nam Hiên nhìn nàng nói
” Hoàng thượng cũng là người, việc chính mình tự làm lấy không phải để diễn tả sự uy nghiêm, huống chi Triệt Nhi nhỏ như vậy, chẳng qua là ăn một chút điểm tâm tùy ý, không phải là ngoại giao, đón tiếp sứ giả, cần phải lễ nghi, ngươi đâu cần nghiêm khắc như vậy, ngay cả một chút tự do quyền lợi ăn điểm tâm cũng không có, Hoàng thương vô ưu có ích lợi gì ?” Vân Phi Tuyết tức giận phản bác
Ngồi ở một bên, Triệt Nhi ngước đôi mắt trong suốt nhìn nàng, hắn rất bội phục, chỉ còn vỗ tay trầm trồ khen ngợi, hoàng tẩu thật là lợi hại, dám nói với hoàng huynh như vậy, chính mình cũng không muốn làm hoàng thượng
” Triệt Nhi là hoàng thượng nên phải như thế, Triệt Nhi nhất định phải tuân theo quy củ hoàng cung từ trước đến nay.” Tiêu Nam Hiên kết lại một câu chân thật, đáng tin, hắn cũng không muốn làm thế với Triệt Nhi, nhưng bắt buộc phải như vậy.
” Ngươi thật sự là muốn cố tình gây sự, không phân biệt phải trái, quy cũ là do con người đặt ra, hợp lí thỳ tuân theo, không hợp lí thỳ cải cách! Triệt Nhi không cần để ý tới hắn, chúng ta ăn tiếp.” Vân Phi Tuyết hung hăng trừng mắt hắn một cái, đem thức ăn Triệt Nhi khi nãy lấy, đem tới trước mặt hắn
” Hảo!” Triệt Nhi vui vẻ tiếp nhận, vừa muốn ăn, đã bị Tiêu Nam Hiên lạnh lùng ngăn cản
” Buông, không được ăn!”
Triệt Nhi ủy khuất không tình nguyện buông tay, mệnh lệnh của hoàng huynh hắn chưa bao giờ dám không nghe theo
” Tiêu Nam Hiên, Triệt Nhi mới là hoàng thượng, ngươi dám ra lệnh cho hắn như vậy à ?” Vân Phi Tuyết đứng lên, sau đó nói với Triệt Nhi:” Triệt Nhi, ngươi là Hoàng thượng, ngươi lớn nhất, ngươi muốn cái gì được cái đó, không cần sợ hắn. biết không ? hắn cũng phải nghe theo ngươi!”
Triệt Nhi nhìn nàng không hiểu gật gật đầu, lại đột nhiên nói lúc còn nhỏ :” Hoàng tẩu, ta tuy rằng là hoàng thượng, nhưng hoàng huynh là người đối với ta tốt nhất, ta không muốn làm cho hoàng huynh giận, còn muốn nghe lời nói của anh ấy!”
Nghe được Triệt Nhi nói như vậy, tâm Vân Phi Tuyết đột nhiên tê rần, đúng là đứa nhỏ có hiểu biết nhiều, thân thủ liền ôm Triệt Nhi vào trong ngực, hung hăng trừng mắt nhìn hắn nói :”Triệt Nhi nhỏ như vậy chỉ biết làm theo ý mọi người, ngươi làm sao không vì hắn ngẫm lại, hắn thích cái gì ? hắn có vui vẻ không ?”
Hắn thích cái gì ? hắn có vui vẻ không ? Nhìn Triệt Nhi trong lòng nàng, con ngươi đen thâm thúy của Tiêu Nam Hiên lộ ra một tia quang mang phức tạp pha chút đau lòng, vung tay phân phó cung nữ thái giám :” Các ngươi đều đi xuống, nơi này không cần các ngươi hầu hạ!”
” Vâng! Nô tài cáo lui!” Các cung nữ thái giám đều lui xuống
” Triệt Nhi, hiện tại hoàng huynh cùng ngươi ăn tiệc đứng!” Tiêu Nam Hiên nhìn hắn, ngữ khí ôn nhu nói, đúng vậy, hắn chỉ biết một mặt là yêu cầu cùng huấn luyện Triệt Nhi, còn không biết hắn muốn cái gì?
” Thật sự ư ? Hoàng huynh ?” Triệt Nhi lập tức nhảy ra khỏi lòng nàng, cao hứng nói
” Ân! Thật sự, bắt đầu đi.” Tiêu Nam Hiên chính mình cầm lấy cái bát, chứng minh lời hắn nói là thật
” Thật tốt quá, cảm ơn hoàng huynh.” Triệt Nhi cao hứng vui vẻ vỗ tay ba cái hô to
Đôi mắt tuyệt mĩ của Vân Phi Tuyết ánh lên nhìn hắn, hắn cũng mềm lòng ? Bất quá tốt rồi, hắn cũng đã thông suốt .
” Còn không ăn ?” Tiêu Nam Hiên lúc này mới phát giác nàng đang còn nhìn chính mình, ngẩng đầu lên hỏi
” Đương nhiên ăn!” Nàng ngồi xuống liền phát hiện những thứ lúc nãy mình lấy đã không còn thấy rồi, nhìn sang bên cạnh thấy Triệt Nhi đang cười trộm ăn nó
” Triệt Nhi! Trả lại cho ta, đó là những thứ ta thích.” Làm bộ tức giận hô, thân thủ liền vươn ra chém giết (Gà: hố hố, pà này teen ghê )

Triệt Nhi lập tức ôm bát né tránh, trong miệng thì thức ăn còn chưa nuốt hết nói :" Hoàng tẩu, thức ăn do ngươi lấy, nhưng ngươi phải ăn nhanh lên, nếu không sẽ bị hoàng huynh ăn sạch!"
Vân Phi Tuyết lúc này mới phản ứng lại đây, điểm tâm ở đây tuy rằng nhìn rất nhiều, nhưng số lượng lại rất ýt, mỗi loại chỉ có hai miếng, nhìn Tiêu Nam Hiên đang cầm đũa sắp gắp miếng điểm tâm kia, nàng lập tức đoạt lấy :" Đây là của ta!"
Tiêu Nam Hiên nhìn nàng bộ dáng trẻ con, sủng ái không tự giác cười cười, tùy ý để nàng cướp đi
" Hắc hắc, hoàng tẩu, vẫn là cho ta đi!" Triệt Nhi cười xấu xa, ta bé nhỏ nhanh chóng đoạt lấy miếng điểm tâm cho vào miệng
Vân Phi Tuyết nhìn thức ăn trong tay mình giờ đã không còn, trừng mắt quát :" Triệt Nhi....!"
" Hoàng tẩu, tiếp tục đi, bằng không ngươi cả một miếng đều không được ăn.!" Triệt Nhi nhìn chằm chằm thức ăn trên bàn, mắt hướng về đĩa thức ăn hình hồ điệp ( Gà: Đã ai coi phim uyên ương Hồ Điệp chưa ? )
Vân Phi Tuyết nhìn theo ánh mắt của hắn, không chút do dự, thân thể chạy nhanh đến món ăn kia gắp lấy, Triệt Nhi vừa thấy nàng xuất thủ, cũng lập tức chạy đến... Cuối cùng mỗi người lấy được một nửa
" Hoàng tẩu, buông tay cho ta ăn.!" Triệt Nhi đối diện cùng nàng
" Không cho, ngươi buông tay, để ta ăn." Vân Phi Tuyết một chút cũng không làm theo ý của hắn, bởi vì Triệt Nhi không phải muốn cùng nàng tranh ngành điểm tâm, hắn chỉ muốn chơi cùng nàng, bởi vì xưa nay hắn rất cô độc, cho nên nàng nguyện ý cùng hắn chơi đùa
Tiêu Nam Hiên đứng một bên nhìn bộ dáng hai người đùa giỡn vui vẻ, hắn đại khái đã bảo người chuẩn bị rất nhiều, nhưng hắn thích nhìn bộ dáng họ lúc này, có cảm giác hạnh phúc gia đình ấm áp, hắn sửng sốt ? Hắn làm sao có thể có loại cảm giác này ?
Hai người trừng mắt to mắt nhỏ, ai cũng không thỏa hiệp, Triệt Nhi đột nhiên quay đầu nhìn hắn, làm bộ dáng giống như thật ủy khuất nói :" Hoàng huynh, hoàng tẩu khi dễ ta, ngươi nói nàng buông tay đi." Sau đó đắc ý nhìn nàng
Chính là trong mắt hắn ý cười giả dối xấu xa, ai cũng đều thấy được
Vân Phi Tuyết rất phối hợp trừng mắt nhìn, sau đó thanh âm ủy mị, làm nũng nói :" Tướng công, Triệt Nhi khi dễ ta, ngươi hỏi hắn buông tay."
Tướng công ? Tiêu Nam Hiên lòng đột nhiên nhói lên một cái, nghe thanh âm nàng làm nũng, hắn đột nhiên có cảm giác thỏa mãn trước nay chưa từng có, đã vậy thậm chí còn có một loại xúc động muốn đi lên cùng nàng cướp lấy điểm tâm
" Hoàng huynh, ngươi đang làm gì vậy, nhanh đến giúp ta nha." Triệt Nhi nhìn hắn vẫn ngồi đó không nhúc nhích hình như đang suy nghĩ cái gì liền thúc giục, biết hoàng huynh nhất định sẽ giúp mình rồi ^__^
" Không được, dựa vào cái gì mà hắn phải giúp ngươi ? Phải giúp ta kia." Vân Phi Tuyết trừng mắt hắn
" Đương nhiên phải giúp ta, tiên sinh thường nói, tay chân tình thâm, trên đời, tình cảm quan trọng nhất đó là tình cảm huynh đệ." Triệt Nhi cương đầu nói
" Phải không ? Bất quá tiên sinh có dạy cho ngươi thân cận nhất phải là tình nghĩa vợ chồng." Vân Phi Tuyết nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn, đắc ý phản bác lại
" Không có, có nghĩa là gì ?" Triệt Nhi phe phẩy đầu, khó hiểu hỏi
" Nói rõ ra là, trên đời thân cận nhất là vợ và chồng, ngươi nói xem, hắn phải giúp ta đúng không ?" Vân Phi Tuyết khóe môi ẩn ý cười trêu đùa hắn
" Phải không ?" Triệt Nhi ánh mắt lung chuyển, hắn chưa nghe nói qua câu ấy bao giờ
Thân cận nhất là vợ chồng ?Tiêu Nam Hiên nhìn chằm chằm nàng, nàng thực sự nghĩ như vậy sao ?
" Ngươi nói đi, ngươi giúp ai ?" Bọn họ đồng thời quay đầu nói, đem vấn đề vừa rồi giao cho hắn
Tiêu Nam Hiên nhìn bọn họ, khóe môi nhếch lên :" Đơn giản là mỗi người một nửa, chia đôi ra là được." Hắn một người không nghĩ đánh, một người không nên gây tội
" Không được!" Bọn họ trăm miệng một lời cự tuyệt
" Được. vậy hai người buông tay, để cho bổn vương đến phân chia." Tiêu Nam Hiên đứng lên đi đến
Triệt Nhi cùng Vân Phi Tuyết 4 mắt nhìn nhau, sau đó cùng buông tay, để miếng điểm tâm hình hồ điệp ở trong tay
Tiêu Nam Hiên nhìn điểm tâm trong tay, rồi lại nhìn bộ dáng hai người, khóe môi đột nhiên cười, liền đem miếng điểm tâm bỏ vào miệng mình, sau đó nói :" Như vậy là được rồi, bổn vương ăn, các ngươi không có ý kiến chứ ?"
Bọn họ nhìn hắn, sửng sốt, Triệt Nhi kêu lên :" Hoàng huynh, ngươi rất hư."
" Tiêu Nam Hiên, ngươi thật đáng giận." Vân Phi Tuyết cũng mắng, nhưng ánh mắt đều là ý cười, không nghĩ tới hắn cũng có mặt đáng yêu như vậy, liếc mắt nhìn Triệt Nhi một cái
Triệt Nhi đôi mắt nhỏ chuyển động, lập tức hiểu được ý tứ của nàng
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hết chương 137
Chương 138: Độc dược phát tác

Blog Gà :http://http://gaspainblog.wordpress.com/
Hoan nghênh các bạn tới thăm.
cho em gần anh thêm chút nữa........

xu.smile vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
78 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của xu.smile vì cảm thấy "rất là hay":
...l\lu0c...l\/lat..., 1cáitên, acquyana, ahrin00, anita_esn, antunhi, aparis, †[M]ike†, badboyhp8x, baocong31080, bear_lover9, beheoteen, bekhung83, Bluescreen, bonghongxinhdep, boss_duytu, boyleloi35, Cacun, ccon, CestLavie912, chaunghe, cinderella.96, Cindy Hoang, dan_linh, dragonfly_93, giodoichieu, giottuyet294, Goby Vnmese, habtt_hn, Heart Mind And Soul, hoa vũ, hoagio_hn, hoahoangquyen, hoangchi_hp96, humberger, huyen_xinh, jennytran511, jessica1992, Jinnia, kem_1010, khunglonghaman, kiwixanh, lE65, lk0230, lovetruyen, lucky_star_167, Mamikon, me0ngok, meotkh, mimi_9221, MYMJ, Nguyệt Ảnh, nhox3bi9x, nhuoc lam, palm512, pe' me0`, pe.bear, pe19dao, phuong_meo031, prince1618, pure_blooded, sinhvifn, sonhuong1402, stupidjandi, tatu_chan, thanh thanh 1989, Thiên thần sa ngã, thonauiucarot, tho_ngoc_94, trucxjk, Tsukihana, van_nguyen17, vothuyduyenanh, votinh84, Vy Anh UK, xiangjiang, xuongrongnd178, yinisme
Unread 29-03-2011, 07:28 PM   #134
Default Nghiệt Yêu [ Quỷ Vương và Đệ thập tân nương ] Chương 138

Chương 138: Độc dược phát tác ?
Edit: Gà™
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tiêu Nam Hiên khóe môi nhếch lên nhìn hai người, tay cầm lấy một miếng điểm tâm, còn chưa kịp bỏ vào miệng, Triệt Nhi cùng Vân Phi Tuyết hướng phía hắn đánh lại, hắn vội vàng nâng tay lên, trên người lập tức bị hai người ôm lấy, túm cánh tay có đồ ăn của hắn, ý đồ thật rõ ràng là muốn ăn điểm tâm đó )
” Triệt Nhi, cướp lấy, không cho hắn ăn, dám trêu đùa chúng ta!” Nàng phân phó Triệt Nhi
” Ân!” Triệt Nhi đồng ý, thân hình nhấc lên, nghĩ muốn lấy điểm tâm trong tay hắn
Tiêu Nam Hiên nhìn một lớn một nhỏ vui đùa rất hưng phấn, cũng chỉ có thể phối hợp vài cái, sau đó Triệt Nhi mới cướp được điểm tâm
” Hoàng tẩu, cướp được rồi, chúng ta mỗi người một nửa.” Triệt Nhi vui vẻ nói xong, liền đem miếng điểm tâm phân làm hai, một bỏ vào miệng mình, một đưa đến miệng nàng
” Cám ơn, Triệt Nhi, ăn rất ngon.” Vân Phi Tuyết cười buông ra Tiêu Nam Hiên, sau đó ngồi xuống nói :” Ta đói bụng, ta muốn ăn.” Cùng Triệt Nhi chơi nửa ngày, nàng giờ mới được ăn một miếng
” Hoàng tẩu, vậy ngươi mau ăn đi, ăn xong thì ta mang ngươi đi dạo.” Triệt Nhi ở một bên nhìn nàng, chờ nàng, hắn đã ăn no rồi
” Hảo! ” Vân Phi Tuyết đáp ứng, nàng đến đây mục đích cũng muốn là đi dạo hoàng cung mà ^^
” Bổn vương cũng cùng các ngươi đi.” Tiêu Nam Hiên đứng một bên đột nhiên nói, hắn đã rất lâu không có chơi cùng Triệt Nhi rồi
” Thật tốt quá.” Triệt Nhi cao hứng hô
***********************************
” Hoàng tẩu, ngươi nói ngự hoa viên có đẹp hay không ?” Triệt Nhi một tay nắm nàng, một tay nắm Tiêu Nam Hiên hưng phấn nói
” Đẹp, rất đẹp!” Vân Phi Tuyết gật gật đầu, ánh mắt nhìn ra xa, đằng kia hoa mẫu đơn kiều diễm khoe sắc chói mắt
” Hoàng tẩu, đây là nơi Triệt Nhi nhất.” Triệt Nhi đột nhiên buông tay bọn họ ra, chạy đến cái đu dây cách đó không xa, sau đó nói :” Hoàng tẩu, ngươi muốn thử một lần hay không ? Chơi thích lắm.”
” Ừ. được!” Vân Phi Tuyết ngồi lên bàn đu dây, trong trí nhớ của nàng, thời điểm còn chơi đu dây đã không thể nhớ nỗi, quá khứ rất xa, rất xa rồi
” Tốt lắm, ta đẩy đây.” Triệt Nhi nói xong, lấy tay đẩy đi
” Triệt Nhi, để hoàng huynh.” Tiêu Nam Hiên nói, liền dùng tay đẩy ra ngoài, mạnh hơn cả bàn tay nhỏ bé của Triệt Nhi, đẩy đu dây ra rất xa và cao…
Vân Phi Tuyết ngồi trên đó, lấy tay cầm hai bên dây thừng, quần áo màu lam nhạt trên người, cùng tóc đen theo gió lay động, trên mặt cười tươi, nàng lại hồi tưởng tới trước đây, đang ngồi trên bàn đu dây ở nhà được mẹ đẩy giúp
” Hoàng tẩu đẹp quá.” Triệt Nhi nhịn không được thốt lên
Tiêu Nam Hiên nhìn nàng như vậy, giống như một tiên tử hạ phàm, xinh đẹp đến nỗi người ta không dám đụng vào, nếu đụng vào thì nàng sẽ tan biến mất
Ở trên bàn đu dây lơ đãng một chút, Vân Phi Tuyết đột nhiên cảm giác được đầu có chút mê muội, từng đợt xúc cảm ghê tỡm cứ nhắm thẳng yết hầu phóng lên, vội vàng kêu lên :” Nhanh cho ta xuống.”
Nghe được tiếng la của nàng, Tiêu Nam Hiên vội nắm lấy dây đu kéo lại, nhìn sắc mặt nàng có chút khó chịu, quan tâm hỏi :” Bị làm sao vậy ?”
Vân Phi Tuyết không vội trả lời hắn, ghê tỡm ở yết hầu càng ngày càng mãnh liệt, vội vàng chạy đến bên cạnh
” Nôn……….” Xoay người phun ra, trong miệng càng ghê tỡm
” Hoàng tẩu, ngươi làm sao vậy ?”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Triệt Nhi có chút trắng bệch, nàng sinh bệnh rồi sao ?
” Làm sao vậy ? Làm sao mà bị như thế ? Triệt Nhi, phân phó người kêu Thái y.” Tiêu Nam Hiên đặt tay lên lưng nàng vỗ nhẹ, ngữ khí có chút lo lắng
” Triệt Nhi, không cần, ta không sao ?” Vân Phi Tuyết thân thủ ngăn cản, sau đó đứng dậy dùng khăn lụa chà xát khóe miệng, sau đó giải thích nói :” Đại khái là vừa rồi ở trên không có chút choáng váng, giờ đã tốt hơn nhiều.”
” Thật sự không có việc gì chứ ? Thân thể có đau ở chỗ nào không ?” Tiêu Nam Hiên lại nhìn nàng, trong lòng hoài nghi có phải tương tư lệ phát tác rồi hay không ? Không phải là nói 3 tháng sao ?
” Không có, ta tốt lắm.” Vân Phi Tuyết cười nói, kì thật nàng cũng lo lắng, đây có phải là điềm báo tương tư lệ phát tác ? Nhìn sang bên cạnh thấy Triệt Nhi không nói được một lời, mân cái miệng nhỏ nhắn, nước mắt ngắn nước mắt dài, vẻ mặt sợ hãi
” Làm sao vậy Triệt Nhi ?” Nàng cả kinh, vội vàng đi qua, ngồi xổm xuống hai tay để lên vai hắn
” Hoàng tẩu.” Triệt Nhi bổ nhào vào trong lòng nàng, gắt gao ôm lấy, thanh âm ngây thơ nghẹn ngào cầu xin :” Ngươi không được đổ bệnh nha, ta không muốn mất đi ngươi.”
Oái! Đây là có chuyện gì ? Triệt Nhi làm sao lại sợ mất đi nàng ? Vân Phi Tuyết kì quái nhìn Tiêu Nam Hiên
……………
Tiêu Nam Hiên mâu quang lộ ra sự đau đớn, bi ai, vừa muốn mở miệng, chợt nghe thấy Triệt Nhi nói thêm :” Hoàng huynh nói, do mẫu phi sinh bệnh nên mới rời đi ta, ta thường xuyên nhìn bức họa nàng. Nếu mẫu phi còn sống, nhất định nàng sẽ rất yêu thương Triệt Nhi, giống như hoàng tẩu, sẽ chơi cùng với ta, nhưng nàng đã bỏ ta mà đi, cho nên hoàng tẩu, ta thích ngươi, ngươi không được bỏ ta mà đi, có được không ?”
” Triệt Nhi, ta cũng rất yêu ngươi, ta đáp ứng ngươi, sẽ không rời ngươi mà đi, mãi mãi ở bên cạnh ngươi.” Nghe được thanh âm ngây thơ chân thành của hắn, nước mắt Vân Phi Tuyết chảy ra, đau lòng ôm chặt lấy hắn, nguyên lai Triệt Nhi luôn luôn khát vọng có được tình yêu thương của mẹ, trong tư tưởng của Triệt Nhi mẫu phi ngã bệnh mà qua đời, tâm một trận co rút đau đớn, Triệt Nhi rất đáng thương!
Tiêu Nam Hiên nghe xong lời nói của Triệt Nhi, bàn tay bỗng nắm chặt thành quyền, ánh mắt đều là sự thống khổ cùng hối hận, đều tại hắn, nếu không phải hắn, mẫu phi sẽ không phải chết, Triệt Nhi cũng không phải bị đáng thương như thế
Nhìn hắn bộ dáng tự trách thống khổ, Vân Phi Tuyết lặng lẽ vươn tay ra, cầm bàn tay lạnh như băng của hắn, nàng muốn truyền cho hắn sự ấm áp, nhẹ nhàng nói một câu :” Mẹ ngươi hy vọng các ngươi sẽ luôn được hạnh phúc!”
Tiêu Nam Hiên thân mình cứng đờ, một lúc lâu, mới chậm rãi buông tay, đem Triệt Nhi từ trong lòng nàng lôi ra, ôn nhu lau đi nước mắt cho nó, ôm vào lòng, cả đời này, việc hắn áy náy nhất chính là Triệt Nhi, hắn có thể cho Triệt Nhi cả ngôi vị Hoàng đế, nhưng không thể cho nó có mẫu phi!
Nhìn bọn họ như thế, Vân Phi Tuyết không kìm được nước mắt, nhưng nàng lau đi, không muốn chứng kiến không khí trầm trọng như vậy nói :” Triệt Nhi, hoàng tẩu cùng ngươi chơi trốn tìm nha!”
Chơi trốn tìm ? Triệt Nhi lập tức nhảy ra từ trong lòng Tiêu Nam Hiên, ánh mắt hàm chứa vui mừng :” Hảo, ta thích nhất đó, hàng ngày vẫn cùng với các cung nữ, thái giám chơi, họ đều cố ý không muốn tìm thấy ta, thật là đáng ghét!”
” Ha ha! Ngươi yên tâm, hoàng tẩu nhất định sẽ chẳng như thế đâu!” Vân Phi Tuyết cười khẽ một chút, thái giám và cung nữ chắc chắn cũng khó xử, dù sao hắn cũng là Hoàng thượng, làm cho hắn không vui có thể mất tính mạng như chơi
” Ta đây đi trốn, không cho ngươi nhìn lén!” Triệt Nhi nói xong, chạy ra chỗ núp…
Tiêu Nam Hiên đứng một bên nhìn thời điểm Triệt Nhi bị tìm ra giả bộ giận dỗi, thời điểm không bị tìm được vui vẻ đắc ý, nhìn thân ảnh một lớn một nhỏ đuổi nhau chơi đùa, làm cho hắn có một loại hạnh phúc thản nhiên lan tràn
” Hoàng huynh, ngươi xem đi, hoàng tẩu rất xấu .!” Triệt Nhi đột nhiên nhảy vào lòng hắn
” Ai xấu ? Do ngươi trốn không kĩ.” Vân Phi Tuyết lập tức đuổi theo đến
Nhìn trên mặt Triệt Nhi chảy ra mồ hôi nho nhỏ, Tiêu Nam Hiên đau lòng nói :” Các ngươi chơi cũng mệt rồi, chắc cũng đã đến giờ ăn cơm trưa, chúng ta về thôi.”
” Ân!” Triệt Nhi gật gật đầu, Vân Phi Tuyết cũng gật đầu đồng ý, nàng rất mệt mỏi, nhưng không muốn làm Triệt Nhi lo lắng nên mới phải kiên cường chống đỡ
Dùng xong ngọ thiện, buổi chiều lại cùng với Triệt Nhi đi đến những nơi buổi sáng chưa đi qua chơi đùa, sau đó dùng qua bữa tối, Triệt Nhi mới hai mắt đẫm lệ lôi kéo tay nàng :” Hoàng tẩu, ngươi không cần đi được không ? Ở lại đây chơi với Triệt Nhi nha.”
” Triệt Nhi ngoan nào! Vài hôm nữa hoàng tẩu lại đến xem ngươi, nghe nói ngươi cũng phải tập võ, luyện văn phải không ?” Vân Phi Tuyết xoa đầu hắn nói
” Vậy ngươi phải giữ lời nhé, nhớ tới xem ta đó!” Triệt Nhi lưu luyến không rời
” Nghéo tay nào, ta đương nhiên sẽ giữ lời!” Vân Phi Tuyết giơ một ngón tay nhỏ bé ra
” Nghéo tay ? là làm gì ?” Triệt Nhi kì quái hỏi nàng, hắn không biết phải làm cái gì ?
” Nghéo tay chính là hứa hẹn, như vậy… ” Vân Phi Tuyết giải thích, giơ ngón tay ra sau đó ngoắc vào tay hắn :” Kim ngoắc ngoắc, ngân ngoắc ngoắc, gạt người là con chó nhỏ!”
” Kim ngoắc ngoắc, ngân ngoắc ngoắc,hoàng tẩu gạt người là con chó nhỏ!” Triệt Nhi thông minh thì thầm
” Xú tiểu tử!” Vân Phi Tuyết bật cười, gõ đầu hắn một cái, cư nhiên phản ứng nhanh như vậy.
Tiêu Nam Hiên khóe miệng co rúm lại, nàng có thể có động tác ngây thơ đến vậy, tiến lên kéo nàng lại, phân phó thái giám cùng cung nữ :” Bồi Hoàng thượng trở về nghĩ ngơi!”
” Vâng thưa Vương gia!” Cung nữ, thái giám vội vàng cung kính nói :” Mời Hoàng thượng hồi cung.”
” Hoàng tẩu nhất định phải đến xem ta đó.” Triệt Nhi lo lắng nói thêm một lần, sau đó mới quay người rời đi
Vân Phi Tuyết vẻ mặt đen xì nhìn Tiêu Nam Hiên hỏi :” Ta không đáng giá tín nhiệm như vậy sao ?”
” Triệt Nhi là không muốn rời đi ngươi, lên xe đi!” Hắn nói xong, thân thủ đem nàng lên xe ngựa
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hết chương 138
Chương 139 : Không thể không tin tưởng
Blog Gà :http://http://gaspainblog.wordpress.com/
Hoan nghênh các bạn tới thăm.
cho em gần anh thêm chút nữa........


thay đổi nội dung bởi: xu.smile, 29-03-2011 lúc 07:47 PM.
xu.smile vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
66 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của xu.smile vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 29-03-2011, 07:48 PM   #135
Default Nghiệt Yêu [ Quỷ Vương và Đệ thập tân nương ] Chương 139

Chương 139: Không thể không tin tưởng
Edit: Gà™
~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ngồi ở trên xe ngựa, nàng cảm thấy thân thể mệt muốn chết, Vân Phi Tuyết thật tự nhiên tựa đầu vào vai hắn nghỉ ngơi
Thân thủ Tiêu Nam Hiên đem nàng ôm vào trong ngực, thanh âm mềm nhẹ nói :" Hôm nay chơi với Triệt Nhi một ngày, mệt lắm có phải không ?"
" Ừ, có một chút, dù sao cũng đã lâu không có chơi nhiều như vậy." Vân Phi Tuyết gật đầu, nàng cũng rất kì quái, theo lí thuyết, nàng sẽ không có cảm giác mệt mỏi chứ ? Dù sao chơi như vậy thoải mái gấp trăm lần so với huấn luyện ở đội đặc công, chẳng lẽ độc tính đã chậm rãi phát tác ?
" Nếu mệt thì vì sao còn chơi với Triệt Nhi như vậy ?" Tiêu Nam Hiên đau lòng ôm chặt lấy nàng, kì thực hắn biết nàng làm vậy cũng muốn Triệt Nhi vui vẻ
" Triệt Nhi khó có được vui vẻ như vậy, ta không nghĩ làm mất đi hưng phấn của hắn, làm cho hắn thất vọng, Triệt Nhi rất là cô độc, tịch mịch, ngươi nên cùng ở với hắn nhiều hơn, cho dù hắn là Hoàng thượng, quyền cao chức trọng, nhưng hắn không được hạnh phúc, điều đó còn có ý nghĩa sao ?" Vân Phi Tuyết nhắm mắt như trước tựa vào hắn
" Bổn vương biết, nhưng Triệt Nhi thích ngươi, sau này ngươi nên chơi với hắn nhiều hơn." Tiêu Nam Hiên nhìn nàng, nếu có nàng chơi cùng, Triệt Nhi nhất định sẽ rất hạnh phúc, hắn tuy rằng cũng muốn làm cho Triệt Nhi vui vẻ nhưng không biết cách
" Ừ! Ta thích Triệt Nhi nên ta sẽ làm như thế!" Vân Phi Tuyết nói, chỉ cần nàng có thời gian, hoặc nàng sẽ tránh được kiếp nạn này, nàng nhất định sẽ làm thế
" Vân Phi Tuyết, khi mọi chuyện hết thảy đều trôi qua, ngươi có nguyện ý ở lại hay không ?" Tiêu Nam Hiên do dự vài lần, rốt cục mở miệng hỏi
" Vì cái gì muốn ta ở lại ?" Vân Phi Tuyết mở to đôi mắt, hắn giữ nàng lại sao ?
" Bởi vì Triệt Nhi thích ngươi!" Tiêu Nam Hiên lấy Triệt Nhi làm cớ, bởi vì hắn không thể nói được, hắn muốn nàng ở lại vì chính hắn
" Triệt Nhi thích ta với việc ta ở lại có quan hệ gì ?, cho dù ta rời đi Vương phủ, ta cũng có thể quay về xem Triệt Nhi mà ?" Vân Phi Tuyết theo dõi hắn, cố ý hỏi như vậy, muốn nàng ở lại thì nói thẳng ra, cần gì phải quanh co lòng vòng lấy Triệt Nhi làm cớ ?
" Không giống nhau, nếu ngươi ở lại Vương phủ, làm sao có thể tùy ý thấy Triệt Nhi ? Đừng quên Triệt Nhi là Hoàng thượng." Tiêu Nam Hiên tìm lí do
Vân Phi Tuyết khóe môi giơ lên, mĩm cười, ngẩng đầu nói :" Ngươi nói là, ta không phải Vương phi của ngươi thì không có thể tùy ý thấy Triệt Nhi ?"
" Ừ!" Tiêu Nam Hiên gật đầu, nàng sẽ không thể nghĩ, nếu nàng là Vương phi của hắn, mọi việc đều có thể rồi, nàng sẽ không thể tưởng được
" Ồ! Ta phải làm sao bây giờ ? Cũng không thể vào cung làm cung nữ vì không biết làm gì!" Vân Phi Tuyết làm bộ dáng không biết thế nào là tốt
" Chủ ý này cũng không tồi, vậy tiến cung làm cung nữ đi." Tiêu Nam Hiên ngữ khí có chút tức giận, hắn không tin, một người thông minh như nàng lại không hiểu hắn muốn nói gì sao ? tiến cung ? cũng tốt hơn so với rời đi
" Cung nữ à ? Nhưng ta không muốn, hay là ta với ngươi thương lượng, ta vẫn làm Vương phi của ngươi có được không ?" Vân Phi Tuyết đột nhiên hưng trí, cố ý trêu đùa hắn
Tâm Tiêu Nam Hiên đột nhiên chuyển biến tốt lên, khóe môi cong lên một cái độ cong đẹp:" Xem ra ngươi cũng rất đáng thương, bổn vương liền cố gắng nhận ngươi đi.!"
Nhìn bộ dáng bố thí của hắn, Vân Phi Tuyết có chút buồn bực nói :" Tiêu Nam Hiên ngươi thật sự được tiện nghi lại còn khoe mã, nếu như ngươi miễn cưỡng như vậy thì ta cũng nói cho ngươi biết, Quỷ Mị nói sau khi ta rời đi Vương phủ, hắn sẽ phi thường nguyện ý nhận ta!" Mâu quang khiêu khích nhìn hắn, muốn nàng ở lại thì nói thẳng ra, nàng còn sẽ suy nghĩ ( Gà : Anh 5 lạng, chị nửa cân, giống nhau cả mà soi nhau hoài )
Quỷ Mị ? Lại là hắn, Tiêu Nam Hiên mâu quang mang theo tức giận :" Vân Phi Tuyết, ngươi có phải không muốn sống nữa phải không ?"
" Ngươi tức giận cái gì, vốn là nếu ta rời Vương phủ đi thì sẽ không quan hệ gì với ngươi nữa rồi, ta tìm ai, ta muốn ai, ngươi cũng không thể quản được." Vân Phi Tuyết liếc mắt một cái, cho đáng đời, ai bảo sĩ diện làm gì cho khổ cái thân .
" Ngươi cho là bổn vương sẽ quản ngươi sao ? Ta đang ước ngươi sớm rời đi cho rồi!" Tiêu Nam Hiên thật sự là bị nàng làm cho tức giận đến không thể nói được, đáng chết, chỉ biết khiêu chiến với lửa giận của hắn!
" Vậy sao ?" Vân Phi Tuyết lập tức đứng lên, rời đi ôm ấp của hắn, hô lên :" Dừng xe!"
Xe ngựa đang chạy lập tức dừng lại, thị vệ đánh xe nói :" Vương phi, có chuyện gì vậy ?"
Vân Phi Tuyết vừa muốn xốc lên màn xe, lập tức đã bị hắn túm trở lại trong lòng, giận giữ nói :" Ngươi muốn làm gì ? Xe đang chạy lại muốn dừng à ?"
" Ngươi không phải ước ta sớm rời đi sao ? Ta đây liền rời đi ngươi luôn, dù sao bổn tiểu thư xinh đẹp như vậy mà không có nam nhân nào cần đến à ? Thật sự không có ? đang còn Bang chủ Cái Bang trưởng thành lấy ta đây!" Vân Phi Tuyết nguýt hắn, nhưng ngữ khí cũng mang một chút ê ẩm
Nghe nàng ngữ khí mang theo oán giận, Tiêu Nam Hiên tâm tình tốt lên, xem ra nàng cũng không phải thờ ơ, đem nàng ôm vào trong ngực:" Không cần náo loạn, ngươi không phải rất mệt sao ? Nghĩ ngơi đi một chút.!" ( Gà: Chị giận anh cười, chị cười anh giận, thú vị không đỡ được, hahaha~)
" Ai náo loạn, rõ ràng là ngươi nói không tốt!" Vân Phi Tuyết phản bác lại, nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn
" Vương gia, Vương Phi có thể đi rồi sao ?" Thị vệ chờ ở bên ngoài, không thấy bên trong có động tĩnh gì, không thể không lên tiếng hỏi
" Đi!" Thanh âm Tiêu Nam Hiên bên trong truyền ra
" Vâng!" Thị vệ lúc này mới tiếp tục cho ngựa đi
" Tiêu Nam Hiên." Nằm ở trong lòng Vân Phi Tuyết đột nhiên nhìn hắn gọi
" Nói!" Nhìn nàng bộ dáng muốn nói ra suy nghĩ của mình, hắn chỉ đơn giản là phun ra một chữ
" Rất khó tưởng tượng, chúng ta là hai người luôn đối chọi gay gắt, cũng có lúc yên lặng ở chung một ngày." Thật sự là rất khí hiểu
Tiêu Nam Hiên nhìn nàng, không biết nàng đột nhiên sao tốt như vậy, do dự một chút, mới thử mở miệng :" Không phải là ngươi rất hận bổn vương sao ?"
" Hận, đương nhiên hận." Vân Phi Tuyết trắng mắt liếc hắn một cái :" Một nữ nhân bị đưa đến thanh lâu mà không hận, khổ hình mà không hận, bị buộc giết người mà không hận, bị hiếp bức mà không hận, có lẽ cô ấy bị vấn đề về não ." Những việc này nàng nghĩ đến hận nghiến răng nghiến lợi
Nghe được nàng nói hận, nghe được nàng nói lại những việc này, tâm Tiêu Nam Hiên từng đợt đau, nhưng sự tình đã xảy ra, không thể vãn hồi, ngữ khí trầm trọng nói :" Sau này bổn vương sẽ bồi thường ngươi."
Bồi thường ? Hắn nói những lời này là có ý tứ gì ? Khóe môi chậm rãi ngước lên :" Ngươi nghĩ bồi thường như thế nào ?"
Tiêu Nam Hiên ngẩn ra, không nghĩ nàng lại hỏi như thế, tâm co rút nhanh hỏi :" Ngươi muốn ta bồi thường ra sao ?"
" Tiêu Nam Hiên, ngươi cũng rất thành thật." Vân Phi Tuyết nhìn hắn, một câu đem vấn đề đá lại cho hắn, thở dài nói :" Quên đi, nói vấn đề này quá sớm rồi, chờ sự tình chấm dứt, nói cũng không muộn, bất quá ngươi cũng dần chuẩn bị đi, vàng bạc đá quý ta nhận định muốn." Mặc kệ là triều đại nào, tiền vẫn là tốt nhất
" Vàng bạc tài sản ? Vân Phi Tuyết ngươi cũng thô tục như thế nào, yên tâm đi, những thứ này bổn vương rất nhiều." Tiêu Nam Hiên cười nói, nàng muốn những thứ đó sao, chắc hẳn hắn đưa nàng quá ýt
" Tiêu Nam Hiên, ngươi không phải là nói vô nghĩa sao ? Ta không là tiên, là nhân gian khói lửa, đương nhiên cần tiền, ngươi là một Vương gia không cùng với dân chúng giống nhau được, nói thối lắm ấy." Vân Phi Tuyết trừng mắt hắn phản bác
Thối lắm ? Tiêu Nam Hiên trừng mắt nhìn nàng, nàng nói linh hồn nàng cùng thể xác không phải là cùng một người, hắn không thể không tin rồi, lời nói thô tục như thế, không phải chỉ Vân gia tiểu thư mà một nữ tử bình thường cũng không thể nói ra khỏi miệng, mà nàng cư nhiên nói ra được
" Ngươi nhìn cái gì ?" Vân Phi Tuyết nhìn hắn đang nhìn chằm chằm vào mình
" Nói cho bổn vương tên của ngươi!" Tiêu Nam Hiên đột nhiên hỏi, hắn rất muốn biết nàng tên gọi là gì
" Tên là gì ?" Vân Phi Tuyết sửng sốt, hắn đang hỏi gì thế ?
" Tên của ngươi, tên thật của ngươi ấy!" Tiêu Nam Hiên lặp lại lần nữa
Tên thật ? Vân Phi Tuyết nghi hoặc, không dám xác định hỏi :" Ngươi tin tưởng lời nói của ta ?" Linh hồn chiếm thân thể, chuyện tình khó tin như vậy mà hắn tin sao ?
" Bổn vương có thể không tin sao ? Thối lắm mà có thể nói ra." Tiêu Nam Hiên mâu trung mang theo ý cười, đương nhiên không chỉ có vậy, nàng nói tiệc đứng ngày hôm nay, hắn cũng chưa nghe qua, nên không thể không tin rồi
Gì ? Vân Phi Tuyết sửng sốt, nàng vừa nói sao ? Khuôn mặt đỏ ửng lên
" Ngươi cũng sẽ thẹn thùng ?" Tiêu Nam Hiên hài hước nói
" Ta cũng là nữ nhân, thẹn thùng là bản năng của nữ nhân." Vân Phi Tuyết hung hăng liếc hắn một cái, thời điểm hắn lãnh khốc vô tình còn dễ đối phó hơn, giờ sao tự nhiên nói năng ngọt xớt vậy
" Hiện tại có thể nói cho bổn vương tên của ngươi rồi." Tiêu Nam Hiên lại quay lại chủ đề trước
Vân Phi Tuyết nhìn hắn, thật sự hỏi :" Ngươi thật sự muốn biết ?" Nàng muốn xem hắn phản ứng khi biết nàng tên cũng giống chủ nhân thân thể này
" Ừ!" Tiêu Nam Hiên gật gật đầu
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hết chương 139
Chương 140 : Muốn nàng ở lại
Blog Gà :http://http://gaspainblog.wordpress.com/
Hoan nghênh các bạn tới thăm.
cho em gần anh thêm chút nữa........

xu.smile vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
67 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của xu.smile vì cảm thấy "rất là hay":
1cáitên, acquyana, ahrin00, anita_esn, antunhi, aparis, †[M]ike†, badboyhp8x, baocong31080, bear_lover9, beheoteen, bonghongxinhdep, boobeo285, boss_duytu, ccon, CestLavie912, chaunghe, cinderella.96, Goby Vnmese, habtt_hn, Heart Mind And Soul, hoa vũ, hoagio_hn, hoahoangquyen, humberger, jennytran511, jessica1992, kem_1010, khunglonghaman, kiwixanh, lehuong92, lk0230, lovetruyen, lucky_star_167, Mamikon, me0ngok, meotkh, mimi_9221, MYMJ, ngocngocdori, ngocxit_123, Nguyệt Ảnh, nhox3bi9x, nhuoc lam, palm512, pe' me0`, pe.bear, phuong_meo031, prince1618, pure_blooded, sinhvifn, sonhuong1402, stupidjandi, thanh thanh 1989, Thiên thần sa ngã, thonauiucarot, tho_ngoc_94, trucxjk, Tsukihana, vothuyduyenanh, votinh84, vuduyen94, Vy Anh UK, xiangjiang, xuongrongnd178, yinisme, yostuba
Unread 31-03-2011, 10:40 PM   #136
Wink Nghiệt Yêu [ Quỷ Vương và Đệ thập tân nương ] Chương 140

Chương 140: Muốn nàng ở lại
Edit: Gà™
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nhìn thấy hắn gật đầu, Vân Phi Tuyết đạm cười một chút:" Nếu ta nói cho ngươi, tên của ta cũng kêu Vân Phi Tuyết, ngươi nhất định rất khó tin tưởng phải không ?"
" Cũng kêu Vân Phi Tuyết ?" Tiêu Nam Hiên kinh ngạc, khó có thể có chuyện tình kì lạ đến như vậy
" Kì thật, nàng đại khái là ta kiếp trước, chúng ta vốn là chuyển thế luân hồi, cho nên ta có thể chuyển đổi vào thân thể của nàng, thay nàng tiếp tục sống." Vân Phi Tuyết giải thích, tuy rằng không có căn cứ nào, nhưng các tiểu thuyết và trên TV đều giải thích như vậy
" Ngươi tin tưởng trên đời có chuyển thế luân hồi ?" Tiêu Nam Hiên nhìn chằm chằm nàng, hắn cho tới bây giờ đều không tin tưởng chuyện ấy.
" Vốn không tin, nhưng hiện tại tin." sự việc vốn phát sinh trên người mình, tất cả đều là chuyện thực, chả lẽ lại không tin.
" Mặc dù ngươi cũng là Vân Phi Tuyết, mặc dù ngươi là kiếp trước của nàng, nhưng chung quy ngươi không phải là nàng." Tâm lí Tiêu Nam Hiên không thoải mái cho lắm, nếu nàng không phải Vân gia tiểu thư, hắn sẽ không làm gì nàng nữa, không còn đối xử với nàng như là thù địch
" Ta vốn không phải không, nếu không ta làm sao có thể đối với Vân Hạc lạnh lùng thế được ?Lại càng sẽ không cùng ngươi hợp tác." Vân Phi Tuyết nói, nàng không biết trong lòng hắn suy nghĩ cái gì ?
" Vậy ngươi vì sao muốn cầu ta cứu mẹ Vân gia tiểu thư ?" Tiêu Nam Hiên có chút không hiểu
" Ta chỉ muốn trả lại cho nàng cái ân tình, dù sao ta cũng đã chiếm thân thể của nàng ấy, coi như giúp làm tròn chữ hiếu." Vân Phi Tuyết giải thích xong ngáp một cái
" Mệt mỏi ?" Tiêu Nam Hiên ôm lấy nàng, ngữ khí có chút quan tâm
" Ân." Vân Phi Tuyết đáp lời sau đó nhắm hai mắt lại, rất nhanh truyền ra tiếng hýt thở đều đều
" Thật sự mệt mỏi." Tiêu Nam Hiên sủng ái giúp nàng đổi cái tư thế dễ ngủ, thoải mái ôm lấy nàng
Xe ngựa rất nhanh đến trước cửa Vương phủ, Tiêu Nam Hiên ôm Vân Phi Tuyết đang ngủ say xuống xe ngựa
Vừa mới tiến phủ, Long Phi từ phía đối diện đã đi tới, nhìn thấy hắn ôm nàng, ánh mắt tràn ngập sự sủng ái, tâm đột nhiên hiểu rõ, bắt buộc chính mình đi qua chào hỏi :" Sư huynh, các ngươi đã trở lại."
" Ừ! Nàng cùng Triệt Nhi đùa giỡn đã quá mệt mỏi, ngủ say rồi." Tiêu Nam Hiên giải thích nói, hắn chính là giải thích theo bản năng
" Vậy đem nàng trở về phòng đi." Long Phi gật đầu, kì thật hắn cũng không muốn nghe giải thích, càng giải thích càng làm cho hắn tái nhợt, vô lực.
" Long Phi, đến thư phòng đi, ta có chuyện muốn thảo luận cùng ngươi." Tiêu Nam Hiên đột nhiên nói
" Được, ta đi qua thư phòng trước chờ ngươi!" Long Phi gật đầu đáp, sau đó quay đi về hướng thư phòng
Tiêu Nam Hiên đem Vân Phi Tuyết trở về phòng, nhẹ nhàng để xuống giường, sau đó mới quay người rời đi
Đẩy cửa thư phòng, liền nhìn thấy Long Phi ngồi chỗ kia, sắc mặt ngưng trọng, nhìn thấy hắn tiến vào nói :" Sư huynh."
" Ngồi xuống nói chuyện." Tiêu Nam Hiên bảo
Long Phi ngồi xuống, nhìn hắn, chờ hắn mở miệng, tuy rằng đã mơ hồ biết được hắn muốn nói gì, chính là hắn không nói thì mình cũng cho là không biết
Tiêu Nam Hiên nhìn hắn, ánh mắt giống như đang nhìn một tiểu sư đệ, những năm gần đây, hắn luôn ở bên cạnh yên lặng, cứ muốn nói lại thôi, làm sao có thể mở miệng được, làm sao có thể để cho hắn không bị thương tổn ?
" Sư huynh, nói đi, mặc kệ là cái gì, chỉ cần ngươi quyết định, ta đều chấp nhận." Long Phi cười khổ, hắn biết sư huynh không muốn thương tổn mình nhưng hắn nhất định sẽ bị thương tổn thôi!
Nghe được hắn nói như vậy, Tiêu Nam Hiên rốt cục hạ quyết tâm, thế này mới mở miệng nói :" Long Phi, ta nghĩ muốn nàng ở lại." hắn biết không cần nói Long Phi cũng nhất định hiểu được
" Sư huynh, ngươi thích nàng ? Ngươi đừng quên nàng là nữ nhi của Vân Hạc, ngươi có thể quên quý phi nương nương chết như thế nào sao ? Ngươi quên hết tất cả sao ?" Long Phi khí thế bức người, tuy rằng hắn biết chính mình rất tàn nhẫn, một lần nữa đụng đến vết thương của sư huynh, nhưng lòng hắn cũng đau lắm!
" Long Phi, nàng không phải tiểu thư Vân gia." Tiêu Nam Hiên đột nhiên nói
" Cái gì ?" Long Phi sửng sốt, nàng không phải tiểu thư Vân gia ? Tuy rằng hắn và sư huynh cũng nhiều lần hoài nghi nhưng đủ loại chứng cứ đều chứng mình nàng là tiểu thư Vân gia
" Nàng vốn là một linh hồn chiếm được thân thể, nói cách khác nàng là linh hồn chiếm được thân thể tiểu thư Vân gia, cho nên, chúng ta tra xét lâu như vậy, đều không ra được gì. Ta biết điều này rất khó tin tưởng, ta cũng không tin rất lâu, nhưng giờ đây đã chậm rãi tin tưởng rồi." Tiêu Nam Hiên biết hắn rất khiếp sợ, chậm rãi giải thích
" Ha ha ha ha!" Long Phi theo dõi hắn, đột nhiên cười lớn, sau đó từng chữ nói :" Sư huynh, cho dù ngươi muốn lưu lại nàng, cũng không cần lấy cớ như thế, linh hồn chiếm thân thể, ngươi nói thế đâu có căn cứ."
" Long Phi, ngươi thấy ta bịa đặt lời nói dối lừa ngươi sao ? Cho dù ta muốn nàng ở lại, ta cũng sẽ không lấy phương thức này thương tổn ngươi." Tiêu Nam Hiên mâu trung mang theo 1 tia tức giận, sau đó mới dịu đi một chút nói :" Ngươi không phải lúc đầu cũng đối đãi với nàng rất tốt sao ? Khen nàng kiên cường, nói nàng không giống người thường, thậm chí ngươi cũng ra tay giúp đỡ nàng vài việc, ngươi cẩn thận nghĩ lại sẽ có thể tin tưởng thôi, mặc dù chuyện rất khó tin."
Ánh mắt Long Phi chuyển hướng nơi khác, hắn tin tưởng, thời điểm nào sư huynh cũng sẽ không lừa hắn, tuy rằng cách nói rất buồn cười, nhưng nhớ lại những hành vi quái dị của nàng, cũng không phải không có khả năng, quay đầu hỏi :" Sư huynh, ngươi thích nàng ở điểm gì ?"

Thích nàng ở điểm nào ? Mâu quang Tiêu Nam Hiên lộ ra tia mê mang :" Ta chỉ nghĩ là không muốn nàng rời đi, thích ? Ta sẽ không tái thích bất cứ kẻ nào." Chính là hắn hẳn không biết tâm mình đã rời khỏi từ lâu rồi
Long Phi nhìn hắn, hắn đã thích thương nàng, nhưng có lẽ hắn còn chưa xác định, hoặc là hắn không tin mình có thể lại thích nữ nhân một lần nữa, khóe môi tràn ra một nụ cười chua xót đến cực điểm :" Sư huynh, ngươi đã muốn lưu lại nàng, thì cứ lưu lại, không cần cố kị ta."
" Long Phi, ta còn có một sự tình trọng yếu hơn, cần thương lượng với ngươi." Tiêu Nam Hiên sắc mặt trầm trọng lên
" Sư huynh, ngươi muốn động thủ phải không ?" Long Phi không cần đoán cũng biết là chuyện tình Vân Hạc
" Ân, ta nghĩ..........."
Trong thư phòng, hai người bắt đầu bàn kế hoạch
Tiêu Nam Hiên đạp ánh trăng trở về phòng, liền thấy nàng vẫn ngủ say như cũ, cởi áo khoác, nằm bên cạnh thân thể của nàng, hắn đã cùng Long Phi bàn mưu kế tốt, ngay khi Vân Hạc cho thời gian nàng động thủ còn một ngày, hắn phải hoàn toàn chuẩn bị, để cho Vân Hạc giao giải dược........
Ánh mắt rung động vài cái, Vân Phi Tuyết mở to hai mắt, liền phát hiện trời cư nhiên đã sáng.
" Tiểu thư, ngươi tỉnh ?" Tiểu Đào nhìn nàng, nhanh chóng giúp nàng lấy nước rửa mặt
Vân Phi Tuyết rửa mặt xong, mới nhớ tới hỏi :" Tiểu Đào, nha đầu ngốc sao rồi, có uống thuốc đúng giờ không ?"
" Tiểu thư, yên tâm đi, nàng vẫn uống thuốc đều đặn." Tiểu đào hồi đáp
" Nga!" Đại khái là thời gian còn quá ngắn, còn chưa nhìn thấy hiệu quả, dù sao từ từ sẽ đến thôi
" Tiểu thư, ta đi chuẩn bị đồ ăn sáng cho ngươi." Tiểu Đào nói xong liền lui ra ngoài
Mới vừa dùng xong ngự thiện, đã thấy Long Phi đi vào
" Long Phi, hai ngày nay ngươi đi đâu vậy ?" Vân Phi Tuyết vừa nhìn thấy hắn liền hỏi
" Đi ra ngoài bàn bạc sự tình." Long Phi lóe ra đáp án
" Phải vậy không ?" Vân Phi Tuyết hiển nhiên không tin, hắn khẳng định là cố ý trốn ra ngoài, nói tiếp :" Vậy ngươi hôm nay làm xong hết chuyện rồi sao ? Chúng ta ra ngoài thử xem."
" Không cần, ta còn có việc trọng yếu hơn cần hoàn thành." Long Phi cự tuyệt
" Có chuyện trọng yếu ? Chuyện gì vậy ?" Vân Phi Tuyết nghi hoặc hỏi hắn, đột nhiên nhớ tới :" là chuyện tình Vân Hạc ?"
Long Phi gật gật đầu
" Các ngươi muốn hành động rồi phải không ? Khi nào ? Và như thế nào ?" Vân Phi Tuyết lại hỏi, dù sao đây là chuyện liên quan đến nàng
" Chuyện này, là do sư huynh quyết định, để xem hắn quyết như thế nào, sẽ nói cho ngươi biết." Long Phi nói, hắn không nghĩ mình thành người nhiều chuyện
" Như vậy ngươi tìm ta có chuyện gì ?" Vân Phi Tuyết hỏi, biết hắn rất ýt khi chủ động tìm mình
" Ta nghĩ muốn nói chuyện cùng ngươi." Long Phi mâu quang nhìn thẳng vào nàng, hắn phải hiểu biết hoàn toàn về nàng
" Được thôi, nói chuyện phiếm là ta thích nhất đó, ngồi đi, nói chuyện gì ?" Vân Phi Tuyết ngồi xuống, rót cho hắn một ly trà
Long Phi ngồi đối diện nàng, nhìn chằm chằm, trực tiếp tiến vào chủ đề :" Sư huynh nói ngươi mượn xác hoàn hồn phải không ?"
Vân Phi Tuyết biết Tiêu Nam Hiên sẽ không lừa dối hắn, cười khẽ nói :" Ngươi tin sao ?"
" Người khác nói ta sẽ không tin, nhưng ngươi và sư huynh nói, ta tin." Long Phi nhìn nàng không có chút hoài nghi cùng lẩn tránh
" Long Phi, cảm ơn ngươi vì đã tin, ngươi có cái gì muốn hỏi thì hỏi đi, ta sẽ không dấu giếm chút nào hết." Vân Phi Tuyết biết hắn không đơn thuần chỉ muốn nói chuyện này
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hết chương 140
Chương 141: Mưu kế
Blog Gà :http://http://gaspainblog.wordpress.com/
Hoan nghênh các bạn tới thăm.
cho em gần anh thêm chút nữa........

xu.smile vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
75 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của xu.smile vì cảm thấy "rất là hay":
1cáitên, 3_zu_k, ahrin00, anita_esn, antunhi, aparis, †[M]ike†, badboyhp8x, bear_lover9, bonghongxinhdep, boobeo285, boss_duytu, Cacun, camnhu01, ccon, chaunghe, cinderella.96, Cindy Hoang, dan_linh, gautrucvuive, giottuyet294, Hà Lệ Dương, Heart Mind And Soul, hoa vũ, hoagio_hn, hoahoangquyen, humberger, jennytran511, jessica1992, Jinnia, kem_1010, khunglonghaman, kiwixanh, lE65, lovetruyen, lucky_star_167, Mamikon, me0ngok, meotkh, mimi_9221, MYMJ, ngocben89bt, ngocngocdori, ngocxit_123, Nguyệt Ảnh, nhox3bi9x, nhoxk4, nhuoc lam, palm512, pe' me0`, pe.bear, pe19dao, phuong_meo031, prince1618, pure_blooded, saungungay, sinhvifn, sonhuong1402, stupidjandi, tbon93th, Thiên thần sa ngã, thonauiucarot, tho_ngoc_94, trucxjk, Tsukihana, van_nguyen17, vuduyen94, Vy Anh UK, whitecat88, windyanan104, xiangjiang, xuongrongnd178, yinisme, yorin, yostuba
Unread 19-06-2011, 12:41 AM   #137
Wink Nghiệt yêu- Chương 140

Chương 140: Muốn nàng ở lại
Edit: Gà™
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nhìn thấy hắn gật đầu, Vân Phi Tuyết đạm cười một chút:" Nếu ta nói cho ngươi, tên của ta cũng kêu Vân Phi Tuyết, ngươi nhất định rất khó tin tưởng phải không ?"
" Cũng kêu Vân Phi Tuyết ?" Tiêu Nam Hiên kinh ngạc, khó có thể có chuyện tình kì lạ đến như vậy
" Kì thật, nàng đại khái là ta kiếp trước, chúng ta vốn là chuyển thế luân hồi,cho nên ta có thể chuyển đổi vào thân thể của nàng, thay nàng tiếp tục sống." Vân Phi Tuyết giải thích, tuy rằng không có căn cứ nào, nhưng các tiểu thuyết và trên TV đều giải thích như vậy
" Ngươi tin tưởng trên đời có chuyển thế luân hồi ?" Tiêu Nam Hiên nhìn chằm chằm nàng, hắn cho tới bây giờ đều không tin tưởng chuyện ấy.
" Vốn không tin, nhưng hiện tại tin." sự việc vốn phát sinh trên người mình, tất cả đều là chuyện thực, chả lẽ lại không tin.
" Mặc dù ngươi cũng là Vân Phi Tuyết, mặc dù ngươi là kiếp trước của nàng, nhưng chung quy ngươi không phải là nàng." Tâm lí Tiêu Nam Hiên không thoải mái cho lắm, nếu nàng không phải Vân gia tiểu thư, hắn sẽ không làm gì nàng nữa, không còn đối xử với nàng như là thù địch
" Ta vốn không phải không, nếu không ta làm sao có thể đối với Vân Hạc lạnh lùng thế được ?Lại càng sẽ không cùng ngươi hợp tác." Vân Phi Tuyết nói, nàng không biết trong lòng hắn suy nghĩ cái gì ?
" Vậy ngươi vì sao muốn cầu ta cứu mẹ Vân gia tiểu thư ?" Tiêu Nam Hiên có chút không hiểu
" Ta chỉ muốn trả lại cho nàng cái ân tình, dù sao ta cũng đã chiếm thân thể của nàng ấy, coi như giúp làm tròn chữ hiếu." Vân Phi Tuyết giải thích xong ngáp một cái
" Mệt mỏi ?" Tiêu Nam Hiên ôm lấy nàng, ngữ khí có chút quan tâm
" Ân." Vân Phi Tuyết đáp lời sau đó nhắm hai mắt lại, rất nhanh truyền ra tiếng hýt thở đều đều
" Thật sự mệt mỏi." Tiêu Nam Hiên sủng ái giúp nàng đổi cái tư thế dễ ngủ, thoải mái ôm lấy nàng
Xe ngựa rất nhanh đến trước cửa Vương phủ, Tiêu Nam Hiên ôm Vân Phi Tuyết đang ngủ say xuống xe ngựa
Vừa mới tiến phủ, Long Phi từ phía đối diện đã đi tới, nhìn thấy hắn ôm nàng, ánh mắt tràn ngập sự sủng ái, tâm đột nhiên hiểu rõ, bắt buộc chính mình đi qua chào hỏi :" Sư huynh, các ngươi đã trở lại."
" Ừ! Nàng cùng Triệt Nhi đùa giỡn đã quá mệt mỏi, ngủ say rồi." Tiêu Nam Hiên giải thích nói, hắn chính là giải thích theo bản năng
" Vậy đem nàng trở về phòng đi." Long Phi gật đầu, kì thật hắn cũng không muốn nghe giải thích, càng giải thích càng làm cho hắn tái nhợt, vô lực.
" Long Phi, đến thư phòng đi, ta có chuyện muốn thảo luận cùng ngươi." Tiêu Nam Hiên đột nhiên nói
" Được, ta đi qua thư phòng trước chờ ngươi!" Long Phi gật đầu đáp, sau đó quay đi về hướng thư phòng
Tiêu Nam Hiên đem Vân Phi Tuyết trở về phòng, nhẹ nhàng để xuống giường, sau đó mới quay người rời đi
Đẩy cửa thư phòng, liền nhìn thấy Long Phi ngồi chỗ kia, sắc mặt ngưng trọng, nhìn thấy hắn tiến vào nói :" Sư huynh."
" Ngồi xuống nói chuyện." Tiêu Nam Hiên bảo
Long Phi ngồi xuống, nhìn hắn, chờ hắn mở miệng, tuy rằng đã mơ hồ biết được hắn muốn nói gì, chính là hắn không nói thì mình cũng cho là không biết
Tiêu Nam Hiên nhìn hắn, ánh mắt giống như đang nhìn một tiểu sư đệ, những năm gần đây, hắn luôn ở bên cạnh yên lặng, cứ muốn nói lại thôi, làm sao có thể mở miệng được, làm sao có thể để cho hắn không bị thương tổn ?
" Sư huynh, nói đi, mặc kệ là cái gì, chỉ cần ngươi quyết định, ta đều chấp nhận." Long Phi cười khổ, hắn biết sư huynh không muốn thương tổn mình nhưng hắn nhất định sẽ bị thương tổn thôi!
Nghe được hắn nói như vậy, Tiêu Nam Hiên rốt cục hạ quyết tâm, thế này mới mở miệng nói :" Long Phi, ta nghĩ muốn nàng ở lại." hắn biết không cần nói Long Phi cũng nhất định hiểu được
" Sư huynh, ngươi thích nàng ? Ngươi đừng quên nàng là nữ nhi của Vân Hạc, ngươi có thể quên quý phi nương nương chết như thế nào sao ? Ngươi quên hết tất cả sao ?" Long Phi khí thế bức người, tuy rằng hắn biết chính mình rất tàn nhẫn, một lần nữa đụng đến vết thương của sư huynh, nhưng lòng hắn cũng đau lắm!
" Long Phi, nàng không phải tiểu thư Vân gia." Tiêu Nam Hiên đột nhiên nói
" Cái gì ?" Long Phi sửng sốt, nàng không phải tiểu thư Vân gia ? Tuy rằng hắn và sư huynh cũng nhiều lần hoài nghi nhưng đủ loại chứng cứ đều chứng mình nàng là tiểu thư Vân gia
" Nàng vốn là một linh hồn chiếm được thân thể, nói cách khác nàng là linh hồn chiếm được thân thể tiểu thư Vân gia, cho nên, chúng ta tra xét lâu như vậy, đều không ra được gì. Ta biết điều này rất khó tin tưởng, ta cũng không tin rất lâu, nhưng giờ đây đã chậm rãi tin tưởng rồi." Tiêu Nam Hiên biết hắn rất khiếp sợ, chậm rãi giải thích
" Ha ha ha ha!" Long Phi theo dõi hắn, đột nhiên cười lớn, sau đó từng chữ nói :" Sư huynh, cho dù ngươi muốn lưu lại nàng, cũng không cần lấy cớ như thế, linh hồn chiếm thân thể, ngươi nói thế đâu có căn cứ."
" Long Phi, ngươi thấy ta bịa đặt lời nói dối lừa ngươi sao ? Cho dù ta muốn nàng ở lại, ta cũng sẽ không lấy phương thức này thương tổn ngươi." Tiêu Nam Hiên mâu trung mang theo 1 tia tức giận, sau đó mới dịu đi một chút nói :" Ngươi không phải lúc đầu cũng đối đãi với nàng rất tốt sao ? Khen nàng kiên cường, nói nàng không giống người thường, thậm chí ngươi cũng ra tay giúp đỡ nàng vài việc, ngươi cẩn thận nghĩ lại sẽ có thể tin tưởng thôi, mặc dù chuyện rất khó tin."
Ánh mắt Long Phi chuyển hướng nơi khác, hắn tin tưởng, thời điểm nào sư huynh cũng sẽ không lừa hắn, tuy rằng cách nói rất buồn cười, nhưng nhớ lại những hành vi quái dị của nàng, cũng không phải không có khả năng, quay đầu hỏi :" Sư huynh, ngươi thích nàng ở điểm gì ?"

Thích nàng ở điểm nào ? Mâu quang Tiêu Nam Hiên lộ ra tia mê mang :" Ta chỉ nghĩ là không muốn nàng rời đi, thích ? Ta sẽ không tái thích bất cứ kẻ nào." Chính là hắn hẳn không biết tâm mình đã rời khỏi từ lâu rồi
Long Phi nhìn hắn, hắn đã thích thương nàng, nhưng có lẽ hắn còn chưa xác định, hoặc là hắn không tin mình có thể lại thích nữ nhân một lần nữa, khóe môi tràn ra một nụ cười chua xót đến cực điểm :" Sư huynh, ngươi đã muốn lưu lại nàng,thì cứ lưu lại, không cần cố kị ta."
" Long Phi, ta còn có một sự tình trọng yếu hơn, cần thương lượng với ngươi." Tiêu Nam Hiên sắc mặt trầm trọng lên
" Sư huynh, ngươi muốn động thủ phải không ?" Long Phi không cần đoán cũng biết là chuyện tình Vân Hạc
" Ân, ta nghĩ..........."
Trong thư phòng, hai người bắt đầu bàn kế hoạch
Tiêu Nam Hiên đạp ánh trăng trở về phòng, liền thấy nàng vẫn ngủ say như cũ, cởi áo khoác, nằm bên cạnh thân thể của nàng, hắn đã cùng Long Phi bàn mưu kế tốt, ngay khi Vân Hạc cho thời gian nàng động thủ còn một ngày, hắn phải hoàn toàn chuẩn bị, để cho Vân Hạc giao giải dược........
Ánh mắt rung động vài cái, Vân Phi Tuyết mở to hai mắt, liền phát hiện trời cư nhiên đã sáng.
" Tiểu thư, ngươi tỉnh ?" Tiểu Đào nhìn nàng, nhanh chóng giúp nàng lấy nước rửa mặt
Vân Phi Tuyết rửa mặt xong, mới nhớ tới hỏi :" Tiểu Đào, nha đầu ngốc sao rồi, có uống thuốc đúng giờ không ?"
" Tiểu thư, yên tâm đi, nàng vẫn uống thuốc đều đặn." Tiểu đào hồi đáp
" Nga!" Đại khái là thời gian còn quá ngắn, còn chưa nhìn thấy hiệu quả, dù sao từ từ sẽ đến thôi
" Tiểu thư, ta đi chuẩn bị đồ ăn sáng cho ngươi." Tiểu Đào nói xong liền lui ra ngoài
Mới vừa dùng xong ngự thiện, đã thấy Long Phi đi vào
" Long Phi, hai ngày nay ngươi đi đâu vậy ?" Vân Phi Tuyết vừa nhìn thấy hắn liền hỏi
" Đi ra ngoài bàn bạc sự tình." Long Phi lóe ra đáp án
" Phải vậy không ?" Vân Phi Tuyết hiển nhiên không tin, hắn khẳng định là cố ý trốn ra ngoài, nói tiếp :" Vậy ngươi hôm nay làm xong hết chuyện rồi sao ? Chúng ta ra ngoài thử xem."
" Không cần, ta còn có việc trọng yếu hơn cần hoàn thành." Long Phi cự tuyệt
" Có chuyện trọng yếu ? Chuyện gì vậy ?" Vân Phi Tuyết nghi hoặc hỏi hắn, đột nhiên nhớ tới :" là chuyện tình Vân Hạc ?"
Long Phi gật gật đầu
" Các ngươi muốn hành động rồi phải không ? Khi nào ? Và như thế nào ?" Vân Phi Tuyết lại hỏi, dù sao đây là chuyện liên quan đến nàng
" Chuyện này, là do sư huynh quyết định, để xem hắn quyết như thế nào, sẽ nói cho ngươi biết." Long Phi nói, hắn không nghĩ mình thành người nhiều chuyện
" Như vậy ngươi tìm ta có chuyện gì ?" Vân Phi Tuyết hỏi, biết hắn rất ýt khi chủ động tìm mình
" Ta nghĩ muốn nói chuyện cùng ngươi." Long Phi mâu quang nhìn thẳng vào nàng, hắn phải hiểu biết hoàn toàn về nàng
" Được thôi, nói chuyện phiếm là ta thích nhất đó, ngồi đi, nói chuyện gì ?" Vân Phi Tuyết ngồi xuống, rót cho hắn một ly trà
Long Phi ngồi đối diện nàng, nhìn chằm chằm, trực tiếp tiến vào chủ đề :" Sư huynh nói ngươi mượn xác hoàn hồn phải không ?"
Vân Phi Tuyết biết Tiêu Nam Hiên sẽ không lừa dối hắn, cười khẽ nói :" Ngươi tin sao ?"
" Người khác nói ta sẽ không tin, nhưng ngươi và sư huynh nói, ta tin." Long Phi nhìn nàng không có chút hoài nghi cùng lẩn tránh
" Long Phi, cảm ơn ngươi vì đã tin, ngươi có cái gì muốn hỏi thì hỏi đi, ta sẽ không dấu giếm chút nào hết." Vân Phi Tuyết biết hắn không đơn thuần chỉ muốn nói chuyện này
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hết chương 140
Chương 141: Mưu kế
Blog Gà :http://http://gaspainblog.wordpress.com/
Hoan nghênh các bạn tới thăm.
cho em gần anh thêm chút nữa........

xu.smile vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 19-06-2011, 12:42 AM   #138
Cool Nghiệt yêu- Chương 141

Chương 141: Mưu kế
edit: Gà™
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Long Phi đột nhiên cười khẽ một chút nói :" Phi Tuyết, ngươi thông minh như vậy, phải nghĩ được ta nói cái gì chứ ?"
" Ta cũng không phải là con giun trong bụng ngươi, làm sao biết ngươi nghĩ gì được." Vân Phi Tuyết nói giỡn
" Giun là cái gì ?" Long Phi sửng sốt hỏi
" Chính là một loại sâu tụ tập trong bụng người, bất quá nếu ít thì không có trở ngại gì." Vân Phi Tuyết giải thích
" Thì phải nói là trong bụng ta cũng có ?" Long Phi không xác định hỏi, nghĩ đến trong bụng có sâu có cảm giác không được tự nhiên
" Không biết, có lẽ không có." Vân Phi Tuyết lại nói
" Vậy là tốt rồi." Long Phi nhả ra khí
" Long Phi, ngươi làm sao vậy ?" Vân Phi Tuyết buồn cười nói
" Phi Tuyết, hiện tại ngươi có thể cho ta biết được rồi." Long Phi nhìn nàng, mới nhớ đến chủ đề trước
" Ngươi nói ngươi tin rồi, ta còn muốn nói cái gì ? Long Phi ngươi rốt cuộc muốn biết cái gì ? Nói thẳng đi, ta không thích quanh co lòng vòng." Vân Phi Tuyết thật sự nhìn hắn

Long Phi tự nhiên nở nụ cười tự giễu, nàng cái gì cũng đều biết :" Phi Tuyết, kì thật ta không có cái gì cần phải biết, nếu ta tin tưởng ngươi mượn xác hoàn hồn, như vậy ta muốn biết sau này ngươi phải làm sao ? Ở lại hay là rời đi ?"
" Long Phi, ngươi muốn ta lưu lại hay là rời đi ?" Vân Phi Tuyết nhìn ra trong mắt hắn hàm chứa dụng ý giãy dụa

"Ừ, ta ích kỉ nên muốn ngươi rời đi, nhưng sư huynh thích ngươi, ta cũng không muốn hắn thương tâm." Lời nói Long Phi lộ ra vẻ bất đắc dĩ

" Long Phi, ngươi muốn ta rời đi có nghĩa không muốn ta với hắn cùng một chỗ, hay là ngươi sợ hắn lại bị thương tổn ?" Vân Phi Tuyết nhìn hắn

" Ta đều sợ, vừa không muốn ngươi cùng hắn cùng một chỗ, lại càng không nghĩ hắn sẽ bị thương tổn, bởi vì hắn không thể thừa nhận." Nàng luôn như thế, liếc mắt một cái hiểu lòng người

" Long Phi, vì cái gì ngươi nhận định ta sẽ cùng hắn ở cùng một chỗ ? Vân Phi Tuyết có chút kì quái, kì thật nàng nghĩ nếu Vân Hạc đưa giải dược cho nàng, nàng sẽ rời đi

" Phi Tuyết, bởi vì sư huynh không muốn ngươi đi, chỉ cần hắn không muốn, ngươi đừng nghĩ rời đi." Long Phi mâu quang đau khổ chợt lóe mà qua

" Ha ha!" Vân Phi Tuyết đột nhiên cười khẽ sau đó nói :"Long Phi! Bây giờ có lẽ nói chuyện này quá sớm, đừng quên tính mạng của ta không hề ở trong tay ta, giải dược trong tay Vân Hạc có lấy được hay không đang còn là ẩn số." Nàng sỡ dĩ nói như vậy, bởi vì nàng không muốn trả lời Long Phi, trong lòng đột nhiên có loại tiềm thức nàng thật sự không hề nghĩ muốn rời đi

" Ta và sư huynh sẽ cố hết sức đem giải dược cho ngươi." Long Phi đột nhiên nói

" Long Phi, đây không phải cơ hội tốt nhất sao ? Nếu ta chết thì chuyện tình ngươi lo lắng sẽ được giải quyết ổn thỏa phải không ? Vì cái gì còn muốn lấy giải dược cho ta ?" Vân Phi Tuyết lại thuận miệng hỏi

" Phi Tuyết, trong mắt ngươi ta ti bĩ như vậy sao ? Nếu làm cho sư huynh thống khổ, ta nguyện sẽ nhận hết đau khổ về mình, thành toàn các ngươi." Long Phi mâu trung có chút tức giận, hắn không ti bĩ đến như thế

" Long Phi, ngươi giận à ? Ta xin lỗi, chỉ là thuận miệng nói thôi!" Vân Phi Tuyết thấy có lỗi với hắn, chỉ nói vậy thôi không ngờ hắn phản ứng mạnh như vậy.

" Ta không trách ngươi, quên đi, việc này về sau hãy nói, ta trước ra ngoài." Long Phi đứng dậy nói, hiện tại lật đổ băng đảng thái tử cùng Vân Hạc mới là quan trọng

" Ân." Vân Phi Tuyết gật đầu

Long Phi vừa ly khai không lâu, Tiêu Nam Hiên đã trở về, nhìn thấy nàng ngồi ở bàn nhíu mày

Nhẹ nhàng tiêu sái đi qua, ngồi bên cạnh nàng hỏi :" Làm sao vậy ? Suy nghĩ gì thế ?"
" Ngươi đã trở lại ?" Vân Phi Tuyết xoay người nhìn hắn :" Ta đang nhớ đến một vấn đề rất trọng yếu."

" Vấn đề gì ?"
" Nếu ta ám sát ngươi, sau đó rời đi quỷ không hay thần không biết hoặc là Vân Hạc căn bản là lợi dụng ta, không muốn ta rời đi,ngươi lại tưởng ta muốn giết ngươi, người Vương phủ còn không một đao làm thịt ta ngay, phòng chừng ngay cả thẩm vấn đều không cần, nhưng nếu ta bình yên vô sự rời đi, hắn khẳng định sẽ hoài nghi, không nói người khác, chính là Long Phi cũng không có khả năng làm cho ta rời đi đâu." Vân Phi Tuyết nâng mắt nhìn hắn, đưa ra nghi hoặc của chính mình, sau đó thở dài:" Xem ra ta không bị giết chết thì cũng bị độc chết."
" Ngươi lo lắng cái này sao ? Yên tâm, bổn vương đã chuẩn bị hết thảy." Tiêu Nam Hiên khóe môi mang theo ý cười, hắn sẽ không để nàng có việc.

" Nghĩ biện pháp rồi ? Như thế nào ?" Vân Phi Tuyết sửng sốt, nguyên lai hắn đã có kế hoạch rồi, kia nàng thật sự quan tâm vớ vẩn

" Bí mật, đến lúc đó ngươi sẽ biết." Tiêu Nam Hiên mở cái nút, kế hoạch này hắn phải nghĩ thành thục một chút

" Giữ bí mật ? Thà không nói còn hơn, dù sao ngươi cuối cùng cũng phải nói cho ta biết." Vân Phi Tuyết làm bộ dáng không sao cả, dù sao nàng cũng là nhân vật chính trong chuyện này

" Hiện tại, ngươi có thể tìm thời gian đi nói cho Vân Hạc, tám ngày sau sẽ động thủ." Tiêu Nam Hiên nói

" Tám ngày sau ? Là ngày đặc biệt sao ?" Bằng không hắn vì sao lại lựa chọn tám ngày tới ?
" Ân, ngày đó là sinh nhật Triệt Nhi, bổn vương sẽ đem Triệt Nhi mang tới Vương phủ, đối với ngươi mà nói là cơ hội động thủ tuyệt hảo!" Tiêu Nam Hiên nói, vốn hắn không nghĩ làm hỏng sinh nhật Triệt Nhi, nhưng ngày đó là thời cơ phi thường tốt, cho nên hắn vẫn phải quyết định động thủ ngày đó.
" Sinh nhật Triệt Nhi ? Nhưng làm vậy được không ?" Vân Phi Tuyết nghi hoặc, nàng không muốn làm thương tổn Triệt Nhi, ngày đó là ngày Triệt Nhi vui vẻ nhất
" Bổn Vương và Long Phi đã thương lượng kế sách rất lâu, chỉ có cơ hội vào ngày đó, mà ngươi lại có khả năng chạy trốn, thiên y vô phùng, Vân Hạc không thể hoài nghi." Tiêu Nam Hiên giải thích
" Chẳng lẽ các ngươi muốn cho ta....!" Vân Phi Tuyết khiếp sợ nhìn hắn, bọn hắn cư nhiên tính như thế này
" Ừ." Tiêu Nam Hiên gật đầu, nàng đã đoán được, không cần tái che giấu
" Không thể thế được, ta không đồng ý, ta tình nguyện chính mình chết, ta cũng không muốn Triệt Nhi bị thương tổn, các ngươi đều không nghĩ, Triệt Nhi thích ta như vậy, nếu làm thế, e rằng lương tâm Triệt Nhi sẽ rất khổ sở, vạn nhất xảy ra chuyện ngoài ý muốn thỳ làm sao bây giờ ? Ngươi không sợ thương tổn Triệt Nhi sao ?" Vân Phi Tuyết phủ quyết, nàng không đồng ý, nhất định không đồng ý
" Sẽ không có vạn nhất cùng ngoài ý muốn, Long Phi sẽ ở chỗ tối bảo hộ hắn, thẳng đến ngươi an toàn rời đi Vương phủ, Long Phi sẽ đón Triệt Nhi trở về, bổn vương sẽ không cho phép ngoài ý muốn." Tiêu Nam Hiên khẳng định nhìn nàng
" Nhưng nếu Triệt Nhi biết, hắn sẽ nghĩ ta như thế nào ? Còn có ngươi tin tưởng như vậy mà không sợ ta thương tổn Triệt Nhi sao ?Đến lúc đó hối hận không kịp." Vân Phi Tuyết nửa uy hiếp, nửa đe dọa, dù sao nàng cũng không đồng ý
" Ngươi sẽ như thế sao ?Nếu ngươi thật sự muốn hại hắn, sẽ không phản đối kịch liệt như vậy rồi, huống chi bổn vương nguyện ý tin tưởng ngươi, ngươi sẽ không thương tổn Triệt Nhi." Hắn chính là nguyện ý tin tưởng nàng, tín nhiệm từ đáy lòng
" Tiêu Nam Hiên, ngươi thật sự điên rồi, ngươi không biết, nữ nhân là tuyệt đối không thể tin tưởng sao ? Ta khuyên ngươi vẫn là buông tha cho ý tưởng này." Kì thật nàng sợ, nàng không có khả năng bảo hộ Triệt Nhi, làm cho Triệt Nhi xảy ra việc ngoài ý muốn, cho nên nàng không nghĩ mạo hiểm
" Ngươi không giống họ, bổn vương nguyện ý tin tưởng ngươi." Tiêu Nam Hiên còn thật sự nhìn nàng, nàng thật lòng quan tâm Triệt Nhi
Đối với hắn cố chấp, Vân Phi Tuyết bất đắc dĩ thở dài :" Ta không biết, được nhìn đến ngươi tín nhiệm như vậy, ta vẫn là hạnh phúc hay là bất hạnh ?"
" Vân Phi Tuyết, không cần lo lắng, tin tưởng bổn vương, ngươi cùng Triệt Nhi sẽ đều bình an vô sự, bổn vương sẽ không để các ngươi có việc." Tiêu Nam Hiên con ngươi đen nhìn thẳng nàng, ôm nàng vào lòng
" Ta tin tưởng ngươi" Vân Phi Tuyết dựa vào ngực hắn, trong lòng đột nhiên có chút cảm động vì câu nói của hắn :" Bổn vương sẽ không để các ngươi có việc." lần đầu tiên có nam nhân nói như vậy với nàng, cảm giác được bảo vệ thật tốt...!
*********************************
Ngày hôm sau, Vân Phi Tuyết dựa theo kế hoạch của Tiêu Nam Hiên làm tốt hết thảy, đi tới Nguyệt Tửu Lâu, rất nhanh có một tiểu nhị mang trà vào, nàng uống 1 ngụm liền hôn mê bất tỉnh
Mở to mắt, không cần xem, nàng cũng biết, chình mình đang trong cái phòng tối kia, quả nhiên nhìn đến Vân Hạc ở trước cái bàn, nhàn nhã uống trà, tựa hồ đang chờ nàng tỉnh dậy
" Tuyết! Ngươi tỉnh lại, tìm đến cha có phải đã muốn chuẩn bị tốt khi nào động thủ rồi ?" Vân Hạc một bên dùng miệng thổi trà nóng, một bên hỏi
" Thị, ta đã chuẩn bị tốt thời gian, chình là tám ngày sau, ngày đó là sinh nhật tiểu hoàng đế, Tiêu Nam Hiên sẽ đem hoàng đế tới vương phủ mừng sinh nhật, cha cũng biết, từ lần trước cứu tiểu hoàng đế, hắn liền đối ta tốt lắm,Quỷ vương cũng chậm rãi tin tưởng ta, ta nghĩ ngày đó là cơ hội động thủ tốt nhất." Vân Phi Tuyết đem lời kịch chuẩn bị tốt nói ra
Vân Hạc ánh mắt lộ ra tinh quang, buông chén trà hỏi :" Ngươi chuẩn bị động thủ như thế nào ? Thoát thân như thế nào ?"
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hết chương 141
Chương 142 : Son mê dược
p/s: Bà con rất là mong đợi đi. haha!
Blog Gà :http://http://gaspainblog.wordpress.com/
Hoan nghênh các bạn tới thăm.
cho em gần anh thêm chút nữa........

xu.smile vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 19-06-2011, 12:43 AM   #139
Smile Nghiệt yêu- Chương 142

Chương 142: Son mê dược
edit: Gà™
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ánh mắt Vân Hạc lộ ra tinh quang, buông chén trà hỏi:
" Ngươi định động thủ thế nào ? thoát thân thế nào ?"
" Động thủ với thoát thân thế nào, Tuyết Nhi chưa nghĩ kĩ, nên hôm nay đến đây là muốn cùng với cha thương lượng kế sách vạn toàn." Vân Phi Tuyết thực thông minh đem đề tài đẩy trở về, nàng phải cẩn thận trong lời nói, không để lộ dấu vết, chỉ kế trong lòng hắn, nàng mới có thể tìm cách đối phó hắn.
" Tuyết Nhi còn chưa lo lắng được sao ? Thế mà quyết định động thủ ngày đó à ?" Vân Hạc khóe môi mang theo một mạt tươi cười bí hiểm
Quả nhiên là lão hồ ly cáo già, Vân Phi Tuyết thầm mắng một tiếng, mới khen tặng nói:" Tuyết Nhi chỉ biết ngày đó là cơ hội động thủ ngàn năm có một, về phần động thủ như thế nào, Tuyết Nhi còn muốn thỉnh giáo cha, dù sao cha kinh nghiệm có thừa, lo lắng chu toàn."
Vân Hạc nhìn nàng, mâu trung có ý khen ngợi, mới nói :" Ám sát, một là kê đơn, 2 là trực tiếp ám sát, Tuyết Nhi cho rằng loại nào tốt hơn ?"
" Cha, Phi Tuyết không biết, nhưng thiết nghĩ trực tiếp thì không có bao nhiêu phần nắm chắc, kê đơn thì Tuyết Nhi không nghĩ được, bởi vì trước kia hắn đã từng bị người hạ độc, nhất định thực cẩn thận, cho nên Tuyết Nhi không biết làm gì bây giờ!" Vân Phi Tuyết lắc đầu, nghi vấn, nhưng trong lòng thầm mắng, lão già kia vẫn theo dõi nàng, nàng không thể giả ngốc
" Tuyết Nhi, nghĩ rất chu đáo, những phương pháp đó tựa hồ không dùng được." Vân Hạc gật đầu, mâu quang lộ ra ánh sáng, không biết hắn tính kế gì
" Thế Tuyết Nhi phải làm sao bây giờ ?" Vân Phi Tuyết bộ dáng mờ mịt, không biết hắn tưởng kế sách ác độc gì.
" Tuyết Nhi, còn nhớ một câu sao ? Mẫu đơn hoa hạ tử, thành quỷ cũng phong lưu(*), nam nhân chỉ có thời điểm trên giường mới lơi lỏng cảnh giác." Vân Hạc nhìn nàng thâm ý
" Ý tứ của cha là, thời điểm trên giường giết chết hắn ? Mặc dù như vậy Tuyết Nhi cũng căn bản không cam đoan một đao có thể mất mạng, lỡ đến dao thứ 2 hắn giết ta thì sao ?" Vân Phi Tuyết lập tức liền hiểu được, đưa ra nghi ngờ, việc này hắn không nghĩ tới sao ? Dù sao Tiêu Nam Hiên cũng là người có võ công
" Yên tâm, hắn sẽ ngoan ngoan chờ ngươi giết, thẳng đến giết chết hắn mới thôi." Vân Hạc lộ ra tia hung quang, hắn đương nhiên đã nghĩ hết thảy
" Vì sao ?" Vân Phi Tuyết nghi hoặc, hắn làm sao mà chắc chắn như thế được? Hay là đã an bài người trong Vương phủ ?
" Chỉ bằng cái này, hắn sẽ ngoan ngoãn, lấy đến!" Vân Hạc nói xong liền đưa cho nàng một cái hòm xinh đẹp giống như son
Vân Phi Tuyết cầm đến, mở ra vừa thấy, cư nhiên là son màu phấn hồng, nghi hoặc ngẩng đầu :" Son này là sao ?" Chẳng lẽ là độc dược ?
" Son này có mê dược, chỉ cần ngươi tô son, thời điểm hắn hôn môi, tự nhiên mà đụng chạm đến nó, mà đây là mê dược mạn tính, sẽ chậm rãi cho hắn đi vào giấc ngủ, như vậy hắn chỉ thấy chính mình mệt dần, sẽ không hoài nghi." Vân Hạc giải thích, dù sao vận động trên giường cũng cần thể lực ( Gà: Vậy có tính là 1 môn thể thao không ? )
Vân Phi Tuyết nhìn hộp son trong tay, nguyên lai hắn đã nghĩ kĩ hết, bên trong son có mê dược, quả nhiên âm độc.
" Đưa ngươi hai cái!" Nói xong đưa cho nàng hai cái chai, 1 màu đỏ, 1 màu trắng
" Cái gì vậy ?" Vân Phi Tuyết nhìn hai cái chai trong tay, không biết hắn lại muốn làm gì ?
" Chai màu trắng là giải mê dược cho ngươi, còn cái kia là thất công tán, đừng quên tiểu hoàng đế có võ công, cho hắn ăn cái này sẽ đối phó dễ dàng hơn." Vân Hạc hỉ vào cái chai trong tay nói
" Thì ra ngươi đã sớm chuẩn bị tốt, vì sao không nói sớm cho Tuyết Nhi ?" Vân Phi Tuyết phẫn nộ nhìn hắn, hắn đã sớm nghĩ hết thảy, còn ngồi đây cố ý trêu đùa nàng
" Tuyết Nhi, ngươi tức giận cái gì ? Đã sớm bày ra hết thảy, ta sẽ chờ đến hôm nay sao ? Phải nói phụ tử ta không mưu mà hợp, nghĩ đến cùng nhau." Vân Hạc sắc mặt khó coi, nàng cũng dám bày ra bộ dáng đó cho hắn xem
Nhìn hắn âm trầm sắc mặt, Vân Phi Tuyết cưỡng chết tức giận trong lòng, khẩu khí chậm rãi nói :" Cha, cứ quyết định như vậy đi, mà ngươi cho ta giải dược lúc nào ?" Đây mới là mục đích của nàng
" Tuyết Nhi không cần sốt ruột, cách độc phát tác còn 1 đoạn thời gian, chờ sự tình hoàn thành, ta sẽ đưa ngươi." Vân Hạc không nhanh không chậm nói, sự tình đã hoàn thành, hắn cần gì đưa nàng giải dược.
" Tốt lắm, bây giờ Tuyết Nhi về rồi." Nàng một giây cũng không muốn ở đây thêm nữa
" Ân." Vân Hạc gật đầu, sau đó đột nhiên nhớ tới nói :" Tuyết Nhi, ta sẽ phái người tiếp ứng ở ngoài Vương phủ, chỉ cần ngươi rời đi Vương phủ, ngươi sẽ an toàn."
" Ta đã biết, cảm ơn cha." Vân Phi Tuyết lầm bộ nói cảm tạ, nhưng nghĩ, Triệt thì làm sao đây? Hắn sẽ để ý tính mạng của nàng sao ?
" Hài tử ngốc, cảm tạ cái gì, đừng quên ngươi là nữ nhi của ta." Vân Hạc nhìn nàng, lời nói kia giống như một phụ thân từ ái thật sự.
Vân Phi Tuyết trong lòng cười lạnh, hắn nói cũng thật êm tai, nữ nhi của hắn, có một người cha như vậy, làm nữ nhân của hắn thật đúng là bi ai
" Đưa ta ra ngoài đi." Vân Phi Tuyết đứng chờ, nàng biết hắn sẽ đánh bất tỉnh nàng.
***********************************
Mang theo tâm sự dọc đường đi, cùng với Tiểu Đào hướng về phía Vương phủ
Binh-------!!! Va chạm với người đi đối diện, Vân Phi Tuyết vội vàng giải thích :" Thật xin lỗi, thật xin lỗi!!"
" Tỷ tỷ, ngươi suy nghĩ cái gì ? Nghĩ nhập thần như vậy, không phải là nhớ ta đi." Một tiếng vui cười lọt vào lỗ tai nàng, vừa đỡ nàng ,không cần xem cũng biết là Nam Cung Thiên
" Tiểu tử, là ngươi, là ngươi, ta đương nhiên nhớ ngươi." Vân Phi Tuyết ngẩng đầu, liền nhìn đến gương mặt cợt nhã, tâm tình cũng biến tốt hơn
" Tỷ tỷ nhớ ta, ta hẳn là phải che mặt khóc, rất cảm động nha!" Nam Cung Thiên làm bộ dạng che mặt khóc
" khóc, khóc đi! Tỷ tỷ đang chờ đây." Vân Phi Tuyết một bộ chờ mong nhìn hắn, hắn cứ giả vờ đi
" Tỷ tỷ, hảo nhẫn tâm, cư nhiên muốn người ta khóc, người ta nhớ tỷ tỷ, cười còn không được vì sao phải khóc!!" Nam Cung Thiên ôm cổ nàng ủy khuất nói
Vân Phi Tuyết tựa hồ cũng bị hắn ôm thành thói quen rồi, đơn giản liền tùy ý hắn :" tiểu tử, hôm nay tỷ tỷ mời ngươi ăn cơm, đi thôi!!"
" Thật sự ? tỷ tỷ mời ta ăn cơm, ta đương nhiên muốn ăn ở tiệm ăn lớn nhất, món ngon nhất!!" Nam Cung Thiên tinh thần đột nhiên tỉnh táo lên
" Hảo!!" Vân Phi Tuyết mĩm cười nhìn hắn, nàng thật tâm thích hắn giống như đệ đệ( em trai), chính là hiện tại nàng đột nhiên có cảm giác không tốt, tựa hồ 8 ngày sáu, sẽ có chuyện tình nàng không nghĩ phát sinh, hôm nay nàng cùng hắn xem như là cáo biệt đi.
Ở tửu lâu, một nam 1 nữ cầm lấy chân gà, không hề hình tượng, không hề cố kị
" tỷ tỷ, ngươi thật là có không khí cái bang của chúng ta, hào sảng như vậy, không hề câu nệ, thảo nào ta thích tỷ tỷ như vậy." Nam Cung Thiên 1 tay cầm chân gà, 1 tay bắt chân nói nói
" tiểu tử, tâm nguyện của tỷ tỷ là làm bang chủ cái bang." Vân Phi Tuyết liếc mắt hắn một cái, cắn một ngụm chân gà trong tay
" Bang chủ cái bàng, tỷ tỷ không có hi vọng rồi, nhưng làm bang chủ phu nhân thì có thể, muốn làm hay không ?" Nam Cung Thiên hỏi
" Làm mẹ kế của ngươi sao ? Không cần!!" Vân Phi Tuyết gõ đầu hắn một cái, không do dự cự tuyệt
Nam Cung Thiên mặt đen xì trừng mắt nói :" Ngươi muốn ta còn mặc kệ đâu.!"
" Vậy ngươi cho ta làm bàng chủ phu nhân nha!" Vân Phi Tuyết nhất thời phản ứng lại
" tỷ tỷ, ta liền kém như vậy ? nói như thế nào, ta cũng lớn lên anh tuấn phi phàm!!" Nam Cung Thiên bất mãn nói thầm
Vân Phi Tuyết lúc này mới hiểu được, thêm vào 1 câu :" Ngươi đã quên mình còn chưa trưởng thành đâu!! " ( Gà : À à!! Chả là anh Thiên muốn Tuyết tỷ làm vợ mình, Tuyết tỷ lại hiểu lầm là anh Thiên muốn tỷ ấy làm vợ bố anh ý )
" tỷ tỷ, ngươi chưa quên chuyện này sao ? ta rất hối hận, tự nhiên nói cho ngươi làm chi!" Nam Cung Thiên một bộ biết vậy chẳng làm, nhãn châu chuyển động nói :" tỷ tỷ, chẳng lẽ sợ ta không cho ngươi hạnh phúc được ?"
Binh-----!!! Vân Phi Tuyết hung hăng gõ đầu hắn :" Tiểu tử, ngươi nghĩ cái gì thế!"
" Ta chính là nghĩ như tỷ tỷ đang nghĩ!!" Nam Cung Thiên lấy tay xoa đầu, mâu quang lộ ra tia ái muội
" Xú tiểu tử, nghĩ cái gì?" Vân Phi Tuyết một cước đạp qua
Nam Cung Thiên thân thể chợt lóe, liền tránh thoát nàng đánh lén, cợt nhã như trước nói:" tỷ tỷ, ngươi yên tâm, cho dù chưa trưởng thành, ta cũng sẽ làm cho ngươi hạnh phúc!!!"
"Tiểu tử, đây là do ngươi tự tìm." Vân Phi Tuyết mâu quang lộ ra một tia nguy hiểm nhìn hắn
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hết chương 142
Chương 143: Mặc cho số phận
(*)Mẫu đơn hoa hạ tử, Tố quỷ dã phong lưu : 牡丹花下死,做鬼也風流 Được chết dưới hoa mẫu đơn, thì làm quỷ vẫn phong lưu
Blog Gà :http://http://gaspainblog.wordpress.com/
Hoan nghênh các bạn tới thăm.
cho em gần anh thêm chút nữa........

xu.smile vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 19-06-2011, 12:43 AM   #140
Smile Nghiệt yêu- Chương 143

Chương 143 : Mặc cho số phận

edit: Gà™
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Binh---- !! Một cái chân gà đầy mở thẳng tắp hướng mặt Nam Cung Thiên bay đến
Hắn nhấc mũi chân lên liền tiếp gọn cái chân gà, sau đó nhìn nàng vẻ mặt thất vọng nói :" Cứ như vậy thôi à ? tỷ tỷ không ném chính mình lại đây, ta nguyện ý như vậy, ta nhất định sẽ tiếp được tỷ tỷ mà!"
Vân Phi Tuyết tức giận nhìn hắn, thật là bi ai, nếu ở hiện tại, 1 thân công phu như nàng, chính là mười nam nhân cũng không phải là đối thủ, ở đây thì 1 ngón tay Nam Cung Thiên cũng có thể đem nàng... , ngửa mặt lên trời thét, vì sao lại mang nàng tới nơi này ???
" Tốt lắm, tốt lắm, tỷ tỷ không cần sinh khí, tỷ tỷ muốn ăn cái gì ?" Nam Cung Thiên vẻ mặt lấy lòng đưa cho nàng con cua
" Tiểu tử, tính ngươi thức thời!" Vân Phi Tuyết tiếp nhận đến, vặt luôn 2 cái càng cua cắn ngay, giống như để phát tiết

" Tiểu thư, chậm một chút!!" Tiểu Đào đứng bên cạnh, nhìn cái dạng này của nàng, thật sự nhìn không được nên phải lên tiếng ngăn cản, cứ như vậy mà để người ta nhìn thấy, thanh danh cùng hình tượng tiểu thư bị hủy hết

" Tiểu Đào ngươi đừng kêu nữa, ngươi đã nói vài lần rồi, ngươi không phiền nhưng ta mệt mỏi, không muốn nhìn tiểu thư nhà ta cái dạng này thì ngươi nhắm mắt lại, hoặc là, ngươi cũng thử xem, đừng câu nệ chính mình." Vân Phi Tuyết vươn cái chân gà đầy mỡ hướng về mặt Tiểu Đào

" Tiểu thư!!" Tiểu Đào hung hăng dậm chân, trời ạ! Nàng muốn ngất xỉu rồi đây này !!!
" Ai! Thật không biết hưởng thụ, Tiểu Đào muốn ngất thì ngồi xuống ghế mà ngất xỉu nha, tay ta đều là mỡ, không có biện pháp đỡ ngươi đâu." Vân Phi Tuyết cố ý trêu đùa nàng

" Tiểu thư, ta là muốn tốt cho ngươi, quên đi, ta ra ngoài chờ." Tiểu Đào giận dỗi lập tức chạy ra ngoài phòng

" tiểu tử, chúng ta tiếp tục ăn thôi." Vân Phi Tuyết nhìn chân gà trên tay mình liền cắn một ngụm, nàng có thể lí giải Tiểu Đào, nhưng nàng ấy lại không hiểu được mình

Nam Cung Thiên lập tức đoạt lấy :" Tỷ tỷ, đây là của ta." Sau đó hung hăng cắn một ngụm

" Tiểu tử, trên đó là nước miếng của ta mà." Vân Phi Tuyết đắc ý nhìn, rốt cục hòa nhau 1 ván

" Nước miếng, ngươi vì cái gì không nói sớm ?" Nam Cung Thiên làm bộ vẻ mặt đau khổ nói, đột nhiên lập tức hài hước nhìn nàng :" nước miếng tỷ tỷ vừa thơm vừa ngọt, ta thích ăn." nói xong liền cắn 1 ngụm

Vân Phi Tuyết cả người rét run nói :" Tiểu tử, ngươi có điên hay không ? cái gì mà thơm lại ngọt >"<"
" Ghê tỡm ? như thế nào có thể ? đó là nước miếng tỷ tỷ, nếu không tỷ tỷ tự cho ta, ta không chê ghê tỡm." Nói xong liền đem miệng lại gần

" Đi, mau ăn đi, ăn nhanh ta còn phải trở về." Vân Phi Tuyết trừng mắt nhìn hắn, không biết vì sao, nàng luôn có cảm giác, Tiêu Nam Hiên đang đợi nàng trở về

" Người ta không muốn tỷ tỷ trở về." Nam Cung Thiên than thở, xong lại ngoan ngoãn ngồi xuống

Cửa tửu lâu ( quán rượu)

" Tỷ tỷ, cám ơn ngươi, ta ăn đều đi không nổi nữa, không bằng tỷ tỷ ôm ta trở về." Nam Cung Thiên cố ý giao thân xác lên trên vai nàng

Tiểu Đào 1 bên thấy hắn dựa vào tiểu thư ái muội như vậy, dùng vẻ mặt oán khí đứng trừng mắt hắn, như thế này mà Vương gia thấy được thì sao bây giờ ? Quan hệ Vương gia với tiểu thư mãi mới tốt 1 tý, tiểu thư cũng lạ, sao lại không né cơ chứ ?
" Tiểu tử, đứng thẳng đi." Vân Phi Tuyết nhìn hắn chán nản

" Không thì ta đưa tỷ tỷ trở về, ta không ngại nếu ôm tỷ tỷ ." Nam Cung Thiên nói xong liền vươn tay đi

Vân Phi Tuyết đột nhiên mở rộng vòng tay ôm lấy hắn :" tiểu tử, tỷ tỷ thật cao hứng nhận thức ngươi."

Nam Cung Thiên cũng nao nao, không nghĩ rằng nàng chủ động ôm lấy hắn, liền ôm lại nàng :" Tỷ tỷ, việc vui nhất của ta cũng là quen với ngươi."

" Tốt lắm, tiểu tử, ngươi trở về đi, ta cũng về đây." Vân Phi Tuyết buông ra hắn

" Ân, tỷ tỷ đi thong thả, hôm khác ta lại tới thăm tỷ tỷ." Nam Cung Thiên gật đầu

" Ta đây đi rồi!" Vân Phi Tuyết nói xong, vẫy vẫy tay, mang theo Tiểu Đào rời đi

Nam Cung Thiên nhìn bóng dáng nàng, hắn cũng mơ hồ thấy một loại bất an, tỷ tỷ hôm nay hình như giấu cái gì ? Sẽ là cái gì đây ? hắn sẽ đi tìm hiểu rõ ràng

Một đường trở lại Vương phủ, vừa trở lại phòng, Tiêu Nam Hiên đã bước vào

" Sao lại trở về muộn như vậy ?" Ánh mắt vừa trách cứ, nhưng cũng có phần quan tâm

" Trên đường gặp Nam Cung Thiên, cùng hắn ăn cơm." Vân Phi Tuyết ngồi xuống, không có chút giấu diếm nói

Gặp được hắn, cùng hắn ăn cơm, đột nhiên Tiêu Nam Hiên cảm thấy trong lòng không thoải mái, nàng không biết hắn ở phủ chờ nàng sao ? thế mà nàng lại cùng người khác ăn cơm ? Sắc mặt trở nên khó coi

" Làm sao vậy ?" Vân Phi Tuyết nhìn hắn âm trầm sắc mặt, kì quái hỏi

" Không có gì." Tiêu Nam Hiên lập tức che giấu, sau đó hỏi :" Vân Hạc nói như thế nào ?"
" Ngươi nhất định không thể tưởng được, Vân Hạc cư nhiên cùng ngươi nghĩ biện pháp giống nhau." Vân Phi Tuyết tự giễu cười, xem ra ai cao hơn ai đều rõ ràng rồi

" Đó là cơ hội, bổn vương nghĩ đến, đương nhiên hắn cũng nghĩ đến, chính là hắn muốn cho ngươi ám sát bổn vương như thế nào ?" Tiêu Nam Hiên cười lạnh, biết đến nhưng hắn cũng không bất ngờ, hắn đã sớm nghĩ lão già kia nhất định cũng lợi dụng cơ hội này

" Nhìn cái này đi, mau mau xem." Vân Phi Tuyết đem son trong lòng ra đưa cho hắn

" Đây là cái gì ?" Tiêu Nam Hiên tiếp nhận đến, vừa mở ra thấy là son màu hồng, nghi hoặc nhìn nàng :" đây là cái gì ?"

" Mê dược." Vân Phi Tuyết nói

" mê dược ? bên trong son có mê dược ?" Tiêu Nam Hiên nhìn hộp son trong tay, hắn nghĩ thế nào cũng không hiểu, nếu là son mê dược, nàng đưa ra làm gì ? muốn hạ dược ai ? hắn cũng không dùng son

" Đoán không ra ?" Vân Phi Tuyết nhìn mặt hắn đang nghi hoặc, lấy son trong tay hắn giải thích :" Son này cho ta dùng, nghĩ đến chưa ?"
" Thỳ ra là như vậy ." Tiêu Nam Hiên một chút hiểu được, mâu trung lộ ra ánh sáng lạnh :" Lại là mĩ nhân kế, muốn bổn vương chết ở trên giường."

" Ngươi cũng đừng không tin, phương pháp này rất ác độc, thực mới mẻ độc đáo, thực ác độc, tin tưởng không có nam nhân nào thoát được nó." Vân Phi Tuyết không thể không bội phục nói

" Hắn còn nói cái gì ?" Hắn nguyện đem trả hết những thứ mà lão già kia mang đến cho hắn

Vân Phi Tuyết đột nhiên nói nghiêm chỉnh :" Tiêu Nam Hiên, ta không muốn làm kế hoạch đưa, không muốn đem Triệt Nhi ra ngoài."
" Không phải đã nói hết rồi sao ? làm sao lại thay đổi chủ ý ? bổn vương đã nói, sẽ không gay tổn thương gì cho ngươi cùng Triệt Nhi." Tiêu Nam Hiên nhíu mày, nàng nghĩ cái gì không biết ?
Lo lắng sao ?
" Ngươi xem xem, đây là Vân Hạc đưa ta." Vân Phi Tuyết lại đem trong lòng gì đó đưa tới cho hắn

Tiêu Nam Hiên mở ra cẩn thận nhìn nhìn, lại ngửi ngửi, sắc mặt kinh hoảng nhìn nàng :" Thất công tán ?"

" Đúng." Vân Phi Tuyết gật gật đầu, sau đó giải thích :" Đây là hắn đưa cho ta, cho Triệt Nhi ăn, sau đó đem Triệt Nhi ra ngoài phủ."

" Hắn cùng bổn vương nghĩ giống nhau." Tiêu Nam Hiên mâu trung biến lãnh, hắn quả nhiên cáo già, không thể coi thường

Vân Phi Tuyết nâng mắt lo lắng khẳng định nhìn hắn:" Nhưng ngươi có nghĩ đến, Vân Hạc vì sao muốn làm như vậy ? Hắn không có khả năng vì ta suy nghĩ, đều lợi dụng xong rồi, còn để ý ta sống chết sao ? hắn vì sao muốn ta mang Triệt Nhi ra ? Ta thấy hắn có mục đích cuối cùng không hề đơn giản."

Tiêu Nam Hiên lâm vào trầm tư, đúng vậy! Vân Hạc không hề đơn giản

" Cho nên, ta quyết định, buông tha cho kế hoạch mang Triệt Nhi đi cùng, ngươi có thể thả tin tức là, ta ám sát ngươi, bị Long Phi phát hiện, một chưởng đánh chết ta, như vậy cũng có khả năng, hắn có thể tin tưởng, thời điểm hắn tạo phản, ngươi có thể bắt lấy chứng cớ, vừa tiêu diệt bọn họ, không ảnh hưởng đến kế hoạch của ngươi." Vân Phi Tuyết nhìn hắn còn thật sự nói, nàng đã quyết tâm rồi.

" Bổn vương đương nhiên có thể tiêu diệt hắn, nhưng ngươi thì sao ? Độc trên người ngươi làm sao đây ? Cho dù bổn vương bắt được Vân Hạc hắn cũng không giao ra giải dược, cho nên, bổn vương muốn cho ngươi chạy đi, nói không chừng, hắn sẽ cho ngươi giải dược." Tiêu Nam Hiên thẳng tắp nhìn nàng, hắn chỉ lo lắng nàng thôi, thân thể nàng đang có độc ? nàng có nghĩ hay không ?
Nghe được hắn nói như vậy, nhìn ánh mắt hắn lo lắng, Vân Phi Tuyết trong lòng đột nhiên lại thấy lo lắng :" Cho dù ta có thể đi ra ngoài, hắn cũng không cho ta giải dược thì sao ? Nếu không có gì chắc chắn, ta sao có thể để Triệt Nhi cuốn vào, thôi thì mặc cho số phận đi."
Nghe được nàng cơ hồ muốn buông tha tất cả, Tiêu Nam Hiên trong lòng đột nhiên phát hỏa :" Vân Phi Tuyết thì ra ngươi cũng muốn buông tha cho số phận, ngươi lúc trước kiên cường, cơ trí, không chịu thua chạy đâu mất rồi ?"

~~~~~~~~~~~~ Hết chương 143~~~~~~~~~~~~
Blog Gà :http://http://gaspainblog.wordpress.com/
Hoan nghênh các bạn tới thăm.
cho em gần anh thêm chút nữa........

xu.smile vẫn chưa có mặt trong diễn đàn