ADS BY iGO

Nhà bạn có trẻ con và khi đi chơi xa, đi công viên, trung tâm thương mại, bạn rất sợ trẻ con bị lạc? Nay đã có giải pháp đồng hồ định vị thông minh KidSafe, giúp bạn có thể định vị được trẻ em ngay trên điện thoại của mình, giúp bạn yên tâm không lo lắng con bị lạc hay bắt cóc nữa. Tìm hiểu ngay tại đây nhé: Đồng hồ định vị KidSafe

Trả lời
Ðiều Chỉnh
Unread 21-01-2015, 09:58 AM   #11
Default

LLY KỲ DỊ SỰ KÝ

Tác giả: Lăng Du Thiên Khách

Chương I: Gia tộc suy vong

Vào đọc


Tôi sinh ra và lớn lên trên một vùng quê nghèo tại đất Bạc Liêu, gia đình tôi thuộc dạng khá giả, có của ăn, của để. Lúc nhỏ, vốn tính hiếu động, phá phách, gây sự... Tôi thường xuyên tụ tập đánh nhau với lũ trẻ trâu trong xóm. Sự đời có suy thì cũng có hưng, lúc đầu tôi luôn bị đánh tơi tả, dần dần tôi bắt đầu biết đến chiến thắng. Lúc đầu, một chọi một, rồi một chọi ba, đến khi tôi từng bước rút ra từng kinh nghiệm, biết được quy luật của lợi và hại, thì một mình có thể chọi mười, tôi vẫn thắng, thường thì kẻ trí cao luôn áp đảo vua sức mạnh, những suy nghĩ nhanh chóng, quyết đoán, sáng suốt thường giúp tôi chiến thắng nhiều hơn là thượng cẳng tay, hạ cẳng chân.

Lúc tôi mới sinh, trong nhà đào được một cái ấn trên có đắp một con Rồng năm móng bằng vàng, nên ba má tôi đặt tên tôi là Nguyễn Chí Tôn. Ba tôi người Việt tên Nguyễn Quốc Thịnh, chuyên ngành nuôi thủy sản, nổi tiếng gần xa, má tôi họ Lý tên Ngọc Xuyên, chuyên bán các loại hoa ngoài chợ, ông ngoại tôi là người Hoa, bà ngoại là người Khmer, tuy ông bà nội ngoại đều cưỡi hạc quy tiên cả, chỉ còn ông cậu là em trai của bà ngoại tôi là vẫn còn nhưng gia đình tôi luôn đầm ấm, no đủ không màn thế sự bên ngoài, sống cuộc sống yên bình.

Nhưng sự ở đời, hưng vong bĩ thái có thì, chớ đem thành bại mà suy anh hùng, gia đình tôi khá giả, nhưng chỉ được hai mươi năm, lúc tôi mười bảy tuổi, sau khi học xong phổ thông phải "lên đường tòng quân" theo tiếng gọi tổ quốc, hai năm sau trở về mới hay, nhà tôi bị một bọn lừa đảo cho ăn quả đắng, khiến gia sản tiêu tan, đồ đạc trong nhà đều lần lượt đội nón ra đi. Số là, có một lần ba tôi đầu tư nuôi ba ba giống, không ngờ khi thu hoạch lại bị bọn lừa đảo cho vào bẫy, chúng thu xong, hẹn tuần sau thanh toán đầy đủ, vì vài lần làm ăn với chúng thành công ba tôi cũng chủ quan tin tưởng, ai dè hai tuần, rồi ba tuần chẳng thấy tăm hơi, đến nơi thì chủ căn nhà và những người gần đó bảo rằng chúng đã dọn đi đâu biệt tích kèm theo số nợ với ba tôi, căn nhà chúng dùng thu mua thủy sản đã sang tên đổi chủ cho người chủ mới, hỏi ra thì mới biết sau khi thu mua số ba ba xong thì vài hôm sau bọn chúng cũng lặn mất tăm mất tích... Ba tôi rầu rĩ tìm đến cơ quan điều tra, nhưng hai năm nay chưa có kết quả gì, phần vì số nợ họ thiếu không lấy gì làm bằng chứng nên vô phương tìm ra manh mối.

Số tiền ba vay của mọi người để mua giống, thức ăn, thuốc tăng trưởng... Cho ba ba điều không được thanh toán, thế là mọi thứ trong nhà lần lượt rũ áo ra đi để xoay sở số nợ tồn đọng, khi tôi về cũng chẳng còn được bao nhiêu món, cuối cùng nhà tôi lâm vào cảnh túng bấn, chỉ dựa vào mấy khóm hoa của má tôi, vài chục con cá chim trong ao của ba và số ếch ông cậu bắt được để cầm cự sống lây lất qua ngày. Nhưng không vì thế mà nhà tôi mất đi phong thái của một gia đình sang trọng, khi có tiền lại hay giúp đở người khác khó khăn hơn, nên trong xóm từ trên xuống dưới vẫn hay gọi ba má tôi là ông bà "Nguyễn Thường Quân".

Cuộc sống gia đình tôi lặng lẽ cứ tưởng thế là yên, ai ngờ được rằng, năm đó quê tôi hứng một cơn bão dữ, trong xóm nhà cửa sụp đổ không ít, nhà tôi cũng không ngoại lệ. Gió cuốn mái nhà bay xuống con kinh, phía trước gãy đổ, phía sau chỉ còn lại tấm vách bằng gạch xi măng, thế là "trong nhà trống huếch, nước mưa dột, thuyền gặp cuồn phong, ván tả tơi", rất may nhà tôi không ai bị sao cả, má tôi đau xót khóc lóc không thôi, ông cậu ngồi thở dài châm điếu thuốc hút, không buồn nhìn vào căn nhà mà chỉ nhìn bâng quơ đâu đó, ba tôi buồn lắm, thỉnh thoảng lôi ra mấy cây đòn tay rồi chép miệng

- Của đi thay người, không chết đã là may!

Vài ngày sau, bão tan, mọi người trong nhà cất lại ngôi nhà bằng lá để có chỗ trú mưa, tránh nắng. Cái ao cá khi bão đến nước dâng cao, cá thoát ra kinh hết sạch, má tôi lại ra chợ bán mấy khóm hoa cho mọi người mua về trưng, kiếm đồng ra đồng vào, ông cậu vẫn tiếp tục hành nghề soi ếch mưu sinh, tôi thì ra ngoài phụ vá xe với ông anh bà con trong xóm, lương ba cộc ba đồng. Rất may, sau cơn bão, thùng gạo nhà tôi không bị sứt mẻ gì, nên cũng có cái ăn qua ngày. Mỗi khi có thời gian rãnh tôi lại tụ tập đám trẻ ngày nào đánh nhau, vật lộn, nhưng chẳng còn bao nhiêu đứa, thằng thì có vợ, sinh con đẻ cái, thằng thì tha hương làm ăn xa xứ, thằng thì vớ được cô vợ giàu bỏ bạn bỏ bè... Ôi! Ngẫm thế sự mà lòng sao chua chát!

Có một hôm, đang đấu nhau kịch liệt với bốn thằng choai choai trong xóm, mấy thằng này thuộc "thế hệ sau" nhỏ hơn tôi vài tuổi, thấy bọn tôi tụ tập choảng nhau, cũng hăng máu lao vào tham gia, cuối cùng vẫn bị tôi cho "hạ màn" nhanh chóng, vừa trồi ra xả hơi, thở hồng hộc, thấy một ông cụ tóc bạc trắng búi lên giống củ hành, đôi mắt ông dường như không còn nhìn thấy gì nữa, mặc bộ quần áo giống như của mấy ông thầy pháp sư, lưng đeo túi vải đoán chừng là quần áo, da mặt tuy nhăn nheo, nhưng vẫn còn hồng hào, tay cầm gậy trúc dò dẫm mò đường. Dường như nghe được hơi thở của tôi, ông cụ dừng lại lên tiếng:

- Hơi thở đều đặn, nhịp tim vẫn ổn định dù mới quần thảo xong, quả nhiên tố chất hơn người!

Tôi nghe mà mắt tròn mắt dẹt:

- Ông không nhìn thấy, sao biết tôi mới quần thảo xong, đang mệt đứt hơi nè ông ơi! Nhịp tim sao ổn, hơi thở sao đều được?

Ông cụ lắng nghe rồi nói:

- Ta tuy mù nhưng trong tâm có mắt.

Tôi tỏ vẻ coi thường:

- Hì hì, tôi không tin tâm ông có thể nhìn thấy đòn này của tôi.

Vừa nói chưa dứt câu tôi lao lên, hai tay vồ lấy cây gậy trúc của ông cụ như một con sói vồ mồi, tai ông cụ vểnh vểnh, ngưng thần rồi khẽ đưa cây gậy lên, tôi vồ hụt lập tức trên đà không lao tới xoay người dùng tay phải chộp vào ngực ông, thấy ông không tránh tôi chắc như bắp rằng cổ áo ông sẽ bị tôi chộp dính, ai ngờ khi tay còn cách ngực ông hai tấc (20cm) thì cây gậy trúc quật xuống, giáng thẳng vô đầu tôi đánh cộp một tiếng, tôi ngã xuống ôm trán xoa xoa, lùi lại hai bước, rồi lại ra tay tiếp, tôi lại lao lên xông thẳng vào ông cụ, đến khi gần chạm ông, tôi lại vòng phía sau lưng ông định ôm ông cụ lại thật chặt, không ngờ hai tay chưa kịp vươn tới bả vai ông đã thấy bụng đau nhói, cây gậy trúc đã quật ngược lại tự lúc nào, thốc vào bụng tôi. Tôi lùi lại ôm bụng, ông cụ khẽ mỉm cười:

- Thế nào? Đòn của con ta đều thấy cả! Không sao chứ?

Lúc này tôi thật sự hoảng hồn, bình thường mười tên nhóc không đấu lại tôi, thế mà ông cụ này tuy già yếu, mắt lại mù, thế mà ngay vạt áo ông tôi còn không chạm vào được. Ông cụ lại cười:

- Nếu không chê ta tật nguyền, nhận ta làm thầy, ta truyền dạy cho võ học của ta.

Tôi mừng rơn:

- Sư phụ! Sư phụ hãy nhận con một lạy!

Ông cụ ngăn tôi lại và nói:

- Ậy! Đừng gọi ta là sư phụ, gọi là thầy được rồi, ta chưa chết không cần quỳ lạy. Nếu muốn ta truyền dạy, con phải siêng năng, chịu khó mới được.

Tôi vâng dạ rối rít, đoạn dẫn thầy về nhà giới thiệu với cả nhà tôi. Từ đó trở đi, thầy ở lại nhà tôi và truyền dạy mọi thứ: Phóng ám khí, luyện kiếm, luyện binh pháp, luyện cách giải cơ quan, mật thất cổ xưa, cách bày trận ngũ hành, bát quái... Vốn thông minh nên tôi học rất mau chóng, thắm thoát hơn nửa năm đã qua đi. Một bữa nọ ăn cơm xong thầy vào từ biệt ba má tôi với ông cậu, rồi quay sang nói với tôi:

- Duyên kỳ ngộ đã đến lúc phân ly, mọi thứ ta biết đều truyền cho con cả, con cũng thông minh, mau lẹ, nhanh chóng học xong tài nghệ, ta mong con đừng dùng tài nghệ ấy mà làm hại nhân gian, hãy dùng nó phò nguy trợ khó, làm điều chính nghĩa. Nếu hành sự nông nổi, gây nguy thiên hạ, ta nhất định tiêu trừ. Hãy nhớ lấy! Ta có vài món bảo vật tặng cho con trước khi ta từ biệt.

Nói rồi lấy ra một cây dù hình như làm bằng thép luyện, một cây đoản kiếm dài khoản năm tấc, một viên ngọc màu vàng nhạt, một chiếc la bàn và một túi tiền xu đã xưa cũ:

- Cây dù này có tên là Huyền Thiết Tản, được làm từ sắt ngàn năm dưới đáy biển, cứng chắc vô cùng, có thể tránh nước, ngăn lửa, lợi khí bình thường cũng không thể làm trầy nổi nó. Thanh đoản kiếm này gọi là Khai Sơn Kiếm, được rèn vạn lần từ một tảng thiên thạch rơi trong lòng một ngọn núi lửa ở Đông Doanh (Nhật Bản), sắc bén dị thường, có khả năng khai sơn phá thạch, chỉ có Huyền Thiết Tản mới khắc chế nó được. Viên ngọc kia là Dạ Hải Thần Châu, trong đêm sẽ phát sáng soi rõ mọi nơi trong bóng tối. Còn chiếc la bàn kia là vật khi ta còn sáng mắt hay sử dụng, có thể sau này giúp ít được cho con, túi tiền cổ kia thay cho ám khí khi ta còn tung hoành ngang dọc vẫn hay dùng. Tất cả trao lại cho con.

Đưa hai tay đón nhận, tôi định quỳ xuống tạ ơn thầy, thầy dường như hiểu ý, ngăn tôi lại:

- Ta đã nói rồi, ta chưa chết không cần quỳ lạy.

Tôi nghẹn ngào cảm ơn thầy, thầy tôi từ biệt mọi người rồi bước ra khỏi ngôi nhà lá. Tôi chạy theo tiễn thầy, được một đoạn thầy ngăn lại nói:

- Tiễn quân ngàn dặm, đến lúc cũng phải biệt ly. Con quay về đi, nhớ lấy lời ta dặn, hành thiện tích đức đấy.

- Khi nào con mới được gặp lại thầy?

- Sinh, ly, tử, biệt tùy vào chữ "duyên" thôi!

Tôi ngẩn ngơ nhìn thầy chống cây gậy trúc dò dẫm trên con đường, bước đi khuất dần sau những bờ lau trắng xóa.

Từ ngày được thầy truyền nghệ, tôi chăm chỉ luyện tập, nghĩ rằng sau này ắt có hữu dụng. Hằng ngày vẫn đi phụ vá xe, tối về luyện tập đều đặn. Cũng từ đó cuộc đời tôi gặp nhiều sự việc ly kỳ, những sự việc không thể nào quên được xảy ra ở một số tỉnh Bạc Liêu, Cà Mau, Sóc Trăng... Cho đến cuối đời tôi vẫn hay kể lại cho con cháu nghe những dị sự mà tôi bắt tận tay, day tận mắt.

Vào thời đó, tivi còn chưa phổ biến lắm, lúc đầu nhà tôi có một cái trắng đen, chạy bằng bình ắc quy, sau này nhà tôi suy sụp đã bán lại cho một người kha khá trong xóm, bọn trai tráng choai choai tụi tôi hay đi coi ké, cũng là cái cớ để đi trêu mấy cô em xinh xinh trong xóm. Có một dạo tivi đăng tin tìm người mất tích, những người này đều bỏ địa phương đi đâu không rõ, cách đây hai đến ba năm, số lượng ngày càng nhiều, lúc này đã có hơn vài chục người, họ từ các tỉnh Đồng Nai, Cần Thơ, Rạch Giá, Sóc Trăng, An Giang thậm chí còn có cả dân Bạc Liêu, Cà Mau... những người mất tích đều là thanh niên, trai tráng, có vài cụ trung niên nữa, không biết vì lý do gì, đều bỏ xứ ra đi nhiều năm không về, mất hẳn tin tức. Lúc đầu, nghe mọi người nói họ bị dân buôn lậu bắt đi, cắt nội tạng, bán qua bên Tàu (Trung Quốc), phần xác thì nhét thuốc phiện vào bụng khâu lại rồi bán qua các nước khác, có người nói họ đi theo ghe cá qua địa phận Cao Miên (Campuchia) bị cướp biển giết chết rồi chặt đầu thả trôi xuống biển... Những tin đồn này thời ấy nhan nhản khắp xóm, nhưng sự thật ra sao? Thì chẳng ai biết rõ. Trong xóm thì cấm tiệt trẻ con ra khỏi nhà, sợ lại làm vật buôn cho bọn Tàu...

Bọn thanh niên tụi tôi, chả đứa nào tin mấy lời đồn không căn không cứ, thỉnh thoảng còn lấy đó làm cớ trêu nhau, đại loại như: "Không chừng đi theo ghe cá qua được đất Cao Miên, hay Ai Lao (Lào) gì đó vớ được một em xinh xắn rồi ở bên đó không chịu về cũng nên". Thế rồi một hôm, một việc kỳ quái đã khiến bọn tôi khám phá ra cái bí mật về các vụ mất tích kỳ lạ ấy.

Ông cậu tôi vốn rất giỏi nghề soi ếch, lại gan dạ hơn người, chưa bao giờ nghe má tôi nói ông biết sợ hãi là sao, chỉ biết những lần đi bắt ếch ông hay đi đến những nơi mà không ai dám vào: Nào là bãi nghĩa địa vô chủ, khu rừng hoang sau xóm, bãi đầm lầy mọc toàn dừa nước rộng âm u... Thế mà chưa bao giờ ông cau mày, hay run sợ. Nơi nào có tiếng ếch kêu là nơi đó có dấu chân của ông, dụng cụ để ông đi soi ếch chỉ vẻn vẹn có cây đèn dầu làm bằng ống nứa dài, cái giỏ tre, một cây gậy gỗ dài vài tấc, một cái bật lửa và một gói thuốc Vĩnh Hội. Cả xóm ai cũng biết, người to gan lớn mật nhất trong xóm này, chỉ có ông cậu tôi. Tôi không biết ông cậu tên gì? Vì bình thường cũng không dám hỏi má tôi, chỉ biết trong xóm ai cũng gọi ông là ông Ba Ếch, lúc trời chạng vạng là bắt đầu đi soi ếch, sáng lại về. Mỗi đêm ông bắt được ếch là sáng sớm bán ngay cho bà con nơi đây, kiếm tiền phụ nhà tôi mua gạo, còn dư ông mua thuốc hút và cho thằng cháu cưng là tôi mua đồ ăn vặt, chưa lần nào ông đi về tay không cả. Nhưng có một hôm, ông đi bắt ếch mà sáng về lại chẳng có con nào, cái đèn ống nứa, cái giỏ tre và cây côn gỗ cũng không thấy đâu, quần áo thì rách tươm, tay, chân, mặt, mày bị trầy trụa khắp người, trong lòng đôi bàn tay còn dính nhơm nhớp chất nhờn của da ếch đã khô cứng, mặt cắt không còn hột máu, xanh như tàu lá, hớt hơ hớt hãi chạy như bay về khu chợ sớm, miệng không ngừng nói lẩm bẩm:

- Bị ma nhát rồi! Bị ma nhát rồi!…

Mấy người thường mua ếch thấy ông hốt hoảng, không biết đã xảy ra chuyện gì? Chắc gặp chuyện gì ghê gớm lắm nên ông mới hoảng hồn như vậy, bèn đưa ông về nhà ba má tôi, xoa dầu, bóp tay, rồi hỏi nguyên nhân nhưng ông không nói, khiến họ bàn tán xôn xao.
Lăng Du Thiên Khách vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Lăng Du Thiên Khách vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 17-05-2015, 05:25 PM   #12
Default

Sợ quá chả thấy cái gì để đọc ạ
vietmanh89
To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.


To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.


To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
vietmanh89 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 06-07-2015, 12:53 AM   #13
Default

Sao nick mình không lập thread được ?
Muốn viết 1 truyện quá.
suonbonuong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 05-08-2015, 11:27 PM   #14
Default

Phần 1 : Thầy Tam Hổ và Thần Ngãi Ngàn Năm
Tập 1
Chiếc Honda chậm rãi dừng lại trước căn nhà . Người đàn ông cầm lái quay lại nói với người ngồi đằng sau :
– Tới địa chỉ mà bà cần tìm rồi ạ !
Người đàn bà dáng điệu mệt mỏi , hai tay mày mò cởi chiếc nón bảo hiểm trao cho người tài xế ; tháo cặp kính đen to bóng bảy , cùng chiếc khẩu trang bỏ vào túi xách đang đeo khệ nệ trên vai rồi thoát xuống xe .
Dưới ánh nắng chiếu gay gắt như cơn mưa lửa của buổi trưa chốn cao nguyên , nét bần thần sau nửa ngày vất vả tìm kiếm vẫn còn đọng trên gương mặt lấm tấm mồ hôi của người đàn bà trung niên ấy .
Bà tên thật là Trương Mỹ Thanh , sống tại Thành Phố Hồ Chí Minh . Hàng xóm chung quanh hay so sánh vui rằng : Bà Thanh có quan hệ ruột thịt xa gần với bà Trương Mỹ Lan ; cũng thuộc dòng dõi họ Trương danh gia vọng tộc có quy mô làm ăn , cũng như khối tài sản được đánh giá vào hàng cự phách ở chốn Sài Thành .
Nhưng đó chỉ là câu chuyện viễn tưởng không có thật . Bà Thanh cùng họ Trương , tên được lót chữ Mỹ cho tăng thêm phần sang trọng mà thôi !
Bà Thanh ngao ngán nhìn vòng vòng khung cảnh trước mặt : Căn nhà tường màu vàng rơm , lớp sơn còn rất mới ; ngói nhà lợp đỏ ối rất tươm tất ; cánh cửa chính bằng gỗ , khép vào kín mít ; cỏ dại mọc um tùm … ngờ ngợ hỏi người đàn ông :
– Đây có đúng là nhà thầy Tam Hổ không vậy chú Phiện , sao tôi thấy khung cảnh tiêu điều không có ai , mà cửa nẻo thì lại đóng kín hết vậy ?
Người tài xế tên Phiện ngồi khoanh tay trên đầu xe giải thích :
– Bà là người phương xa mới đến đây nên không biết ! Thầy Ba là pháp sư đắc đạo , thích quy ẩn gần gũi với thiên nhiên . Thầy không ăn , chỉ hấp thụ tinh hoa của đất trời để sống ! Lý do mà thầy đóng cửa thì tôi nghe người ta đồn là thầy đang trong thời kỳ bế quan ; hằng ngày thoát xác xuống âm ty làm bạn tâm giao cùng ngài Địa Tạng Vương Bồ Tát , rồi cùng nhau làm pháp sự , cầu nguyện cho quốc thái dân an !
Bà Thanh nghe những lời như vậy cũng cảm thấy an tâm trong lòng . Nghe mọi người bàn tán nhiều về tài năng của thầy , bà đã lặn lội từ thành phố lớn nhất miền Nam về Thanh Lâm lộ bàng , đi thêm một chặn đường ngoằn ngoèo hơn 10 cây số để đến xã Đức An , rồi đến tập An Tây .
Người dân ở tập quanh năm sống bám vào nghề chăn nuôi và làm rẫy , chưa biết áp dụng kỹ thuật khoa học. Cho nên , họ rất tò mò khi thấy bà Thanh là dân thị thành hiện đại mới xuống . Nhất là những người đàn bà đen đúa , chân tay quanh năm bê bết bùn đất , thì lại càng nhìn bà Thanh từ đầu đến chân một cách soi xét . Những người đàn bà ấy họp nhau lại bình phẩm . Có bà nói :
– Đàn bà phụ nữ thành phố dị hợm các bà nhỉ , mắt sáng tinh anh không muốn , lại cứ muốn đeo cái cục đen thui vào trước mặt để giả mù , vái trời khiến nó trượt chân ngã cho biết lễ độ (?!)
Có bà làm ra vẻ hiểu chuyện :
– Bà dốt vừa vừa thôi ! Đó là cái gương đeo vào mặt của người thành phố đấy !…
Đại khái thì toàn là những câu nói mang tính phân biệt . Thậm chí , họ còn đem những lý luận rất mê tín dị đoan để gán cho bà Thanh . Ví dụ như cổ bà cao ba ngấn , đích thị là ma lai giả người …
Bà Thanh nghe thấy , nhưng phớt lờ đi . Bà đâu dư thời gian đến đây để đôi co , đối đáp với bọn người quê mùa kia . Mục đích của bà khi đến chốn rừng núi này là tìm pháp sư Tam Hổ .
Những người dân quê hiền lành đầu tắt mặt tối , không có kiến thức , họ thường rất dễ dụ ; dễ tin vào những chuyện đồn nhảm không cơ sở … Tất nhiên , họ rất sợ thầy pháp . Nên khi nghe bà Thanh hỏi thăm nhà thầy Tam Hổ , nhiều người tỏ ra e dè và cố ý lãng tránh , làm cho bà nhiều phen khốn đốn .
Năn nỉ mãi không được , bà Thanh đánh liều dùng tiền gạ gẫm . Phiện đội nón lá , mặc chiếc áo sơ mi sờn rách to lủng lẳng … run run đôi tay nhận lấy tờ giấy 500.000 đồng . Mặt mũi hớn hở , phóng như tên bay về nhà lấy chiếc xe cũ kĩ chở bà đi .
Bà Thanh ngờ vực hỏi Phiện :
– Chú nói thật không ? Thầy Tam Hổ có quen với Địa Tạng Vương Bồ Tát à ?
Phiện lấm lét nhìn xung quanh như thăm dò . Rồi đáp nhỏ :
– Tôi nói cho bà cái này bà đừng nói với người thành phố biết …chẳng những là bạn của Bồ Tát , mà thầy còn chuyên về bùa ngãi và sai khiến được cả âm binh ở dưới !
Bà Thanh ngờ vực hỏi :
– Thật sao ?
Phiện móc điếu thuốc hàng nội rẻ tiền từ trong túi áo ra đặt vào môi , châm lửa rồi đáp :
– Đúng ! Thầy giỏi lắm ! Lúc trước , bí thư tỉnh ủy dẫn theo một toán công an xuống đến tận đây đòi dẹp nhà của thầy , vì cho rằng thầy đang mê hoặc dân chúng ! Thầy Ba bảo với lão bí thư là nếu như phá vỡ được căn nhà , thì thầy sẽ lập tức cuốn gói đi nơi khác !
Rồi Phiện chỉ tay vào căn nhà :
– Toán công an dùng búa đập vào tường cỡ nào cũng chẳng sập ! Thuê cần cẩu ủi cũng không đổ ! Cái con đường mà tôi chở bà lên đây là do bọn công an đó phát quang đấy ! Ở đây không làm đường để vào rừng !
Bà Thanh đưa mắt nhìn căn nhà trầm trồ :
– Nhà xây chắc quá !
Phiện vội lắc đầu :
– Nhà này không phải xây ! Nói đúng hơn là đột ngột thành hình từ lúc nào không biết ! Công an không phá được , hoàn toàn là do trong căn nhà của thầy có một vị thánh che chở ! Tôi quên kể cho bà nghe … Sau một ngày tàn phá , đến nữa đêm thì lão bí thư bị đau bụng ! Cả gia đình đem lão vào nhà thương nhưng bị bác sĩ trả về vì nghi lão sắp chết ! Lão nằm than khóc , lăn lộn đến hơn hai ngày , thì có một người đến nhà bắt cả gia đình lão đi xin lỗi thầy Ba ! Bà biết người đó là ai không ? Bà nội của lão bí thư , mà bà này thì đã chết lâu rồi !
Bà Thanh sửng sốt kêu lên một tiếng . Phiện chậm rãi nói :
– Cả gia đình nhà lão bí thư phải kéo tới trước cái sân này quỳ lạy hơn nửa ngày trời lão mới hết đau bụng ! Tối hôm đó , lão ói ra nguyên một con trăn to tổ chảng … làm chấn động nguyên cả xã ! Tuyệt nhiên , từ đó đến giờ không lão quan chức nào dám bén mảng đến đây để làm khó thầy nữa , mà thầy cũng không tiếp xúc với người khác nhiều như hồi trước !
Phiện búng tay cho điếu thuốc văng ra xa rồi tiếp tục nói :
– Có rất nhiều người lên đây tìm thầy , nhưng rồi cũng đành thất vọng ra về vì không được thầy tiếp ! Bây giờ bà gọi thầy đi ! Nếu như thầy không đáp lại thì tôi chở bà về !
Bà Thanh hơi thất vọng vì câu nói của anh tài xế nhiệt tình ấy . Bà đứng ở ngoài kêu lớn :
– Thầy Tam Hổ ơi !!!!
Phiện gắt nhẹ :
– Bà hét như vậy sao thầy ra , phải tới gõ cửa đàng hoàng !
Bà Thanh hình như khó chịu về thái độ dạy đời của Phiện . Nhưng rừng nào thì kiểm lâm nấy , bà không nên làm trái ý .
Đang đi …bà bỗng hoảng hốt thụt lùi lại , vì hai cánh cửa chính làm bằng gỗ tự nhiên bật tung ra như được tiếp vào một nguồn lực cực mạnh . Lạ lẫm ở chỗ là khi cánh cửa đã mở toang ra , mà vẫn không thấy ai trong căn nhà .
Bà Thanh vội sợ hãi chạy về chỗ Phiện đang đậu xe . Phiện cũng đang ngạc nhiên về hiện tượng kỳ lạ đang diễn ra trước mắt , nhưng cũng vội trấn an :
– Bà đừng lo ! Vậy là thầy đồng ý tiếp đón bà rồi đấy , bà vào đi!
Bà Thanh hơi dè dặt vì sợ . Nhưng không lẽ đã vượt đường dài đến đây mà lại quay về công cốc , bà đành lấy hết can đảm bước từng bước …
Khi vừa tới cánh cửa , dường như có một tác động nào đó lôi kéo bà vào . Bà cảm nhận rằng đôi chân của bà tự động đi , chứ trong tâm hồn bà không thôi thúc .
Trước mặt bà là một gian phòng vuông vắn , khói nhang bốc lên nghi ngút . Bà tự động ngồi phệt xuống sàn , đối diện chiếc bàn nhỏ hình chữ nhật có kê mấy cuốn sách .
Bà ngồi tần ngần một lúc thì thấy từ sau gian nhà , một người đàn ông :
Râu cá trê , mái tóc buộc , hoa râm
Dáng tròn phốt phát , cao niên lão thành
Gập đầu chào , rồi thanh tao cất bước
Chiếc đầu lâu …ôm âu yếm trong tay
Bộ xá xẩu , khoác lên người vàng úa
Chân mang hài , như dân cổ Trung Hoa .
Đó là thầy Tam Hổ !
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thầy đặt chiếc đầu lâu nằm yên vị bên mặt bàn , rồi cũng an tọa ngồi đối diện bà Thanh . Thầy ung dung lật ngửa bộ ly tách bằng sứ trên chiếc bàn , rồi nghiêng bình rót nước trà vào ly và đẩy sang cho khách . Thầy nói :
– Mời nữ uống với thầy miếng trà sen cho thấm giọng !
Bà Thanh lễ phép đón nhận rồi uống một hớp cạn sạch . Bà chùi mép rồi ngợ vực hỏi :
– Thưa thầy , cho con hỏi thầy có phải là thầy Ba không ạ ?
Thầy mỉm cười hiền hòa và đáp :
– Vâng ! Là thầy ! Nữ cho thầy biết danh tính của nữ ?
Bà Thanh vui ra mặt , lí nhí nói :
– Dạ ! Con tên là Thanh Minh , sinh năm 1963 , gốc của con là ở huyện Long Thành , Vũng Tàu …
Bà chưa nói hết ý , thầy đã chặn lại . Thầy ôn tồn bảo :
– Thầy biết nữ đang điều tra thầy ! Nữ tên thật là T.M Thanh , sinh năm Canh Tý 1960 , chồng của nữ đã qua đời vì bị tai nạn giao thông , nữ có một vết sẹo may ở bên hông đầu gối vì lúc tuổi nhỏ trèo cây bị té… Có đúng như thế không ?
Bà vội tái mặt ! Bà không ngờ vài câu điều tra mở miệng của mình lại không qua mặt được thầy . Trái lại , còn bị thầy phản bác một cách quá chi tiết … Không những chi tiết , thầy còn kể ra vanh vách tiểu sử của bà ! Chuyện lúc nhỏ trèo cây bị té , chồng bà còn không biết … Trong phút chốc , bà vội chắp tay vái lạy một cách thán phục :
– Ôi trời ơi , thầy đúng là cao nhân , là tiên là thánh hạ phàm ! Con có mắt mà như mù , xin thầy thứ lỗi cho con !
Gương mặt hiu hiu tự mãn , thầy Ba dùng ngón tay xoay xoay chùm râu bên mép và nói :
– Nữ không cần phải làm như vậy ! Nhưng , nữ nên nhớ một điều rằng … Không có lòng tin về tâm linh , thì đừng nên đi tìm thầy !
Rồi thầy dùng ngón tay chỉ vào mặt bà và dằn mặt :
– Đây là chỗ thầy thờ cúng , là nơi thầy bầu bạn với cõi vô thường … rất nhiều vong linh , thần thánh , ma quỷ chốn âm ty thích tụ tập nơi này ! Những lời nữ nói , quỷ thần đều nghe và phân định được hết thật giả , nên nữ đừng hòng dối trá ! Quỷ thần giận và quở trách nữ , chứ ta không giận nữ !
Bà sợ quá , hai bàn tay run rẩy va vào nhau , vội lâm râm khấn vái tứ hướng tám phương , xin bề trên cũng như những kẻ khuất mặt , tha thứ cho tội dối trá của mình .
Bà nhìn lên chiếc bàn thờ lớn bằng gỗ sau lưng thầy Ba , thấy thầy thờ bức tượng một cô gái , thần thái của tượng rất sắc sảo , có lọng xanh che trên đầu trông rất trang nghiêm . Giọng chưa bớt run , bà tò mò hỏi thầy :
– Thầy cho con hỏi … Con lần đầu đi coi thầy nên không biết , tượng mà thầy thờ ai vậy ?
Thầy thấy bà đã bắt đầu biết sợ , nên cũng không muốn chèn ép . Thầy dùng tay diễn tả và nói bằng giọng nhấn mạnh từng chữ :
– Đó là Trân Phi ! Nàng là quý phi được vua Quang Tự đời nhà Thanh rất sủng ái , nhưng rồi sau này chết , vì bị Từ Hy Thái Hậu sai người xô xuống giếng ! Trong một lần thầy vân du qua bên Tàu để thụ giáo phép luyện bùa , thấy vong linh của nàng bơ vơ , không siêu thoát được , nên cứ lẩn quẩn than khóc trong Tử Cấm Thành ! Thầy đem nàng về , làm phép áp vong cho nàng nhập vào tượng , cúng kiến rất đầy đủ ! Thầy nói cho nữ nghe …rất là linh thiêng , cầu gì là được nấy !
Bà Thanh tỏ vẻ rất phục khi nghe thầy Ba giảng giải … Không chỉ nể sợ cái sự cao tay ấn , mà bà còn nể cả cách diễn đạt rất lưu loát của thầy . Thấy thầy tuy hơi gắt gỏng nhưng rất nhiệt tình , bà rụt rè chỉ vào cái đầu lâu trước mặt và hỏi thêm :
– Thầy cho con mạn phép hỏi … Đầu lâu mà thầy ôm có phải là ma xó không thầy ?
Thầy Ba tỏ vẻ hơi khó chịu và nghiêm túc đáp :
– Có những điều , mà người phàm mắt thịt như nữ không nên biết đến ! Bây giờ , nữ trình bày cho thầy lý do mà hôm nay nữ đến đây !
Gương mặt của bà bỗng chuyển sang trạng thái khác . Cái nét vui vẻ không còn đọng lại trên khuôn mặt tròn trịa trung niên ấy nữa , thay vào đó là đôi mắt thâm quầng … buồn xa xăm vời vợi . Bà thở dài não nùng xin lỗi thầy , rồi nhập đề :
– Dạ , con cũng không giấu gì thầy ! Chồng con mất từ lúc con sinh đứa con thứ hai , con thì sợ cái cảnh “bố dượng và con vợ” nên cũng không dám đi bước nữa , một mình con tần tảo nuôi hai đứa trẻ . Bây giờ , thằng thứ nhất cũng đã yên bề gia thất … nó mới cưới vợ năm ngoái thầy ạ ! Con bé thứ hai đang học đại học , cũng hết năm nay là ra trường ! …
Thầy giơ tay ngăn lời bà lại , giọng khó chịu đáp :
– Dài dòng quá ! Nữ nên nói thẳng mục đích của mình !
Bà Thanh bỗng bật khóc và nói bằng giọng uất ức :
– Thằng con trai lớn của lão phó công an quận hiếp dâm đứa con gái của con ! Nhưng , vì không có bằng chứng nên tòa án không xử ! Hôm nay , nghe nhiều người đồn đại về thầy , nên con quyết bắt xe đò từ Thành Phố Hồ Chí Minh về đây để tìm thầy , mong thầy lấy lại công bằng cho con ! Con muốn thầy thư cho cả nhà nó chết hết , tiền bạc dù có đắt bao nhiêu con cũng xin chi đủ !
Thầy Ba bỗng ghé tai vào sát chiếc đầu lâu , rồi chau mày , dùng ngón tay bấm vào nhau giống như bấm độn , rồi nhấn giọng đáp :
– Đúng là nữ nói thật ! Thầy nói cho nữ nghe … Từ đó tới giờ , nhiệm vụ của thầy chỉ là trừ ma và làm những việc tích đức . Chưa bao giờ , thầy dùng bùa ngãi của mình để đi hại người vì vụ lợi cá nhân . Dùng bùa đi hại người là tội rất thất đức ! Ngày xưa , các thầy pháp trong triều đình ở bên Trung Quốc đã áp dụng độc trùng , cũng như bùa phép một cách rất triệt để , nhằm mục đích phò trợ vua trong công cuộc quản lý triều chính , giữ nước , cũng như đi xâm chiếm các quốc gia khác ! Các phi tần , bá quan trong triều có ý đồ tạo phản … không biết vì cớ sự gì , mà tự dưng hộc máu lăn đùng ra chết , thì đó hoàn toàn là do công năng của tà đạo , bùa ngãi ! Về phần những thầy bùa đó , sau này cũng tự dưng công danh lụi bại , thoái quan vi dân ; có kẻ bỗng dưng phát điên hoặc chết bất đắc kỳ tử ; con cháu đời sau lâm vào cảnh hoàn toàn kiệt quệ , tuyệt nòi tuyệt giống … Đó là luật nhân quả , là bị trời hại , bùa phản lại ! Con người dù có tài giỏi đến đâu thì cũng vẫn là con người , vẫn là một vòng tuần hoàn luẩn quẩn , vẫn không cải lại được mệnh trời đã an bài ! …
Thầy Ba dừng lại , nhìn người khách dò xét thái độ . Về phần bà Thanh , khi nghe những lời thầy phán ra , bà rất chăm chú để nghe . Lời thầy nói đầy tính nhân văn , nhưng bà chỉ cảm thấy là thầy nói hay , chứ bà không hiểu lắm nội dung thầy muốn truyền tải . Vẻ mặt ngây ngô , bà nói :
– Rồi sao hả thầy ?
Thầy Ba thầm chửi trong bụng :
– To đâu rồi còn ngu , tốn giọng với con mẹ này !
Thầy với tay lấy cuốn sách ở trên bàn , cúi đầu từ tốn lật từng trang . Bà Thanh hơi ghé mắt nhìn vào , thấy các trang giấy đều có màu vàng đục , vẽ chằng vẽ chịt những câu chữ , hình thù quái dị . Bà nghĩ chắc chắn đây là bùa mà thiên hạ hay đồn đại . Khi lật đến đúng trang cần tìm , thầy Ba khoanh hai tay đè lên cuốn sách , ngẩng mặt lên khẳng định :
– Tôi không giúp ! Nhưng tôi có cách cho nữ thỏa mãn được tâm nguyện !
Bà Thanh trong lòng mừng khôn xiết , háo hức đáp :
– Thầy nói liền đi thầy , cách gì vậy thầy !
Thầy cúi người ngước về trước , rồi trầm giọng bảo với bà :
– Nữ biết ngãi không ?
– Dạ con biết thưa thầy !
– Ừ ! Nữ hiểu ý thầy nói chứ !
– Dạ , con hiểu , nhưng sử dụng nó có nguy hiểm không thầy !
– Chắc chắn là sẽ không nguy hiểm , nếu nữ sử dụng đúng cách mà thầy chỉ dạy !
– Nhưng con lo quá thầy ạ !
– Không cần lo gì cả , nữ đã lặn lội đường xa đến đây tìm thầy , để thầy tính chuyện cho nữ !
Nói dứt lời , thầy chống hai tay xuống đất để có thăng bằng đứng lên . Thầy bảo bà ngồi chơi chờ thầy ra ngoài một chút .
Bà Thanh nãy giờ ngồi lì ở một vị trí . Khung cảnh tâm linh , nhang khói nghi ngút không lúc nào ngưng , là một cái gì đó rất xa lạ đối với bà , vì gia đình bà vốn theo đạo Thiên Chúa không mê tín dị đoan ; lại sống ở một khu xứ đạo nghiêm ngặt ở quận Gò Vấp . Giả như , chuyện bà đi tìm thầy xin bùa phép ngày hôm nay bị người quen biết , đồn ầm lên , thì chắc chắn gia đình bà sẽ bị gọi ra nhà thờ để lên án , kiểm điểm vì tội duy tâm .
Chính bà cũng đã nghĩ đến sự việc đó , cho nên khi về tìm thầy , bà đã rất giằn co suy nghĩ : không nên rủ ai đi cùng , cũng không nên cho ai biết chuyện này !
Xung quanh không còn ai , ngồi một mình giữa chốn trang nghiêm , bà lạnh buốt hết cả sống lưng , cảm thấy có cái gì nhìn mình . Bà hơi giật mình , khi chiếc đầu lâu màu trắng đục vẫn còn nằm lù lù trên mặt bàn … có lẽ lúc nãy thầy vội quá nên bỏ quên nó ở đây chăng (?!)
Bỗng ! Bà la toáng lên , ngồi thụt lùi và vội lấy tay che mặt , bởi vì chiếc đầu lâu vô tri vô giác đó vừa bật lên , gõ cộc một cái xuống mặt bàn … y như rằng , nó đang gật đầu chào bà .
Định thần được một lúc , bà mở tay che mặt ra , thì rất đỗi ngạc nhiên … chiếc đầu lâu không còn nữa ! Bà ngó qua ngó lại , rồi tự lẩm bẩm :
– Nó ở đâu rồi ?
Hỏi vậy thôi , chứ bà không muốn thấy cái vật kinh dị đó một lần nào nữa . Lấy hơi thật sâu rồi thở dài thườn thượt , bà an tâm trong lòng là nó đã đi ngút ngàn trời mây !
Nhưng ! Bà bỗng rú lên một tiếng hãi hùng , vì chiếc đầu lâu lại gõ xuống mặt bàn . Nhưng lần này , gõ liên hoàn như quả bóng cao su . Nó lơ lửng ngay trên cao mà lúc nãy bà không chú ý . Thảng hoặc , chỉ vừa mới biến hình cho bà thấy . Giọng bà chan hòa với nước mắt :
– Thần đầu lâu ơi , đừng làm con sợ nữa ! Nếu nãy giờ con có đắc tội với thần , xin thần tha cho con !
Chiếc đầu lâu tự dưng nằm yên hiền lành , trở lại thành vật vô tri như lúc ban đầu . Bà Thanh cũng bớt sợ hãi hơn , nhưng quay mặt ra phía bên ngoài và không dám nhìn vào nó nữa . Chiếc đầu lâu với hai hốc mắt to trũng sâu , bộ xương hàm vẫn còn nguyên góc cạnh … Tạo nên một khuôn mặt nham nhở , dễ gợi cho người ta cái cảm giác vừa dễ thương , vừa dễ ghét , nhưng cũng rất kinh tởm .
Bà ngồi lóng ngóng nhìn ra . Tâm trạng lo âu sốt ruột , không biết thầy đi đâu , mà gần hai mươi phút trôi qua vẫn chưa thấy thầy về . Đôi tay kéo khóa , mở chiếc giỏ xách đặt kế bên ra , bà lấy khăn lạnh gạt đi những giọt mồ hôi đang bắt đầm lấm tấm trên gương mặt và chà chà nơi cánh tay cho mát … Phần vì gian phòng nóng hầm , như có ai đang đốt lò sưởi giữa mùa hè ; phần hồi hợp vì chiếc hộp sọ ma quái với hốc mắt vô tình đang theo dõi từng cử chỉ của bà .
Một lát sau , bà thấy thầy ôm vào nhà một chậu cây nhỏ . Bà vội vã đứng dậy , lom khom dọn dẹp bớt những vật phẩm trên bàn , để thầy thoải mái đặt chậu lên yên vị . Thầy kêu bà dọn gì thì dọn , đừng đả động cuốn sách và quả đầu lâu .
Bà ngồi khom đầu , nhìn lăm lăm , nghiêng qua rồi nghiêng lại , soi từng góc cạnh của cái cây nhỏ , rồi ngờ vực hỏi :
– Đây là cây ngãi hả thầy , sao con thấy giống hoa Phong Lan quá vậy , mà còn có dây trầu quấn quanh nữa chứ ?
Không trả lời thân chủ vội , Thầy Ba lơ đãng thò tay vào ngăn bàn , lấy ra một con dao : Chuôi hình cuộn trắng , dài ba tấc ; cán lùn bằng nửa chuôi , cong hình móng cọp ; đỉnh đầu cẩn ngọc , ánh vàng lấp lơ … Cùng một chai nhỏ giống như chai dầu gió , đặt lên mặt bàn . Thầy bảo :
– Bây giờ , nữ đốt ba cây nhang cắm lên bàn thờ của nàng Trân Phi , quỳ gập người lạy ba lạy . Nữ đốt thêm ba cây nhang nữa , đi ra cắm bàn thiêng , không cần vái , nhớ là phải cắm nhang cho thật đẹp , xong rồi thì vào trong này nghe thầy dạy việc !
Bà Thanh vâng lời thầy , quẹt diêm đốt nhang , lấy tay hắt hắt cho dịu bớt lửa , mắt nheo lại vì khói tỏa … Khi rướng người định cắm vào lư , bà hoảng hồn suýt đánh rơi ba cây nhang đang chắp trên tay … Vì kế bên tượng nàng Trân Phi , còn có chiếc đầu lâu , cũng đang ở thế chễm chệ . Rõ ràng lúc nãy , bà thấy nó còn ở trên bàn . Nó biến qua từ lúc nào mà lẹ đến vậy ? Bà quay ngoắc lại , thấy thầy Ba cũng đang nhìn mình , thầy xua tay trấn an :
– Nữ đừng lo ! Nó hiền lắm , chưa cắn giết ai bao giờ … chỉ là nó đang đói thôi ! Nữ thắp một cây nhang cắm vào cái lư nhỏ cho nó nữa nhé !
Câu nói phân trần của thầy không làm bà Thanh bớt lo lắng đi chút nào ! Bà đã xem phim , nghe nhiều những lời đồn thổi về thế giới tâm linh : Có những pháp sư ở bên Campuchia nuôi âm binh trong nhà . Rồi một ngày lơ là quên cúng kiến , khiến cho họ uất hận rồi phản ngược lại chủ .
Nên khi nghe thầy nói , bà càng sợ cái đầu lâu hơn rất nhiều . Lúc thầy không có mặt , nó đã có những biểu hiện , mà ban đầu bà cứ nghĩ đó cách chào của cõi vô thường . Bây giờ , mới hiểu là nó đói ! Nếu thầy đi lâu thêm một chút , bà ngồi một mình với con ma đang đói lâu một chút nữa , cộng với âm hồn người quý phi đang ẩn mình trong bức tượng , thì không hiểu những chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo ? – Bà Thanh vội gạt phăng dòng suy nghĩ ấy để đưa tư tưởng trở về hiện thực ! Hiện thực bây giờ , là bà phải thắp nhang

nguồn truyện:
truyenmahaynhat.com/ma-ngai-bat-tri.html

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.


To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
febs001 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 18-12-2015, 10:50 PM   #15
Default

Cho mình hỏi cách post truyện với
warriors1204 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 04-04-2017, 09:25 AM   #16
Default

Em có truyện kinh dị sáng tác mà không biết đăng bài ở đâu, khi vào newthread thì bảo quyền thành viên không được vào trang, mong add xem xét để em có thể đăng truyện...
Tuyệt Vô Thần vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là những người đã click Thanks Tuyệt Vô Thần về bài viết hay này:
Unread 10-05-2017, 12:03 AM   #17
Default

Gửi Tuyệt Vô Thần,
Quyền thành viên của bạn không thể đăng Newthread là vì để có thể đăng được bài, bạn cần phải trả lời ít nhất 15 bài từ những bài viết của các thành viên khác. Hiện tại, theo như mình thấy thì bạn mới viết có 1 bài. Bạn còn phải trả lời thêm 14 bài nữa mới có quyền thành viên để viết Newthead.
Dripice2005005005 đang trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 12:49 PM. Theo múi giờ GMT +8.