ADS BY iGO

Nhà bạn có trẻ con và khi đi chơi xa, đi công viên, trung tâm thương mại, bạn rất sợ trẻ con bị lạc? Nay đã có giải pháp đồng hồ định vị thông minh KidSafe, giúp bạn có thể định vị được trẻ em ngay trên điện thoại của mình, giúp bạn yên tâm không lo lắng con bị lạc hay bắt cóc nữa. Tìm hiểu ngay tại đây nhé: Đồng hồ định vị KidSafe

Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 20-04-2017, 07:48 PM   #1
Default (Hiện đại, sắc, 25+) Lấy em làm điểm tâm - Huyền Namida

Tên: Lấy em làm điểm tâm
Tác giả: Huyền Namida
Thể loại: hiện đại, sắc, HE
Tình trạng: Đang ra
Số chương: chưa rõ

*Lời tác giả:

Truyện này tuyệt cấm trẻ em dưới tuổi vị thành niên. (Ta cấm rồi đó, không lại bảo ta làm hư trẻ con.)


***~~~~~~~~***


VĂN ÁN


Nàng là bạch thỏ ngây thơ, bị sắc lang nhắm làm mồi mà không biết.

Hắn là hắc lang lưu manh, ăn sạch sẽ tiểu bạch thỏ không chừa một mẩu xương.
Em bảo anh đi đi
Sao anh không dừng lại?
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh vội về ngay?
Lời nói thoảng gió bay - đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế! Không nhìn vào mắt em.

***夢?ああ。。。マンガ家になりたい。
HuyềnNamida vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks HuyềnNamida về bài viết hay này:
Unread 20-04-2017, 07:49 PM   #2
Default

Chương 1: hắc lang gặp bạch thỏ


Lô Vỹ Tinh tóc dài cột cao đơn giản, váy trắng liền thân, đồng màu với làn da càng tôn lên da dẻ trắng noãn trong suốt.

Đứng trước cổng vào công ty Ninh Ba, công ty chế tác game lớn nhất, nổi tiếng nhất, nhiều nhân tài nhất cả nước hiện nay. Lô Vỹ Tinh ngước lên nhìn toà thị chính to lớn khiến suýt chút ngã rạp vì choáng ngợp.

Cao gì mà cao thế?

Một...

Hai...

Mười một...

...

Hai mươi...

Hai mươi lăm

Ôi...những hai mươi lăm tầng. Một công ty có cần lớn như vậy không? Địa điểm mà công ty đặt tại cũng là nơi thiên địa nhân hoà, hẳn không biết tiêu phí bao nhiêu a.

Không hổ danh là Ninh Ba đại Boss.

Hôm nay Lô Vỹ Tinh có cuộc phỏng vấn ở đây, nơi mà ước mơ của cô đặt tại.

Là một sinh viên vừa tốt nghiệp ngành kỹ thuật thiết kế của trường đại học công nghệ T, tất nhiên nơi đây sẽ là ước mơ của bất cứ ai học ngành này.

Siết nhẹ quai xách balo, cái miệng nhỏ nhắn chu ra, thở một hơi sâu lấy bình tĩnh.

Ok. Vào thôi.

***________

Trên hành lang cao cấp lát toàn gạch sứ cao cấp , sáng bóng đến có thể soi gương vào đó.

Lô Vỹ Tinh tay siết balo, nhìn quanh ngó dọc.

Công ty gì mà lớn vậy? Thế có phải là hại cô rồi không?

Cô lạc đường rồi.

Trong điện thoại gọi phỏng vấn nói là tầng cao nhất. Nhưng tầng cao nhất rốt cuộc là phòng nào mới được chứ.

Lô Vỹ Tinh đành bấm bụng đi vòng quanh tầng cao nhất toà thị chính với suy nghĩ: phòng phỏng vấn thì phải là phòng có nhiều người ở ngoài để chờ phỏng vấn.

Năm phút...

Mười phút...

Mười lăm phút...

Huhu...đã đi mấy vòng rồi, nhưng là vẫn không thấy phòng nào nhiều người a.

Chẳng lẽ cô nhầm?

Không thể nào.

"Hôm nay phỏng vấn nhiều người nhỉ?"

Nhân viên A nói với nhân viên B, dù khoảng cách không ngắn nhưng hai chữ 'phỏng vấn' thì cô không thể nhầm được.

"Ừm. Xem lý lịch thì toàn là nhân tài không. Mà thấy bảo phòng của Ninh tổng tài..."

Tiếng nói xa dần, Lô Vỹ Tinh chỉ còn một thông tin duy nhất tồn tại trong não.

Phòng của Ninh tổng tài.

Phòng của Ninh tổng tài à?

A...đây rồi.

Nhìn vào tấm biển 'Ninh tổng' treo trên cánh cửa gỗ to lớn trước mặt, Lô Vỹ Tinh nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt nai xinh đẹp vô tình vẽ thành hình trăng khuyết.

Bên ngoài phòng không còn ai, chắc là phỏng vấn hết rồi. Nhưng là giờ phỏng vấn vẫn chưa đến nên họ không thể bắt tội cô đến muộn được.

Chỉnh sửa lại quần áo một chút, bày ra khuôn mặt rạng rỡ hơn một chút.

Lô Vỹ Tinh cầm lấy nắm đấm cửa, mở ra.

'Cạch'

Một giây...hai giây...

Không khí tựa hồ đông cứng lại.

Trước mặt cô hiện ra cảnh tượng thật khiến người ta mặt đỏ tía tai.

Trên sofa, một người phụ nữ trần truồng, đang không ngừng lấy bộ ngực sữa cọ xát lấy tấm ngực rắn chắc sau lớp áo sơ mi của hắn.

Hai chân dang rộng ngồi lên hạ bộ hắn. Làn da trắng như tuyết, bàn tay ôm lấy cổ hắn, vặn vẹo thân thể như rắn, cúi đầu hôn lên cổ hắn cộng với tiếng thở dốc dâm dục.

Còn hắn, Lô Vỹ Tinh liếc nhìn, bất giác lại đỏ mặt chuyển ánh mắt.

Hắn thật đẹp quá đi.

Cơ thể to lớn cường tráng, cơ bắp rắn chắc hiện hữu sau bộ tây trang còn nguyên vẹn trên cơ thể, chỉ lộ ra chiếc cổ với đường gân xanh vì lộn xộn cổ áo.

Tóc đen mềm, mày đậm. Đôi mắt đen bóng thần kỳ, tựa như báo săn mồi. Cuồng dã mà đầy mùi nguy hiểm.

Hắn ngồi ngửa trên sofa, mặc cho nữ nhân dáng vóc mê người kia đang vận dụng hết khả năng đưa hắn tới nơi cao nhất của đỉnh núi dục vọng. Nhưng là...

Không phải chứ?

Hắn đang nhìn cô. Nhìn cô bằng cái thứ ánh mắt chết tiệt làm chân cô nhũn ra, tựa hồ không còn khí lực.

Ngón tay đang đặt trên nắm đấm cửa run lên.

Bất giác, cô cảm thấy nguy hiểm đang cận kề.

"Ra ngoài."

Người đàn ông nói, giọng có chút bực tức, ánh mắt vẫn dán chặt lên người cô.

Cô gái trên người hắn nghe vậy thì càng ôn nhu quấn lấy hắn, ánh mắt hướng về phía cô nhẹ nhàng giương ra nụ cười.

Gì chứ?

Tưởng tôi thích ở đây mà làm bóng đèn cho đôi dâm phu dâm phụ các ngươi?

Lô Vỹ Tinh đang định nhấc chân bước ra thì thanh âm trầm thấp ngông cuồng nhưng đầy uy mãnh kia lại vang lên.

"Ai cho cô rời khỏi đây? Thư ký Ly, tôi bảo cô ra ngoài."
Em bảo anh đi đi
Sao anh không dừng lại?
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh vội về ngay?
Lời nói thoảng gió bay - đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế! Không nhìn vào mắt em.

***夢?ああ。。。マンガ家になりたい。
HuyềnNamida vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 20-04-2017, 07:50 PM   #3
Default

Chương 2: Lấy em làm điểm tâm (1)


Sau khi Ly thư ký ra ngoài ném một ánh mắt hung dữ khi đi ngang qua cô thì cửa phòng được đóng lại.

"Cô. Lại đây."

Âm điệu ra lệnh buộc người khác không thể không tuân.

Lô Vỹ Tinh ngờ nghệch bước từng bước nhỏ, tựa hồ di chuyển dích dắc.

"Nhanh một chút."

Người nào đó không kiên nhẫn nhíu lại đôi mày, Lô Vỹ Tinh giật thót vội chạy lại trước mặt hắn.

Hắn nheo lại đôi đồng tử sắc sảo, nhìn vào kẻ đang đứng cúi đầu như đứa trẻ có lỗi.

"Cô biết tôi là ai không?"

Lô Vỹ Tinh lén lút mím môi nhìn hắn.

"Ni...Ninh tổng?"

Ninh Kiến Thần gật gật đầu tỏ ý tán thưởng. Bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên ghé sofa ý bảo cô ngồi.

Mặt Lô Vỹ Tinh nhất thời ửng hồng, đây là Ninh Ba, làm sao có thể ngồi chung với đại boss như vậy.

Cô bỗng kinh hãi không khỏi tự chủ lui ra phía sau một bước.

"Cô muốn phỏng vấn?"

Ninh Kiến Thần không nhanh không chậm nhìn cô tựa dã thú rình mồi mà nói.

Vấn đề lớn đây. Phỏng vấn. Tất nhiên rồi.

Liền như phản xạ không điều kiện, cô cúi đầu ngồi xuống.

Nhưng cô không biết rằng ánh mắt người đàn ông bên cạnh như một con sói đã đói khát rất lâu, đôi mắt hắn đen láy thâm trầm, mang dục vọng nồng đậm, giống như dao nhỏ muốn hung hăng lóc từng mảng da thịt cô, tựa hồ muốn lột trần, ăn thịt cô đến xương cốt cũng không chừa lại.

Bỗng bên eo cô xuất hiện một bàn tay, thêm lực đẩy người cô nghiêng sang một bên.

Cô sợ hãi kêu lên một tiếng, lại ngã vào một lồng ngực mạnh mẽ, chiếc váy rộng cổ tuột ra, nhất thời lộ một mảnh trắng muốt, đồng tử người đàn ông khẽ nheo lại bí hiểm, trong ánh mắt mang theo mờ đục cùng dục vọng từ trên nhìn vào cổ áo cô.

Bộ ngực tuyết trắng mềm mại lộ ra hơn phân nửa, bầu ngực no tròn nhấp nhô lên xuống theo từng nhịp thở khiến cho nhụy hoa màu hồng nhạt trên đó cũng nhấp nhô theo, nhìn một màn này, hơi thở của người đàn ông trở nên trầm đục, hắn muốn cô gái trước mặt.

Dù không biết lý do là vì sao nhưng khi cô gái này vừa bước vào, nhìn vào đôi mắt trong veo to tròn cùng bộ dạng ngây thơ như con thỏ trắng này khiến hắn hứng thú.

TRong cuộc đời hắn, cái gì cũng có được quá dễ dàng, kể cả phụ nữ. Nhưng là phụ nữ trên giường của hắn, chưa một ai biết ngây ngô là gì.

Cũng có thể... đó chỉ là một cái cớ mà hắn tự nghĩ ra, nhưng là hắn thật sự muốn cô gái này.

Cảm giác rõ ràng hô hấp nặng bề từ người đàn ông phả lên gáy mình, bàn tay to của hắn như có ma lực, chạm đến đâu thì nơi đó của Lô Vỹ Tinh liền trở nên nóng cháy như bị thiêu đốt, khiến cô vô cùng khó chịu mà vội vàng đứng thẳng người, chỉnh lại cổ áo chính mình: "Tôi... xin lỗi."

"Không cần. Tôi cố ý đấy."

Giọng nói Ninh Kiến Thần trầm khàn và nhỏ, âm thanh tràn đầy từ tính của hắn vì nhiễm dục vọng mà khi nói ra lại mang theo chút ái muội khiến Lô Vỹ Tinh không khỏi đỏ mặt, toàn thân cũng bất giác nóng lên.

ảm nhận bàn tay to lớn của người đàn ông kia đang mờ ám sờ soạng lung tung trên người mình, Lô Vỹ Tinh cắn chặt môi, khẽ nhích người, nhưng bàn tay người kia vẫn dính chặt như keo, gắt gao ghì chặt trên thân thể cô.

"Tôi xin lỗi nhưng tôi phải về. Phỏng vấn... tôi không cần nữa."

Nói xong, Lô Vỹ Tinh cố gắng đấy hắn ra, trong lòng cô vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, thân thể run rẩy nhè nhẹ.

"Anh làm gì thế, nơi này là công ty, là phòng làm việc của tổng tài, có camera, sẽ bị người khác nhìn thấy... A!"

Lô Vỹ Tinh kinh hãi thở gấp, đôi bàn tay di chuyển từ eo lên phía trên, gấp gáp nắm lấy một bên đẫy đà, thô lỗ xoa nắn .

"Ý cô là nếu không để người khác thấy thì được?"

Nam nhân dồn thân thể mảnh khảnh của cô vào góc sofa, đưa mắt nhìn xuống liền nhìn thấy đôi ngực chính mình bị người đàn ông phía sau nhào nặn thành đủ mọi hình dạng, một vật thô kề sát eo cô, khiến cô hít thở dồn dập.

"Không, đừng!"

Cô nôn nóng vặn vẹo thân thể, không tưởng tượng cảnh tượng tiếp theo. Mong muốn chạy thoát khỏi đây.

Tay người đàn ông kia cường tráng mạnh mẽ, giam cầm cánh tay đang giãy giụa của cô ở phía sau, ép cho bầu ngực căng tròn càng ưỡn cao lên trước mặt hắn, hắn cúi đầu xuống, bạc môi mỏng thô lỗ gặm cắn lấy xương quai xanh tinh tế của cô, vật to lớn nơi đũng quần của hắn cọ vào nơi giao điểm giữa hai chân cô, không ngừng ma sát, khiến cho hạ bộ của cô nóng cháy đến khô khan.

"Em thật thơm ngọt, thật khiến tôi muốn nếm thử."

người đàn ông kia vừa nói, tay vừa lần vào trong váy cô, không để ý đến sự vùng vẫy yếu ớt của cô, sau đó bàn tay hắn chạm phải mảnh vải nhỏ che đậy nơi tư mật của cô.

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, ngón tay luồn vào bên trong quần lót, chạm đến đóa hoa mẫn cảm của Lô Vỹ Tinh, sau đó dùng sức nhấn mạnh lên viên trân châu một cái.

"A!"

Toàn thân Lô Vỹ Tinh mạnh mẽ run lên, cô cảm giác được bên dưới mình tràn ra một loại cảm xúc nóng bỏng mà tê dại, sau đó nhanh chóng lan tỏa khắp toàn thân.

"Đừng, đừng mà" Cô thét chói tai khóc ra, "Van cầu anh, đừng."

"Đừng ngừng sao?"

Ninh Kiến Thần cũng dần khó khăn thở dốc, hai ngón tay thô lỗ chen vào hoa huyệt cô, sờ soạng phần thịt mềm bên trong.

"Tiểu yêu tinh, kẹp tôi chặt như vậy mà còn kêu dừng sao? Trẻ con thì không được nói dối chứ."

"Đừng! Van cầu anh."

"Yên tâm đi. Phòng tôi không có camera. Không ai nhìn thấy đâu."

Ngón tay hắn chọc ra vào trong cơ thể cô, dính đầy hoa dịch trắng mịn

"Xem kìa, rõ ràng đã muốn, lại sống chết làm dáng điệu trinh tiết liệt nữ."

Hắn rút ngón tay ra, đôi môi cúi xuống, đầu lưỡi quét dọc một đường từ cổ lên vành tai cô, thanh âm trầm thấp khàn khàn.

"Tiểu yêu tinh, em rõ ràng đang cầu xin tôi đâm chết em."

Lô Vỹ Tinh hoảng sợ giãy dụa , nhưng lại bị người đàn ông kia ghì chặt không thể động đậy.

Tay kia chạm vào thắt lưng, động tác thoát quần rất lưu loát, một giây sau cô liền cảm giác được vật nam tính khổng lồ thô dài ép sát trên mông, nóng cứng như một chiếc gậy sắt.

"Em phá hỏng món điểm tâm dù chán ngắt của tôi. Nhưng em vẫn phải đền bù."

Ninh Kiến Thần thở gấp, âm thanh từ trong kẽ răng cố gắng phát ra

"Tiểu bạch thỏ, em quả là trời sinh câu dẫn đàn ông!"
Em bảo anh đi đi
Sao anh không dừng lại?
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh vội về ngay?
Lời nói thoảng gió bay - đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế! Không nhìn vào mắt em.

***夢?ああ。。。マンガ家になりたい。
HuyềnNamida vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks HuyềnNamida về bài viết hay này:
Unread 10-05-2017, 10:22 PM   #4
Default

Chương 3: Lấy em làm điểm tâm (2)

"Không! Đừng. Ninh tổng tài."

Phát hiện ra người đàn ông kia muốn làm gì, Lô Vỹ Tinh toàn thân khẩn trương đến cứng nhắc, nói sao thì nói, dù là đã hai mươi tư tuổi nhưng nàng vẫn còn là con gái, vẫn là chưa biết gì về những loại chuyện thế này, chưa biết mùi đời là như thế nào.

Lô Vỹ Tinh bị hắn gắt gao càn quấy, lại còn trên sofa, lại còn là ban ngày, mỗi một hành động một đường nét chính là đều bị thu vào tầm mắt.

Cô không khỏi sợ hãi kích động với sự tình này. Người đàn ông này cô lại chỉ mới gặp lần đầu. Nếu nói là tiếng sét ái tình đi chăng nữa, cũng không phải là quá nhanh đấy chứ?

Chỉ là...

Khí chất bá đạo và ngông cuồng của người đàn ông này tỏa ra khiến cô có điểm tự cảm giác được sự bất lực của mình.

Cánh tay của hắn to lớn, cơ bắp qua lớp quần áo cũng có thể cảm nhận được sự đầy đặn đến cuồn cuộn khiến Lô Vỹ Tinh không tự chủ được mà co rụt người lại.

Khí chất này...

giống hệt với người đó. Nó khiến cô tự động chùn chân mà cúi đầu. Lô Vỹ Tinh biết hiện tại bản thân mình đang đứng trong hoàn cảnh nào, và cần phải làm gì.

Nếu như người ngoài nhìn vào hoàn cảnh này, người ta sẽ nói, sao không chống cự? Sao không phản kháng?

Chống cự? Bằng cách nào? Sức lực của một đứa con gái như cô ư?

Phản kháng? Cô rõ ràng đang cố gắng tohoát khỏi hắn đây.

Lô Vỹ Tinh nhắm chặt hai mắt, tay chân loạng quạng quơ giữa không trong muốn đẩy người đàn ông kia ra xa khỏi cơ thể mình. Cái miệng nhỏ nhắn mở ra, kêu lớn: "Đừng mà. Cầu xin anh!"

"Cầu xin tôi? Cầu xin tôi đâm chết em sao!"

Cảm nhận hoa huyệt của người con gái ở bên dưới đã có chút ẩm ướt.

Ninh Kiến Thần cắn răng, vòng eo rắn chắc mạnh mẽ động một cái, thô bạo đem vật thô to kia vào bên trong cơ thể Lô Vỹ Tinh !

"A...a...a~~~~a~~~"

Hai người đồng thời phát ra tiếng tiếng thét.

Lô Vỹ Tinh là đau đớn, còn hắn là sảng khoái .

Phía dưới thân truyền lên cảm giác đau muốn xé rách, thứ chất dịch màu trắng bao quanh nơi giao hợp, pha lẫn một ít tơ máu.

Khóe miệng Ninh Kiến Thần khẽ nhếch lên mờ ám.

Quả nhiên là một tiểu bạch thỏ.

"Rút ra! Rút ra! Đau....á...huhu"

Lô Vỹ Tinh thanh âm đau đớn la hét, ra sức giãy dụa vặn vẹo, nhưng chỉ có thể tuyệt vọng cảm giác vật khổng lồ cứng rắn kia đang xé rách bên trong cơ thể.

"Tiểu yêu tinh, em muốn bức tôi điên sao!"

Ninh Kiến Thần chỉ cảm thấy bên trong cô bó chặt căng siết, làm người khác phát điên.

Bạch thỏ muốn dụ dỗ ta trầm luân mà.

Gầm nhẹ một tiếng, hưng phấn vỗ cái mông tuyết trắng của cô một cái, không để ý đến tiếng kêu khóc nức nở, hắn dùng sức mạnh mẽ nhấp nhô eo, điên cuồng đưa đẩy.

"A! Đau! Buông, buông ra!"

Lô Vỹ Tinh bị ép chặt ở trên sofa không thể động đậy, hai chân cô bị người đàn ông kia bá đạo kia đặt lên sofa, sau đó dùng tay giang rộng ra.

Lực va chạm mạnh nên cô tựa hồ muốn nhũn ra, từ từ mềm nhũn trên sofa mềm mại, trọng lượng toàn thân tựa hồ cũng tập trung tại một điểm kết hợp cùng hắn, mỗi khi cô muốn trượt xuống, lại bị hắn mạnh mẽ chọc mạnh đẩy lên.

Va chạm mạnh mẽ vì thứ to lớn khiến toàn thân cô đau đớn run rẩy, nhưng rồi lại dâng lên khoái cảm không lời.

Loại khoái cảm làm cô thấy bất lực, trong vô thức khụy ngã, lại lần nữa nghênh tiếp dục vọng của hắn!

Hết lần này đến lần khác, tiết tấu người đàn ông kia không có bất kỳ kỹ xảo nào, chỉ có mạnh mẽ va chạm, nhiều lần vọt tới đỉnh điểm, mỗi khi đội lên hoa tâm, quy đầu cực đại ngang ngược cậy mạnh đâm vào lối mòn hoang vu chưa từng được khai phá của cô, rồi lại nhanh chóng rút ra, cọ mạnh vào vách thịt non mềm.

Đau đớn bén nhọn cùng khoái cảm xa lạ hòa trộn cùng một chỗ, khiến Lô Vỹ Tinh khẽ phát ra tiếng nức nở, nhưng tựa hồ cũng như tiếng rên rỉ khoái cảm.

Trong căn phòng tổng tài của Ninh Ba, một loại không khí nóng rực bao vây lấy hai người đang hoà nhập trên chiếc sofa màu đen bóng.

"Tiểu yêu tinh, em kẹp anh thật chặt. A~~~~"

Hắn hưng phấn ngửa đầu lên, hạ bộ không ngừng di động tại nơi kết hợp, bàn tay thô lỗ xoa bóp mông cô, sau đó vỗ mạnh, phát ra những âm thanh 'bốp chát' nhức tai.

"A!"

Lô Vỹ Tinh khóc đến hai mắt nhòa lệ, phía trên truyền đến cảm giác đau đớn khiến cô run rẩy không thôi, tiểu huyệt mạnh mẽ co rút lại!

"Đáng chết!"

Đôi mắt Ninh Kiến Thần tối sầm lại, thô bạo rút gậy thịt ra, quy đầu to giật giật mãnh liệt, tựa hồ sẽ xuất tinh ra bất cứ lúc nào.

Một hồi lâu sau, hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn con mèo nhỏ đang vô lực thở dốc trên ghế.

Hắn đột nhiên kéo cô sát lại, cúi đầu hôn môi cô, đầu lưỡi trơn ướt linh hoạt thừa dịp cô đang thở dốc tiến quân thần tốc, khuấy đảo khoang miệng cô, cuốn lấy chiếc lưỡi non mềm của cô, mút sâu vào.

"Đừng~~~Đừng mà, ưmm!" Lô Vỹ Tinh vừa định thừa dịp hắn dứt ra để đàm phán, lại bị hắn nâng một chân lên rồi điên cuồng tiến vào sâu bên trong.

Người đàn ông kia không 'đánh đấm' lung tung như trước, mà tiếp tục hôn cô say sưa, thong thả đưa đẩy, để Lô Vỹ Tinh có thể cảm thụ được vật cứng rắn nóng rực đang từng chút từng chút đâm vào bên trong , cương quyết bày ra tư thế mạnh mẽ, chiếm đoạt nơi thần bí nhất của cô, dùng vật nam tính ấy dần đánh thức dục vọng sâu thẳm trong cô.

"Ưm....ân...."

Lô Vỹ Tinh vô thức phát ra tiếng rên rỉ, cô chợt bị tiếng kêu của mình làm sợ hãi, đây chính là tiếng của cô sao?

Cô trước giờ không bao giờ nghĩ bản thân lại có thể phát ra loại rên rỉ dâm đãng này.

Con ngươi đen láy nồng đượm tình dục của hắn thoáng hiện nét khó hiểu, hắn khẽ nhếch môi, vừa dùng đầu lưỡi liếm làn môi cô, vừa dùng ngón tay vuốt ve mặt cô, giống hệt đôi tình nhân yêu nhau cuồng nhiệt vậy, chậm rãi lướt qua làn mi cô, mắt cô, luồn sâu vào mái tóc đen bóng của cô, cảm giác giữa đùi cô xuân triều tuôn ra, phần phân thân của hắn lại tà ác chậm rãi phình to, lại nặng nề chọc vào sâu hơn sâu hơn!

"A a a a ──"

Không kêu la như trước, Lô Vỹ Tinh cơ hồ chỉ biết khóc lóc, đầu óc cô trống rỗng, chỉ biết vô thức ôm lấy cổ hắn, thành vách tiểu huyệt vừa trắng vừa mềm không ngừng chèn ép gậy thịt to lớn, như muốn ép khô lấy nó.

"Đúng là bạch thỏ dâm đãng, đã ướt sớm vậy ư."

Người đàn ông kia cắn mạnh lên cổ cô, không để ý đến tiểu huyệt mẫn cảm của Lô Vỹ Tinh co rút mãnh liệt.

Rút ra, rồi thúc mạnh vào trong, làm chất nhờn của Lô Vỹ Tinh chảy đầm đìa, khiến nơi kết hợp hai người va chạm tạo ra âm thanh hoan ái vô cùng kích thính giác tràn ngập trong căn phòng rộng lớn.

Cô là chưa từng trải đời, sao chịu nổi sự va chạm thô bạo của hắn.

Nhưng mà sức đẩy của cô so với người đàn ông cường tráng trước mặt lại giống như con mèo nhỏ gãi ngứa không đáng nói.

Bàn tay nhỏ bé của cô càng ra sức đẩy ngực hắn, những xúc cảm mềm mịn tinh tế càng làm người đàn ông kia dục vọng tăng cao, hiện rõ trong đôi mắt vẩn đục, lại càng thúc mạnh eo, ép chặt cô vào thành ghế, điên cuồng đút vào rút ra.

"Tiểu tạo hóa, tôi làm em thật thoải mái. Phải không?"

Vùi sâu mặt vào ngực Tuyết trắng của Lô Vỹ Tinh, giọng nói khàn đặc, nồng đậm tình dục, hắn có chút đắc ý nhếch khoé miệng.

"Ư... Đau quá, buông tôi ra ! Buông tôi ra, được không."

Lô Vỹ Tinh bị hắn chèn ép đến nỗi đông rung tây hoảng, cơ thể đã sức cùng lực kiệt mà nhũn ra, cô không thể không duỗi tay bám lấy vai người đàn ông kia làm điểm cố định.

Thân thể lại nổi lên phản ứng, hắn gầm nhẹ.

Thân người nồng nặc mùi mồ hôi, bầu không khí nồng đậm hương vị hoan ái cùng những âm thanh kích tình, làm cô đỏ mặt đến mang tai.

Phía dưới cô rất đau, bị hắn va chạm mạnh run lên bần bật, nhưng lại không thể đè nén được khoái cảm, cứ thế dâng trào, khiến cô trở tay không kịp.

"Ưm...a~~~~~"

Lô Vỹ Tinh khẽ ngẩng đầu lên, hàm răng bặm chặt lấy đôi môi hồng như vỏ sò khép miệng, khóe mắt ướt át không thể che hết xuân ý, dù cô cảm thấy muôn phần nhục nhã, song lại không thể ngăn cản được khao khát của cơ thể, cô cong người lên, không tự chủ nghênh đón đưa đẩy của hắn, tiểu huyệt sưng đỏ hồng nhuận ướt đẫm, chật vật dâm đãng phun ra nuốt vào gậy thịt màu đỏ tím của người đàn ông kia, vừa như kháng nghị sự thô bạo của hắn, lại vừa như mời mọc hắn tới chà đạp.

Người đàn ông kia rõ ràng bị cảnh trước mắt làm bộc phát thú tính, hắn nâng cao đùi ngọc của cô, gác hai đùi cô lên bả vai mạnh mẽ của hắn, trọng tâm toàn bộ thân thể rơi vào gậy thịt kia.

"A, đừng!"

Lô Vỹ Tinh bị hắn làm giật nảy mình, vội ôm chặt lấy cổ hắn, thấp giọng cầu khẩn

"Mạnh quá. Lớn quá. Sẽ...sẽ rách mất....A~~~~"


Em bảo anh đi đi
Sao anh không dừng lại?
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh vội về ngay?
Lời nói thoảng gió bay - đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế! Không nhìn vào mắt em.

***夢?ああ。。。マンガ家になりたい。
HuyềnNamida vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks HuyềnNamida về bài viết hay này:
Unread 13-05-2017, 08:28 AM   #5
Default

Mặc dù ngay tựa đề, mình đã thấy cảnh báo 25+ nhưng vẫn click vào xem thử. Chương đầu tiên, có mùi gì đó nguy hiểm. Chương thứ hai: đâm nhau phầm phập. Chương thứ ba: sặc mùi tình dục. Truyện của bạn miêu tả những cảnh ấy rất hay và thú vị, càng giúp cho độc giả có thể tưởng tượng ra hình ảnh ngay trước mặt. Tuy hình ảnh ấy không được đẹp cho lắm, nhưng lại rất rõ ràng, được miêu tả kĩ trong lời văn của bạn. Chương sau, nếu được thì bạn cho thêm một vài tư thế nữa, hoặc nếu không thì cũng hãy đi vào mạch truyện chính. Nếu để truyện dừng ở cảnh hắc lang thượng thỏ trắng thế này mãi thì cũng hơi chán.

Cảm ơn bạn.
Dripice2005005005 đang trong diễn đàn  
Unread 16-05-2017, 12:39 PM   #6
Default

Bạn ơi, chưa có chương mới sao? Lâu quá... Hóng hoài
Dripice2005005005 đang trong diễn đàn  
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 09:48 PM. Theo múi giờ GMT +8.