ADS BY iGO

Nhà bạn có trẻ con và khi đi chơi xa, đi công viên, trung tâm thương mại, bạn rất sợ trẻ con bị lạc? Nay đã có giải pháp đồng hồ định vị thông minh KidSafe, giúp bạn có thể định vị được trẻ em ngay trên điện thoại của mình, giúp bạn yên tâm không lo lắng con bị lạc hay bắt cóc nữa. Tìm hiểu ngay tại đây nhé: Đồng hồ định vị KidSafe

Trả lời
Ðiều Chỉnh
Unread 18-06-2017, 12:13 AM   #901
Default

Chương 894: Cơ hội mới


Edit: Kha | Beta: Na



Toàn Chức Cao Thủ
Hưng Hân liên tiếp cướp hai kỷ lục phó bản 10 người của Gia Thế, khiến công sức của Gia Thế tan thành mây khói. Cũng may còn có hệ thống. Hệ thống luôn đầy trách nhiệm, tuy không cho Gia Thế lên ti vi nhưng vẫn lưu giữ lại thành tích của họ trên bảng xếp hạng. Có điều chỉ có thể nhìn thấy những vị trí không phải hạng nhất này khi nhấp vào bảng xem chi tiết.

Hai phó bản đoàn đội kết thúc rồi, đội Hưng Hân lại phản kích, chuẩn bị cướp thêm một kỷ lục từng bị Gia Thế đè bẹp trước đó. Ai ngờ trong quá trình lại phát sinh sơ suất, dẫn đến thất bại.

Cả đám thầm tiếc nuối, nhưng nhanh chóng vui vẻ lại. Dù sao kiếm kỷ lục cũng là chuyện giành giật từng giây, sai một li đi luôn thành tích. Mà những sai lầm này cũng không cần suy xét kỹ càng, chỉ cần mọi người bình tĩnh lại, tập trung vào lần đánh sau là được.

“Chị muốn nhìn vẻ mặt của đám Gia Thế lúc này ghê!” Lúc nói câu này, Trần Quả ngó dáo dác ra ngoài cửa sổ, ngay cả nét mặt cũng đầy mơ mộng. Có điều phong cảnh ngoài cửa sổ nhanh chóng đập nát trí tưởng tượng phong phú của cô. Bọn họ đang ngồi trong phòng huấn luyện trong khu nhà ở, không phải tiệm net có thể dễ dàng nhìn thấy câu lạc bộ Gia Thế phía đối diện.

“Ha ha.” Diệp Tu cười hùa với Trần Quả, trên thực tế hắn lại không phấn khởi như cô.

Gia Thế quả thực bị đá một cú quá đau, nhưng đồng thời Hưng Hân cũng vì cú đá này mà mất rất nhiều thứ. Nếu không phải Gia Thế đột nhiên xen ngang, Hưng Hân còn có thể kiếm được phần thưởng từ kỷ lục. Giờ mọi chuyện đã kết thúc, tuy kỷ lục của Gia Thế chỉ thua thành tích Hưng Hân dốc hết sức lập ra chút đỉnh, nhưng Hưng Hân đã không thể nào tái lập được nó với khoảng chênh lệch như vậy.

Tính ra lần này Hưng Hân đã bị Gia Thế giành trước khá nhiều trang bị và vật liệu. Nhìn tổng quát, Hưng Hân mới là người phải khóc hơn.

Diệp Tu cũng không đau lòng quá lâu vì cú lỗ nặng này, hắn quá bận rộn. Nếu mất đi một cơ hội, hắn phải giành lấy một cơ hội khác để bù lại tổn thất trước đó, mà cơ hội ấy sắp đến rồi.

Ngày 25 tháng 12, thứ tư tuần tiếp theo sẽ là lễ Giáng Sinh. Thứ hai đầu tuần, nhà phát hành game Vinh Quang rốt cuộc cũng tuyên bố hoạt động Noel năm nay.

Trước giờ Noel luôn gắn liền với quà cáp, vì vậy phần thưởng cho hoạt động Noel cũng rất thơm. Nhưng muốn lấy quà thơm thì lại phải trải qua một phen tranh đấu.

Noel năm nay cũng không ngoại lệ, hoạt động lần này lấy danh nghĩa cổ động mùa Noel, với nội dung chính là cướp vớ.

Vớ không phải quà tặng, nhưng từ trước đến nay, vớ luôn là vật dẫn đến quà Noel. Khái niệm của hoạt động lần này cũng không khó đoán: Ai giành được nhiều vớ thì sẽ kiếm được nhiều quà hơn.

Mà những chiếc vớ này lại không được rải bừa khắp thế giới, ai muốn cướp thì phải đi đăng ký nhận nhiệm vụ, sau đó được dịch chuyển đến một bản đồ tương ứng.

Bản đồ này là bản đồ đấu trường, không phải bản đồ phó bản. Nguyên nhân vì sao gọi là “cướp vớ” được thể hiện rõ ràng ở đây. Trong bản đồ này sẽ chứa một số lượng vớ nhất định, mà người có thể lấy được nhiều nhất không phải chỉ cần nhanh tay lẹ mắt thôi.

Ba ngày diễn ra hoạt động sẽ bắt đầu từ 0 giờ sáng ngày 25. Người chơi không cần quý trọng từng giây mà tranh nhau làm nhiệm vụ nữa, nhiệm vụ lần này có hạn chế số lần. Mỗi nhân vật chỉ được nhận nhiệm vụ và tiến vào đấu trường cướp vớ ba lần. Ba ngày tổng cộng là chín lần, thời gian dư dả nên không cần phải gấp.

Hoạt động tất nhiên sẽ có những quy định chi tiết hơn, vì vậy, các người chơi đều hùa nhau chuẩn bị sau đợt thông báo này.

“Bản đồ đối chiến 50 người, 20 đôi vớ rơi ngẫu nhiên, không cố định, có thể đánh rơi được. Nhiệm vụ chỉ kết thúc sau khi 20 đôi được nhặt đủ. Tao bảo này, nhiệm vụ lần này muốn cả bọn giết người cướp vớ chứ gì!” Ngụy Sâm bình luận sau khi đọc quy tắc chi tiết của hoạt động.

“Bản đồ đối chiến được dịch chuyển ngẫu nhiên, cho phép báo danh theo nhóm nhỏ, cấm lập đoàn đội. Ha ha, không cho lập đoàn đội kìa. Chắc sợ mấy công hội lớn kéo luôn 50 em bao hết cả bản đồ nhỉ? Nhưng nếu chỉ cho phép nhóm nhỏ, chúng ta sẽ phải chia thành 2 đội.” Ngụy Sâm nói tiếp.

“Nhóm nhỏ có bắt buộc phải đủ năm người không?” Diệp Tu hỏi.

“Không có.” Ngụy sâm nhìn thử, không có quy định này, sau đó mới ngẫm lại và hiểu được ý của Diệp Tu. Nhóm nhỏ vào chỉ cướp được 20 đôi, một người vào cũng là 20 đôi. Theo lý thuyết, Hưng Hân chia hai nhóm chỉ có thể cướp được tối đa 40 đôi. Nhưng nếu 10 người cùng tiến vào 10 bản đồ, vậy có nghĩa là họ có thể cướp được 200 đôi. Có điều trong trường hợp thân cô thế cô này, không biết có thể cướp được bao nhiêu trong 200 đôi đấy.

“Bảng xếp hạng, có bảng xếp hạng này!” Ngụy Sâm tiếp tục dò quy tắc, thấy được mục bảng xếp hạng. Nếu theo lệ thường, bảng xếp hạng sẽ có phần thưởng, và đây chắc chắn cũng là phần quà hậu hĩnh nhất.

Xếp hạng trên bảng cũng rất đa dạng, có theo công hội, theo cá nhân và theo nhóm nhỏ. Những người có mặt trên bảng cá nhân hoặc nhóm nhỏ không thể thay đổi hình thức tham gia trong lúc làm nhiệm vụ nữa. Cá nhân không thể lập đội nữa, nhóm trước kia gồm những ai thì sẽ giữ nguyên nhiêu đấy.

“Chúng ta phải tranh thủ chỗ bảng xếp hạng này!” Ngụy sâm nói.

“Tất nhiên.”

“Để tao xin nghỉ bên Luân Hồi gấp, tụi nó chắc chắn cần tao lắm.” Ngụy Sâm nói. Gã khó khăn lắm mới nằm vùng lên được vị trí này, tất nhiên sẽ không dễ buông tay. Mà bây giờ gã lại liên tục dẫn dắt đoàn khai hoang phó bản với thành tích xuất sắc, được dân tình nức lòng khen ngợi. Chẳng qua nhân vật nằm vùng của gã ở Luân Hồi đang rơi vào tình thế khó xử, nó còn chưa lết lên cấp 75 kia kìa! Ngụy Sâm chẳng buồn luyện acc này, lại không dám đưa cho người cày thuê, chỉ có thể tự mình sắp xếp thời gian lên cấp từ từ. Nhưng dù như vậy cũng không ảnh hưởng đến việc Ngụy Sâm dẫn đội đánh phó bản, gã cứ thế mà dùng con thuật sĩ mới 72 của mình đánh phó bản vượt cấp ngon ơ.

“Mỗi acc chỉ có 3 cơ hội một ngày, ông chạy nổi hai bên mà.” Diệp Tu nhắc Ngụy sâm.

“Cứ báo chúng trước, có gì tính sau!” Ngụy Sâm còn đang sắm vai một đội trưởng gương mẫu nóng tính nhưng lại đầy trách nhiệm bên Luân Hồi.

“Bên tụi mình tính làm thế nào?” Trần Quả hỏi.

“Ừm, giờ ai cũng có hai acc, cứ cố gắng chơi cả hai thôi.” Diệp Tu nói.

“Ai nhóm ai cá nhân đây?” Trần Quả hỏi.

“À thì… chuyện này phải cẩn thận suy nghĩ đã.” Diệp Tu nói.
Nguyên lai ái tình chỉ là thứ lãng du không cần bận tâm quá nhiều...
Yêu hay không chẳng cần tỉnh trí tuệ thông mà là có hay không nguyện ý...




To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
devil_kiss vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 18-06-2017, 12:14 AM   #902
Default

Chương 895: Quan sát cả đêm


Edit: Kha | Beta: Na



Toàn Chức Cao Thủ
Thông báo về hoạt động được công bố cách ngày bắt đầu chưa đến hai ngày. Nhưng người chơi lâu năm vừa nghe tin đã lập tức hành động, ai cũng biết ích lợi của hoạt động lần này. Có người muốn tìm bạn lập đội, người lại muốn một mình cân tất, lợi dụng 2 ngày cuối cùng cày cú trang bị.

Công hội câu lạc bộ tất nhiên sẽ không bỏ qua hoạt động này, ngoài việc tham gia nội dung hoạt động, họ còn muốn cạnh tranh trên bảng xếp hảng. Bởi bảng xếp hạng không những mang lại lợi ích, mà còn giúp nâng cao hình tượng.

Chỉ là nghĩ đến trong game còn có cái tên Quân Mạc Tiếu, hội trưởng các công hội liền không thể cười nổi. Hoạt động lần này sẽ dịch chuyển người chơi vào một bản đồ khác, lại chỉ cho phép nhóm nhỏ tiến vào. Vì vậy chiêu lấy thịt đè người của họ chỉ có thể chiếm ưu thế trong bảng xếp hạng công hội. Còn bảng xếp hạng cá nhân hoặc đội ngũ, nhiều người mấy cũng không ai cho họ túm tụm vào một chỗ!

Tất nhiên chuyện cạnh tranh chỉ giành cho đám cao thủ và những đội ngũ trình cao. Vốn dĩ các công hội lớn cũng không thiếu tự tin trong mặt này, nhưng so với Hưng Hân thì… Các phó bản mới đang bị Hưng Hân bao cả bảng xếp hạng chính là minh chứng tốt nhất. Cả bọn đã so trình của đoàn đội tinh anh rồi đấy, kết quả thì sao?

Người có thể đối đầu với Hưng Hân chỉ có thể là chiến đội chuyên nghiệp mà thôi. Có điều lễ Giáng Sinh cũng không gây ảnh hưởng đến giải đấu chuyên nghiệp. Ba ngày hoạt động kéo dài từ thứ 4, thứ 5 và thứ 6, đến thứ 7 sẽ là vòng 16 của giải đấu chuyên nghiệp. Đám tuyển thủ không thể nào bỏ luyện tập quẩy event trước đêm thi đấu được. Dù có hứng thú họ cũng chỉ đánh vài ván thử cho biết, không thể nhờ họ lập nên một thành tích lên bảng được.

Đầu não của các công hội câu lạc bộ đắng lòng hết sức! Thế nhưng hai ngày nhanh chóng trôi qua, hoạt động cổ động mùa Noel cũng chính thức bắt đầu. Vì hạn chế số lần, người chơi chờ tới sáng để bắt đầu sớm không nhiều. Phía câu lạc bộ cũng không phái đội ngũ tinh anh của mình ra ngay. Mục tiêu của họ là bảng xếp hạng, tất nhiên phải thăm dò tình hình thực tế rồi mới lên kế hoạch thực hiện nó.

Trong đêm nay, tất cả công hội dưới trướng câu lạc bộ đều nghiên cứu hoạt động lần này, đồng thời không quên lưu ý sát sao bảng xếp hạng.

Quân Mạc Tiếu? Hưng Hân? Có phải chúng sẽ nhanh chóng xuất hiện trên bảng xếp hạng không?

Kết quả là không, chờ đến bình minh, Hưng Hân cũng không có mặt trên bảng. Các công hội lớn vẫn chưa cử ra nhóm tinh anh chân chính, nhưng những thành viên khác vẫn phải thể hiện thật tốt. Trong hoàn cảnh mọi người tự do thể hiện, thế lực của công hội cứ thế đặt chân khắp nơi trên bảng xếp hạng. Khỏi phải nói đến mục xếp hạng công hội, các công hội dưới trướng câu lạc bộ chiếm trọn 20 thứ hạng đầu, có người còn rảnh rỗi so sánh nó với thứ tự trong giải đấu chuyên nghiệp, cố tìm ra điểm khác biệt.

Nhưng điểm khác biệt thật sự nhiều lắm.

Ví dụ như, công hội đứng đầu trên bảng xếp hạng lúc này chính là Luân Hồi. Sau khi chiến đội đoạt giải quán quân trong mùa giải trước, công hội này phát triển vượt bậc, thành viên trong công hội cũng chăm chỉ hơn hẳn. Đứng sau Luân Hồi là các công hội giàu mạnh lâu đời như Lam Khê Các, Trung Thảo Đường, Mưu Đồ Bá Đạo. Hiện tại chiến đội Bá Đồ đang đứng vững ở vị trí đầu trong giải đấu chuyên nghiệp, nhưng cấp dưới của họ – công hội Mưu Đồ Bá Đạo lại có thành tích đua event ngang hàng với các công hội giàu mạnh khác, khí thế hừng hực hồi đấu chuyên nghiệp biến mất không thấy tăm hơi.

Trái lại, chiến đội Gia Thế bị loại phải đấu khiêu chiến, nhưng công hội Gia Vương Triều lại không sụp đổ chỉ sau một cú đả kích như vậy. Lúc này, người còn đặt niềm tin vào Gia Thế chỉ có thể là đám fan trung thành nhất của họ. Trong hoạt động lần này, công hội Gia Vương Triều thể hiện cực kỳ vượt trội, đánh bại không ít công hội tầm trung.

Còn một ví dụ tương phản lớn khác chính là Nghĩa Trảm Thiên Hạ. Thứ hạng của họ trong giải đấu chuyên nghiệp vẫn ở mức báo động đỏ, luôn đứng ngấp nghé ở ngưỡng cửa ở lại và bị loại. Nhưng trong hoạt động công hội, Nghĩa Trảm lại đứng thứ 7, một thành tích không hề tầm thường. Theo nguồn tin hành lang, Nghĩa Trảm Thiên Hạ vì hoạt động lần này mà treo hẳn giải thưởng lớn, dấy động sự nhiệt tình của đám người chơi. Còn nguồn tin này có đúng hay không thì còn phải ngâm cứu kỹ càng hơn.

Những công hội thu hút được nhiều người chơi kể trên, lại đang chăm chú vào thứ hạng hiện tại của Hưng Hân, xem chúng có gây uy hiếp cho mình không. Sau khi điều tra xong, ai nấy đều vui mừng. Thực lực của công hội Hưng Hân còn quá yếu kém. Nếu chỉ dựa vào sức mạnh của một cá nhân mà muốn chen chân vào bảng xếp hạng công hội trong hoạt động cần người đông thế mạnh thế này, đúng là chuyện bất khả thi. Đám Quân Mạc Tiếu của Hưng Hân dù mạnh thật, nhưng cũng vô dụng trong sự kiện này thôi.

Hơn nữa sau khi trải qua một đêm nghiên cứu cẩn thận, các công hội lớn chợt phát hiện một vấn đề.

Cũng như nhiều hoạt động trước, bảng xếp hạng sẽ phân chia theo cấp bậc, thường thì 5 cấp sẽ là một bậc. Tại khu thường, các cấp bậc này sẽ được chia rõ ràng, sau khi lên 20 rời khỏi thôn tân thủ, cứ 5 cấp lại thành một bậc, thẳng đến cấp 75.

Còn Thần Chi Lĩnh Vực chỉ có người chơi max cấp, bình thường không cần phân chia gì, nhưng sau lần update cấp bậc cao nhất này, Thần Chi Lĩnh Vực cũng chia thành hai bảng xếp hạng theo cấp.

Một là bảng xếp hạng từ cấp 70 – 74, bảng còn lại là cấp 75. Hai bảng xếp hạng đều bao gồm bảng cá nhân và đội ngũ. Cấp bậc trong đội ngũ sẽ lấy theo cấp của người cao nhất đội.

Đây cũng là cách phân chia trước giờ của Vinh Quang, chủ yếu là để phân chia rạch ròi hai cấp bậc trang bị 70 và 75. Nhưng theo tình hình hiện nay, các công hội lớn lại phát hiện vấn đề mới sau một đêm nghiên cứu: Số lượng người chơi lên cấp 75 đang giảm rất nhiều.

Cấp bậc mới mở ra vào ngày 3 tháng 12, giờ chỉ mới 25 tháng 12, chưa tới 20 ngày. Cấp càng cao, kinh nghiệm cần lên cấp càng nhiều, tốc độ lên cấp sẽ càng chậm cũng là chuyện hiển nhiên. Các nhân vật chủ chốt trong công hội câu lạc bộ được cày cú ngày đêm bằng tốc độ nhanh nhất, vào ngày thứ 11 tạm nghỉ thi đấu đều đã lên cấp 75. Đám Diệp Tu lại không chăm chỉ được như vậy, nhưng hiệu suất cũng không hề thấp, ngày ngừng đấu mới kết thúc được mấy hôm đã lũ lượt lên 75, bắt đầu càn quét khắp các bảng kỷ lục. Nhưng đa số người chơi thường làm sao rảnh được vậy? Những người chơi chỉ có thể lên mạng vài tiếng còn đang chật vật trên con đường cày cấp kìa! Mà họ, lại là thành phần chiếm đại đa số trong game.

Song, các công hội câu lạc bộ đa số chỉ thu nhận fan trung thành của chiến đội, đám fan này lại là những người yêu thích Vinh Quang nhất, tất nhiên sẽ tự nguyện giành nhiều thời gian cho game. Vì vậy số thành viên lên 75 trong các công hội câu lạc bộ không hề ít, đồng thời chiếm tỷ lệ cao trong số lượng người chơi cấp 75. Thành thử ra khi nhiệm vụ phân phối ngẫu nhiên, thường xảy ra tình huống những đội ngũ hoặc người chơi cùng công hội được phân đến cùng một bản đồ. Tất nhiên việc phân phối này thật sự là ngẫu nhiên, không hề loại trừ điều kiện các thành viên trong cùng công hội.

Từ đó, các người chơi cùng cộng hội tiến vào cùng bản đồ có thể giúp đỡ lẫn nhau, chiếm ưu thế hơn những người chơi khác. Mà trải qua một đêm ngâm cứu và tìm hiểu, trường hợp ẩn này cũng bị các công hội lớn nắm rõ hết.

Chẳng qua ưu thế như vậy, nhà mình có, nhà người khác cũng có, nếu muốn lợi dụng thì cũng phải đề phòng. Nhưng bọn hắn có, chưa chắc người khác sẽ có, lấy ví dụ như Hưng Hân. . .

Các công hội lớn đã cài clone nằm vùng vào Hưng Hân từ lâu. Cho dù không moi móc được thông tin quan trọng từ nhóm cầm đầu, họ cũng có thể nhìn danh sách thành viên, xem phân bố cấp bậc và hiểu ra ngay.

Công hội Hưng Hân không có nhiều người chơi cấp 75. Trong giai đoạn mở rộng quy mô trước đó, Hưng Hân thu nạp hội viên rất dễ dãi, vàng thau lẫn lộn cả. Có người tích cực ngày ngày online cày event, có đứa lại lặn suốt mấy ngày liền không thấy mặt mũi đâu. Nhìn chung công hội Hưng Hân còn đang trong giai đoạn từ công hội người chơi chuyển hướng sang công hội chuyên nghiệp.

Đối mặt với công hội Hưng Hân, mỗi công hội lớn chỉ có thể chiếm ưu thế như vậy. Nói thế thì, lỡ như bản đồ nhiệm vụ tình cờ cho họ về chung một nhà, liệu họ có cơ hội bán hành cho đám đại cao thủ như Quân Mạc Tiếu hay không?

Quân Mạc Tiếu là một đại thần siêu lợi hại, mỗi công hớn lớn đều đang nghĩ biện pháp diệt trừ. Nhưng trừ bỏ đông người, họ còn có ưu thế gì nữa? Chẳng lẽ tìm người đến so trình với đại thần sao?

Mà trong hoạt động vốn dĩ không thể xuất hiện ưu thế đông người này, lại vì thời điểm đặc biệt mà xảy ra, các công hội câu lạc bộ tất nhiên sẽ suy nghĩ về nó. Chẳng qua nghĩ kỹ lại, giả sử nhà mình có 2 đội vào cùng một bản đồ, gặp đội của Quân Mạc Tiếu, 5 người chọi 10 người… Đây có được coi là ưu thế không?

Các hội trưởng đại nhân chua chát rút ra kết luận 10 lại bé hơn 5. Nhân số của họ có nhiều hơn gấp 2 hay 3 lần cũng không thể đánh bại đám cao thủ Hưng Hân, phải cần nhiều hơn thế nữa. Nhưng nhiều nữa sẽ khó lòng random trúng. Đêm nay chưa từng xuất hiện chuyện 3 đội vào chung bản đồ đâu.

“Một nhà không đủ. . . Nhiều nhà hợp sức thì sao?” Có người bất chợt nghĩ đến chuyện này.

Trong group của đám hội trưởng dần dần có người trồi lên, thay phiên nhau dẫn dắt câu chuyện.

“Luân Hồi làm tốt đấy. Đêm nay cướp được nhiều quá ta.”

“Ha ha, nhà mấy ông làm cũng tốt lắm!”

“Nghĩa Trảm Thiên Hạ chưa vào group mình nhỉ? Lần này tụi nó cũng lợi hại lắm!”

“Bách Hoa bị gì vậy nhở? Hình như xuống dốc rồi!”

Các ông lớn thay phiên thảo luận thu hoạch đêm nay. Ngoài mặt thì diễn cảnh hài hòa thân thiện, nhưng sâu trong đáy lòng chỉ mong thành tích đám kia be bét, nhà mình hốt trọn điểm.

“E hèm, Gia Vương Triều tranh cũng dữ lắm nè!” Có người như tìm được điểm nhấn mở rộng câu chuyện.

“Cố hết sức thôi mà!” Trần Dạ Huy cũng giống những người khác, ngoài cười nhưng trong không cười đáp lại

“So với mấy ông, đám Hưng Hân còn kém xa lắm. Tụi nó hạng mấy nhỉ? Không tìm thấy tên chúng luôn!” Người lại nói thẳng vào trọng tâm câu chuyện.

“Tụi nó thắng mục công hội bằng niềm tin à, chỉ sợ bảng cá nhân và đội ngũ thôi.” Trọng tâm câu chuyện được hé lộ rồi.

“Không tìm cách đối phó, e rằng tụi mình sẽ thua chúng mất.”

“Hay mình hợp tác kiềm chân chúng đê?” Tên hội trưởng nói câu này trông chẳng vui vẻ là bao. Thành thật mà nói, bảo bọn họ hợp tác với nhau có khi còn hack não hơn chém giết lẫn nhau ấy.
Nguyên lai ái tình chỉ là thứ lãng du không cần bận tâm quá nhiều...
Yêu hay không chẳng cần tỉnh trí tuệ thông mà là có hay không nguyện ý...




To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
devil_kiss vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 02-08-2017, 08:23 AM   #903
Default

Chương 896: Tiểu đội hai người


Edit: Tam | Beta: Kha


Toàn Chức Cao Thủ
Tất cả hội trưởng công hội lớn đều đang xôn xao bóng gió dọ ý nhau. Vậy mà Gia Vương Triều, thế lực thù địch hàng đầu của Hưng Hân, lúc này bỗng dưng lặng lẽ đến bất ngờ. Trần Dạ Huy ha ha mấy cái rồi không nói thêm gì nữa.

Trần Dạ Huy so ra tự tin hơn các hội trưởng khác nhiều. Chiến đội Gia Thế đánh khiêu chiến nhẹ nhàng không chịu áp lực gì, có event thưởng đậm thế này, câu lạc bộ tất nhiên khuyến khích các tuyển thủ tham gia. Trần Dạ Huy thấy bọn kia lại lập liên minh xử Diệp Thu, trong lòng đập bàn cười không biết mấy bận. Để tụi nó đi PK Diệp Thu, công hội thằng này tập trung cày nhiệm vụ, còn không lên top được sao?

Tiếc là Trần Dạ Huy đã coi thường IQ đám hội trưởng. Điều hắn nghĩ được thì người ta cũng nghĩ được. Nên lúc này ai nấy đều ăn nói rất cẩn thận. Chuyện đồng minh chỉ vứt ra khơi khơi đó. Các nhà đều cố khích người khác hợp tác với nhau, còn mình thì đứng ngoài hưởng lợi.

Tư tưởng lớn gặp nhau, chuyện đồng minh tất nhiên không thành. Cả đám cáo già gài mìn trong từng câu chữ, quần nhau mấy trăm hiệp vẫn chưa tới đâu, mãi đến khi nhận ra, chẳng phải cả đám đang làm cùng một chuyện sao, vậy bàn tới bao giờ cho xong?

Vì vậy dần dà càng nhiều người chọn im lặng, rốt cuộc không giải quyết được gì, khiến cho Trần Dạ Huy ở bên hóng ngay từ đầu khá là thất vọng.

Nhưng không sao, hắn còn kế hoạch B, không phải hoảng. Chuyện công hội Trần Dạ Huy đã bàn giao cho lính lác, phần hắn thì ôm việc xoay xở nhân vật cho tuyển thủ chiến đội. Event cần tương tác, đem acc đánh chuyên nghiệp vào game thì hơi rêu rao. Lúc ấy trong map 50 người sẽ xảy ra chuyện gì có trời mới biết. Nếu gặp fan nhà thì OK rồi, có khi không cần cướp người ta đã tự động dâng hiến, nhưng lỡ gặp fan của kẻ thù thì sao?

Trần Dạ Huy chuẩn bị xong mớ tài khoản, gửi kèm với một số tư liệu liên quan đến sự kiện hắn góp nhặt cả đêm cho chiến đội.

Còn bên Hưng Hân? Sáng sớm thức dậy, cả đám cũng túm tụm nghiên cứu hoạt động; họ làm việc có mục tiêu rõ ràng, sẽ không lãng phí chín lần nhiệm vụ đi tìm hiểu, trước nhất phải tổng hợp thông tin từ những người chơi event trước.

Sau khi nắm đủ thông tin, mọi người lần lượt online. Đám cầm đầu công hội hớt hải truyền tai nhau “Sói tới!”, thậm chí có kẻ lập tức mở bảng xếp hạng lên dò, cứ như Hưng Hân vừa xuất hiện là lập tức càn quét sạch cả bảng vàng vậy.

Tạm thời công hội top 1 bây giờ là Luân Hồi. Thành tích bên bảng cá nhân và đội ngũ thì không chênh nhau mấy. Mỗi người, mỗi đội chỉ có ba lượt, tổng cộng 60 đôi vớ, khả năng bứt phá thành tích không lớn. Nên trước mắt trên bảng xếp hạng cá nhân và đội ngũ phần lớn đều xêm xêm nhau.

Xếp hạng cá nhân, hạng nhất là 16 đôi vớ, rất nhiều người có được thành tích như vậy.

Bên đội ngũ khá hơn, đội của công hội câu lạc bộ đang dẫn đầu, thành tích cao nhất hiện tại là 31 đôi.

Còn lại là bảng thành tích cấp 75, cũng là mục tiêu chung của các công hội lớn. Do phần thưởng ngon hay dở đều tùy thuộc cấp bậc, nên trang bị và vật liệu phần thưởng cấp 75 tất nhiên được mọi người ưu tiên đặc biệt.

Hưng Hân online, sẽ lập tức đánh ra kỷ lục trên trời hay sao?

Lúc này mọi người đều cùng một suy nghĩ: nên tranh thủ thời gian chạy event đối đầu với Hưng Hân, hay tạm thời tránh trước, để tụi nó thỏa thích thu nhặt, mình đợi thời cơ khác phấn đấu sau?

Bởi không có đồng minh chống lưng, ai cũng không có lòng tin đương đầu trực diện với con quái vật nọ, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cắn răng quyết định ít nhất phải cử vài người ra trận! Không thể để Hưng Hân sống sung sướng thế được!

Bên Hưng Hân, qua hai ngày bàn bạc, rốt cuộc đưa ra quyết định.

Mười người chia làm hai đội, một đội gồm Ngụy Sâm dẫn đầu, Kiều Nhất Phàm, Trần Quả, La Tập và An Văn Dật. Kỹ thuật bọn Trần Quả không đủ chuyên nghiệp, đánh lẻ thì chỉ như người chơi thường, hơn nữa Tay Nhỏ Lạnh Giá của An Văn Dật là trị liệu, nhất định phải vào pt mới sống nổi. Nên quyết định gom ba người lại, cho Ngụy Sâm chỉ huy, lại có thêm Kiều Nhất Phàm, không đến nỗi bye bye sớm.

Còn năm người còn lại, Đường Nhu và Ngũ Thần hoạt động riêng lẻ, Mạc Phàm căn bản không cần ai quyết định giúp, trước giờ hắn chưa bao giờ xem mình là thành viên trong đội, nói gì tới chuyện nghe Diệp Tu sắp xếp này kia.

Cuối cùng còn Diệp Tu và Bánh Bao, hai người tổ đội với nhau.

Tiểu đội tham gia event không yêu cầu nhất thiết phải đủ 5 người. 2 người, 3 người, 4 người vẫn được. Chỉ là ít người cũng không có thêm ưu đãi, nên đi như vậy sẽ chịu thiệt. Nhưng Bánh Bao trước nay làm việc khó lường, thả tự do một mình có trời mới biết y sẽ làm ra cái gì, nên Diệp Tu dứt khoát cột chung với mình cho chắc ăn.

Người cần tổ đội thì tổ đội, kẻ đánh lẻ thì đánh lẻ, chuẩn bị xong xuôi rồi bắt đầu nhận nhiệm vụ, dịch chuyển vào bản đồ diễn ra sự kiện.

Nhắc đến Noel là không thể không nhắc đến tuyết, cả bản đồ sự kiện Noel đều thuần một sắc trắng. Vừa đến nơi, trên màn hình mọi người đều là cảnh tuyết rơi ngút tầm mắt. Ngoài màn tuyết dày đặc còn có ánh mặt trời loang loáng, nhìn đặc biệt nhức mắt; chưa kể bông tuyết đủ kích cỡ bay bay đầy màn hình, Diệp Tu và Bánh Bao xuất hiện ngay trong vùng bão tuyết, tuyết lông ngỗng bay tứ tán khắp nơi, nhất thời cả mặt người bên cạnh cũng chẳng trông thấy.

“Ây, gió lớn quá, ảnh hưởng cả tốc độ di chuyển nữa.” Diệp Tu điều khiển Quân Mạc Tiếu đi vài bước lập tức nhận ra. Đây cũng là một điểm khó chơi của bản đồ Vinh Quang. Không chỉ địa hình ảnh hưởng chiến đấu, thời tiết đôi khi cũng góp phần.

“ANH NÓI GÌ CƠ?” Lúc này Diệp Tu chợt nghe Bánh Bao rống to một tiếng, Diệp Tu nghe qua tai nghe trong game nên không có gì, nhưng âm thanh max volume của Bánh Bao còn dội vào cả tai phone của những người khác trong phòng, át cả tiếng game.

“Hét to quá làm gì?” Diệp Tu nói.

“Gió lớn quá, không nghe gì hết.” Bánh Bao nói.

“Nhập vai vãi. . .” Diệp Tu cạn lời, ở bản đồ bão tuyết tất nhiên có lồng tiếng gió ù ù thổi không ngừng, Bánh Bao nói chuyện hét tới hét lui như đang chống bão thật vậy.

“Đi kiếm vớ thôi!” Diệp Tu nói.

“Đi hướng nào?” Bánh Bao hỏi.

“Đi đại.”

Vật phẩm xuất hiện ngẫu nhiên, không có thông báo vị trí, nên mới vào chỉ có thể đi lung tung tìm. Hơn nữa 20 đôi vớ sẽ không xuất hiện cùng lúc. Nửa thời gian đầu trên bản đồ sẽ có 10 đôi vớ. Nửa tiếng sau 10 đôi còn lại sẽ xuất hiện, thời gian và phương hướng ngẫu nhiên.

May là lúc reset hệ thống sẽ cho thông báo gợi ý, không để người chơi quá mức bối rối.

Lúc này hệ thống hiển thị có 10 đôi vớ trên bản đồ, sau khi có người nhặt sẽ có thông báo số lượng vớ thay đổi, giúp người chơi nắm rõ tình hình. Sau khi 20 đôi vớ bị nhặt hết, hệ thống sẽ bắt đầu đếm ngược 120s, trong 120s nếu không có biến cố mới thì kết thúc sự kiện.

Chết trong bản đồ này không bị trừ kinh nghiệm, không rớt trang bị, nhưng vớ thì 100% bị mất. Sau khi chết nhân vật sẽ CD 20s rồi hồi sinh tại chỗ full trạng thái. Nhưng nếu chết quá nhiều lần, thời gian CD mỗi lần sẽ tăng lên, mỗi lần thêm 20 giây.

Để sự kiện thêm phần thú vị, trừ vớ giáng sinh, còn có vật phẩm hỗ trợ khác ngẫu nhiên xuất hiện trên bản đồ. Tạm thời biết được có thuốc chống rét, áo choàng tàng hình, xe trượt tuyết tốc độ cao, còn có túi đựng vớ, vân vân. . . Những thứ này khi bị nhặt sẽ không có thông báo hệ thống.

Bản đồ không lớn lắm, nếu không mò vớ chẳng khác gì mò kim đáy biển. Bản đồ hiện tại của Diệp Tu và Bánh Bao còn nguyên 10 đôi vớ, chưa ai nhặt được. Hai người liên tục gặp người chơi đi ngang, nhưng chưa ai có vớ, tất nhiên không xảy ra tranh chấp. Sau khi có người nhặt được vớ, sẽ có thông báo ai ai nhặt được bao nhiêu đôi, tùy tình hình mà cập nhật liên tục.

Diệp Tu và Bánh Bao còn đang loay hoay, thông báo hệ thống đầu tiên đã xuất hiện: Người chơi Hộp Gỗ đang dẫn đầu với một đôi vớ giáng sinh.

“Hộp Gỗ! Đi kiếm nó!” Bánh Bao la lớn, trong suy nghĩ của Bánh Bao, tìm người dễ hơn tìm vớ nhiều. Bản đồ của họ toàn là gió với tuyết, thậm chí phải ngồi xổm xuống mới nhìn được mặt đất. Làm sao biết vớ bị giấu ở đâu, lỡ như chôn trong tuyết chỉ ló ra một góc, khả năng sẽ bỏ sót.

“Chia nhau tìm.” Diệp Tu quyết định.

“Phát hiện mục tiêu thông báo trước, khoan manh động.” Diệp Tu nói.

“Rõ.” Bánh Bao nói.

Vì vậy hai người chia nhau hành động, lúc sau, Diệp Tu nghe tiếng Bánh Bao, không phải từ trong game, mà vang vang ngay bên cạnh: “Đằng kia là Hộp Gỗ à? Hộp Gỗ đó hả? Đúng rồi, tui đang tìm ông đó, giao đôi vớ hồi nãy ông nhặt được ra đây.”

“Tọa độ!” Diệp Tu rớt nước mắt nhắn tin cho Bánh Bao. Nhóc này lại đi nói chuyện với Hộp Gỗ, mình rõ ràng kêu nó phát hiện mục tiêu thì thông báo cho mình cơ mà! Quả nhiên chỉ có Bánh Bao mới hiểu lầm được thế này.

Bánh Bao trả lời rất nhanh, Diệp Tu thấy không xa, vội chạy đến.

“Ơ, không phải đi một mình à?” Lúc này Diệp Tu lại nghe tiếng Bánh Bao.

Tất nhiên không một mình! Hai người vào bản đồ tổ đội, phần lớn đều là năm người một đội. Có đi riêng cũng là đang chia ra tìm kiếm thôi, làm gì có ai thực sự đi một mình.

“Cẩn thận.” Diệp Tu nhắc.

Thật ra lấy thực lực hiện tại của Bánh Bao, xử lý năm người chơi bình thường hẳn không có vấn đề. Nhưng tư duy Bánh Bao độc đáo phi thường, có thể làm ra được những hành động cả tuyển thủ chuyên nghiệp cũng không lý giải được, tất nhiên khả năng thua trận khó hiểu là rất lớn.

“Ồ?” Lúc này Diệp Tu chợt nghe âm thanh nghi ngờ của Bánh Bao vang lên.
Nguyên lai ái tình chỉ là thứ lãng du không cần bận tâm quá nhiều...
Yêu hay không chẳng cần tỉnh trí tuệ thông mà là có hay không nguyện ý...




To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
devil_kiss vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 02-08-2017, 08:24 AM   #904
Default

Chương 897: Gió to quá, nghe không rõ.


Edit: Tiếu | Beta: Kha


Toàn Chức Cao Thủ
Dựa vào tốc độ tay của tuyển thủ chuyên nghiệp, đánh chữ còn nhanh hơn cả nói, không có gì khó khăn cả. Nhưng lúc này Diệp Tu lại không gõ chữ, hắn không sợ mình gõ chậm chỉ sợ Bánh Bao nhất thời không để ý tin nhắn. Vì thế gào lên: “Em ồ cái gì?”


“Không thấy người đâu!” Bánh Bao lập tức gào lại.

“Là áo choàng tàng hình? Chú ý vào!” Diệp Tu kêu.

“Rõ rồi.” Giọng nói của Bánh Bao đầy vang dội.

“Hai cậu cần gì phải hét lên thế hả?” Trần Quả đập bàn.

“Gió to quá, không nói to không nghe được.” Bánh Bao vội vàng thanh minh.

Diệp Tu không nói gì, nói to đâu phải vì chuyện này trời? Là vì trong game hai người không ở cùng một chỗ, cho nên mới phải nói chuyện bên ngoài, xong vì đều đeo tai nghe nên mới phải gào lên chứ, liên quan đách gì gió to gió nhỏ chứ. Diệp Tu phát hiện mình hơi khinh địch rồi, đáng ra nên phải ở cùng một chỗ với Bánh Bao, thế mới tiện nghe ngóng và hiểu ý nhau được.

“Tên nhóc kia, là áo choàng tàng hình phải không? Ông đây đã nhìn thấy mày rồi, mau hiện hình.” Bánh Bao nói xong đã vừa cưỡng bức vừa dụ dỗ đối thủ.

“Ai yo, có mai phục! Quá mất nết, xem ông dạy mày nè.”

“A, còn một người!”

“Á á, lại thêm người nữa!”

“Ông bắt được một đứa, còn có…”

Bánh Bao kêu lên không ngừng, kêu đến mức khiến cho một kẻ theo chân như Trần Quả phải xoắn xuýt lên.

“Sao lại thế, sao lại thế này?” Trần Quả chúi đầu qua hòng phát hiện được tình hình từ màn hình của Diệp Tu.

Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu lúc này đang vội vàng chạy qua, vẫn chưa tới hiện trường thì nào thấy được bóng dáng của Bánh Bao. Ngẩng đầu lên vỗ đầu Trần Quả một cái: “Chú tâm vào phần của chị kìa.”

“Tình hình thế nào?” Diệp Tu hỏi Bánh Bao.

“Năm tên giặc nhép!” Bánh Bao đáp.

Bên phía Bánh Bao, lúc đầu quả thật chỉ thấy được người chơi tên là Hộp Gỗ kia thôi, nhưng sau đó đồng bọn của Hộp Gỗ đã nhanh chóng chạy tới trợ giúp. Bọn hắn là một đội năm người thân thiết, vốn là phân công nhau làm việc nhưng sau khi Hộp Gỗ nhặt được một đôi vớ thì bốn người còn lại vội vàng tới giúp. Kết quả vừa vặn gặp được Bánh Bao đang cướp vớ, không nói hai lời lập tức đánh nhau.

Nên thực tế là mọi người chỉ là người trước người sau chạy tới, làm gì “có mai phục” giống lời Bánh Bao chớ.

“A a, hảo hán giữa đường thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ.” Bánh Bao hét lên.

Diệp Tu nghĩ nghĩ, hảo hán cái quần, cũng chỉ muốn cướp vớ từ trong tay Hộp Gỗ thì có.

“Đại ca, người mình!”

Tiếp đó, Diệp Tu liền nghe Bánh Bao nhiệt tình chào hỏi với hảo hán.

Diệp Tu tự thấy mất mặt thay Bánh Bao nhưng ngay cả hắn cũng không ngờ câu này của Bánh Bao lại khiến đối phương ngơ cmn ngác.

Bởi vì đội mới tới này là người do Mưu Đồ Bá Đạo phái ra. Người chơi của các công hội lớn đa số đã xông lên cấp 75 hết rồi, nên khi tùy cơ phân phó xuống dễ có khả năng đụng phải đội nhà mình. Và công hội cũng đã sớm nói rõ nếu gặp nhau thì phải cùng hợp tác, theo đuổi thành tích chung.

Cho nên khi Bánh Bao quăng ra một câu “Đại ca, người mình”, đối phương rất xoắn xuýt “A…” một tiếng theo bản năng. Tiếp đó cũng coi như Bánh Bao thuộc Mưu Đồ Bá Đạo, lập tức kéo quân sang che chở. Tới khi xông tới nơi rồi mới đột nhiên ngờ ngợ điều gì, quay qua nhòm lại: Bánh Bao Xâm Lấn!

Đậu móa chứ người mình! Đây là là sói nhà Hưng Hân mà!

Bánh Bao Xâm Lấn là người lăn lộn từ khu 10 với Quân Mạc Tiếu, đã bị các công hội lớn găm vào sổ đen lâu rồi.

“Hưng Hân, đánh!”

Tiểu đội trưởng kia không nói hai lời, thậm chí còn không thèm giành vớ gì, trở tay chém Bánh Bao Xâm Lấn một dao.

“Người mình mà cũng đánh, hèn quá vậy!” Bánh Bao hú lên.

Giọng điệu trấn tĩnh như vậy khiến mấy kẻ thuộc Mưu Đồ Bá Đạo càng thêm hoang mang. Bởi vì nhân vật thuộc Thần Chi Lĩnh Vực có thể trùng tên, thế nên muốn xét hai nhân vật trùng tên mà nói, ngoài nghề trang bị v.v thì cách nhanh nhất là xem số hiệu của nhân vật. Mỗi nhân vật một số, giống như số chứng minh vậy, tuyệt không trùng nhau.

Nhưng cái tên kỳ quái như Bánh Bao Xâm Lấn, trước giờ còn chưa từng nghe thấy chứ đừng nói trong công hội nhà mình. Nhưng giọng điệu đầy tự tin của Bánh Bao lại khiến người Mưu Đồ Bá Đạo phải đứng hình vài giây.

Cuối cùng cũng tỉnh lại: “Đừng điêu, công hội bọn tao làm chó gì có Bánh Bao Xâm Lấn, đánh!”

Bùm!

Hô đánh là bọn hắn, cuối cùng kẻ bị đánh cũng là bọn hắn. Ngay khi cả đám đánh tới Bánh Bao Xấm Lấn cũng là lúc lọt vào vùng rơi của đạn. Bánh Bao Xâm Lấn không bị thương một cọng lông nhưng đám người của Mưu Đồ Bá Đạo đều bị nổ bay hết. Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu rốt cuộc cũng đánh tới.

“Quân Mạc Tiếu!!!”

Đám Mưu Đồ Bá Đạo hét lên thảm thiết.

Cái tên Quân Mạc Tiếu không hiếm hoi gì nhưng Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu lại quá dễ nhận ra. Chưa kể tới nghề là tán nhân độc nhất vô nhị kia, chỉ cần nhìn tạo hình của nhân vật đủ các loại màu sắc rực rỡ, Thần Chi Lĩnh Vực tuyệt không có kẻ thứ hai.

“Rút!”

Tiểu đội trưởng quyết đoán, vừa nhác thấy Quân Mạc Tiếu hắn ta đã dẫn đầu bỏ chạy, bỏ luôn vớ của Hộp Gỗ bên cạnh.

“Thấy lão đại của tui vừa tới đã chạy hết, đúng là đồ tiểu nhân đê tiện!” Bánh Bao quăng một cục gạch qua. Tên tiểu đội trưởng né được nhưng nghĩ mãi vẫn éo hiểu câu này của Bánh Bao là sao? Tất cả mọi người là đối thủ cạnh tranh, chửi bới thô tục là bình thường, nhưng tiểu nhân đê tiện là cái khỉ gì? Mà mình còn chưa kịp đê tiện nữa mà!

“Bánh Bao đừng đuổi theo.” Diệp Tu quát Bánh Bao, sau đó chuyển góc nhìn, tiểu đội năm người Hộp Gỗ vốn cũng không muốn chiến gì, đã sớm tranh thủ chạy gần hết rồi.

“Đuổi bên này nè.” Diệp Tu gọi.

“Nhanh nào!” Không biết Bánh Bao muốn kêu kẻ nào.

“Có thấy bọn nó giao dịch không?” Diệp Tu hỏi.

“Hở?” Bánh Bao hỏi lại một chữ duy nhất.

Diệp Tu quyết định ngậm miệng, e là Bánh Bao không hề để ý tới mấy tình tiết nhỏ nhặt này. Bởi vì bọn họ đăng ký tham gia hình thức đội ngũ, cho nên thứ tự sắp xếp trên bảng cũng theo tổ đội. Trừ khi nhặt được vớ thì hệ thống mới thông báo chứ nếu giao dịch trong tổ đội với nhau thì hệ thống không hề thông báo. Mà trên bảng xếp hạng chỉ hiển thị là đội bọn hắn có được một đôi vớ thôi, cũng không biết có phải trên người của tên Hộp Gỗ nhặt được trước đó hay không?

Tuy đội ngũ này chẳng chút tiếng tăm nhưng hẳn vẫn còn chút thông minh. Diệp Tu liếc thấy đội đối phương tách ra chạy mấy hướng liền hiểu được vớ đã âm thầm bị di dời rồi, hẳn không còn trên người Hộp Gỗ nữa.

“Em chú ý Hộp Gỗ, anh đuổi theo mấy người kia!” Diệp Tu nhanh chóng an bài, tính luôn cả phương án đối phương chơi trò nghi binh, vớ vẫn nằm nguyên trên người Hộp Gỗ.

Hộp Gỗ đúng số hên luôn, ngay bản đồ đầu đã lụm được vớ rồi, trước đó còn ăn may nhặt được áo choàng tàng hình nữa.

Vì thế ngay khi tin hắn lụm được vớ lên thông báo, rồi tiếp đó đụng phải Bánh Bao, hắn đã quyết đoán dùng luôn áo choàng tàng hình. Sau đó đội của hắn cũng tới kịp, nhưng bên kia đã không phải chỉ có mỗi Bánh Bao nữa. Người chơi thường làm gì có khí thế gặp thần giết thần, gặp phật giết phật chớ? Lúc này chỉ cầu khấn làm sao để giữ được đôi vớ này thôi, thế nên vừa thấy có cơ hội liền chuồn ngay tắp lự, lại còn năm người rẽ năm hướng bày bố ra mê hồn trận nữa. Dù sao chết cũng không mất kinh nghiệm không rớt trang bị, nên mọi người tự nhiên sẽ quả cảm làm vật hy sinh thôi.

Vớ trên người kẻ nào đây?

Đây là một đề toán khó dù là người kinh nghiệm đầy mình như Diệp Tu cũng chịu không thể đoán được. Nên sau khi kêu Bánh Bao tiếp tục chú ý Hộp Gỗ thì Diệp Tu chọn cách đơn giản nhất, đuổi theo kẻ gần nhất.

Người chạy gần nhất là một cuồng kiếm sĩ, Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu vừa nã pháo vừa tiến lên mà thao tác vẫn vô cùng chuẩn xác. Người chơi cuồng kiếm sĩ kia kỹ thuật không ăn ai, nghe tiếng pháo nổ phía sau không thèm quay lại mà lập tức nhảy tránh. Đích thị là một người chơi thường không thèm nghĩ, không hiểu biết chỉ cảm thấy lúc này cần phải thao tác gì đó.

Thế nên khi vừa nhảy lên lại còn ăn luôn sóng khí từ đạn pháo, cuồng kiếm sĩ còn tự cảm thấy sợ: đệt, sao mình nhảy cao dữ vậy nè!

Kế đó lúc rơi xuống cũng biết thao tác Chịu Thân nhưng không hề thành công. Thế nhào lộn lên trước đã bày cả ra rồi, vì vậy đầu hắn lún vào tuyết, tướng rơi trông vặn vẹo hết sức.

Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu đã vọt tới trước mặt.

“Đừng đuổi tui, vớ không ở chỗ tui!” Người chơi này vừa thấy không thể nào dùng sức chống địch được bèn lập tức dùng kế.

“À? Thế ở người nào?” Diệp Tu hỏi.

“Tui không biết, dù sao cũng không phải giao dịch với tui.” Người này vừa nói xong đột nhiên một nhát đao từ dưới tuyết chém lên, cú đánh lén cũng coi như đột ngột đầy bất ngờ. Rốt cuộc, Ô Thiên Cơ trong tay Quân Mạc Tiếu nhanh hơn, vung một cái liền biến thành hình thái mâu, thi triển Long Nha đâm cho cuồng kiếm sĩ đơ người.

Tên này tới giờ mới thấy rõ tên của đối thủ trước mắt. Quân Mạc Tiếu là người đến sau cùng, khi đó tiểu đội bọn họ đã xé nhau chạy rồi, ai thèm quan tâm ai với ai chớ.

“Quân Mạc Tiếu!” Tên này lập tức hét lên. Cái tên Quân Mạc Tiếu nổi hơn Bánh Bao nhiều.

“Tui đây.” Diệp Tu đáp liền cũng không hề ngừng tay, tranh thủ thời gian xử luôn đối phương để kiểm tra xem có phải thằng này giữ vớ không.

“Tui có xem trận đấu của mấy anh, biểu hiện tốt ghê.” Đối phương kêu lên.

“Vậy hả? Ông xem trận nào?” Diệp Tu thuận miệng hỏi.

“Trận đấu với Vô Cực ấy.”

“Thiệt không đó? Sao tui không thấy ông?” Diệp Tu hỏi.

“À….” Người này nghẹn họng. Bởi vì thi đấu khiêu chiến là vào phòng đấu trường để xem, sẽ có danh sách khán giả, muốn coi có ai tới thì dễ như không. Thằng này giờ còn đang câm nín, hiển nhiên là vì không tới xem nên lo lắng không thôi.

Diệp Tu cười cười không thèm để ý, tới xem hay không cũng thế, cũng không thể ngăn hắn ra tay được. Vớ, điều quan trọng trước mắt chỉ là vớ mà thôi.

Cuồng kiếm sĩ kia đương nhiên không thể nào là đối thủ của Diệp Tu rồi. Chưa tới một phút đã bị xử nhanh gọn đẹp. Diệp Tu giết xong mới thấy xui vãi, tên này quả thật không có vớ, chẳng trách lại nói nhiều như vậy. Xem ra là muốn dây dưa kéo dài thời gian đây.

Diệp Tu xoay góc nhìn của Quân Mạc Tiếu một vòng, không tìm được ai nữa cả. Bản đồ này đầy gió tuyết, tầm nhìn không được tốt lắm.

“Bánh Bao đuổi được chưa?” Diệp Tu đành phải tiếp tục phong cách “gió to quá nghe không rõ nên phải gào thôi”.

“Được rồi, đang dạy dỗ nó!” Bánh Bao gào trả.

“Tọa độ!” Diệp Tu không còn mục tiêu, bèn quyết định chạy sang giúp đỡ Bánh Bao.

Nguyên lai ái tình chỉ là thứ lãng du không cần bận tâm quá nhiều...
Yêu hay không chẳng cần tỉnh trí tuệ thông mà là có hay không nguyện ý...




To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
devil_kiss vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 02-08-2017, 08:24 AM   #905
Default

Chương 898: Cướp vớ


Edit: Tiếu | Beta: Kha


Toàn Chức Cao Thủ
Sức chiến đấu của Bánh Bao mạnh hơn người chơi thường nhiều. Nên khi Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu chạy tới, không còn thấy Hộp Gỗ đâu nữa.


“Tên kia đâu?” Diệp Tu hỏi.

“Em đập chết rồi.” Bánh Bao thao tác Bánh Bao Xâm Lấn vung ra quả đấm.

“Vớ….” Diệp Tu vừa định hỏi tình hình vớ viếc thì cũng tự hiểu ra là đách có, nếu không khi Bánh Bao nhặt đã được hệ thống thông báo.

“Xem ra vớ ở chỗ ba tên kia rồi.” Diệp Tu vừa nói vừa mở bảng thống kê lên coi. Một đôi vớ nhặt được kia vẫn thuộc về đội ngũ của bọn Hộp Gỗ.

“Lúc em gặp đám đó, đụng mai phục à?” Lúc này Diệp Tu mới có cơ hội hỏi tới vấn đề này. Kết quả nghe Bánh Bao miêu tả lại, hắn liền biết “mai phục” vừa nãy chỉ là Bánh Bao tự nghĩ tự sướng thôi.

“Bên này nè.” Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu lập tức dẫn đường.

“Tiếp tục chia nhau làm việc hả?” Bánh Bao Xâm Lấn của Bánh Bao lại nôn nóng đi về hướng ngược lại.

“Cứ đi với nhau đã.” Diệp Tu gọi hắn.

“Dựa theo phong cách làm việc của đám này thì bọn chúng khá là cẩn thận, rất chú ý tới việc hỗ trợ lẫn nhau. Nên trước đó mặc dù chia ra nhưng khoảng cách lại không xa, để hễ bất cứ ai có chuyện bốn người kia đều có thể nhanh chóng chạy tới. Vì vậy hiện giờ ngoại trừ hai đứa bị mình đánh chết sẽ ở điểm hồi sinh ra, thì ba tên kia chắn chắn cũng sẽ đi về phía đó để tiếp ứng. Sau đó tiếp tục giữ vững khoảng cách để hỗ trợ lẫn nhau.”

Diệp Tu không biết Bánh Bao có hiểu được không nhưng vẫn giải thích tường tận. Tất nhiên là có nguyên nhân cả, hắn vẫn ôm hy vọng Bánh Bao sẽ hiểu biết hơn, suy nghĩ logic hơn.

“Quá chí lý! Không hổ là lão đại mà, chúng ta nhanh thôi.” Bánh Bao sau khi bày tỏ sự sùng bái với Diệp Tu xong thì lập tức đuổi theo Quân Mạc Tiếu.

Mỗi bản đồ chỉ có một điểm hồi sinh duy nhất. Hai người Diệp Tu và Bánh Bao đều có kỹ xảo và trang bị tốt hơn người chơi thường nhiều, vì thế đuổi theo cũng nhanh hơn không ít. Chạy chưa bao lâu đã thấy được ba bóng người đang lặn lội trong gió tuyết đi về phía điểm hồi sinh.

“Hình như là tụi nó, nhanh lên!” Khoảng cách hơi xa nên Diệp Tu nhất thời không thấy rõ tên. Sau khi gọi Bánh Bao thì lập tức tiêu hao sức bền gia tăng tốc độ, khi rút ngắn được khoảng cách rốt cuộc Diệp Tu cũng xác định được tên ba đứa kia.

“Nhỏ tiếng thôi!” Diệp Tu quá sợ Bánh Bao lại xông lên “chào hỏi” nên đành phải vội vàng “chào” cậu trước.

“Hả…?”

“Không thể để cho bọn chúng chia nhau chạy nữa.” Diệp Tu nói.

“Dạ!”

Vì thế hai người nhanh chóng mà im lặng tiếp cận ba tên kia. Gió to thổi thốc cả tuyết tạo ra âm thanh che đi tiếng bước chân của hai nhân vật, ba người nọ vẫn mờ mịt cắm đầu đi về phía trước.

“Em bên phải, hai tên kia để anh!”

Thấy khoảng cách đã đủ gần, Diệp Tu đột nhiên lên tiếng. Không chỉ Bánh Bao nghe thấy mà ba người phía trước cũng hốt cmn hoảng, vừa quay lại thì Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xâm Lấn đã xông lên.

Ba tên này rõ ràng không hề ham chiến bèn xài ngay ngón cũ xé nhau chạy. Nhưng lần này được chính Diệp Tu để mắt cộng thêm đánh lén ở khoảng cách gần thế này, biết chạy đâu cho thoát?

Trốn không được thì chỉ còn cách xoay lại đánh.

Có chết cũng không mất mát gì khiến người chơi bớt lo lắng. Nhưng chỉ một chút “yên tâm” ít ỏi này cũng chẳng thể làm người chơi bình thường lập tức đạt tới trình độ tuyển thủ chuyên nghiệp được. Ba người chỉ mới chuẩn bị tinh thần bất chấp đánh cho đã tay một lần, nhưng lúc nghĩ xong cũng là lúc nằm thẳng cẳng ra đất. Sau đó, không có sau đó, mãi tới lúc chết cũng không còn cơ hội đứng dậy.

Kết quả Diệp Tu còn chẳng thèm để ý xem vớ rơi ra từ kẻ nào nữa.

“Ngon!”

Vớ vào tay liền lên ngay thông báo, nhưng sau đó Diệp Tu và Bánh Bao lại mất đi mục tiêu. Tiến độ của bản đồ họ đang ở thật sự quá chậm, không biết có phải tại thời tiết khắc nghiệt ảnh hưởng làm mọi người tìm kiếm khó khăn không. Mấy người khác trong Hưng Hân bắt đầu cùng lúc với Diệp Tu và Bánh Bao mà giờ đều đang tranh giành sục sôi. Bản đồ của những người kia trước mắt ít nhất cũng đã có năm đôi vớ được tìm thấy, làm gì thê thảm giống bọn Diệp Tu chứ.

Đang lúc trách móc cuộc đời thì đột nhiên trên kênh hiện lên thông báo: người chơi Thiên Lý Hương đã nhặt được vớ Noel.

Thiên Lý Hương, nghe như người của Trung Thảo Đường vậy. Chỉ là thực tế không phải ai thuộc Trung Thảo Đường cũng đều có tên cây thuốc. Mà những kẻ có tên cây thuốc cũng không nhất định là người của Trung Thảo Đường, cũng không hẳn là fan Vi Thảo. Thiên Lý Hương này đúng là không phải thành viên của Trung Thảo Đường, mà là một đội người chơi thân thiết giống Hộp Gỗ kia. Thành ra khi nhặt được vớ nhất thời hơi kích động. Bởi vì sau khi hệ thống thông báo lúc nãy, không ít người chơi trong bản đồ đã biết mình Quân Mạc Tiếu ở cùng map với mình, lại còn vừa ra tay giết người cướp của.

“Ờ, Thiên Lý Hương, đi tìm thôi…” Vì thế Diệp Tu và Bánh Bao lại có việc để làm, hai người chia nhau hành động lục khắp bản đồ. Lần này, người tìm được Thiên Lý Hương trước là Diệp Tu. Nhưng đội năm người này cùng đi với nhau cũng không biết đã chuyển vớ đi chưa, vì thế Diệp Tu không manh động mà lặng lẽ núp một bên, sau đó hú cho Bánh Bao.

Ngay lúc này thì đôi vớ thứ ba và thứ tư cũng lần lượt được người khác nhặt, Diệp Tu chỉ đành nhớ kỹ tên đối phương.

Bánh Bao tới rất mau chỉ là đối thủ lần này có tới năm người, không dễ khống chế như cũ. Diệp Tu phân hai mục tiêu cho Bánh Bao, tự mình ôm ba thằng. Sau đó chớp đúng thời cơ lập tức lao ra.

Năm người của đối phương phản ứng cũng rất nhanh, thủ thế liền. Diệp Tu thấy đối thủ dàn trận, lập tức nhận ra vị trí của bọn chúng là muốn bảo vệ một người.

Thiên Lý Hương!

Bọn hắn bảo vệ là kẻ đã nhặt được vớ, vì thế Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu quyết đoán đánh tới Thiên Lý Hương.

Thiên Lý Hương là một thiện xạ, lúc này một bên nhắm bắn một bên dùng Phi Súng lui về sau, ba trong số bốn kẻ còn lại trong đội thuộc hệ chiến đấu vội vàng xông ra ngăn cản Quân Mạc Tiếu. Nhưng chỉ bằng kỹ thuật của bọn chúng làm thế nào hạ được Diệp Tu, huống hồ còn có thêm Bánh Bao yểm trợ.

Thiên Lý Hương vừa thấy tình hình không ổn lập tức Phi Súng chuồn thẳng. Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu cũng không đuổi theo ngay mà sử dụng Thuật Phân Thân, người thật đột nhiên xuất hiện trước người chơi sứ giả thủ hộ trong đội.

Tay sứ giả thủ hộ kia hoàn toàn không kịp phòng bị, bị Quân Mạc Tiếu đánh cho té sml. Ba kẻ còn lại nóng lòng nhào tới, còn nôn nóng hơn cả việc bảo vệ Thiên Lý Hương nữa. Ngay cả Thiên Lý Hương bên kia cũng bỗng dưng dừng lại, thấy tình cảnh có biến lập tức vội vàng chạy về.

Rất hiển nhiên, vớ đã không còn trên người Thiên Lý Hương nữa mà đã chuyển tới túi của vị sứ giả thủ hộ này rồi.

Diệp Tu là ai? Là đại thần đứng đầu Vinh Quang trên tất thảy lĩnh vực từ ý thức tới chiến thuật, kinh nghiệm. Chỉ cần một động tác thôi, hắn cũng có thể xuyên qua thao tác của đối phương để nhìn ra được thế trận đích thực. Thiên Lý Hương chỉ là mồi câu, đối tượng thật sự được bọn hắn bảo vệ chính là vị sứ giả thủ hộ này.

Sự thật cũng đã chứng minh quyết định của Diệp Tu rất đúng đắn. Sau khi hắn kêu Bánh Bao không cần quan tâm tới bốn đứa kia, chỉ cần dốc toàn lực đập bẹp tên sứ giả thủ hộ, không bao lâu thì người chơi hệ trị liệu này đã ôm một bụng hoang mang mà nằm xuống. Vớ cũng rơi ra hệt như dự đoán của Diệp Tu, được hắn nhanh chóng nhặt lên. Quân Mạc Tiếu lại lần nữa lên thông báo của hệ thống.

Thực lực của Quân Mạc Tiếu đáng sợ nhưng ở trong một bản đồ chết chẳng cần trả giá này, bốn kẻ kia cũng không còn vớ để rớt hay bảo vệ gì nữa. Lở không sợ loét, nhất thời vây quanh chuẩn bị liều mạng với Diệp Tu.

“Tiếp nào!” Diệp Tu sau khi lụm vớ xong không hề muốn dây dưa gì với bọn hắn, chuẩn bị bỏ đi. Quân Mạc Tiếu dùng Phi Súng bay ngược không ngừng, Bánh Bao Xấm Lấn đi theo bên cạnh. Hai nhân vật cứ thế nhanh chóng biến mất trong gió to tuyết lớn… Tiểu đội bốn người kia quả thật hữu tâm vô lực…

Đôi thứ ba, đôi thứ tư, đôi thứ năm…

Quân Mạc Tiếu lên ti vi liên tục. Sau mỗi lần hắn lên tivi, số lượng vớ nhặt được không đổi, nhưng trên bảng thống kê, số đội có được vớ lại đổi.

Hai người Diệp Tu và Bánh Bao không hiểu số má kiểu cờ hó gì. Trên bản đồ giờ đã xuất hiện năm đôi vớ mà bọn hắn một đôi cũng không tìm thấy mà chỉ đụng phải năm người chơi nhặt được vớ. Hiện tại cũng đã diệt gọn hết bọn họ.

Khỏi cần nghi ngờ, lần này hai người đã đắc tội với năm đội. Lẽ ra với thanh danh bên ngoài của Quân Mạc Tiếu, những người chơi bình thường kia nào dám hô to gọi nhỏ. Nhưng hiện giờ cũng giống như bốn người đội Thiên Lý Hương kia, dù sao trong tay cũng không có vớ, chết lại chẳng mất mát thì sợ quái gì? Quản chi sống chết, cứ xông lên thử một phen, lỡ mà thành công nghĩa là lập tức có năm đôi vớ!

Vì thế nơi đây, trong mắt những người chơi không chút e sợ kia, Quân Mạc Tiếu không phải cao thủ đại thần Diệp Thu hư hư thực thực, mà chỉ là một túi quà bự di động thôi. Người người đều bất chấp muốn tới thử nhận quà.

Diệp Tu đương nhiên không sợ mấy người chơi bình thường rồi, nhưng cũng không cần lấy cứng chọi cứng,chủ yếu vẫn là né tránh. Trong lúc này, có vớ mới xuất hiện, cũng liền có người nhặt được. Những người chơi mới nhặt vớ đó lòng đầy xoắn xuýt, nào dám tới chọc vào đại cao thủ Quân Mạc Tiếu?

Nhưng chỉ có bọn họ không muốn chọc, Diệp Tu nào bỏ qua dễ dàng như vậy.

Đến khi bản đồ đã xuất hiện tổng cộng 15 đôi vớ, trong số 12 đôi đã được nhặt, Diệp Tu và Bánh Bao chiếm 9. Mà trong đó chỉ có một đôi là nhặt được, còn lại đều là cướp về.

Ngay lúc này, cả hai lại chặn được một đội nữa, là đội ngũ của Mưu Đồ Bá Đạo. Mặc dù đội này thấy Quân Mạc Tiếu đã lập tức đi đường vòng nhưng vẫn bị túm được.

“Haiz, sao tui thấy… dù là tìm người hay tìm đội thì đều dễ hơn tìm vớ.” Diệp Tu phát biểu cảm tưởng xong liền ra tay.

Những thành viên của các công hội lớn dù có là cao thủ trong mắt đám người thường nhưng khi đứng trước mặt Diệp Tu và Bánh Bao cũng không chịu nổi một đấm, y chang những đội người chơi khác. Năm kẻ này cuối cùng ba chết hai chạy, mà trùng hợp làm sao, vớ lại nằm trong số ba kẻ đã thăng thiên kia. Phân đội hai người Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xấm Lấn đã lụm về tay chục đôi vớ, chiếm 1/2 trên tổng số vớ của bản đồ.

Nhưng đem thành tích như vậy so sánh trong chiến đội Hưng Hân lại bị cười thối mũi.

“Ha ha, bọn mày vẫn chưa xong à!”

Đội ngũ do Ngụy Sâm dẫn đầu đã kết thúc một lượt event, lụm về 18 đôi vớ, nổ banh nhà lầu, đang hả hê khinh bỉ Diệp Tu.
Nguyên lai ái tình chỉ là thứ lãng du không cần bận tâm quá nhiều...
Yêu hay không chẳng cần tỉnh trí tuệ thông mà là có hay không nguyện ý...




To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
devil_kiss vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 02-08-2017, 08:25 AM   #906
Default

Chương 899: Hậu phát chế nhân.


Edit: Tiếu | Beta: Kha


Toàn Chức Cao Thủ
“Ờ.” Diệp Tu trả lời qua quýt. Hắn giờ làm gì có hơi sức mà để ý tới Ngụy Sâm. Mặc dù lúc này hắn chỉ phải đối phó với mấy người chơi thường nhưng Diệp Tu cũng phải rất cẩn thận, bởi cái đám này hiện tại không có gì để sợ cộng thêm được buff mạnh khi đối mặt với túi quà bự đầy vớ kia. Diệp Tu cũng từng nghĩ tới việc chuyển vớ đi, nhưng vừa thấy đồng đội của mình hiện giờ là Bánh Bao bèn lập tức xóa ngay ý nghĩ này. Vẫn nên tự mình giữ vớ là tốt nhất!


Diệp Tu ở trong tình cảnh như vậy quả hơi chật vật, thế nên thành tích trên bảng xếp hạng cá nhân có kém một chút cũng không lạ. Tổng cộng chỉ có 20 đôi vớ, cho dù có chia đều theo đầu người đi nữa thì cũng còn đến ba mươi tên thuộc đảng “đi giày không vớ” đách biết sợ là gì.

Nếu là tổ đội thì được tính thành tích chung, có tới năm người phối hợp để chuyền vớ cho nhau nên còn dễ sống. Chứ bên bảng cá nhân, một mình phải tự ôm hết cả đống vớ. Một khi bị vây giết thì mọi cố gắng trước đó để đổ sông đổ biển.

Từ đó có thể thấy, ba người Đường Nhu, Ngũ Thần, Mạc Phàm đang một mình anh dũng chiến đấu bên bản đồ đơn cũng không dễ chịu gì. Bọn họ đều mạnh hơn người chơi thường nhiều, vì thế sau quãng tích lũy ban đầu cả đám đều trở thành một cái túi quà đựng vớ y chang Diệp Tu, đi tới đâu đều bị người người xúm vô “xin quà” tới đó.

Ngụy Sâm sau khi nhòm ngó một lượt thấy cả đám đều chật vật khổ sở, cũng bơ luôn hoàn cảnh khách quan của đấu đơn mà cười đầy hả hê.

“Lo giữ cho kỹ vào, chứ để tới phút cuối cùng lại bị người ta đập cho sml lật chuyển tình thế thì vui!” Ngụy Sâm nói. Đây là nhận xét dựa trên kinh nghiệm và trực giác của gã, lập tức đã túm được điểm then chốt của hoạt động lần này. Khi mà hệ thống luôn thông báo người nhặt được vớ, lại còn trong hoàn cảnh có hơn một nửa người chơi trong bản đồ chắc chắn không có gì trong tay mà nói, thì việc vừa bắt đầu event đã tung ra toàn lực chắc chắn không phải là một lựa chọn thông minh. Làm chim đầu đàn bay ngược gió, thì còn khuya mới có thể một bước lên trời nhé.

Ngụy Sâm vừa dứt lời đã nghe Đường Nhu kêu “A a”.

“Sao đấy, sao đấy?” Ngụy Sâm vội vàng xúm vô ngó, sau khi thấy rõ xong, vừa thông cảm vừa nói đầy tiếc rẻ: “Đấy em xem, không cẩn thận cái là đứt ngay. Khiêm tốn tí.”

Hàn Yên Nhu được 6 đôi vớ đã bị đánh chết. Điều này ít nhiều cũng có tí lan quyên tới tính tình của Đường Nhu. Cô nàng này không hề thích việc trốn chui trốn lủi thế nên khi bị mọi người tìm được, đều chọn cách chiến đấu.

Chiến đấu luân phiên như thế, Đường Nhu cũng không thể nào đám bảo cho nhân vật của mình không xây xước. Kết quả vào lúc lại đập chết thêm mấy em, đang chờ hồi phục thì lọt vào phục kích. Trong khi bối rối cô ứng phó sai lầm, cuối cùng bị cả bầy hội đồng tới chết. Rốt cuộc cũng chỉ có thể dùng góc nhìn của linh hồn nhìn cả đám giành giật vớ của mình rơi ra, đau khổ nhấn chọn hồi sinh.

“Tiếc vãi…” Ngụy Sâm lắc đầu thở dài liên tục, lâu lâu lại ngó qua chỗ Mạc Phàm. Trước giờ gã không ưng cái thằng thích một mình một cõi này cho lắm, nên cũng không nhìn nhiều. Nhưng sau khi ngó mấy lần, lại thấy tên này có tới 7 đôi vớ nhưng vẫn ung dung tự tại, vẫn đi đi lại lại sục sạo khắp bản đồ để tìm đôi mới. Những khi gặp đối thủ đều có thể lẩn khỏi một cách nhanh chóng.

“Thằng này tài nhờ…” Sau khi ngó ngó, Ngụy Sâm nhịn không được phải cảm khái. Không hổ xuất thân từ nghề nhặt mót, làm mấy nhiệm vụ kiểu này vô cùng chuyên nghiệp, như đo ni đóng giày, như cá gặp nước luôn.

Xem xong Mạc Phàm, Ngụy Sâm lại ngóc mỏ qua chỗ Ngũ Thần. Ngó qua ngó lại lập tức sửng sốt, bật ngón tay cái về phía Ngũ Thần: “Người anh em, quá quyết đoán.”

Bản đồ của Ngũ Thần đã xuất hiện đủ 20 đôi vớ, lúc nãy Ngụy Sâm nhìn qua thì thấy đã có 15 đôi được tìm thấy, trong đó riêng Hiểu Thương của Ngũ Thần một mình lụm 6 đôi, đang trở thành mục tiêu bị người người đuổi đánh. Nhưng sau khi Ngụy Sâm nhìn ngó một lượt, quay lại đã thấy trên thanh menu hiển thị tình hình của event, số vớ được tìm thấy ở mục thống kê số lượng không tăng mà còn giảm xuống, chỉ còn 11 đôi. Nhìn Hiểu Thương của Ngũ Thần cũng chỉ còn có 2 đôi.

Ngụy Sâm chỉ thoáng ngây người đã hiểu ra, có thể lời lúc nãy mình nói đã gợi ý cho tên này, nên hắn mới chủ động quăng đi 4 đôi. Thế nên giờ ở giữa một đống kẻ đang có vớ, hắn cũng không có gì nổi trội, lại có được thực lực mạnh mẽ, những người khác có điên đâu mà chọn hắn để ra tay.

“Biết lấy lui làm tiến, giỏi.” Ngụy Sâm khen. Ngũ Thần đương nhiên là không chỉ hài lòng với 2 đôi rồi, hắn chỉ tạm thời không muốn làm một cái túi quà bự, sau đó mới phản công lại. Một kẻ có thể quăng đi vớ đã tới tay, khá là quyết đoán.

“Mày xem người ta mà học hỏi kìa!” Ngụy Sâm tán thưởng cách làm của Ngũ Thần xong, cũng không bỏ qua cơ hội để móc xỉa Diệp Tu. Nhưng sau khi ngóc đầu qua bèn thốt lên ngạc nhiên: “Ôi vãi, mày cũng phản ứng nhanh nhờ, cũng biết vứt đi cơ đấy, trẻ nhỏ dễ dạy ha!”

Bên phía Diệp Tu còn quyết đoán hơn, ném cả chục đôi luôn. Hiện giờ một đôi cũng không có, tổng số vớ tìm được trên bản đồ giảm xuống chỉ còn 2 đôi. Tiến độ chậm đến khiến Ngụy Sâm vãi lệ.

Ngụy Sâm cũng không vội vàng vào lượt event mới mà tiếp tục ngó quanh, sau khi liếc sang bên Bánh Bao liền tru tréo: “Má, đồ mất dại!”

Bánh Bao Xâm Lấn đang núp sau đống tuyết, khóa chặt góc nhìn về một phía. Chỗ đấy không có ai, chỉ có 10 đôi vớ đang nằm trên đất.

Diệp Tu quăng vớ là thật nhưng lại sai Bánh Bao rình bên một bên trông coi. Ngụy Sâm nói đồ mất dạy tất nhiên là không phải nói Bánh Bao mà đang chửi Diệp Tu rồi. Gã đoán mưu mô thế này chắc chắn là an bài của Diệp Tu.

“Bánh Bao, không nên chỉ nhìn vớ chăm chăm như vậy, phải chú ý xung quanh nữa kìa.” Ngụy Sâm nhắc.

“Lão đại bảo em phải nhìn chằm chằm.” Bánh Bao không hề nhúc nhích.

Diệp Tu lập tức lên tiếng: “Bánh Bao làm tốt lắm.”

“Đương nhiên rồi.” Bánh Bao đắc ý.

Ngay lúc này có mấy bóng người xuất hiện trong tầm nhìn của Bánh Bao, lặn lội trong gió tuyết, càng lúc càng gần, càng ngày càng rõ.

“Có người tới kìa, né đi.” Ngụy Sâm vội vàng nhắc nhở Bánh Bao, không lẽ thằng này đang ngồi ngủ hả mà góc nhìn không di chuyển chút nào vậy trời.

Nhưng Bánh Bao vẫn ngồi sừng sững.

“Này!” Ngụy Sâm đẩy Bánh Bao.

“Đừng làm phiền!” Bánh Bao quay sang nghiêm túc phê bình Ngụy Sâm.

“Mọi người mau tới coi, thằng này nổi điên cái gì nè!” Ngụy Sâm kêu lên.

“Ông nhiều chuyện quá, đi dẫn đội của ông đi.” Diệp Tu lên tiếng.

Chỉ nói mấy câu mà đội người kia đã tới gần khi đột nhiên phát hiện có một đống vớ phía trước, cả đám đều mừng rỡ. Một nhân vật chạy như bay tới.

Bánh Bao vẫn ngồi lù lù bất động trơ mắt nhìn đám kia hốt hết cả chục đôi, lại còn xúm xít bàn tán:”Chuyện gì vậy nè?”

“Bị chết chùm với nhau hả?”

“Chắc vậy.”

“Hô hô, tụi mình vớ bở rồi.”

“Quá sướng!”

Lụm lấy lụm để, hệ thống cũng thông báo liên tục. Cả đám sau khi nhặt xong thì lập tức bỏ đi. Rốt cuộc, Bánh Bao cũng động đậy, giữ khoảng cách chậm rãi bám theo.

Ngụy Sâm sau khi ngớ ra mới hiểu được ý đồ của Diệp Tu. Ngũ Thần chỉ là quăng đi vớ trong tay, còn Diệp Tu, ngay từ đầu Ngụy Sâm chỉ cho rằng hắn ném vớ đi rồi ngồi canh một bên thôi. Ai dè giờ mới biết, không chỉ canh, thằng này còn có ý cho người khác tới hốt rồi lại sai Bánh Bao bám theo canh chừng. Vào lúc cần thiết sẽ làm Hoàng tước rình phía sau chim sẻ, chẳng phải sẽ một lưới hốt đủ vốn lẫn lời hả? So sánh với của Ngũ Thần, cách làm của Diệp Tu càng thêm chủ động.

“Bỉ ổi, mất dạy, đê tiện hết chỗ nói!” Ngụy Sâm xông tới rống với Diệp Tu.

“Ông im giùm đi!” Diệp Tu coi như không.

Tình hình sau đó đương nhiên như suy đoán của Diệp Tu. Tiểu đội lụm 10 đôi vớ kia trở thành mục tiêu của mọi người, bị đuổi giết khắp nơi. Vớ không biết đã đổi chủ mấy lần, nhưng dù là rơi vào tay ai, thì Bánh Bao núp ở gần đó cũng giống như âm hồn không tán mà bám theo.

Còn Diệp Tu á? Đi cướp bóc khắp nơi, sau đó, những đôi vớ này lại xuất hiện gần chỗ cái đội đang giữ vớ kia một cách thần kỳ. Thế nên, vớ trong tay họ càng lúc càng nhiều. Bản đồ xuất hiện đủ 20 đôi, đã tìm được 19, mà trong đó có một đội giữ tới 16 đôi vớ. Khiến những tiểu đội khác đều tru tréo, điên cuồng truy sát đội này khắp nơi.

Kỳ thực đội người chơi này cũng tự sợ luôn. Không ngờ đội mình lại lủm được tới 16 đôi, không phục không được mà. Chỉ cần đôi cuối cùng được tìm thấy là bắt đầu đếm ngược kết thúc lượt event rồi, mà trước bình minh luôn là bóng tối đầy gian nan thử thách.

Đã khó khăn mà giữ được tới giờ không thể hóa công cốc vào lúc cuối cùng này được, đành phải liều cược một phen.

Tiểu đội năm người tụ lại sau khi nghiêm túc bàn bạc thì cùng thống nhất giao 16 đôi vớ cho một người, rồi tách nhau ra.

Lúc tiến hành giao dịch nhân vật đều có động tác, Diệp Tu đã yêu cầu Bánh Bao lo mà nhìn cho rõ. Bánh Bao cũng không phụ lòng mong đợi của Diệp Tu, cậu ta núp ở gần đó thấy rất rõ. Sau khi năm người xé lẻ, Bánh Bao cũng không cần ai nhắc nhở phải làm thế nào, mà tự động báo cáo tình hình của cái tên ôm 16 đôi vớ kia cho Diệp Tu.

“Ài, bọn hắn làm vậy càng đỡ mất công, em ra tay đi!” Diệp Tu nói.

Bánh Bao phải “ngủ đông” nãy giờ lập tức bùng cháy, bật ra từ trong đống tuyết, giữa những bông tuyết bay đầy trời lao thẳng về túi quà bự chảng kia, đầy quả quyết dứt khoát. Người chơi kia không ngờ bọn hắn vẫn luôn may mắn cuối cùng lại đạp trúng vận xui như thế, chỉ mới tách nhau ra đã bị người bắt được.

Hắn có gửi tin cầu cứu không thì Bánh Bao không biết, Bánh Bao chỉ thấy thằng này dễ xơi vãi, nhẹ nhàng đập cho tới chết.

Thông báo của hệ thống trào lên như thủy triều, cái tên Bánh Bao Xâm Lấn hiện ra hết lần này tới lần khác, đang dâng lên tới tấp. Cái đội vốn khiến người người oán hận kia không thấy đâu nữa, mà thế chỗ cho bọn hắn là một tiểu đội đang có 19 đôi vớ. Đây là đội có thành tích rất tốt lúc đầu nhưng sau khi “thất thủ” vẫn luôn “xui xẻo”, chưa bao giờ tìm được “túi quà bự” kia, nên tiểu đội Quân Mạc Tiếu hiện giờ chỉ có 3 đôi. Ai ngờ vào phút cuối lại hack luck, cướp được túi quà về tay.

“Đừng có nhặt nốt một đôi cuối cùng chứ!” Có người hét lên trên kênh bản đồ chung.

Người đầu tiên đáp lại hắn chính là tin của Quân Mạc Tiếu: “Ha ha.”

Tiếp đó, Diệp Tu vừa châm thuốc vừa nhấp chuột, nhặt lấy đôi vớ đang nằm bên cạnh trên mặt đất kia lên.

Hệ thống thông báo: Người chơi Quân Mạc Tiếu nhặt được đôi vớ thứ 20, trong vòng 120 giây nếu không có gì thay đổi, lượt event này sẽ kết thúc.
Nguyên lai ái tình chỉ là thứ lãng du không cần bận tâm quá nhiều...
Yêu hay không chẳng cần tỉnh trí tuệ thông mà là có hay không nguyện ý...




To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
devil_kiss vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 02-08-2017, 08:26 AM   #907
Default

Chương 900: Trọn điểm


Edit: Kha | Beta: Tiếu


Toàn Chức Cao Thủ
“Mọi người cướp được mấy đôi rồi?” Diệp Tu ngậm thuốc, quay lại hỏi thăm Ngụy Sâm đầy “thân thiết”.


Ngụy Sâm cáu thôi rồi, thành tích của họ là 18 đôi, vừa rồi gã còn nhay đi nhay lại với Diệp Tu khi thấy cảnh túng thiếu của bên kia. Kỳ thực thành tích này rất đáng kinh ngạc rồi, đội ngũ đứng đầu bảng xếp hạng cũng chỉ mới được 31 đôi sau ba lượt thôi kìa.

Mà phe Diệp Tu lại hốt cả 20 đôi, giờ còn nghe hắn “hỏi thăm thân thiết”, Ngụy Sâm tin nếu gã cũng có mặt ở bản đồ đó, nhất định sẽ bán đứng vị trí của Quân Mạc Tiếu ngay và luôn.

“Đừng mừng vội, chưa xong đâu.” Ngụy Sâm nói.

“Ông nghĩ tui không chịu nổi 120 giây hả?” Diệp Tu cười.

Ngụy Sâm câm nín.

Trình của Diệp Tu vô tư chống qua 2 phút. Tuy mọi người đều đang truy sát Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xâm Lấn trên khắp bản đồ, nhưng đám đó lại tách nhau đi từng nhóm nhỏ, không phải chục thằng cùng chiến hai người. Trong hoàn cảnh này, nếu gặp Bánh Bao Xâm Lấn hoặc Quân Mạc Tiếu thì phải làm sao?

“Bánh Bao, vị trí.” Diệp Tu lo cho Bánh Bao hơn. Nhiệm vụ trước đó Bánh Bao đã hoàn thành rất tốt. Nhưng trong 120 giây cuối, Bánh Bao cũng phải an toàn thì mọi thứ mới hoàn mỹ được.

Hỏi vị trí xong, xét khoảng cách giữa hai người, Diệp Tu cần mất chút thời gian mới qua được. Vì vậy Quân Mạc Tiếu rút ngay Ô Thiên Cơ, dùng kỹ năng Súng Nòng Xoay bắn như điên.

Trong tầm nhìn của Quân Mạc Tiếu không có người chơi nào, nhưng tiếng súng bắn liên thanh kia, ngay cả bão tuyết cũng không thể giấu được. Giờ này rồi, trừ việc lo tìm kiếm Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xâm Lấn, ở đâu lại rảnh rỗi đi đánh nhau nữa?

Thế nên tiếng động như vậy sẽ nhanh chóng thu hút rất nhiều người, Diệp Tu còn sợ người chơi thường chưa đủ trình nghe tiếng đoán vị trí, bèn đổi các kỹ năng ầm ĩ khác để bùm xèng. Cuối cùng, khi tầm nhìn vừa xuất hiện bóng người, Quân Mạc Tiếu vội chủ động tiếp đón.

“Bên kia.” Người chơi phát hiện Quân Mạc Tiếu vô cùng kích động, quắn quéo luồn tin cho đám anh em cùng đội.

Luồn xong gã mới nhanh chóng nhận ra, Quân Mạc Tiếu là đối thủ mà nhóm năm người họ có thể đánh bại sao?

Thường thì, năm đánh một không chột cũng què, nhưng đối thủ như Quân Mạc Tiếu không hề thuộc trường hợp bình thường nữa.

Nhóm năm người bèn thương lượng nhau, cuối cùng không bị chuyện ăn mảnh làm mê muội đầu óc, cả bọn quyết định xì ra vị trí của Quân Mạc Tiếu trên kênh bản đồ.

Hệ thống đã bắt đầu đếm ngược 120 giây sau thông báo kia, ai cũng đang đỏ mắt vì không tìm thấy mục tiêu. Lúc này lại có người tiết lộ vị trí của Quân Mạc Tiếu, ai thèm băn khoăn gì nữa chỉ lo tranh thủ chạy vội về hướng đó.

“Bánh Bao nhớ núp cho kỹ nha.” Diệp Tu hô to, tuy hắn thu hút mọi người qua đây nhưng cũng không dám chắc những kẻ đó sẽ không đụng Bánh Bao Xâm Lấn trên đường tới.

Lúc này Bánh Bao không cần nhìn chằm chằm một chỗ nữa mà nhanh nhẹn xoay 360 độ, chú ý bốn phía xung quanh. Bánh Bao luôn theo đuôi nay đã quen với thời tiết trong bản đồ, lại còn biết lợi dụng nó. Cậu chàng biết ở khoảng cách nào thì mình có thể nhìn thấy nhân vật, cự li sao thì đọc được tên. Hơn nữa trong hoàn cảnh ai ai cũng một lòng hướng về Quân Mạc Tiếu, càng dễ ẩn núp. Thằng nào thằng nấy đang gấp gáp, thấy bóng dáng Bánh Bao Xâm Lấn từ xa có khi còn chẳng buồn quan tâm đó là ai.

Bánh Bao cứ thế trải qua giai đoạn nguy hiểm một cách an toàn. Còn bên Diệp Tu, người chơi từ bốn phương tám hướng chạy tới dập hội đồng, nhưng không biết phối hợp cũng chẳng bày được kế vây bắt cao siêu gì, bị Diệp Tu dễ dàng tìm ra sơ hở, dắt đi xa khỏi vị trí của Bánh Bao.

Số người theo đuôi Quân Mạc Tiếu ngày càng nhiều, số giây đếm ngược ngày càng ít. Cứ đuổi theo như vậy tất nhiên đách làm được gì, phải tìm cách chặn lại, ngăn cản hắn.

Nhiều người bắt đầu dự đoán hướng đi của Quân Mạc Tiếu, đâm xéo chặn đầu đủ cả.

Nhưng dăm ba kẻ ngăn chặn thì làm gì được Diệp Tu? Đều bị Diệp Tu vừa đánh vừa chạy thoát.

0

Ngay khi đếm ngược về số này, tất cả nhân vật liền đứng hình ở đủ mọi tư thế, không nghe lệnh người chơi nữa. Hệ thống nhanh chóng công bố thành tích cuối, đồng thời cũng đăng lên kênh thế giới của Thần Chi Lĩnh Vực: Chúc mừng đội của Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xâm Lấn đạt trọn điểm trong hoạt động cổ động mùa Noel.

“Lên TV kìa.” Bánh Bao kích động.

Diệp Tu không ngờ còn có sự kiện ẩn này. Dù gì khi hoạt động diễn ra từ 0 giờ cho đến nay, chưa có cá nhân hay tổ đội nào hốt đủ 20 đôi cả.

Số điểm trọn vẹn không dễ lấy, hệ thống lại thông báo hoành tráng thế này, dám chắc còn có phần thưởng riêng. Diệp Tu nhấp đại vào NPC của event Noel cạnh mình ngay lúc bị đá khỏi bản đồ, quả nhiên giành trọn điểm sẽ có phần thưởng riêng. Lại có thể nhận ngay, không cần chờ đến cuối như vớ viếc.

Diệp Tu sẵn tay bấm nhận, tiếp đó hệ thống lại hiện ra thông báo: Người chơi Quân Mạc Tiếu đạt trọn điểm trong hoạt động cổ động Noel, nhận được phần thưởng Ngôi Sao Tận Thế.

Mọi người nôn nóng bấm vào phần thưởng nhìn thử, là một chiếc vòng cổ chữ cam. Ngoại trừ phòng thủ phép thuật cơ bản không đáng kể, và chẳng có bất kỳ dòng phụ tăng thuộc tính gì, thì nó lại sở hữu hai dòng tấn công phép thuật và tấn công vật lý +10 làm người ta gato bỏng cả mắt.

Trong một trò chơi chú trọng chiến đấu, người chơi sẽ thiên vị yếu tố công kích hơn cả, thuộc tính buff tấn công mạnh như vậy tất nhiên sẽ được yêu thích. Tăng những 10 điểm tấn công vật lý và phép thuật thật sự biến thái, nên nó thừa sức cân tất dù chỉ được vỏn vẹn hai dòng thuộc tính trên đi nữa.

Khắp thế giới có biết bao người thèm muốn, ngay cả Diệp Tu cũng phải gật gù: “Ngon, đồ xịn đấy.” Nói xong liền đeo lên luôn, điểm thuộc tính tăng thấy rõ trên thanh trạng thái.

Bánh Bao nhận thưởng sít sao với Diệp Tu, Quân Mạc Tiếu vừa mới lên TV, Bánh Bao Xâm Lấn liền nối gót theo đuôi. Trùng hợp làm sao, phần thưởng của cậu ta lại giống như đối nghịch lại Quân Mạc Tiếu.

Quân Mạc Tiếu nhận được Ngôi Sao Tận Thế thì Bánh Bao lại hốt về “Phá Tan Tận Thế.”

Đám người chơi lại vội vàng bấm vào hóng, cơn gato hết bỏng con mắt bên phải giờ đỏ con mắt bên trái. Phá Tan Tận Thế là một món vũ khí chuyên dụng của lưu manh, thuộc loại hộ móng được bao quanh cổ tay.

Phá Tan Tận Thế.

Hộ móng cấp 75;

Trọng lượng 2.2 kg, độ bền 22, tốc độ tấn công 5;

Tấn công vật lý 771, tấn công phép thuật 767;

Sức lực +40, trí lực +31;

Tấn công tăng thêm 10;

Hiệu quả tấn công +5;

Tốc độ tấn công +3;

Kỹ năng Bão Táp Đường Phố +2;

Khi đánh trúng có 5% xác suất khiến mục tiêu rỉ máu, kéo dài 10 giây.

Thuộc tính của vũ khí này cũng rất mạnh. Tấn công tăng thêm 10 không ghi rõ là vật lý hay phép thuật tức là tăng cả hai. Có điều dòng miêu tả “tấn công tăng thêm 10” này lại khác với “tấn công vật lý +10” của Ngôi Sao Tận Thế.

Dòng “Tấn công vật lý +10” của Ngôi Sao Tận Thế tăng theo chỉ số của nhân vật trên bảng trạng thái. Chỉ số trên đấy là bao gồm thuộc tính cơ bản và tất cả thuộc tính từ trang bị. Do đó, “Tấn công vật lý và phép thuật + 10” tăng mạnh hơn hẳn “Tấn công tăng thêm 10”.

Nhưng Phá Tan Tận Thế lại không chỉ có mỗi thuộc tính đấy.

Dòng “Hiệu quả tấn công + 5” được liệt kê bên dưới cũng là một thuộc tính cực mạnh. Nó cũng không nêu rõ hiệu quả tấn công nào, tức là bao tất. Nghề lưu manh lại có thể gây ra nhiều hiệu quả tấn công như choáng váng, rỉ máu, trúng độc vân vân… Chỉ cần nhiêu đấy là đủ biết dòng “hiệu quả tấn công + 5” này nâng toàn diện đến mức nào.

Tiếp đấy, tốc độ tấn công +3, ngoài các nghề đọc phép, thì đây cũng là một thuộc tính được nhiều người yêu thích.

Bão Táp Đường Phố còn là một đại chiêu cấp 75 mới cập nhật của lưu manh. Tuy mọi người còn đang nghi ngờ bên thiết kế game chơi lầy, tổng hợp và nâng vài chiêu tầm trung rồi cho ra lò kỹ năng mới này, nhưng uy lực thực chiến của nó vẫn xứng danh đại chiêu 75.

Cuối cùng, 10 giây bị rỉ máu liên tục, một hiệu quả không mạnh không yếu, nhưng đã đủ khiến người ta chộn rộn trong lòng, đồng thời góp phần tăng sức sát thương khá lớn.

Hai trang bị vừa ra được nhiều người mê tít, thậm chí có kẻ còn ngỏ lời mua lại trên kênh thế giới. Trong game không hề thiếu đại gia.

Diệp Tu và Bánh Bao tất nhiên đách thèm để ý. Sau khi cho Quân Mạc Tiếu đeo Ngôi Sao Tận Thế, Diệp Tu liền đứng lên, đảo quanh một vòng hệt như hồi Ngụy Sâm vừa kết thúc lượt event đầu tiên.

Đường Nhu, Ngũ Thần và Mạc Phàm cũng đã kết thúc lượt đầu.

Mạc Phàm là người có thành tích nổi trội nhất trong ba người, một mình chiếm 11 đôi, tiếp đó là Ngũ Thần với 9 đôi. Cũng bởi Ngũ thần về sau mới sửa chiến thuật sang “hậu phát chế nhân”, chứ nếu hắn làm vậy ngay từ đầu có khi đã hốt lớn. Còn Đường Nhu bị cướp sạch giữa chừng, ôm bàn tay trắng mà yêu lại từ đầu, cuối cùng chỉ mới cướp được 6 đôi thì bản đồ của cô đã nhặt đủ vớ.

Lượt đầu của hoạt động kết thúc, Diệp Tu và Bánh Bao vớ bở nhất Hưng Hân, nhóm của Ngụy Sâm cũng suýt được trọn điểm. Riêng ba người còn lại, xét theo thành tích cá nhân, Mạc Phàm và Ngũ Thần đã làm rất tốt rồi.

Có điều sau hoạt động này, mọi người chí ít đã rút ra được bài học: Chim đầu đàn không dễ làm.

Nguyên lai ái tình chỉ là thứ lãng du không cần bận tâm quá nhiều...
Yêu hay không chẳng cần tỉnh trí tuệ thông mà là có hay không nguyện ý...




To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
devil_kiss vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 02-08-2017, 08:27 AM   #908
Default

Chương 901: Danh sách bình quân


Edit: Dưa | Beta: Kha


Toàn Chức Cao Thủ
Nếu xét riêng lượt này, thành tích của Hưng Hân vô cùng nổi bật. Nhưng vì bọn họ chỉ mới kết thúc một lượt, tổng số liệu trên bảng thành tích không rõ ràng, thành thử ra chưa được người chơi để ý. Chỉ ngoại trừ Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xâm Lấn, hai tên này không chỉ giành trọn số điểm, mà hai món vũ khí cam được thưởng khiến người ta thèm thuồng còn được công bố trên kênh thế giới, khó mà không gây sự chú ý.

Tất cả công hội đắng cả lòng mề!

Hiện tại, 31 đôi vẫn là thành tích tốt nhất trong mục đội ngũ chưa bị ai phá. Để có được thành tích này, trung bình mỗi lượt họ phải cướp được nửa số vớ là 10 đôi. Ai dè Quân Mạc Tiếu vừa ra tay liền một mẻ hốt gọn 20 đôi, gấp mấy lần thành tựu của họ, thật sự khiến người khác tức nghiến răng.

Nhưng có thể làm gì được đây? Liên minh cũng hết cách rồi, mà cho dù có, lại vì nhiệm vụ ngẫu nhiên có thể sinh ra nhiều biến cố ngoài tầm kiểm soát, ngay từ đầu đã không thể tìm cách giải quyết chung được.

Tất cả các công hội lớn đau lòng! Còn bọn Diệp Tu lại cùng lúc bắt đầu lượt tiếp theo. Giờ ai cũng biết sẽ được thưởng quà ngon nếu giành được điểm tuyệt đối, thành tích liền trở nên đáng theo đuổi hơn.

Tuy nhiên Hưng Hân cũng không vì thế mà điều chỉnh đội hình, năm vẫn là năm, hai vẫn là hai, ba người còn lại vẫn đi một mình. Làm vậy sẽ bảo đảm giật được nhiều vớ hơn, dù sao chuyện cướp được hết cũng không phải chuyện đơn giản.

Ba cơ hội tham gia hoạt động của mỗi nhân vật nhanh chóng xài hết. Quả nhiên không dễ lấy trọn điểm, Đường Nhu, Ngũ Thần và Mạc Phàm dù cố gắng hết sức vẫn không thể giành được. Bên đấu đơn không có ai hỗ trợ, tất cả đều phải dựa vào chính mình. Vì thế ngay khi nhặt đủ 20 đôi vớ, nằm rải rác trong tay một đống người, cũng là lúc hệ thống đếm ngược, quả thật quá khó xơi.

Thủ đoạn hữu dụng duy nhất chính là tự mình vứt vớ, rồi thừa cơ vơ thêm nhiều vớ hơn. Nhưng nếu thực sự muốn dùng thủ đoạn này để giành điểm tuyệt đối, thì rất có thể sẽ lâm vào cảnh bế tắc. Xét cho cùng, một mình không thể nắm bắt tình hình của người khác dẫn đến thông tin ít ỏi, cũng không thể nâng cao hiệu suất cướp vớ. Kết quả cuối cùng chỉ được thưởng một món quà, còn chẳng thà chấm dứt trận này càng sớm càng tốt.

Ngược lại, đội của Ngụy Sâm trong hai lượt hoạt động sau cũng giành được điểm tuyệt đối lần đầu. Ngụy Sâm bắt chước y chang Diệp Tu, không cảm thấy xấu hổ chút nào. Thêm một chút may mắn nữa, đội ngũ thuận lợi hốt sạch 20 đôi trong lượt thứ hai.

Phần thưởng quả nhiên không làm người ta thất vọng. Năm người, mỗi người một món đồ cam không thua kém hai món cực phẩm Ngôi Sao Tận Thế và Phá Vỡ Tận Thế.

Tuy nhiên trong lượt thứ ba, bọn họ không may mắn thế nữa, cuối cùng kết thúc với thành tích 17 đôi vớ, còn ít hơn một đôi so với lượt đầu.

Diệp Tu và Bánh Bao lại không quá may mắn trong hai lượt sau, lần lượt cướp được 15 và 16 đôi.

Họ giành được điểm trọn trong lượt đầu quả thực cũng nhờ chút may mắn. Ví dụ như đội mà Bánh Bao theo dõi lúc ấy, cả bọn đã chơi liều tập trung toàn bộ vớ vào tay một người, kết quả lại bị Bánh Bao hốt gọn. Nếu bọn họ chia vớ cho từng người, Bánh Bao cũng không rảnh chú ý từng người một được.

Chiến thuật Diệp Tu bày ra vốn cũng không cực đoan đến mức phải cướp được toàn bộ. Họ chỉ định thâu tóm cục diện trước, sau đó mới canh cơ hội ra tay, bùng nổ cướp đủ vớ vào phút chót, khi trở thành chim đầu đần thì lượt đấu cũng sắp kết thúc rồi. Đấy mới là ý định ban đầu của Diệp Tu. Còn chuyện có thể giành được trọn điểm vào phút chót chính là niềm vui bất ngờ của họ, không phải cứ muốn là được.

Vì vậy, sau ba lượt hoạt động, Hưng Hân không muốn bị chú ý cũng khó. Dù là đội ngũ hay cá nhân, thành tích của họ đều vượt xa người khác.

Trong phần đội ngũ, suốt quá trình hoạt động diễn ra, đội ngũ có thành tích 31 đôi dẫn đầu đã biến thành 33 đôi. Nhưng vớ thì tăng còn hạng thì tụt, đội dẫn đầu hiện tại là Ngụy Sâm với 55 đôi sau ba lượt, khiến thành tích 33 đôi vốn được người ta hâm mộ bỗng trở nên nhỏ bé, chưa nói đến nối gót theo sau chính là nhóm Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xâm Lấn với 51 đôi.

Xét tổng số, đội Ngụy Sâm đứng đầu, có điều đội của họ và những đội dẫn đầu khác đều là năm người. Cả bọn đạt được nhiều vớ nhất, nhưng xét bình quân đầu người thì lại bị Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xâm Lấn bỏ xa.

Bởi vì một tổ hai người xông vào danh sách đầu bảng, khiến người chơi chú ý bảng xếp hạng còn được xếp theo bình quân đầu người. Thế là sau đó, họ liền lập tức phát hiện, nếu xếp thế này, vẫn còn một đội nằm trên cả đội ngũ Nghênh Phong Bố Trận của Hưng Hân.

Trong bảng xếp hạng theo bình quân đầu người, Quân Mạc Tiếu và Bao Tử Xâm Lấn đều được 25,5 đôi, làm nhiều người ăn bánh gato ngập họng.

Còn đội Nghênh Phong Bố Trận thì được 11 đôi mỗi người, đứng thứ ba trên bảng xếp hạng.

Mọi người chợt phát hiện vị trí thứ hai cũng là một đội ngũ hai người, mỗi người 15 đôi, nghĩa là hiện bọn họ cướp được 30 đôi. Thành tích này trong phần đội ngũ cũng thuộc hàng top, tiếc rằng không nổi bật lắm, khó trách không ai để ý tới.

Hai nhân vật của đội ngũ này, một là Há Dám Phản Kháng, một người là Ai Không Cúi Đầu. Xem hiển thị nghề nghiệp, hai nhân vật đều cùng là thiện xạ.

Bởi vì Chu Trạch Khải nổi như cồn trong những năm gần đây, mùa giải trước lại vừa ôm cúp, khiến thiện xạ cũng trở thành nghề nghiệp đứng đầu trong Vinh Quang. Theo số liệu chính thức công bố, sau một tuần Luân Hồi giành được quán quân, mười khu thường của Vinh Quang có tới hơn 50 ngàn nhân vật mới chuyển nghề thành thiện xạ.

Dù không rõ 50 ngàn nhân vật này có phải clone nhất thời xúc động lập nên hay không, đây cũng là một trường hợp chưa từng có, buộc nhà phát hành game phải khoe số liệu ra.

Game online chịu ảnh hưởng nặng nề từ giới chuyên nghiệp, nhưng ảnh hưởng của tình trạng này tới giới chuyên nghiệp lại không hiện rõ trong thời gian ngắn. Lâu dần, người chơi thiện xạ tăng cao, tất nhiên sẽ khiến số lượng cao thủ chơi thiện xạ nhiều hơn. Có điều, một chiến đội chuyên nghiệp cũng phải coi trọng sự phù hợp và hợp lý trong đội, không thể thấy cao thủ thiện xạ nhiều liền nhét lấy nhét để vào đội. Vậy nên cuối cùng, cao thủ đông nhưng vị trí thì có hạn, cạnh tranh sẽ trở nên càng gay gắt hơn, dẫn đến trường hợp đáng tiếc là nhiều cao thủ xuất sắc không giành được chỗ đứng cho riêng mình. Nhưng mặt khác, những người ở lại hiển nhiên sẽ xuất sắc hơn hẳn.

Hai người Há Dám Phản Kháng và Ai Không Cúi Đầu này không biết từ đâu xuất hiện, cũng không biết có phải chịu ảnh hưởng từ Chu Trạch Khải không. Chỉ là đội hai người mà có thể giành được 30 đôi thì cũng đã vượt trội so với người chơi thường lắm rồi, dù họ có thua xa Diệp Tu và Bánh Bao đi nữa.

Nên biết rằng đa số đội ngũ đều có năm người, hai người quần nhau với cả đội chỉ sợ là chuyện khó nhất. Bảng đấu đơn thân ai nấy lo, còn đội ngũ thì năm đối năm, cả hai bảng tương đương về mặt nhân số. Còn hai chọi năm, đây chắc chắn là chênh lệch nhân số lớn nhất trong hoạt động lần này.

Ai ngờ sử dụng phương thức khó nhằn như vậy mà hai người họ lại giành được những 30 đôi tất, chẳng cần so với bảng xếp hạng đội ngũ, thậm chí có thể so với thi đấu cá nhân.

Bên bảng cá nhân, Đường Nhu 27 đôi, Mạc Phàm và Ngũ Thần 32 đôi, cách xa thứ hạng bên dưới. Người chơi xếp sau thì sao? Thành tích cao nhất trước mắt vẫn là 16 đôi.

Mà thành tích này chỉ nhiều hơn Há Dám Phản Kháng và Ai Không Cúi Đầu 1 đôi.

Hai người này dưới tình huống khó khăn nhất lấy được 15 đôi mỗi người, nếu để bọn họ tham gia đấu đơn, sợ rằng cũng sẽ vượt lên trên những người khác.

“Hai người này là ai…” Sau khi xem danh sách bình quân, Ngụy Sâm liền thấy tò mò với hai đứa đang cưỡi trên đầu họ.

“Hai thiện xạ à …” Diệp Tu nhìn nghề của hai người mà suy ngẫm.

“Mày cảm thấy có phải tuyển thủ chuyên nghiệp không?” Ngụy Sâm hỏi.

“Nếu là tuyển thủ chuyên nghiệp, chiến đội nào có hai thiện xạ chứ?” Diệp Tu nói.

“Luân Hồi?” Ngụy Sâm thốt ra, thật không uổng công gã nằm vùng Luân Hồi, nắm tình huống chiến đội Luân Hồi trong lòng bàn tay, không thì làm sao đóng giả làm fan Luân Hồi được?

“Ý của ông là trong này có một người là Chu Trạch Khải hả?” Diệp Tu nói.

“Ờ…” Ngụy Sâm im bặt. Nếu như là Chu Trạch Khải, cầm có 30 đôi mà không thấy xấu hổ à? Sau khi giành được quán quân, tên này còn được phong là cao thủ số một Vinh Quang hiện tại nữa kìa.

“Vi Thảo cũng có hai thiện xạ.” Kiều Nhất Phàm tuồn ra chút thông tin cho bọn Diệp Tu bình loạn.

“À… Anh cảm thấy không phải tuyển thủ chuyên nghiệp đâu.“ Diệp Tu đoán. Bảo Chu Trạch Khải là đại thần đứng đầu, cầm 30 đôi không đủ. Nhưng không phải nhiêu đấy là có thể bỏ xa những tuyển thủ chuyên nghiệp khác, 30 đôi cũng chưa chắc là đủ với họ. Không thấy đội Diệp Tu với Bánh Bao đã hốt hết 51 đôi sao? Tuy trong đó cũng nhờ chút may mắn, nhưng Diệp Tu đã hiểu rõ nhiệm vụ này, hắn nhắm tuyển thủ chuyên nghiệp phải giật được 40 đôi khi đấu với người chơi thường thì mới hợp lý. May thì nhỉnh hơn, xui thì ít hơn. Luận thực lực, tuyển thủ chuyên nghiệp nào mà chả áp đảo người chơi bình thường? Chả liên quan tới việc vì Chu Trạch Khải là tuyển thủ số một nên mới lợi hại cả.

Nguyên nhân ở đây phải là: Đối thủ quá yếu nên ai cũng trâu bò hết.

“Không phải tuyển thủ chuyên nghiệp… thì sẽ là ai?” Ngụy Sâm nói.

“Coi có thể kết bạn bắt chuyện không?” Diệp Tu nói.

“Mày đang tính…” Ngụy Sâm cũng đã nghĩ tới. Không phải tuyển thủ chuyên nghiệp, vậy thì hẳn là cao thủ trong dân gian, tìm hiểu kĩ một chút, không chừng là một mầm tốt có thể trở thành tuyển thủ trong tương lai, hơn nữa lại còn một lần vớt được những hai em.

oOo

Nguyên lai ái tình chỉ là thứ lãng du không cần bận tâm quá nhiều...
Yêu hay không chẳng cần tỉnh trí tuệ thông mà là có hay không nguyện ý...




To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
devil_kiss vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 02-08-2017, 08:27 AM   #909
Default

Chương 902: Còn một lượt thứ 3


Edit + Beta: Tiếu & Kha


Toàn Chức Cao Thủ
Phàm là nhân tài kiệt xuất làm gì có ai chê nhiều chứ, cho dù vì vậy mà xuất hiện cạnh tranh, thì đó cũng là một loại “cạnh tranh vui vẻ”.

Không phải chiến đội nào cũng có nghề thiện xạ, bởi khi chọn nhân tài thì nghề nghiệp chỉ là một yếu tố tham khảo, không mang tính quyết định. Quan trọng vẫn phải là trình độ thao tác của người chơi. Huống hồ hệ thống chiến thuật của Vinh Quang cũng không hề rập khuôn cứng nhắc. Thường thì mọi người càng am hiểu và thành thạo hệ nghề vốn có, nhưng nếu đổi nghề mới mà nói thì sẽ phải luyện tập thích ứng thôi. Tuyệt đối không có chuyện kiêm luôn hai nghề, tình huống này cực hiếm thấy.

Cho nên khi trên “bảng bình quân” xuất hiện hai người chơi sáng chói như vậy, lúc Diệp Tu rục rịch thì đồng thời ở các câu lạc bộ của công hội cũng không ai chịu kém miếng.

Tin nhắn xin kết bạn như tuyết bay đầy trời bắn tới tấp về phía hai người chơi kia.

Tên tuổi của Diệp Tu vang dội hơn bất cứ vị hội trưởng công hội nào, nhưng giá trị câu mời của mỗi người thì của hắn lại chìm xuồng nhất.

Dù thế nào đi nữa Hưng Hân cũng chỉ mới vừa thành lập, vẫn là một chiến đội đang trầy trật thi đấu ở vòng khiêu chiến, nhất là mùa giải này lại có ông trùm Gia Thế nên tiền đồ của Hưng Hân trôi về đâu còn chưa biết kìa.

Còn những công hội khác thì đều có chỗ dựa là các chiến đội đang vững chân trong Liên minh Chuyên nghiệp, họ có thể cho hai người kia nhiều đãi ngộ, Hưng Hân có cửa đâu mà so. Thậm chí ngay cả Gia Thế lúc này cũng còn có tiếng nói hơn Hưng Hân, sự tự tin của bọn họ càng dễ khiến người ta tin tưởng hơn.

Nhưng cuối cùng Diệp Tu cũng thành công kết bạn, chỉ là sau khi nhắn qua cả buổi mới được đáp lại: “Đang trong event…”

Diệp Tu sửng sốt.

“Event Noel à?” Diệp Tu lại hỏi.

“Ừ!” Đối phương nhanh chóng trả lời.

“Bọn nó vẫn chưa hết ba lượt à!” Đang châu đầu qua hóng, Ngụy Sâm hú lên kinh ngạc. Thành tích 30 đôi vớ hóa ra chưa phải là kết quả cuối cùng, chỉ mới của hai lượt mà thôi. Vậy nếu tính bình quân theo hai lần trước thì sau khi xong vòng ba, bọn họ có thể hốt được tầm 45 đôi lận.

Trên 40 đôi cũng chính là tiêu chuẩn mà Diệp Tu đoán trình độ chuyên nghiệp sẽ đạt được. Hắn vốn nghĩ hai người chơi này chưa đủ trình nhưng ai dè lại vượt chuẩn, chẳng lẽ là tuyển thủ nhà ai thật hả?

Diệp Tu cũng không nôn nóng chạy đi hỏi, dù sao đối phương hiện giờ cũng đang mải event. Hắn chỉ kiên nhẫn ngồi chờ, còn chuyện khi nào thì kết thúc quá đơn giản, vì xong lượt này dù thế nào đi nữa thì hai người cũng không thể không hốt được đôi nào? Thế nên chỉ cần chờ số liệu của tiểu đội này cập nhật chính là lúc họ xong event rồi.

Diệp Tu cũng không phải đợi lâu, thứ hạng trên bảng bình quân của tiểu đội hai người quả nhiên tăng vù vù.

46 đôi!

Thành tích cuối cùng của tổ đội hai người Há Dám Phản Kháng và Ai Không Cúi Đầu quả thật biến thái.

Diệp Tu và Bánh Bao vớ bẫm 51 đôi đó là vì vòng đầu hack luck hốt luôn trọn combo. Chứ mà án theo biểu hiện ở vòng hai và vòng ba của họ, sau ba lượt cũng chỉ tầm 45 đôi mà thôi.

Nên Há Dám Phản Kháng và Ai Không Cúi Đầu tuy nhìn thì thấy thua Diệp Tu và Bánh Bao một bậc, nhưng sức cạnh tranh lại không hề kém cạnh hai người chút nào.

“Chuyên nghiệp à?” Sau khi thấy hai người kết thúc event, Diệp Tu lập tức gửi tin qua. Nếu là tuyển thủ thật thì khỏi lãng phí thời gian.

“No.” Tin đáp trả của đối phương chừa lại một tia hy vọng cho Diệp Tu. Chỉ là hắn cũng biết rõ quất được một thành tích như vậy hiện giờ chắc chắn đã được rất nhiều công hội câu lạc bộ chú ý. Săn nhân tài trong game vốn là một trong các nhiệm vụ chính của các công hội câu lac bộ. Nên nếu giờ mà không biết đường mò đi hỏi thì rõ là thất trách rồi còn gì. Diệp Tu đoán lúc này hai người đang chìm lỉm trong biển tin nhắn rồi, tin đáp không thể không lời ít ý nhiều.

“Chắc đang nhiều việc nhỉ?” Diệp Tu hỏi đầy thấu hiểu.

“Ừ.” Đối phương vẫn đáp lại nhạt như nước ốc.

Diệp Tu không muốn mất thời gian bèn đi thẳng vô chuyện chính luôn: “Trình mấy người cao thế chắc giờ đều được các chiến đội lớn nhòm ngó rồi nhỉ, thế nào, hai người có ý gì không?”

“Đang suy nghĩ.” Câu trả lời vẫn đơn giản như cũ.

“Ha ha, thế có nghĩ tới những chuyện mang tính khiêu chiến một chút không?” Diệp Tu hỏi.

“Là thi đấu vòng khiêu chiến ấy hả?” Đối phương hỏi ngược. Qua đây có thể thấy hai người này cũng không phải tự kỷ làm thế ngoại cao nhân như Mạc Phàm mà khá am hiểu về Vinh Quang. Đối phương biết rõ chiến đội Hưng Hân của Quân Mạc Tiếu đang đấu vòng khiêu chiến, cũng hiểu được ám chỉ trong lời nói của Diệp Tu.

“Thế nào, có hứng thú không?” Diệp Tu hỏi tiếp.

“Ha ha, không có.” Đối phương quăng về nguyên cây đinh.

“Thật ra tham gia thi đấu khiêu chiến coi như khởi động làm nóng người, rồi mới tiến vào Liên minh đánh chuyên nghiệp là một bước đi quá đúng đắn luôn…!” Diệp Tu không hề giận dỗi gì khi đạp trúng đinh, mà chỉ tiếp tục giảng giải, nói lên sự thật.

“Cần thiết ư?” Đối phương đáp lại.

“Hai người tự tin thật đấy!” Diệp Tu nói.

“Tất nhiên.” Đối phương trả lời.

Diệp Tu ngó qua Ngụy Sâm và Trần Quả đang châu đầu hai bên trái phái, bày ra dáng vẻ tiếc nuối.

Tuy rằng không trao đổi nhiều lắm, nội dung cũng đơn giản nhưng Diệp Tu đã nắm được tình hình. Đối phương rất am hiểu Vinh Quang, tuy chẳng tỏ rõ mục đích nhưng Diệp Tu cũng đã biết được thái độ của đối phương. Bọn họ vừa ôm mộng vào giới chuyên nghiệp vừa tràn đầy tự tin trước năng lực của mình. Hưng Hân chẳng mấy hấp dẫn đối với những người như vậy.

Hiện giờ Hưng Hân không có địa vị gì, lương lậu thì bèo bọt, ngoại trừ câu được Ngụy Sâm và Ngũ Thần, còn lại đều là những thành viên lăn lộn từ đầu với Hưng Hân, mọi người cùng luyện tập và chuẩn bị để trở thành tuyển thủ và chiến đội chuyên nghiệp. Mà hai người kia, bất kể là tự tin hay tự phụ thì đều đã ôm tâm tình không khác gì những tuyển thủ chuyên nghiệp. Có lẽ hai người họ vẫn còn có thể tiến bộ và trưởng thành hơn, nhưng giờ khắc này, họ đã cảm thấy mình đủ lông đủ cánh lắm rồi.

Mà tuyển thủ đủ lông đủ cánh tất nhiên sẽ lựa chọn những chiến đội hoàn thiện. Một chiến đội còn đang trong giai đoạn khởi động như Hưng Hân không nằm trong phạm vi suy tính của họ. Đó là nguyên nhân nhiều tuyển thủ không chọn gia nhập Hưng Hân, ngoại trừ vài lý do đặc biệt. Nhưng Diệp Tu lại không tìm được điểm đặc biệt nào để mời mọc hai người trước mặt này. Bảo tham gia thi đấu khiêu chiến để làm nóng và thích ứng quá gượng gạo, bị người ta cho out ngay trong một nốt nhạc.

“Hai đứa này chảnh tró quá bây!” Ngụy Sâm cảm thán.

Không chỉ mình Ngụy Sâm nghĩ vậy, các công hội câu lạc bộ bắt chuyện với hai người này đều cảm thấy cả hai quá tự tin và kiêu ngạo. Nhưng thân mang nhiệm vụ, mọi người cũng không thể vì tư thù cá nhân mà tự tiện quyết định. Một mặt bàn bạc tra xét tình huống đối phương, mặt khác lại báo tin về câu lạc bộ. Tuy công hội có nhiệm vụ tìm kiếm tài năng, nhưng nhận người hay không thì đách thuộc quyền hạn của họ. Chuyện này chẳng hề đơn giản như thêm người vào công hội.

Mỗi câu lạc bộ vừa nhận được tin đều lập tức vời chuyên gia đến họp hành. Tất nhiên không thể chỉ dựa vào một event mà kết luận thực lực cả hai rồi bung lụa luôn được, khi cuộc họp chính thức diễn ra, câu lạc bộ sẽ hỏi những thông tin cơ bản như tên họ, tuổi tác vân vân. Tiếp đó sẽ yêu cầu vài video thực chiến, không có thì thẳng tiến đấu trường đánh đấm vài ván là xong.

Tóm lại giờ cứ thăm dò tiêu chuẩn của đối phương trước, rồi mới lên kế hoạch sau. Đừng tưởng Diệp Tu vừa mở miệng lại hỏi thẳng người ta có hứng thú với khiêu chiên không mà bở, lỡ người ta đáp có thật, Diệp Tu cũng sẽ hỏi thăm những thông tin mình cần. Đắng là Hưng Hân không thể đi đến bước này.

Diệp Tu không làm tiếp được, vậy mà lại có người cúc cung dâng lên tận miệng.

Lâu Quan Ninh.

Sếp lớn kiêm đội trưởng của chiến đội Nghĩa Trảm mang theo video thực chiến của hai người kia, mời Diệp Tu coi và bình loạn chung.

“Được chứ!” Diệp Tu không từ chối. Tuy bọn họ đã bị loại từ vòng gửi xe, nhưng Diệp Tu vẫn tò mò về hai người này, muốn xem thử trình độ ra sao.

Video là dạng tập tin được mở bằng hệ thống ghi hình của Vinh Quang, bỏ vào kết nối tập tin, hình ảnh xuất hiện cuộc chiến 1 chọi 1, hai nhân vật trên sân chính là Há Dám Phản Kháng và Ai Không Cúi Đầu. Hai nhân vật đều mặc bộ áo khoác và mũ phớt khá phổ biến, đây chắc chắn là chịu ảnh hưởng từ Chu Trạch Khải. Bộ áo khoác dài màu xám cùng chiếc mũ phớt màu đen của Nhất Súng Xuyên Mây đã trở thành trang bị đặc trưng của thiện xạ. Dường như mọi người cảm thấy nếu mặc trang bị giống thế, mình cũng có thể ung dung lãng tử như Nhất Súng Xuyên Mây của Chu Trạch Khải vậy. Về sau người cosplay theo quá nhiều, mọi người mới thay đổi chút màu sắc trang phục.

Trận chiến nhanh chóng bắt đầu. Hai người đánh đấm căng thẳng, đến hoa cả mắt, Trần Quả ngồi cạnh nhìn ngu cả người. Nhưng Diệp Tu chỉ xem một chút đã quay đầu liếc Ngụy Sâm, Ngụy Sâm lập tức bĩu môi mắng: “Điêu vãi!”

“Ừ.” Diệp Tu gật đầu, “Hai người họ phối hợp với nhau.”

“Hả?” Trần Quả tỉnh táo lại.

“Không phải đấu thật.” Diệp Tu vừa nói vừa nhìn kỹ lại, “Có điều không phải lừa gạt gì đâu, cả hai chỉ muốn thể hiện các thao tác và kỹ thuật của mình thôi.”

“Trình độ cũng được đấy.” Ngụy Sâm nói. Kỹ thuật và thao tác trong video có trình độ rất cao, nhưng nếu đã cố ý muốn phô diễn thì trước đó, cả hai chắc chắn phải luyện tập đầy đủ, bằng không sao có thể trùng hợp mà show hàng hoàn mỹ như vậy. Ngụy Sâm đánh giá tém tém lại cũng vì suy xét điều này.

“Ừ.” Diệp Tu gật gù đồng ý. Lâu Quan Ninh cũng gửi tin sang: “Có tập luyện trước đúng không?”

“Đúng rồi!” Diệp Tu đáp.

“Tui nói mà!” Lúc đầu Lâu Quan Ninh cũng bị choáng ngợp như Trần Quả, nhưng với trình độ cao, gã nhanh chóng nhìn ra đây là diễn.

“Còn nữa này.” Lâu Quan Ninh lập tức gửi thứ khác sang, không phải video của hệ thống thu hình trong game nữa, mà là video bên ngoài, loại này hơn phân nửa có chỉnh sửa lại rồi.

Quả nhiên, trận thực chiến trong video này được chỉnh sửa cắt ghép, cả hai không còn biểu diễn, không phải đối thủ nữa. Mà là những cảnh chiến đấu kề vai sát cánh của hai người được cắt ghép từ nhiều trận đấu. Có 2 vs 2, 2 vs 3, 2 vs 4, cả 2 vs 5. Trình độ của người chơi thường thật sự không thể làm khó nổi hai người, cho nên những pha ghi hình lại này không nhắc đến thắng thua, chỉ là những màn biểu diễn hăng say của cả hai.

“Hai người này phối hợp tốt quá!” Trần Quả vừa xem xong đã lập tức thốt ra.

Nguyên lai ái tình chỉ là thứ lãng du không cần bận tâm quá nhiều...
Yêu hay không chẳng cần tỉnh trí tuệ thông mà là có hay không nguyện ý...




To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
devil_kiss vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 02-08-2017, 08:28 AM   #910
Default

Chương 903: Ông anh hết thời lâu rồi.


Edit: Kha | Beta: Tiếu


Toàn Chức Cao Thủ
Vừa dứt lời, Trần Quả lập tức hối hận. Theo kinh nghiệm xương máu đầy đau thương, cứ hễ cô khen cái gì có liên quan đến Vinh Quang là y như rằng Diệp Tu cũng sẽ chơi phũ, giúp cô nhận ra mình thiếu hiểu biết tới nhường nào. Lần này cô vừa buột miệng khen không suy nghĩ xong liền ngộ ra bèn dè dặt nhìn sang Diệp Tu.

Thế nhưng lần này Diệp Tu không “giúp” cô ngay, hắn chỉ gật đầu bảo: “Đúng là rất xuất sắc.”

“Ừ.” Ngụy Sâm cũng khen ngợi, “Có tài đấy.”

“Mầm ngon thế này, không muốn bỏ qua tí nào!” Diệp Tu vừa cảm thán vừa nhanh tay tìm kiếm hai người trong danh sách bạn tốt.

“Sau khi suy nghĩ và lựa chọn cẩn thận rồi, có hứng thú với Hưng Hân tụi tui chưa?” Diệp Tu gửi tin sang.

Video đã chứng thực trình độ của cả hai. Tuyển thủ có thực lực như vậy sẽ càng có lý do tránh xa Hưng Hân, nhưng cũng chính thực lực này khiến Diệp Tu ôm ý định thử thêm lần nữa.

“Vẫn không có.” Hai người này rõ ràng đang ở cạnh nhau, gửi cho một cũng giống như gửi cho cả hai, nhìn tin nhắn của Diệp Tu mà đều thấy cạn lời. Cứ tưởng câu “có gì cần thì liên hệ sau” trước đó chỉ là mấy lời xã giao thôi chứ? Bây giờ Diệp Tu hỏi thế lại thấy như đó chính là lời nhắc nhở thật sự vậy.

Trái ngược với thái độ bất chấp của Diệp Tu, các câu lạc bộ xem video check trình độ xong, lập tức coi trọng nhưng cũng dè dặt hơn.

Coi trọng vì cả hai là những tuyển thủ đáng để lôi kéo, còn dè dặt, tất nhiên là vì biết ưu điểm của cả hai sẽ thu hút nhiều đối thủ cạnh tranh. Thế phải làm gì để nhấn mạnh ưu thế nhà mình để dụ dỗ người ta đây?

Các bí kíp ém hòm lập tức được bung ra.

Đến cả chiến đội Luân Hồi còn lấy tuyển thủ và nhân vật thiện xạ tốt nhất ra chào hàng cơ mà, mau đến chiến đội bọn này, bảo đảm thực lực của cả hai sẽ lên như diều gặp gió luôn. Đồng thời chắp tay khấn đừng có ai để ý tới chuyện bọn họ đã có thiện xạ xuất sắc nhất rồi, hai thiện xạ này vào đội chỉ để làm nền.

Hứa hẹn tương lai, hứa hẹn địa vị, tất nhiên cũng không thiếu tiền tài.

Tất cả câu lạc bộ đều tốt khoe xấu che, nhưng thật ra những khuyết điểm cần giấu diếm đã bị các câu lạc bộ khác lấy làm đá kê chân cho người ta rồi.

Đội mạnh thì bảo đến đội yếu là không có đất dụng võ, lãng phí tài năng; đội yếu lại khuyên đừng sang đội mạnh mà cạnh tranh khốc liệt lại chưa biết kết quả thế nào, chi bằng đến thẳng đội tụi tui làm chủ lực luôn đi.

Tóm lại giữa những lời mời mọc, ưu thế khi tham gia vòng khiêu chiến và lăn lộn cùng chiến đội mà Diệp Tu đưa ra trở nên hết sức bé nhỏ.

Hai kẻ được các chiến đội lớn tranh giành sẽ không quan tâm đến chút éc này, cứ nhìn những câu trả lời viết nhiều sợ mỏi tay trước đó là biết. Nếu Diệp Tu còn chơi trò cù nhây, dám chừng cả hai chẳng thèm khách sáo nữa, block mọe hắn luôn cho đời thanh tịnh rồi.

“Tiếc quá.” Lúc nói câu này, Diệp Tu còn tiếc đứt ruột hơn trước. Bởi hắn biết rõ Hưng Hân đã bỏ lỡ hai hạt giống tốt thế nào.

Bên cạnh đó, Lâu Quan Ninh vẫn không ngừng nhắn tin tới, chia sẻ thông tin cho Diệp Tu đầy tin tưởng, mong Diệp Tu bày mưu cho gã.

Thằng này, chẳng lẽ quên mất đám Diệp Tu cũng là chiến đội và đang mong chờ tuyển thủ xịn sao?

Gã hiểu chứ, đồng thời cũng biết hai tuyển thủ nọ sẽ không hạ mình đi đấu khiêu chiến, lại còn tham gia vào đội tép riu như Hưng Hân.

Từ những video chiến đấu hoàn mỹ được chuẩn bị từ trước, đến kịch bản từ một kẻ vô danh chợt nổi như cồn sau khi trổ hết tài nghệ trong event Noel.

Ai hiểu chuyện đều biết rõ. Hai người “bị” phát hiện không phải tình cờ gì. Dù hôm nay không xuất hiện, sau này họ cũng sẽ đột nhiên tỏa sáng trước mặt mọi người, đây vốn chính là mưu kế của họ. Bọn họ đã tự nâng bi mình theo kế hoạch một cách hoàn hảo. Từ đây có thể thấy rõ dã tâm của cả hai, bọn họ mong mình có thể gặt hái được thành quả như mong đợi, chiếm thế chủ động trong việc đàm phán.

“Móa, Yên Vũ lại nâng giá, bọn chúng thiếu người lắm hả?” Lâu Quan Ninh than thở với Diệp Tu. Chiến đội Nghĩa Trảm mới gia nhập Liên minh, thực lực yếu kém, chiến tích thấp tè, chẳng có gì ngoài điều kiện nên muốn dụ dỗ thì chỉ có thể đập tiền thôi.

Tiếc rằng bọn họ gặp phải đối thủ rồi, chiến đội Yên Vũ luôn ổn định nhưng cứ bị out vào thời khắc quan trọng nhất hiện cũng đang bám chặt hai người này. Diệp Tu không rõ Lâu Quan Ninh làm sao biết được Yên Vũ ra giá thế nào, cũng không hóng hớt gì. Có điều Lâu Quan Ninh vẫn không không đủ sức đấu lại một đối thủ cạnh tranh như Yên Vũ.

Đập tiền cũng phải có giới hạn. Dù cả hai thu hút đến mấy cũng không thay đổi được sự thật đều chỉ là người mới. Thành rồng hay rắn, không ai chắc chắn 100% được. Chuyện đầu tư cho người mới vốn đầy rủi ro. Sau mấy đợt nâng giá liên tục, Lâu Quan Ninh rốt cuộc khựng tay trước vụ đầu tư này.

Dù thành tích của chiến đội Nghĩa Trảm có không tốt, họ cũng đã sống qua những ngày đầu gian nan nhất. Tuy cả đội còn đang đứng ở ngưỡng cửa bị loại, nhưng thời điểm lên voi nhiều hơn, Lâu Quan Ninh càng tự tin mình có thể giữ vững được vị trí. Giờ gã cũng không cần đun đúc chiến đội lắm. Tăng hạng từ 16 ,17 lên 14, 15, hoặc thậm chí 11, 12 thì có gì khác nhau? Ngoại trừ tiến được vào vòng tứ kết, còn lại với Lâu Quan Ninh chỉ là mây bay. Gã không tin chỉ dựa vào hai cao thủ mới toanh này mà có thể xoay ngược tình thế đến mức lọt luôn vào vòng tứ kết.

Nên sau khi hai kẻ không còn đáng chú ý trong mắt gã được nâng giá liên tục, Lâu Quan Ninh quyết định giơ tay rút lui thôi. Trong những lúc quan trọng như vậy, gã cần lời khuyên từ đại thần.

“Ừ.” Diệp Tu đáp.

“Hở?” Lâu Quan Ninh khó hiểu.

“Ông nói có lý đấy.” Diệp Tu nói.

“Thế ông anh có muốn bổ sung gì không?” Lâu Quan Ninh hỏi.

“Dã tâm của hai đứa kia quá cao, không phải chỉ một thứ là có thể thỏa mãn được khát vọng của chúng. Chúng muốn địa vị, tương lai, và cả những đãi ngộ xa xỉ. Ông dụ bằng đãi ngộ thôi không đủ. Nếu bàn về địa vị, ông vừa là chủ vừa là tuyển thủ, tiếng nói của ông luôn lớn nhất trong đội rồi. Còn tương lai thì… vẫn chưa nhìn ra được tương lai xán lạn gì cho Nghĩa Trảm đâu nhỉ?” Diệp Tu “nghe lời” bổ sung nguyên một tràng.

“Thôi đủ rồi. . .” Lâu Quan Ninh nghe Diệp Tu nhận xét thấu triệt xong, bèn buông luôn dự định ban đầu. Gã có thể lay động hai người bằng một cái giá trên trời, nhưng dùng tiền tài để lấp đầy dục vọng của hai người, chi phí nhất định sẽ rất khủng khiếp. Lâu Quan Ninh có đủ điều kiện, cũng không có thói quen tiêu tiền như rác đến mức vậy.

Trái lại Diệp Tu vẫn bám dính không tha, cứ như thể không ai block hắn sẽ không từ bỏ.

“Vào team tui, quyết phấn đấu từ hai bàn tay trắng, bơi ngược dòng quẩy tung tất cả con thác dữ, chuyện này chỉ mới nghe mà đã sục sôi tinh thần rồi đúng không?” Diệp Tu hô hào.

“Đại thần, tỉnh lại đi! Ông anh hết thời lâu rồi.” Bên này dường như bị trò cù nhây của Diệp Tu chọc tức, gõ hẳn một câu dài châm chọc chứ không hững hờ cho qua như trước nữa. Nhưng đây là tiếng lòng của họ. Diệp Tu kỳ kèo chưa khiến họ block thẳng mặt Quân Mạc Tiếu, chỉ buộc họ nói ra sự thật không thèm kiêng nể.

“Ha ha, còn sớm lắm!” Diệp Tu vẫn thong thả đáp trả câu chế giễu nọ.

“Thế à? Vậy ông chứng minh cho tụi này xem đi.” Thẳng thắn cả rồi, không giả nai tiếp, hai người cũng không khách sao chi hết.

“Chẳng lẽ hai người không muốn trở thành một nhân tố chứng kiến kỳ tích này à?” Diệp Tu hỏi.

“Tụi tui sẽ chống mắt lên chờ.”

“Tiếc thật đấy.” Diệp Tu than thở.

“A…?”

“Hai người đã bỏ qua cơ hội lưu danh sử sách Vinh Quang rồi.” Diệp Tu nói tiếp.

“Ha ha, tụi này sớm hay muộn cũng làm được điều đó thôi.”

“Ha ha, còn tui đã sớm làm được điều đó rồi.”

Chỉ khác vài chữ, đẳng cấp lại khác xa hoàn toàn.

“Nói hay lắm!” Trần Quả ngồi cạnh đập bàn hô to. Khi Diệp Tu bị người ta chế giễu, cô đã thấy tức lắm rồi. Bực hơn là Diệp Tu lại cứ ngấm ngầm chịu đựng mấy lời gạch đá thế này. Nhưng sau khi xác nhận không thể trò chuyện hòa bình, Diệp Tu lập tức phản dame. Kiểu trở mặt nhanh như lật sách này, Trần Quả thích!

“Lẽ ra nên làm vậy từ sớm!” Trần Quả cảm thấy Diệp Tu nên phản công ngay từ đầu, bị chế giễu mà còn phải mời người ta cùng chứng kiến kì tích quả thật rất dư hơi.

“Aiz, không mời được rồi.” Diệp Tu lại thở dài.

“Nhưng ít ra tụi nó bị cậu chọc tức rồi.” Trần Quả nói.

“Tui đang tiếc cho họ!” Diệp Tu nói, “Đợi Hưng Hân của tụi mình giật cúp, chắc tụi nó sẽ hối hận vì quyết định hôm nay lắm.”

“Cậu… nói thật đó à?” Trần Quả hỏi.

“Thật mà.” Diệp Tu nói.

“Thôi được rồi, tiếc thật đấy.” Trần Quả nói.

“Chị nói thật đó à?”

“Thật cái đầu cậu ấy! Cày event tiếp nào, đừng nói nhảm nữa!” Trần Quả quát.

Acc chính đã xài hết ba lượt, nhưng không phải còn có rất nhiều clone sao? Hoạt động cướp vớ này tất nhiên không ngại nhiều. Mọi người đổi tài khoản, bắt đầu sự kiện “cổ động Noel” lần nữa.

“Hai đứa kia đừng hòng vào được Hưng Hân của tụi mình!” Trần Quả vừa bảo “đừng nói nhảm” xong, giờ lại tức giận càm ràm.

“Thôi đi ba, người ta có muốn vào đách đâu?” Diệp Tu nói.

“Chú mày im cho chị!” Trần Quả hét.

Nguyên lai ái tình chỉ là thứ lãng du không cần bận tâm quá nhiều...
Yêu hay không chẳng cần tỉnh trí tuệ thông mà là có hay không nguyện ý...




To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
devil_kiss vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 01:00 PM. Theo múi giờ GMT +8.