Trả lời
Ðiều Chỉnh
Unread 12-07-2016, 07:36 PM   #61
Default

Chương 59: Chọn một trong hai.

Bấm vào đây để xem nội dung.


Cho đến lúc tiếng bước chân của Tào Tuyết đã biến mất, Lục Dương mới xoay người lại, hắn bất đắc dĩ thở dài, dang hai tay ra rồi nói với Uông Cần Cần.

- Bạn học! Cô nhìn đi, bạn gái của tôi đã hiểu nhầm mất rồi.

- Thật xin lỗi.

Uông Cần Cần cắn cắn đôi môi đỏ mọng, cô bé miễn cưỡng nói ra ba chữ này.

Nhưng Lục Dương vẫn không mềm lòng khi nghe cô xin lỗi, hắn nói tiếp.

- Sau này chúng ta nên duy trì khoảng cách đi! Tôi không muốn bị cô ấy hiểu nhầm nữa!

Uông Cần Cần ngạc nhiên nhìn Lục Dương.

Cô đã theo đuổi Lục Dương mấy tháng rồi, cô nghĩ cô đã thể hiện rõ ràng rồi, mặc dù không nói ra, nhưng tin chắc Lục Dương sẽ hiểu được ý cô, vậy mà hắn ta lại từ chối?

Cho đến lúc này, toàn là cô từ chối người khác, chưa từng có ai từ chối cô đâu?

Bỗng nhiên Uông Cần Cần cảm thấy rất uất ức, đôi mắt cô đỏ hồng lên, nước mắt đảo quanh như muốn rơi xuống.

Lúc này, có lẽ Lục Dương nên bước lên an ủi cô một chút, dù sao người ta cũng là một cô gái thích mình, hơn nữa nước mắt của cô còn khiến người khác đau lòng như vậy.

Nhưng lúc này, Lục Dương biết rõ bản thân hắn không thể mềm lòng được, nếu không sau này sẽ rất phiền phức, vậy nên hắn chỉ có thể nói một câu.

- Thật xin lỗi.

Đã nói đến nước này, Uông Cần Cần cũng không còn mặt mũi để ở lại đây nữa, cô bụm chiếc miệng nhỏ để ngăn tiếng nấc, sau đó mở cửa chạy ra ngoài.

Lục Dương cảm thấy bản thân mình thật vô tội, vốn hắn không muốn làm tổn thương đến ai, không ngờ hôm nay lại làm tổn thương hai cô gái thích hắn.

Thở dài một hơi, Lục Dương lấy điện thoại ra gọi cho Tào Tuyết, mong có thể giải thích rõ được với cô, vừa từ chối Uông Cần Cần xong, hắn không thể làm mất Tào Tuyết được.

Điện thoại vừa kết nối, đã bị ngắt.

Lục Dương lại tiếp tục gọi lại, lần này điện thoại vừa kêu lên cũng bị ngắt.

Lục Dương tiếp tục...

Mỗi lần chuông vừa kêu lên, điện thoại liền bị ngắt, nhưng Tào Tuyết vẫn không tắt nguồn, vì vậy Lục Dương cười cười ngồi xuống bàn máy tính, vừa xem tin tức trên internet, vừa điện thoại cho Tào Tuyết. TENO =.=

Ở kiếp trước, sau khi Lục Dương chia tay bạn gái, cô ấy đã từng hỏi lại hắn, vì sao mỗi lần hắn gọi điện thoại, chỉ gọi được vài ba lần mà không kiên trì tiếp?

Lúc đó Lục Dương cảm thấy mình thật oan uổng, liền nói.

- Mỗi lần gọi thì cô toàn ngắt điện thoại không chịu nghe, tôi còn gọi đến làm gì?

Sau đó bạn gái của hắn chỉ cười lạnh và nói.

- Tôi đang tức giận, tất nhiên không nghe điện thoại của anh, nhưng đây là anh sai, anh phải gọi điện đến khi tôi nghe máy mới thôi chứ, nếu tôi không muốn nghe điện thoại của anh, sao tôi không tắt nguồn luôn đi?

Vì vậy, lúc gặp lại tình huống này, Lục Dương cảm thấy rất thú vị, hắn muốn xem thử bạn gái kiếp trước của hắn nói có đúng không, cuối cùng thì Tào Tuyết có nhận điện thoại hay không?

Kết quả, gọi đi gọi lại mất hơn nửa tiếng đồng hồ, Tào Tuyết cũng ngồi nửa tiếng ngắt cuộc gọi của Lục Dương, hắn không biết mình đã gọi bao nhiêu cuộc nữa, cuối cùng, sau hai lần đổ chuông thì Tào Tuyết cũng nhận điện thoại.

Vậy nên, Lục Dương cười.

- Anh cười cái gì?

Tào Tuyết ở đầu dây bên kia tức giận hỏi. Hinary.

- Anh cười vì em đã hết giận!

Lục Dương không biết xấu hổ mà bị đặt.

- Ai nói là em hết giận? Không có cửa đó đâu!

Giọng nói của Tào Tuyết vẫn rất tức giận.

Lục Dương liền nói.

- Không có cửa thì em đã không nhận điện thoại của anh.

Sau đó Tào Tuyết nói.

- Vậy em cúp máy!

- Đừng... Đừng... Anh xin lỗi em, không được sao?

Lục Dương tranh thủ thời gian nói câu xin lỗi.

___


Sau một lúc, vừa dỗ dành vừa nói lung tung, cơn tức của Tào Tuyết cũng tiêu tan, coi như đã tha cho Lục Dương.

Dù sao hôm nay cũng không phải là bắt gian tại giường, cô tức giận như vậy, là vì quá quan tâm Lục Dương thôi, bây giờ Lục Dương dỗ dành nịnh nọt cô, tất nhiên cơn tức sẽ tan thành mây khói.

Hai người đã làm hòa, vậy nên tối hôm đó Lục Dương làm một bữa tiệc nhỏ trong phòng trọ, gọi Tào Tuyết đến cùng thưởng thức.

Sau khi ăn xong, tất nhiên sẽ có phần vận động khiến người ta xấu hổ, loại chuyện này, đối với bất kì đôi tình nhân nào, khi đã nếm qua ngon ngọt, thì sẽ muốn ở mọi lúc mọi nơi, Tào Tuyết vốn là cô gái ngây thơ, nhưng cô đã bị Lục Dương dạy hư mất rồi, từ lúc khai giảng đến nay, số lần cô ngủ lại phòng Lục Dương ngày càng nhiều hơn.

Trong phòng ngủ của Tào Tuyết cũng đã có người nói cô là phản đồ của cả phòng.

Thật ra, Lục Dương dụ dỗ được Tào Tuyết không chỉ nhờ công phu lên giường được. Mỗi lần cô đến, Lục Dương sẽ nấu rất nhiều món ăn ngon đãi cô, Tào Tuyết muốn ăn món gì thì hắn sẽ làm món đó, tốt hơn rất nhiều so với căn tin trường.


Thức ăn ngon, đối với cô gái nào cũng là một loại hấp dẫn quá lớn.

Lại nói, không biết có phải Lục Dương nấu thức ăn tốt hay không, mà từ sau khi ăn cơm ở nhà hắn, Tào Tuyết ngày càng xinh đẹp, xinh hơn rất nhiều so với lúc vừa quen nhau.

Không chỉ có làn da nõn nà trắng mịn, mà dáng người càng thêm quyến rũ gợi cảm, ngay cả ngọc trai cũng không sánh bằng.

________


Nửa tháng sau, Uông Cần cần không còn tìm Lục Dương nữa, dù ở lớp học có vô tình gặp phải, cô cũng chỉ hơi gật đầu chào hỏi chứ không nói câu nào.


Lúc đầu, Lục Dương còn cảm thấy xấu hổ, nhưng sau một thời gian ngắn, hắn đã không còn cảm thấy gì nữa.


Vừa lúc này, ca khúc "Cánh vô hình" mà Lục Dương đã gửi cho công ty âm nhạc cũng đã có hồi âm, bài hát đã được ghi âm ra, đây chính là ca khúc đơn đầu tiên được ra đĩa, ca sĩ thể hiện chính là Kỷ Như Cảnh đang nổi tiếng trong hai năm gần đây.

Công ty âm nhạc gửi qua bưu điện đến cho hắn một đĩa nhạc chứa bài hát.

Sau khi Lục Dương mở ra nghe, lại so sánh với nguyên bản, mặc dù không giống nhau, nhưng nghe vẫn êm tai.

Êm tai là được rồi!

Đối với Lục Dương mà nói, chỉ cần ca sĩ không phá hư ca khúc của hắn, thì với chất lượng bài hát này, muốn làm nên tên tuổi cũng không có vấn đề gì khó, đợi đến lúc ca khúc này nổi lên, có lẽ giá những ca khúc kia của hắn cũng tăng theo.

Đây mới là ý muốn của Lục Dương.

Nhưng mà, lúc này bài hát vẫn còn thu âm trên đĩa EP. không thể phát hành qua internet được, muốn nổi danh thì còn phải chờ một thời gian nữa.

___


Lại là thứ tư hàng tuần.

Hôm nay tiếp tục đến phiên Từ Hiểu Mạn đi lấy thư tín trong hòm thư.

Cô lại một lần nữa nhìn thấy phong thư dày cộm khác thường kia ở bên trong.

Nhưng mà, khiến cho Từ Hiểu Mạn ngạc nhiên là, mặc dù phong thư này dày, nhưng vẫn kém xa phong thư lần trước mà cô cầm.

Liếc nhìn người nhận bên trên phong thư, quả nhiên vẫn là bạn học Lục Dương kia.

Nói thật lòng, từ lúc biết được người luôn trầm mặc trong lớp như Lục Dương được xuất bản sách bên Đài Loan, Từ Hiểu Mạn giống như Uông Cần Cần vậy, rất tò mò đối với Lục Dương.

Nhưng khác với Uông Cần Cần, cô không chạy đi theo đuổi hắn, thân là ủy viên của lớp, Từ Hiểu Mạn vẫn có chút xấu hổ, và cô cũng biết được Lục Dương đã có bạn gái rồi.

Phong thư lần này mỏng hơn lần trước nhiều, nhưng khi cầm nó lên, cô vẫn cảm giác được bên trong là sách, trong lòng Từ Hiểu Mạn có chút nghi ngờ, chẳng lẽ Lục Dương đã tụt dốc, không viết được dài như trước đây nữa?


Muốn mở phong thư ra nhìn một chút, nhưng thân là cán bộ lớp, Từ Hiểu Mạn không làm được chuyện này, ma xui quỷ khiến, trong đầu cô không tự chủ được mà hiện lên hình dáng tò mò của Uông Cần Cần.

Vì vậy, thay vì đi phát thư cho Lục Dương, Từ Hiểu Mạn đã cầm phong thư về phòng kí túc xá.


Đèn Không Hắt Bóng
longphizx vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 17-09-2017, 11:08 PM   #62
Default

Chương 60: Đấu võ.

Bấm vào đây để xem nội dung.


Đáng tiếc, phản ứng của Uông Cần Cần lại nằm ngoài dự đoán của Từ Hiểu Mạn, cô chỉ thiếu là nhét cái phong thư kia vào tay Uông Cần Cần nữa thôi, nhưng cô ấy chỉ nhìn qua một chút, sau đó không còn chút hứng thú nào nữa, không giống như trước kia, nhìn thấy thứ gì tò mò là đôi mắt liền tỏa sáng lên.

Từ Hiểu Mạn có trăm câu hỏi nhưng không có lời giải đáp, chiều nay đi học, nghĩ lại thì nên đưa phong thư đến cho Lục Dương.

Trong phong thư này tất nhiên là cuốn sách mới "Cao thủ cô độc" và hợp đồng giữa tác giả và nhà xuất bản sách.


Nhưng không đợi đến lúc Lục Dương vui mừng khi thấy hai vật này, lúc đang trên đường đi đến lớp học vào buổi chiều, bỗng nhiên điện thoại trong túi áo Lục Dương rung lên từng đợt.

Lục Dương cầm điện thoại ra xem, là Đằng Hổ nhắn tin cho hắn.

Mở tin nhắn ra, nội dung bên trong rất ngắn gọn: "Đến chỗ tôi một chuyến, nhanh lên! Nếu không không thể thấy tôi nữa."

Lục Dương nhíu mày, không biết chỗ Đằng Hổ đã xảy ra chuyện gì rồi, sao lại là không thấy được anh ta nữa.

Trực giác nói cho hắn biết, Đằng Hổ không phải là người thích đùa, nếu đã nhắn như vậy, chắc chắn là có nguyên nhân. Ánh mắt Lục Dương đảo một vòng trên bục giảng, giáo sư đang đưa lưng để viết cái gì đó trên bảng.

Lục Dương không do dự, hôm nay hắn ngồi gần cửa sau như thường ngày, lập tức đứng dậy nhanh chóng trốn ra khỏi phòng học, bước chân vô cùng nhẹ, ngoài trừ mấy người ngồi sau hắn thì không có người nào nhìn thấy hắn đã biến mất.

Khoảng nửa giờ sau, Lục Dương đi vào căn nhà nhỏ mà Đằng Hổ thuê, bên ngoài sân đã có một chiếc xe lớn đậu sẵn, Đằng Hổ đang ngồi trên xe lăn, bạn gái của anh ta thì đang xách hai túi hành lí từ trong nhà ra.

Mới một ngày chưa gặp, Lục Dương đã phát hiện trên tay cô ấy có vài vết thương, nhưng nhìn sắc mặt cô thì không phải là cãi nhau với Đằng Hổ, khuôn mặt vẫn lãnh đạm như cũ.

- Sư huynh! Làm sao vậy?

Trong tiềm thức, Lục Dương có cảm giác hôm nay Đằng Hổ khôn đơn giản là dọn nhà đi, giống như là chạy trốn, nếu không thì sao phải vội vàng như vậy?

Thấy Lục Dương đến, Đằng Hổ khẽ cười một tiếng, móc ra hộp thuốc lá rồi rút một điếu cho hắn, sau đó anh ta cũng đốt một điếu cho mình, đây là lần đầu tiên Lục Dương thấy Đằng Hổ hút thuốc.

- A Đường là sư muội của tôi! Võ thuận không kém tôi bao nhiêu, lần này vì tôi bị thương, nên cô ấy mới đến chăm sóc, nếu không biết ai ra tay thì thôi, cũng có thể là nhiều lần tôi nói lỡ miệng, bị cô ấy nghe được, giống như vừa rồi, cô ấy đã đến gặp Hình Vinh.

Ra tay phế đi tứ chi Hình Vinh, vì vậy chúng tôi không thể không đi, nhà Hình Vinh ở chỗ này có chút thế lực, chúng tôi không chống lại được, chỉ có thể về quê cũ, may ra mới an toàn.


Đằng Hổ giải thích đơn giản nguyên nhân rời đi, sau đó dùng bàn tay đầy vết chai vỗ vỗ vào cánh tay Lục Dương, cười nói.

- Chúng ta quen biết lâu như vậy, tôi rất thích tính tình của cậu, trước khi rời đi, tôi tặng cậu một thứ, mong nó có thể giúp được cậu!

Nói xong, Đằng Hổ cầm một đĩa CD từ trên đầu gối đưa cho Lục Dương.

- Cậu có số điện thoại của tôi, đợi đến lúc về quê, nếu như tôi đổi số, sẽ báo số mới cho cậu, tôi đi rồi, có lẽ CLB võ thuật sẽ phải giải tán, cậu không cần bận tâm, sau này có lẽ sẽ gặp lại!

Đằng Hổ chia tay với Lục Dương, cảm xúc anh sa sút.

Lại nói, kiếp này học được võ công, toàn bộ là nhờ Đằng Hổ, nhưng bây giờ lại phải chia ly.

Lục Dương không ngờ rằng không chỉ có Đằng Hổ lợi hại, mà cả bạn gái anh cũng rất mạnh, có thể đánh gãy tứ chi Hinh Vinh, nhưng nhìn cô chỉ bị vài vết cào trên tay mà thôi.

- A Hổ! Phải đi.

Lục Dương còn chưa nói gì, ngoài cửa đã truyền đến giọng nói thúc giục của bạn gái Đằng Hổ.

Lục Dương cũng hiểu, bọn họ đi sớm thì càng an toàn hơn một chút, Đằng Hổ nói nhà Hình Vinh có chút thế lực, nếu bị chặn lai, thì không tốt đẹp gì.

Lập tức, Lục Dương đè xuống thiên ngôn vạn ngữ trong lòng, nặng nề vỗ bả vai Đằng Hổ nói.

- Sư huynh! Tôi tiễn anh lên xe!

Nói xong liền tự mình đẩy chiếc xe lăn của Đằng Hổ.

Đằng Hổ mỉm cười, nói.

- Được.

_________


Không lâu sau, chiếc xe đã biến mất trong tầm mắt Lục Dương.

Đằng Hổ cứ vậy mà đi.

_______


Chiều hôm đó, tin tức xã trưởng xã đoàn Hình Vinh bị một cô gái chặn đánh gãy cả tứ chi lan truyền khắp trường học, ngay cả những trường đại học bên cạnh cũng biết đến.

Trong một thời gian ngắn, xã đoàn Taekwondo của trường Đại Học Sư Phạm trở thành trò cười của mấy xã đoàn võ thuật xung quanh.

Hình Vinh đường đường là xã trưởng xã đoàn Taekwondo, bị một xã trưởng CLB Võ thuật một chiêu đánh bại thì không nói, nay lại bị một cô gái đánh gãy tứ chi, như vậy cũng làm xã trưởng xã đoàn Taekwondo đươc sao?

Tin đồn ở đây đã bay đầy trời, tất nhiên cũng có người có tin tức linh thông, bọn họ biết Đằng Hổ không đơn giản, cũng biết người đánh gãy tứ chi Hình Vinh chính là bạn gái Đằng Hổ.

Xem ra cô gái kia là đi báo thù cho Đằng Hổ.

Người nhà Hình Vinh ra mặt.

Lại là mấy người mặc đồng phục cảnh sát, những chiếc xe cảnh sát liên tục chạy ra chạy vào trường học, điều tra nguyên nhân Hình Vinh bị thương, rất nhanh Đằng Hổ và bạn gái bị tra ra.

Những chuyện này, Lục Dương đều thấy.

Người nhà họ Hình đúng là không e dè ai, hoặc nói chọc giận người nhà họ Hình đang ở trên cao, tùy tiện có thể uy hiếp tới người khác, chuyện này bị phóng đại vô cùng.

Rất nhanh, Lục Dương nghe nói người cầm đầu nhà họ Hinh là phó cục công an thành phố H.

Khó trách lần trước khi đáng CLB Võ thuật thì Hình Vinh lại kiêu ngạo như vậy.

Rốt cuộc Lục Dương đã biết rõ thế lực nhà họ Hình.

Đáng tiếc, tranh đấu với Đằng Hổ, Hình Vinh không thắng nổi.

Có lẽ ở quê thì Đằng Hổ cũng có thế lực không nhỏ, tóm lại là sau này, Lục Dương vẫn không nghe được tin Đằng Hổ bị bắt, thỉnh thoảng hắn cũng liên lạc với Đằng Hổ, anh ta cũng nói là hắn không cần phải lo lắng.

Chuyện này, giống như đã kết thúc ở đây.

CLB Võ thuật đúng như Đằng Hổ đã dự đoán, tự giải tán, sau này trên bảng thông báo của trường học có thông báo giải tán.

Xã đoàn Taekwondo lại đứng sừng sững không ngã, nhưng Lục Dương nghe nói nhân khí rất ảm đạm, thành viên cũ lần lượt rời đi, chỉ còn vài ba chục người, có lẽ không bao lâu nữa xã đoàn Taekwondo cũng tự giải tán.


Nhưng chỉ vài ngày sau, Lục Dương nghe nói có một gã du học sinh nước Hàn đến trường học, nghe nói là nữ, là đai đen bốn đoạn Taekwondo, vừa đến đã tiếp nhận chức đoàn trưởng từ Hình Vinh.

Lúc đang giải lao giữa giờ, Lục Dương nghe được tin tức đó, hắn sửng sốt một lúc lâu, trong lòng tự nói, hóa ra là như vậy...

Lúc còn học Đại Học trước khi sống lại, Lục Dương là người luôn đắm chìm trong thế giới tiểu thuyết, hắn không nghe nói đến CLB Võ thuật, cũng không nghe chuyện Đằng Hổ và Hình Vinh, nhưng lại nghe nói đến chuyện một cô gái Taekwondo Hàn Quốc đánh bại ba xã đoàn võ thuật lớn của trường học.

Lúc đó, chuyện này đã chấn động một thời trong cả mấy trường Đại Học xung quanh.


Đèn Không Hắt Bóng
longphizx vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 17-09-2017, 11:09 PM   #63
Default

Chương 61: Mua nhà
.


Bấm vào đây để xem nội dung.


Trước khi rời đi, Đằng Hổ có tặng cho Lục Dương một chiếc đĩa CD, nội dung bên trong chính là cảnh anh ta, bạn gái và một vài anh em đang luận bàn.

Những người này chủ yếu đều dùng Bát Cực Quyền, ngẫu nhiên còn xuất hiện vài chiêu thức khác, khiến cho Lục Dương có cơ hội đầu tiên chiêm ngưỡng trận đấu Bát Cực Quyền.

Ở đoạn video cuối cùng, là ít hình ảnh Đằng Hổ tự mình tập luyện Bát Cực Quyền, có tất cả mọi chiêu thức tu luyện.

Có lẽ, Đằng Hổ thấy Lục Dương luôn muốn học Bát Cực Quyền. nên trước khi đi tặng hắn chiếc đĩa này!

Không thể không nói, nội dung bên trong chiếc đĩa CD này rất hấp dẫn Lục Dương, sau khi viết xong bản thảo, mấy ngày liền Lục Dương đều không nhịn được mà mở CD xem đi xem lại nhiều lần.

Xế chiều thứ bảy này, cô gái xã trưởng Hàn Quốc kiêu chiến xã đoàn Tản Đà, xã đoàn Thái Quyền và xã trưởng xã đoàn Karate lên lôi đài chiến đấu, Lục Dương cũng đi xem.

Nữ bạo long kia đúng là giỏi, không chỉ sử dụng nhuần nhuyễn thối pháp, mà ngay cả những đòn Taekwondo đơn giản cũng được tập luyện, rất mạnh mẽ, cứ vậy mà chiến thắng lấy một chọi ba, đánh bại ba xã trưởng xã đoàn khác ở trên lôi đài.

Tranh đấu như vậy, đối với Lục Dương mà nói, chỉ có thể làm người đứng nhìn, đối với chuyện này, hắn không có chút thất vọng nào, Lục Dương vốn là một trạch nam chỉ biết viết tiểu thuyết, dù có luyện được một thân giỏi võ, cũng vì hắn khổ luyện từng ngày, nhưng võ công cao như vậy không thể luyện thành trong ngày một ngày hai được.

Những xã trưởng kia, từ nhỏ đã bắt đầu tập luyện? Lục Dương chỉ vừa luyện được vài ngày?

____


Gần phía Nam trước cửa trường đại học đang được sửa lại, những cửa hàng xung quanh đang được sửa chữa lại để lấy mặt tiền, tình cờ Lục Dương có đi qua đó, nhìn thấy cảnh sửa chữa, bỗng nhiên hiện ra một đoạn trong trí nhớ.

Lục Dương nhớ rõ, đợi đến lúc cửa phía Nam được sửa xong, các thầy cô và học sinh rất ít người đi cổng Bắc nữa, bởi vì cách cổng Nam không xa chính là đường phố phồn hoa, ngồi xe ở đó thuận tiện hơn rát nhiều.

Nhưng điều này không phải là điểm quan trọng nhất, điểm quan trọng là, Lục Dương nhớ rõ vài tháng sau khi cửa Nam được sửa, đối diên sẽ xuất hiện một loạt cửa hàng, trong đó có một cửa hàng internet, thiết bị mới hoàn toàn, không khí thoải mái dễ chịu, nhất là những chiếc ghế rộng rãi, cướp mất hơn nửa sinh ý của các tiệm internet xung quanh, những tiệm xung quanh chỉ cần bảy, tám đồng tiền một tiếng, nhưng tiệm internet này một khối một giờ thì buổi tối vẫn chật ních khách, mà ngay cả những giờ ban ngày sinh ý kém, vẫn có liên tục tỷ lệ bảy đến tám ghế có người ngồi.

Tất nhiên, đó là một chậu châu báu.

Như vậy, mình có thể mua được cái gian phòng tiệm internet đó hay không?

Tình cờ ngày đó đi qua, Lục Dương nhớ lại rõ lại, trong lòng không thể ngăn lại được suy nghĩ kia.

Bây giờ là năm 2004, mở tiệm internet không phiền phức như sau này, phê chuẩn giấy chứng nhận kinh doanh cũng không khó. Đúng lúc, Lục Dương còn có ít nhất hai mươi vạn bên trong thẻ.

Ca khúc "Cánh vô hình" thoắt cái đã thêm năm vạn cho hắn.

Nếu như mình mở một tiệm internet thì có thể mở ở nơi này được không? Nếu như mở ở đây, tiệm internet của mình có sinh ý không?

Mấy năm nay, mở tiệm internet đúng là kiếm tiền quá dễ!

Bỗng nhiên phát hiện cơ hội này, mấy ngày sau Lục Dương không thể bình tĩnh nổi.

Làm sao đây?

Lục Dương không lo lắng có mở hay không, mà hắn đang nghĩ nên mở như thế nào? Một cửa tiệm như thế nào mới có thể cạnh tranh được với những tiệm xung quanh, cho dù bên cạnh có mở một cửa hàng internet, cũng không làm ảnh hưởng được đến sinh ý cửa tiệm nhỏ của hắn.

Hai ngày sau, Lục Dương đi tìm chủ những cửa hàng đang sửa chữa lại ở bên kia đường, hỏi thăm những cửa hàng mặt tiền này có giá như thế nào.

Năm 2004, giá đất không cao, Lục Dương thấy mình mua được với giá rất tốt, cho dù đây là cửa hàng ở mặt tiền.

Kết quả, hỏi thăm một cửa hàng đã mất 18 vạn 800.

Nói đơn giản, một cửa hàng mặt tiền đã gấp ba lần một cửa hàng bình thường.

Bởi vì những cửa hàng mặt tiền ở đây còn chưa sửa chữa xong, nên người kia có nói, lúc này mua rất có lợi, nếu như mua được toàn bộ, thanh toán tiền một lần duy nhất, có thể bớt được một tí.

Lục Dương có chút xao động, tự hỏi mình có thể chiếm được bao nhiêu lợi.

Người ra giá đòi 17 vạn.

Trong lòng Lục Dương đắn đo, có chút xúc động muốn mua một lần hai đến ba tầng cửa hàng mặt tiền, như vậy có thể mở một cửa hàng internet, nếu như mặt tiền cửa hàng nhỏ, nếu một gian thì mở tiệm rất chật, khó có thể cạnh tranh được.

Còn có, tiền xây dựng phòng ốc, làm sao có thể mở một tiệm interner?

Trong lòng Lục Dương có hai ý kiến, bây giờ không phải là lúc nghĩ đến những vấn đề đó, đầu tiên cứ mua một gian, có thể làm phòng trọ, một năm có thể tiết kiệm được vài vạn tiền thuê phòng, đợi thêm ít năm nữa, thì muốn mua hai gian phòng kia, ít nhất phải thêm mười hai vạn một gian.

Vì vậy, dù cho tính toán thế nào, đầu tiên phải mua lại phòng, cũng là một biện pháp ổn định.

Đợi đến năm 2010, muốn mua một cửa hàng mặt tiền như vậy, không có hơn 50 ~ 60 vạn, thì đừng nói đến chuyện mua.

Chỉ là, bây giờ trong tay Lục Dương chỉ có 20 vạn, kể cả phần tiền cho ba mẹ trong lễ mừng năm mới, cũng chỉ có 30 vạn.

Muốn mua hai gian, vẫn có chút thiếu.

Nhưng mỗi tháng Lục Dương còn có hơn 2 vạn tiền nhuận bút, cho dù có mua hết, không bao lâu hắn cũng sẽ kiếm được trở lại.

Nghĩ như vậy, Lục Dương lại hỏi nếu mua một lần hai gian phòng, có thể được bao nhiêu ưu đãi?

Ông bụng phệ kia nghe được câu hỏi của Lục Dương, hai mắt phát sáng.

Nói thật thì năm 2004 vẫn chưa mất nhiều tiền như vậy, sau khi khởi công, thì tài chính có chút thiếu hụt, nếu như có thể bán được hai gian một lần, thu được ba mươi mấy vạn, như vậy thì áp lực tài chính sẽ giảm đi không ít.

Vì vậy, sau khi suy nghĩ, người ra giá giơ hai ngón tay lên.

- 32 vạn! Nếu cậu trả một lần thì 30 vạn, còn hai gian nào là tùy cậu chọn!

Đối với giá này, đúng là giá cải trắng sau khi Lục Dương sống lại.

Ở năm 2013, giá một gian phòng ở một huyện nhỏ, đã là 20, 30 vạn, không phải ở vị trí tốt, chứ đừng nói là cửa hàng mặt tiền.

Trong lòng kích động, thiếu chút nữa Lục Dương đã thốt ra hai chữ đồng ý.

Cũng may đã kìm nén được, Lục Dương bưng tách trà lên, nhấp một ngụm, lúc buông chén trà thì hắn cũng duỗi ra ba ngón tay, nói.

- Ba mươi vạn! Theo quy định, chiều nay tôi sẽ trả cho ông năm vạn tiền đặt cọc, sau đó sẽ thanh toán toàn bộ số tiền trong nửa tháng! Như thế được không?

- 30 vạn?

Người kia có chút do dự.

Năm 2004, phòng tốt ở không thể bán như vậy, hơn nữa còn là cửa hàng mặt tiền, dễ dang buôn bán kinh doanh kiếm lời, có rất nhiều người có ý muốn mua những cửa hàng này.

Lục Dương chú ý đến sắc mặt khẩn trương của ông ta.

Sau một lúc lâu, người kia vỗ lên cái đùi béo tròn của mình, nói.

- Được! Nhìn tuổi của người anh em không lớn, lại rất khí phách mua một lần hai gian, 30 vạn thì 30 vạn! Mặc dù vậy nhưng anh cũng nói trước, nếu như trong nửa tháng mà cậu không thanh toán hết, anh sẽ không trả lại năm vạn tiền đặt cọc.


Đèn Không Hắt Bóng
longphizx vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 07:41 AM. Theo múi giờ GMT +8.