Trả lời
Ðiều Chỉnh
Unread 20-04-2017, 07:48 PM   #1
Default (Hiện đại, sắc, 25+) Lấy em làm điểm tâm - Huyền Namida

Tên: Lấy em làm điểm tâm
Tác giả: Huyền Namida
Thể loại: hiện đại, sắc, HE
Tình trạng: Đang ra
Số chương: chưa rõ

*Lời tác giả:

Truyện này tuyệt cấm trẻ em dưới tuổi vị thành niên. (Ta cấm rồi đó, không lại bảo ta làm hư trẻ con.)


***~~~~~~~~***


VĂN ÁN


Nàng là bạch thỏ ngây thơ, bị sắc lang nhắm làm mồi mà không biết.

Hắn là hắc lang lưu manh, ăn sạch sẽ tiểu bạch thỏ không chừa một mẩu xương.
Em bảo anh đi đi
Sao anh không dừng lại?
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh vội về ngay?
Lời nói thoảng gió bay - đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế! Không nhìn vào mắt em.

***夢?ああ。。。マンガ家になりたい。
HuyềnNamida vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 20-04-2017, 07:49 PM   #2
Default

Chương 1: hắc lang gặp bạch thỏ


Lô Vỹ Tinh tóc dài cột cao đơn giản, váy trắng liền thân, đồng màu với làn da càng tôn lên da dẻ trắng noãn trong suốt.

Đứng trước cổng vào công ty Ninh Ba, công ty chế tác game lớn nhất, nổi tiếng nhất, nhiều nhân tài nhất cả nước hiện nay. Lô Vỹ Tinh ngước lên nhìn toà thị chính to lớn khiến suýt chút ngã rạp vì choáng ngợp.

Cao gì mà cao thế?

Một...

Hai...

Mười một...

...

Hai mươi...

Hai mươi lăm

Ôi...những hai mươi lăm tầng. Một công ty có cần lớn như vậy không? Địa điểm mà công ty đặt tại cũng là nơi thiên địa nhân hoà, hẳn không biết tiêu phí bao nhiêu a.

Không hổ danh là Ninh Ba đại Boss.

Hôm nay Lô Vỹ Tinh có cuộc phỏng vấn ở đây, nơi mà ước mơ của cô đặt tại.

Là một sinh viên vừa tốt nghiệp ngành kỹ thuật thiết kế của trường đại học công nghệ T, tất nhiên nơi đây sẽ là ước mơ của bất cứ ai học ngành này.

Siết nhẹ quai xách balo, cái miệng nhỏ nhắn chu ra, thở một hơi sâu lấy bình tĩnh.

Ok. Vào thôi.

***________

Trên hành lang cao cấp lát toàn gạch sứ cao cấp , sáng bóng đến có thể soi gương vào đó.

Lô Vỹ Tinh tay siết balo, nhìn quanh ngó dọc.

Công ty gì mà lớn vậy? Thế có phải là hại cô rồi không?

Cô lạc đường rồi.

Trong điện thoại gọi phỏng vấn nói là tầng cao nhất. Nhưng tầng cao nhất rốt cuộc là phòng nào mới được chứ.

Lô Vỹ Tinh đành bấm bụng đi vòng quanh tầng cao nhất toà thị chính với suy nghĩ: phòng phỏng vấn thì phải là phòng có nhiều người ở ngoài để chờ phỏng vấn.

Năm phút...

Mười phút...

Mười lăm phút...

Huhu...đã đi mấy vòng rồi, nhưng là vẫn không thấy phòng nào nhiều người a.

Chẳng lẽ cô nhầm?

Không thể nào.

"Hôm nay phỏng vấn nhiều người nhỉ?"

Nhân viên A nói với nhân viên B, dù khoảng cách không ngắn nhưng hai chữ 'phỏng vấn' thì cô không thể nhầm được.

"Ừm. Xem lý lịch thì toàn là nhân tài không. Mà thấy bảo phòng của Ninh tổng tài..."

Tiếng nói xa dần, Lô Vỹ Tinh chỉ còn một thông tin duy nhất tồn tại trong não.

Phòng của Ninh tổng tài.

Phòng của Ninh tổng tài à?

A...đây rồi.

Nhìn vào tấm biển 'Ninh tổng' treo trên cánh cửa gỗ to lớn trước mặt, Lô Vỹ Tinh nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt nai xinh đẹp vô tình vẽ thành hình trăng khuyết.

Bên ngoài phòng không còn ai, chắc là phỏng vấn hết rồi. Nhưng là giờ phỏng vấn vẫn chưa đến nên họ không thể bắt tội cô đến muộn được.

Chỉnh sửa lại quần áo một chút, bày ra khuôn mặt rạng rỡ hơn một chút.

Lô Vỹ Tinh cầm lấy nắm đấm cửa, mở ra.

'Cạch'

Một giây...hai giây...

Không khí tựa hồ đông cứng lại.

Trước mặt cô hiện ra cảnh tượng thật khiến người ta mặt đỏ tía tai.

Trên sofa, một người phụ nữ trần truồng, đang không ngừng lấy bộ ngực sữa cọ xát lấy tấm ngực rắn chắc sau lớp áo sơ mi của hắn.

Hai chân dang rộng ngồi lên hạ bộ hắn. Làn da trắng như tuyết, bàn tay ôm lấy cổ hắn, vặn vẹo thân thể như rắn, cúi đầu hôn lên cổ hắn cộng với tiếng thở dốc dâm dục.

Còn hắn, Lô Vỹ Tinh liếc nhìn, bất giác lại đỏ mặt chuyển ánh mắt.

Hắn thật đẹp quá đi.

Cơ thể to lớn cường tráng, cơ bắp rắn chắc hiện hữu sau bộ tây trang còn nguyên vẹn trên cơ thể, chỉ lộ ra chiếc cổ với đường gân xanh vì lộn xộn cổ áo.

Tóc đen mềm, mày đậm. Đôi mắt đen bóng thần kỳ, tựa như báo săn mồi. Cuồng dã mà đầy mùi nguy hiểm.

Hắn ngồi ngửa trên sofa, mặc cho nữ nhân dáng vóc mê người kia đang vận dụng hết khả năng đưa hắn tới nơi cao nhất của đỉnh núi dục vọng. Nhưng là...

Không phải chứ?

Hắn đang nhìn cô. Nhìn cô bằng cái thứ ánh mắt chết tiệt làm chân cô nhũn ra, tựa hồ không còn khí lực.

Ngón tay đang đặt trên nắm đấm cửa run lên.

Bất giác, cô cảm thấy nguy hiểm đang cận kề.

"Ra ngoài."

Người đàn ông nói, giọng có chút bực tức, ánh mắt vẫn dán chặt lên người cô.

Cô gái trên người hắn nghe vậy thì càng ôn nhu quấn lấy hắn, ánh mắt hướng về phía cô nhẹ nhàng giương ra nụ cười.

Gì chứ?

Tưởng tôi thích ở đây mà làm bóng đèn cho đôi dâm phu dâm phụ các ngươi?

Lô Vỹ Tinh đang định nhấc chân bước ra thì thanh âm trầm thấp ngông cuồng nhưng đầy uy mãnh kia lại vang lên.

"Ai cho cô rời khỏi đây? Thư ký Ly, tôi bảo cô ra ngoài."
Em bảo anh đi đi
Sao anh không dừng lại?
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh vội về ngay?
Lời nói thoảng gió bay - đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế! Không nhìn vào mắt em.

***夢?ああ。。。マンガ家になりたい。
HuyềnNamida vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 20-04-2017, 07:50 PM   #3
Default

Chương 2: Lấy em làm điểm tâm (1)


Sau khi Ly thư ký ra ngoài ném một ánh mắt hung dữ khi đi ngang qua cô thì cửa phòng được đóng lại.

"Cô. Lại đây."

Âm điệu ra lệnh buộc người khác không thể không tuân.

Lô Vỹ Tinh ngờ nghệch bước từng bước nhỏ, tựa hồ di chuyển dích dắc.

"Nhanh một chút."

Người nào đó không kiên nhẫn nhíu lại đôi mày, Lô Vỹ Tinh giật thót vội chạy lại trước mặt hắn.

Hắn nheo lại đôi đồng tử sắc sảo, nhìn vào kẻ đang đứng cúi đầu như đứa trẻ có lỗi.

"Cô biết tôi là ai không?"

Lô Vỹ Tinh lén lút mím môi nhìn hắn.

"Ni...Ninh tổng?"

Ninh Kiến Thần gật gật đầu tỏ ý tán thưởng. Bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên ghé sofa ý bảo cô ngồi.

Mặt Lô Vỹ Tinh nhất thời ửng hồng, đây là Ninh Ba, làm sao có thể ngồi chung với đại boss như vậy.

Cô bỗng kinh hãi không khỏi tự chủ lui ra phía sau một bước.

"Cô muốn phỏng vấn?"

Ninh Kiến Thần không nhanh không chậm nhìn cô tựa dã thú rình mồi mà nói.

Vấn đề lớn đây. Phỏng vấn. Tất nhiên rồi.

Liền như phản xạ không điều kiện, cô cúi đầu ngồi xuống.

Nhưng cô không biết rằng ánh mắt người đàn ông bên cạnh như một con sói đã đói khát rất lâu, đôi mắt hắn đen láy thâm trầm, mang dục vọng nồng đậm, giống như dao nhỏ muốn hung hăng lóc từng mảng da thịt cô, tựa hồ muốn lột trần, ăn thịt cô đến xương cốt cũng không chừa lại.

Bỗng bên eo cô xuất hiện một bàn tay, thêm lực đẩy người cô nghiêng sang một bên.

Cô sợ hãi kêu lên một tiếng, lại ngã vào một lồng ngực mạnh mẽ, chiếc váy rộng cổ tuột ra, nhất thời lộ một mảnh trắng muốt, đồng tử người đàn ông khẽ nheo lại bí hiểm, trong ánh mắt mang theo mờ đục cùng dục vọng từ trên nhìn vào cổ áo cô.

Bộ ngực tuyết trắng mềm mại lộ ra hơn phân nửa, bầu ngực no tròn nhấp nhô lên xuống theo từng nhịp thở khiến cho nhụy hoa màu hồng nhạt trên đó cũng nhấp nhô theo, nhìn một màn này, hơi thở của người đàn ông trở nên trầm đục, hắn muốn cô gái trước mặt.

Dù không biết lý do là vì sao nhưng khi cô gái này vừa bước vào, nhìn vào đôi mắt trong veo to tròn cùng bộ dạng ngây thơ như con thỏ trắng này khiến hắn hứng thú.

TRong cuộc đời hắn, cái gì cũng có được quá dễ dàng, kể cả phụ nữ. Nhưng là phụ nữ trên giường của hắn, chưa một ai biết ngây ngô là gì.

Cũng có thể... đó chỉ là một cái cớ mà hắn tự nghĩ ra, nhưng là hắn thật sự muốn cô gái này.

Cảm giác rõ ràng hô hấp nặng bề từ người đàn ông phả lên gáy mình, bàn tay to của hắn như có ma lực, chạm đến đâu thì nơi đó của Lô Vỹ Tinh liền trở nên nóng cháy như bị thiêu đốt, khiến cô vô cùng khó chịu mà vội vàng đứng thẳng người, chỉnh lại cổ áo chính mình: "Tôi... xin lỗi."

"Không cần. Tôi cố ý đấy."

Giọng nói Ninh Kiến Thần trầm khàn và nhỏ, âm thanh tràn đầy từ tính của hắn vì nhiễm dục vọng mà khi nói ra lại mang theo chút ái muội khiến Lô Vỹ Tinh không khỏi đỏ mặt, toàn thân cũng bất giác nóng lên.

ảm nhận bàn tay to lớn của người đàn ông kia đang mờ ám sờ soạng lung tung trên người mình, Lô Vỹ Tinh cắn chặt môi, khẽ nhích người, nhưng bàn tay người kia vẫn dính chặt như keo, gắt gao ghì chặt trên thân thể cô.

"Tôi xin lỗi nhưng tôi phải về. Phỏng vấn... tôi không cần nữa."

Nói xong, Lô Vỹ Tinh cố gắng đấy hắn ra, trong lòng cô vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, thân thể run rẩy nhè nhẹ.

"Anh làm gì thế, nơi này là công ty, là phòng làm việc của tổng tài, có camera, sẽ bị người khác nhìn thấy... A!"

Lô Vỹ Tinh kinh hãi thở gấp, đôi bàn tay di chuyển từ eo lên phía trên, gấp gáp nắm lấy một bên đẫy đà, thô lỗ xoa nắn .

"Ý cô là nếu không để người khác thấy thì được?"

Nam nhân dồn thân thể mảnh khảnh của cô vào góc sofa, đưa mắt nhìn xuống liền nhìn thấy đôi ngực chính mình bị người đàn ông phía sau nhào nặn thành đủ mọi hình dạng, một vật thô kề sát eo cô, khiến cô hít thở dồn dập.

"Không, đừng!"

Cô nôn nóng vặn vẹo thân thể, không tưởng tượng cảnh tượng tiếp theo. Mong muốn chạy thoát khỏi đây.

Tay người đàn ông kia cường tráng mạnh mẽ, giam cầm cánh tay đang giãy giụa của cô ở phía sau, ép cho bầu ngực căng tròn càng ưỡn cao lên trước mặt hắn, hắn cúi đầu xuống, bạc môi mỏng thô lỗ gặm cắn lấy xương quai xanh tinh tế của cô, vật to lớn nơi đũng quần của hắn cọ vào nơi giao điểm giữa hai chân cô, không ngừng ma sát, khiến cho hạ bộ của cô nóng cháy đến khô khan.

"Em thật thơm ngọt, thật khiến tôi muốn nếm thử."

người đàn ông kia vừa nói, tay vừa lần vào trong váy cô, không để ý đến sự vùng vẫy yếu ớt của cô, sau đó bàn tay hắn chạm phải mảnh vải nhỏ che đậy nơi tư mật của cô.

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, ngón tay luồn vào bên trong quần lót, chạm đến đóa hoa mẫn cảm của Lô Vỹ Tinh, sau đó dùng sức nhấn mạnh lên viên trân châu một cái.

"A!"

Toàn thân Lô Vỹ Tinh mạnh mẽ run lên, cô cảm giác được bên dưới mình tràn ra một loại cảm xúc nóng bỏng mà tê dại, sau đó nhanh chóng lan tỏa khắp toàn thân.

"Đừng, đừng mà" Cô thét chói tai khóc ra, "Van cầu anh, đừng."

"Đừng ngừng sao?"

Ninh Kiến Thần cũng dần khó khăn thở dốc, hai ngón tay thô lỗ chen vào hoa huyệt cô, sờ soạng phần thịt mềm bên trong.

"Tiểu yêu tinh, kẹp tôi chặt như vậy mà còn kêu dừng sao? Trẻ con thì không được nói dối chứ."

"Đừng! Van cầu anh."

"Yên tâm đi. Phòng tôi không có camera. Không ai nhìn thấy đâu."

Ngón tay hắn chọc ra vào trong cơ thể cô, dính đầy hoa dịch trắng mịn

"Xem kìa, rõ ràng đã muốn, lại sống chết làm dáng điệu trinh tiết liệt nữ."

Hắn rút ngón tay ra, đôi môi cúi xuống, đầu lưỡi quét dọc một đường từ cổ lên vành tai cô, thanh âm trầm thấp khàn khàn.

"Tiểu yêu tinh, em rõ ràng đang cầu xin tôi đâm chết em."

Lô Vỹ Tinh hoảng sợ giãy dụa , nhưng lại bị người đàn ông kia ghì chặt không thể động đậy.

Tay kia chạm vào thắt lưng, động tác thoát quần rất lưu loát, một giây sau cô liền cảm giác được vật nam tính khổng lồ thô dài ép sát trên mông, nóng cứng như một chiếc gậy sắt.

"Em phá hỏng món điểm tâm dù chán ngắt của tôi. Nhưng em vẫn phải đền bù."

Ninh Kiến Thần thở gấp, âm thanh từ trong kẽ răng cố gắng phát ra

"Tiểu bạch thỏ, em quả là trời sinh câu dẫn đàn ông!"
Em bảo anh đi đi
Sao anh không dừng lại?
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh vội về ngay?
Lời nói thoảng gió bay - đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế! Không nhìn vào mắt em.

***夢?ああ。。。マンガ家になりたい。
HuyềnNamida vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 06:36 AM. Theo múi giờ GMT +8.