ADS BY iGO

Nhà bạn có trẻ con và khi đi chơi xa, đi công viên, trung tâm thương mại, bạn rất sợ trẻ con bị lạc? Nay đã có giải pháp đồng hồ định vị thông minh KidSafe, giúp bạn có thể định vị được trẻ em ngay trên điện thoại của mình, giúp bạn yên tâm không lo lắng con bị lạc hay bắt cóc nữa. Tìm hiểu ngay tại đây nhé: Đồng hồ định vị KidSafe

Trả lời
Ðiều Chỉnh
Unread 19-10-2014, 10:30 PM   #1
Wink [Truyện sáng tác] The horror story of Yotsuba

Sự thật đôi khi là dối trá
Vậy dối trá đôi khi lại là sự thật ?
Đằng sau một tin đồn được lan truyền
Liệu có ẩn giấu một câu truyện

the horror story of Yotsuba
(Những câu truyện rùng rợn của Yotsuya)


“Chưa Đủ, Vẫn Chưa Đủ….. Vẫn Còn Một Cái Nữa……”
Búp bê.
Chúng được con người tạo nên.
Tồn tại vì con người.
Mang hình dạng của con người.
……………………
Chúng đang tìm kiếm một vật.
Đến tận bây giờ chúng vẫn tiếp tục tìm kiếm.
Một vật rất quan trọng với chúng.
Và đây là câu hỏi.
Vật đó thật ra là gì?


Đêm Thứ Nhất: Mika ba chân
Chương một

_ Các em chú ý nghe thông báo !
Thầy chủ nhiệm thông báo.
_ Chắc đã có vài em nghe tin rồi . Gần đây liên tục xảy ra việc những cô gái trẻ bị bắt cóc và giết hại quanh đây . Cho nên tất cả các em tuyệt đối không được đi một mình sau giờ học.

Xung quanh nơi tôi sống đang có rất nhiều lời đồn khủng khiếp về sự kiện này. Có lẽ tôi sẽ không quan tâm lắm với những tin đồn ấy nhưng đã có một việc xảy ra . Hai ngày trước Hinako Kurumi, cô bạn thân của tôi, đột nhiên mất tích. Đến hôm nay vẫn chưa có tin tức gì . Lúc ấy tôi hứa sẽ về cùng cô ấy, chúng tôi hẹn gặp nhau ở khu nhà cũ của ngôi trường . Tôi luôn là người đến muộn và Kurumi chẳng nói gì và luôn chờ đợi tôi . Thế nhưng ngày hôm đó, cô ấy không có ở đó chỉ có chiếc cặp nằm dưới đất .

_ Giá như hôm ấy tao đến sớm hơn tí có lẽ…. Này Toto liệu mày có biết gì không ? Nếu mày nói tao sẽ cho mày khúc xương này…. Í đừng có giựt .

Toto là chú chó hoang sống gần trường được tôi và Kurumi chăm sóc mỗi ngày . Ngày thường thì lúc giải lao chúng tôi sẽ tới khu đất gần dãy hành lang chính của trường để chơi với Toto , còn bây giờ chỉ có mình tôi .

_ Này hình như đã có 3 cô gái bị giết rồi phải không ?
Giọng của bạn nữ nào vang lên trong hành lang sau lưng tôi.
_ Uhm ! Nạn nhân gần đây nhất cũng khoảng 6 tuổi và nghe đâu….. Cô ấy bị mất chân trái .
_ Eo ui ! Người thứ nhất là tay trái , người thứ hai là tay phải…. Tức là người thứ tư sẽ mất chân phải ?
_ Uhm…. Nhân tiện bà đã nghe câu truyện về “ Chi của búp bê “ chưa ?
_ Chưa truyện thế nào vậy ?
_ Được rùi nghe kỹ nhá . Nghe đâu truyện này có dính dáng tới mấy vụ mất tích đó . Các nạn nhân sẽ mất một trong các chi của mình, mỗi bộ phận khác nhau . Sau đó, hung thủ sẽ gắn vào cơ thể nạn nhân một bộ phận của con búp bê để thay thế .
_ Ghê óa ! Tên sát nhân biến thái đó nghĩ gì không biết .

Sự việc này gây lên một nỗi sợ khiến mọi người hoang mang . Những lời đồn như thế này tiếp tục thay nhau lan nhanh dù chúng chẳng liên quan gì đến truyện này .

_ À này bà biết truyện “ Mika ba chân “ không ?
_ Ừ tui có xem trên mạng rồi . Truyện về một con búp bê tên Mika, các bộ phận của nó được thu nhập từ những người chết .
_ Đúng rồi đó . Búp bê Mika được làm ra nhưng nó có ba chân . Tuy nhiên nó đã bị thiêu hủy vì là hàng phế phẩm . Từ đó nó nung nấu oán hận…..
_ Và nó sẽ vô cớ tấn công bất cứ ai gần nó .
_ Khôngggg !
_ Ế cái quái gì thế ?
_ Oạch bà ở đó từ lúc nào thế Makoto ?
_ Làm tui hết hồn .
_ Tớ biết là không thể nhưng…. Có khi nào Kurumi có liên quan đến việc này không ?
_ Ầy bình tĩnh chắc nhỏ đó bỏ nhà đi đâu thôi . Đó chỉ là một câu truyện rùng rợn thôi mà .
_ Nhưng mà….
_ Nè, dù là tin đồn nhưng nếu gặp rắc rối gì liên quan đến những hiện tượng bí ẩn bà có thể nhờ Yotsuba . Nghe đâu anh ta rất giỏi về những chuyện này .

Yotsuba là một truyền thuyết trong ngôi trường này . Người ta nói anh ta là một con ma, một con quái vật, một người bí ẩn đã sống nhiều năm trong ngôi trường này . Anh ta là một “ học sinh ảo ” có rất nhiều lời đồn về anh ta . Yotsuba học ở lớp 11A - lớp của tôi, bàn trống cuối cùng cạnh cửa sổ có lẽ là của anh ta . Có một điểm chung trong các câu truyện về anh ta đó là khả năng giải quyết tất cả những truyện bí ẩn . Nếu muốn gặp anh ta bạn phải chuẩn bị một “ câu truyện lễ vật “ , nghe đồn anh ta ăn những câu truyện đó để sống, rồi đến căn phòng nhỏ gần nhà kho của trường nói lên nguyện vọng .

Căn phòng có treo một tấm bảng đã tróc gần hết chữ “ hội …. Hiện tượng…. Nhiên “ . Theo tôi nhớ thì trong trường không có cái nhóm nghiên cứu này nên khi đến đây tôi hết sức ngạc nhiên . Trước cánh cửa màu đen bị tróc sơn và cái góc hành lang âm u vắng người làm tôi nổi hết da gà chỉ muốn chạy biến đi khỏi nơi đây . Tuy nhiên vì Kurumi nên đành phải liều một phen .

_ Anh Yotsuba ơi ! Anh Yotsuba à ! Hãy nghe lời thỉnh cầu của em ( èo giống trò thiên sứ thế ta ). Em xin anh hãy cho em biết Kurumi đang ở đâu .
5 phút trôi qua……
_ Biết ngay mừ . Làm quái gì có ai như thế trong trường chứ, thôi lết về vậy .

Kẹt….Kẹt…. Vừa quay lưng đi được vài bước thì bỗng nhiên có tiếng động phát ra và một giọng nói kỳ lạ vang lên .
_ Được, thế bé có câu truyện rùng rợn nào thỏa mãn được anh không ?
_ Á ma ma! Kyaaaaaaaaaa .

Tôi hét lên trước một dáng người đứng sát làn ranh giữa bóng tối và ánh sáng của căn phòng nối với dãy hành lang, hình hài anh ta hòa lẫn vào những mảnh tối đen, bọc trong giọng nói kỳ lạ ấy .
_ FuFuFuFu ! Này cô bé, tiếng hét tuyệt lắm đấy . Nào mau vào đây .

Phù hiệu lớp 11A trên đồng phục và bảng tên, thì ra đây là Yotsuba nổi tiếng .
“ Anh ta đẹp trai thật nhưng sao đôi mắt màu xám buồn và lạnh lẽo thế nhỉ . Cơ mà bộ dạng nhìn chẳng giống học sinh cấp ba chút nào hơn nữa căn phòng này sao rùng rợn thế ta “ .

Vừa ngẫm nghĩ vừa nhìn xung quanh tôi mới nhận ra căn phòng này… hết sức rùng rợn . Cái kệ này thì để mấy cái đầu lâu và những khúc xương kỳ quái . Cái kia thì toàn vật dụng bị dán bùa và mấy vật không thể biết là gì . Trên bảng dáng đầy hình ảnh ma quỷ nhìn ớn cả người .
_ Được rồi ngồi xuống đây và kể cho anh câu truyện của em nào . FuFuFuFu ! kể đi nào .

“ Mình tới đây để hỏi xem Kurumi ở đâu nhưng xem cái bản mặt gian gian í có tin được không nhỉ ? Tuy nhiên, đã trót lết vào đây cứ hỏi anh ta xem . Nếu lời đồn đúng anh ta sẽ nói với mình điều gì đó “ .
_ Uhm… Anh có manh mối gì về sự kiện đang xảy ra gần đây không . Có những câu truyện đặc biệt lan truyền cùng sự kiện này . Dạo gần đây mọi người trong trường thường nói đến….
_ “ Mika ba chi “ . Em biết ý nghĩa thật sự của chữ “ ba chi “ không ?
Giọng nói của anh ta tác động thẳng vào não chứ không qua tai khiến người nghe rùng mình.
_ Không phải là con búp bê ba chân . Con búp bê tội nghiệp đã mất hết chân tay sau khi bị thiêu hủy vì nó bị coi là hàng phế phẩm . Sau đó, con búp bê rất muốn có tay chân mới để thay thế . Đến tận bây giờ nó vẫn tiếp tục tìm kiếm .

Lê… Lê… Lê Đôi Tay, Đôi Chân Bị Nung Chảy

_ Tìm kiếm những bộ phận vừa với cơ thể mình . Tay trái , tay phải, chân trái…. Trước khi hoàn tất vẫn còn một thứ nữa . Một cơ thể phải có bốn chi, nhưng con búp bê lại chỉ có ba . Đó là toàn bộ sự thật về “ Mika ba chi “ và con búp bê vẫn đang tìm cái chân phải còn thiếu .

Chân Phải Của Mi…. MAU ĐƯA NÓ CHO TA. ĐƯA NÓ CHO TA

_ Kyaaaaaaa ! Má ơi .
_ FuFuFuFu ! Đúng rồi tiếng hét của em thật tuyệt . Anh thích nó đấy .
“ Đồ biến thái, lập dị, bệnh hoạn “
_ Anh kể truyện này làm gì ? Nó có thể giải quyết chuyện kia không ?
_ Giải quyết nó ? Ai thèm quan tâm . Anh, chỉ thích những câu truyện rùng rợn thôi. Làm khán giả chú ý, khiến họ tưởng tượng càng xa càng tốt . Truyền đi nổi sợ chỉ bằng lời nói và những tiếng hét…. Không gì hấp dẫn bằng .
“ Mình thật sự không nên tới đây “ .
_ Vậy anh sưu tầm các tin đồn từ mọi người sao ?
_ Dafug ? Sưu tầm em nói cái quái gì vậy ? Những câu truyện rùng rợn chính là những tuyệt phẩm.
_ Tuyệt phẩm…. ?
_ Đúng là mỗi khu phố có cả đống lời đồn, nhưng tất cả đều không xảy ra với những người ở tận đẩu tận đâu. Những câu truyện rùng rợn cũng thế. Chúng đáng sợ vì chúng xảy ra xung quanh chúng ta .
_ Ngoài ra, những tiếng hét giả tạo chẳng hấp dẫn tẹo nào .
_ hởởở ?
_ Bên cạnh đó đôi khi đằng sau một câu truyện rùng rợn lại có khi ẩn giấu một câu truyện đáng sợ khác như câu truyện ấy .
_ Câu truyện đáng sợ ấy là sao ?
_ Một câu truyện rùng rợn bao gồm ba yếu tố “ các vai diễn, cách kể chuyện và khán giả “ khi kết hợp các yếu tố lại với nhau, câu truyện đáng sợ nhất sẽ hình thành và sau đó khắp nơi sẽ tràn ngập tiếng la hét FuFuFuFu .
_ Anh ở trường bao năm vì lý do vớ vẩn ấy à ?
_ Trường học là một nơi tách biệt nên rất thích hợp để tạo ra những câu truyện rùng rợn . Cho dù bị mọi người xa lánh cũng đáng . Bên cạnh đó, có lẽ câu truyện ấy sẽ có lời giải….
_ Thế câu truyện đó là cái quái gì vậy trời ?
_ à ờ ừ em uống trà không anh pha bằng nguyên liệu bí mật ngon lắm ấy .
“ Lão đang đánh trống lảng á ? Cơ mà trà gì xanh lè thế này uống có sao không ta…… “
_ À nhân tiện có một học sinh bị mất tích Hinako Kurumi, là cô ấy phải không ? Một cô gái liều lĩnh tự đi tìm bạn thân của mình . Rất nghị lực nhưng nhanh lên nhé . Nếu không…. Chân của Kurumi có thể bị Mika lấy mất đấy . FuFuFu !
_ Kurumi không phải là nhân vật trong câu truyện nào hết . Đừng có cho Kurumi vào mấy câu truyện tưởng tượng vớ vẩn của anh nhá .
“ Cái gì mà giải quyết các hiện tượng bí ẩn chứ? Hắn ta chỉ lấy nỗi khổ của người khác làm niềm vui thôi “
_ FuFu, em nói đúng đấy cho anh xin lỗi . Vậy những điều anh vừa nói với em “ Đừng kể với ai nhé ! “
_ Tất nhiên rồi, thật sai lầm khi tới đây . Tôi sẽ không đến đây lần nữa đâu . Tạm Biệt anh !
Nói xong lập tức tôi rời khỏi căn phòng ám muội ấy và về lớp học .
_ Tốt, tốt lắm, cứ đi đi . FuFu…. xem nào lớp 11A hôm nay có tiết gì nhỉ ? À há, buổi chiều có tiết Kinh Tế Gia Đình. Bé con sẽ là một vật trung gian, một con vi rút thay anh phát tán nỗi sợ . FuFuFuFu, thật đáng mong chờ .


P/s : lên FB xem bài mới nhất ( Bitco Bùi ) . Ai bik chỉnh sao cái bài word lên thăng đây hok? chinh Word đẹp cho đã rồi photo lên đây chẳng đẹp tí nào
Mỗi người đều có tính cách khác nhau?
Hàng tỷ người là hàng tỷ tính cách?
Nhân loại là một tập hợp những tính cách khác nhau?
Thật ra tất cả những tính cách đó đều là của một người.
Loài người chỉ có một tính cách duy nhất được thể hiện qua hàng tỷ người.
W

thay đổi nội dung bởi: Vagabound, 20-10-2014 lúc 05:22 PM.
wasaki vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
8 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của wasaki vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 20-10-2014, 10:46 AM   #2
Default

Topic đặt tiêu đề sai nguyên tắc.
Đây là truyện do bạn sáng tác hay sưu tầm thế?
Vagabound vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Vagabound vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 20-10-2014, 12:46 PM   #3
Default

ohm sr mình quên để ý tiêu đề :v
truyện này do mình sáng tác đó bạn xem ủng hộ nghen :3
Mỗi người đều có tính cách khác nhau?
Hàng tỷ người là hàng tỷ tính cách?
Nhân loại là một tập hợp những tính cách khác nhau?
Thật ra tất cả những tính cách đó đều là của một người.
Loài người chỉ có một tính cách duy nhất được thể hiện qua hàng tỷ người.
W
wasaki vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là những người đã click Thanks wasaki về bài viết hay này:
Unread 20-10-2014, 05:21 PM   #4
Default

Trích:
Nguyên văn bởi wasaki View Post
ohm sr mình quên để ý tiêu đề :v
truyện này do mình sáng tác đó bạn xem ủng hộ nghen :3
Vậy để mình sửa lại tiêu đề giúp bạn .
Mong bạn tiếp tục đóng góp cho Box nha .
Cám ơn bạn rất nhiều.
Vagabound vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là những người đã click Thanks Vagabound về bài viết hay này:
Unread 20-10-2014, 11:20 PM   #5
Default

Chương hai

Ba giờ mười lăm chiều bầu trời trở nên xám xịt, buổi học của chúng tôi diễn ra khá lạ thường . Tất cả mọi cuộc trò chuyện trong lớp đều liên quan đến sự kiện khủng khiếp ấy, những lời đồn về nó ngày càng phát triển và lan rộng . Không khí lớp học chìm trong một bầu không khí u ám, mọi người đều hoang mang, lo sợ . Tuy vậy, đầu óc tôi lại đang suy nghi về cuộc gặp gỡ với tiền bối Yotsuba .
“ …. Nhanh lên nhé . Nếu không…. Chân của Kurumi có thể bị Mika lấy mất đấy “ .
_ Không thể nào, chắc chắn sẽ không xảy ra . Nhưng nếu có thì sao đây…. ?
_ Chuyện gì vậy Makoto ? Sao trông bà lo lắng thế ?
_ Uhm… Này mấy cậu có biết về lời đồn này không ? Câu truyện về “ Mika ba chi “ đấy .
_ À à ! tui có coi trên mạng rồi nè . Hơi ghê ghê tí .
_ Không không câu truyện này khác tí . Nghe tui kể nè, câu truyện này là về một con búp bê đang đi tìm chân tay mới…..
…………………………………………..
_ Kyaaaa ! Đừng kể nữa không phải bà rất sợ mấy thể loại này sao ?
_ Úi úi ! Xin lỗi nha….
_ Cơ mà truyện này ghê thật đấy bà nghe ở đâu thế ?
_ À cái này thì tui……
_ E hèm ! Mấy em làm tới đâu rồi ?

Giọng của thầy bộ môn Hariko vang lên cạnh tôi .
_ Lo mà làm đi chứ, nói chuyện hoài biết chừng nào làm xong hử ? Chỗ này phối màu sai rồi, màu này phải đi với màu xanh chứ còn nữa hoa văn phải như thế này này .
_ Khó quá thầy ơi, sao cầu ky ghê vậy trời !
Cả bọn đồng thanh nói .
_ Chăm chỉ không nói chuyện riêng là làm được thôi mấy em à .
_ À thầy ơi ! Cái váy trong tủ kiếng là thầy may ạ ? Cho trẻ con hả, dễ thương quá nhưng hình như chưa xong thì phải ?
_ Gần xong rồi… Nhưng nó vẫn còn thiếu một thứ nữa .
_ Thứ gì vậy ta ?
_ Này này, mấy ông nghe câu truyên này chưa ? Makoto vừa kể cho tụi tui nè .
_ Ế ! Tớ đã nói là không được kể cho ai nghe mà…. Ui da ! Hú hú kim đâm vào tay rùi nè tại bà đó bắt đền đó .
_ Bà hậu đậu quá, cái hộp cứu thương trong tủ đồ nghề kia kìa ra lấy đi .
_ Ui…..
_ Đi đi bà . Thui mấy ông nghe kể tiếp nè truyện ghê lắm á . Con búp bê ấy nó…..

Tôi lết về cái tủ và đang định lấy cái hộp chết tiệt đó thì bỗng dưng có gì đó rớt lên người tôi .
_ Oạch ! cái khỉ gì đây ta ?
_ Á Á, mẹ ơi !
_ Trời !
_ WTF ! Thiệt sao ?

Một loạt tiếng la hét và đẩy ghế vang lên cả lớp trở nên rối loạn hết mức . Một con búp bê rớt xuống người tôi . Con búp bê khá cu đã bị cháy xém, một vài chỗ còn chảy ra cộng với khuôn mặt đầy vết rạch biến nó trở nên kinh khủng hơn cả búp bê Annabelle đang chiếu ngoài rạp và quan trọng nhất…. Nó bị mất chân phải . Nhìn con búp bê ấy một hồi đầu óc tôi mê man.....
_ Makoto xỉu rồi kìa khiên nó đi xuống phòng y tế mau . Còn nữa vứt con búp bê vào tủ đi .
………………………………………………….

Trên sân thượng, một bóng người mặt đồ học sinh đứng trên ban công đang nhìn xuống phòng Kinh Tế Gia Đình .
_ Chậc chậc chậc ! Là giáo viên mà lại chạy ra trước thế à thưa thầy Hariko ? Xem nào trong tất cả mọi người thì ông là kẻ sợ hãi nhất . Chắn chắn ông ta biết điều gì đó . Theo tình huống này thì cách một là hay nhất . FuFuFuFu !
………………………………………………….

Bịch bịch bịch….. Rầm .
_ Tiền bối Yotsubaaaaaa ! Trò đùa này là anh làm phải không ? Chăng vui chút nào đâu nhá . Mém nữa em “ Thăng “ luôn rồi đó biết không hử ?
_ FuFuFu ! Em phát tán câu truyện tốt lắm đấy .
_ Em không cố ý làm thế . Trả anh con búp bê kinh dị này nè, anh để cái chân phải của nó ở đâu rồi còn làm nó ra thế này nữa chứ . Anh không thấy có lỗi với nó à ?
_ Ầy ầy ! Trật tự nào, anh cất nó rồi . Cái chân là một nguyên liệu cần thiết trong câu truyện này đấy .
_ Tại sao anh lại làm thế…. Chỉ vì câu truyện linh tinh ấy à ?
_ Chỉ vì á ? Em đừng có coi thường những câu truyện rùng rợn đấy .
_ Hờ…..
_ Nakashima, em đến đây vì bạn mình . Mặc dù anh không biết gì về truyện đấy nhưng những lời đồn và sự thật đều có liên hệ với nhau . Nghi ky xem, Nakashima . Chỉ là một câu truyện rùng rợn, chỉ là một lời đồn thổi . Tuy nhiên, một khi nó đã lan rộng thì mọi truyện sẽ thay đổi . Đôi khi ta tìm thấy sự thật đằng sau một tin đồn . Hãy nghi ky xem…..
Câu nói của anh ta như in vào não tôi, không thể quên được dù chỉ một từ .
………………………………………………….

Hết giờ giải lao tôi trở về lớp học . Trên đường về lớp tôi nghe đủ câu truyện, đủ các thể loại về vụ việc xảy ra ở phòng Kinh tế . Cả trường đã biết về sự kiện đó và nhân vật chính trong câu truyện bất hạnh thay là tôi……
_ Nghe chuyện gì chưa có ma ở phòng Kinh tế đó . Mày biết chưa ?
_ Biết rồi tao nghe đâu con búp bê ma ấy sẽ ám nạn nhân đầu tiên lại gần nó .
_ Ờ còn tao thì nghe là nó đang cháy dở nhưng vẫn dí theo nạn nhân gần 40 Km/h và còn bò lên trên tường như phim kinh dị ấy .
“ Mình không nghĩ nó có thể….. “
_ À nghe đâu nạn nhân tiếp theo nó chọn là con nhỏ Nakashima Makoto, cái người đụng nó đầu tiên và ngất xỉu ấy.
“ Oạch sao lại liên quan tới mình ta ? “
…………………………………………………..

Đã bốn ngày rồi nhưng vẫn chưa tìm được Kurumi, thậm chí cảnh sát đã vào cuộc nhưng vô vọng . Hi vọng tìm được cô ấy ngày càng mong manh còn trong lớp những lời đồn vẫn tiếp tục phát triển . Nỗi sợ hãi dần dần tăng lên trong tôi .

_ Tụi bây có muốn đến phòng Kinh Tế sao giờ học không ?
_ Nhưng bác bảo vệ luôn canh chừng ở đó mà sao lẻn vào được ?
_ Thế á ! Tao nghe đâu bác ấy bị thương ở chân nên nghỉ rồi mà ?
_ Chả biết nữa…. À mà này Nakashima ơi ! Nè, nè nghe không hả ?
_ À à uhm sao thế ?
_ Thầy chủ nhiệm kêu bà sau giờ học nhớ mang tài liệu của lớp lên nộp kìa .
_ Oày chán thế……

Sau giờ học, tôi nộp tài liệu cho thầy chủ nhiệm và xui làm sao thầy nhờ ở lại ghi điểm hộ nên khi xong việc đã sáu giờ tối . Trời thì tối thui, trong trường thì chẳng có một ai, hành lang và dãy lớp học nhìn âm u và rợn rợn làm tôi nổi cả da gà . Vừa đi vừa tự nhủ chẳng có gì xảy ra đâu chỉ là do trí tưởng tượng bay xa và bay cao quá thì tôi nghe một tiếng gì đó ở phòng Kinh Tế .

Cạch… Cạch…. Xoạt… Xoạt… Ầm …..
“ Í í í ! Tiếng gì thế nhỉ ? “
_ Chỉ một….. Hoàn thành….. Một lần nữa…. Cái cuối cùng….
“ Ối mẹ ơi ! Đây là trường hợp không nên nhìn điển hình trong phim kinh dị mà . Sao mình lại đi nhìn chứ ngốc ghê, ngốc quá . Dọt lẹ thôiiii ! “ .
Nghĩ xong tôi phóng đi khỏi hành lang tránh xa căn phòng đó lao thẳng về nhà .

_ Chỉ một chi nữa thôi . Hahaha !
_ Cánh tay phải trắng trẻo này rất hợp với màu hồng nhạt . Cánh tay trái với những chỗ đóng vảy đầy sức sống . Sự khác biệt này tôn lên vẻ đẹp của cái chân trái nõn nà này . Việc làm của mình thât phi thường, một tuyệt tác nghệ thuật sắp sửa ra đời . Hahahaha !
……………………………………………………

Hôm sau tôi đến căn phòng của hội nghiên cứu những hiện tượng siêu nhiên và kể mọi chuyện cho anh Yotsuba nghe . Anh ta nở một nụ cười cực kỳ gian trá và đưa ra một sấp hồ sơ cho tôi .

_ Tập hồ sơ này là về thầy Hariko . Đây là những thông tin bên phía cảnh sát nên khỏi lo về độ chuẩn xác của nó . Theo như trong này thì Hariko có một quá khứ khá tồi tệ, thủa nhỏ ông ta luôn bị đánh đập hành hạ bởi người mẹ, một nhà thiết kế thời trang cho trẻ em hết thời . Mẹ của ông ta bắt ông ta thiết kế quần áo, đặc biệt là quần áo cho những cô bé . Bà mẹ sau khi bị sa thải trở thành một người cực kỳ quái đản và tại nơi ở xưa vẫn còn tồn tại hàng đống tin đồn về bà ta . Tới một ngày một vụ án xảy ra, bà ta bắt cóc nhiều đứa bé gái về chặt ra từng mảnh chỉ giữ lại bốn chi còn lại thủ tiêu hết . Một người hàng xóm phát hiện những điều bất thường ở bà ta nên đã báo cảnh sát tới khám xét và sau đó bà ta bị bắt . Vụ việc này chắc chắn đã in sâu vào tâm trí của thầy Hariko khiến ông ta hành động như vậy .
_ Anh chắc đó là thầy Hariko chứ ? Thầy ấy là người hiền nhất trong các giáo viên ấy . Mà cái tập hồ sơ này có chính xác không đó ?
_ Sao không ? Anh lấy từ một thanh tra khét tiếng đó nha .Với lại anh nhờ em một chuyện nhá Nakashima !
_ Hả chuyện gì nè ?
_ Anh sẽ không cho cơ thể của Mika được hoàn chỉnh . Nếu các bộ phận đều đầy đủ thì câu truyện sẽ không trọn vẹn .
_ Nhưng đây không phải là một câu truyện rùng rơn . Đây là một việc có thật hơn nữa chắc gì thầy Hariko là hung thủ ? Kurumi đã mất tích năm ngày rồi . Em vẫn chưa có tin tức của cô ấy nên không có thời gian cho thú vui của anh đâu .
_ Liệu Kurumi có liên quan đến việc này không ? Mình phải làm sao để giúp cô ấy ? Em muốn biết điều đó nên mới đến đây đúng không ? Vậy thì em bắt buộc phải giúp anh thôi !
_ Nhưng nó đâu có liên quan đến câu hỏi của em ?
_ FuFuFuFu ! Câu truyện rùng rợn như thế nào em cho là đáng sợ nhất ?
_ Câu truyện đáng sợ nhất ư ?
_ Phải câu truyện đáng sợ nhất cần có các vai diễn, cách kể truyện và khán giả . Tất cả đều rất cần thiết để hình thành một câu truyện đáng sợ . Tuy nhiên, hiện tại câu truyện đáng sợ trong trường vẫn chưa hoàn thành . Thậm chí còn chưa đến lúc cao trào nữa. Người không tin câu truyện này đáng sợ chính là khán giả.
_ Khán giả ?
_ Đúng vậy ! Câu truyện rùng rợn từ anh ta sẽ bộc lộ nỗi sợ hãi tột đỉnh và khiến tất cả mọi người phải hoảng sợ . Và khi đó, câu truyện sẽ hoàn thành .
_ Vậy thì sao chứ ? Em chỉ mong Kurumi không liên quan đến chuyện này .
_ Được vậy…. Hãy tìm ra kẻ sát nhân là ai .
_ Hả ?
_ Từ bây giờ anh sẽ kể chuyện cho “ khán giả “ nghe nghĩa là….. Khán giả chính là người sợ câu truyện nhất . Thế ai là người sợ hãi nhất ?
_ Đó là…. Thầy Hariko ?
_ Anh sẽ lo diễn biến và phần cao trào, em chỉ cần xác nhận sự thật thôi . Cả hai đều có lợi phải không ?
_ Nhưng…. Sao anh lại muốn giúp em ?
_ Tuyệt ! Vậy em đồng ý rồi nhá . Tốt tốt !
_ Ế em nói vậy hồi nào ?
_ FuFu, chờ anh tí .

Yotsuba đi tới cái bàn giữa phòng và lục cái thùng trên đó . Anh ta lôi ra một cái chân của búp bê…. Hình như là chân của con ma búp bê kia .

_ Em chỉ cần cầm cái này và đứng ngoài phòng Kinh Tế
Nói rồi anh ta quẳng cái chân cho tôi .
_ Em sẽ làm gì với cái này ?
_ Em chỉ cần đứng ngoài cửa sổ và giữa nó . À ! Còn nữa, sau khi đèn tắt em phải đứng ngay cửa chờ 5 phút rồi mới vào rõ chưa ?
_ Sao ? Em phải làm vậy à ?
_ Được rồi ! Đi thôi, Cùng tạo nên một truyền thuyết đáng sợ nào . FuFuFuFu !

P/s : Hình như câu nào có dấu ~ là nó hiện " ũ " ngộ zị ta :v
Mỗi tối mình sẽ viết và post liền chương mới mong mọi người ủng hộ ( trừ những ngày đi chơi.... ) .
Mỗi người đều có tính cách khác nhau?
Hàng tỷ người là hàng tỷ tính cách?
Nhân loại là một tập hợp những tính cách khác nhau?
Thật ra tất cả những tính cách đó đều là của một người.
Loài người chỉ có một tính cách duy nhất được thể hiện qua hàng tỷ người.
W
wasaki vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
6 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của wasaki vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 21-10-2014, 03:30 PM   #6
Default

Chương ba


Sáu giờ ba mươi chiều, khi mọi học sinh đã về hết tôi vẫn ở lại trường học và chờ đợi . Nhận được điện của anh Yotsuba, tôi bắt đầu đi đến phòng Kinh Tế Gia Đình . Khi đang băng qua bãi cỏ để đi tắt đến phòng Kinh Tế . Đột nhiên có ánh sáng phát ra từ phòng chuẩn bị vật liệu nấu ăn của trường nằm gần phòng Kinh Tế thu hút sự chú ý của tôi, tôi liền tiến lại cửa sổ nhỏ ngoài kho nhìn vào .

_ Tuyệt…. Tuyệt lắm…. Cuối cùng thì…. Cuối cùng thì mình cung hoàn thành nó .
Một bóng người quay lưng đứng gần tủ lạnh đang nói điều gì đó .
_ Thật hoàn hảo…. Tuyệt đẹp .
Hắn mở tủ lạnh ra và một con búp bê thiếu chi phải đang ở trong đó .
“ Í í í đó chính là búp bê Mika sao ? Nhìn… bình thường hơn con búp bê khủng khiếp của ông Yotsuba nhiều . Cơ mà cái váy đó quen thế nhỉ ? Hình như là…. “ .
_ Này nhóc con là với cái chân phải của mi, mọi thứ sẽ hoàn thành . Vui lên đi chứ ? HaHaHaHa !
Hắn quay lại nhìn vào một góc và trời ơi trong góc đó là một bé gái nhỏ đang co ro sợ hãi . Lúc đó tôi chợt nhìn vào mặt hắn, một gương mặt quen thuộc hiện ra, khuôn mặt và tuần nào tôi cũng thấy . Đó chính là Thầy… à không tên sát nhân Hariko.
_ Màu da của mi… Vị trí nốt ruồi… HaHaHaHa ! Phải là chân phải của mi, những cái chân khác sẽ không hợp với cái váy của ta .
_ Uhm…. Uhm… Uhm…. !
_ Sao ? Mi cung đồng ý á ? Được rồi, được rồi . Giờ thì…. Cắt cái chân phải của mi để hoàn thành tuyệt tác của ta thôi .
_ Hey không được…..
_ FuFuFuFu…. FuFuFuFu…. FuFuFuFu….
_ Gì thế ? Gì thế ?
Một giọng cười rợn người vang lên . Một người đang dựa vào cửa vừa nhìn vào đây vừa cười lớn . Từ cái giọng cười đáng ghét ấy khỏi nhìn tôi cung biết đó là ai .
_ Tôi hiểu rồi . FuFuFu ! Đây không phải là con búp bê “ Diện quần áo “ mà là búp bê “ gắn thêm bộ phận“ nhỉ ? Thường thì người ta chọn quần áo để diện cho búp bê tuy nhiên với ông thì lại khác . Ông chọn các bộ phận của búp bê để hợp với quần áo của ông .
_ Hmm ! Mày là học sinh à, lẽ ra giờ này mày phải về nhà rồi chứ ? Cơ mà nhìn mày không giống học sinh cho lắm .
_ Tôi không về . Sau giờ học là thời gian hoàn hảo cho một câu truyện rùng rợn diễn ra .
Vừa nói Yotsuba vừa đóng cánh cửa và khóa lại .
_ À mà mỗi người đều có một công việc riêng nhỉ ?
_ Hử ?
“ Oạch quên mất tiêu…. Được rùi, được rùi khó ghê đó đi liền đây “ .
_ Chuyện rừng rợn à ? Hóa ra chính mày là thằng tung tin đồn đó à ? Điều đó làm ta rất khó chịu vì lu học sinh cứ mò tới đây để thử lòng can đảm, ta đã gần xong việc rồi .
_ Không, không không ! Việc của ông sẽ không bao giờ hoàn thành . Nếu Mika lấy đủ bốn chi, câu truyện sẽ trở nên quá đơn giản và nhàm chán . Nó sẽ phải lang thang và tìm bộ phận cuối cùng mãi mãi . Đó là cái kết của câu truyện rùng rợn này . Tuy nhiên…. Trước đó, câu truyện vẫn cần một thứ nữa…. Tôi muốn tự mình nói với ông vì thế tôi đã đến đây , “ Thầy “ Hariko à !
_ FuFuFuFu ! Nào, giờ hãy nói về một truyền thuyết đáng sợ chỉ dành cho ông . Bắt đầu nhé ?
Lê… Lê… Lê….


Tìm kiếm một phần thân thể .
Một giọng nói vu vơ


Chưa Đủ…. Chưa…. Vẫn Cần…. Một thứ nữa….


_ A…. Một cái chân phải…. Đây rồi .

_ Đúng là Mika muốn có cái chân phải . Nhưng, những người khác cung muốn một thứ gì đó . Đó là những cô bé đã bị mất chân tay, vì ông . Chính vì ông, chân tay họ đã bị lấy mất . Những cô bé đó…..

Lê… Lê… Lê….


Kéo lê theo cơ thể của họ…
Cái cơ thể thiếu mất một chi…
.

Lê… Lê… Lê….


_ HaHaHaHa ! Mấy con bé đó đã bị giết rồi . Làm sao chúng có thể sống lại và di chuyển được…. Tao…. Tao đã cho chúng những bộ phận thay thế rồi mà….
_ FuFuFuFu ! Ông nghiêm túc đấy à ? Ông gọi đó là thay thế ? Nói thật nhé, những thứ đồ nhựa ấy không bao giờ thay thế được máu thịt thật sự được . Những cô bé ấy đến đây trả lại mấy thứ đồ giả dùng những chi còn lại của mình kéo lê ba chi kia và tới để lấy lại chân tay thật của mình .

Mang bộ phận giả đến….


_ Không….

Họ đang từ từ….


_ Không thể được…..

Từ từ….
Chậm rãi….


_ Chuyện này không thể nào…

Họ đã đến rất gần rồi….


_ Thằng điên ! Chuyện này thật vớ vẩn…. Hết sức vớ vẩn….
Yotsuba giơ một ngón tay ra .

Xoạt… Xoạt… Xoạt… Xoạt….


Âm thanh của một vật gì đang lê tới vang len trong hành lang . Khi âm thanh biến mất, một bóng người thình lình đứng trước cửa căn phòng .

Lạch cạch… Lạch cạch…. Lạch cạch


Tiếng kéo cửa vang lên . Kẻ đứng bên ngoài đang rất muốn vào trong .

_ Cái quái…..
Hariko bụm miệng và núp xuống một cái bàn sợ hãi .
_ Nghe này, “ Thầy “ Hariko ạ ! Dù ông có núp ở đâu, giữ yên lặng đến đâu thì…. Những bé gái ấy cung sẽ tìm được ông thôi .
_ Giúp… Giúp tôi với…. Cứu tôi, làm ơn cứu tôi….
_ Quá muộn rồi . Những cô bé đó đã…. Đến gần cửa sổ rồi . Mika và ba cô bé tội nghiệp, một người thiếu mất một chi . Nhưng không sao, ông hãy nhìn đây……
Yotsuba tiến đến tắt đèn, mở khóa cửa và kêu Hariko nhìn ra cửa sổ của căn phòng . Một bóng người hiện ra, người đó đang cầm một cái chân và dán sát người vào tấm kính .

_ Không… không ! Không thể thế được…. Làm ơn đừng…. Đừng vào đây !
Kẹt… Kẹt… Kẹt… Tiếng kéo của vang lên . Một bàn tay đang nắm cánh cửa đẩy vào .
_ Ông có nhận ra điều gì không nhỉ ? Hả “ Thầy “ Hariko ? Tất cả các chi của “ Thầy “ chẳng phải… Vừa đủ bốn cái sao ?
_ Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa
_ Đưa nó cho tôi…. Đưa nó cho tôi… Mau đưa nó đây….
Một giọng nói trẻ em vang lên, trong mắt Hariko có một con búp bê đang ôm chân phải mình và ba đứa trẻ đang bám các chi còn lại của ông….


_ Làm ơn…. Không phải tôi…. Tôi không cố tình…. Đừng lấy chúng, Đừng lấy chúng !
_ Chuyện gì đang diễn ra vậy anh Yotsuba ?
Ngay khi bước vào căn phòng tôi nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ . Thầy Hariko đang lăn lộn, cào cấu cơ thể và lết từ từ . Còn anh Yotsuba đang đứng ôm cô bé bị bắt vào người .

_ Có chuyện gì vừa xảy ra thế anh yotsuba ?
_ Chân…. Chân của tôi……
_ À không biết, chắc ông ta nhìn thấy cái gì đó thôi . Hay có lẽ… Ông ta nghĩ rằng mình đã thấy gì đó FuFuFuFu ! Chuyện về “ Mika ba chân “ đã kết thúc .

Tối hôm đó Thầy Hariko đã bị bắt . Cô bé được gặp lại bố mẹ của mình, cảnh tượng thật sự rất cảm động . Trong lúc cảnh sát lấy lời khai, tôi tình cờ thấy anh Yotsuba đang ngồi tán chuyện với một vị thanh tra . Thấy tôi nhìn hắn ta cười đểu một cái…. A a, nghi tới thật tức . Sáng hôm sau, tôi đến gặp anh ta .

_ Phù ! Em mừng là cô bé ấy đã an toàn . Nhưng em vẫn chưa biết Kurumi ở đâu, nhân tiện cho em hỏi có chuyện gì khi em mở cửa ra vậy ?
_ Hờ anh đã dặn chờ năm phút rồi mà em vẫn lao vào lẹ thế ?
_ Úi… Tại lúc ấy em…. Gấp quá .
_ Được rồi ! Lúc ấy là sáu giờ bốn mươi lăm, đó là lúc bác bảo vệ đi tuần .
_ Đi tuần ?
_ Không phải chân bác ấy bị đau nên đi lại khó khăn sao ? Tiếng lết chân là của bác ấy . Còn lúc em đứng ngay cửa sổ thì trong phòng tối thui và bị cửa sổ bị che bớt bởi tấm màn .
_ Ồ ra là vậy ! Chỉ có thế thôi à . Phù !

Mọi chuyện đều xảy ra tình cờ . Chỉ là bác bảo vệ bị đau chân đang đi tuần, còn mình chỉ tình cờ đứng đó, chỉ vậy thôi . Nhưng chủ yếu là do Yotsuba, anh ta đã không để ai có thời gian nhận ra sự thật trong “ Lời nói “ của anh ấy .

_ Xem nào “Cách kể truyện “, “ Vai diễn “ và “ khán giả “ . Để tạo nên một câu truyện đáng sợ nhất thì cần khán giả tốt nhất . Khán giả phải là người có liên quan sâu sắc đến sự việc nghĩa là…. Câu truyện đáng sợ nhất phải liên quan tới sự thật ư ?
_ Ai mà biết ! Anh chỉ tạo ra một truyền thuyết rùng rợn thôi, hiếm khi nó liên quan đến sự thật . Điều quan trọng nhất với anh là thuyết phục được khán giả . Vì thế, sự thật lộ ra từ câu truyện bởi vì có một nỗi sợ lớn hơn được truyền đến . Cơ mà nước trà anh pha ngon không ?
_ Uhm…. Ngon thật, lạ ghê nhìn ghê thế này mà ngon quá .
_ FuFuFuFu !
_ Sao anh lại cười ? Anh bỏ gì vào đây thế ?
_ Em không muốn biết đâu đồ ngốc ạ .
_ Em không có ngốc nhá !
_ FuFuFuFu ! Chắc thế nhỉ ?
_ Hừ ! Còn thầy Hariko thì sao nhỉ ? Hình như ông ấy chưa bao giờ trải qua một chấn động lớn đến thế . Lúc bị bắt thầy Hariko cứ luôn miệng rên đừng lấy chân tay của ổng .
_ Đó là vì nỗi sợ hãi của ông ta là cảm nhận chính “ Những gì “ ông ta đã làm, bọn tội phạm luôn thế . Có lẽ, ông ta sẽ không bao giờ bình tĩnh khi trông thấy trẻ con hay búp bê nữa . FuFuFuFu ! Nhân tiện sao em vẫn còn ở đây ? Em đã bảo sẽ không đến đây nữa cơ mà ? Anh không quan tâm đến những người không có “ Câu truyện lễ vật “ .

“ Đúng vậy, mình ghét những câu truyện rùng rợn hay những thứ đáng sợ . Nhưng mình không muốn Kurumi trở thành một phần của những câu truyện rùng rợn . Anh Yotsuba chẳng có quan hệ gì với Kurumi và bí ẩn vẫn chưa được giải quyết . Mình cảm thấy như vậy, nhưng tại sao những câu nói của anh ấy vẫn luôn quanh quẩn trong đầu mình và hôm qua nhờ câu truyện rùng rợn đó mà tên sát nhân đã bị bắt . Nếu mình tin tưởng anh ta, biết đâu sẽ lại có tìm được Kurumi chăng ? “ .

_ Anh yotsuba ! Anh có thể nghe em nói một lần nữa được không ? Có một chuyện đã xảy ra vào hôm Kurumi biến mất .
_ FuFuFuFu ! Để xem nào, anh tự hỏi câu truyện của em liệu có phù hợp với một “ câu truyện rùng rợn “ ?


Khi lời đồn lan rộng, mọi chuyện sẽ thay đổi….
Đôi khi ta tìm thấy một câu truyện đằng sau tin đồn ấy .
…. Đó có phải là dối trá
Hay là sự thật ?
Đằng sau một tin đồn….
Bạn hãy theo dõi và tìm ra sự thật .


P/s : Các bạn có thể gởi cho mình những câu truyện rùng rợn mà bạn tâm đắc nhất tại đây cho mình hoac qua FB: Bitco Bui . Mẩu truyện nào mình cảm nhận được thì mình sẽ viết về nó, nhưng mấy bạn nhớ tóm gọn lại dùm . tks ủng hộ mình nào không tối Yotsuba qua nhà kể truyện đó
Mỗi người đều có tính cách khác nhau?
Hàng tỷ người là hàng tỷ tính cách?
Nhân loại là một tập hợp những tính cách khác nhau?
Thật ra tất cả những tính cách đó đều là của một người.
Loài người chỉ có một tính cách duy nhất được thể hiện qua hàng tỷ người.
W
wasaki vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
7 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của wasaki vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 22-10-2014, 11:16 AM   #7
Default

hay nè* ủng hộ*
Xin nước mắt đừng rơi
Xin trái tim đừng đau
Và xin người hãy trở về đây 1 lần nữa *buồn*đau lòng*


Ngox
Phục Nhung vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là những người đã click Thanks Phục Nhung về bài viết hay này:
Unread 22-10-2014, 11:35 AM   #8
Default

Đêm Thứ Hai : Trò Chơi Trốn Tìm


Các cậu xong chưa ?
Các cậu xong chưa ?


Nghe kìa hình như có tiếng gì đó .
Đó là giọng của một đứa trẻ .
Một đứa trẻ bị bỏ lại một mình .
Nó vẫn đang tìm kiếm “ Người nào đó “ .
Vậy thì ai sẽ là bóng ma tiếp theo ?


( Bóng ma : người đi tìm trong trò chơi này )

Chương Một


_ Kurumi là bạn thân nhất của em từ hồi cấp hai, bọn em luôn về cùng nhau . Ngày hôm ấy, bọn em đã hẹn cùng về khi sinh hoạt câu lạc bộ xong sẽ chờ trước dãy nhà cu của trường . Em luôn là người tới sau cùng . Kurumi chẳng bao giờ phàn nàn cả, cậu ấy sẵn sàng đợi em . Cậu ấy là người tốt bụng và đáng tin cậy như một người chị gái . Thế nhưng ngày hôm đó…. Chỉ có chiếc cặp ở đó còn cậu ấy đã biến mất .
_ ….. “ Trốn tìm “ .
_ Trốn tìm ?
_ Đó là một trong những câu truyện rùng rợn của dãy nhà cu đó…. Rất lâu về trước . Ngày ấy, ngôi trường vẫn đang trong quá trình xây dựng . Một học sinh đã chơi trốn tìm trong dãy nhà mới và…. Không bao giờ trở về . Cuối cùng, sau khi ngôi trường đã xây dựng xong, học sinh đó vẫn mất tích . Sau đó có một chuyện xảy ra….

Câu truyện rùng rợn của anh Yotsuba đây rồi . Dù nó rất đáng sợ khiến mình muốn bịt tai lại nhưng mình lại không thể làm thế . Giai điệu, hình ảnh trong từng “ lời kể “ và những câu nói như thôi miên người nghe xuyên qua tai vào thẳng trong não . Chắc chắn không một ai cưỡng lại được câu truyện của anh ta khi nó đã bắt đầu được kể .

_ ….. Ở giữa một bức tường mới xây….

Các cậu xong chưa ?


_ ….. Em có thể nghe thấy một giọng nói thì thầm . Theo thời gian dãy nhà mới đã trở thành cu. Thế nhưng giọng nói ấy vẫn vang lên . Một giọng nói đến từ hư không….

Các cậu xong chưa ?
Các cậu xong chưa ?
Các cậu xong chưa ?


_ …. Khi đó, không được trả lời . Nếu em trả lời thì cuối cùng bóng ma tiếp theo…. Sẽ chính là em !
_ Áaaaaa ! Không…..
_ Rất hay một tiếng hét cực ky truyền cảm . Cảm ơn tiếng hét “ thánh thót “ của em nhá !
_ Grừ ! Chuyện này là nghiêm túc đấy .
_ Ề hế hụt rồi ! Anh vẫn nghiêm túc mà . Khi nghe những tiếng hét anh là người nghiêm túc nhất đó .

Tạo nên truyền thuyết về câu truyện rùng rợn nhất, thể hiện sự sáng tạo và nghe tiếng hét của người khác dường như là lẽ sống của anh ta, thật đúng là một sở thích lập dị . Nhưng những vụ bắt cóc các cô bé đã khiến mọi người sợ hãi suốt một thời gian, có ba cô bé đã bị sát hại trong vụ đó, lại nhờ câu truyện rùng rợn của anh ta mà thủ phạm đã bị bắt .
_ Giờ thì đi phát tán tin đồn đi nào .
_ Anh lấy câu truyện của Kurumi để sáng tác câu truyện của mình sao ?
_ Nếu em không muốn làm thì thôi . Nhưng câu truyện này liên quan đến sự thật mà em muốn biết đấy . Mọi thứ đều bắt đầu từ câu truyện này . Nào, hiểu rồi thì đi làm việc của em đi, em sẽ trở thành “ Vi khuẩn sợ hãi “ .
_ Èo….
_ À khoan ! Nghe đây, khi em kể chuyện này cho người khác em phải làm như thế này…. “ Đừng kể với ai khác nhé “ .
……………………………………………………

_ Này này cậu nghe truyện này chưa ?
_ Truyện gì thế ?
_ Gì vậy ?
_ Makoto vừa mới kể cho mình nghe nè . Cậu đã nghe truyện về “ Trò trốn tìm vinh viễn " chưa ? Nếu cậu vào dãy nhà cu cậu sẽ nghe thấy tiếng của hồn ma cô đơn đang thì thầm “ Các cậu xong chưa ? “……
………………………..

_ …. Về con ma trong ngôi trường cu, có tin đồn là Hinako Kurumi học sinh đang mất tích chính là con ma đó đấy !
_ Thật sao ? Ghê thế nhỉ !
………………………..

_ Hay bọn mình đi thử lòng can đảm ở đó đi ?
_ Nghe hay đấy

Bây giờ khắp trường đâu đâu cung đều bàn về câu truyện “ Trò chơi trốn tìm “ . Ngay cả lớp tôi, lớp mà Kurumi - học sinh mất tích - đang học, cung bàn tán về nó .

“ Lạ thật mình đã dặn là đừng kể mà ta . Sao giờ ai cung biết nhỉ ? “
_ Này bà làm sao mà bánh quy nướng ngon dữ vậy Makoto ?
_ Bí kiếp đó bà . Hờ hờ ! Mà làm dư nhiều quá để tui mang đi tặng vậy . À Tsuchiya ơi, cậu ăn bánh không hình như cậu thích đồ ngọt nhỉ ?
_ Cảm ơn cậu, tớ thích lắm !

Nói xong Tsuchiya cất bánh vào trong cặp và kéo khóa lại .
_ Ủa cậu không ăn à ?
_ Hì ! Người ta thường để dành những món ngon lại mà và cung không muốn ai khác thấy nó .
_ Haha ! Giống mấy chú cún thật đấy, đừng cho Toto ăn bánh quy đó nhé .
_ Tất nhiên rồi ! Toto đã có hộp bánh này rồi .
_ Cậu yêu chó thật đấy .
_ Hì hì !

Sau giờ học tôi tới phòng những hiện tượng siêu nhiên và kể lại công việc lan truyền của con “ Vi khuẩn “ này cho lão Yotsuba .
_ Tốt, tốt lắm bé “ Vi khuẩn “ à ! Càng om sòm càng tốt . Ế ! Này sữa chua của anh đâu ?
_ Cái đó hết rồi . Em đành nhắm mắt bấm bừa một nút trên máy bán hàng đó .
_ Em – đùa – đấy - à ? Và tại sao lại là nước cà chua ?
_ Nhưng chẳng còn gì khác .
_ Thế em uống cái gì í ?
_ Cái này em tự mua .
_ Ầy ầy….
_ Anh đừng hòng giựt nhá ! Ủa cơm hộp của em đâu rồi ta…. Toto chỉ có thể là mi .

Tôi chạy bắn đi với một vận tốc khủng khiếp mà ngày thường chả thể thấy được vì bây giờ tôi có một mục tiêu rất quan trọng, giải cứu hộp cơm trưa . Khi vừa đến sân sau tôi trông thấy Tsuchiya đang cho Toto ăn và hộp cơm của tôi…. Đang nằm trong hố Toto đào chuẩn bị mất tích .

_ To… To ! Mày lấy hộp cơm của tao từ bao giờ thế ? Mày còn giấu cả khúc xương tao cho mày nữa, mày không thấy phí phạm à…..
_ Ẳng….
_ Rồi mày cũng sẽ ăn phải không Toto ?
_ Hở ?
Tsuchiya ở sau lưng tôi cười nói .
_ Đó là sự bảo quản tạm thời . Toto giấu đồ của mình đi bởi vì nó không muốn ai khác lấy được nó . Đó là bản năng anh hoàn toàn hiểu điều đó . Này Toto, nếu mày giấu không kỹ thì sẽ bị người khác tìm ra đấy .
_ Xin lỗi, nhưng bạn đừng chơi với Toto nữa được không ?
Tsuchiya ngồi xuống và lấy hai tay lấp đất lên hộp thức ăn của tôi . Khuôn mặt hiện lên sự man dại
_ Phải giấu…. Ky hơn nữa… Nữa… Nữa… Nữa…
_ Chờ…. Chờ đã . Này, này bạn dừng lại đi .
_ Có được thứ mình muốn và giấu nó đi . Đó là lúc “ Nó thuộc về mình “ . Hì Hì Hì !

Tôi trở lại chỗ anh Yotsuba và kể lại chuyện này cho anh ấy .
_ …. Tsuchiya ghê quá . Hên là em đã bọc hộp cơm lại không là nhịn đói rồi .
_ FuFuFuFu ! Thấy rồi, sự khát khao đối với những gì hắn muốn và thích giấu chúng đi . Hắn có một tư tưởng độc chiếm bất thường . Trên thế giới này có nhiều loại biến thái khác nhau đúng không ?
“ Quá đúng và ông là một thành phần nguy hiểm trong đó ! “ .
_ “ Bảo quản tạm thởi “ à…. Toto à, sao mày dám chôn bữa trưa của tao xuống đất ? Ế anh Yotsuba, đó là khúc xương của Toto đấy . Trả lại nó đi !
_ Học sinh mất tích….
_ Gì cơ ?
_ …. Hinako Kurumi liệu cô bé có bị ai đó “ Giấu “ đi không ? “ Trò chốn tìm “ trong ngôi trường cu… Bị nhốt trong tòa nhà đó, lang thang một mình… Có thật đó là bóng ma ?

p/s : Tối nay đi chơi nên giờ post lun :3
Mỗi người đều có tính cách khác nhau?
Hàng tỷ người là hàng tỷ tính cách?
Nhân loại là một tập hợp những tính cách khác nhau?
Thật ra tất cả những tính cách đó đều là của một người.
Loài người chỉ có một tính cách duy nhất được thể hiện qua hàng tỷ người.
W
wasaki vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
4 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của wasaki vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 23-10-2014, 07:54 AM   #9
Default

ta không thèm lấy tem Nhu Y nua qua đây ta lây tem truyên ma

viết típ nha huynh *vô cùng ủng hộ*
Xin nước mắt đừng rơi
Xin trái tim đừng đau
Và xin người hãy trở về đây 1 lần nữa *buồn*đau lòng*


Ngox

thay đổi nội dung bởi: Vagabound, 23-10-2014 lúc 11:12 AM.
Phục Nhung vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là những người đã click Thanks Phục Nhung về bài viết hay này:
Unread 23-10-2014, 09:11 AM   #10
Default

tks bạn đã ủng hộ mình
cơ mà bạn biết truyện về người phụ nữ bị rạch mặt, ban đêm đeo khẩu trang găp ai thì hỏi mình có đẹp hok . Nếu trả lời đẹp hay không đẹp sao í quên rồi.... Tính viết cái đó mà quên tên + nội dung
Mỗi người đều có tính cách khác nhau?
Hàng tỷ người là hàng tỷ tính cách?
Nhân loại là một tập hợp những tính cách khác nhau?
Thật ra tất cả những tính cách đó đều là của một người.
Loài người chỉ có một tính cách duy nhất được thể hiện qua hàng tỷ người.
W
wasaki vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là những người đã click Thanks wasaki về bài viết hay này:
Trả lời

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 10:07 AM. Theo múi giờ GMT +8.