ADS BY iGO

Nhà bạn có trẻ con và khi đi chơi xa, đi công viên, trung tâm thương mại, bạn rất sợ trẻ con bị lạc? Nay đã có giải pháp đồng hồ định vị thông minh KidSafe, giúp bạn có thể định vị được trẻ em ngay trên điện thoại của mình, giúp bạn yên tâm không lo lắng con bị lạc hay bắt cóc nữa. Tìm hiểu ngay tại đây nhé: Đồng hồ định vị KidSafe

Trả lời
Ðiều Chỉnh
Unread 29-12-2015, 08:15 PM   #1
Default [Đô Thị] HỒI SINH 2003 - Tác giả: Mộc Tử Tâm

HỒI SINH 2003
Tác giả: Mộc Tử Tâm
Thể loại: Đô thị
Nguồn: BanLong.us

Bấm vào đây để xem nội dung.


Một tác giả viết truyện online quay trở lại năm 2003, bắt đầu lại từ đầu, từng bước đi tới. Nắm trước được xu thế phát triển của truyên online, cùng kinh nghiệm mười năm sáng tác, hắn từng bước từng bước một đi tới đỉnh cao.

Truyện viết theo chủ nghĩa hiện thực huyền ảo, đô thị đề cập tới nhiều góc tối của xã hội, có hắc thủ phía sau màn, có tình yêu chân chính, cũng có tình yêu toan tính, có sự day dứt, cũng có sự buông thả, có sự hời hợt cũng có sự chín chắn, tất cả đều xoay quanh nhân vật chính.

Mời các bạn cảm nhận những điều tác giả muốn đề cập đến - Hồi Sinh 2003.

***

Ngày mùng 1 tháng 9 năm 2003.

Trên chuyến xe lửa chạy về thành phố H.

Lục Dương mờ mịt mở hai mắt, nhất thời cũng không nhận ra mình đang ở chỗ nào.

Vừa tỉnh lại, trong tai đã vang lên tiếng trò chuyện, trong đó có vài giọng nói nghe rất quen tai, những người này hình như đang đánh bài, khi Lục Dương còn đang ngỡ ngàng thì chợt nghe một nam sinh kêu to:

- Ba con át với một đôi bốn.

Đầu óc Lục Dương còn hơi mơ hồ, nên lúc này vẫn chưa hiểu ra tình huống hiện tại, tối hôm qua sau khi say đã xảy ra chuyện gì? Đây là đâu mà lại có nhiều người nói chuyện như vậy?

Đảo mắt nhìn sang, Lục Dương chợt ngây ngẩn người ra.

Dưới chân rõ ràng là một chiếc tàu hoả đang chạy băng băng.

Mà tiếng ầm ầm vừa đánh thức hắn chính là do chiếc tàu hỏa này gây nên.


Đèn Không Hắt Bóng
longphizx vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của longphizx vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 29-12-2015, 08:18 PM   #2
Default

CHƯƠNG 01: TRỞ LẠI NĂM 2003

Bấm vào đây để xem nội dung.




Ngày mùng 1 tháng 9 năm 2003.
Trên chuyến xe lửa chạy về thành phố H.
Lục Dương mờ mịt mở hai mắt, nhất thời cũng không nhận ra mình đang ở chỗ nào.
Vừa tỉnh lại, trong tai đã vang lên tiếng trò chuyện, trong đó có vài giọng nói nghe rất quen tai, những người này hình như đang đánh bài, khi Lục Dương còn đang ngỡ ngàng thì chợt nghe một nam sinh kêu to:
- Ba con át với một đôi bốn.
Đầu óc Lục Dương còn hơi mơ hồ, nên lúc này vẫn chưa hiểu ra tình huống hiện tại, tối hôm qua sau khi say đã xảy ra chuyện gì? Đây là đâu mà lại có nhiều người nói chuyện như vậy?
Đảo mắt nhìn sang, Lục Dương chợt ngây ngẩn người ra.
Dưới chân rõ ràng là một chiếc tàu hoả đang chạy băng băng.
Mà tiếng ầm ầm vừa đánh thức hắn chính là do chiếc tàu hỏa này gây nên.
Còn tiếng nói cười tán gẫu xung quanh, là do hành khách trên tàu tạo ra.
Riêng tiếng đánh bài...
Tầm mắt Lục Dương vừa nhìn qua, đã lập tức nhận ra những người này đều là bạn học của hắn, có bạn cùng lớp, cũng có bạn học lớp sát vách.
Lục Dương thầm đếm qua một chút, chung lớp có bốn người, còn lớp cách vách có hai người.
Tất cả đều tầm tầm mười tám mười chín tuổi.
Nhìn thấy những người này đều còn trẻ như vậy, Lục Dương cũng cả kinh, theo phản xạ cúi đầu xuống nhìn lại quần áo và hai tay của mình…
Quần jean màu xanh đơn giản, áo T-shirt màu đen, hai cánh tay mảnh khảnh trắng nõn…
Không cần nhiều thời gian, Lục Dương cũng đã nhớ ra, đây chính là diện mạo lúc trẻ của mình.
Đây là chuyện gì?
Lục Dương lẳng lặng nhìn cảnh vật bên ngoài cửa xe, lặng lẽ không nói gì.
Mặt ngoài tuy bình tĩnh, nhưng kỳ thực trong lòng đang nổi lên sóng gió ầm ầm, vô số ý nghĩ trong nháy mắt đã lóe lên trong đầu hắn, cuối cùng cũng minh bạch chuyện gì đang xảy ra.
Nếu đây không phải là mơ, thì chính hắn đã quay về thủa mười tám tuổi năm ấy.
Tình huống trước mắt, hẳn là thời điểm hắn đi ghi danh học đại học năm đó.
Trong ký ức, chỉ có thời điểm đến trường đại học ghi danh, Lục Dương mới cùng những người bạn học này ngồi chung xe lửa. Vốn là người giỏi thích nghi với hoàn cảnh, lại là một tiểu thuyết gia quen thuộc với những câu chuyện trùng sinh lẫn xuyên việt, cho nên chỉ sau một lát, Lục Dương đã nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc của mình.
Không lâu sau, ánh mắt của hắn lặng lẽ chuyển tới gương mặt một nữ đồng học đang ngồi hơi chếch một chút phía đối diện với hắn.
Phùng Đình Đình.
Ba năm cao trung, nàng chính là nữ sinh Lục Dương thích nhất.
Bởi vì Phùng Đình Đình mà hắn từ năm lớp 11 đã chuyển từ ban khoa học tự nhiên sang ban ngữ văn, cũng chính vì nàng mà lúc kê khai nguyện vọng thi đại học, Lục Dương lại chọn trường đại học sư phạm thành phố H.
Trong ký ức, học kỳ hai năm thứ nhất đại học, sau khi xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tiên, Lục Dương đã tỏ tình với Phùng Đình Đình, sau đó hai người trở thành một đôi.
Đáng tiếc, tiệc vui chóng tàn, sau kì thực tập năm thứ tư, Phùng Đình Đình đã đề xuất chia tay với hắn.
Lục Dương từ chỗ bạn học biết được, trong thời gian thực tập, Phùng Đình Đình kết giao với một người đàn ông có tiền có thế, còn có cả một chiếc xe Porsche Cayenne (Pốt-chơ Ca-i-en).
Nàng là mối tình đầu của Lục Dương.
Cũng là cô gái khiến hắn chịu thương tổn nhất.
Vì thế, lúc này khi lặng lẽ nhìn nàng, trong lòng Lục Dương cũng cực kỳ phức tạp.
Hình như cảm nhận được ánh mắt của hắn, Phùng Đình Đình vốn đang xem bạn học đánh bài bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía hắn, thấy Lục Dương đang nhìn mình không nháy mắt, nàng khẽ mĩm cười, đôi mắt to tròn mỹ lệ còn chớp chớp với hắn.
Ở tuổi này, nàng đã sớm nhân ra Lục Dương đang thầm mến mình, trên thực tế, cảm giác của nàng đối với hắn cũng không tệ lắm, cùng Lục Dương học chung ba năm cao trung, cả hai cũng xem như khá thân, cùng nhau tán gẫu, cùng nhau chơi đùa.
Lúc này, nàng giống như ngày thường, dí dỏm chớp chớp đôi mắt long lanh to tròn với hắn.
Phùng Đình Đình căn bản không hề biết, Lục Dương lúc này, cùng Lục Dương nàng biết hoàn toàn không giống nhau.
Lục Dương hiện tại, ý thức đến từ năm 2013.
Vĩnh viễn không quên tổn thương năm đó nàng gây ra cho hắn, từng quay lưng rời bỏ hắn.
Chính vì thế, nàng cũng không ngờ rằng, lần này Lục Dương lại không mỉm cười với mình, mà nhanh chóng di chuyển ánh mắt, nhìn về phía phong cảnh đang lướt qua ngoài cửa xe.
Đối với Phùng Đình Đình, nàng và Lục Dương còn chưa bắt đầu.
Nhưng đối với Lục Dương, bọn họ đã sớm kết thúc.
Cho dù biết rõ sau học kỳ II, khi hắn tỏ tình với nàng, nàng sẽ nhận lời yêu hắn, hay coi như biết rõ lần này có thể khiến nàng không rời khỏi hắn, thì Lục Dương vẫn quyết định sẽ không dây dưa thêm với nàng.
Vết thương trong lòng, sẽ mãi mãi không biến mất.
Lục Dương không muốn có thêm bất kỳ hành vi thân mật nào với nàng.
Xe lửa đi thêm hai giờ đồng hồ nữa mới tới được thành phố H.
Lục Dương mang theo ba lô, trầm mặc theo mấy bạn học xuống xe, cùng dòng người hướng về lối ra nhà ga.
Phùng Đình Đình cũng nhận ra hôm nay Lục Dương hơi kỳ quái, cho nên sau khi xuống xe, không biết là vô tình hay cố ý mà lại sánh vai cạnh Lục Dương, lúc ra khỏi nhà ga, nàng dùng bả vai đẩy đẩy vai hắn một cái, nhẹ giọng hỏi:
- Này! Lục Dương, cậu làm sao vậy?
Lục Dương liếc nàng một cái, nở nụ cười lịch sự, đáp:
- Không có gì.
- Thế vừa rồi là sao?
Phùng Đình Đình truy hỏi tiếp.
Lục Dương mở miệng cười nhạt, vẫn câu nói kia:
- Không có gì.
Phùng Đình Đình còn muốn hỏi thêm, nhưng Lục Dương đã bước nhanh vài bước, kéo dài khoảng cách với nàng, khiến lời nàng vẫn chưa kịp buột ra khỏi miệng.
Có thể thi đỗ đại học, Phùng Đình Đình cũng không ngốc, trên thực tế, cảm giác của nàng rất nhạy bén, Lục Dương có ý định lạnh nhạt với mình, nàng lúc này đã nhìn ra được.
Nữ sinh vốn rụt rè, nên Phùng Đình Đình cũng nuốt lại lời muốn hỏi ra.
Nhưng trong lòng lại rất nghi hoặc, không hiểu tại sao hôm nay sau khi tỉnh ngủ, Lục Dương lại biến hoá lớn như vậy, trở nên lạnh nhạt với mình.
Bên ngoài nhà ga, đại học sư phạm thành phố H đã cho xe tới đưa đón tân sinh viên về trường.
Sau khi mấy người Lục Dương lên xe, không tới một tiếng đồng hồ, đã đến trước trường học.
Hôm nay là ngày đầu tiên tân sinh đăng ký nhập học, cho nên cả trong và ngoài trường học đều bao trùm trong bầu không khí vui tươi, sinh viên cũ nghênh đón sinh viên mới, mang theo tân sinh đi đến từng địa điểm làm thủ tục nhập học, vô số bóng người lui tới, cực kỳ nhộn nhịp.
Sau khi bước vào cổng trường không lâu, Lục Dương cùng mấy vị bạn học tách ra.
Bởi vì hắn từng học tập ở đây bốn năm, cho nên không giống với những người khác.
Lúc trước, khi kê khai nguyện vọng học, Lục Dương có ý định chọn chuyên ngành giống với Phùng Đình Đình, nhưng Phùng Đình Đình lại chọn ngành tiếng Anh, mà Lục Dương lại vừa ghét vừa kém nhất môn tiếng Anh, hết cách, hắn đành chọn ngành Lịch sử mà bản thân có hứng thú nhất.
Vừa nãy, sau khi cùng đám người Phùng Đình Đình tách ra, trong lòng Lục Dương rất vui mừng, vui mừng vì mình trước đó không nhắm mắt chọn bừa ngành tiếng Anh, bằng không, trong bốn năm đại học, nếu mỗi ngày phải giáp mặt với nàng, hắn cũng không biết bản thân mình có chịu đựng nổi hay không.
Hiện tại thì ổn rồi, tuy rằng cùng nàng học chung một trường, nhưng khoa tiếng Anh và khoa Lịch sử vốn cách nhau hơn nửa trường học, sau này chỉ cần mình không chủ động đi tìm nàng, cả hai cơ bản sẽ không gặp lại nhau, thời gian trôi qua, tất nhiên sẽ càng ngày càng xa lạ, sớm muộn gì cũng sẽ như mình mong muốn, đoạn tuyệt liên hệ.
Tối hôm đó, Lục Dương nằm trong ký túc xá, nghe năm vị bạn học cùng phòng tán gẫu, tâm tư dần dần bay xa. Đến tận bây giờ hắn rốt cuộc đã minh bạch những gì đang diễn ra hoàn toàn không phải là một giấc mơ. Ông trời không biết vì sao lại bỗng dưng ban cho hắn một cơ hội làm lại cuộc đời không thể tưởng tượng được như vậy.
Lần này sống lại, nên hay không nên tiếp tục viết tiểu thuyết đây?
Con đường sau này nên đi như thế nào đây?
...
Hai ngày sau mới kết thúc đợt báo danh nhập học, cho nên trong hai ngày này Lục Dương có thể tự do an bài.
Bởi vì có trí nhớ trước kia, cho nên Lục Dương rất quen thuộc với ngôi trường này, bỏ lại bầu không khí nhộn nhịp sau lưng, hắn mang theo giấy viết cùng bút chì, một mình đi tới khu giảng đường số ba nằm ở ven rìa trường học.
Khu giảng đường số ba, là một tòa cao ốc cổ lão bậc nhất trong trường.
Nhà cao bốn tầng, gần như có hơn ba mươi năm lịch sử.
Tang thương và cũ kỹ.
Cộng thêm phía xa xa mới xây thêm hai khu giảng đường mới, lại nằm ở bên rìa trường học, cho nên bình thường có rất ít người lui tới đây, chỉ khi nào có tiết học, thì mới có sinh viên đến đây.
Tỷ như hai ngày nay, theo ký ức của Lục Dương, sẽ không có sinh viên nào tới.
Sau khi tiến vào bên trong, Lục Dương đi thẳng tới tầng cao nhất, bước vào một phòng học không người, ngồi xuống một chỗ bên cạnh cửa sổ.
Để xấp giấy trắng tinh xuống trước mặt, rót một ly trà ngon vào chén, đốt một điếu thuốc bản địa, Lục Dương vừa chậm rãi gọt cái bút chì mới mua, vừa suy nghĩ về nội dung tiểu thuyết định viết.
Trước khi sống lại, hắn từng viết tiểu thuyết mười năm.
Đối với Lục Dương, bản lĩnh lớn nhất của hắn chính là gõ chữ.
Ngoại trừ viết tiểu thuyết ra, hắn không còn sở trường nào khác.
Vì thế, tối hôm qua trước khi đi ngủ, trong lòng hắn đã có quyết định, đời này hắn vẫn như đời trước tiếp tục sáng tác tiểu thuyết kiểu đại hồng đại tử (được nhiều người yêu mến).
Thực hiện lý tưởng, chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất, hắn muốn thông qua việc viết tiểu thuyết, trải nghiệm cuộc sống mình muốn.
Hắn tin tưởng dựa vào năng lực mười năm sáng tác của mình, so với mười năm trước, thành tựu hẳn sẽ lớn hơn.
Viết lại những tác phẩm được yêu thích của những đại thần (ý nói cây đa cây đề trong nghề) khác.
Ý niệm này vừa loé lên trong đầu, đã bị Lục Dương nhanh chóng gạt đi.
Không phải Lục Dương có ý xem thường, mà là hắn không phải cái máy tính, tình tiết cụ thể của những cuốn tiểu thuyết từng đọc qua, hắn đã sớm quên hết rồi.
Viết lại những tiểu thuyết mình từng xuất bản?
Ý niệm này chỉ hiện lên trong đầu một thoáng, rồi cũng bị hắn bỏ qua.
Cho dù đó là những tác phẩm của mình, nhưng đã trôi qua mười năm thời gian, tình tiết cụ thể ra sao hắn cũng không còn nhớ nữa, huống chi, coi như nhớ kỹ, hắn cũng sẽ không đi viết lại.
Bởi vì, nếu luận tài nghệ, bút lực mười năm trước của hắn cùng hiện tại không thể cách nào đánh đồng với nhau.
Sở dĩ tác phẩm mười năm sau của hắn không huy hoàng bằng mười năm trước, không phải vì chất lượng kém hơn, mà là ở thời đại khác nhau, số lượng cao thủ cũng khác nhau. Giới tiểu thuyết năm 2013 có vô số cao thủ, số tác phẩm xuất sắc cũng đếm không hết, tác phẩm của hắn trong giai đoạn này chỉ có thể ngụp lặn qua lại trong trùng vây mà thôi.
Thời gian từng phút trôi qua.
Bút chì đã sớm gọt xong, thuốc lá hết một điếu lại tiếp một điếu, điếu thứ ba cũng đã sắp tàn.
Nhiều năm gõ chữ, Lục Dương đã có thói quen khi sáng tác phải có một gói thuốc để bên cạnh.
Mà gói thuốc đang hút cũng là do hắn tiện tay mua lúc mua bút chì và giấy viết.
Khi gõ chữ mà không có thuốc lá, hắn cảm thấy rất không quen, dường như trong tay thiếu đi cái gì đó.
Lúc này, dù miệng đang ngậm thuốc, nhưng suy nghĩ của Lục Dương cũng không bị gián đoạn, hai mắt xuyên qua khói thuốc mờ mịt, híp lại nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, từng tình tiết câu chuyện, dần dần hiện ra trong đầu hắn.
Cốt truyện này, không nằm trong bất kỳ tác phẩm nào hắn từng viết, cũng không lấy từ bất kỳ tác phẩm của tác giả nào khác, mà là do hắn vừa nghĩ ra.
Hít sâu một hơi thuốc, bút chì trong tay bắt đầu lướt qua mặt giấy, tựa đề tác phẩm nhanh chóng hiện ra trước mắt - Tận Thế Đất Hoang


Đèn Không Hắt Bóng
longphizx vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là những người đã click Thanks longphizx về bài viết hay này:
Unread 29-12-2015, 08:19 PM   #3
Default


CHƯƠNG 02: MỞ ĐẦU TÁC PHẨM ĐẦU TAY.

Bấm vào đây để xem nội dung.




Đúng, đời này, Lục Dương lựa chọn thể loại tận thế cho tác phẩm đầu tay.
Nhân vật chính - Trần Phong, là một gã học sinh cấp ba thành tích lót đáy, không hứng thú với chuyện học hành, việc thường làm khi lên lớp là ngủ gât.
Sở trường duy nhất, chính là đao pháp do gia gia truyền cho từ nhỏ, nhưng mà, sở trường này ngày thường lại căn bản không có đất dụng võ.
Mãi đến khi ngày tận thế ập tới.
Từ dị không gian không tên song song với Địa Cầu, tràn ra vô số quái thú có thực lực khủng bố.
Trong vòng một tuần lễ, phần lớn thành thị trên khắp trái đất đều lần lượt rơi vào luân hãm (bị chiếm đóng).
Nhân loại, từ vị trí bá chủ, trong nháy mắt đã rơi xuống vực sâu.
Quái thú dị không gian, hầu như chỉ trong vòng một tuần, đã phá huỷ toàn bộ nền văn minh của nhân loại.
Nhân loại dù may mắn còn sống sót, cũng chỉ kéo dài hơi tàn mà thôi.
Nơi Trần Phong sinh sống là một thị trấn nhỏ, nên may mắn tránh thoát được nguy cơ.
Mãi đến lúc này, đạo pháp gia truyền vô danh của Trần Phong, mới rốt cuộc phát huy được tác dụng.
...
Đây chính là bộ khung mở đầu của cốt truyện.
Cốt truyện như vậy, vào năm 2003, cũng không nhiều.
Trước khi sống lại, Lục Dương am hiểu nhất chính là thể loại tác phẩm lấy giết chóc làm chủ tuyến này.
Đáng tiếc, thời điểm mấy năm trước của kiếp trước, thể loại này cũng đã lụn bại, các thể loại quan trường, đô thị, y thuật lần lượt thay phiên nhau thống trị văn đàn, riêng những độc giả còn thích xem thể loại giết chóc này hơn phân nửa cũng lựa chọn những tác phẩm bạch kim của những bậc đại thần để đọc.
Có điều, hiện tại là năm 2003, tiểu thuyết lấy giết chóc làm chủ tuyến, vẫn còn đang ở thời đỉnh cao.
Lục Dương miệng thì ngậm thuốc, còn tay thì viết xoành xoạch trên giấy, thỉnh thoảng dừng lại một lát, hoặc thêm đôi ba chữ, hoặc sắp xếp lại tình tiết.
Lục Dương không vội viết ngay đề cương.
Đây là thói quen của hắn, chỉ sau khi viết xong chương thứ nhất, hắn mới bắt đầu viết đề cương.
Bởi vì sau khi viết xong chương đầu, tính cách nhân vật, mong muốn cùng sở trường hầu như đã thành hình, lúc này viết đề cương, sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Bởi vì tạm thời không có tiền mua máy tính, cho nên, lục dương chỉ có thể như lần đầu viết tiểu thuyết trước khi hồi sinh, viết bằng tay, viết trên giấy trắng.
Chữ viết của Lục Dương, cũng không hơn người, giống như con người hắn, không tốt cũng không tệ.
Nhưng tác phẩm đầu tay trước kia cũng có hơn trăm vạn chữ, hơn phân nửa đều viết bằng tay, cho nên, tốc độ viết tay của hắn cũng cực kỳ nhanh.
Mỗi chữ một nét bút, chữ sau liền chữ trước, câu sau nối tiếp câu trước, cả đoạn văn căn bản không hề gián đoạn.
Hơn nữa, rất nhiều chữ, đều bị hắn đơn giản hoá đi.
Rất nhiều chữ, chỉ có bản thân hắn mới có thể phân biệt, người khác dù đọc qua, cũng chưa chắc đã nhận ra.
Có điều, Lục Dương cũng không để ý.
Bản thảo của hắn, xưa nay đều chưa từng cho người khác xem qua, chỉ cần khi gõ lên máy tính hắn có thể nhận ra là được.
Khi sáng tác, Lục Dương rất chăm chú.
Rất nhanh đã tiến vào cảnh giới vật ngã lưỡng vong (quên đi hết thảy xung quanh), trong mắt chỉ còn lại xấp giấy trên bàn, trong đầu chỉ nghĩ đến những tình tiết trong cốt truyện, sau hơn một tiếng đồng hồ, khi bảy tờ giấy trắng đã tràn ngập chữ viết, lục dương mới dừng bút lại, tiện tay ném lên trên bản thảo, nhổ tàn thuốc trong miệng ra, cầm lấy chén trà bên cạnh, nhâm nhi nước trà đã sớm lạnh.
Chương một: coi như đã viết xong bản phác thảo.
Tính cách nhân vật, sở trường cùng hoàn cảnh trưởng thành, thậm chí cả vai nữ chính quan trọng nhất, cũng đã xác định.
Có sẵn một chương định hình, tình tiết đề cương trong đầu lục dương càng thêm rõ nét.
Thời gian còn lại trong ngày, Lục Dương vẫn yên vị ở chỗ cũ.
Buổi trưa và buổi tối, chỉ vội vã tới căng tin ăn cơm, rồi nhanh chóng trở lại.
Thỉnh thoảng châm một điếu thuốc, hoặc uống một ngụm trà, ánh mắt ngẫu nhiên không có tiêu cự nhìn ra ngoài cửa sổ, tưởng như đang ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài, nhưng thực ra lại đang suy tư về tình tiết trong câu chuyện.
Lục Dương không có ý định viết đề cương hoàn chỉnh của cuốn sách trong một lần.
Hắn chỉ viết dàn ý của phần thứ nhất - Hung thú hoành hành.
Mãi đến hơn một giờ đêm, lục dương mới viết xong đề cương tỉ mỉ tập đầu tiên.
Sau khi đề cương thành hình, tình tiết tập đầu tiên cũng đã nằm gọn trong đầu hắn.
Toàn tâm viết lách cả ngày, cả người Lục Dương đau nhức dữ dội, đặc biệt là hai vai và ngón tay, có điều, thời điểm đặt bút xuống, hắn lại khe khẽ mỉm cười.
Mặc dù mệt mỏi, nhưng trong lòng lại cực kỳ hài lòng.
Phần đề cương này, xem như cặn kẽ nhất trong sự nghiệp viết võng văn của hắn, tình tiết trong câu chuyện cũng là phần hắn hài lòng nhất.
Nắn bóp bả vai và ngón tay một chút, lại châm thêm một điếu thuốc, lúc này lục dương mới mìm cười gom giấy bút và ly tách rời khỏi căn phòng.
Từ khu giảng đường số ba đi ra, trời đã tối khuya, sân trường rộng lớn cũng không còn bóng người, lục dương cảm thấy hơi đói bụng, liền quen việc dễ làm (kinh nghiệm đầy mình) bước về phía cổng sau của trường học.
Nơi này có hơn mười quán net và quán cơm, buổi tối cũng không thiếu quầy hàng sáng đèn, gồm cả quầy hàng bán thịt xiên nướng ăn vặt.
Kiếp trước, khi lục dương còn học đại học ở đây, cũng thường xuyên tới nơi này.
Lần này đói bụng, hắn lại theo thói quen mò đến đây.
Quả nhiên.
Giờ này, trừ quán net ra, vài sạp hàng bán đồ ăn khuya vẫn còn kinh doanh.
Lục Dương sờ soạng túi quần, thấy bên trong có chừng mấy trăm đồng (nhân dân tệ bạc).
Năm 2003, một trăm đồng, cũng đủ cho hắn ăn nửa tháng.
Thấy trong túi có tiền, Lục Dương bước nhanh về phía sạp hàng bán thịt xiên nướng, chọn lấy vài xiên vẫn còn đang nóng hổi bỏ vào trong bát.
Một mình Lục Dương chiếm một cái bàn nhỏ, ăn từng ngụm từng ngụm, nhìn vô cùng sảng khoái. Bỗng nhiên, bên tai chợt truyền đến một giọng nói khá quen thuộc từ hướng quán net cách đó không xa.
Lục Dương theo bản năng đưa mắt nhìn sang.
Phát hiện hóa ra là một người bạn học cùng lớp thời cao trung, họ Hoàng, còn tên là gì thì hắn tạm thời đã quên mất, dù sao ý thức hiện giờ của hắn là tới từ năm 2013, nên đã quên gần hết phần lớn tên bạn học trước kia.
Ánh mắt Lục Dương chỉ quét qua, rồi thu lại, cũng không định đi tới chào hỏi.
Đã quá nửa đêm, hơn nữa, vị bạn học này hình như đang bận gọi điện thoại, cho nên cũng không nhất thiết phải đến bắt chuyện.
Khi Lục Dương ăn xong thì vị bạn học họ Hoàng kia vẫn còn đang phấn khích tán gẫu qua điện thoại.
Hắn liếc mắt nhìn người này thêm một cái, rồi bước nhanh về phía ký túc xá.
Vừa nãy lúc ngồi ăn, lục dương tuy rằng vẫn chưa nhớ ra tên người này, nhưng đã đại khái nhớ ra thành tựu sau này của hắn.
Người này thành tích thời cao trung luôn nằm trong top năm của lớp, sau khi tốt nghiệp đại học, không biết lăn lộn ở đâu mấy năm, lục dương nghe nói, cuối cùng lại trở về quê xây nhà trẻ, nhưng chỉ kinh doanh được một năm đã phải đóng cửa, sau đó cũng không biết làm nghề gì, hẳn là sống rất thảm.
Trước đây, khi Lục Dương nghe thấy chuyện này, còn từng thở dài: người này thời cao trung thành tích tốt như thế, tại sao bây giờ lại sống thảm như vậy?
Hôm nay ngẫu nhiên nhìn thấy gia hoả này vừa vào đại học, đã hơn một giờ đêm rồi mà vẫn còn ở đây, hắn rốt cuộc đã hơi rõ ràng, vì sao tương lai của người này lại trở nên như vậy.


Đèn Không Hắt Bóng
longphizx vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là những người đã click Thanks longphizx về bài viết hay này:
Unread 29-12-2015, 08:21 PM   #4
Default

CHƯƠNG 03: CÂU LẠC BỘ VÕ THUẬT

Bấm vào đây để xem nội dung.




Ngày kế tiếp là ngày cuối cùng của đợt báo danh, cho nên trong ngày này lục dương vẫn có thể hoạt động tự do như cũ.
Bởi vì hôm qua hơn hai giờ đêm mới đi ngủ, nên sáng nay thẳng tới tám giờ rưỡi Lục Dương mới tỉnh dậy.
Hiện giờ, Lục Dương vẫn chưa có điện thoại di động, cho nên, không có cách nào cài đặt chuông báo thức buổi sáng.
Sau khi tỉnh dậy, Lục Dương nhìn xung quanh một lát, thấy năm người cùng phòng, có người đã tỉnh, cũng có người còn chìm trong giấc mộng, bởi vì hôm nay vẫn chưa phải đi học, nên dù đã tỉnh, đều vẫn cứ nằm lỳ trên giường không chịu dậy.
Lục Dương rời giường đánh răng rửa mặt, sau đó mang theo giấy bút và chén trà giống như hôm qua bước ra khỏi phòng.
Đi tới trước căng tin mua một ít bánh bao, ăn một bát cháo, sau đó thẳng tiến căn phòng hôm qua.
Ngồi vào vị trí hôm qua từng ngồi lại, theo thói quen châm một điếu thuốc.
Vừa trầm mặc hút thuốc, Lục Dương vừa híp mắt nhìn bóng người thưa thớt qua lại ngoài cửa sổ, trong đầu hiện lên từng tình tiết cốt truyện ngày hôm qua đã từng nghĩ qua.
Đề cương phần thứ nhất đã có, nhưng đề cương lại sơ lược, cũng không đi sâu vào từng tình tiết cụ thể mỗi chương.
Khi điếu thuốc sắp tàn, chương thứ hai - Tình hình thực tế, cũng hiện ra trong đầu Lục Dương.
Hắn nhổ tàn thuốc trong miệng ra, một lần nữa rút thêm một điếu, cũng không châm lửa, mà cứ ngậm không như vậy, đây cũng là một thói quen của hắn khi viết văn.
Trong miệng không có thứ gì, thì luôn cảm thấy thiêu thiếu gì đó, nhưng khói thuốc lại gây tổn thương thân thể quá llowns, nên thường thường hắn không châm lửa mà chỉ ngậm không trong miệng.
Bút chì sàn sạt lướt trên bản thảo, từng chữ nối tiếp từng chữ, sau khi đặt bút viết xong một đoạn, từng chữ lược giản cũng được hắn sử dụng, dù khó hiểu nhưng Lục Dương vẫn thoải mái nhận biết.
Trước khi sống lại, Lục Dương đã từng viết qua tám tác phẩm, tộng cộng hơn nghìn vạn từ, vì thế, đối với việc sáng tác, hắn đã sớm quen tay, thuộc về lớp tác giả trung cấp.
Bởi vậy, viết một tác phẩm mới, với hắn mà nói, cũng không quá khó khăn, chính yếu ở chỗ là nó có đặc sắc hay không thôi.
Đã từng xem qua hơn trăm bản tiểu thuyết thể loại tận thế, nên Lục Dương cũng không có chút lực cản nào, tốc độ viết văn rất nhanh, tới giữa trưa, đã viết xong bốn trang bản thảo, tổng cộng ba chương, hơn một vạn chữ.
Buổi trưa hắn cũng chỉ nhanh chóng đến căng tin ăn cơn rồi lại quay về chỗ cũ tiết tục viết, nhưng mà, vì viết lách cả ngày, nên mạch văn cũng dần dần bị trì trệ, hai tay dần dần nhũn ra, tốc độ càng ngày càng chậm.
Số lần dừng bút nghỉ ngơi lại càng nhiều hơn hôm qua.
Kiên trì viết đến quá giờ cơm tối, lục dương rốt cuộc cũng viết thêm được hai chương nữa, tổng cộng sáu ngàn chữ.
Một ngày viết được một vạn sáu, một vạn bảy ngàn chữ, đối với Lục Dương, đã gần như cực hạn.
Không chỉ hai tay vô lực, mà tinh thần cũng rất mệt mỏi.
Buông bút chì trong tay xuống, tiện tay móc bật lửa trong túi quần ra, châm điếu thuốc đã ngậm không trong miệng hơn nửa giờ, tối nay Lục Dương cũng không định viết tiếp.
Nhà xuất bản bên phía Đài Loan yêu cầu số lượng từ thấp nhất cho một tập bản thảo là khoảng chừng 65.000 chữ, mà Lục Dương tính cả ngày hôm qua nữa cũng đã viết được 20 ngàn chữ.
Lấy tốc độ như vậy, không tới mấy ngày, là đạt được yêu cầu rồi.
Cho nên, hắn cũng không quá vội vàng.
...
Sau bữa cơm tối, Lục Dương miệng ngậm điếu thuốc, tay bỏ túi quần, lặng lẽ đi trong sân trường, cũng không có mục đích nào cả, chỉ muốn tuỳ tiện đi dạo một chút mà thôi.
Trước khi sống lại, hắn đã ở đây bốn năm, đối với cảnh vật nơi này đều vô cùng quen thuộc.
Bây giờ, sau sáu bảy năm, một lần nữa quay lại đây, bước trên con đường đã từng bước qua nhiều lần này, Lục Dương có cảm giác hoài niệm.
Trước đây, thời điểm còn đi học, cũng không có cảm giác gì, nhưng sau khi tốt nghiệp mới thấy, mỗi khi trời tối, những hồi ức sinh hoạt nơi đây thỉnh thoảng lại hiện lên trong đầu.
Không nghĩ tới mình một lần nữa lại có cơ hội quay lại đây.
Lục Dương vừa chậm rãi đi, ánh mắt vừa tuỳ ý quan sát chung quanh.
Hết thảy đều vẫn như trong ký ức, khung cảnh trước mắt, từ ký ức mơ hồ, dần dần trở nên rõ ràng.
Một đường đi tới, Lục Dương trong lúc vô tình đã đi đến trước cửa nhà thi đấu.
Nhà thi đấu cùng với khu giảng đường số ba mới hơn nhiều, nhưng so với khu giảng đường số một và số hai thì lại cũ hơn.
Mỗi trường học đều có xã đoàn (câu lạc bộ), dù ít hoặc nhiều.
Trạm phát thanh của trường học cũng nằm ở đây, mỗi khi trường có hoạt động dạ hội nào lớn, đều sẽ tổ chức ở đây, vì nơi này có một căn phòng vô cùng lớn.
Trước khi sống lại, Lục Dương dù học ở đây bốn năm, nhưng vẫn chưa từng ghé qua chỗ này.
Khi đó, trong lòng hắn chỉ có tiểu thuyết và Phùng Đình Đình.
Bình thường ngoại trừ xem tiểu thuyết, đi quán net, thì chính là viết tiểu thuyết, nếu không làm ba điều này, thì chính là đang hẹn hò với Phùng Đình Đình. Đối với những câu lạc bộ trong trường học, hắn xưa nay đều không có ý định tham gia, đến ngay cả dạ hội do nhà trường tổ chức hắn cũng không có hứng thú đi xem nốt.
Trong này rốt cuộc có cái gì?
Đứng bên ngoài toà nhà lớn, Lục Dương bỗng nhiên nổi lên hiếu kỳ muốn ghé vào trong xem.
Lần này sau khi sống lại, tuy rằng hắn vẫn quyết định viết tiểu thuyết như trước, nhưng lại không có ý định sống cuộc sống giống như trước kia, không muốn đơn điệu như đã từng.
Tuổi tâm lý của Lục Dương đã gần ba mươi, cũng sớm rõ ràng, không nên sống đơn điệu như vậy.
Người sống trên đời này, cần phải truy cầu sự vui vẻ.
Nếu như ngay cả sự vui vẻ cũng không đáng theo đuổi, vậy thì còn điều gì đáng theo đuổi nữa đây?
Bởi vì nghĩ như vậy, cho nên đối với việc sinh hoạt sau khi sống lại, Lục Dương đã có quy hoạch rõ ràng.
Tiếp xúc với nhiều thứ mới mẻ!
Lúc này, trong đầu hắn đối với cảnh tượng bên trong toà nhà này nổi lên lòng hiếu kỳ, bước chân từ từ tiến vào.
Sau khi tiến vào, thứ đầu tiên Lục Dương nhìn thấy chính là cái phòng khách to lớn trong truyền thuyết kia.
Đỉnh chóp phòng khách cách xa mặt đất, bên trong có hơn ngàn chỗ ngồi, tất cả được sắp xếp từ thấp đến cao, càng về sau càng cao.
Phần đầu phòng khác, là một cái sân khấu rất to.
Lúc này, bên trong căn phòng có vài ánh đèn huỳnh quang đang chiếu sáng, dưới ánh đèn, hơn mười cô gái ăn mặc mĩ lệ đang chăm chú luyện tập vũ đạo.
Một vị lão sư dáng dấp thiếu phụ đang khoa chân múa tay đứng chỉ đạo.
Lục Dương đứng dưới ánh đèn nhìn một lúc, sau đó quay bước rời đi.
Hắn phỏng đoán những nữ sinh kia hẳn là đang chuẩn bị cho dạ hội vào nửa tháng sau.
Trong ký ức của Lục Dương, trong nửa tháng tiếp theo, tất cả sinh viên năm nhất đều phải tham gia quân huấn, buổi tối cuối cùng của kỳ quân huấn, chính là dạ hội chào đón tân sinh viên.
Lần trước từng có người rủ hắn tham gia dạ hội, nhưng Lục Dương lại từ chối.
Khi đó, hắn đang đọc dở một cuốn tiểu thuyết mới thuê từ thư viện, ngoài tiểu thuyết ra, đều không hứng thú với bất kỳ thứ gì khác.
Nhưng mà lần này hắn lại không có ý định tiếp tục bỏ qua.
Người viết tiểu thuyết, hẳn là nên trải qua tất cả những sự tình mình có thể trải qua, thì mới có thể làm phong phú thêm sự từng trải của chính mình.
Đây là đạo lý sau này Lục Dương mới dần dần hiểu ra.
Đáng tiếc, khi đó hắn đã sớm tốt nghiệp đại học mất rồi.
...
Sau khi rời khỏi toà nhà thi đấu, Lục Dương tiếp tục theo hành lang tiến về phía trước.
Trước sau đã đi ngang qua câu lạc bộ thư pháp, câu lạc bộ vũ đạo, câu lạc bộ ngoại ngữ, câu lạc bộ cầu lông.
Đầu cửa phòng mấy câu lạc bộ này đều treo một cái biển hiệu nho nhỏ.
Cửa phòng câu lạc bộ thư pháp và vũ đạo đều khóa lại, bên trong không có người.
Bên trong câu lạc bộ ngoại ngữ, đèn đuốc sáng trưng, xuyên qua cửa sổ kiếng, Lục Dương nhìn thấy mấy nữ sinh đang lặng lẽ ngồi đọc sách, đối với những nữ sinh chỉ chuyên chú học tập, mặc kệ sự tự do phóng khoáng của thời đại học, dù là trước hay sau hồi sinh, Lục Dương đều có sự kính ý không nhẹ.
Chí ít, hắn biết mình không cách nào làm được như các nàng.
Sau khi tốt nghiệp trung học, Lục Dương cảm thấy tâm tình của mình cũng trầm xuống, không giống như thời cấp ba hăng hái đọc sách suốt ngày.
Khi đi qua câu lạc bộ cầu lông cũng đã tắt đèn, Lục Dương chợt nghe thấy vài âm thanh mơ hồ, từ bên trong căn phòng phía trước truyền ra.
Chỗ đó là chỗ nào?
Trong lòng Lục Dương không khỏi nổi lên sự hiếu kỳ.
Khi đến gần, hắn mới nhìn thấy năm chữ “câu lạc bộ võ thuật” treo trước cửa.
Lúc ánh mắt Lục Dương nhìn xuyên qua cửa sổ kiếng, thấy bên trong có một bóng người đang đánh ầm ầm vào bao cát treo trong phòng.


Đèn Không Hắt Bóng
longphizx vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của longphizx vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 29-12-2015, 08:22 PM   #5
Default


CHƯƠNG 04: THẦY GIÁO CŨ

Bấm vào đây để xem nội dung.



Xuyên qua khung cửa sổ, nhìn thấy người bên trong chỉ mặc một cái quần sọc, đầu khẽ cúi, hai tay đang chuyên chú nện vào bao cát, Lục Dương cũng không khỏi ao ước.
Không chỉ ao ước có được thân hình cơ bắp như thanh niên kia, càng càng hâm mộ khí tức sắc bén từ trong ra ngoài của hắn.
Là nam nhân, ai mà không khát vọng có một thân hình hoàn mỹ?
Đáng tiếc, Lục Dương là trạch nam, hầu như không mấy khi ra ngoài vận động. Tuy rằng thân thể không béo phì, nhưng cùng thân hình hoàn mỹ cách một khoảng xa.
Hay là, ta cũng luyện tập một chút?
Ý niện này chợt lóe lên trong đầu Lục Dương, sau khi loé lên, càng lúc lại càng mãnh liệt.
"Thùng thùng!"
Dưới sự thôi thúc của nó, Lục Dương chỉ hơi do dự một chút, rồi đưa tay gõ lên cánh cửa gỗ của câu lạc bộ võ thuật.
Thông qua tấm cửa kiếng, Lục Dương nhìn thấy thanh niên cường tráng đang luyện quyền kia bỗng ngừng lại, quay đầu nghi hoặc nhìn về phía cửa sổ.
Thấy hắn quay đầu nhìn về phía mình, Lục Dương vội vàng mỉm cười.
Có thể là do khuôn mặt tươi cười của Lục Dương, nên thanh niên cường tráng kia chỉ hơi do dự một chút, rồi bước về phía hắn.
Thanh niên cường tráng vừa tiện tay lấy một cái khăn trắng tinh lau mồ hôi trên mặt, vừa mở cánh cửa gỗ ra, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Lục Dương, nói:
- Cậu là?
- Chào anh! Vị sư huynh này, ta muốn gia nhập câu lạc bộ võ thuật, có được không?
Tùy tiện đưa ra yêu cầu này, Lục Dương cũng cảm thấy hơi chút đường đột, nhưng nếu muốn luyện tập, chắc chắn phải thử qua trước một chút, nếu như ngay cả hỏi mà cũng không giám, thì làm sao biết người ta có đáp ứng hay không?
- Cậu muốn gia nhập câu lạc bộ võ thuật?
Nghe xong ý đồ đến đây của Lục Dương, khuôn mặt thanh niên cường tráng lộ ra ý cười nhàn nhạt, quét mắt đánh giá hắn một chút, gật đầu nói:
- Có thể! Võ thuật xá hoan nghênh tất cả đồng học gia nhập, nhưng mà, thành viên mới gia nhập chỉ có thể xem như thành viên tập sự, phải thông qua kỳ tập sự, thì mới có thể trở thành thành viên chính thức, hơn nữa, những thứ dùng cho việc luyện tập như bao tay hay thuốc giảm đau cần phải tự mình chuẩn bị.
- Không thành vấn đề!
Nghe thấy đối phương đồng ý, Lục Dương cũng hơi kích động.
Chuyện bao tay hay thuốc giảm đau gì đó, cần phải tự mình chuẩn bị, hắn căn bản cũng không cảm thấy có gì là không đúng.
Dù sao chính hắn đề nghị muốn học thử, nên việc tự chuẩn bị thiết bị phụ trợ là việc kinh thiên địa nghĩa, không ai có nghĩa vụ phải giúp hắn.
Thanh niên cường tráng gật gù, lúc này mới duỗi bàn tay đầy vết chai ra, nói:
- Giới thiệu một chút, tôi là chủ nhiệm nơi này, Đằng Hồ! Hoan nghênh câu gia nhập câu lạc bộ võ thuật!
Lục Dương cũng nhanh nhẹn duỗi bàn tay ra bắt tay với Đằng Hồ, miệng không ngớt lời nói cảm ơn.
Lục Dương không nghĩ tới vị trước mắt này chính là chủ nhiệm câu lạc bộ.
Nhưng mà nghĩ đến lúc này chỉ có một mình hắn chăm chỉ luyện tập ở đây, cũng chợt hiểu ra.
Chủ nhiệm câu lạc bộ, có lẽ là người giỏi nhất câu lạc bộ võ thuật.
Mà muốn trở thành người như vậy, không ngầm khắc khổ luyện tập thì sao được?
- Đến điền vào bảng đăng ký đi!
Đằng Hổ nói xong, liền xoay người bước vào bên trong, Lục Dương cũng theo sát phía sau.
Lúc này, trong lòng Lục Dương vẫn có chút khó tin, chính mình lại có thể dễ dàng trở thành thành viên của câu lạc bộ võ thuật như vậy.
Nhưng mà, rất nhanh hắn đã biết tại sao.
Khi Đằng Hồ đưa bản đăng ký cho hắn điền, còn gật gù nói:
- Câu lạc bộ võ thuật vừa mới sáng lập, cậu là thành viên đầu tiên, hi vọng cậu sẽ chăm chỉ luyện tập, không làm mất mặt câu lạc bộ!
Nghe thấy câu này, Lục Dương cũng hơi sửng sốt một chút.
Không ngờ mình lại là thành viên đầu tiên gia nhập nơi này.
Hèn chi lại dễ dàng gia nhập như vậy.
Hóa ra là người thứ nhất, cũng khó trách.
Lục Dương tự nói trong lòng.
Nhưng mà hắn cũng chỉ thoáng kinh ngạc một chút, cũng không mấy thất vọng.
Hắn gia nhập câu lạc bộ võ thuật, là để rèn luyện thêm một chút, không muốn mình văn nhược như trước, cũng không có ý gì khác.
Vì thế, thực lực nơi này mạnh hay yếu, đối với hắn cũng không quan trọng lắm.
Chỉ cần có thể học được vài phần bản lĩnh của vị chủ nhiệm trước mắt này cũng đủ lắm rồi.
Vừa nãy dù ở ngoài cửa sổ, nhưng Lục Dương vẫn nhìn thấy được tốc độ lẫn lực quyền của Đằng Hồ khi luyện quyền.
Cường độ khi đánh vào bao cát, nếu người bình thường trúng một phát, tuyệt đối không mấy người có thể chịu nổi.
...
Khi trở lại ký túc xá, người bạn cùng phòng nói cho Lục Dương biết, vừa rồi phụ đạo viên vừa tới phòng thông báo, bảy rưỡi tối nay tất cả mọi người phải tập trung lại để nhận lớp.
Thuận tiện nhắc thêm, lớp học của bọn họ chính là phòng 303, khu giảng đường số hai.
Từng có trí nhớ trước khi hồi sinh,nên Lục Dương đương nhiên biết lớp Lịch sử nằm ở chỗ nào.
Giờ khắc này, hắn mới nhớ ra, lần đầu tiên sinh viên năm nhất tụ tập lại chính là buổi tối sau khi kết thúc đợt báo danh.
Bởi vì ngày mai phải bắt đầu quân huấn, cho nên trước khi quân huấn bắt đầu, tất cả mọi người nhất định phải nắm được vị trí lớp học của mình, phải biết được phụ đạo viên lớp mình là ai, nếu không, ngày mai khi quân huấn bắt đầu, nếu mấy ngàn tân sinh đều không ai biết lớp mình ở đâu, thì không biết sẽ loạn thành cái gì?
Lúc Lục Dương trở lại ký túc xá, mọi người trong phòng cũng đã có mặt đông đủ.
Vì thế không lâu sau, cả sáu người đều cùng nhau đi tới khu giảng đường số hai.
Năm vị bạn học cùng phòng, kiếp trước cũng khá thân thiết với Lục Dương.
Trong đó, Trình Hoà ngủ phía dưới hắn và Dương Chí ngủ kế bên là thân thiết hơn cả.
Trình Hoa làm người tùy tiện, cực kỳ đại khí, ưa thích giảng nghĩa khí anh em.
Dương Chí lại hơi keo kiệt, ưa thích chiếm tiểu tiện nghi, nhưng làm người rất sôi nổi, rất hứng thú với mỹ nữ quyến rũ, là một người thú vị, đối xử với huynh đệ rất tốt.
Khi nhóm người Lục Dương tới nơi, đèn đuốc trên dưới khu giảng đường số hai đã sáng choang, hầu như tất cả phòng học đều có tiếng người huyên náo, toàn bộ mấy ngàn tân sinh đều đang tụ tập ở đây.
Thành viên lớp Lịch sử, cũng đã tới hơn phân nửa.
Đám người Lục Dương tìm một chỗ gần cửa sổ ngồi xuống, vừa tán gẫu vừa dùng ánh mắt tò mò đánh giá xung quanh.
Khiến bọn họ cảm thấy hơi thoả mãn chính là, trong lớp cũng có không ít nữ sinh.
Không chỉ có số lượng, mà còn có cả chất lượng.
Ít nhất hiện tại đã có hơn hai mươi người, trong đó ít nhất cũng có sáu bảy người có mấy phần tư sắc.
Điều này làm cho vài người vốn chờ mong vào chuyện tình mỹ hảo thời đại học, đều cảm thấy thoả mãn.
Trên thực tế, thời điểm đám người Lục Dương quan sát đám nữ sinh, thì bọn họ cũng vô tình hay cố ý dò xét những nam sinh trong lớp.
Thời điểm sơ trung, cao trung, mọi người đều bị trường học áp chế nghiêm ngặt không cho yêu sớm.
Có thể nói, bất luận là nam sinh hay nữ sinh, đều ngột ngạt về mặt tình cảm, tới khi có người nói thời đại học có thể tự do yêu đương, ai ai cũng lộ vẻ mong chờ.
Đương nhiên, Lục Dương là người từng trải, nên đối với nữ sinh trong lớp cũng lạnh nhạt hơn rất nhiều so với những nam sinh khác.
Bởi vì hắn hiểu rõ những nữ sinh này, hiểu rõ con người họ, thậm chí còn hiểu rõ cả tương lai sau này của các nàng hơn bất kỳ ai.
Quan trọng nhất là, trong những nữ sinh này, không có người nào khiến Lục Dương đặc biệt yêu thích, đặc biệt muốn theo đuổi.
Thời gian trôi qua rất mau.
Rất nhanh đã tới bảy giờ rưỡi.
Đúng lúc này, một người đàn ông tuổi chừng bốn mươi, khuôn mặt tươi cười mang theo một xấp văn kiện bước vào phòng.
Mà hiện giờ, thành viên lớp lịch sử cũng đã có mặt đông đủ.
Nhìn thấy một người lớn tuổi như thế xuất hiện, mọi người đều thầm suy đoán đây rất có thể là phụ đạo viên, vì vậy, âm thanh huyên náo trong phòng cũng nhanh chóng biến mất không còn tăm hơi.
Người đàn ông trung niên sau khi bước vào liền đi thẳng tới bục giảng, tiện tay để tập văn kiện lên mặt bàn, sau đó mỉm cười nói:
- Mọi người khoẻ chứ! Có vài đồng học chắc đã nhận ra tôi, nhân tiên xin giới thiệu một chút, tôi là Uông Đạt, chính là phụ đạo viên bốn năm tới của các bạn, phụ trách vấn đề tư tưởng cùng sinh hoạt của mọi người. Sau này mọi người có chuyện gì, thì cứ việc tìm tôi. Hiện tại trước tiên các bạn hãy tự giới thiệu về mình một chút!
Giọng nói của Uông Đạt rất ôn hòa, ôn hòa đến mức không giống với một nam nhân.
Dù là ai cũng nhìn ra được hắn hẳn là một người tốt tính.
Điều này khiến mọi người ở đây, bất luận là nam hay nữ, đều cảm thấy vừa lòng.
Ngồi ở bên dưới, Lục Dương cũng nở nụ cười.
Uông Đạt, vị phụ đạo viên này từng đối xử với hắn rất tốt, hoặc nói, Uông Đạt đối xử với tất cả mọi người đều rất tốt, là một vị phụ đạo viên vừa có trách nhiệm lại có tầm lòng khoan dung.


Đèn Không Hắt Bóng
longphizx vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là những người đã click Thanks longphizx về bài viết hay này:
Unread 29-12-2015, 08:23 PM   #6
Default

CHƯƠNG 05: BẢN THẢO ĐIỆN TỬ

Bấm vào đây để xem nội dung.




Nửa tháng tiếp theo, Lục Dương ban ngày đi quân huấn, buổi tối ăn xong cơm tối lại mang theo giấy bút, thuốc là cùng nước trà đi tới vị trí cao nhất toà nhà số ba ít ai lui tới viết lách.
Mỗi đêm hai chương, sáu ngàn chữ.
“Tận Thế Đất Hoang”, tình tiết của câu chuyện cũng dần dần được triển khai, lão sư, đồng học,…bên cạnh Trần Phong, dưới sự tấn công mạnh mẽ của quái thú từ dị không gian, đều tử thương vô số.
Trần Phong tay cầm đại đao, từ căn tin trường học, vừa che chở Uông Tinh - nữ sinh mình thích, vừa một đường chém giết chạy về phía nhà mình.
Mấy lần ngàn cân treo sợi tóc, suýt chút nữa là mất mạng.
Đáng tiếc, đến khi về đến nhà thì gia gia của hắn đã biến mất không còn tăm hơi, chỉ còn sót lại một vết máu và chiếc giày vải trên sàn nhà.
Từ nhỏ đã cùng gia gia sống tựa vào nhau, nhìn thấy cảnh này cả người Trần Phong như bị rút sạch hết khí lực.
Chính lúc này, một con giáp thú cả người đầy vảy xông tới tập kích hắn, khiến Trần Phong vốn tưởng đã mất đi gia gia đột nhiên bạo phát.
Sự bùng nổ mạnh mẽ khiến hắn như trở thành một người khác, một đường nhanh chóng đem dị thú chém chết.
Sau đó, Trần Phong mang theo bảo đao gia truyền, rời khỏi thị trấn.
...
Khi Lục Dương viết đến đây, thì đợt quân huấn cũng đã diễn ra được tám ngày.
Tập giấy trắng ban đầu cũng đã hao mất một phần tư.
Lục Dương ước lượng đại khái một chút, hẳn là đã quá sáu mươi lăm ngàn chữ, đủ để gửi cho nhà xuất bản bên Đài Loan rồi.
Tối hôm đó, sau khi buông bút chì xuống, đốt thêm một điếu thuốc, trong lòng Lục Dương cũng không khỏi cảm khái.
Nhớ tới trước khi hồi sinh, khi viết quyển tiểu thuyết thứ nhất, từng vô cùng gập ghềnh trắc trở, phải mấy ngày mới hoàn thành được một chương.
Khi đó, đề tài tuy rằng mới mẻ độc đáo, tình tiết câu chuyện cũng không tệ, nhưng bút lực lại hoàn toàn không đủ, thường xuyên bị lệch khỏi phương hướng dự kiến trước đó.
Càng buồn cười hơn, bản thân thỉnh thoảng lại thêm vào vài đoạn bình luận gần như không liên quan.
Tình tiết kéo dài lê thê, chỉ dựa vào việc tăng chương để đem câu chuyện thúc đẩy về phía trước.
Mà nội dung cụ thể từng chương khi triển khai cũng không được tốt lắm.
Nhưng bản “Tận Thế Đất Hoang” này, lại hoàn toàn khác hẳn.
Vừa mới bắt đầu, hắn đã xác định rõ ràng đề cương, tình tiết cụ thể của quyển thứ nhất cũng theo đó hiện rõ trong đầu, văn phong ngắn gọn, không hề tạo cảm giác chau chuốt hoa lệ, cũng không thêm thắt chút bình luận cá nhân nào vào.
...
Ngày thứ hai, cũng chính là buổi tối ngày quân huấn thứ chín, sau bữa cơm tối, Lục Dương cũng không giống như tám ngày đầu mang theo giấy bút đi đến khu giảng đường số ba.
Mà chỉ vẻn vẹn đem theo mấy chương bản thảo vừa viết đến quán nét Tinh Vũ phía sau trường học.
Quán nét Tinh Vũ là nơi Lục Dương thường hay lui tới suốt thời đại học của kiếp trước.
Chủ quán nơi này là một thiếu phụ xinh đẹp khoảng tầm ba mươi, là một người dễ mến, mà tốc độ máy tính ở đây cũng không tệ.
Lục Dương theo thói quen tới đây, dùng thẻ căn cước làm một tấm thẻ hội viên, nạp thêm một trăm đồng vào đó.
Sau đó, hắn mới đi tới một góc tối nhất quán, mở một chiếc máy lên.
Lúc lên mạng, Lục Dương không thích có ánh đèn quá sáng, thói quen này từ lúc bắt đầu gõ chữ đã dần dần hình thành.
Thời điểm gõ chữ, Lục Dương thích nhất là xung quanh đều bao phủ bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy tính, trong miệng ngậm một điếu thuốc, giữa khói thuộc mịt mù, hai tay đặt lên bàn phím, tiếng lóc cóc vang lên không ngừng.
Đây là trạng thái mà Lục Dương thích nhất.
Mỗi lần tiến vào trạng thái như vậy, Lục Dương sẽ quên đi hoàn cảnh xung quanh, bao gồm cả thời gian.
Chỉ khi gõ xong một chương, hắn mới chú ý đến những thứ khác.
Loại trạng thái chăm chú này, nếu không tự trải qua, sẽ vĩnh viễn không biết được sự hứng khởi trong đó.
Bầu không khí trong quán net đương nhiên không cách nào so sánh được với căn phòng Lục Dương từng thuê kiếp trước, đủ loại âm thanh hỗn tạp vang lên không ngừng.
Lục Dương không thích điều này, cho nên sau khi mở máy tính lên, liền tìm bật bài “Tịnh tĩnh chi thanh” (The sound of silence) từng nghe qua hàng ngàn lần, sau đó mang tai nghe vào, che đi toàn bộ tiếng ồn bên ngoài.
Lúc này hắn mới bắt đầu đăng ký một hòm thư Võng Dịch (NetEase).
Hòm thư, là nơi Lục Dương chuẩn bị để lưu trữ bản thảo.
Năm 2003, vẫn chưa có USB, thiết bị lưu trữ lưu hành trên thì trường hoặc là đĩa CD hoặc là đĩa mềm.
Lục Dương không có ý định mua hai thứ này, hơn nữa, lưu trữ trong CD hoặc đĩa mềm khả năng bị thất lạc rất cao.
Dùng hòm thư vẫn tốt hơn.
Viết xong rồi lưu lại trong email, chỉ cần lên mạng, là tuỳ thời có thể lấy ra, vừa thuận tiện lại vừa không sợ bị thất lạc.
Sau khi đăng ký hòm thư, Lục Dương bắt đầu mở file word ra, đem bản thảo đặt trước màn hình, dựa vào ánh sáng yếu ớt toả ra từ màn hình, bắt đầu gõ phím, từng câu từng chữ trên bản thảo được hắn từ từ gõ vào trong máy.
Kỳ thực, với người thông thạo đánh máy, thì tốc độ gõ chữ sẽ vượt xa viết tay.
Năm 2003, máy tính vẫn chưa phổ cập, phố lớn ngõ nhỏ khắp nơi đều nườm nượp quán nét, phần lớn mọi người đều không có tài khoản QQ, nên tốc độ đánh máy đều chậm đến biến thái.
Rất nhiều người đều nhìn chằm chằm vào bàn phím mà gõ từng chữ một, nhưng lúc này, hai mắt Lục Dương chỉ nhìn màn hình, hai tay đặt lên bàn phím, tốc độ gõ chữ cũng khiến người ta không cách nào tưởng tượng được.
Đương nhiên, tốc độ như vậy so với nhiều người sau này cũng không tính là gì.
Nhưng thời điểm đó, vẫn khiến người ta phải ngước mắt mà nhìn.
Một xấp bản thảo, Lục Dương mất hai ngày mới viết xong, nhưng khi gõ lên máy, chỉ cần một buổi tối là xong.
Khi màn hình vi tính hiển thị mười hai giờ đêm, thì Lục Dương cũng đem toàn bộ bản thảo trên giấy gõ xong.
Tập thứ nhất bao gồm cả đề cương, biểu thị trên văn bản, gồm hơn hai mươi hai ngàn chữ.
Sở dĩ tập thứ nhất đưa cả đề cương vào, là vì thời điểm gửi cho nhà xuất bản, cần phải kèm theo đề cương tác phẩm.
Đóng máy lại, miệng ngậm theo điếu thuốc, Lục Dương mang theo bản thảo giấy rời khỏi quán nét, lúc này đã là đêm khuya vắng lặng.
Mà mà cái bụng đói cũng bắt đầu biểu tình dữ dội.
Nếu là thời điểm năm nhất của kiếp trước, có lẽ hắn sẽ nhịn xuống.
Bởi vì khi đó bản thân cũng không có dư dả gì.
Phí sinh hoạt mỗi học kỳ đều được ba mẹ hắn tính toán trước rồi, cũng không nhiều, thường thường chưa hết được học kỳ đã cạn kiệt tiền bạc.
Nhưng hiện tại lại không giống.
Đối với tiểu thuyết sắp ra mắt của mình có kiếm được tiền hay không, Lục Dương lại không hề nghi ngờ chút nào.
Trước khi sống lại, viết tiểu thuyết suốt mười năm, dù không kiếm được nhiều, nhưng lượng tiêu thụ tại các trang tính phí cũng không tệ, vẫn đủ để duy trì phí sinh hoạt của bản thân.
Vì thế, khi cảm thấy đói bụng, hắn cũng không do dự mà bước về phía sạp hàng quen thuộc.
Dù đã hơn mười hai giờ đêm, nhưng quán bán đồ ăn vặt cho sinh viên vẫn còn mở cửa.
Lúc Lục Dương ghé vào, xung quanh vẫn còn ba bốn đôi tình nhân cười đùa ăn uống ở đó.
Nhìn thấy bên người nam sinh khác có bạn gái làm bạn, nói Lục Dương không ao ước là giả.
Chỉ là, trong lòng hắn tự biết, bây giờ vẫn chưa phải là thời điểm tìm bạn gái.
Coi như muốn tìm, lấy điều kiện hiện tại của hắn, cũng không tìm được bạn gái tốt.
Bề ngoài không soái (đẹp trai), vóc dáng không cao, thân hình không cường tráng, thành tích không ưu tú, hộ khâu nông dân, không quyền không thế, thân phận thấp hèn như vậy thì có tư cách gì hấp dẫn được những nữ sinh ưu tú?
Chọn bảy, tám que thịt xiên nướng mình thích ăn, sau khi ăn xong, hắn nhanh chóng đứng dậy bước về phía trường học.
Đối với tương lai, hắn có tự tin hơn nhiều người, nên không nhất thiết phải vội vã, hắn đã có kế hoạch của riêng mình.


Đèn Không Hắt Bóng
longphizx vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là những người đã click Thanks longphizx về bài viết hay này:
Unread 29-12-2015, 08:24 PM   #7
Default

CHƯƠNG 6: GỬI BẢN THẢO

Bấm vào đây để xem nội dung.




Liên tục bốn ngày, Lục Dương lặp lại cuộc sống như thế.
Mỗi ngày sau khi kết thúc quân huấn, khi đông đảo sinh viên đang thả lỏng mình sau một ngày uể oải, Lục Dương lại mang theo bản thảo viết tay đến quán net Tinh Vũ, tìm một góc khuất, mở máy vi tính ra, bật bài Tịch Tĩnh Chi Thanh lên.
Trên thực tế, Lục Dương rất ít khi nghe nhạc tiếng Anh, bởi vì hắn không thích tiếng Anh, nhưng Tịch Tĩnh Chi Thanh lại là một trong vài ngoại lệ.
Bài hát này, khi nghe, mị lực có thể khiến cho người ta nhanh chóng tĩnh lặng trở lại.
Mà viết tiểu thuyết, lại rất cần nội tâm yên tĩnh, chỉ khi nội tâm yên tĩnh, đại não mới có thể tiến vào trạng thái tập trung nhất, cũng chỉ khi ở trong trạng thái như vậy, Lục Dương mới có thể hạ bút như bay, linh cảm dạt dào.
Vì thế, hắn rất yêu thích bài hát này, nghe hoài không chán.
Mang tai nghe vào, dùng âm thanh của Tịch Tĩnh Chi Thanh để át đi những tạp âm khác, Lục Dương mở file word ra, bắt đầu gõ xuống từng chữ, đem văn tự trên giấy dần dần chuyển hết vào trong đó.
Suốt bốn ngày thời gian, mỗi ngày đều miệt mài gõ tới mười hai giờ đêm, cuối cùng Lục Dương cũng đem toàn bộ văn tự trên giấy chuyển thành bản thảo điện tử.
Sau khi lưu file viết cuối cùng vào trong hộp thư, cả người Lục Dương theo bản năng thở nhẹ ra một hơi.
Nhiều ngày tĩnh tâm sáng tác cùng gõ chữ như vậy, hắn đã hơi cảm thấy uể oải, đặc biệt ban ngày còn phải tham gia quân huấn ở trường.
Theo thói quen đốt một điếu thuốc, cả người Lục Dương thả lỏng dựa lưng vào ghế, hơi híp mắt lại, vừa lắng nghe âm nhạc bên tai, vừa nhìn về phía văn bản lưu trong hộp thư.
Trong đầu hắn đã tính toán qua, tổng số lượng từ cả bốn file văn bản, không tính nội dung phần đề cương, cũng tuyệt đối vượt quá con số sáu mươi lăm ngàn chữ, thừa sức gửi đi rồi.
Nghĩ thế, trên mặt Lục Dương cũng lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Trong lòng một mảnh ung dung.
Dưới tâm tình ung dung, Lục Dương bỗng nhiên muốn thay đổi tâm trạng một chút.
Lập tức, hắn đặt hai tay lên bàn phím gõ gõ một chặp, lục tìm một ca khúc hắn từng nghe qua hàng ngàn lần - “Ngân hà truyền thuyết” của Quan Chính Kiệt.
Đây là lão ca, rất già cả.
Nhưng đủ kinh điển, xướng lên không chỉ hay, mà ca từ còn rất đẹp khiến nhiều người phải thán phục.
Lục Dương trước khi hồi sinh, lần đầu tiên nghe thấy bài hát này, trong nháy mắt đã bị nó hấp dẫn, quả thực không thể tin được có người có thể đem tinh toạ (chòm sao) miêu tả thành ca khúc tươi đẹp như vậy.
Giờ phút này, khi nghe lại ca khúc mình yêu thích, tâm tình Lục Dương cũng trở nên sôi nổi hơn.
Thừa dịp tâm tình đang hứng khởi, Lục Dương rít sâu một hơi thuốc, ngồi thẳng lưng lại, hai tay bắt đầu thao tác qua lại trên bàn phím, sau chừng mười mấy phút, bốn file văn bản trong hòm thư đã được ghép lại làm một, phần đầu văn bản, còn kèm theo phương thức liên lạc của hắn.
Thời điểm gửi đi, phải đính thêm phương thức liên lạc của mình, để biên tập viên còn tiện liên hệ.
Chuẩn bị xong hết thảy, Lục Dương mới bắt đầu tìm tòi hòm thư của mấy nhà xuất bản có tiếng bên Đài Loan.
Trước khi hồi sinh, mặc dù hắn từng nhiều lần liên lạc với nhà xuất bản, nhưng địa chỉ email của họ, đều được hắn lưu vào trong hộp thư, cũng không ghi nhớ trong đầu.
Mà hiện giờ đang là năm 2003, nên hộp thư trước đây của hắn cũng không tồn tại. 

Đây là nguyên nhân vì sao hắn phải đăng ký một hộp thư Võng Dịch mới.
Năm 2003, chính là thời kỳ các nhà xuất bản Đài Loan thu gom truyện online khắp nơi, vì vậy, hòm thư liên lạc của họ cũng không khó tìm.
Lục Dương tìm kiếm một hồi, đã lần ra năm sáu hòm thư của mấy nhà xuất bản có tiếng.
Sau khi tìm thấy hòm thư, mọi thứ cũng trở nên đơn giản.
Lục Dương đem văn bản vừa gộp xong, viết thêm phương thức liên lạc của mình, phân biệt gửi cho năm nhà xuất bản hắn quen thuộc nhất trong đó.
Tuy rằng, một tác phẩm chỉ có thể xuất bản ở một nhà xuất bản.

Nhưng thân là tác giả, thời điểm gửi bài, để đảm bảo an toàn và nhanh chóng, có thể đồng thời gửi cho mấy nhà xuất bản cùng một lúc, Lục Dương cũng không ngoại lệ.
Bằng không, phải tiêu tốn rất nhiều thời gian để chờ đợi từng nhà xuất bản thẩm duyệt rồi thông báo kết quả, bởi vì phần lớn thời gian thẩm duyệt tác phẩm của các nhà xuất bản đều kéo dài nửa tháng hoặc dài hơn.
Thêm nữa, vạn nhất cả mấy nhà xuất bản đều từ chối xuất bản tác phẩm, thì thời gian chờ đợi trong dày vò và thất vọng sẽ kéo dài thêm mấy lần.

...
Bản thảo đã gửi đi, chỉ chờ hồi âm thôi.
Vì hiện tại cùng thời điểm trước khi hồi sinh không giống nhau, khi ấy, Lục Dương cũng không có nhiều tự tin, chỉ ôm tâm thái thử nghiệm một chút mà thôi.
Không ngờ cuối cùng cũng vượt qua được vòng sơ thẩm và chung thẩm.
Cũng bởi vì lần đầu xuất bản thuận lợi, khiến hắn nếm được vị ngọt, cho nên suốt mười năm trời đều kiên trì viết lách không ngừng.
Nhưng lần này lại không giống.

Từng có mười năm kinh nghiệm sáng tác, Lục Dương rất tin tưởng tác phẩm đầu tay của mình.
Hắn nhớ hiện tại các nhà xuất bản Đài Loan đang rất vừa ý với những bản thảo mang sắc thái huyền huyễn, ngập tràn hơi thở thanh xuân tuổi trẻ.
Cho nên khi quyết định viết “Tận Thế Đất Hoang”, hắn đã ghi tạc điều này trong đầu.
Mặc dù cốt truyện mang hơi hướng tận thế, nhưng trong đó lại đậm đặc sắc thái huyền huyễn.
Tỷ như: trong tác phẩm, những dị thú không gian thích giết chóc kia dù hung tàn thành tính, khủng bố cực kì, nhưng sau khi bị giết chết, trong cơ thể sẽ tràn ra một luồng nguyên khí, nếu sinh linh khác có thể mau chóng hấp thu luồng nguyên khí này, thì trong thời gian ngắn, sẽ nhanh chóng tăng cường sức lực.
Trong tập bản thảo Lục Dương vừa gửi, cũng vừa vặn nhắc tới điểm này.
Nhân vật chính Trần Phong lúc đầu còn tưởng ảo giác, nhưng sau khi giết chết hai ba con dị thú, đã phát hiện ra bí mật này.
Tiếp đó trong mấy ngày ngắn ngủi, sức chiến đấu của hắn đã một đường tăng vọt.
Cốt truyện như vậy, nếu là mấy năm sau, cũng không tính là mới mẻ.
Nhưng thời điểm năm 2003, lại chưa từng có người nào viết qua.
Vì thế thoạt nhìn có vẻ rất mới mẻ.
Cho nên, “Tận Thế Đất Hoang” không chỉ là một cuốn tiểu thuyết thuộc thể loại tận thế, nói một cách chính xác, nó chính là một cuốn tiểu thuyết thuộc thể loại tận thế cấp tiến.
Nhân vật chính giết chóc càng nhiều yêu thú không gian, thực lực sẽ càng ngày càng mạnh.
Thể loại tận thế thăng cấp như vậy, trong giới văn võng năm 2003, hầu như chưa từng xuất hiện, Lục Dương tin tưởng nó sẽ hấp dẫn không ít người.
Sau khi sống lại, Lục Dương không viết lại những tác phẩm từng nổi tiếng, thứ nhất vì hắn không tự tin có thể phục chế lại hoàn toàn tác phẩm của người khác, thứ hai, hắn cũng có suy nghĩ của riêng mình.
Hắn không tin với kinh nghiệm mười năm sáng tác của mình, lại không thể viết ra được cuốn tiểu thuyết mình mơ ước.
Phục chế lại tác phẩm của người khác quá khó, cho dù những tác giả kia sau khi viết xong, muốn viết lại tác phẩm mình vừa viết, nội dung cũng sẽ không thể giống nhau như đúc, huống hồ là độc giả chỉ mới đọc qua một lần nhiều năm trước.
Điều này gần như là chuyện bất khả thi.
Mà việc sáng tạo ra một tác phẩm mới thì lại khác. 

Lục Dương tự tin với kinh nghiệm sáng tác hơn ngàn vạn chữ của mình, chất lượng tiểu thuyết hiện giờ viết ra, so với mười năm trước, sẽ hoàn toàn khác biệt.
Chưa từng có thất bại trước đó nên trong lòng Lục Dương rất vững tin.
Mà hiện tại, tập một của “Tận Thế Đất Hoang” cũng đã gửi đi thẩm duyệt.
Tiếp theo, chỉ cần chờ đợi.

Chỉ cần cuốn tiểu thuyết này thuận lợi xuất bản, Lục Dương sẽ càng vững tin đi hết toàn bộ tác phẩm.
Hắn không hi vọng xa vời tác phẩm của mình có thể sánh ngang với những tác phẩm của những vị đại thần hàng đầu kia, mà chỉ cần nỗ lực hết mức là được, giấc mộng của hắn, cũng không phải là tỏa sáng vạn trượng.


Đèn Không Hắt Bóng
longphizx vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là những người đã click Thanks longphizx về bài viết hay này:
Unread 29-12-2015, 08:25 PM   #8
Default

CHƯƠNG 7: HAI LÁ THƯ HỒI ÂM


Bấm vào đây để xem nội dung.




Hai ngày tiếp theo, Lục Dương không tới quán net nữa, mà mỗi ngày sau khi tham gia quân huấn, ăn xong cơm tối, lại giống như trước kia mang theo giấy bút, nước trà và thuốc lá, đi thẳng tới tầng cao nhất khu giảng đường số ba, đến một phòng học ít người nhất, ngồi xuống một góc không người, yên lặng viết bản thảo, thỉnh thoảng lại châm một điếu thuốc, hoặc hớp một ngụm trà lạnh.
Chịu đựng cô quạnh, là điều tất yếu một tên tiểu thuyết gia nhất định phải làm.
Thành công, không có đường tắt để đi, hết thảy đều dựa vào tác phẩm của mình để đánh giá.
Đây là một nghề lấy thực lực để nói chuyện.
Trước khi hồi sinh, Lục Dương si mê viết tiểu thuyết như thế, có một nguyên nhân rất quan trọng, chính là điều này.
Lấy thực lực nói chuyện! Chính là công bằng nhất.
Lục Dương yêu thích cạnh tranh công bằng!
Chỉ cần công bằng, bất luận thắng bại, hắn đều không oán không hối!
Hai ngày thời gian, mỗi ngày Lục Dương đều viết được hơn sáu ngàn chữ, một đêm sáu ngàn chữ có dư, hiện tại đã được hơn mười hai ngàn chữ.
Đến ngày thứ ba, nửa tháng quân huấn rốt cuộc đi đến phần cuối.
Ngày hôm nay, sau khi kết thúc đợt kiểm duyệt thành quả quân huấn, Lục Dương không giống như hai hôm trước mang theo “đồ nghề” đi tới chỗ cũ.
Bởi vì, đêm nay nhà trường sẽ tổ chức dạ hội long trọng chào đón chào sinh viên mới tại toà nhà thi đấu.
Năm nhất của kiếp trước, Lục Dương không tham gia lần dạ hội này.
Nói chính xác, suốt bốn năm đại học, hắn không tham gia bất kỳ lần dạ hội nào do nhà trường tổ chức.
Bởi vì thời điểm đó, trong mắt hắn chỉ có tiểu thuyết và tiểu thuyết, khoảng thời gian năm nhất đại học, vẫn mê muội với tiểu thuyết như thời cấp ba, tới học kỳ hai năm nhất, nếu không phải xem tiểu thuyết thì chính là viết tiểu thuyết.
Cuộc sống của hắn từng rất đơn điệu.

Đơn điệu đến mức hắn cũng không cần phải thiết lập thời khoá biểu sinh hoạt.
Nhưng mà, lần dạ hội này, hắn không định sẽ tiếp tục bỏ quả.
Hắn muốn trải nghiệm tất cả kinh lịch thời đại học hắn có thể trải nghiệm, không muốn lưu lại tiếc nuối nào nữa.
Bởi vì chuẩn bị tham gia dạ hội đêm nay, cho nên sau bữa cơm tối, Lục Dương tắm rửa sạch sẽ, đổi một bộ quần áo mới, ngồi chờ ở trong phòng ký tục xá.
Năm người bạn cùng phòng khác cũng hiếm khi tụ hội với nhau, cùng chờ đến lúc dạ hội diễn ra.
Một lúc sau, đám người Lục Dương cũng theo sóng người mãnh liệt, tiến vào hội trường nhà thi đấu.
Tân sinh có hơn mấy ngàn người, thêm vào một ít sinh viên cũ ham vui, tất cả cũng tầm bốn, năm ngàn người, đông như mắc cửi.
Tình cảnh long trọng như vậy khiến Lục Dương cũng có chút giật mình, không nghĩ tới ngôi trường ngày thường không có gì bắt mắt này, khi tổ chức dạ hội lại có thể tập trung nhiều người như vậy.
Khi đồng hồ điểm tám giờ, dạ hội cũng chính thức bắt đầu.
Khởi đầu dạ hội chính là một màn biểu diễn ca vũ duyên dáng.
Trên đài có hơn mười nữ sinh thanh xuân mĩ lệ vừa hát vừa múa, khiến Lục Dương thầm than, bản thân mình trước kia chưa từng tham gia lần dạ hội nào, nguyên lai là vì mình chưa từng lưu ý một điểm, trong trường học lại có nhiều mỹ nữ như vậy, chỉ một lần biểu diễn ca vũ phổ thông thôi, mà đã có thể tập trung nhiều nữ sinh trẻ đẹp như vậy.
Bên dưới khán đài, Lục Dương lẳng lặng ngồi yên một chỗ thưởng thức, nhiều học tỷ học muội thanh xuân mỹ lệ như vậy, khiến hắn cũng hoa cả mắt lên.
Xuân lan thu cúc, mỗi người một vẻ.
Khiến Lục Dương triệt để cảm nhận được ý nghĩa chân chính của cụm từ "Thiên nhai nơi nào không phương thảo" (nơi nào chả có gái đẹp).

Cổ nhân thành bất ngã khi (các cụ nói cấm có sai).
Trên đời này mỹ nữ quả thực nhiều không kể xiết.
Nam nhân chỉ cần đủ ưu tú, chắc chắn sẽ không thiếu nữ nhân!
Đại trượng phu lo gì không lấy được vợ!
Thường xuyên nghe thấy cổ nhân tự tin như thế trong các tác phẩm truyền hình, hiện giờ nghĩ lại, xác thực cũng có đạo lý!
Trong đầu nghĩ vậy, cho nên khi nhìn thấy dàn mỹ nữ nườm nượp xuất hiện trên sân khấu, trong lòng hắn cũng không còn rục rà rục rịch như trước nữa.
Hắn biết, hiện tại mình không có năng lực nắm giữ những mỹ nữ kia, trong chuyện tình cảm, hắn càng không muốn giẫm vào vết xe đổ của quá khứ.
Thời gian dạ hội không phải rất dài, chỉ hai giờ sau đã kết thúc.
Sau khi kết thúc, Lục Dương trở về ký túc xá, mang theo giấy bút, lại lần nữa quay lại khu giảng đường số ba, thưa dịp còn chưa đến mười hai giờ, muốn viết lách thêm một chút, trong lòng đã có quyết định, đương nhiên hắn sẽ không cho phép mình lãng phí thêm thời gian.
...
Thời gian như nước chảy mây trôi, bất luận người khác có quan tâm hay không, thì nó vẫn cố hữu trôi về phía trước.
Rất nhanh, đã thêm một tuần nữa trôi qua.
Bản thảo trong tay Lục Dương lại nhiều thêm sáu vạn chữ, tối hôm nay sau khi thả bút trong tay xuống, đồng hồ cũng vừa điểm mười hai giờ đêm.
Lục Dương theo thói quen mang theo bản thảo vừa viết đi tới phía sau trường, ăn lót dạ một chút, châm một điếu thuốc, mấy ngày hôm nay ngày nào hắn cũng ăn súp cay nóng.
Sau khi ăn xong một chén súp, Lục Dương hơi do dự một chút, cũng không trở về ký túc xá như mấy lần trước, mà mang theo bản thảo ghé vào quán net Tinh Vũ.
Bản thảo lần trước đã gửi đi hơn mười ngày, Lục Dương vẫn nhớ rõ điều này trong đầu.
Hắn nhớ rằng bên Đài Loan có hai nhà xuất bản thẩm duyệt bản thảo rất nhanh, những nhà xuất bản khác phải mất hơn nửa tháng thậm chí một tháng, nhưng hai nhà xuất bản này thường thường chỉ mất một tuần là xong.
Mà hai nhà xuất bản này đều là những đối tượng Lục Dương từng gửi bài.
Tùy ý chọn một cái máy tính, Lục Dương có chút thấm thỏm mở hộp thư Võng Dịch ra.
Hòm thư mở ra, tại vị trí thư đến, có hai thư mới gửi tới.
Click vuột vào hộp thư đến, Lục Dương nhìn thấy hai thư mới quả nhiên là từ hai nhà xuất bản có tốc độ thẩm duyệt nhanh nhất như trong trí nhớ của mình.
Thông qua cả sao?
Mở một lá thư ra, Lục Dương phát hiện nhịp tim của mình bỗng nhiên đập nhanh thêm một chút, bản thân gần như có thể nghe rõ nhịp tim của mình.
Giờ khắc này, hắn mới phát hiện ra nguyên lai mình cũng không tự tin như trong tưởng tượng, vào giờ khắc mấu chốt, bản thân vẫn bị căng thẳng, nhịp tim vẫn đập nhanh giống như lần đầu tiên gửi bản thảo đi trước khi hồi sinh.
Rõ ràng ôm tự tin rất lớn đối với “Tận Thế Đất Hoang”, nhưng lúc này, trong lòng hắn vẫn lo lắng sẽ bị hai nhà xuất bản này từ chối.
Hai nhà xuất bản này có tốc độ thẩm duyệt cực nhanh, không chỉ thế, tiêu chuẩn nhận bài của bọn họ cũng thấp nhất.
Nói cách khác, gửi đi một cuốn tiểu thuyết, nếu như đều bị hai nhà xuất bản này từ chối, có nghĩa là, cuốn tiểu thuyết này cho dù gửi cho bất kỳ nhà xuất bản nào tại Đài Loan, xác xuất bị cự tuyệt cũng sẽ lên đến chín mươi phần trăm.
Vì thế, lần này dù chỉ có hai trong năm nhà xuất bản hồi âm, nhưng cũng đủ để đánh giá giá trị của tác phẩm Lục Dương từng gửi.
Nếu như cả hai nhà xuất bản này đều từ chối xuất bản, như vậy cuốn “Tận Thế Đất Hoang” của hắn, nhiều nhất cũng chỉ có thể phát hành trên internet.

Thời điểm năm 2003, một quyển tiểu thuyết chỉ có thể phát hành trên internet, coi như có thể tiêu thụ, thì chắc chắn cũng không kiếm được bao nhiêu.
Vì khoảng thời gian này là thời kỳ đầu của trào lưu đặt mua truyện điện tử online, số người đồng ý trả tiền mua sách vẫn còn rất ít.
Nếu như cuốn tiểu thuyết này mà không kiếm lời được bao nhiêu, thì cũng không phải là vấn đề lớn lao gì với Lục Dương, nhưng trọng yếu nhất, nếu như nó không được xuất bản, thì sự tự tin của hắn sẽ bị đả kích thật lớn!
Hắn sẽ không tránh khỏi phải tự hoài nghi con đường mình đang đi.
Sẽ hoài nghi nghiêm trọng khả năng phán đoán thị trường của chính mình, cùng năm lực viết lách của bản thân.
Mang theo tâm tình thấp thỏm, Lục Dương trước tiên mở hồi âm của một nhà xuất bản ra.
- Chào ngài Văn Sửu! Cảm tạ ngài đã gửi bản thảo cho chúng tôi, đối với bản thảo của ngài, biên tập viên của chúng tôi đã xét duyệt qua, chúc mừng ngài, bài viết của ngài đã thông qua thẩm duyệt của chúng tôi. Khi đọc được tin này, xin hãy mau chóng liên hệ với chúng tôi, để ký kết hợp đồng xuất bản. Chúc ngài linh cảm dạt dào, Oánh Oánh.
Nhà xuất bản E, chính là nhà xuất bản Lục Dương từng xuất bản cuốn sách đầu tiên kiếp trước.
Đọc xong hồi âm của họ, sự lo lắng của Lục Dương cũng lập tức buông xuống.
Có hồi âm khẳng định này, mang ý nghĩa việc xuất bản cuốn “Tận Thế Đất Hoang” đã không còn là vấn đề.
Lo lắng trong lòng qua đi, Lục Dương lại mở tiếp hồi âm của nhà xuất bản F.
- Chào ngài Văn Sửu! Đầu tiên cảm tạ ngài đã gửi bản thảo, có một tin tức tốt chúng tôi muốn thông báo cho ngài, biên tập tập của chúng tôi cho rằng tác phẩm “Tận Thế Đất Hoang” của ngài đã nắm giữ phương hướng thị hiếu rất chính xác, có thể xuất bản, xin hãy mau chóng sớm liên hệ với chúng tôi. Chúc ngài thân thể khỏe mạnh, tài hoa thăng hoa. Đại Dũng.
Lại một hồi âm nữa thông qua xét duyệt.
Hai phong thư đều là tin tức thông qua thẩm duyệt.
Điều này khiến tâm tình Lục Dương đã hoàn toàn buông lỏng.
Quả nhiên không ngoài dự liệu của ta! Phán đoán của ta vẫn chính xác!
Lục Dương âm thầm thở ra một hơi, mỉm cười dựa lưng vào ghế, nhìn hai lá thư hồi âm trên màn hình máy tính, sự tự tin đã hoàn toàn trở lại.


Đèn Không Hắt Bóng
longphizx vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 06-01-2016, 01:38 PM   #9
Default

CHƯƠNG 08: TIN TỨC THẨM DUYỆT


Bấm vào đây để xem nội dung.




Đối với dân nghiền thuốc, khi tâm tình không tốt, sẽ hút thuốc, mà lúc tâm tình tốt, cũng sẽ theo bản năng đốt một điếu.
Lúc này, tâm tình Lục Dương rất vui vẻ, theo bản năng móc một điếu thuốc, bật hộp quẹt lên
Trong làn khói mù mịt, Lục Dương theo thói quen nheo mắt lại, vẫn như cũ nhìn chằm chằm vào lá thư trên màn hình.
Đã có hai nhà nhà xuất bản đồng ý xuất bản sách mới của hắn.
Có nên cùng một nhà trong đó ký hợp đồng hay không?
Vừa ngậm điếu thuốc, trong đầu Lục Dương vừa suy nghĩ về vấn đề này.
Hai nhà xuất bản này theo Lục Dương biết chính là hai nơi có tốc độ thẩm duyệt nhanh nhất Đài Loan.
Đồng thời, cũng là hai nơi có tiêu chuẩn nhận đăng tác phẩm thấp nhất.
Sở sĩ như vậy là vì bọn họ muốn tranh dành những bản thảo ưu tú với những nhà xuất bản có thực lực mạnh khác.
Nói cách khác, hai nhà xuất bản này trong giới xuất bản Đài Loan có thực lực tương đối yếu kém.
Mà một quyển sách, chỉ có thể ký kết với một nhà.
Nên hay không nên hợp tác với một trong hai bọn họ?
Chờ một chút!
Trong đầu Lục Dương tự nhủ như vậy.
Tuy rằng nhà xuất bản E là bên xuất bản tác phẩm đầu tay của hắn trước kia, nhưng thực lực lại tương đối yếu kém, sau mấy năm nữa sẽ phải đóng cửa, vì thế, E không phải là một lựa chọn sáng suốt.
Lực lực nhà xuất bản F cũng tương đương với E, vì thế hắn mới hơi phân vân.
Một hai ngày sau khi Lục Dương gửi bản thảo đi, năm nhà xuất bản đều lần lượt hồi âm cho hắn. Nội dung bức thư cũng không nói đến kết quả xét duyệt, mà chỉ thông báo cho hắn biết, bọn họ đã nhận được bản thảo, sau khi xét duyện xong sẽ hồi âm cho hắn.
Nhà xuất bản A trong ký ức của Lục Dương, thực lực phi thường mạnh mẽ, có điều, bọn họ chỉ chuyên xuất bản tác phẩm của những tác giả tiếng tăm.
Nhà xuất bản B và C thực lực cũng rất mạnh, từng xuất bản rất nhiều tác phẩm của tác giả cấp Đại thần.
Cả ba nhà xuất bản đều thông báo cho Lục Dương biết kỳ hạn xét duyệt của bọn họ là mười lăm ngày, cộng thêm hai ngày chủ nhật nữa, tổng cộng Lục Dương phải đợi gần hai mươi ngày.
Nghĩ tới việc phải đợi thêm một tuần lễ nữa, Lục Dương cũng hơi e ngại, vạn nhất toàn bộ ba nhà xuất bản còn lại đều từ chối, đồng thời E và F vì phải chờ quá lâu mà thay đổi chủ ý, từ chối xuất bản tác phẩm của hắn.
Có điều, chỉ bấy nhiêu đó lo ngại cũng không làm cho Lục Dương thay đổi ý định.
Khả năng từ chối của nhà xuất bản A khá lớn, nhưng Lục Dương cảm thấy trong B và C có ít nhất một nhà coi trọng tác phẩm của hắn.
Sau chừng một nén hương, Lục Dương tắt máy lại, đứng dậy rời khỏi quán nét.
Đối với yêu cầu ký kết hợp đồng của hai nhà xuất bản E và F, Lục Dương đều không trả lời, coi như hắn chưa từng xem qua hai lá thư đó.
Trong tuần lễ tiếp theo, tâm tình của Lục Dương rơi vào lo âu và buồn bực.
Lo sợ phía nhà xuất bản sẽ xuất hiện biến cố.
Mỗi ngày sau giờ học, khi hắn ngồi trong khu giảng đường số ba viết sách, tâm tình cũng bị ảnh hưởng nhất định, có khi mở bản thảo ra, cầm bút lên, nhưng vì trong đầu quá hỗn loạn, nên vẫn chập chạm mãi cũng không tiến vào trạng thái sáng tác được.
Tình trạng như vậy, theo thời gian trôi qua, càng ngày càng nghiêm trọng.
Đến mức, đôi khi Lục Dương nhịn không được chỉ muốn đứng dậy chạy tới quán net Tinh Vũ, cùng một trong hai nhà xuất bản E hoặc F ký kết hợp đồng xuất bản.
Dù sao tác phẩm đầu tay xuất bản ở đâu thì tiền nhuận bút cũng không khác nhau mấy.
Có điều, ý nghĩ này không duy trì được lâu, rất nhanh đã bị lục dương gạt đi, tiếp tục kiên trì chờ đợi.
Một tuần dăng dẳng cuối cùng cũng trôi qua.
Suốt bảy ngày này, Lục Dương không ghé quán net lần nào.
Thậm chí nhiều đêm sau khi kết thúc việc sáng tác, dù rất đói bụng, nhưng hắn vẫn nhịn xuống, không ghé vào quán ăn khuya sau trường mà trực tiếp mang theo bản thảo quay về ký túc xá pha mì ăn liền.
Bởi vì hắn sợ quyết tâm của mình sẽ bị dao động, nếu ra phía sau trường sẽ nhịn không được mà ghé vào quán net, đồng ý ký kết hợp đồng với E hoặc F.
Hợp đồng một khi đã kí kết, thì sau này muốn đổi lại cũng không được nữa.
Buổi chiều thứ bảy sau khi kết thúc một tuần học, Lục Dương vẫn như thường ngày mang theo giấy bút đi tới chỗ cũ, ngồi xuống vị trí quen thuộc trước đây.
Mở tập giấy trắng ra, lục dương cầm bút chì lên, nhưng lại chậm chạp không cách nào hạ bút được.
Suy nghĩ trong đầu, cũng không phải là những tình tiết tiếp theo của tiểu thuyết.
Mà là câu trả lời của ba nhà xuất bản.
Hôm nay chắc bọn họ phải hồi âm rồi chứ?
Sẽ không phải cả ba đều từ chối xuất bản chứ?
Chỉ cần một nhà đồng ý xuất bản là được rồi!
Trong đầu hắn quanh đi quẩn lại cũng chỉ toàn những câu hỏi tương tự.
Tình trạng như vậy kéo dài hơn nửa giờ, Lục Dương phát hiện ra mình vẫn không có cách nào tiến vào trạng thái không linh để sáng tác, dưới cơn nóng giận, "Đùng" một tiếng, đem bút chì trong tay vỗ mạnh xuống mặt bàn.
Cái bút chì vốn ngon lành, lập tức vị gãy thành ba đoạn.
- Mẹ nó! Không viết nữa! Phải đi xem kết quả đã!
Lục Dương dứt khoát đứng dậy, tiện tay với lấy tập bản thảo và chén trà, nhanh chân chạy xuống lầu.
Hắn vốn định hôm nay viết thêm hai chương bản thảo nữa mới ghé vào quán net kiểm tra hòm thư.
Nhưng hình như hắn đã đánh giá quá cao định lực của chính mình rồi.
Nghĩ đến khả năng ba nhà xuất bản kia đã hồi âm, tâm tình lục dương liền lo được lo mất, căn bản không có cách nào viết nổi một chữ.
Phát giác ra hôm nay không thể tiếp tục sáng tác, Lục Dương liền quyết định ngoại lệ một lần.
Nếu như cả ba nhà xuất bản đều từ chối, đồng thời hai nhà xuất bản còn lại cũng thay đổi chủ ý, thì cho dù phía sau hắn có viết tốt hơn đi nữa, cũng không có bao nhiêu ý nghĩa.
Nếu như có thể thuận lợi xuất bản, thì dù hôm nay nghỉ một hôm, cũng không có vấn đề gì.
Không lâu sau, Lục Dương đã đến trước quán net Tinh Vũ.
Thuần thục quẹt thẻ, khởi động máy, đăng nhập vào hòm thư Võng Dịch.
Mấy thao tác này, hắn thực hiện rất mau lẹ.
Chợt nhìn thấy trong hòm thư có tới bảy thư mới.
Bảy lá...
Con số này, hoàn toàn vượt qua dự tính của Lục Dương.
Không phải ba lá sao?
Lục Dương không biết vì sao lại nhiều thêm bốn lá, điều này nằm ngoài dự tính của hắn.
Trong lúc nhất thời lục dương không khỏi thầm nghĩ: Có phải là nhà xuất bản E và F vì phải chờ quá lâu nên thay đổi chủ ý, muốn bãi bỏ ý định ký hợp đồng hay không?
Ý nghĩ này vừa lóe lên, khiến tâm tình Lục Dương không khỏi chùng xuống.
Hít sâu một hơi, Lục Dương thầm cắn răng, cố trấn định lại, lấy ra một điếu thuốc, dùng bật lửa châm lên, hít sâu một hơi, mới ổn định tâm thần lại, dùng chuột click vào mục thư đến.
Mở mục thư đến ra, màn hình máy tính hiện ra bảy lá thư mới, quả nhiên có bốn lá từ hai nhà xuất bản E và F, mỗi nhà hai lá.
Ba lá khác, cũng như dự liệu của hắn, là hồi âm của ba nhà xuất bản còn lại.
Lục Dương hơi do dự không biết nên mở thư nào trước tiên.
Chừng hai giây sau, hắn liền mở lá thư của nhà xuất bản A ra đọc.
- Chào ngài Văn Sửu! Rất đáng tiếc phải thông báo với ngài! Tác phẩm "Tận Thế Đất Hoang" của ngài không đạt được tiêu chuẩn xuất bản của chúng tôi, chờ mong tác phẩm hay hơn của ngài, đến lúc đó hoan nghênh ngài lần nữa gửi bản thảo. Sí Thiên Sử.
Trong lòng cảm thấy lạnh lẽo.
Tuy rằng đã sớm dự tính trước, nhưng nhìn thấy dòng chữ cự tuyệt này, trong lòng Lục Dương vẫn không nhịn được cảm thấy hơi thất vọng.
Hít sâu một hơi, Lục Dương tiếp tục mở phản hồi của nhà xuất bản B ra.
- Thưa ông Văn Sữu: Bản thảo đã trải qua xét duyệt của tập thể ban biên tập chúng tôi, rất đáng tiếc không phù hợp với tiêu chuẩn xuất bản của chúng tôi, hi vọng ngày sau còn có cơ hội hợp tác. Tinh Không Đảo Ảnh.
Nhìn thấy lá thư phản hồi này, lãnh ý trong lòng Lục Dương càng tăng.
Giờ phút này, trong đầu hắn đã choán đầy sự hối hận.
Hối hận tại sao mình lại tự tin như vậy, tại sao nhất định phải chờ hồi âm của ba nhà xuất bản này mới được, sớm ký kết hợp đồng xuất bản với hai nhà xuất bản kia thì có phải tốt rồi không? Dù sao hợp tác với nhà nào thì tiền nhuận bút cũng không khác nhau là mấy, quản chi thực lực của nhà xuất bản lớn hay nhỏ?
Còn lại hồi âm của nhà xuất bản C...
Mang theo hy vọng cuối cùng, Lục Dương mở hồi âm của nhà xuất bản C ra.
Nếu như ngay cả nhà này cũng từ chối, coi như hai nhà xuất bản ban đầu vẫn đồng ý xuất bản, thì sự tự tin của Lục Dương cũng sẽ bị đả kích trầm trọng.
Bởi vì, kết quả như vậy mang ý nghĩa, dù sống lại sau mười năm, nhưng trình độ viết tiểu thuyết của hắn vẫn chỉ đạt tiêu chuẩn của hai nhà xuất bản lấy tiêu chuẩn thấp nhất Đài Loan.
Hắn chưa từng nghĩ qua trình độ hiện tại của mình chỉ đến tầm đó.


Đèn Không Hắt Bóng
longphizx vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 06-01-2016, 01:40 PM   #10
Default

CHƯƠNG 09: HỒI SINH

Bấm vào đây để xem nội dung.




Lục Dương gửi bản thảo cho năm nhà xuất bản, hai nhà cự tuyệt, ba nhà thông qua, đồng ý xuất bản.
Thành tích biểu hiện ra bên ngoài là vậy.
Nhưng trên thực tế, tình huống lại không đơn giản như vậy.
Bởi vì nhà xuất bản A trước nay chỉ chấp nhận những tác phẩm của những danh gia, luôn đi theo lộ tuyến danh gia, nếu không phải là tác giả được nhiều người yêu thích, căm bản không thể xuất bản tác phẩm ở đây.
Cho nên, thực tế tham gia đánh giá thẩm duyệt tác phẩm của Lục Dương cũng chỉ có bốn nhà.
Bốn nhà xuất bản, chỉ bị một nhà cự tuyệt.
Nếu lý giải như vậy, thì “Tận Thế Đất Hoang” của Lục Dương xem như khá được các nhà xuất bản hoan nghênh.
Đọc xong hồi âm của nhà xuất bản C, Lục Dương rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, kết quả cuối cùng này rất đáng giá để chờ đợi, thực lực của nhà xuất bản C hoàn toàn vượt xa hai nhà xuất bản E và F, năng lực phát hành cũng vượt xa hai nhà này.
“Tận Thế Đất Hoang” được nhà xuất bản tài năng như C phát hành, nhất định có thể dành được nhiều sự chú ý của độc giả Đài Loan hơn, đối với mục tiêu nâng cao tiếng tăm của Lục Dương tại Đài Loan có trợ lực rất lớn, nếu như sau này có thể cùng nhà xuất bản C trường kỳ hợp tác, tiền cảnh phát triển của Lục Dương sẽ sáng sủa hơn rất nhiều.
Có nhà xuất bản C đồng ý xuất bản, dù hai nhà xuất bản E và F có thay đổi chủ ý thì cũng đã không còn trọng yếu nữa.
Nhưng mà, trong lòng Lục Dương vẫn khá hiếu kỳ, không biết E và F có thực sự cải biến chủ ý hay không.
Chính vì thế, hắn trước sau mở ra bốn phong thư của hai nhà xuất bản này ra.
Sau khi xem xong bốn email hồi âm, Lục Dương không khỏi cười khổ một tiếng.
Bốn lá thư, đều thúc dục hắn mau chóng liên hệ với bọn họ để ký hợp đồng, cũng không vì sự chậm trễ của hắn mà thay đổi chủ ý.
Điều này làm cho Lục Dương vừa nghĩ đã thấy buồn cười, cười sự nhát gan của mình suốt một tuần vừa qua, sao có thể lo được lo mất nhiều như vậy.
Lần này Lục Dương cũng không lãng phí thêm thời gian nữa, kỳ thật, trong lòng hắn cũng muốn mau chóng ký kết hợp đồng xuất bản, sớm ngày nhận tiền nhuận bút, cải biến tình hình kinh tế đáng thương hiện tại của mình.
Lập tức gửi thư cho nhà xuất bản C, hỏi thăm đãi ngộ khi ký hợp đồng.
Vừa gửi thư đi, sau mấy phút đối phương đã lập tức hồi âm, đồng thời gửi kèm văn bản điện tử của hợp đồng.
Lục Dương ngó qua thư hồi âm và hợp đồng đính kèm.
Phát hiện đãi ngộ trong hợp đồng quả nhiên tương tự như trong trí nhớ của mình.
Tiền nhuận bút cho mỗi tập bản thảo sáu vạn năm ngàn chữ là bốn ngàn năm trăm đồng (nhân dân tệ bạc), mỗi tháng phải giao nộp ít nhất một tập bản thảo.
Lục Dương biết thời điểm này, đãi ngộ dành cho tác giả mới của đại bộ phận các nhà xuất bản bên Đài Loan đều không sai biệt lắm, hầu như không phải cò kè mặc cả gì.
Nhưng mà, Lục Dương vẫn hỏi thăm một chút xem có thể đề thăng tiền nhuận bút lên hay không.
Kết quả, đối phương trả lời rất khẳng định rằng đây là ý của ban biên tập, hắn không có quyền tăng nhuận bút, nhưng sau khi hoàn thành xong tác phẩm, dựa vào số lượng tiêu thụ cùng thời gian hoàn thành tác phẩm mà có thể thương lượng thêm tiền nhuận bút.
Lục Dương vốn ôm thái độ thử một chút mà thôi, nếu đối phương đã cự tuyệt, hắn cũng không nói nhảm thêm, quyết định ký kết hợp đồng.
Lục Dương biết mình hiện giờ chỉ là một kẻ vô danh vô khí, không có tư cách cò kè mặc cả với nhà xuất bản khi xuất bản tác phẩm đầu tay.
Thầm nghĩ, chỉ cần thuận lợi xuất bản tác phẩm đầu tiên, tích luỹ được tiếng tăm cùng sự tin cậy, tương lai sẽ bàn lại vấn đề đãi ngộ.
Vì tránh đêm dài lắm mộng, ngay trong đêm đó Lục Dương ghé vào tiệm photocopy ngoài trường, in văn bản hợp đồng phía C gửi cho hắn thông qua thư điện tử ra, ký bút danh và tên thật của mình, sáng sớm hôm sau nhanh chóng rời khỏi giường, ra bưu điện phản hồi cho nhà xuất bản.
Căn cứ vào lời của biên tập viên Tam Văn Ngư bên nhà xuất bản, tiền nhuận bút tập đầu tiên sẽ được nhà xuất bản tạm giữ lại, sau khi giao tập thứ hai mới được nhận tiền tập đầu tiên.
Người này còn nói, bọn họ sau khi nhận được hợp đồng, sẽ nhanh chóng an bài việc xuất bản “Tận Thế Đất Hoang”, mỗi một tập trước khi đưa ra thị trường, sẽ gửi cho Lục Dương hai bản ấn phẩm dạng giấy.
Đối với chuyện này, Lục Dương cũng khá chờ mong.
Bất luận là tiền nhuận bút, hay là hai bản ấn phẩm kia.
Sau khi gửi hợp đồng đi, Lục Dương biết đã hoàn tất xong thủ tục đầu tiên, chỉ việc chờ tin tức từ nhà xuất bản nữa thôi.
Hiện giờ, việc hắn phải làm chính là chuyên tâm viết tiếp tập tiếp theo.
Với tác giả viết võng văn không có bối cảnh, tất cả chỉ có thể dựa vào tác phẩm của mình để nói chuyện.
Nếu như tác phẩm của bản thân không đủ sức thu hút, thì cái gì cũng sẽ không có.
Tiền tài danh lợi, hết thảy đều vô duyên.
Thậm chí ngay gói thuốc lá để hút khi sáng tác, cũng sẽ thành hi vọng xa vời.
Lục Dương biết rõ đạo lý này.
Chính vì thế, tiết tấu sinh hoạt của hắn cũng bắt đầu khôi phục dáng dấp trước kia, ngày đi học, đêm cắp giấy bút đến chỗ cũ viết lách.
Lúc tâm trạng không tốt, không thể tiến vào trạng thái sáng tác, hắn sẽ mang theo bản thảo đã viết, tới quán nét Tinh Vũ, chuyển hết nội dung trong bản thảo giấy thành bản thảo điện tử, lưu vào trong hòm thư.
Không lâu sau, Lục Dương cũng hoàn thành tập bản thảo thứ hai.
Thay đổi duy nhất trong phương diện sinh hoạt, chính là ban ngày.
Những ai từng trải qua thời đại học, thậm chí rất nhiều người dù không học đại học cũng biết được, cuộc sống đại học rất tự do.
Loại tự do này, thể hiện trực tiếp nhất ngay ở khoảng thời gian mà mỗi cá nhân có thể chi phối.
Chương trình đại học không nhiều bằng cao trung, đối đa chỉ bằng một nửa sơ trung là cùng.
Không chỉ không phải đến lớp mỗi buổi chiều trong tuần, mà ngay cả thứ bảy và chủ nhật cũng được nghỉ ngơi, tạo điều kiện cho rất nhiều người có cơ hội trốn học.
Rất nhiều lão sư lên lớp cũng không điểm danh, mặc kệ ngươi có đi học hay không, cũng chẳng ai thèm quản ngươi.
Chưa kể đến việc phân chia môn chuyên ngành và môn không chuyên ngành.
Nhất là môn không chuyên ngành, đại bộ phận lão sư đều không quản ngươi, thậm chí cho dù cả học kỳ ngươi không đến lớp thì lão sư cũng không thèm quan tâm.
Tự do như vậy, cho nên ban ngày Lục Dương mới có thời gian luyện quyền.
Từ sau khi gia nhập câu lạc bộ võ thuật, thành thành viên duy nhất câu lạc bộ võ thuật ngoại trừ chủ nhiệm ra, Lục Dương đã đưa mục luyện quyền vào trong hoạt động thường xuyên thời đại học.
Hắn hy vọng sau mấy năm chăm chỉ luyện tập, có thể khiến cho thân thể thêm cường tráng, không giống như bộ dạng trói gà không chặt như trước khi hồi sinh.
Chính vì thế, trong khoảng thời gian này, buổi chiều nếu không có giờ lên lớp thì Lục Dương sẽ thay một bộ quần áo thể thao mới mua, mang theo bao tay cũng mới mua, chạy đến câu lạc bộ võ thuật luyện quyền.
Có đôi khi chủ nhiệm Đằng Hồ ở đó, nhìn thấy Lục Dương hăng hái như vậy, cũng lộ ra vẻ tươi cười, hào phóng chỉ điểm cho hắn một chút.
Còn khi Đằng Hồ không ở đó, thì Lục Dương dùng chìa khoá hắn đưa cho để mở cửa, luyện tập một mình.
Luyện quyền, một là cần thể lực, hai là cần chuyên tâm.
Tất nhiên vô cùng mệt mỏi, chỉ cần đánh quyền một hồi, là đã chảy đầy mồ hôi.
Điều này cũng sớm nằm trong dự liệu của Lục Dương, tuy rằng mệt nhọc, nhưng hắn cũng không có ý định lùi bước.
Trước khi sống lại, Lục Dương mặc dù không luyện qua quyền thuật, nhưng tính tình hắn vốn kiên nhẫn, bằng không cũng không có khả năng lặng lẽ một thân một mình viết tiểu thuyết suốt mười năm.
Đối với sự khổ cực trong quá trình luyện quyền, hắn cũng không thèm để ý.
Nhất là sau khi luyện tập một thời gian, hắn cảm thấy tố chất thân thể của mình càng được đề thăng.
Lục Dương khi làm bất cứ việc gì, từ trước đến nay đều rất chăm chú nỗ lực.
Dù phải bỏ ra nhiều công sức, nhưng chỉ cần có thu hoạch thì hắn đều cảm thấy đáng giá.
Chỉ cần đáng giá, thì hắn vẫn có thể tiếp tục kiên trì.
Viết tiểu thuyết cũng vậy, mà luyện quyền cũng thế.
Buổi chiều hôm nay Lục Dương không có tiết học, sau khi ăn xong cơm trưa, hắn quay về ký túc xá thay quần áo cùng giày thể thao, mang theo bao tay, chuẩn bị đến câu lạc bộ võ thuật thì đột nhiên nhìn thấy lớp trưởng cầm theo một tập bưu kiện bước vào phòng hắn.
- Lục Dương! Thư của ngươi.
Trưởng lớp mỉm cười đưa phong thư đang cầm cho Lục Dương, Lục Dương hơi sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng nói lời cảm ơn.
Thấy địa chỉ ghi trên phong bì là Đài Loan, tim Lục Dương thoáng đập nhanh một chút, trong đầu đã đoán ra đây có lẽ là hợp đồng và ấn phẩm do nhà xuấn bản bên Đài Loan gửi tới.
- Cậu có thân thích bên Đài Loan à?
Trên phong thư ghi địa chỉ Đài Loan rất rõ ràng, lớp trưởng mang thư tới, đương nhiên đã sớm nhìn qua, trên mặt hơi lộ vẻ ngạc nhiên hỏi Lục Dương.
Lục Dương hơi mỉm cười, đáp lại hắn:
- Đúng vậy! Có một người.


Đèn Không Hắt Bóng
longphizx vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 12:02 PM. Theo múi giờ GMT +8.