Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 27-12-2009, 01:09 PM   #1
Smile Những bài thơ hay, giàu chất triết lý ^^

1. Bài thơ rễ của Nguyễn minh khiêm:

Rễ lầm lũi trong đất

Không phải để biết đất mấy tầng sâu

Rễ lam lũ cực nhọc và đen đúa

Vì tầm cao trên đầu


Khi cây chưa chạm tới mây biếc

Chưa là nơi ca hát của những loài chim

Thì dẫu phải xuyên qua bao tầng đất đá

Rễ vẫn xuyên tìm...


Có thể ai đó đã nghe lá hát

Đã nghe từ hoa, từ quả mùi hương

Nhưng với cây, bài ca đích thưc

Là từ rễ cất lên

Viết lời bình cho bài thơ trên

2. Bài thơ "bức thư gửi mẹ" của henrich haino

Con thường sống ngẩng cao đầu mẹ ạ.

Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ,

Nếu có vị Chúa nào nhìn con vào mắt,

Con chẳng bao giờ cúi mặt trước uy nghi.


Nhưng mẹ ơi, con xin thú thật,

Trái tim con dù kiêu hãnh thế nào

Đứng trước mẹ dịu hiền chân thật,

Con thấy mình nhỏ bé làm sao!

Viết lời bình cho bài thơ trên

3. Bài thơ "Nói với các con" của Phạm Doanh:
Khi các con lớn lên
vòng tay cha chật chội
những khớp xương nhức nhối
buông các con ra còn nặng trĩu nỗi niềm
Ôi một thời sẽ chẳng dễ gì quên
Các con sống bằng phiếu, tem, sổ, thẻ
nhưng các con hãy tin
các con sống bằng mồ hôi cha mẹ.

Cái thời ấy sao mà kì lạ thế
chẳng ai lo thất nghiệp
chẳng ai thích làm giàu
chỉ lo phải xa tập thể
chỉ thích nhường cơm sẻ áo cho nhau

Bây giờ các con sẽ đi đâu
Cha cứ ngẩn ngơ ngóng từng dõi biển
Chẳng có tiền bạc cho các con vốn liếng
thủ đoạn làm giàu, nghệ thuật sống cũng không!
Gia sản chắt chiu mấy chục năm ròng
chỉ có đức hy sinh và lòng nhân ái
Các con biết làm gì ở thời hiện đại
Với trái tim đa cảm của cha mình

Viết lời bình cho bài thơ trên
Hãy tưởng tượng nếu bài thơ là lời của người cha mình, em hãy viết bài tâm sự với cha và trả lời câu hỏi của cha:
Các con biết làm gì ở thời hiện đại
Với trái tim đa cảm của cha mình


Đây là một số bài thơ cảm thụ dành cho những bạn yêu thích môn văn. Các bạn có thể viết lời bình, cảm nhận theo ý muốn của mình về mặt nghệ thuật và nội dung
5 vị thần phương Đông. 5 con người như vì sao tỏa sang Sẽ không bao giờ kết thúc đối với Cassiopeia cũng như DBSK! 6 năm cho những khởi đầu và thành công.Giờ là lúc bay lên thật cao bằng âm nhạc của cả 5 người
Cass and DBSK - HOPE TO THE END
ALWAYS KEEP THE FAITH
emgáiđángyêucủachịnè vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của emgáiđángyêucủachịnè vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 27-12-2009, 02:05 PM   #2
Default

Trích:
1. Bài thơ rễ của Nguyễn minh khiêm:

Rễ lầm lũi trong đất

Không phải để biết đất mấy tầng sâu

Rễ lam lũ cực nhọc và đen đúa

Vì tầm cao trên đầu


Khi cây chưa chạm tới mây biếc

Chưa là nơi ca hát của những loài chim

Thì dẫu phải xuyên qua bao tầng đất đá

Rễ vẫn xuyên tìm...


Có thể ai đó đã nghe lá hát

Đã nghe từ hoa, từ quả mùi hương

Nhưng với cây, bài ca đích thưc

Là từ rễ cất lên
thơ hay...
phải nói là thơ hay
trong đây có sự so sáng giữa hoa, chim, lá và cỏ cây
mỗi loài vật đều có một bộ phận quan trọng tất yếu của nó
đối với cây
cái rễ là nguồn gốc của sự sống
rễ tuy đen đúa, cực nhọc vất vả, lặng lội khắp nơi trong đất
ko phải tìm xem đất bao nhiêu mét
mà là vì tầm cao phía trên
để có chiều cao, có hoa, có quả và có hương thơm
nói tòm lại, bài thơ hay
mang tính triết lí
một bộ phận làm việc, mấy bộ phận kia là thành quả



Trích:
2. Bài thơ "bức thư gửi mẹ" của henrich haino

Con thường sống ngẩng cao đầu mẹ ạ.

Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ,

Nếu có vị Chúa nào nhìn con vào mắt,

Con chẳng bao giờ cúi mặt trước uy nghi.


Nhưng mẹ ơi, con xin thú thật,

Trái tim con dù kiêu hãnh thế nào

Đứng trước mẹ dịu hiền chân thật,

Con thấy mình nhỏ bé làm sao!
bài thơ này nói 2 mặt về một cậu bé
có thể là đang tuổi ăn học
tuổi trưởng thành, tính tình ngang bướm
cậu ra ngoài xã hội
luôn ngẩng cao đầu
ko chịu khuất phục với mọi lời nói của thế gian
ngay cả những khi dưới các lễ hội uy nghi, cậu ta vẫn ngẩng cao đầu
nhưng trước mặt mẹ
cậu ta lại khác
dường như ngoài xã hội, cậu ta chỉ mang cái vẻ kiêu hãnh để chống chọi lại những kẻ thù, chống chọi lại cuộc sống hàng ngay
còn khi trước mặt mẹ, cậu ta trở về lại hình hài ban đầu vì có được mẹ che chỡ
cảm thấy mình nhỏ bé so với mẹắm, và mẹt là tất cả
Pig Lạc
pig_lovely15 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks pig_lovely15 về bài viết hay này:
Unread 27-12-2009, 11:07 PM   #3
Default

đóng góp 1 bài thơ hồi xưa được nghe trên đài chuyên mục "tiếng thơ" cách đây tầm 4-5 năm gì đó nhân dịp 20/11. Hồi đấy nghe đọc bài này xong có ân tượng mạnh và lên mạng tìm luôn tên bài thơ và tên tác giả rồi học thuộc lòng

Dạ, thưa thầy
tác giả: Võ Thành An
----------------------------------------
Dẫu biết rằng “một sự nhịn là chín sự lành”

Dạ thưa thầy,
Con đã nhịn đến quên mình
Sao sự lành hiếm thế?
Vâng!thì cõi luân hồi là bể dâu dâu bể
Con vẫn nhớ lời thầy diệt oán bằng ân

Dạ thưa thầy,
Viên phấn trắng đã đổi màu
Ngày nay bảng đen có nơi thay bằng tấm fooc-ni-ca màu trắng
Buộc lòng viên phấn phải là bút dạ màu đen

Dạ thưa thầy,
Con vẫn là đứa bé y nguyên
Run lên trước cuộc đời như đã từng run lên khi thầy kêu lên bảng
Dạ thưa thầy,con vẫn tin sự nhịn là cứu cánh
Bao giờ cuộc đời lành hơn?

Dạ thưa thầy…!!!!
Cứ loay hoay tìm mãi đốm than hồng...
Cửa bỏ ngỏ...
Trái tim bỏ ngỏ...
Ai hát khúc du ca mùa đông...
Cô xót cả vòm trời cám dỗ...

Bấm vào đây để xem nội dung.
Có gì đâu mà nhìn. Tò mò quá ^^!
OdinA3 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của OdinA3 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 28-12-2009, 06:13 AM   #4
Default

cái bài của anh odin tìm ẩn quá
em đọc mà chả hiểu
Pig Lạc
pig_lovely15 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 28-12-2009, 09:42 AM   #5
Default

thì đầu đề topic là thơ giàu tính triết lý mà nên mới đưa bài này vào ^^! 4 năm ko động gì đến văn rồi nên ngại phân tích quá mà mình phân tích thì cũng chả hay. Thế nên cop 1 bài chỗ khác vậy
-------------------------------------------------------
“Dạ thưa thầy” với giọng thơ tự sự nhiều chiêm cảm, điềm đạm, đồng cảm được với độc giả bằng chính sự khiêm nhường tự vấn của mình. Đây cũng là một cách đi của thơ với những độc thoại, đối thoại không cần giải thích tạo ra những khoảng chùng day dứt và bước chuyển đột ngột của tứ thơ nhanh tới lõi hạt nhân ý tưởng. “Dạ thưa thầy” là lời thưa cẩn trọng nhưng cũng là sự bức xúc muốn được bộc bạch với người thầy giáo kính yêu của mình.
Tôi nhớ một lần trong cuộc phỏng vấn về văn học đương đại, nhà thơ Hữu Thỉnh có nói một ý rất hay, rất mới: “Hình như trong văn học chúng ta bây giờ thiếu những nhân vật khiêm nhường”. Vâng. Khiêm nhường đó là một ứng xử xã hội rất Á - Đông, rất Việt Nam. Ở đó vừa quy định một phong cách sống, một đạo đức sống vừa tĩnh tại, vừa vận động uyển chuyển như “nước” được Lão Tử – (một triết học gia Trung Quốc) trong cuốn Đạo đức kinh nâng lên thành triết lý sống. Khiêm tốn và nhường nhịn còn bộc lộ rõ bản lĩnh sống tự biết, không bon chen. Nhà thơ Võ Thanh An trong bài “Dạ thưa thầy” với giọng thơ tự sự nhiều chiêm cảm, điềm đạm, đồng cảm được với độc giả bằng chính sự khiêm nhường tự vấn của mình. Đây cũng là một cách đi của thơ với những độc thoại, đối thoại không cần giải thích tạo ra những khoảng chùng day dứt và bước chuyển đột ngột của tứ thơ nhanh tới lõi hạt nhân ý tưởng. “Dạ thưa thầy” là lời thưa cẩn trọng nhưng cũng là sự bức xúc muốn được bộc bạch với người thầy giáo kính yêu của mình.

Ở đây triết lý nhà Phật: “Cõi luân hồi là bể dâu, dâu bể” như một sự an ủi đồng cảm trước câu hỏi bức bối: “Dạ thưa thầy, con đã nhịn đến quên mình – Sao sự lành hiếm thế?”. Chữ “nhịn” được đặt trong văn cảnh này rất hay, gần gũi với cách nói, cách sống của người quê mộc mạc, của bản chất trung thực, hiền hậu: “Nhịn đến quên mình”. Nhà thơ đã nâng cảm xúc lên một cấp độ khác cao hơn: “Con vẫn nhớ lời thầy diệt oán bằng ân”. Đây chính là kinh nghiệm sống của người quân tử biết quên quá khứ, biết bỏ qua sự thù địch nhưng đời sống hiện tại lại hiện diện bằng sự “đổi trắng thay đen”. Võ Thanh An rất có ý thức chọn lọc chi tiết khi dùng hình ảnh tương phản viên phấn trắng – bút dạ đen; tấm bảng gỗ – tấm foócmica trắng. Sự nghịch lý này tạo ra những mâu thuẫn nội tại, bản chất bắt đầu thay đổi từ hình thức. Hai câu thơ xúc động nhất là nốt trầm sâu thẳm làm chùng lại không khí tâm trạng thẳng căng của bài thơ: “Dạ thưa thầy, con vẫn là đứa bé y nguyên – Run lên trước cuộc đời như đã từng run lên khi thầy kêu lên bảng”. Hình ảnh cậu học trò run lên thật nguyên sơ trọn vẹn. Thơ thảng thốt như vậy thật hiếm. Từ thảng thốt đến thổn thức là một bước nhảy đột biến của cảm xúc. Cái hay của bài thơ không nằm trong sự cách tân mới mẻ về ngôn ngữ, hình tượng thơ mà ở cái tình sâu lắng với lối nói thật khiêm nhường trăn trở khi đặt ra câu hỏi: “Bao giờ cuộc đời lành hơn?”. Ở đây tác giả không nói cuộc đời đẹp hơn, hay tốt hơn mà lành hơn. Chữ “lành” hợp với không khí nghiêm cẩn của bài thơ “lành” và “nhịn”. Lành ở mức độ thấp hơn, một hy vọng thật giản đơn, mỏng manh gieo vào lòng người những trắc ẩn cảm thông.

Sự vận động của tứ thơ qua sự nhắc lại: “Dạ thưa thầy” tạo ra một không gian mở phấp phỏng. Câu cuối “Dạ thưa thầy...!” để ngỏ như hình bóng của học trò đứng lặng lẽ trước thầy để tự mình tìm ra câu trả lời bằng chính cuộc đời với niềm tin “Con vẫn tin sự nhịn là cứu cánh”...

nguồn: http://baothanhhoa.vn
Cứ loay hoay tìm mãi đốm than hồng...
Cửa bỏ ngỏ...
Trái tim bỏ ngỏ...
Ai hát khúc du ca mùa đông...
Cô xót cả vòm trời cám dỗ...

Bấm vào đây để xem nội dung.
Có gì đâu mà nhìn. Tò mò quá ^^!
OdinA3 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của OdinA3 vì cảm thấy "rất là hay":
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 01:31 AM. Theo múi giờ GMT +7.