Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 29-08-2010, 09:36 PM   #1
Default Lãnh khốc phu quân - Thượng Quan Sở Sở (Full)

Lãnh khốc phu quân – 冷酷夫君

(Long ngâm phượng vũ hệ liệt-đệ nhị truyện)





Trích:
Tác giả: Thượng Quan Sở Sở – 上官楚楚

Convert: kwonshin (tangthuvien)

Edit/dịch: Lãnh Vân

Nguồn: Lãnh Vân Hiên
Tóm tắt:



Nàng thật sự là bất hạnh mà, còn chưa ra đời đã bị cha mẹ gả bán ra ngoài.
Tới năm tròn 20 tuổi, mẹ nàng một cước đá nàng ra khỏi cửa. Vừa ra ngoài đời không lâu thì gặp được một gã trông thật thuận mắt làm sao.
Không ổn chút nào, hắn mới cứu nàng được vài lần, nàng liền cảm thấy mình động tâm. Hắn thật đáng ghét mà, nàng vừa bày tỏ tình cảm với hắn, hắn cư nhiên mang nàng tới thanh lâu, còn chửi nàng còn không bằng một kỹ nữ.
Ngoài miệng thì leo lẻo rằng hắn chán ghét nàng, ấy vậy lại ‘ăn’ nàng sạch sẽ, lại còn ngủ mơ gọi tên người con gái khác? Nàng quả là cô gái đáng thương nhất trên đời mà, tấm thân ngọc ngà đã mất, tấm chân tình cũng đã trao đi, mà vẫn không có được tình yêu của hắn…
Em! cô gái sống giữa trời Hà Nội
Yêu sắc bằng lăng đang rơi bối rối
Trái tim em dạt giữa đời rất vội
Nhưng nhẹ nhàng em đặt ở trên môi!...


thay đổi nội dung bởi: lue, 30-08-2010 lúc 02:05 AM.
lue vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
87 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của lue vì cảm thấy "rất là hay":
...l\lu0c...l\/lat..., 01228554301, AngelLoveDemon, badboyhp8x, baocong31080, belovecandy72, bexinh555, biimbim, bim_bim_789, Boboloveakb, bonghongxinhdep, boo_3004, bO_cON_220397, bunhe, candieu, ChocoKen, chuonchuon12, chuot ngoc, chuotcon1898, cobala_uocmo_96, cobeluoi_2003, cobenasa, daphmsyn, firefly09, Gaubongsieuquay, giatochanhphuc, gilr98, Heart Mind And Soul, hoahuyen207, hoaivu12, hoanno, hokhanhha, Huyen thoai zozo, JangJiMi, jasmine_nana, jindy246, juukapup, kaze haru, khathanh, khilongvang, khurungmua, kidieu, kivacullen, kurankaname1648, kute_9x_plb, KyNhi, lauren, leyen181, lk0230, look_out, lucky_star_167, mangothelove, meoxx89, monkey_love, myAlice, nabee_boo_krazi, ngandtk1995, ngocnhon, ngocthu1, NGUOIHANHHUONG, nhoxk4, nhung_ngoanhien, o0oYukio0o, parkkim, pe' me0`, prince1618, princesssnow, pucasynh, r25251325a, rjn_rjn, Ruki like cookie, shining_wind_46, soonstar_yka, summer6589, th0xjnhxinh, tho_ngoc_94, thuyleminh_97, Tiểu Yến, tieuyen177, Tr0`n_TIểu ThƯ, trio110, tuilagaucon, valsk, vo ky, xxxholic_92, yona, ^_^Bee^_^
Unread 29-08-2010, 09:38 PM   #2
Default

Chương 1 : Sơ ngộ (Gặp gỡ lần đầu)




Độc Cô Khuynh Thành bị một cước đá ra khỏi nhà, ồ đừng hiểu nhầm, nàng tuyệt đối chẳng hề làm gì sai cả. Sinh nhật thứ 20 của nàng vừa qua, cha mẹ nàng lập tức tống nàng ra khỏi nhà bắt phải đến ở Thái Nguyên Thiên Kiếm sơn trang. Hơn 20 năm trước mẹ nàng đào hôn, bỏ trốn khỏi lễ cưới, cha nàng hưởng sái. Do đó bọn họ cảm thấy thật có lỗi với ‘Bệnh Thần Kinh’ thúc thúc (Người lạ : vầng, mẹ nàng gọi chồng chưa cưới cũ như rứa nên nàng học theo, bệnh thần kinh á, thắc mắc mời xem cuốn 1 Cực phẩm khí phụ), nên định bắt nàng tới đó trả nợ tình giúp. Ôi ôi thật khổ quá mà, vì cớ gì phải lấy nàng ra bồi thường ? Mẹ nàng luôn miệng đề cao hôn nhân tự do, bây giờ lại lấy nàng ra báo ân. Ôi trời ơi, Độc Cô Khuynh Thành là nàng cớ sao lại có cha mẹ quá đáng như vậy chứ ? Tuy mẹ nàng nói ‘Bệnh Thần Kinh’ thúc thúc sẽ để nàng cùng con ông ấy bồi dưỡng tình cảm trước, nếu không thích thì không phải lấy hắn ta. Chính là… nghe giọng điệu cương quyết của cha, nàng cảm giác được mình chẳng con đường lựa chọn nào khác. Vô luận thích hay không nàng đều phải lấy hắn ta thôi. Chính là nàng không muốn gả cho con của ‘Bệnh Thần Kinh’ thúc thúc, thậm chí còn không muốn gặp hắn. Theo những gì Phượng cô cô nói, nàng cảm thấy được ‘Bệnh Thần Kinh’ thúc thúc không phải người tốt. Nàng không thích mà, không muốn gả cho con trai ông già bại hoại kia đâu! (Người lạ : ack)

Hai mươi năm qua, nàng không phải chưa từng xuống núi. Mẹ nàng thường mang nàng xuống núi dạo chơi, nhân tiện dạy cho nàng nhân tình thế thái. Mẹ nói không mong nàng quá đơn thuần ngu xuẩn, ảnh hưởng tới uy danh Minh Nguyệt tiên tử của mẹ.

Lần cuối nàng xuống núi là trước năm 16 tuổi. Sau sinh nhật 16 tuổi liền không có xuống chân núi. Bởi vì đột nhiên mẫu thân nàng không thích phồn hoa bên ngoài mà thầm muốn ở trên núi yên tĩnh qua ngày. Có vẻ càng già đi thì mẹ càng thay đổi. Nàng cũng từng khẩn cầu cha mẹ mang nàng xuống núi, chính là hai người đó căn bản không để ý tới nàng. Bọn họ còn bận phải âu yếm ân ái lẫn nhau không đếm xỉa gì tới nàng cả. Còn Tiêu Diêu ca ca lại là kẻ vũ si (đam mê võ học), cả ngày chỉ biết luyện võ, căn bản không muốn xuống núi. Nàng không muốn một mình xuống núi, chả thú vị tí nào. Đành phải an tâm ở trong nhà học hành ngoan ngõan không hề dám nghĩ tới chuyện bên ngoài. Bốn năm qua đi, cuối cùng nàng cũng được tự do, chỉ là sao nàng vẫn thấy chả có hứng thú gì cả. Hừ, chỉ tại cái hôn ước chết tiệt.

Đúng là tháng ba, thời tiết thật là nóng quá đi. Mặt trời xuống núi chưa lâu mà người đã hôi rình lên rồi. Độc Cô Khuynh Thành hít hít trên người một lúc rồi than thở. « Mùi kinh quá ! » Nếu nàng nhớ không nhầm, phía trước gần đây có một cái hồ. Hiện giờ Độc Cô Khuynh Thành vốn đang nằm gối lên cái tay nải trên mặt đất nhưng vì hít một hơi hôi hám trên người xong hết cả buồn ngủ. Nàng đành đứng lên hướng tới vị trí có hồ mà tiến. Kỳ gia gia thường mang nàng tới quanh đây hái thuốc nên địa thế vùng này nàng vô cùng quen thuộc.

« Ái chà, ta bảo có hồ là có hồ mà. » Độc Cô Khuynh Thành đứng bên hồ, vươn vai duỗi người rồi cởi quần áo. Nơi này xét ra cũng khá bí mật, căn bản không có người lai vãng, nàng có thể yên tâm tắm rửa.

Kỳ cọ bản thân giữa hồ một lúc, mái tóc đen dài tán loạn trên vai, một thứ cảm giác thanh nhã mát mẻ thoải mái thong thả tản ra khắp người. Nàng hòan toàn đắm chìm trong hồ nước mát lạnh, chằng thèm chú ý tới có người tới, mãi tới lúc đột ngột xoay người mới thấy trên mặt nước có bóng phản chiếu, vừa nhấc đầu lên… ối chà… có một gã đàn ông đang đứng bên hồ. Vẻ mặt gã thật lạnh lùng, ngũ quan thập phần tuấn mỹ, một bộ hắc y trong gió khẽ động đậy, trong tay còn cầm một thanh kiếm. Ack, đứng sững như vậy thật giống cha nàng xiết bao (Người lạ : Chú thích, cha nàng là Độc Cô Hàn, người như tên, lạnh lùng hết biết, xem cuốn 1 Cực phẩm khí phụ). Hắn đứng ở sát bờ nước, giống như từ nước mọc lên vậy.

« AAAAAAAAAAA ! » Độc Cô Khuynh Thành hét lên chói cả tai, kích động lui về phía sau. Gã đàn ông đó tựa hồ giờ mới chú ý thấy nàng, ngạo nghễ liếc mắt tới nàng một cái rồi tiếp tục đánh mắt nhìn xa xa. (Người lạ : đả kích, đả kích quá mà, phải tay ta là ta xịt máu mũi chứ làm gì đủ can đảm nhìn một cái quay đi !)

« Sắc lang, chết đi ! » Độc Cô mỹ nhân đứng lên, tay nắm chặt một viên đá từ đâu nhặt được.

Nàng vươn ngón tay đang nắm viên đá, nhẹ buông tay, viên đá lại rơi tõm xuống hồ mà cái gã đàn ông kia từ đầu tới cuối tựa hồ không chú ý tới sự tồn tại của nàng.

« Cút mau, ta còn phải mặc quần áo ! » Độc Cô Khuynh Thành đã muốn tức giận tới khó thở. Gã đàn ông này có điếc không hả ?

« Ta-phải-mặc-quần-áo !!! » Nàng đã gần như là hét rách cả họng.

Nam tử khẽ liếc mắt nhìn nàng một cái rồi xoay người rời đi. Độc Cô Khuynh Thành chạy một mạch vào bờ nhanh chóng mặc quần áo.

Ánh mắt nàng liếc qua một cái, mặc quần áo xong đã thấy gần gần đó có ánh lửa. Thấp thoáng ẩn hiện một bóng người phía sau ngọn lửa nhảy nhót.

Độc Cô Khuynh Thành chạy qua đó, hùng hùng hổ hổ ngồi xuống đối diện hắn, mở miệng hỏi. « Ngươi là ai ? Tại sao lại tới chỗ này ? » Trong vùng núi non chỉ có một người thật cô đơn, có thêm người trò chuyện cũng tốt. Nếu là ngày thường còn khuya nàng mới muốn nói chuyện cùng một gã đàn ông lạnh lẽo chán chết như vậy.

Hắn ta ngẩng đầu nhìn nàng, rồi lại cúi đầu, tựa hồ không thấy nàng tồn tại.

Độc Cô Khuynh Thành tới gần hắn. « Ta tên là Độc Cô Khuynh Thành, còn ngươi ? Tên là gì ? » Nàng nói với hắn mà lại như là tự nói tự nghe, rút cục nàng cũng chả biết đang nói cho ai nghe.

Hắn ấy vậy mà không phản ứng gì cả, y như hoạt tử nhân (người chết sống lại) vậy. Độc Cô Khuynh Thành nhàm chán than thở. « Thôi bỏ đi, thà ta không hỏi, hỏi ngươi cũng chả chịu trả lời gì cả. »

« Hàn Ngự Tuyệt. » Hắn nhẹ nhàng phun ra ba chữ.

Thấy hắn trả lời mình, Độc Cô Khuynh Thành càng thêm có hứng thú, khẽ khẽ mỉm cười hỏi. « Thế à, ngươi tới đây làm gì thế ? Ơ đây thâm sơn cùng cốc thế này… »

Hắn lại không nói gì cả, thậm chí đầu còn không ngẩng lên.

« Thôi không tính. » Nàng mất hứng chẹp miệng, với tay mở tay nải lấy điểm tâm mẹ nàng chuẩn bị rồi đưa qua cho Hàn Ngự Tuyệt một miếng. « Cầm đi. »

Hắn không nhận, cũng chẳng nói chuyện, chỉ lạnh lùng ngồi ở đó.

Độc Cô Khuynh Thành lườm hắn một cái. « Đừng có lãng phí, chính tay mẹ ta làm, là món Mễ Lão Thử đấy! » (Mickey Mouse, chắc là một món bánh có hình đầu chuột Mickey chăng ? Mộ Dung Ý Vân vốn là người hiện đại xuyên không mà tới mà ! =.=) Sau khi ẩn cư trong núi, Mộ Dung Ý Vân bắt đầu khổ luyện học làm bếp. Làm món điểm tâm ăn vặt chính là tuyệt chiêu dỗ con của nàng.

Ăn xong món đó, nàng vừa sắp xếp các thứ vừa hỏi hắn. « Hàn Ngự Tuyệt, có mỗi mình ngươi tới đây thôi sao ? »

Một lúc lâu sau…

« Thôi quên đi, ta biết người không muốn nói chuyện. » Nàng nhìn lên trời thở dài một tiếng. « Ngươi biết không, ta chuẩn bị phải lập gia đình. 20 nắm trước cha mẹ ta đã định trước một mối hôn nhân, giờ ta phải thực hiện hôn ước đó. Mẹ ta sẽ không ép ta, nhưng còn cha ta thì khó mà nói được. Cha ta thực rất lạnh lùng, cũng giống ngươi không thích nói chuyện. Nghe mẹ ta nói trước kia cả ngày ông ta sẽ không nói với ai quá ba câu, mãi tới khi gặp me ta mới có thay đổi. Bây giờ tốt hơn rồi, dù ông ấy ít nói chuyện, nhưng luôn dùng hành động tỏ vẻ quan tâm huynh muội chúng ta. » Độc Cô Khuynh Thành buồn bã nhớ về quá khứ. « Cha ta vì thật sự muốn mẹ ta vui vẻ, trước mặt mẹ ta luôn nói chuyện rất nhiều. » Hắn ta vẫn không có phản ứng.

Độc Cô Khuynh Thành nhận thất bại lắc lắc đầu. « Bỏ đi, không nói với ngươi nữa. Hi vọng có ngày ngươi sẽ gặp được tình yêu của chính mình. Hi vọng nương tử của ngươi, sẽ có thể sửa được cái tật xấu đáng ghét này của ngươi. » Và giống cha nàng, do mẹ nàng uy hiếp mà trở nên nói nhiều hơn.

Hàn Ngự Tuyệt trong lòng chợt khẽ động đậy, tình yêu của chính mình ư ? Hắn liệu có thể có hay không ? Hắn chợt khẽ thở dài trong lòng, làm gì có nữ nhân nào dám ở bên hắn ? Hắn giương mắt nhìn trọn dáng vẻ kiều diễm đang ngủ gà ngủ gật của Độc Cô Khuynh Thành. Khuynh Thành ? Người cũng như tên, quả nhiên là tuyệt sắc khuynh thành.

Mẹ của Độc Cô Khuynh Thành thật ra diện mạo cũng bình thường, nàng sở dĩ xinh đẹp như thế hoàn toàn là vì cha nàng quá sức đẹp trai. Chỉ là… nàng xinh đẹp chút chút thật, nhưng thế nào cũng không thể nói là tới mức khuynh thành mà ? Không lẽ mắt của Hàn Ngự Tuyệt có tật chăng ? (Người lạ : Tình nhân trong mắt đẹp như Tây Thi, ngươi chưa nghe sao ?)
Em! cô gái sống giữa trời Hà Nội
Yêu sắc bằng lăng đang rơi bối rối
Trái tim em dạt giữa đời rất vội
Nhưng nhẹ nhàng em đặt ở trên môi!...

lue vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
140 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của lue vì cảm thấy "rất là hay":
...l\lu0c...l\/lat..., AngelLoveDemon, aparis, badboyhp8x, baocong31080, Bé_Katori_9x, belovecandy72, biimbim, bim_bim_789, Boboloveakb, boo_3004, bO_cON_220397, bunhe, C520T, camycamy, Can't Lose You, chi.e, chickenfry007, ChocoKen, chuonchuon12, chuot ngoc, chuotcon1898, cobala_uocmo_96, cobekhohieu, 王宝苓, dacha, daphmsyn, deghet86py, Donalds_vn, duongbo92, duyvanduongtu, FeiXian, FimHQ, firefly09, gaconnhutnhat, Gaubongsieuquay, giay_bupbe, haha_lili, Heart Mind And Soul, heoluoi18, HeoQ, hieu11102001, hikaru184, Hoa Bằng Lăng, hoa vân la, hoahuyen207, hoaivu12, hokhanhha, htchdbinhthuong, Huyen thoai zozo, iluvmami, iris.2606, JangJiMi, jenly, jindy246, jinyan, justshutup, khilongvang, khunglonghaman, KidCloud, kitty200391, kitty_cat1910, kurankaname1648, KyNhi, laudaikhongtontai, lauren, lavender16, leyen181, linhkr, lk0230, look_out, lotis, lucky_star_167, luulytrang_9x, macytuyet, madotamsinh, mai bao, mai_loan_2005, mangothelove, MạcTử, me0ngok, meomun94, micachua, mil.love, mimi2069, minhtim12, monkey_love, myloveherojj, naafaan, nabee_boo_krazi, ngandtk1995, ngocthu1, ngocxit_123, nguoicanhgiuthoigian_bpt, NGUOIHANHHUONG, nhoxdethuong_chichicherry, ntttrang1985, o0oYukio0o, Octobee, oino1, pe.bear, phuong_meo031, pucasynh, r25251325a, raichan862, rối, ricer, Risan, rose12, ruby_smile, Ruki like cookie, sa0pang, sanghang52, shining_wind_46, shinyuha, ssadfgh, tamkenni, th0xjnhxinh, thanhthuytm, thanktran86, Thiên Vũ Hàn Băng, tho_ngoc_94, THUYEN80, Tiểu Yến, tieuluc, tieuyen177, tinhlinh, Tr0`n_TIểu ThƯ, tuilagaucon, vetina, what_is_the_wish, windy_tieuthu, winny.wind17, xatieuman, xumuoi304, Yeumai89, Yeu_nu_khong_xau_xi, yunying, ^_^Bee^_^, |-AnNiE-|
Unread 29-08-2010, 09:56 PM   #3
Default

cám ơn tác giả nhềutruyện này có vể hứa hẹn nhều điều thú vị a ! tác giả cố gắng post nhanh nhé !

hic ! xin lỗi tác giả nhiều ! tại em chưa hiểu cách chấm điểm lắm nên đánh giá tác phẩm nhầm rui ! mong tác giả tha thứ !
mirumi haruma vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
9 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của mirumi haruma vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 29-08-2010, 10:17 PM   #4
Default

Chương 2 : Anh hùng cứu mỹ nhân





« Grrraao… » Một thanh âm đáng sợ vang lên, đằng đằng sát khí, hẳn là của con thú đáng sợ nào đó. Độc Cô Khuynh Thành vốn là một kẻ thông minh liền mạnh mẽ mở to mắt.

Một đôi mắt phát ra ánh sáng xanh lục ở trước mặt nàng, cách khoảng năm thước, ánh mắt hoàn toàn không có hảo ý trừng trừng ngó nàng, rõ ràng coi nàng là bữa ăn đêm ngon lành. Toàn thân nàng toát mồ hôi lạnh, nuốt nước miếng đến ực một cái, giương đôi mắt nhỏ cảnh giác nhìn chằm chằm con dã thú trước mặt.

Hàn Ngự Tuyệt đâu rồi ? Đột nhiên nàng nhớ ra còn có một người nữa kia mà ? Tên chết tiệt đó đi đâu vậy ? Nàng lặng lẽ kín đáo liếc một cái tới chỗ lúc nãy hắn vừa ngồi, hic, đến một cái bóng cũng còn chả có. Thằng cha đáng chết đó thật không có nghĩa khí mà, cư nhiên chuồn mất, để lại mình nàng tặng cho sói hoang. Nhất thời nàng dục khóc vô lệ (muốn khóc mà không ra nước mắt), thôi rồi Lượm ơi, thân gái xinh tươi thành bữa ngon cho dã thú. (Người qua đường : cô kia, thêm thắt gì nhiều thế, bản gốc nó có hoa lá cành thế đâu | Lãnh Vân : kịa tui, không thích thì đừng đọc ! =.=)

Khuynh Thành vốn là có luyện võ công đấy chứ, hơn nữa võ công không tồi chút nào. Nhất là khinh công, hoàn toàn học hết chân truyền của phụ thân, đáng tiếc ở thời điểm mấu chốt như thế này, cô nàng không có kinh nghiệm chiến đấu mang tên Khuynh Thành cư nhiên bỏ quên sự thật rằng mình có biết khinh công.

Hai chân trước của con sói hoang cào cào mặt đất, chờ dịp chuẩn bị phóng tới đây. Khuynh Thành liên tục lùi về sau, hai chân run lẩy bẩy (Người qua đường : mất cả phong phạm của con gái Minh Nguyệt tiên tử, haizzz, nàng ta mà thấy cảnh này chắc đập đầu vào đậu hũ tự tử mất ! | Mộ Dung Ý Vân : *lườm* | Người qua đường : *rón rén chạy*). Một bóng đen thật lớn đột ngột phóng thẳng tới trước mặt nàng, mấy cái răng nanh đã ngắm rất chuẩn vào cái cổ trắng ngần nồn nộn của nàng, Khuynh Thành trợn to mắt, đầu óc trống rỗng, trong đầu chỉ còn một ý niệm duy nhất… Xong đời rồi. Đúng lúc con sói sắp bổ nhào vào người nàng, nàng chỉ cảm thấy hẫng nhẹ một cái, cả người bay lên trời. Đợi nàng khôi phục ý thức, mới nhận ra mình đã tựa vào một cái lồng ngực ấm áp rộng rãi tự lúc nào. Và ngay sau đó là nhận ra mình đã bị ai đó ôm lên ngồi ở trên một nhánh cây.

Khuynh Thành lại nuốt nước miếng cái ực, rút cục cũng nhìn rõ ai đã cứu nàng.

« Ngươi không phải đi rồi sao ? » Nàng trừng mắt nhìn Hàn Ngự Tuyệt, bộ dáng hổn hà hổn hển sợ hãi.

Hàn Ngự Tuyệt quả thật đã rời đi, nhưng nghe thấy tiếng sói hoang gầm lên lại chạy về ngó thử, là hắn lo cho con nhóc lắm miệng kia. Hắn từng giết người vô số, trước giờ chưa bao giờ biết mềm lòng. Vốn hắn có thể trơ mắt nhìn một người chết dần trước mắt mà không cứu, hiện giờ lại chỉ vì một con nha đầu ngốc nghếch lại chạy về cứu, chắc hắn bị ấm đầu rồi !

Hàn Ngự Tuyệt khẽ liếc mắt nhìn nàng một cái, vẫn là không nói gì cả.

Khuynh Thành lắc đầu bất đắc dĩ. « Quên đi, với ngươi nói chuyện chỉ tổ phí lời. » Cha nàng dù mỗi câu hiếm như vàng, tốt xấu gì hỏi vẫn trả lời. Còn gã trước mắt này quả thật cùng kẻ câm điếc không khác nhau là mấy, nếu không phải hắn từng nhả ra ba chữ tên hắn, thật đúng nàng sẽ nghĩ hắn là kẻ câm điếc.

« Đại hiệp, võ công ngươi tốt lắm phải không ? Xin cho ta đi theo ngươi đi ? » Khuynh Thành tự nhủ mình đã học hết chân truyền của cha mẹ, thế nhưng so với Hàn Ngự Tuyệt có vẻ vẫn chưa thấm tháp gì. (Người qua đường : Ý Vân à Ý Vân, Độc Cô Hàn ơi Độc Cô Hàn, con gái các ngươi chưa lấy chồng đã quên cha mẹ, không coi các ngươi ra gì kìa | Độc Cô Hàn : *lạnh lùng liếc mắt* | Người qua đường : *rét lạnh đóng băng*)

Không phản ứng.

Khuynh Thành gãi gãi mũi. « Uy, Hàn Ngự Tuyệt, lỗ tai ngươi có vấn đề không hả ? Ta sợ lại gặp phải dã thú, cho ta đi theo ngươi đi mà ? »

Hàn Ngự Tuyệt buông cánh tay đang ôm Khuynh Thành ra, thản nhiên không trả lời tiếng nào.

Khuynh Thành bĩu bĩu môi. « Ta là một cô nương liễu yếu đào tơ chân yếu tay mềm, ngươi đành lòng để ta bị sói ăn thịt sao ? » Mẹ từng nói, khi cần có thể sử chiêu làm nũng, chiêu này dùng với cha nàng thực là rất có ích, không biết hiện tại có hữu dụng hay không.

Nàng thua hắn rồi, vẫn phỗng ra không nói gì.

Khuynh Thành tức muốn hộc máu. « Ngươi… Thôi ta thà coi ngươi là không khí cho xong. »

« Có thể đi theo. » Hắn thản nhiên nói, thêm một câu. « Chỉ cần ngươi không sợ là được. » Cuộc sống của hắn ở đao kiếm máu tanh, có con nhóc nào dám đi theo hắn cơ chứ. (Người qua đường : Hắn dám coi nàng là nữ hài tử a, trẻ con a, … *icon tức hộc máu*)

Khuynh Thành hưng phấn thiếu điều nhảy dựng lên, túm lấy tay áo hắn lắc lắc. « Ta sẽ không sợ, ta đi theo ngươi được rồi, ngươi thật sự là người tốt mà. »

Mặt hắn vẫn không có biểu tình, chỉ có ánh mắt lại xẹt qua một nét cười khổ, hắn là người tốt sao ? Nếu hắn là người tốt, căn bản trên đời không có ai là người xấu hết. Trong giang hồ, người nào nghe đến tên hắn, không phải hận thấu xương thì cũng là sợ táng đởm, nha đầu này cư nhiên lôi kéo tay áo hắn, còn muốn đồng hành với hắn, điều kỳ quái nhất chính là còn nói hắn là người tốt, xem ra là một đứa nha đầu không hiểu chuyện đời.

« Hàn đại ca, huynh tới nơi này làm gì ? » Nàng vốn không hi vọng hắn trả lời, xem ra chỉ muốn lầm bầm tự độc thoại thôi.

« Tìm một thứ này nọ. »

« Vậy… Á ! » Khuynh Thành nhìn hắn, vui vẻ không tin vào tai mình. « Huynh cũng trả lời sao ? »

Hắn không nói được thêm lời nào, tự nẫu bản thân vì cái quái gì phải tốn nước bọt đấu võ mồm với con nhóc này. (Người qua đường : Anh nói được ba câu mà đã tự trách đi đấu võ mồm sao ? Bái phục | Hàn đại ca : *lườm* | Người qua đường : *rét run lập cập*)

« Hàn đại ca, bao giờ huynh mới lại xuống núi ? » Nàng còn phải đi lập gia đình mà. T__T

« Vội lập gia đình sao ? »Trong lòng hắn cư nhiên có một loại cảm giác kỳ quái, không muốn con nhóc này đi lập gia đình.

Khuynh Thành lắc đầu mạnh tới mức muốn văng đầu ra ngoài. « Không hề vội không hề vội, muội không muốn lấy chồng. » Nàng mới không cần gả cho con của ‘Bệnh Thần Kinh’ thúc thúc.

Hàn Ngự Tuyệt lạnh như băng phun ra hai chữ. « Tốt lắm. » Kỳ quái, nàng không muốn lập gia đình, trong lòng hắn cư nhiên có chút cao hứng. Nguyên hắn vẫn tưởng bản thân sẽ không bao giờ có hỉ nộ ái ố, vậy mà tối nay nha đầu ngốc này xuất hiện, lại đánh động tới một thứ gì đó tận sâu trong nội tâm của mình.

« Tốt lắm cái gì ? » Khuynh Thành tò mò hỏi.

Hàn Ngự Tuyệt không để ý tới nàng, chỉ ôm nàng nhảy xuống. Trong lúc bọn họ nói chuyện, sói hoang sớm đã không biết đi về hướng nào. Độc Cô Khuynh Thành nhặt lên tay nải rồi bĩu bĩu môi. « Còn tốt còn tốt, nếu tay nải cũng mất, bổn cô nương chỉ có nước đi làm khất cái qua ngày. »

Hàn Ngự Tuyệt lại ngồi lại vị trí cũ, giống như hết thảy mọi chuyện chưa từng xảy ra. Khuynh Thành tiến đến bên hắn, cười hì hì. « Lạnh quá đi… Muội… muôi có thể ngủ cạnh bên huynh được không ? » (Người qua đường : Không biết ai chiếm tiện nghi của ai, hừ hừ…)

Hàn Ngự Tuyệt không hề trả lời.

Nàng nhếch mép cười hề hề đầy gian ác. « Không được bỏ lại muội đâu nhé, muội ngủ đây. Huynh mà bỏ lại muội, muội thề sẽ tróc nã huynh tới chân trời góc bể cho coi. » Hắn nếu dám bỏ lại nàng, nàng sẽ nhờ lục thúc thúc tìm hắn lôi về, thiên hạ không có người nào mà Bách Hiểu Đường tìm không ra hết. Cả nhà lục thúc thúc mỗi lần tới thăm gia đình nàng đều khen nàng đáng yêu. Lục thúc thúc, lục thẩm thẩm thật là yêu thích nàng, nàng có nhờ tìm một người, lục thúc thúc sao lại không hỗ trợ chứ ?

Khuynh Thành ngọ nguậy mãi không tìm thấy tư thế ngủ thích hợp, thế là tự nhiên đem đầu dựa vào vai hắn, ôm lấy cánh tay hắn. Vẫn là ngủ như thế an toàn hơn, nếu không hắn chạy mất thì sao ? Nếu lại gặp sói hoang, nàng liền xong đời rồi. Nam nữ hữu biệt nàng có biết chớ, nhưng là dựa vào một cái có làm sao đâu, nàng lớn thế này rồi, căn bản để ý làm gì. Lại nhắc nàng Độc Cô Khuynh Thành, năm 16 tuổi xuống núi mẹ liền mang nàng tới kỹ viện xem trộm, 18 tuổi xong liền cho nàng xem Xuân cung đồ, còn giảng giải rất nhiều tri thức về việc nam nữ. Mẹ nói đấy là giáo dục giới tính chính quy, tuyệt đối không có tí teo nào bất lương hết. Thế là bởi vì chuyện ‘giáo dục’ này, cha mẹ nàng liền cãi nhau to. Kỳ thật là cha nàng ăn dấm chua, cha vốn không cho phép mẹ thấy nam nhân nào khác ngoài mình cả. Ấy vậy mẹ lại to gan lớn mật vào kỹ viện chơi, cha không tức giận mới là lạ. Bao nhiêu năm qua, cha mẹ ân ân ái ái, chỉ có cãi nhau một lần duy nhất đó. Nàng cũng thật hâm mộ bọn họ, nàng cũng muốn tìm một nam nhân thật tốt như cha.

Hàn Ngự Tuyệt không đẩy nàng ra mà mặc nàng dựa vào người. Từ khi có trí nhớ, sư phụ hắn đã đem hắn đầu nhập vào cuộc sống của bầy đàn dã thú, hắn lớn lên có thú tính như dã thú, thậm chí dã thú thấy hắn còn phải e ngại. Trải qua bao nhiêu năm sóng gió, cả người nhuốm đầy sát khí, thế mà cô nàng này cư nhiên dám dựa vào người hắn ngủ, thật không hiểu nên nói nàng đơn thuần hay là ngu ngốc nữa. Nhìn thấy gương mặt ngủ say xinh đẹp của nàng, hắn không nén được vươn tay ôm lấy nàng. Cô đơn 25 năm, lần đầu tiên phát hiện ra cảm giác có người làm bạn thật là tốt. Nàng có thể cùng hắn tới khi nào ? Nếu nàng biết hắn là ai thì sao ? Liệu nàng còn lớn gan như vậy hay không ?

Sáng sớm hôm sau, Khuynh Thành bị một luồng ánh sáng chói mắt làm thức dậy. Tới khi nàng phát hiện bản thân cư nhiên ôm ôm dựa dựa vào một gã nam nhân ngủ cả đêm, liền ngượng ngùng cười cười. « Tay huynh không bị tê chứ ? » (Người qua đường : Thiện tâm bộc phát như sao băng | Khuynh Thành : *lườm* | Người qua đường : nhầm, sáng láng như mặt trời… = =’)

« Đi thôi. » Hàn Ngự Tuyệt không trả lời câu hỏi của nàng.

« Đi đâu ? » Nàng đứng dậy.

« Xuống núi. » Hắn đã tìm ở đây cả nửa tháng mà một chút manh mối cũng không tìm ra. Hắn bắt đầu hoài nghi cái bảo tàng của Bách Hiểu Đường kia liệu có thật sự tồn tại hay không.

« Tốt quá, xuống núi thôi. » Khuynh Thành không dấu nổi khoái chí liền nắm lấy áo hắn.

Hàn Ngự Tuyệt khẽ liếc mắt ngó nàng một cái, nàng liền thức thời buông hắn ra lặng lẽ tụt lại đi phía sau.
Em! cô gái sống giữa trời Hà Nội
Yêu sắc bằng lăng đang rơi bối rối
Trái tim em dạt giữa đời rất vội
Nhưng nhẹ nhàng em đặt ở trên môi!...

lue vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
130 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của lue vì cảm thấy "rất là hay":
>> kiwi<<, ...l\lu0c...l\/lat..., aljce, AngelLoveDemon, aparis, badboyhp8x, baocong31080, beassunjong, belovecandy72, biimbim, bim_bim_789, blacknhim, Boboloveakb, boo_3004, bO_cON_220397, bunhe, Can't Lose You, ccon, chi.e, chickenfry007, ChocoKen, chuonchuon12, chuot ngoc, chuotcon1898, cobekhohieu, colindangyeu_1995, 王宝苓, daphmsyn, daphongphong, deghet86py, duongbo92, duyvanduongtu, FeiXian, FimHQ, firefly09, gaconnhutnhat, Gaubongsieuquay, haha_lili, Heart Mind And Soul, heoluoi18, HeoQ, hikaru184, Hoa Bằng Lăng, hoahuyen207, hoaivu12, hokhanhha, htchdbinhthuong, Huyen thoai zozo, iluvmami, iris.2606, JangJiMi, jindy246, jinyan, justshutup, khilongvang, khunglonghaman, kidieu, kitty_cat1910, kivacullen, kurankaname1648, KyNhi, laudaikhongtontai, lauren, lavender16, leyen181, linhkr, lk0230, Lonelylady, lotis, lucky_star_167, luulytrang_9x, madotamsinh, mai_loan_2005, Mamikon, mangothelove, me0ngok, meomun94, meoxx89, micachua, mil.love, minhtim12, monkey_love, myloveherojj, nabee_boo_krazi, ngandtk1995, ngocthu1, ngocxit_123, nguoicanhgiuthoigian_bpt, NGUOIHANHHUONG, nguyenhien1604, nhoxdethuong_chichicherry, nhoxk4, ntttrang1985, o0oYukio0o, pe' me0`, pe.bear, penhjlovely, phuong_meo031, pjkachuu, pucasynh, r25251325a, raichan862, ricer, Risan, rose12, ruby_smile, Ruki like cookie, sa0pang, shining_wind_46, ssadfgh, sushiawabi, th0xjnhxinh, Thiên Vũ Hàn Băng, tho_ngoc_94, THUYEN80, Tiểu Yến, tieuluc, tieuyen177, tinhlinh, Tr0`n_TIểu ThƯ, tuilagaucon, vetina, votinhtu, windy_tieuthu, xatieuman, xumuoi304, Yeumai89, yunying, ^_^Bee^_^, |-AnNiE-|
Unread 30-08-2010, 07:52 AM   #5
Default

truyện long ngâm phượng vũ Q2 Lãnh khốc phu quân kể về con gái của Mộ Dung Ý Vân
suka-chan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
5 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của suka-chan vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 30-08-2010, 09:48 AM   #6
Default

Aaaaaaaaaaaa. Lại một truyện hay của Thượng Quan Sở Sở .
Thanks bạn nhiều nhiều . Ôm hôn thắm thiết , tung hoa chúc mừng .
Cho mình đặt gạch xếp chỗ nha ( Không cho cũng đặt , ke ke .... ) .
thinhttn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
7 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của thinhttn vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 30-08-2010, 03:24 PM   #7
Default

Truyện hay quá cố lên bạn nhé
KyNhi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của KyNhi vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 30-08-2010, 03:30 PM   #8
Default

truyện hay quá bạn ơi tiếp tục nha bạn
lamngocchi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của lamngocchi vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 30-08-2010, 03:34 PM   #9
Default

Chương 3 : Quyết tâm đào hôn




Độc Cô Khuynh Thành đi theo Hàn Ngự Tuyệt, sau khi xuống tới chân núi, Hàn Ngự Tuyệt chỉ cần huýt sáo một cái, không biết từ đâu nhảy ra một con tuấn mã. Hắn ngay cả đón chào vỗ về nó cũng không làm, cũng chẳng nói gì cả, cứ thế nắm eo nàng xoay người nhảy lên lưng ngựa, bắt đầu quá trình đi chung đường.

« Hàn đại ca, chúng ta đang đi đâu thế ? » Khuynh Thành tựa vào ngực hắn, tay choàng eo hắn, bộ dáng thập phần mờ ám. Nàng nhất thời hứng lên muốn đi theo hắn, thầm muốn bảo hộ cho hắn. Sau khi xuống núi, nàng vốn thừa sức tự bảo vệ, còn muốn cậy nhờ hắn sao ? Đường đường là con gái của Thiên hạ đệ nhất võ công, ngay cả bản thân còn không tự bảo hộ được chẳng phải đáng cười sao. (Thế đêm qua ai run lẩy bẩy khi gặp sói hoang đấy ? = =)

« Ngươi muốn đi đâu ? » Hắn liệu có nên nói cho nàng hắn phải về Tuyệt Mệnh Môn nhận mệnh rồi sau đó tiếp tục đi giết người không nhỉ ? Chỉ sợ nàng đương trường lăn đùng ra ngất xỉu mất thôi.

Khuynh Thành ngẩng đầu lên liếc hắn một cái, một tay gãi cằm. « Ta… không biết đường, cũng không có chỗ để đi. » Tuyệt đối không thể về nhà, cha mẹ nhất định lại đem nàng đuổi ra khỏi, thậm chí có khi còn muốn tự thân mang nàng tới Thiên Kiếm sơn trang nữa. Đi Bách Hiểu Đường tìm Lục thúc thúc ư ? Không, Lục thúc thúc nhất định đem hành tung của nàng nói cho cha mẹ nàng. Đi Tận Thiên Cốc tìm Phượng cô cô ? Cũng vậy, quên đi, cho dù Phượng cô cô không bán đứng nàng, mấy vị thúc thúc của nàng nhất định sẽ làm thế, lập tức báo cho cha nàng mang nàng về nhà dạy dỗ.

« Nhà ngươi ở đâu ? Ta đưa ngươi về. » Hàn Ngự Tuyệt mặt không đổi sắc, ngữ khí bình thản. Cô nàng này thoạt nhìn là biết không có võ công, lại ngu ngu ngốc ngốc, vẫn là nên thừa dịp mà rũ bỏ cho xong. Nếu cứ như vầy bỏ lại nàng, lại lo lắng nàng gặp người xấu, tốt nhất vẫn là đưa nàng về nhà. Kỳ quái, hắn một thân Lãnh Diện Diêm La Hàn Ngự Tuyệt từ lúc nào lại trở nên mềm lòng ? Lại đi quan tâm sự sống chết của một cô nhóc ? Có khi nào ngây ngốc ở trong vùng núi vài ngày bị ấm đầu rồi không ? Thật là không hiểu mà.

Khuynh Thành vội vã lắc đầu. « Không về đâu, cha mẹ muội lại bắt muội lập gia đình, muội không muốn lấy chồng mà. » Nàng khó khăn mới chuồn được ra ngoài, mặc kệ hôn ước hôn sự cái gì, nàng không xuất giá đâu.

« Vậy ngươi muốn đi đâu ? »

Khuynh Thành mở to đôi mắt trong veo như nước nhìn hắn. « Muội không biết, muội không còn chỗ nào để đi cả. Hàn đại ca, huynh thu nhận muội được không ? » Khuynh Thành thật đúng là không còn chỗ nào đi hết, nàng nếu không đúng hẹn đến Thiên Kiếm sơn trang, cha mẹ nhất định đi tìm nàng. Bách Hiểu Đường thế lực lớn như thế, muốn tìm nàng dễ như trở bàn tay. Ngoại trừ Thiên Kiếm sơn trang, thiên hạ rút cục không có chỗ cho nàng dung thân.

« Không được. » Kỳ thật hắn rất muốn giữ nàng bên người, chính là hắn không thể. Trước khi chuyện kia được giải quyết, hắn không muốn liên lụy tới nàng.

« Vì sao ? Muội có thể làm nô tì cho huynh, muội cái gì cũng biết làm mà. » Nàng được Mộ Dung nữ hiệp dạy dỗ theo phương pháp mới từ bé, cho tới giờ luôn chủ trương tự do hôn nhân. Nàng không muốn gả cho con của Bệnh Thần Kinh thúc thúc, nàng phải đào hôn thôi. Ý niệm đào hôn này từng xuất hiện trong đầu nàng mấy trăm lần, nhưng hiện tại đã biến thành sự thật. Xem ánh mắt của hắn, có vẻ võ công của vị Hàn đại ca này không tồi, tựa hồ không phải người bình thường. Có hắn trợ giúp, trốn cha mẹ hẳn dễ hơn nhiều.

« Ngươi phải gả cho ai ? » Tự dưng hắn xuất hiện ý tưởng muốn giết cái gã chết tiệt kia để ‘độc chiếm giai nhân’.

« Hàn đại ca, huynh có võ công lợi hại như thế, hẳn là phải rất có uy danh phải không ? Có thể nào nói cho muội huynh làm gì chăng ? Còn có, không phải huynh cũng nằm trong danh sách thập đại cao thủ của Anh Hùng Phổ chứ ? » Hơn 20 năm trước sau khi Mộ Dung sơn trang lạc bại, dĩ nhiên Thiên Kiếm sơn trang trở thành Võ Lâm đệ nhất thế gia, Bệnh Thần Kinh thúc thúc được đề cử làm minh chủ Võ Lâm. Nếu Hàn Ngự Tuyệt nói chỉ là một nhân vật nhỏ bé, nàng không muốn liên lụy tới hắn. Bất quá, Hàn Ngự Tuyệt không giống vô danh tiểu tử chút nào cả. Nếu hắn thật sự có lợi hại, ít nhất sau này có thể lấy tên hắn dọa người. Mẹ nàng quả hay nói đường ai nấy đi, không được lấy danh nghĩa của các thúc thúc bá bá cô cô dì dì của nàng để mang đi dọa người khác. Chỉ có điều tự dưng giao kết được với một bằng hữu lợi hại, hẳn chuyện này sẽ không giống vậy chứ.

Hàn Ngự Tuyệt đột nhiên cúi xuống, đôi mắt sâu thẳm khó lường dừng lại nhìn nàng.

Rồi hắn ngẩng đầu nhìn tới trước. « Lãnh Diện Diêm La. » Rút cục hắn cũng nói cho nàng biết danh hiệu của mình, nha đầu này liệu có khi nào bị dọa rơi xuống đất chết ngất không ? Hắn thậm chí còn định thả nàng xuống đất cho an toàn.

Khuynh Thành mị mị cười liếc hắn một cái. « Sao huynh lại có cái ngoại hiệu đáng sợ như thế cơ chứ ? Bất quá muội thích, nó giống như huynh vậy, ác ác là… » Hắn thiếu chút nữa lăn xuống đất, lần đầu tiên có người nghe thấy danh hiệu Lãnh Diện Diêm La, còn có thể cười mỉm nói với hắn nghe ác ác sao ? Có phải đầu óc nàng có vấn đề rồi ?

« Ngươi không phải người trong giang hồ đúng không ? » Hắn đáng ra phải sớm nghĩ tới điều đó chứ, nghĩ mà tiếc cho cái danh Lãnh Diện Diêm La, cũng có lúc xem nhầm người rồi.

Khuynh Thành gật đầu. « Ta không phải. » Nàng còn chưa sinh ra đã bị lôi đi ‘thoái ẩn’ còn đâu.

« Ta là thiếu chủ Tuyệt Mệnh Môn. » Đồng thời cũng là sát thủ xuất sắc nhất, cho tới giờ còn chưa thất thủ lần nào, được liệt vào đệ nhất thập đại sát thủ. Hắn nói với nàng cái đó làm gì, nàng có biết đâu.

Khuynh Thành vui vẻ cười to. « Thế ư, vậy võ công của huynh hẳn rất lợi hại phải không ? » Nàng không cảm thấy kỳ quái chút nào, lúc mới gặp hắn nàng đã đoán được một chút. Khí chất lãnh ngạo trên người hắn người bình thường sao có nổi.

« Tuyệt Mệnh Môn chuyên đi giết người, chỉ cần đưa tiền, giết ai cũng được. » Hắn phải dọa nàng thôi, dọa cho nàng không dám đi theo hắn nữa.

« Muội biết. » Giọng nói của nàng bình thản, không có chút kinh ngạc nào. Tuyệt Mệnh Môn nàng biết rõ như lòng bàn tay. Chỉ là… sao nàng không biết tí gì về gã họ Hàn này nhỉ ? Người này hai năm trước mới xuất môn, từ lúc nàng ẩn cư trong núi, hoàn toàn tuyệt giao cùng bên ngoài, được nhiên là không biết rồi. Trước năm nàng 16 tuổi, lục thúc thúc hàng năm đều lên núi một lần, đem đầy đủ tư liệu các loại trong giang hồ tới cho mẹ nàng đọc giải sầu. Chỉ cần Bách Hiểu Đường có cái gì, trong nhà nàng có cái đó. Thậm chí Bách Hiểu Đường không có, trong nhà nàng cũng có. Ví dụ như tư liệu do Tiêu Diêu công tử kể lại, chỉ có người trong nhà nàng biết thôi a. 4 năm trước, Độc Cô phu nhân Mộ Dung Ý Vân đột nhiên hoàn toàn ẩn cư, không hạ sơn, không cần đọc tư liệu, hại nàng sự tình giang hồ 4 năm qua cái gì cũng chẳng biết.

Ngữ khí vốn bình thản của Hàn Ngự Tuyệt giờ cũng có chút biến đổi. « Ngươi còn dám đi theo ta không ? »

« Sao lại không dám chứ ? » Nàng vẫn như trước, thuần nhất mỉm cười.

« Ngươi sẽ bị võ lâm chính đạo coi thường, thậm chí có thể mất đầu như chơi. » Một luồng lạnh buốt chầm chậm nổi lên trong lòng hắn, rút cục lai lịch của cô ả này là thế nào ? Hắn đã nói bản thân là thủ lĩnh tổ chức sát thủ, vì sao nàng vẫn không chút sợ hãi, hai tay vẫn không biết sợ ôm chặt lưng hắn ?

Khóe miệng nàng khẽ mỉm cười khinh thường. « Muội biết huynh sẽ không giết muội, nếu muốn giết thì đã không cứu muội, đã không nói chuyện nhiều như thế với muội. Huynh bảo võ lâm chính đạo coi thường ư ? Hắc hắc, cái thứ đó trong mắt ta chả đáng cái gì. » Độc Cô Khuynh Thành nàng mà quan tâm tới thế tục lễ giáo, tám trăm năm trước đã chẳng cố đầu thai làm gì.

« Ngươi không sợ người khác nói này nói nọ sao ? » Hắn bắt đầu có hứng thú, thậm chí còn có chút vui sướng nữa ?

« Năm đó chuyện của Mộ Dung sơn trang nhị tiểu thư, Bách Hiểu Đường đường chủ Mộ Dung Ý Vân ngươi hẳn là biết chứ ? Thanh danh nàng tệ như vậy, mà vẫn sống vui vẻ hạnh phúc đấy thôi ? » Chuyện cũ của cha mẹ nàng đọc đi đọc lại không biết mấy trăm lần, mỗi lần đều cảm thấy kinh tâm động phách. Mẹ thật dũng cảm, có gan theo đuổi tình yêu của mình. Chỉ cần bản thân hạnh phúc là được rồi, còn cần để ý người khác nói gì sao ?

Ánh mắt Hàn Ngự Tuyệt lóe lên một tia kinh ngạc, Tuyệt Mệnh Môn tin tức luôn linh thông, kỳ nhân thế hệ trước là Mộ Dung Ý Vân lẽ nào hắn không biết. Năm đó Mộ Dung Ý Vân cùng giáo chủ Thiên Ma Giáo mến thương nhau, nửa đường đào hôn, tự hủy khuê dự (danh dự khuê nữ). Mộ Dung Ý Vân thà phụ người trong thiên hạ chứ không phụ Độc Cô Hàn, cuối cùng kết nghĩa phu thê. Hai người cùng luyện thành võ công Lạc Hoa Lưu Thủy, thiên hạ vô song, Mộ Dung Ý Vân đại nghĩa diệt thân, giết chết cha mình là Mộ Dung Nghĩa, kẻ bại hoại của võ lâm. Sau đó hai vợ chồng cùng nhau biết mất. Có người nói bọn họ ẩn cư thế ngoại, cũng có người nói họ ẩn cư trên Thiên Sơn, càng khoác lác mà bảo bọn họ đã du tiên. Khoảng năm sáu năm trước trên giang hồ nồi lên một gã thiếu niên thần y, một thân bạch y một thân kiếm, hành tẩu giang hồ, làm việc dứt khoát, nhân nghĩa Tiêu Diêu công tử. Nghe nói Tiêu Diêu công tử rất giống Độc Cô Hàn, có người hoài nghi hắn là con trai cặp vợ chồng đó. Đồn đại rốt cục vẫn chỉ là đồn đại, không có chứng cớ gì. Bốn năm trước Tiêu Diêu công tử đột ngột biến mất, cho dù Bách Hiểu Đường cũng không tra ra tung tích hắn. Tiêu Diêu công tử có phải con của họ không cũng rất khó nói, chỉ có thể khẳng định là, Độc Cô Hàn cùng Mộ Dung Ý Vân đã trở thành giai thoại truyền kỳ, tới hôm nay câu chuyện về bọn họ nhà nhà đều biết người người đều hay, đem ra làm chuyện tán gẫu lúc nhàn rỗi. Chính là đột nhiên nàng nói đến Mộ Dung tiền bối làm gì ? Có thể nào nàng muốn theo gương đó ?

« Tại sao đột nhiên lại nói tới người đó ? » Chuyện về Mộ Dung Ý Vân vốn đã bị đương nhiệm Đường chủ của Bách Hiểu Đường soạn tả thành ‘Minh Nguyệt tiên tử truyện’, chẳng những người trong võ lâm, ngay cả thiên kim tiểu thư trong khuê các, quý phụ nhân các nhà giàu có đều tranh cướp về xem, nghe đâu còn truyền vào tận hoàng cung. Quán nước bên đường, trà dư tửu hậu cũng thường được nghe bàn luận về nó. Cho tới bây giờ cũng không ít người này nọ dựa vào việc kể lại tích xưa của hai vợ chồng để kiếm cơm ăn. Nàng dù chỉ là một thiếu nữ bình thường, biết đến Mộ Dung Ý Vân cũng chẳng có gì lạ.

« Nàng ấy thật là dũng cảm, không cần để ý ánh mắt thế gian, theo đuổi mục đích của mình. Muội thật sùng bái nàng, cũng muốn giống như nàng, theo đuổi hạnh phúc của chính mình. » Nàng tin tưởng mẹ sẽ tán thành nàng làm như vậy. Mẹ thường nói ‘sinh mệnh vốn đã quý, ái tình càng quý hơn’. Kỳ thật mẹ luôn hi vọng nàng có cuộc sống của chính mình, chỉ là ngại ngần đại ân của Bệnh Thần Kinh thúc thúc khiến mẹ nàng khó mà nói gì được.

Hàn Ngự Tuyệt không nói gì cả. Mộ Dung Ý Vân quả thật là một kỳ nữ. Hiện giờ nữ nhân trên giang hồ đều bắt chước bộ dáng năm đó của nàng, qua đó có thể thấy nàng không giống bình thường. Kỳ thật thanh danh của Mộ Dung Ý Vân vốn không tốt, chỉ từ sau khi nàng thoái ẩn, tình yêu của nàng và Độc Cô Hàn mới được người đời thừa nhận. Hơn nữa dưới tác động truyền thông mạnh mẽ của Bách Hiểu Đường, nàng nghiễm nhiên thành một hình mẫu của phái nữ.

« Hàn đại ca, huynh hi vọng bạn đời của mình là dạng người thế nào ? » Nàng đột nhiên thật hiếu kỳ.

Hắn dĩ nhiên không trả lời. Hắn là một sát thủ, không có tư cách nói tới tương lai. Ánh tà dương đỏ như lửa, soi rọi ánh mắt mê man của hắn.

Điểm Thương sơn

Một đôi vợ chồng ngồi tựa vào nhau cùng ngắm hoàng hôn. Ánh tà dương chiếu xuống bóng dáng bọn họ trải dài tới vô tận.

« Khuynh Thành liệu có thể yêu Vô Vân không nhỉ ? » Người thiếu phụ mở miệng, ánh mắt mơ hồ hiện vẻ lo lắng. Thiếu phụ kia đương nhiên là Mộ Dung Ý Vân, chả biết có phải già lão thành tinh hay không, rõ ràng tuổi đã gần ngũ thập (50 tuổi), thoạt nhìn lại chỉ giống tam thập (30 tuổi) mà thôi, nếu ở hiện đại, nhất định còn có người theo đuổi cho mà xem. Nàng đã nếm qua không ít trân bảo khó tìm trên thế gian, năm tháng tuổi tác đương nhiên hậu đãi nàng.

Nam nhân bên cạnh nàng cười cười. « Nữ nhi tất có tâm tư của bản thân, nàng không cần lo lắng quá. » Không cần phải nói, hắn đương nhiên là Độc Cô Hàn, vẫn bộ dáng năm đó, cao ngạo lạnh lùng, cùng Mộ Dung Ý Vân thật sự là một cặp đôi trái ngược.

« Phải không ? Kỳ thật thiếp không muốn khuynh thành gả tới nhà họ Giang. » Hiện giờ Thiên Kiếm sơn trang đã là Võ Lâm đệ nhất thế gia, làm mưu gia chủ mẫu của Võ lâm đệ nhất thế gia thật sự sẽ rất mệt mỏi. Nàng biết Khuynh Thành kế thừa cá tính của nàng, làm sao có thể ngoan ngoãn ngồi ngốc nghếch ở nhà chăm sóc gia đình, tốt nhất đừng để bị hưu (li hôn).

« Ta biết, chính là chúng ta có lỗi với Tử Ngang, hắn chỉ ra mỗi điều kiện duy nhất đó thôi. » Hắn ôm bả vai vợ yêu an ủi, sợ nàng buồn giận tới mệt người.

« Rõ ràng là chúng ta có lỗi, lại phải đưa con gái đến bù, thật không công bình. » Mộ Dung Ý Vân thật mất hứng. Trong lòng nàng luôn cầu nguyện, Khuynh Thành tốt nhất vẫn là có tình yêu của chính mình.

Độc Cô Hàn đang định trả lời thì thấy một con bồ câu bay tới phía trước. Hắn vòng tay ôm ái thê nhảy lên trời, thê tử của hắn thỏa mãn cười vươn tay bắt lấy con bồ câu đó. Xuống tới mặt đất, nàng cười y như con mèo ăn vụng được cá, liến thoắng nói. « Không biết là ai truyền tin tới ? » Dù đang ẩn cư trong núi, họ vẫn không cắt liên lạc với bằng hữu bốn phương, vì mục đích đó họ luôn nuôi một cặp bồ câu.

« Là thư của Bách Hiểu Đường. » Thị lực của hắn so với thê tử bị cận tốt hơn nhiều. (Vầng, ai đọc Cực phẩm khí phụ sẽ biết, Ý Vân bị cận 4 đi ốp, xuyên không sau bị 1 chưởng đánh nát kính mắt rồi = =)

« Thế ư ? » Mộ Dung Ý Vân tươi cười đọc nội dung, đọc xong sắc mặt đại biến.

« Chàng xem đi. » Nàng đem bức thư giơ ra trước mặt trượng phu.

Nhìn thấy vẻ mặt cười gian ác của thê tử, hắn chỉ sủng nịch cười. « Nàng lại muốn phá thế nào ? »

« Không biết ai tiết lộ tin tức, cư nhiên dân tình biết hai mươi năm trước khi chúng ta ẩn cư có dấu một đống bảo vật. Nếu mọi người chỉ biết là chúng ta dấu châu báu, lại không biết chúng ta giấu chỗ nào, ẩn cư nơi nào… không bằng chúng ta phá họ chơi. » Người đời không ai biết hành tung gia đình họ, đều là cám ơn Bách Hiểu Đường che dấu giúp.

« Tùy nàng. » Đối với thê tử của hắn, hắn đều luôn bó tay thúc thủ.

« Tốt lắm. » Mộ Dung Ý Vân lại bắt đầu chơi ác, chuẩn bị chế ra một vố đại bịp kinh động võ lâm. Dám có ý định đụng chạm tới Mộ Dung Ý Vân sao ? Đúng là không muốn sống.

« Không ổn. » Nàng đột nhiên nhớ ra. « Nếu mọi người biết Khuynh Thành là con gái chúng ta, có khi nào bắt cóc nàng làm con tin chăng ? »

« Không đâu, có Tử Ngang rồi, ai dám đả thương hại nàng ? » Bảo hộ một nữ hài tử còn không làm được, Bệnh Thần Kinh chết chắc.

« Chỉ sợ bọn hắn âm mưu ám hại thôi. » Những kẻ xưng danh ‘đại hiệp’ phần đông chỉ là ngụy quân tử.

« Khuynh Thành một thân võ công cái thế, người thường không thể gây thương tổn cho nó đâu. »

« Đúng là nếu chỉ nhìn vào võ công, nó hoàn toàn có thể vào hàng ngũ Thập đại cao thủ. Nhưng nha đầu ngốc kia không có ý thức phòng địch, càng không có kinh nghiệm ngự địch, thiếp còn hoài nghi trong lúc nguy cấp nó còn không biết ra chiêu sử võ thế nào, chỉ biết ngây ngốc ra thôi. » Mộ Dung Ý Vân cúi đầu. « Thiếp bắt đầu hối hận không có mang nó xuống núi cho lịch duyệt giang hồ. » (đúng là hiểu con không ai bằng mẹ !)

Độc Cô Hàn ôm ái thê vào lòng. « Không có việc gì đâu, nó đã học hết chân truyền của ta và nàng, cũng nên cho nó một mình hành tẩu giang hồ rồi. »

« Hay bảo Tiêu Diêu đi bảo vệ nó, Tiêu Diêu không những đã học hết võ công của chàng và thiếp, còn theo Kỳ thúc thúc học thêm một thân y thuật, nghe nói thằng bé ở ngoài có ngoại hiệu Tiêu Diêu công tử. Có Tiêu Diêu công tử bảo hộ, thiếp mới yên tâm cơ. » Nàng bắt đầu làm mặt nhõng nhẽo làm nũng, con cái đều đã lớn như vầy mà tính còn y như đứa trẻ.

« Được rồi. » Đối với thê tử, hắn chưa bao giờ có quyền nói ‘không’.

« Con ơi. » Quay lại chỗ ở, nàng lập tức gọi con.

« Chuyện gì ạ ? » Độc Cô Tiêu Diêu khóe miệng hàm chứa nét cười, dương dương xuất hiện trước mặt mẫu thân.

« Tiểu tử, học xong chưa ? Có thể đi bảo hộ cho muội muội của con không ? »

« Con chưa học xong, mẹ tìm người khác đi ! » Tiêu Diêu chuẩn bị chuồn mất, vừa bước vài bước đã muốn bị lão nương túm trở về. (lão nương = mẹ già = =’)

« Tiểu tử kia, con cư nhiên không nể mặt mẹ con à, thực là rầu lòng mẹ quá đi con có biết không hả ? »

« Mẹ à, trẻ không học già khó học vào nha, mẹ thương cho tấm lòng ham học của con với chứ ! »

« Quỷ con lớn đầu kia, có đi hay không thì bảo ? » Mộ Dung Ý Vân hai tay chống nạnh, hung hăng trừng mắt hắn.

Tiêu Diêu lơ đãng liếc thấy vẻ mặt âm trầm lạnh lẽo của cha mình xong, xương cốt tê dại. Thật lạnh quá đi, trời sắp mưa sao ? « Ách, được rồi mà. » Tiêu Diêu nhận thua, hắn không phải là sợ mẹ, mà chính là sợ cha phát hỏa. Làm cái gì cũng được, chính là không được làm mẹ không vui nha.

Mộ Dung Ý Vân cười gian gian đánh giá thằng con trai. « Ta nghĩ Tiêu Diêu công tử nên xuống núi đi thôi. Bốn năm nay con luyện võ thành cuồng si, còn có cái gì chưa học đâu ? »

« Còn bao nhiêu thứ chưa học mà. Độc thuật của cha con mới học được có một chút. » Tuyệt đối không cần nghi ngờ, Độc Cô Hàn biết dùng độc. Mộ Dung Ý Vân chỉ mới thấy phòng thuốc của hắn, chưa từng thấy hắn dùng độc qua. Mãi tới sau khi bọn họ ẩn cư, đứa con trai tựa hồ rất có ý thích học độc dược, hắn thiện tâm đại phát mới dạy cho đứa con một ít lớp vỏ bên ngoài. (Ách, thiện tâm đại phát đi dạy nó dùng độc dược sao ? = =’)

« Đủ rồi. » Độc Cô Hàn chậm rãi hớp một ngụm trà. « Học nhiều đối với ngươi không có lợi lắm. » Độc vật xét cho cùng là thứ hại người, hắn không thích dùng. Nếu không phải sư phụ bắt học, hắn không muốn học chút nào.

Tiêu Diêu nản lòng lắc đầu. « Cha à mẹ à, cha mẹ có thật chỉ muốn con đi bảo hộ cho muội muội thôi sao ? » Hắn cười ám muội. « Chỉ sợ, là hai người muốn đuổi hai đứa con đi cho hai người… khụ khụ… » Hắn ho khan một tiếng không dám nói tiếp.

Mộ Dung Ý Vân lôi ra một cái roi gỗ, làm bộ như muốn chạy qua đó, Tiêu Diêu chạy nhanh muốn khóc. « Mẹ ơi con sai rồi. Con biết sai rồi, con thật sự xin lỗi mẹ, thật sự xin lỗi cha, thật sự xin lỗi quốc gia, thật sự xin lỗi nhân dân… » (Hết nói… = =’)

« Đừng có làm bộ nói này nói nọ nữa. Mau cút đến Thiên Kiếm sơn trang bảo hộ cho muội muội của con đi. »

« Tuân lệnh. » Tiêu Diêu một lòng chạy tóe khói, chạy tới không kịp thu thập hành trang, chỉ kịp bốc một nắm ngân phiếu nhét vào trong áo rồi trối chết chạy xuống núi. Thật sự mất mặt mà, hắn đường đường là Tiêu Diêu công tử, cư nhiên lại sợ hãi một cái roi gỗ. Nguyên hắn vốn tính phải đem võ công luyện tới cảnh giới xuất thần nhập hóa rồi mới ra đi, ai dè giờ bị mẫu thân áp bức, chỉ có thể xuống núi trước thôi. Bốn năm nay hắn quả thật si mê học võ, phí bao nhiêu tâm huyết công phu, chỉ hi vọng tới ước hội Trung thu năm sau, có thể đả bại cái gã chết dẫm kia. Hắn nếu lại thua tiếp, thật là làm nhục tới thanh danh hàng đầu của cha mẹ mà.

« Lão bà, lên nóc nhà ngắm sao đi. » Độc Cô Hàn ôm ái thê nhảy lên nóc nhà, hoàn toàn không có thời gian quan tâm tới gã nhi tử đang trối chết chạy trốn kia.
Em! cô gái sống giữa trời Hà Nội
Yêu sắc bằng lăng đang rơi bối rối
Trái tim em dạt giữa đời rất vội
Nhưng nhẹ nhàng em đặt ở trên môi!...

lue vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
121 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của lue vì cảm thấy "rất là hay":
...l\lu0c...l\/lat..., 01228554301, AngelLoveDemon, aotrang2, aparis, badboyhp8x, baocong31080, beassunjong, belovecandy72, biimbim, blacknhim, Boboloveakb, bO_cON_220397, bunhe, Can't Lose You, ccon, ChocoKen, chuonchuon12, chuot ngoc, chuotcon1898, cnlovely, cobekhohieu, 王宝苓, daphmsyn, daphongphong, deghet86py, duongbo92, duyvanduongtu, firefly09, Gaubongsieuquay, haha_lili, Heart Mind And Soul, HeoQ, hoahuyen207, hoaivu12, hokhanhha, htchdbinhthuong, Huyen thoai zozo, iluvmami, iris.2606, JangJiMi, jindy246, jupiterw, kawai_chan, khathanh, khilongvang, khunglonghaman, kidieu, kieutrinh2608, kitty_cat1910, kurankaname1648, laudaikhongtontai, lauren, lavender16, leyen181, linhkr, lk0230, lodestone123, Lonelylady, lotis, lucky_star_167, madotamsinh, mai_loan_2005, Mamikon, meoxx89, micachua, mil.love, minhtim12, minoz2611, monkey_love, myloveherojj, naafaan, nabee_boo_krazi, ngandtk1995, ngocthu1, NGOCTRAITIM22, ngocxit_123, nguoicanhgiuthoigian_bpt, NGUOIHANHHUONG, nguyenhien1604, nhoxdethuong_chichicherry, nhoxk4, ntttrang1985, o0oYukio0o, pe' me0`, pe.bear, penhjlovely, phuong_meo031, pjkachuu, pucasynh, quynhanh_109, r25251325a, raichan862, Risan, rose12, ruby_smile, Ruki like cookie, sa0pang, shining_wind_46, sushiawabi, Thiên Vũ Hàn Băng, tho_ngoc_94, THUYEN80, Tiểu Yến, tieuluc, TieuVan>'.'<, tieuyen177, tinhlinh, Tr0`n_TIểu ThƯ, tuilagaucon, votinhtu, what_is_the_wish, windy_4496, windy_tieuthu, winny.wind17, xatieuman, xumuoi304, yinisme, yunying, ^_^Bee^_^, |-AnNiE-|
Unread 30-08-2010, 05:35 PM   #10
Default

Bóc tem!!! Càng ngày càng thấy thú vị ghê a!!!
Mau có chap mới đi nha!!!
Cho dù em không còn yêu anh...
...cho dù em đã quên anh...
...cho dù anh đã biến mất khỏi thế gian này...
...anh vẫn mãi yêu em...
(Sẽ có một thiên sứ thay anh yêu em_ Minh Hiểu Khê)
lyrics vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của lyrics vì cảm thấy "rất là hay":
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 01:32 AM. Theo múi giờ GMT +7.