Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 01-09-2010, 11:10 AM   #1
Default chuyen tinh song sinh( truyen les)

.....Vào 1 đêm trời đẹp đầy ngôi sao sáng lấp lánh cùng ánh trăng lãng mạn của ngày 14/2-ngày của tình yêu.Tại 1 bệnh viện phụ sản có 3 đứa bé chào đời trong niềm vui của gia đình.Tại phòng số 14.
- Chúc mừng chị nha,chị sinh đôi đấy!2 đứa bé gái rất xinh.-người y tá nở nụ cười nói
- Tôi...tôi..có thể nhìn tụi nó ko?
- Hì,được chứ nhưng ngày mai hãy xem.Giờ phải đưa 2 đứa đến phòng chăm sóc dành cho trẻ sơ sinh.
- Vậy nhờ cô y tá!
- Hì,chị nghỉ ngơi đi.Tôi ra ngoài cho 2 vợ chồng tâm sự nhé!
Cô y tá tinh ý đưa 2 đứa bé đi và để lại cho 2 vợ chồng vui mừng với nhau.Đi ngang qua phòng 15,1 đứa bé cũng vừa ra đời và đang được chuyển đến phòng dành cho trẻ sơ sinh.Thế là 2 cô y tá đi kế nhau,trò chuyện:
- Wow,bên chị là 1 cặp sinh đôi àh?
- Ừm!Nhưng gia đình này chỉ là bình thường thôi,sinh đôi 1 lúc 2 đứa thế này chắc mai mốt nuôi mệt!
- Vậy àh?Vậy là bên tui đỡ hơn rồi.Gia đình này hình như giàu lắm.Sinh được 1 tiểu thư nè!
- Hì..nhìn cũng đáng yêu quá ha!
..reng..reng...
- Ý,tui có đt,chị đem nó đến phòng trẻ sơ sinh dùm tui nha!
- Hì..hì..đưa đây,tui đem luôn cho.Lo nghe đt của ox đi
- Cám ơn chị nha!
Vậy là cô y tá đem 3 đứa bé đi và do bất cẩn,cô đã đặt nhầm vị trí của 3 đứa.Số phận của cả 3 cũng thay đổi từ đó!


...15 năm sau...
"tíc..tíc..tắc..tíc...tíc..tắc..."-tiếng chuông báo thức kêu lên inh ỏi khiến tôi giật mình mở mắt ra cố với tay tắt nó.Vừa nằm xuống lại thì 1 bàn chân từ trên trời rơi xuống đạp vào mặt tôi ko thương tiếc.Tôi xoay qua thấy cái mặt ngủ ngon ngây thơ vô số tội của em mình mà phát ghét,với lấy cái đồng hồ,tôi chỉnh tiếng chuông rồi kề sát tai nó.Tiếng chuông reo lên.Nó mở mắt ra giật mình đạp tôi thêm 1 phát vào eo ngồi dậy gãi đầu:
- Trời sáng rồi sao?Oa..wo..oa..
- .......!
- Ủa?Sao mặt upa đỏ hoét vậy?
- Còn hỏi sao đỏ nữa hả?Con nào nằm ngủ cứ lăn tới lăn lui?Trời lạnh thì có nhiêu mền giành hết,trời nóng thì có nhiêu gói cũng đá qua 1 bên.Con gái con đứa gì mà nằm ngủ đá lung tung như thế hả?
- Sao upa nói giống miêu tả em quá vậy?
- Upa cái con khỉ áh!Tối ngày upa hoài,coi phim Hàn riết nhiễm hả con quỷ?Gọi chị 2 đàng hoàng,tao ko phải anh trai mà cứ gọi upa!-tôi tức giận vừa nhéo 2 má của nó vừa nói
"Cốp..cốp.." 2 cái cóc rõ đau vào đầu tôi và nó.Ngước lên nhìn thì mẹ đang đứng chóng nạnh quát:
- Mới sáng sớm lại cãi nhau.2 đứa mau đi rửa mặt ăn sáng chuẩn bị đi học.Hôm nay là ngày đầu tiên đi học đó có biết ko?Ko được đi trễ!
- Dạ........!-tôi và nó xoa đầu đồng thanh nói rồi đứng dậy xếp chiếu,mền lại cất vào tủ rồi đi rửa mặt.
Vừa đi đến trước cửa phòng vệ sinh thì nó lại chạy vào trước.Tôi nhăn mặt đập cửa:
- Mở cửa ra mài,tao vào trước!
- Upa nhường em đi.Lẹ lắm!
- Lẹ cái con khỉ,mài lần nào cũng lâu nhất nhà.Mở ra,mở ra!
"Cốp" 1 cái,tôi lại bị mẹ đánh nói:
- Con lớn rồi,làm chị phải nhường em.Đứng đợi nó 1 chút yên lặng ko được sao?
- Dạ!
Số phận thật là hẳm hiu như thế đấy.Tôi và nó là 2 chị em sinh đôi nhưng nó chẳng giống tôi tí nào.Lúc nào cũng lanh chanh lóc chóc và luôn là nguyên nhân làm tôi đi học trễ giống nó.Tôi ko ưa nó tí nào vì nó làm tôi bị mẹ cằn nhằn về bên ngoài của mình.Tôi nam tính bao nhiêu thì nó nữ tính bấy nhiêu.Nó và tôi luôn bị đem ra so sánh mà lúc nào phần thắng cũng thuộc về nó.Còn tôi thì luôn thua,ước gì tôi là con 1 thì tốt rồi.Chắc kiếp trước tôi với nó là kẻ thù nên kiếp này làm chị em.
Àh mà nói qua về gia đình nhỏ của tôi thì gồm có mẹ tôi,1 người mẹ vĩ đại thương con và vì con.Bà hi sinh tất cả vì chúng tôi.Tôi luôn tự hào về bà.Còn ba tôi thì mất vì tai nạn lúc tôi chỉ vừa 7t nên tôi cho rằng mình phải thật cứng rắn để thay ba.Chắc vì suy nghĩ đó nên bây giờ tôi ko khác gì 1 đứa con trai.

Tôi đấy,cũng đẹp zai lắm chứ.Còn con nhỏ quỷ thì thôi khỏi nói.Nó hồn nhiên,vô tư như người trên trời,lúc nào cũng nghịch ngợm đủ thứ trò.Tôi nghĩ cỡ nó lớn lên sẽ ko ai cưới đâu nhưng chung quanh nó lại có nhiều cái đuôi đeo bám.Có lẽ...ông trời ưu ái nó

Hừm,nhìn mặt nó chỉ muốn oánh thôi

-------------------------


- Wey,upa đang suy nghĩ gì zạ?Em xong rồi nà!
- Nghĩ gì là nghĩ gì?Tao đang nghĩ chừng nào mài đi lấy chồng!
- Xí,người ta mới 15t kiu lấy ai?
- Ai béc,thôi biến chỗ khác tới tao zô,mệt quá!
- plè....
Đấy,nó làm em kiểu đó đấy.Dám lè lưỡi với chị nó như thế đó.Nhưng thôi mặc kệ nó,tôi ko quan tâm.Cái cần quan tâm bây giờ là đánh răng rửa mặt ăn sáng lẹ rồi đến trường.Đợi nó hết 30p nên tôi chỉ làm nhanh gọn trong 15p rồi đèo theo nó lên xe đạp đến trường.Vì tôi với nó lúc nào cũng học chung trường nên chỉ cần 1 chiếc xe đạp 2 đứa đi chung.Lẽ ra công bằng thì phải thay phiên nhau chở nhưng nó khôn như quỷ chỉ toàn bắt tôi chở với cái lí do:"em-ko-biết-chạy-xe-đạp!"
Tập nó lái thì nó toàn chạy vào nhà người ta tông bể cửa kính.Người ko sao nhưng xe và của thì thiệt hại đều đều nên mẹ bảo tôi chở nó luôn,đừng bắt nó chở.Thiên vị rõ
- Ê nhỏ kia,ăn lẹ đi học nè mài.Lần này trễ là tao cho mài đi bộ về.
- >"< Ko trễ đâu mà!Ăn xong rồi nà!-nó vừa nói vừa cố nuốt phần bánh mì cuối cùng vào miệng rồi alê hấp nhảy lên phía sau xe cho tôi chở.Đang chạy thong dong,nó la lên:
- Chết rồi upa ơi,6h25 rồi.6h30 là reng chuông tập trung đó.Hôm nay ngày đầu tiên mà đi học trễ là trễ suốt năm luôn đó.Chạy mau lên.Nhanh lên!
- Bám chắc vào,tao đạp lẹ đây.Mài đừng có hối!
Nói rồi,tôi ra sức chạy đua với 5p ngắn ngủi còn nó ngồi phía sau tôi ôm chặt cười hí hửng.Buổi sáng mà,xe ko đông lắm,tôi chạy vượt đèn đỏ như tay đua cự phách ko sợ bồ câu.Nhưng khi tôi đến gần trường và chuẩn bị băng qua thì tôi bị quẹt xe với 1 chiếc xe hơi đang lao tới.Tưởng như mình bay xa lắm và chết trẻ,sáng mai có hình trên trang đầu của báo công an thì may sao chiếc xe hơi đó dừng kịp chỉ cách đít xe đạp tôi 2cm.
Người lái xe mở cửa bước ra mắng vào mặt tôi:
- Ê nhóc chạy xe kiểu gì thế hả?Mém chút là tông mài bay rồi.Băng qua đường phải dơ tay xin chứ?
- Xin lỗi,tại cháu vội đến trường vì sợ trễ nên....
- Nên chạy xe ẩu tả vậy chứ gì?-người lái xe nạt tiếp
- Nè,chú kia,chị tôi nói xin lỗi rồi mà.Sao chú la wài zạ?Chú đừng tưởng lớn thì có thể bắt nạt được nhỏ nha.
- Ah,cái con nhỏ này,dám nói vậy hả?
- Thôi đi,họ xin lỗi rồi thì bỏ qua đi.Mau đưa em qua trường,cãi nữa em cũng trễ học luôn đó!-1 giọng nói xen ngang vào cuộc cãi vã.
- Ừm!Tha cho tụi mài đấy!-người lái xe nói rồi vội ngồi vào xe lái băng qua đường.Chiếc xe ngang qua tôi và khiến tôi tò mò nhìn vào người ngồi phía sau xe là ai?Wow,1 nàng công chúa xinh đẹp.Tôi như bị hút theo nhìn mà ko chớp mắt.Nó thấy tôi bị hút hồn liền đạp 1 phát lên chân tôi.Đau,tôi la lên nhảy như ếch nói:
- Mài làm gì zạ?Sao đạp chân tao?
- Ai biểu upa lo ngó người ta chỉ?Em đẹp hơn nó nhiều sao ko thấy ngó?
- Ọe..ọe...
- Xí,upa nhớ nha,ko thèm chơi nữa.Em vào trường trước.Hứ! plè...
Nó lại lè lưỡi với tôi rồi xách cái cặp chạy đi qua đường.Tôi cũng lật đật dắt xe băng qua theo.Nhờ ơn nó cho tôi cái vinh hạnh gửi xe đạp,tôi trễ giờ vào lớp.Còn nó,ko trễ! Nó đúng là sao chổi của tôi chứ chẳng phải sao may mắn gì.Thật là tức nhưng rồi cơn tức của tôi cũng dịu đi vì nó và tôi học khác lớp.Đó là điều tôi cảm thấy an ủi duy nhất mà ông trời ban cho tôi.
Vào lớp mới,trường mới,thầy cô mới,bạn mới,tôi cảm thấy mình sẽ có 1 năm học mới đáng nhớ.Ừh,đáng nhớ thật vì vừa xuất hiện thì 49 cặp mắt nhìn tôi chăm chăm.Tôi cúi mặt nói lí nhí trong miệng:
- Xin lỗi cô,em...vào..muộn...!
- Em tên gì?
- Dạ,em tên Quân!Tú Quân ạh!
- Ừm,Tú Quân.Được rồi!Vì hôm nay là ngày đầu nên cô ko phạt em nhưng lần sau ko được trễ nữa nhé!
- Dạ!
- Ừm..vì em vào trễ nên cô sắp hết chỗ ngồi rồi,bây giờ em chịu khó xuống dưới góc cuối lớp ngồi cạnh bạn Xuân đi.
- Dạ!
Tôi dạ lễ phép rồi đi xuống bàn cuối theo hướng ngón tay của cô.Vừa thấy tôi ngồi xuống,cô bạn mới tên Xuân cứ nhìn thôi chằm chằm.Hơi khó chịu,tôi nói:
- Sao bạn nhìn Quân dữ vậy?
- Àh ko!Xin lỗi!Xuân hơi thắc mắc thôi chứ ko có ý gì đâu?
- -tôi ko hiểu,gương mặt đờ ra thật ngốc.Thấy thế,Xuân cười nhẹ rồi nói
- Hì,Xuân hơi thắc mắc Quân là...con trai hay con gái vậy?
- -sét đánh chăng?Tôi ko biết!Nhưng có cảm giác hình như vậy.Tôi cứng đờ trước câu hỏi của người bạn mới 1 hồi lâu rồi mới có thể bình tâm lại mà nhe răng ra cười lấy hên
- Tôi-là-con-gái!
- Ah,vậy xin lỗi Quân nha!Hì,nhìn bạn cứ nghĩ...sr nha!
- Ko có gì!Quân quen rồi,ai cũng hay nhầm như thế!
- Hì,vậy àh?Ừm..mà Quân nhìn giống con trai thật!Nếu mà là con trai chắc nhiều cô gái thích lắm đấy!
- Hì..hì..ko dám!
Vậy là xong.Đó là khúc dạo đầu đối với tôi-ngày đầu tiên đi học.Trong khi mình chưa gì đã nổi bật trong lớp với cái ấn tượng "đẹp zai" thì tôi nghĩ chắc nó-con em tôi sẽ còn hơn cả tôi.Thế nào nó cũng được khen là kute vì dù gì nó cũng là em tôi mờ.Thế rồi giờ học cũng trôi qua và đến giờ ra chơi.Mọi người trong lớp lập tức tranh thủ làm quen kết bạn với nhau.Đương nhiên tôi cũng tranh thủ nhưng chưa kịp bon chen thì con đỉa nhà tôi nó chạy đến.
- Upaaaaaaaaaaaaaaaaa.........!
- Cái gì? -tôi vừa bịt lỗ tai lại vừa trả lời nó
- Cái con nhỏ nhà giàu đi xe hơi đụng mình hồi sáng đấy,con nhỏ đó chung lớp với em.
- Vậy hả?-mắt tôi tự nhiên sáng rỡ nhìn nó
- -nó nhăn mặt nhìn thái độ kì lạ của tôi.Tôi liền sửa thái độ nói:
- rồi sao nữa?Nói tiếp đi!
- Nhỏ đó với em bị trùng tên.
- Sao?Nhỏ đó cũng tên Vi àh?-tôi hỏi trong ngạc nhiên
- Ừa,em tên Tường Vi đúng ko,nhỏ đó thì tên là Tú Vi.Ghét chưa
thiên thần không có cánh nhưng vẫn là thiên thần!!! my an angel is noorain
nhoksock_lovely vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của nhoksock_lovely vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 01-09-2010, 11:11 AM   #2
Default

Tao thấy bình thường thôi mà?Có gì đâu mà mài ghét?-tôi ngó nó nói
- Bình thường đâu?Nó tranh chức lớp trưởng với em đó!-mặt nó phủng phịu nói
- Thế ai thắng?
- Bất phân thắng bại!Còn 1 lá phiếu cuối cùng nhưng thằng ngồi kế bên chưa bầu được.Cả lớp đang chờ nó.Lát ra chơi vào mới biết được!
- Năm nay mài ngồi kế con trai àh?
- Ừm,cô giáo xếp chỗ.Thằng này khác người lắm.
- Khác là sao?-tôi thắc mắc,nó liền kéo tôi đi ra sân trường đến chỗ tập bóng rổ chỉ vào.
- Đó,thấy cái thằng đang cầm bóng vượt qua mấy tên kia chuẩn bị ném bóng vào rổ ko?

- Thấy!
- Nó đó.Thằng ngồi kế em.Tên Phong.Hình như nó người Hoa thì phải.Upa thấy nó chơi bóng rổ siêu ko?Chưa gì nó đã trở thành tiêu điểm của đám con gái trong lớp nhưng mà cái kiểu nó nói chuyện thì
- Thì sao?
- Vô duyên!Nó nói chuyện sock hông người ta ko àh.Hình như dây thần kinh nó có vấn đề.Nó ghét con gái thì phải?Chỉ thấy nó bình thường với tụi con trai.Còn với con gái nó lạnh như băng.
- Ưm....chắc nó đồng tính!
- - nó chết đứng khi nghe tôi nói thế há hốc miệng ra.Nhìn bộ dạng của nó lúc đó,tôi buồn cười đỡ ko ko kịp,ôm bụng cười vào mặt nó
- đồ ngốc,ngố quá đi.Tao nói vậy cũng tin.Mài nhìn nó cái tướng mạnh khỏe thế sao là dân đó được!
- Ừa ha!Upa chỉ giỏi hù người ta.Mém chút tin rồi!
- Thôi,xong rồi,tao vào lớp đây!
- Ủa?Chưa hết giờ ra chơi mà?
- Thì chưa hết,ai nói hết đâu?
- Chưa hết sao ko đi chơi với em mà chạy về lớp chi?
- Chơi gì với mài?-tôi chóng nạnh nhìn nó
- nhảy dây!
- Đồ dư hơi!
- Dư hơi đâu?Chơi đi mà,chơi điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii............!
- Koooooooooooooooooo.......!-tôi rống cổ lên hét vào tai nó thì bỗng 1 giọng nói chen ngang vào
- Xin lỗi cho tôi qua được ko?2 bạn đang đứng chắn đường đấy!
- Ah,xin lỗi!-tôi ngạc nhiên khi lại thấy nhỏ-Tú Vi nên vội xích qua 1 bên nhường đường.Nhỏ đi ngang qua tôi và lần này thì tôi đã có cơ hội nhìn kĩ mặt nhỏ.Đáng yêu kinh!

Nhưng con em tôi thì ko cho là vậy.Đợi nhỏ đi xa,nó liền nói:
- Upa thấy gì ko?
- Thấy gì?
- Nhỏ Tú Vi đó đó,nó ko = em
- Ọe..ọe..
- plè dám có thái độ đó hả?Chít nà...!
Nó đưa tay lên định chọt lét tôi nhưng tôi đã kịp né rồi dzọt luôn.Ngu sao còn đứng đó.Thế là giờ ra chơi của tôi tan tành vì phải rượt đuổi với nó.Rồi giờ ra chơi cũng kết thúc.Học sinh lại kéo nhau về lớp mình tiếp tục tiết học.Dường như sau giờ ra chơi thì những tiết học phía sau trôi nhanh hơn thì phải.Ngồi trong lớp ghi bài,nghe thầy cô nói 1 tí nhìn vào đồng hồ thì gần hết tiết.Hoặc có lẽ tôi say sưa trong bài học quá chăng?Chợt thấy nhột nhột ở tay,tôi xoay qua nhìn Xuân thì Xuân dúi vào tay tôi 1 mẫu giấy nhỏ.
Tôi mở ra đọc:
- Bạn lúc nãy là em gái của Quân àh?
- Ừm.Nó học trên lầu,tên Tường Vi!Có gì ko?-tôi viết trả lời lại
- Ko có gì.Hì,nhìn dễ thương quá.Em bà con hả?
- Ko!Nó với Quân là chị em sinh đôi đấy!
- Ý,sinh đôi hả?Hay thế!Nhưng..sinh đôi sao ko thấy cả 2 giống nhau?
- Chắc tại sinh khác trứng.Thường thì sinh đồng trứng mới giống nhau.Còn đồng sinh khác trứng thì khác.
- Hì..thì ra là vậy!Đó giờ cứ tưởng sinh đôi thì phải giống nhau chứ?
- ^^!
Đang chuyền giấy cho nhau tiếp thì 1 cô giáo bước vào nói với thầy giáo đang dạy lớp tôi.
- Thưa thầy,cho em đọc thông báo 1 chút!
- Àh,được.Cứ tự nhiên!
Thầy giáo cười rồi bước ra bên ngoài chờ cô giám thị đọc thông báo.Cả lớp tôi nhốn nhào lên để nghe thông báo gì?
...Thông báo: Em nào đăng kí mua đồng phục mà chưa có thì lát ra về lên phòng 45 đem theo biên lai nhận đồng phục.Ngày mai tất cả phải mặc đồng phục đi học.Ko được mặc đồ tự do nữa.Ai vi phạm sẽ bị trừ điểm hạnh kiểm.Xong,có ai thắc mắc gì nữa ko?
Chờ có câu hỏi đó,tôi liền dơ tay thẳng lên đứng dậy nói:
- Dạ..thưa cô cho em hỏi.
- Em hỏi đi!
- Dạ...em..ko mặc váy mà mặc quần tây được ko?
- - Cô giáo hơi nhăn nhìn tôi khó hiểu thì 1 bạn đứng lên nói:
- Cô ơi,nó là con gái,ko phải con trai đâu cô!
Thế là cả lớp cười ầm lên khiến tôi hơi quê nhưng tôi vẫn bình tĩnh liếc nhìn từng đứa điểm danh vào sổ đen của riêng tôi rồi chờ đợi phản ứng của cô giám thị.Cô ko nói gì gọi tôi ra bên ngoài nói riêng.
- Sao em là con gái mà lại ko mặc váy?
- Dạ..dạ..tại..chân...em...chân...em....
- Àh..chân..em..ko để lộ được àh?
- Dạ.Tại lúc nhỏ em trèo cây bị té nên để lại sẹo...nhìn...nhìn...nên...
- Được rồi!Vậy để cô nói với hiệu trưởng cho em được đặc cách khỏi mặc váy!
- Dạ,cám ơn cô!
- Ừm,em vào lớp đi!
- Dạ!
Tôi cúi chào lễ phép rồi chạy vào lớp tiếp tục học.Trong lòng cười khoái chí vì khỏi phải mặc váy.Và đương nhiên lí do chính đáng là ko thích chứ ko phải vì chân tôi bị sẹo gì hết.[Nói dối 1 tí thôi mà ha,đừng méc ai nhá]Lý do tôi thi vào trường này chỉ vì đồng phục nam rất hợp với tôi[Thà mặc đồng phục thế này còn hơn bắt tôi mặc áo dài]

Đồng phục nam trường tôi đấy,đẹp nhỉ?Lại đơn giản,thoải mái
thiên thần không có cánh nhưng vẫn là thiên thần!!! my an angel is noorain
nhoksock_lovely vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của nhoksock_lovely vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 01-09-2010, 11:12 AM   #3
Default

....Rồi tiết học cũng dần trôi qua.Mới đó đã reng chuông ra về.Tôi nhanh tay dẹp tập vở rồi chạy ra bãi lấy xe chờ cục nợ của mình ra.Nhìn đám đông ùa ra như cuộc tấn công của tổ kiến,tôi cố gắng nhìn xem nó ra chưa thì nó đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào.Vỗ lưng tôi 1 cái,nó nói:
- Kiếm ai zạ?
- Kiếm mài chứ kiếm ai?Sợ tao đứng đây mài ko thấy!
- Ờh!
- Mài sao vậy?Sao mặt mài bí xị vậy?-tôi vừa leo lên xe vừa đạp đi chen ra khỏi đám đông hỏi nó nhưng nó chẳng nói gì hết,cứ im lìm.Tôi chưa bao giờ thấy nó như thế nên hơi lo cố gắng hỏi tiếp:
- Nè,có gì kể ra đi.Hay có ai ăn hiếp hả?
- ...lần đầu tiên..em ko được làm lớp trưởng....
- Trời,tưởng cái gì?Làm lớp trưởng có gì hay đâu?Trách nhiệm đầy mình.Cái gì cũng là lớp trưởng.Ham chi cái chức đó?
- Nhưng rõ ràng em có thể làm lớp trưởng mà.Chỉ tại tên Phong đáng ghét đó.
- Nó làm gì mài?
- Em thấy nó bầu cho em nhưng sau đó nó lại sửa thành tên của nhỏ Tú Vi.Chỉ vì 1 phiếu cuối cùng của nó mà em ko được làm lớp trưởng.Lúc nãy ra về,em hỏi nó sao làm vậy?Nó trả lời 1 câu nghe thấy ghét!
- Nó nói sao?
- Nó nói nếu để em làm lớp trưởng thì nó thành người ngồi kế lớp trưởng rồi.Nó ko thích nên ko bầu em!
- Sao nó dở hơi vậy?
- Thì đó...ghét cái thằng đó quá đi....
- Thôi,đừng bí xị nữa,tao mua kẹo upa cho mài ăn nha!
- Thiệt hả?
- Ừa!
- Yeyeye...kẹo upa!
Nó cười lại vui vẻ rồi ôm chắc tôi như để cảm ơn.Tôi ko xoay lại cũng có thể biết nó thích cỡ nào.Con nhỏ này mỗi lần buồn là chỉ cần tôi mua cho kẹo upa là vui liền.Đúng là con nít.Chắc mọi người ko hiểu kẹo upa là gì?Thật ra kẹo upa chỉ là cây kẹo bình thường có đủ hương vị và bên trong cây kẹo là 1 cục singum.Nhưng với nó thì cây kẹo đó lại là kẹo upa vì tôi mua cho nó ăn nên nó đặt cho cây kẹo đó tên kẹo upa luôn.[ xin lỗi nhà sản xuất kẹo vì nhỏ em của em tự tiện đổi tên sản phẩm]
Thế là tôi ghé vào 1 tiệm tạp hóa ven đường mua cho nó rồi lại đạp về nhà.Nó ngồi sau lưng tôi ngậm ngay cây kẹo vào,nịnh nọt nói:
- Ước gì ngày nào cũng được ăn kẹo upa!
- Đừng có mơ,ko có nữa đâu mà ước!
- >"< Sao ko có nữa?
- Vì ăn kẹo upa vào rồi thì ko được buồn nữa chứ sao?
- Hì...biết rồi!Thương upa nhất!-nó vừa nói vừa tựa đầu vào lưng tôi
- Thôi,ko dám!Mài đừng có thương tao nhiều!Mau lớn lấy chồng giùm tao là được rồi!
- plè ,ko lấy ai hết!Ở với upa thôi!
- Hờ..hờ..giờ nói vậy thôi,mai mốt mài có bạn trai thì ko còn đâu!
- Sao biết?
- Thì nói trước vậy đó!
- plè
Nó lại lè lưỡi bác bỏ câu nói của tôi.Nhưng ko ngờ lần đầu tiên lời nói của tôi lại linh nghiệm.
thiên thần không có cánh nhưng vẫn là thiên thần!!! my an angel is noorain
nhoksock_lovely vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks nhoksock_lovely về bài viết hay này:
Unread 01-09-2010, 11:13 AM   #4
Default

....Ngày hôm sau,vẫn như mọi ngày của tôi và nó.Tôi thức dậy thì đã thấy cước của nó bay đến.2 đứa vẫn cãi nhau và bị mẹ oánh cho vào đầu.Nó vẫn nhanh chân nhanh tay giành vào nhà tắm với tôi trước.Sau trận chiến ở nhà,tôi và nó lại đến trường trong hối hả vì sợ trễ.Rồi đứa nào về lớp nấy bắt đầu buổi học.Đang ngồi học thì cô giám thị lại vào thông báo.Nhưng thông báo lần này khá ngắn gọn.Đó là đợt học quân sự dành cho tất cả học sinh mới nhập học.Cô giám thị đọc thời khóa biểu của lớp tôi và cho biết các lớp sẽ được phân ra học chung với nhau cùng 1 thầy dạy quân sự.Nghe đến lớp tôi sẽ được xếp học chung với lớp của nó,tôi cảm thấy hơi ko yên tâm cho lắm.
Và cái ko yên tâm của tôi đã đúng khi giờ ra chơi đến,nó lại chạy xuống và phấn khởi nói:
- Upa..upa...tụi mình được học chung quân sự đó.Vui ko?
- Biết rồi.Chẳng thấy gì gọi là vui hết!
- plè được học chung với nhau mà ko vui?
- Ai mà dễ thương vậy Quân?-1 tên con trai trong lớp đi đến ngồi xuống bàn kế bên tươi cười với nó rồi hỏi tôi.Tôi chưa kịp trả lời thì nó đã nhảy vào miệng tôi nói:
- Em là em gái của chị Quân.Chào anh
- Hì..hì..chào.Em tên gì?
- Gọi em là Tường Vi được rồi!
- Wow,vậy thì trùng hợp quá,anh tên Minh Tường!
- Ý,hay thế!
- Ừa..!
Rồi nó với thằng Minh Tường nói chuyện thoải mái với nhau.Xưng anh anh em em ngọt xớt.o_0 tôi ngồi giữa bị đá qua 1 bên lúc nào ko hay.Nhưng ko bận tâm đến,tôi đứng dậy đi ra căn tin mua nước uống.Bước đến căn tin,đám học sinh chen nhau mua đồ ăn kín mít lối vào.Tôi cố gắng chen vào lắm mới đến được bên trong và vào quầy nước mua nước uống.Đang chen ra thì tôi lại đụng phải nhỏ.Ừa,là nhỏ.Tú Vi.Vì tôi đụng phải nhỏ nên bịch nước tôi cầm trên tay cũng vì thế mà đổ hết vào áo nhỏ.
Trong tiếng nói ồn ào của căn tin,tôi nghe rõ tiếng la lên của nhỏ.Lập tức,tôi cúi mặt xin lỗi và kéo vội nhỏ vào khu vườn nhỏ phía sau trong căn tin.Đến 1 vòi nước,tôi hứng nước vào tay rồi tạt vào người nhỏ để nhỏ ko cảm thấy rích.Sau vài cái tạt nước vội vã của tôi.Chiếc áo của nhỏ đã phai dần màu nước ngọt và hiện rõ cái áo ngực màu trắng,chính giữa là hình con chuột mickey dễ thương.Tôi ngơ ngác nhìn vào chằm chằm và "bốp" 1 phát,nhỏ tát mạnh vào mặt tôi nói:
- Ông khùng hả?Áo tôi đã dính nước ngọt ướt,ông còn kéo tôi vào đây tạt thêm nước cho nó ướt hết luôn.Rồi đứng đó nhìn chằm chằm vào hả?
- Ơ...xin..xin..lỗi...tôi..tôi..ko..cố..ý... !-tôi nói lắp bắp rồi vội móc trong túi kiếm khăn giấy nhưng vô ích,tôi có bao giờ đem khăn giấy bên mình đâu?Thấy tôi bối rối kiếm khăn giấy,nhỏ dịu giọng lại nói
- Thôi,ko cần khăn giấy đâu.Ông cởi áo ra đưa tôi mượn đi.Tôi lên phòng y tế để nhờ cô y tế làm khô cái áo.
- Hả?Mượn áo tôi hả?-tôi há hốc mồm ra nhìn nhỏ
- Ừm!Ông con trai mà!
- Ai..ai..nói..tôi..là...con..trai...?
- Áh...ko..lẽ...ko..lẽ...ông...ý...bạn...là ? ?...
- Tôi-là-con-gái!-tôi nói từng chữ chậm rãi và gương mặt nhỏ đỏ lên vì ngượng.Nhỏ vội nói
- Vậy..xin..xin..lỗi..vì..cái..tát...vừa..r ồi...nha!
- Thôi,ko sao mà!Tại tôi giống con trai nên hay bị hiểu nhầm.Tôi làm Tú Vi ướt hết áo là lỗi của tôi.Ăn tát cũng đúng!
- Ý,sao bạn biết tôi tên Tú Vi?-nhỏ ngạc nhiên nhìn tôi
- Àh..àh..vì..nhỏ em của tôi học cùng lớp với Vi!-tôi vừa gãi đầu vừa nói
- Ah,vậy bạn là chị của Tường Vi àh?
- Ờ..ừm...!
- Hì,vậy bạn tên gì?
- Tú Quân!
- Ý,trùng chữ lót rồi!
- Ừm!
- Hì..hì..ngộ nhỉ?Trùng chữ lót với cô chị,trùng cái tên với cô em!-nhỏ vừa nói vừa cười.Nụ cười thật đẹp mà lần đầu tiên tôi được thấy nhỏ cười.Tim tôi bỗng đạp lạc nhịp khi nhìn nụ cười đó rồi chợt nhớ đến chuyện cần làm bây giờ,tôi nói:
- Để Quân đưa Vi lên phòng y tế.Vi đi sát sau lưng Quân nè,thế được ko?
- Ừm,thế cũng được!
Vậy rồi nhỏ nép sau người tôi đi theo tôi lên phòng y tế.Đương nhiên trên đoạn đường lên phòng y tế,mấy đứa học sinh trong trường ai cũng ngó nhìn tôi và nhỏ.Nhỏ thì ko để ý gì nhưng tôi thì tim muốn nhảy khỏi lồng ngực khi nhỏ kề sát người vào mình.Lần đầu tôi cảm thấy mình kì lạ như thế.Mọi lần con quỷ nhà tôi có ôm tôi sát rạt thì với tôi cũng có sao đâu?Thế mà giờ lại thế này nên tôi bước đi thật nhanh để mau đến phòng y tế.
thiên thần không có cánh nhưng vẫn là thiên thần!!! my an angel is noorain
nhoksock_lovely vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của nhoksock_lovely vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 01-09-2010, 11:14 AM   #5
Default

....Lên đến phòng y tế thì trời xui đất khiến sao cô y tế "ko có ở nhà".Tôi nói:
- Ko có cô Hằng rồi.Làm gì giờ?
- Thì mình tự làm thôi!
- Hả?-tôi há hốc nói như 1 con ngố nhìn nhỏ
- Làm gì phản ứng dữ zạ?Quân đứng canh cửa dùm Vi đi.Vi cởi áo ra hông khô.
- Ờ..ờ...!
Tôi vội đi đến cánh cửa đứng ngó ra ngoài tuân lệnh.Còn nhỏ thì đứng sau bức màn trắng cởi xiêm y ra.Phù ,cũng may tôi là người chân chính,ko nhìn [mà cho cũng ko dám nhìn,dễ chít dễ chít ]Rồi nhỏ ngồi lên giường nói:
- Quân ngốc thế?Sao ko lấy ghế ngồi?Đứng vậy ko mỏi chân hả?
- Ờ,hì,quên!!
Tôi gãi đầu đi lại góc tủ lấy cái ghế rồi đem lại cửa ngồi tiếp.Tuy ko thấy rõ gương mặt nhỏ nhưng tôi nghĩ lúc ấy nhỏ đang cười sự ngốc nghếch của tôi.Mà cũng ko hiểu sao lúc đó mình ngu ngu thật.Ko giống bình thường tí nào.Im lặng được 1 lúc,nhỏ bắt chuyện với tôi:
- Ưhm...hình như chiều nay học quân sự.Lớp của 2 đứa mình học chung phải ko?
- Ừa!
- Hì,mong là có thể thân thiện hơn với Tường Vi.
- Sao lại là mong?
- Ừm...vì..Vi thấy hình như Tường Vi ko thích Vi cho lắm!
Nghe đến đó,tôi định lên tiếng giải thích 1 điều gì đó cho con em của mình thì từ cầu thang,tôi nghe vọng lên tiếng của nó với 1 thằng con trai:
- Hiz..hiz...đau..quá...!
- Tôi đã nói xin lỗi rồi mà,sao cứ than đau hoài zạ?
- Ông hay quá ha!Thử đứng im tôi lấy trái bóng đó đập zô đầu ông thử coi ông đau ko?
- Ai biểu chỗ người ta chơi bóng rổ mà chạy vào đó làm gì rồi trách?
- Ai thèm chạy zô chứ?Tôi đi kiếm upa của tôi chứ bộ!
- Thôi..thôi..mệt quá!Ko thèm cãi với cái đứa cứng đầu như heo!
- Ông nói ai là heo đấy?
- Chứ còn gì nữa?Nhìn cái tướng thế mà nặng ko thua gì con heo!
- Heo nè!
- Á..á...bỏ ra...đau..đau...!
- Tôi cắn ông chít lun!
- Á...á.....a....á....!
Hơi đoán ra được chuyện gì xảy ra rồi nhưng tôi ko hiểu sao mình phải núp vào bên trong giường của nhỏ.Thấy mặt tôi hơi đỏ,con mắt nhắm nghiền lại,nhỏ thì thầm:
- Quân bị sao vậy?
- Ko..ko..sao..!
-
- Vi..vi..lấy cái mền...che..người..lại đi...
- Con gái cả mà,có sao đâu?
- Che..che..lại..đi..!
- Rồi!
Nhỏ ko hiểu tôi đang làm gì nhưng vẫn nghe lời tôi đắp mền lại.Yên tâm rồi,tôi mở mắt ra rồi bịt miệng nhỏ lại để đừng gây 1 tiếng động nào chờ nghe nhỏ em của tôi với tên con trai đang cõng nó vào phòng sẽ nói gì tiếp.Thấy trong phòng ko có ai,tên con trai kia thả con em tôi ngồi xuống ghế rồi nói:
- Cô Hằng đi đâu rồi thì phải.Ở yên đây chờ cô về đi.
- Ông kiu tôi ở đây chờ còn ông đi đâu zạ?
- Xuống chơi tiếp chứ sao?
- Còn chơi hả?
- Chứ sao?
- Ông ném trúng đầu tôi u 1 cục rồi bỏ tôi ở đây sao?Rót tôi ly nước cái đi.
- Phiền quá.Tôi nhớ ném zô đầu chứ có ném zô chân đâu mà muốn uống nước cũng ko tự đi rót được hả?
- Tôi-khát..........
- =.="-tên con trai nhăn mặt đi lại máy nước lọc rót 1 ly nước rồi đưa cho nó.Nó nhận ly nước uống vào 1 ngụm nhưng ko nuốt mà ọc ọc trong miệng rồi phun ra.Cả tên con trai lẫn tôi và nhỏ Vi đều hiện lên 1 dấu chấm hỏi to đùng trước mặt còn nó thì tỉnh bơ nói:
- Lúc nãy cắn ông nên giờ phải sút miệng lại.Tiệt trùng!
- -tên con trai đứng chết cứng nhìn nó.Tôi và Vi cũng đóng băng lại vì câu nói của nó.Nhưng rồi băng cũng kịp tan khi tôi thấy tên con trai đó tiến lại gần con em tôi.Mặt sát mặt nói:
- Tiệt trùng kiểu đó ko sạch đâu.Để tôi giúp sạch hơn nè!
- Ông...ông...làm...gì..kề..sát..tôi..vậy. ..
- Tôi định làm gì ko biết àh?Trong phòng chỉ có 1 nam và 1 nữ thì nghĩ xem tôi định làm gì?
Nghe đến đó,tôi ko còn nghĩ gì nhiều mà bước xuống giường định cho thằng đó 1 trận thì chân tôi lại vướng cái mền của Vi.Thế là tôi té nhào ra khỏi giường cái bịch kéo theo cái mền.Nó và thằng đó liền xoay lại thì thấy tôi và Vi.Nó bất ngờ nói:"Upa" còn Vi thì la lên:"Áh" quơ ngay cái gối ném vào tên kia rồi vội lấy cái áo che người lại.1 cảnh tượng ko đỡ nổi thì cô Hằng y tế trở về thật đúng lúc.
thiên thần không có cánh nhưng vẫn là thiên thần!!! my an angel is noorain
nhoksock_lovely vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks nhoksock_lovely về bài viết hay này:
Unread 01-09-2010, 11:16 AM   #6
Default

...Thế là mọi chuyện được giải quyết.Tên con trai kia ko ai khác chính là Phong.Nhìn thấy cảnh tượng 1 đứa con gái ngồi trên giường che người lại,1 đứa nằm chụp ếch dưới nền,1 đứa ngồi trên ghế mặt tỉnh bơ và 1 thằng cái mặt thấy ghét,cô Hằng hét lên:
- Các em đang làm cái trò gì thế hả?
- Dạ..dạ...em...-Phong ấp úng ko biết nên nói thế nào thì liền bị cô Hằng nhéo lỗ tai kéo ra bên ngoài rồi đóng cửa lại.Trong phòng chỉ còn lại 3 đứa-3 việc cần phải làm.Đầu tiên là với tôi.
- Em làm gì mà lại té nhào xuống dưới đất như thế hả?Hên là cái mũi ko bị gãy đó!
- Hì..dạ..!
Vừa nói cô Hằng vừa lấy miếng bông gòn đưa cho tôi để chậm ngay mũi.[Hiz..chảy máu mũi rồi >"<]Rồi cô lại xoay qua sứt dầu lên cục u trên đầu của con em tôi và cuối cùng là kiếm 1 cái áo cho Vi mặc đỡ.Xong xuôi,cô ngồi xuống ghế nhìn 3 đứa để chờ 1 lời tường thuật mọi chuyện thật rõ.Chưa biết bắt đầu từ đâu thì Vi đã lên tiếng thuật lại chuyện của tôi và Vi sao có mặt ở đây rồi sau đó thì con em tôi cũng nhảy vào kể chuyện của nó.Mọi chuyện đã rõ ràng,cô nhìn 3 đứa nói:
- Lần sau lên đây mà ko có cô thì qua phòng giáo viên ấy.Cô hay qua đó ngồi nói chuyện với mấy cô giáo kia.
- Dạ!-3 đứa đồng thanh rồi tiếng reng chuông vào học cũng vang lên.Cả 3 chào cô rồi chạy về lớp.Tường Vi và Tú Vi đi cùng 1 hướng,còn tôi 1 hướng nhưng trong đầu 3 đứa lại đang có 1 suy nghĩ.1 suy nghĩ gì đó mơ hồ chưa rõ ràng được.Có lẽ chiều nay học quân sự thì sẽ rõ thôi...
...1h,tại sân trường.2 lớp tập hợp lại thành 1 tập trung thành 4 hàng ở 1 góc.2 lớp trưởng được cử ra điểm danh.Nhìn lớp người ta nghiêm túc bao nhiêu thì lớp tôi lại quậy phá bấy nhiêu.
thiên thần không có cánh nhưng vẫn là thiên thần!!! my an angel is noorain
nhoksock_lovely vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks nhoksock_lovely về bài viết hay này:
Unread 01-09-2010, 11:18 AM   #7
Default

Đám con trai bên lớp tôi cứ nhìn mãi 2 Vi xinh đẹp bên kia,huýt sáo,ra vẻ galăng,thả dê chạy loạn xạ đụng với đám con trai bên lớp của Vi ra sức bảo vệ 2 nàng công chúa.Hiz..hà,con trai là thế,con gái cũng chẳng vừa.Các nàng ra sức tám về tôi và về anh chàng tên Phong đẹp zai chơi bóng rổ giỏi.Họ ngồi đố nhau tôi là trai hay gái rồi so sánh tôi với Phong ai bảnh hơn.1 câu thôi"đời học sinh là thế!"
Nhưng rồi sự nhốn nháo của 2 lớp phải ngưng lại khi ông thầy đảm nhiệm lớp là 1 người có gương mặt sắt thép ko 1 nụ cười xã giao.Cả đám đều im phăng phắt,đóng băng hết .Ông thầy dõng dạc nói,giọng đầy nghiêm nghị:
- Chào các em!Tôi tên là Lê Hữu Nghị.Nghị là của nghị lực và nghiêm nghị.Chắc các em hiểu rồi chứ?Tôi ko nói nhiều.Trong quá trình học quân sự,bất cứ ai có vi phạm gì dù là nam hay nữ đều sẽ có chung 1 hình phạt.Mong là các em sẽ nghiêm túc.Tất cả hiểu rõ chưa?
- Dạ rõ!!!
- Tôi nghe ko rõ!Rõ chưa?
- DẠ RÕ....O..O.O...O.O.O...!!!
- Tốt!Hôm nay chúng ta sẽ học các động tác lăn,lê,bò,lếch khi cầm súng.Sau buổi học hôm nay thì ngày mai chúng ta sẽ kiểm tra lại.Các em đừng cho kiểm tra là để vui mà điểm này sẽ là 1 cột điểm 1 tiết trong môn Quân sự của các em.Nếu đầu năm học mà điểm này kém thì các em dù học giỏi đến đâu cũng sẽ bị kéo điểm xuống hết các em có biết ko?
- Dạ biếttttttttt.....!!
- Tôi muốn trả lời dứt khoát hơn!
- DẠ BIẾT!!
- Ừm!Sau khi làm kiểm tra lấy điểm,chúng ta sẽ chuyển sang học tháo và ráp súng.Đương nhiên cũng sẽ có kiểm tra.Thời gian học của chúng ta rất ngắn ngủi.Chỉ có 4 buổi chiều nên mong rằng các em tiếp thu thật nhanh và thực hành thật đúng.Tôi ko muốn có em nào tuột lại phía sau hiểu chưa?
- YES SIR!!
- Ừm,tôi thích nghe thế hơn đấy!Vậy bây giờ chúng ta điểm danh trước.Tôi đọc đến tên ai thì người đó bước ra 1 bước cho tôi xem mặt.Đầu tiên là lớp 10a4.Em....
Ông thầy bắt đầu điểm danh và đứa nào cũng đứng nghiêm ko dám nhúc nhích đợi đến tên của mình.Sau 10p thì mọi cái tên đều đã được xướng lên.Tôi chắc rằng trong lòng mỗi đứa có mặt ở đây đều có 2 cái cảm giác.1 là cảm giác chán nản vì gặp đúng ông thầy khó.2 là cảm giác bất ngờ khi biết tôi và Tường Vi là chị em sinh đôi.
Rồi buổi học cũng bắt đầu.Ông thầy bắt đầu nói về từng động tác,tư thế và tất cả đều phải làm theo.Sau 1 hồi cố gắng nhìn kĩ từng động tác và làm theo.Ông thầy chia nhỏ lớp ra thành từng nhóm giúp nhau tập.Tôi,em tôi,Vi và tên Phong được sếp thành 1 nhóm với vài đứa nữa thành 1 tiểu đội.Cả đám chọn 1 góc sân tập nhưng chỉ có 1 số tập còn con nhóc nhà tôi thì ngồi than:
- Upa ơi,em ko tập đâu.Lăn lê bò lếch dưới đất dơ quá.Trầy tay hết rồi Đau quá
- Ko tập ngày mai sao kiểm tra?Chút ổng đi lại thấy ko tập lại phạt nữa!
- Nhưng tập mấy cái này đúng là mệt thật.Mới có làm mấy lần quần áo,tay chân dơ hết rồi!-Tú Vi ngồi xuống cạnh con em tôi nói chen vào.Thấy Vi cũng nói thế nên tôi cũng ngồi xuống chịu thì thằng Phong bước lại nói
- 3 cô này trốn ra đây làm biếng hả?
- Ừa,làm biếng đó.Ông làm gì được tụi tôi?-con em tôi nhanh miệng trả lời
- Thầy nói 1 thành viên ko tập sẽ phạt cả nhóm.Tôi ko muốn bị phạt chung nên buộc tôi phải ép mấy người tập thôi.
- plè.. bắt kiểu nào đâu chỉ coi!-nó lại nói giọng thách thức khiến thằng Phong tức dùng vũ lực kéo nó đi.Tôi và Vi ngồi nhìn bật cười trước sự bướng bỉnh và chống trả quyết liệt của nó với thằng Phong.Mặc cho nó cố gọi tôi cứu nhưng tôi cũng làm thinh luôn.Thế là chỉ còn 2 đứa là tôi và Vi ngồi lại.Vi lấy ra khăn giấy đưa tôi lau tay và mồ hôi trên mặt vì trời giờ này nắng nóng quá mà.Tôi nhận khăn giấy rồi nói:
- Cám ơn!
- Hì,có gì đâu!
- Woa..nắng nóng thật.Ước gì trời mưa cho mát!
- Ừm,hay cầu mưa đi!
- Hả?Sao cầu?
- Ko biết
- >__<
- Ưm..chán quá,Quân biết hát ko?Hát gì cho Vi nghe đi!
- Hát hả?Quân..Quân..hát hơi tệ!-tôi gãi đầu cúi mặt xuống đất nói
- Hát tệ cũng ko sao.Hát thử đi.Hát cho vui mà.
- Ờ...thế..hát..dở..đừng..cười..nha..!
- Oki,ko cười!
Chẳng biết lúc đó,tôi lấy tự tin ở đâu ra,hít 1 hơi dài rồi bắt đầu cất giọng hát.Tôi hát bài "Chiếc xe hơi thất tình" với cái giọng nghe hơi giống con trai khiến Vi nhìn tôi chăm chú và mọi người đang tập cũng xoay lại tìm tiếng hát đang phát ra.Bài hát thật vui nhộn...Chiếc xe của tôi,nó ngộp xăng..Tự nhiên đang chạy trên con phố,sốc trên đường...Biết tôi đau đầu,nó ko vui khi tình chia đôi over....Chiếc xe của tôi,nó buồn thiu...vì bao nhiêu ngày qua ko thấy dáng em ngồi nhớ em iu nhìu,nhớ em iu khi thường bên nhau...over....bao ngày qua khi ta bên nhau,mong người iu tôi luôn iu tôi....đến ngày đôi ta thành đôi chiếc hôn trao nhau thật êm...thế nhưng ko ngờ...riêng nàng lại nói tiếng bye..bye...(http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=zs_Q6USItc)

Đang hát rất say sưa khi mấy đứa cùng nhóm với tôi đều chạy lại nghe tôi hát thì 1 cái bóng thật cao to in xuống đất 1 cách hùng dũng.Tôi và tất cả ngước lên nhìn thì..."anh ấy" đấy
thiên thần không có cánh nhưng vẫn là thiên thần!!! my an angel is noorain
nhoksock_lovely vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks nhoksock_lovely về bài viết hay này:
Unread 01-09-2010, 11:21 AM   #8
Default

...Lập tức đứa nào đứa nấy đều run run dang ra 2 bên cúi mặt xuống.Tôi và Vi cũng vội đứng dậy chờ đợi."Anh ấy" thổi 1 tiếng kèn hiệu và những đứa khác cũng đều tập trung lại.Sự trừng phạt bắt đầu.
- Tôi cho các em thời gian luyện tập để ngày mai kiểm tra có điểm tốt thế mà các em lại ngồi chơi còn hát với hò nữa.Hay nhỉ?
- Thưa..thưa..thầy..em..xin..lỗi...-tôi bước ra nói trong sự hối hận vì sợ ông thầy sẽ phạt luôn những đứa khác nhưng ông thầy ko quan tâm đến lời xin lỗi của tôi mà vẫn nói tiếp 1 cách giận dữ
- Em có lỗi đương nhiên em phải nhận nhưng ko phạt thì ko thể phạt 1 mình em.Tất cả nghe đây,ai vừa nghe em này hát thì chịu phạt hít đất 10 cái.Còn riêng em và em này,2 em chạy quanh sân trường 10 vòng sau đó hít đất 20 cái cho tôi.
- Thưa thầy,phạt như vậy là quá nặng làm sao mà đủ sức....-em tôi liền lên tiếng xin giúp tôi thì ông thầy nói giọng sắt đá
- Ko đủ sức thì em chịu phạt chung luôn với 2 em kia.
- Thầy,3 bạn ấy đều là nữ,thầy phạt như vậy có quá ko?-thằng Phong cũng lên tiếng
- Àh,ý kiến àh!Vậy cả em cũng chung hình phạt với 3 đứa đó nhưng em đã nói con trai con gái với tôi thì em chịu thêm 1 hình phạt nữa là đi nhặt hết rác khắp sân trường này.Tôi sẽ nhờ cô lao công coi chừng 4 đứa em.Còn bây giờ..lập tức thi hành!!
Thế là xong.Ko đứa nào dám nói thêm tiếng nào mà chấp nhận hình phạt.Giữa trưa nắng oi bức,4 đứa chạy quanh vòng sân rộng lớn chỉ được 2 vòng là con em tôi với Vi đều đã mệt nhưng chẳng dám ngừng nghỉ.Tôi phải đỡ con em mình chạy tiếp,còn Vi thì để Phong đỡ.4 đứa chạy song song với nhau,tôi lên tiếng mắng:
- Mài ăn gì mà sao ngu đột xuất vậy?Mọi thường tao đâu thấy mài ngu vậy?Tự nhiên lên tiếng chi để bị phạt chung?
- Em..em..ngu..vậy..đó..Thấy..ổng..ức..hiᠠ????p..upa..làm..sao..mà..để..yên..được. .h iz..hà..-nó cố rống cổ nói
- Xin..lỗi..tại..Vi.hết..Nếu..ko vì Vi..mọi..chuyện..đã.ko.thế..này..!
- Lỗi đâu phải của Vi?Tại Quân muốn hát thôi!
- Tôi thấy lỗi là do cả 3 người.Con gái luôn gây rắc rối và phiền phức!-Phong lên tiếng và thế là chạy phạt thành chạy giỡn.Tôi,nó và nhỏ rượt đánh thằng Phong tới tấp.Nhờ vậy mà chạy nhanh được thêm 1 vòng.Rồi trời tự nhiên kéo mây đen lại,tất cả học sinh đang tập đều được cho nghỉ đi về nhưng 4 đứa tôi thì vẫn tiếp tục hình phạt,ko được về.Tôi vừa chạy vừa than vãn:
- Ông hít le ác pà kố!Trời gần mưa rồi cũng ko chịu cho nghỉ nữa!
- Hiz..upa ơi,mệt quá..em chịu hết nỗi rồi!
- Cố lên đi,còn có mấy vòng nữa àh.Tao nghĩ chắc tắm mưa rồi!
Tôi vừa dứt lời thì mưa bắt đầu rơi từng hạt tí tách xuống.Chỉ trong vòng 5-10p,trận mưa đã ào xuống thật to và nặng hạt.Tôi và thằng Phong thì còn chịu được chứ còn Vi và con em tôi thì chắc ko xong nên 2 đứa cố gắng giữ 2 cô nàng này chặt hơn để chạy hết sức.
Tắm nắng xong giờ lại dầm mưa nên xong hình phạt thì đứa nào cũng lăn ra nằm giữa sân kiệt sức và chờ có ai đó đi đến hốt xác đem về.Nằm giữa sân ngước mặt lên trời,2 con mắt nhắm nghiền lại,tôi đưa bàn tay của mình ra cảm nhận những giọt mưa đang rơi xuống như trút nước.Rồi chợt quay qua nhìn,tôi bắt gặp được tên Phong đang ngắm đứa em gái của tôi.
Ko biết đó là giác quan hay là do tôi nhạy cảm.Lúc đó,tôi cảm thấy hình như hắn đã để ý đến em tôi……
1 ngày mới lại bắt đầu nhưng ngày hôm nay tôi và con em mình ko cãi nhau.2 đứa thức dậy uể oải vì vẫn còn mệt nên chẳng đùa giỡn như mọi hôm.Điều đó khiến cho mẹ tôi hơi ngạc nhiên nhưng bà lại rất mừng vì ngôi nhà được yên tĩnh.Ăn sáng xong,tôi và nó cùng nhau đến trường.Trên đường đi,tôi thấy con em của mình cứ ắt xì mãi và tôi biết,nó sắp bệnh rồi đây nên định bụng tí nữa mua 1 cái gì cho nó ngậm nhưng đến trường rồi thì tôi thấy ko cần phải mua nữa.
Vừa bước cùng nó vào trường thì đã đụng mặt Phong.Chẳng biết hắn tình cờ hay cố ý lại xuất hiện đúng lúc thế.Gặp tôi và nó,hắn chào hỏi:
- Chào!
- Chào!-tôi và con em đồng thanh
- Ắt xì…!Hiz..!
- Muốn bệnh rồi đó!-Phong nhìn con em tôi nói
- Ưm..thì muốn bệnh!Chỉ có trâu như ông nên ko bệnh thôi!
- Ủa?Nói vậy chị của Vi cũng trâu rồi.-Phong nói rồi nhìn tôi ám chỉ.Tôi định mở miệng nói lại thì con em tôi nhảy vào miệng tôi nói trước:
- Upa của tôi khác ông.Upa tôi ko phải là trâu.Như thế gọi là khỏe mạnh.
- Trời,bênh vực 1 cách trắng trợn luôn.
- Ừa,được ko?Ắt xì…hiz…!
- Khăn giấy nè!
- Cám ơn!
- Thôi,tao vào lớp đây,mài cũng đi lên lớp đi.- tôi nói rồi bỏ đi mặc cho nhỏ em cố réo nói điều gì đó và cũng chẳng thèm chào Phong 1 tiếng.Tôi bước vào lớp,gương mặt hầm hầm như đang khó chịu 1 điều gì đó ko rõ được và suốt buổi học,tôi càng thấy bực hơn khi con em mình lại chẳng xuống tìm mình như mọi hôm.
Như 1 đứa trẻ con,tôi dở chứng giận nó và suốt ngày hôm đó,tôi chẳng thèm nói chuyện với nó 1 câu.Tiếp sau ngày đó,khi đang học tháo và ráp súng trong giờ quân sự thì lại càng bực hơn.Nhìn nó lóng ngóng như con gà khi ko biết phải lắp cái nào trước,cái nào sau,tên từng bộ phận thì tôi định đến chỉ nó thì tên Phong lại làm trước tôi.Tôi giận nó mà nó cũng chẳng quan tâm nữa.Chỉ lo nói chuyện vui vẻ với hắn.
Thấy tôi kì lạ,Tú Vi hỏi:
- Quân có sao ko?Sao thấy cái mặt xấu quá àh?
- Ko có gì!
- Bực chuyện gì vậy?Nói Vi nghe đi!
- Ko,ko gì hết mà!
- Ừm,nếu Quân ko muốn nói thì thôi!
- ……Ko biết sao nữa.Tự nhiên thấy ghét ghét thằng Phong.Nhìn nó như thích nhỏ em của Quân rồi thì phải.Nhưng Quân lại cảm thấy ko thích sao sao áh!
- Hì,chắc Quân sợ người ta cướp mất đứa em gái yêu quí của mình chứ gì?
- Sao…sao phải sợ chứ?
- Ừm..thì dù gì Tường Vi cũng là đứa em ruột thịt nè,từ nhỏ đến lớn đều bên nhau.Giờ Tường Vi mà có người yêu thì Quân sẽ chỉ có 1 mình.Ko ai làm phiền nữa,nên…Quân ko thích Phong!
- ………Vậy sao?
- Hì..!
Tôi im lặng nhìn nụ cười của Vi rồi lại nhìn sang bên con em mình với thằng Phong.Có lẽ tôi giống như lời của Vi nói.Sợ mất 1 đứa em………Có lẽ là thế…Tôi hít 1 hơi dài rồi bình tâm lại,tự nghĩ trong đầu:”Đứng rồi,mài đã từng mong nó mau lấy chồng!Ưm…chỉ có thế thôi!”
thiên thần không có cánh nhưng vẫn là thiên thần!!! my an angel is noorain
nhoksock_lovely vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của nhoksock_lovely vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 01-09-2010, 11:22 AM   #9
Default

...Thế rồi 1 tiếng rên khẽ vang lên kéo tôi thoát khỏi suy nghĩ của riêng mình.Tôi quay lại nhìn thì thấy Vi đang nhăn mặt,con mắt đỏ lên như sắp khóc.Vội vàng,tôi nắm lấy tay của Vi,lo lắng hỏi:
- Sao vậy?
- Hiz…đau quá!
- Hình như chảy máu rồi.Để Quân đưa Vi lên phòng y tế nhờ cô sát trùng rồi băng lại.
- Ừm!
Tôi dẫn Vi ra khỏi chỗ tập xin phép cô giám thị đang đứng quan sát để đưa Vi lên phòng y tế.Vì đang lo đưa Vi đi mà tôi ko hề biết nó đang nhìn theo với gương mặt nhăn như khỉ.Lên đến phòng y tế,cô Hằng lại đi vắng mà ngón tay của Vi thì ko thể chờ tôi đi gọi cô về nên tôi đành tự biên tự diễn luôn.Tôi lấy hộp cứu thương sát trùng cho Vi rồi lấy miếng bông gòn chậm thật cẩn thận.Vi có vẻ rất rát và đau nhưng vẫn cố gắng ngồi yên cho tôi dán keo cá nhân lại.Xong xuôi,tôi ân cần hỏi:
- Vi thấy băng có chặt quá ko?
- Ko!Vậy được rồi!-Vi lắc đầu nói
- Ừm!Quân ko rành mấy cái này nên làm đại.Có gì chút về Vi nhờ người thân xem nha!
- Ừm!
- Ừm…vậy…ko còn gì nữa,tụi mình đi xuống dưới sân thôi!
- Ngồi đây thêm 1 tí được ko?
- Sao?-tôi ngạc nhiên hỏi
- Ưm…Vi chưa muốn xuống sân vội.Ngồi trên đây chơi 1 tí rồi xuống nha!
- Ừm,Vi muốn sao cũng được nhưng giám thị lên kiểm tra thấy 2 đứa trốn tập quân sự là Quân ko chịu trách nhiệm.Quân trốn trước đó nha!
- Hì..hì..Quân dám trốn 1 mình bỏ Vi ko?
- Hì..hì..nói zậy chứ..chắc ko..!-tôi gãi đầu cười cười nhìn Vi thì chợt thấy ánh mắt Vi nhìn tôi thật lạ.Dường như Vi có gì đó thật khác…như là Vi đang muốn nói với tôi 1 điều gì đó nhưng vẫn chưa dám…Nhưng rồi cô Hằng trở về.Thấy tôi và Vi,cô Hằng hơi nhăn nói:
- 2 đứa bị sao nữa mà lên đây đây?
- Hì,dạ,con thì ko có bị sao hết.Còn Vi thì bị chảy máu tay lúc bóp cò súng.-tôi nhanh miệng trả lời
- Ủa?Băng bó rồi mà!
- Dạ,con làm đại áh!
- Chẹp..thôi xuống sân tập đi cô.Định ngồi đây trốn àh?Để tôi xem vết thương của Vi.
- Dạ,con đâu có dám trốn đâu?Giờ con xuống nè!Thưa cô con đi!
- Ờ!
- Bye Vi nha,chút gặp lại!
- Ừm,bye!
Tôi bước vội ra khỏi phòng mang giày vào rồi phóng xuống sân.Vừa xuống đến nơi thì nó đã chạy đến hỏi:
- Upa vừa đi đâu với nhỏ Vi zạ?
- Thì lên phòng y tế chứ đi đâu?Vi bị thương nên tao đưa lên.
- Vậy sao lâu zạ?
- Thì chờ cô Hằng về nên lâu.Mà sao mài hỏi nhiều quá zậy?
- Plè…em thích zậy đó được ko?Upa là tên ngốc!Xí!
Nó lè lưỡi,lại lè lưỡi.Lè cái lưỡi tinh nghịch của nó với tôi,nói rồi quay lưng bỏ đi.Tôi nhìn theo nó ko thấy tức như mọi thường mà thấy lạ lạ trong người khi thấy nó như thế.Quái,tự nhiên thấy nó đáng yêu phết!Thế là tôi liền tự tát mình 1 cái cho tỉnh táo lại vì cái tội…tự nhiên suy nghĩ lung tung!Tôi bước về chỗ của mình tiếp tục buổi tập và vẫn ko quên ngó qua nhìn nó 1 cái.
Rồi ngày đó cũng trôi qua để nhường chỗ cho 1 ngày mới kế tiếp.Tôi và nó vẫn như mọi ngày đi học cùng nhau nhưng khi đến trường thì không khí sân trường dường như sôi động hẳn lên.Mới sáng sớm mà đứa nào cũng gương mặt phấn khởi,tôi lấy làm lạ nên sau khi vào lớp,tôi vội hỏi đứa ngồi kế bên là Xuân.
- Ủa Xuân,bộ hôm nay ông Nguyễn Minh Triết đến thăm trường mình hả?Sao thấy ai cũng vui vui như sắp có đại hội zạ?
- Bậy!Ổng lo việc nước còn chưa xong rảnh sao đến trường mình?Mà đến làm gì?
- Vậy chứ sao?
- Sắp đến ngày truyền thống của trường.Trường tổ chức cuộc thi toàn trường vào ngày chủ nhật tới.Lớp nào cũng phải tham dự với 1 tiết mục riêng.
- Ủa?Nói zậy là tham dự rồi thi với nhau hả?
- Ừa,lớp nào thắng là có thưởng.Mà thưởng đã lắm!
- Thưởng gì?Ko biết!Chỉ thông báo là 1 phần thưởng bất ngờ,thú vị,đáng nhớ,và…rất có giá trị!
- Wow,ghê zạ?Vậy lớp mình thi cái gì?
- Biểu diễn thời trang!
- Hả?
- Hì..hì..Xuân thích thiết kế nên đã hội ý với lớp trưởng.Lớp trưởng đồng ý rồi.Cô chủ nhiệm cũng oki vì lớp mình ko ai dám đóng kịch hay ca hát,nhảy múa gì hết!
- Vậy Xuân làm thiết kế,còn ai làm người mẫu?
- Quân chứ ai?
- Hả?
- Quân với thêm 2 người nữa.3 người với 6 bộ là đủ rồi.Cuộc thi ko yêu cầu trình diễn nhiều!
- Haha…giỡn mặt hả?Quân chưa đồng ý mà?
- Quân chưa đồng ý kệ Quân!Đây là vì lớp,Quân ko từ chối được vì Quân thử nhìn lại lớp mình đi.Có ai đủ chuẩn để làm đâu?
- Xì…!Ko ai đủ chuẩn là kéo người khác zô mà ko thèm hỏi ý kiến àh?
- ……!-Xuân bỗng im lặng cúi mặt xuống ko nói gì nữa.Thấy thế,tôi lại sợ mình vừa nói hơi quá nên vội vàng,tôi nói:
- Nè..nè..Quân nói chơi thôi!Quân làm mà!Xuân đừng có làm vẻ mặt đó!
- Hì,Quân nói đó nha!-Xuân bỗng ngước mặt lên nhìn tôi cười đắc thắng còn tôi thì nhận ra mình vừa rơi vào bẫy.Đúng là dạo này…tôi bị gì rồi!Ngố hết sức!Tôi lắc đầu 1 mình rồi lẩm bẩm:”Sao tự nhiên giờ mình ngu đột xuất quá zậy trời?”
Tiếng chuông vào học reng lên,mọi người ai về lớp nấy.Trong giờ học,mọi người ai cũng chăm chú vào bài giảng còn tôi thì vẫn cứ thả mình trong những dòng suy nghĩ vu vơ.Tôi nghĩ ko biết lớp của Vi và nhỏ em mình sẽ chọn tiết mục nào để thi?Ko biết khi thi,làm đối thủ của nhau,cạnh tranh để giành phần thắng cho lớp thì sẽ thế nào nhỉ?
Thắc mắc của tôi thế rồi cũng có người đáp trả khi giờ ra chơi vừa đến thì nó đã chạy vội xuống tìm tôi.Gương mặt nó vui như tết nói ko ngừng nghỉ.
- Upa,lớp upa chọn thi tiết mục gì chưa?Lớp em chọn đóng kịch đó.Và em được là nữ vai chính.Hay ko?
- Sao mài đóng vai chính?Còn Tú Vi thì sao?Mà diễn vở kịch nào?
- Diễn vở Công chúa ngủ trong rừng.Hehe…mới đầu lớp bỏ phiếu chọn nữ vai chính.Em và nhỏ Vi lại ngang nhau.Phiếu cuối cùng là thằng Phong tiếp.Em cứ tưởng nhỏ Vi được chắc rồi vì thằng Phong đâu có ưa em đâu.Ai ngờ nó lại dành phiếu đó cho em nên em thắng!
- Vậy mài đóng vai công chúa,còn Vi vai gì?
- Cô tiên!
- Ờ,cũng được!Còn thằng Phong?Nó có tham gia ko?
- Sao ko?Nó là đứa được đám con gái thích nhất lớp.Nó đóng vai hoàng tử áh!Nhưng kệ nó,em đâu quan tâm!Em chỉ cần làm công chúa thôi.Hehehe…!
- ………!-tôi im lặng ko nói gì vì những suy nghĩ vớ vẩn ko biết ở đâu lại tìm đến tôi.Tôi cố gắng moi lại trí nhớ của mình.Nhớ xem cốt truyện Công chúa ngủ trong rừng thế nào và chợt thấy khó chịu khi nhớ ra câu chuyện sẽ kết thúc = 1 nụ hôn của hoàng tử.Thấy tôi đăm chiu suy nghĩ,nó quơ quơ tay trước mặt tôi nói:
- Upa đang nghĩ gì vậy?
- Ko!Nghĩ gì đâu?
- Lát ra về,lớp em bắt đầu tập kịch.Trong đám thì Tú Vi là con nhà giàu nên cả đám quyết định đến nhà Tú Vi tập.Còn mấy bữa là đến chủ nhật rồi!
- Ừm!Thì mài cứ đi qua nhà Vi với lớp của mài đi.Có gì tao nói với mẹ.
- Nhưng mà tập xong upa đến chở em về nha!
- Mơ hả?Tao rãnh quá sao mà đi rước mài?Hết học quân sự rồi buổi chiều ở nhà ngủ ko sướng sao?
- Plè ..ngủ nhiều thành heo,đầu óc ngu đần bây giờ!
- Mài nói ai thành heo đó?-tôi liếc nó
- Plè …nói ai tự hiểu!
- Ờ..ờ..tao là heo thì cũng mặc!Tự đi đi.Tao ko có chở đâu!
- Xì…đồ xấu!-nó làm cái mặt xấu với tôi rồi bỏ lên lớp.Tôi ko tức gì mà chỉ nhếch miệng cười cái hành động của nó rồi nhìn nó đi lên lớp.
Thế là những ngày tập luyện ngoài giờ giữa các lớp với mục đích giành chiến thắng bắt đầu.Tôi và nó buổi sáng thì đi cùng nhau,buổi chiều thì mỗi đứa 1 hướng đi đến chỗ tập hợp riêng của lớp.Nó thì nhức đầu vo gạo với lời thoại còn tôi thì bứt tóc với những bài học bước đi kiểu người mẫu của Xuân.Rồi thì ngày chủ nhật đã gần kề,vẫn như mọi thường khi tan học thì tôi và nó sẽ cùng về nhưng hôm nay nó lại chỉ đưa tôi cái cặp và nói:
- Ngày mai chủ nhật là thi rồi nên tối nay em ở nhà nhỏ Vi cùng mấy đứa trong lớp dợt lại lần cuối và thử trang phục.Upa nói với mẹ dùm em nha!
- Ờ…nếu vậy để tao nói với mẹ!
- Ừm,vậy em đi nha.Upa về đi.Thằng Phong nó chở em.
- Ờ…!-tôi nói trong giọng thoáng buồn rồi đạp xe đi.Tôi chẳng biết mình đang nghĩ gì nữa rồi.Tự nhiên nghe nó nói thế xong thì lại buồn.Buồn vì giờ mở miệng ra là nó nói có thằng Phong rồi hay buồn vì nó ko còn thường xuyên ở bên cạnh tôi nữa?Tôi ko biết!Buồn vì tối nay tôi sẽ ngủ 1 mình trong phòng hay buồn vì sợ cô đơn?Tôi cũng ko biết!...Tôi chỉ biết…trong tôi có cái gì đó thay đổi.Tôi ko còn coi Tường Vi như 1 con em phiền phức,lúc nào cũng ồn ào nữa mà hình như tôi đã xem nó như 1 người khác.Giữa tôi và nó…có 1 cái gì đó…dường như tôi ko muốn nó bên cạnh ai khác hay xa tôi dù chỉ 1 chút…Đó là gì nhỉ?Thật lạ…phải chăng tôi bị điên?Hay tôi bệnh rồi?Sao tôi lại có 1 cảm giác kì lạ với đứa em của tôi?
thiên thần không có cánh nhưng vẫn là thiên thần!!! my an angel is noorain
nhoksock_lovely vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks nhoksock_lovely về bài viết hay này:
Unread 01-09-2010, 11:24 AM   #10
Default

...Và rồi đêm đó,tôi cứ nằm lăn qua lăn lại mãi trong phòng 1 mình.Tôi ko thể nào nhắm mắt ngủ được.Có lẽ là vì nó…Từ nhỏ đến lớn,tôi với nó như hình với bóng,lúc nào cũng có nhau mặc dù khi lớn thì tôi bắt đầu ko thích nó nhưng giờ lại khác.Ko có nó ôm,tôi thấy như thiếu 1 cái gì đó ấm áp.Ko có nó nằm nói chuyện trước khi ngủ,tôi thấy thiếu 1 cái gì đó khiến tôi vui.Ko có nó…tôi ko ngủ được!Tôi đang nhớ nó chăng?Có lẽ vậy…thay vì ngủ,tôi lại cứ ngồi nhìn ra cửa sổ ngắm bầu trời ban đêm…yên tĩnh và huyền ảo giữa những ánh sáng từ những vì sao đêm đang hòa với màu của ánh trăng.Trong vô thức,tôi tự nói 1 mình:
- Sao mình lại ko ngủ được nhỉ?Sao cứ nhớ nó như nhớ ngườiyêu vậy trời?Quân ơi,mài điên rồi…

1 canh,2 canh,lại 3 canh,
Trằn trọc,băn khoăn,giấc chẳng thành.
Canh 4,canh 5,vừa chọp mắt,
Lại thấy cô đơn vì thiếu em!
Đồng hồ tíc tắc rồi tíc tắc,
Đêm nay chỉ mình anh với anh.
Anh biết chúng ta là ko thể…
Anh hiểu chính anh chẳng là gì?
Nhưng anh là người nuôi hi vọng,
Hi vọng rằng ta sẽ có nhau!
Đêm nay cô đơn quá em àh,
Vắng em lòng anh buồn,ko ngủ.
Ko ngủ vì phải đếm thời gian.
Đồng hồ tíc tắc lại tíc tắc,
Ngân lên tiếng chuông đã 2 giờ.
Nhìn trời vẫn lung linh sao sáng,
Muôn sao vẫn bên cạnh trăng vàng.
Nhìn lại căn phòng anh khuya vắng,
Chỉ có anh ngồi với bóng anh!
Đêm buồn là thế phải ko em?
Ko em,ko nói,ko cười nỗi!
Có gió,có trăng vẫn cô đơn!!!
Trời ơi,mài vừa đọc cái quái gì zạ?A.a.a.a.a.a.a.a……đồ khùng!
Tôi tự đánh vào mình để tự tỉnh táo lại thì mẹ gõ cửa phòng hỏi:
- Quân àh,sao khuya rồi ko ngủ đi con?Con đang làm cái gì trong đó vậy?
- Dạ…dạ…con…đi ngủ đây!Mẹ ngủ đi.Ko có gì đâu!
- Ừm!
- Chúc mẹ ngủ ngon!
- Ờ,ngủ ngon!
Mẹ tôi trở về phòng và tôi thì trùm kín mình lại.Co người trong chiếc chăn,dường như tôi đang sợ.Sợ…thật…nếu điều tôi đang cảm nhận là thật thì mẹ tôi chắc sẽ giết tôi chết mất…và…và…cả…nó…nó…sẽ ko nhìn mặt tôi…Tôi sợ và cố gắng nhắm mắt ngủ để quên đi những cảm xúc vừa rồi của mình.Tôi muốn chôn vùi nó.Chôn nó xuống thật sâu trong lòng…Con mắt tôi nhắm nghiền lại nhưng khóe mắt của tôi thì vẫn cứ vô tư tuôn lệ…ờ…giọt lệ đầu tiên của tôi kể từ khi tôi cất tiếng khóc chào đời.Hình như tôi đang khóc vì nỗi sợ chính mình.Tôi ko dám tin và cũng ko muốn tin…ko muốn tin nếu tôi là người của thế giới đó.Tôi sẽ sống như thế với số phận của tôi là khắc nghiệt như thế chứ ông trời?....

Sáng hôm sau…tôi thức dậy trong mệt mỏi.Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong thì tụi bạn lớp tôi đã có mặt trước cửa nhà chờ đón tôi.Tôi chào mẹ rồi dắtxe đạp ra đi theo tụi nó đến trường.Vừa đến trước cổng trường thì tôi đã cảm nhận được sự sôi động ở bên trong.Sân khấu ngoài trời được nhà trường trang trí thật hoành tráng.Ngay cả cái cổng cũng đã được gắn đầy bong bóng đủ màu mà.Nhưng tôi vẫn chưa kịp quan sát hết thì Xuân đã xuất hiện kéo vội tôi về lớp học để thay đồ cho tôi vì tiết mục của lớp sẽ được trình diễn ngay sau khi lớp kia biểu diễn xong phần múa hiện đại của mình.Ko quen thay đồ trước mặt người lạ,tôi nói:
- Xuân và mọi người ra ngoài đợi Quân 1 chút được ko?Quân ko quen thay đồ trước mặt đông người thế này!
- Có sao đâu?Con gái cả mà?
- Ưm…thôi,để Quân vào nhà vệ sinh thay!-tôi giựt bộ đồ trên tay của Xuân rồi chạy đi.Sân trường đông đúc học sinh nên tôi phải cố chen lấn qua đám đông.Đến nơi,phòng nào cũng có người,tôi đành đứng bên ngoài chờ thì lại gặp Vi.Hơi bỡ ngỡ khi thấy Vi trong bộ đồ hóa trang thành cô tiên,tôi đứng im như tượng nhìn Vi.Vi thì lại mỉm cười nói:
- Hì,nhìn Vi lạ lắm sao mà im re vậy?
- Ah…ko…đâu có…thấy…thấy…Vi…làm…cô tiên…mà…cũng…đẹp…thế…nên hơi bất ngờ…thôi…!
- Vậy làm cô tiên thì phải xấu mới được hả?
- Áh…ko phải!Ý…ý..Quân là..Vi..nhìn giống..thiên..thần..hơn..là cô tiên..!
- Hì..hì..cám ơn Quân đã khen!
- Ừm…nói thật chứ đâu có khen gì?-tôi gãi đầu nói
- Ý,Quân vào thay đồ đi.Tự nhiên đứng đây luôn sao?
- Ờ..hì,quên nữa!-tôi nói rồi bước vội vào phòng.Thay đồ xong,tôi bước ra thì ko thấy Vi đâu nữa.Nghĩ chắc Vi về lớp của mình nên tôi ko đi tìm mà cũng về lớp của mình.
Vừa thấy tôi xuất hiện,Xuân và mọi người đang lay hoay đều phải ngừng lại 5p nhìn tôi chằm chằm.Tôi cũng ngơ ngác vì ko hiểu mình lạ lắm sao?Tôi cười cười nói:
- Hì..nhìn kì lắm hả sao ai cũng nhìn Quân hết zạ?
- Có..có..đâu..?Mọi..mọi người mau tập trung ra sân khấu thôi.Đến lượt tụi mình rồi!-Xuân vỗ tay giúp cả đám hoàn hồn lại rồi kéo nhau ra sân.Tôi chẳng hiểu đâu vào đâu lắc đầu 1 mình rồi cũng đi theo họ…
Bước ra đứng 1 bên cánh gà,tôi bắt đầu cảm thấy hồi hộp,tay chân bắt đầu run run.Nhưng rồi nghĩ đến phần thưởng cho giải nhất,tôi cũng hơi tham tham và tò mò nên cố trấn tĩnh mình.Tôi hít 1 hơi dài lấy lại sự bình tĩnh khi nghe Mc thông báo đến lớp của tôi.Phải bước lên sân khấu rồi.
Tôi đi lên cùng 2 người bạn cùng lớp với trang phục của Xuân đã thiết kế.Theo tiếng nhạc sôi động,tôi bước đi 1 cách tự tin,phong cách,mạnh mẽ.Cả khán đài như bùng nổ khi thấy tôi xuất hiện cùng 1 cơn gió tình cờ thổi qua làm cho chiếc áo khoác tôi mặc bung lên,mái tóc tôi cũng bay phất lên để lộ rõ gương mặt “đẹp zai” của tôi càng khiến mấy cô bạn nữ thích hơn
thiên thần không có cánh nhưng vẫn là thiên thần!!! my an angel is noorain
nhoksock_lovely vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks nhoksock_lovely về bài viết hay này:
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 09:43 AM. Theo múi giờ GMT +7.