Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 11-09-2010, 04:42 PM   #1
Talking Ốc sên chạy - Diệp Chi Linh (Full)

đây là 1 câu truyện hết sức thú vị và cũng rất cảm động,mình đã xin phép chị QuangVan_books bên thư viện ebook được post truyện này,mong các bạn ủng hộ!
(tác giảiệp Chi Linh - người dịch:Trần Thu)

ỐC SÊN CHẠY

“Ốc sên chạy” là tiểu thuyết của nhà văn Diệp Chi Linh. Đây là một nhà văn trẻ với phong cách sáng tạo, trẻ trung, lối hành văn trong sáng, nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần táo bạo với những tình huống bất ngờ, những lời đối đáp thông minh của các nhân vật. Bởi vậy câu chuyện đã nhận được sự yêu thích của rất nhiều độc giả Trung Quốc.

“Ốc sên chạy” - nhan đề cuốn tiểu thuyết đã gợi cho bạn đọc sự tò mò, liên tưởng đến sự chậm chạp – nhưng đây là sự chậm chạp đáng yêu. Tiểu thuyết kể về câu chuyện tình yêu của ba nhân vật chính Vệ Nam , Hứa Chi Hằng, Lục Song. Hứa Chi Hằng, chàng hoàng tử hắc mã với vẻ đẹp trai lạnh lùng, cá tính đã làm thổn thức trái tim của biết bao bạn gái ngây thơ, trong sáng. Và cô bé Vệ Nam lúc ấy mới học lớp 6 cũng không thể cưỡng lại tiếng gọi của trái tim. Hai người học cùng nhau hết cấp hai, cấp ba rồi cả cùng trường đại học. Mối tình thầm lặng cũng kéo dài suốt những năm tháng ấy. Đến năm thứ hai đại học, trong một cuộc thi hát, Hứa Chi Hằng đã giành giải nhất với một sáng tác anh dành cho chính Vệ Nam , sau cuộc thi đó anh đã tỏ tình với cô. Hai người yêu nhau trong khoảng thời gian một tháng ngắn ngủi rồi chia tay. Mặc dù yêu anh tha thiết nhưng Vệ Nam không đủ tự tin, nói đúng hơn là không dám bước chân vào thế giới của anh, thế giới của một con người chơi bời trác táng. Mặc dù vậy cô vẫn không thể quên được anh, điều đó khiến cô vô cùng đau khổ. Trong lúc cô đang gồng mình để sống, để quên đi thất bại của mối tình đầu thì Lục Song xuất hiện, anh là bạn của anh trai Vệ Nam, một chàng trai thành đạt, tinh tế. Ban đầu vì bị gia đình Vệ Nam có ý gán ghép nên hai người đã không có ấn tượng tốt về nhau, tìm đủ mọi trò chòng ghẹo nhau. Thế nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy Vệ Nam khóc vì Hứa Chi Hằng, Lục Song đã yêu cô, muốn trở thành người bảo vệ cô, mang lại hạnh phúc suốt đời cho cô. Anh hiểu rất rõ rằng Vệ Nam chưa quên được Hứa Chi Hằng, thậm chí suốt đời không quên, vì vậy anh đã lặng lẽ ở bên để che chở cho cô, cùng vui, cùng buồn với cô. Vì không muốn tạo áp lực cho Vệ Nam nên anh đã cố tạo vỏ bọc hoàn hảo cho mình, cố tỏ vẻ không có cảm giác với cô mặc dù yêu cô tha thiết, mặc dù thấy đau khi nhìn thấy cô buồn, nhìn thấy cô khóc vì người đàn ông khác. Đúng vào lúc Vệ Nam đau khổ nhất, khi những người thân xung quanh cô đều lần lượt xảy ra chuyện thì Lục Song đều ở bên cô, an ủi, động viên cô, chủ động giúp cô tìm cách giải quyết. Liệu rằng tình cảm chân thành của anh có khiến trái tim đã bị tổn thương vì tình yêu của Vệ Nam rung động? Liệu rằng sau khi đã biết những bí mật của Hứa Chi Hằng, hiểu được con người thật của anh, hiểu rằng anh cũng yêu cô nhiều như cô yêu anh thì cô có cho anh một cơ hội không? Đọc truyện, độc giả như được hòa mình vào cuộc sống của các nhân vật, cùng cười đùa với những trò đùa hài hước, dí dỏm của họ, cùng hồi hộp đợi chờ những diễn biến tâm lý và tình cảm của họ. Câu chuyện tình lãng mạng, nhẹ nhàng sẽ khiến chúng ta mỉm cười rồi mơ mộng.

Không chỉ viết về đề tài tình yêu, “Ốc sên chạy” còn ca ngợi những tình cảm đáng quý và sâu sắc trong cuộc sống. Đó là tình bạn thân thiết gắn bó hơn chị em ruột của Vệ Nam, Kỳ Quyên và Tiêu Tinh, thứ tình cảm tri âm đáng quý mà mỗi người chúng ta đều hy vọng có được. Họ là những người bạn chơi thân với nhau từ nhỏ, hiểu nhau hơn cả bản thân mình, chỉ cần nhìn vào ánh mắt là biết đối phương đang nghĩ gì. Người đọc không khỏi vui mừng với những trò đùa nghịch ngợm của họ và không khỏi xúc động khi chứng kiến cảnh Vệ Nam và Kỳ Quyên chia tay Tiêu Tinh khi Tiêu Tinh lên đường đi du học, cảnh Vệ Nam đau đớn đến xé lòng khi thấy Kỳ Quyên gặp tai nạn hay những lo lắng không yên khi biết tin Tiêu Tinh kết hôn với người mà cô ấy không yêu. Không chỉ thế, tình cảm mà Kỳ Quyên dành cho mẹ hay hình ảnh Tô Mẫn Mẫn cùng người bà đã chăm sóc mình ở quê cũng khiến người đọc nghẹn ngào.

Những tình cảm thiêng liêng, cao quý như được hòa quện vào nhau trong câu chuyện, tạo nên sức hút riêng của nó. Nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng đi vào lòng người. Cái đích mà câu chuyện hướng tới là chân – thiện – mỹ, vì vậy đọc nó chúng ta sẽ thấy cuộc sống thật tươi đẹp, ấm áp tình người.
Sách sẽ phát hành trong tháng 8/2010.
Nguồn: Quangvanbooks.com

mình xin giới thiệu bìa của cuốn truyện nè



các bạn có thể qua trực tiếp thư viện ebook để tìm đọc thêm nhiều câu truyện hay nữa cũng như ủng hộ chị QuangVan_books đã post 1 câu truyện hay như thế này nha!(tốc độ dịch truyện của chị ấy cũng rất nhanh,đếu đặn 2 ngày/1chap mới đó,nên chúng ta tha hồ sướng mà có truyện đọc nha)

đây là link nè
http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=36476

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 11-09-2010, 04:46 PM   #2
Default


Xin được giới thiệu với các bạn đọc cuốn tiểu thuyết Ốc sên chạy (Còn có tên là Người con gái trong trái tim tôi), đây tạm thời chỉ là bản dịch của người dịch, chưa phải là bản dịch hoàn thiện nhất, mong nhận được sự ủng hộ và đóng góp ý kiến của các bạn.^^

Phần 1. Mối tình đầu
Những người yêu thầm đều nhớ rất rõ cảm giác khó diễn tả ấy. Dù sau này nhớ lại vẫn cảm thấy xót xa trong lòng, giống như quả táo xanh vậy, nhìn thì đẹp nhưng ăn thì chua chát. Có lẽ tình yêu vào cái tuổi ngây thơ ấy đẹp ở chính vị chua chát và không có kết quả.

Chương 1. Vệ Nam và chiếc điện thoại không ngừng đổ chuông
Anh Vệ Đằng nói: “Có ba tiêu chuẩn để đánh giá một người con gái. Một là vẻ đẹp ngoại hình xinh đẹp. Hai là vẻ đẹp ngây thơ đáng yêu. Ba là vẻ đẹp tâm hồn trong sáng. Ba vẻ đẹp ấy kết hợp tạo thành vẻ đẹp hoàn mỹ. Em gái à, tiếc là em thuộc loại thứ tư”.
Vệ Nam ngẩng đầu lên, nhìn anh trai với ánh mắt tò mò: “Anh ơi, thế nào là loại thứ tư?”
Vệ Đằng mỉm cười rồi nghiêm túc nói: “Loại thứ tư nghĩa là trong trường hợp không có cả ba tiêu chuẩn trên vẫn có thể miễn cưỡng nhận ra đó là con gái”. Nói xong anh quay người lại tiếp tục giở từ điển.
Vệ Nam mỉm cười và nói: “Anh à, họ Vệ nhà ta đến đời anh em mình biến đổi thật khủng khiếp. Anh nói mà xem, chí ít thì vẫn có thể nhận ra em là con gái. Còn anh là con trai kiểu gì mà nhìn mãi không nhận ra được là con trai. Thế thì phải làm thế nào?”
Một quyển từ điển dày cộp chuẩn bị bay về phía Vệ Nam.
Vệ Nam ngồi bật dậy, động tác bật giống như lò xo bị nén xuống, cuối cùng ngồi yên ở tư thế vuông góc với đầu giường.
Cuốn từ điển trong giấc mơ đằng đằng sát khí lao tới, phát ra ánh sáng chói mắt, giống như cảnh trừ yêu diệt quỷ trong “Tây Du Ký” khiến Vệ Nam hoảng hốt tỉnh dậy. Vệ Nam dụi mắt nhìn cảnh vật xung quanh. Chưa vượt qua không gian về cung đình cổ đại hay đến tây trúc thỉnh kinh, vẫn đang nằm ở nhà mình. Ôi! thật là may.
Chỉ có điều, hình như bây giờ là nửa đêm?
Giơ tay lên có thể nhìn lờ mờ thấy năm ngón, kim đồng hồ chỉ vào số ba.
Cuối cùng chắc chắn: Bây giờ là nửa đêm.
Vệ Nam yên tâm nằm xuống, ôm gối ngủ chuẩn bị ngủ tiếp. Vừa mơ màng chìm vào giấc mộng thì bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại đinh tai nhức óc vang lên khiến cô giật nảy mình.
“Buồn quá, buồn quá….Đây không phải là kết quả anh mong muốn….Buồn quá, buồn quá…”
Tiếng hát ai oán của nam ca sỹ biểu đạt tâm trạng ảo não sầu thương. Đây là tiếng chuông điện thoại Vệ Nam cài đặt riêng cho cuộc gọi đến của anh trai để biểu đạt tâm trạng của mình mỗi lần nghe điện thoại của anh. Nửa đêm gọi điện thoại quấy rầy người khác. Hành vi ấy thật khiến người ta tức điên lên.
Vệ Nam nhấc điện thoại rồi nói với giọng ngái ngủ uể oải: “Alô, anh à…”
“Con gái con đứa gì mà giờ này vẫn còn ngủ? Mở mắt ra xem mấy giờ rồi?” Đầu dây bên kia vang lên tiếng kêu thảm thiết đáng sợ như lợn bị chọc tiết vậy. Vệ Nam xoa xoa cái tai gần như bị thủng màng nhĩ rồi nói: “Anh vừa bị đập đầu vào cửa à? Nửa đêm gọi điện thoại định gọi hồn hay là lấy mạng người đấy hả?”
Một lúc sau, đầu dây bên kia vang lên tiếng nói khiêu khích: “Nửa đêm? Em có đang ở trên trái đất không đấy?”
Vệ Nam ngáp một cái rồi nói: “Anh hỏi kiểu gì vậy? Em không ở trên trái đất, chẳng nhẽ ở trên sao hỏa à?”
“Nói vậy thì chắc bộ não của em đã ngừng hoạt động khiến các bộ phận khác cũng đơ theo rồi”.
“Nửa đêm anh gọi điện thoại chắc không phải để trêu ngươi chứ?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi nói: “Em mau mau bò dậy khỏi giường, ra cửa sổ kéo rèm lên nhìn ra ngoài rồi nói chuyện với anh. Cảm ơn”. Sau một câu dài không ngừng nghỉ, Vệ Đằng có vẻ thở không ra hơi. Anh nghỉ một lúc rồi nói tiếp: “Nhanh lên, có nghe thấy không đấy?”
Vệ Nam vươn người một cái rồi chậm chạp bò dậy, đến bên cửa sổ kéo rèm. Mặt trời lên cao, ánh nắng chói chang. Phong cảnh bên ngoài thật đẹp.
Vệ Nam sờ tay lên mũi rồi nhẹ giọng nói: “Ha ha, hôm nay thời tiết thật đẹp. Đồng hồ của em hết pin rồi. Chẳng thế mà nó báo là ba giờ đêm, làm em cứ tưởng…” Thực ra đã là ba giờ chiều.
“Anh không có hứng thú để ý đến cái đồng hồ đểu của em. Anh có chuyện cần nói đây. Vểnh tai lên mà nghe cho rõ”. Vệ Đằng ho một tiếng rồi lấy giọng, chuẩn bị diễn thuyết: “E hèm, anh có một người bạn thân, tên là Lục Song. Em còn nhớ cậu ấy không? Trước đây cậu ấy sống cùng khu với chúng ta, ở đối diện với nhà hàng xóm”.
Vệ Nam ngáp một cái rồi nói: “Vâng, nhớ rồi, ngưỡng mộ đã lâu, như sấm đánh bên tai”.
“Hồi nhỏ cùng chơi với nhau, lúc ấy em mới năm tuổi, anh đoán là em quên lâu rồi”.
“…..” Vậy thì còn hỏi làm gì.
“Em nghe này, khi đến trường đại học A anh gặp cậu ấy. Năm nay cậu ấy tốt nghiệp cao học. Mấy hôm nữa sẽ qua bên ấy làm việc. Sau khi chuyển nhà cậu ấy sống ở Bắc Kinh. Lâu lắm rồi không đến miền Nam nên không quen cuộc sống ở đó. Sau này em chú ý chăm sóc cậu ấy nhé. Nghe rõ chưa?”
“Vâng”. Vệ Nam vẫn chưa hết buồn ngủ, nghe tai nọ ra tai kia, chỉ muốn gật đầu cho xong chuyện.
Vệ Đằng tiếp tục dặn dò: “Mọi người đều nói người miền Nam không nhiệt tình hào phóng bằng người miền bắc. Chúng ta là người miền Nam, không được để mất mặt, hiểu chưa? Mà con gái con đứa ngủ ít thôi. Nhất định phải dốc toàn bộ nhiệt tình của em vào người cậu ấy để cậu ấy tan chảy ra, nghe rõ chưa?”
“Vâng”.
Trời mùa hè nắng nóng oi bức, nhiệt độ lúc này là trên 300C, đã đủ nóng lắm rồi. Mọi người sắp bị cháy thành thịt rang đây này, vậy mà còn phải nhiệt tình? Em chưa kịp dốc hết nhiệt tình của mình thì ánh nắng mặt trời như thiêu như đốt đã làm em tan chảy rồi ạ? Vệ Nam lẩm bẩm rồi ngáp một cái. Sau đó anh trai dặn dò thêm một đống thứ nào là anh ta mặc gì, dáng người thế này, thế kia, mấy giờ tàu đến, đón cậu ấy đến nhà mình ăn cơm, sau đó thế nào thế nào…
Vệ Nam vừa ngáp vừa gật đầu, tư thế trông giống như gà con mổ thóc vậy. Sau khi kết thúc cuộc điện thoại nửa thực nửa hư này, Vệ Nam mới thốt lên một tiếng “Buồn ngủ quá” rồi mơ hồ bò lên giường ngủ tiếp.
Trong giấc mơ, cô nghe thấy có người thì thầm bên tai mình bằng giọng điệu như đang niệm thần chú: “Lúc bạn vẫn đang chìm trong giấc ngủ, thế giới này đã bừng tỉnh từ rất lâu, rất lâu rồi”. Đây là câu nói yêu thích của tác giả Chu Phóng mà Vệ Nam rất thích. Trong tiểu thuyết trinh thám, khi hung thủ dùng thuốc mê giết người hàng loạt thường xuất hiện lời thoại này. Vệ Nam thấy gần đây mình thay đổi phong cách xem tiểu thuyết trinh thám, xem đến nỗi tẩu hỏa nhập ma. Trong giấc mơ thường xuất hiện cảnh máu mê bê bết, dù là sinh viên ngành y đã học giải phẩu người nhưng vẫn thấy khủng khiếp.

http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=36476

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 11-09-2010, 04:50 PM   #3
Default

chương 1(continue)

Tiếng cười của tên hung thủ gian ác và tiếng kêu gào thảm thiết của người bị hại trong giấc mơ khiến Vệ Nam toát mồ hôi hột. Khi cô tỉnh dậy, trời đã nhá nhem tối. Nắng chiều còn xót lại chiếu vào phòng ngủ, nhuốm màu vàng óng. Vì cửa sổ có một khe hở nên mỗi khi gió thổi đến rèm cửa lại khẽ đung đua, tiếng kêu xào xạc đập vào cửa sổ giống như âm thanh gọi hồn trong phim ma, có cảm giác hãi hùng của cảnh tượng gây án.
Vệ Nam vội bò dậy kéo rèm cửa.
Ánh nắng mặt trời có chút chói mắt. Vệ Nam vào phòng vệ sinh vã nước lạnh vào mặt rồi soi mình trong gương. Tóc bù rù lởm chởm trông giống như cỏ dại, mắt sưng húp như gấu trúc, môi khô như mảnh đất hạn hán ba năm, nứt hết rãnh này đến rãnh khác, giống như miệng núi lửa vậy.
Đây chính là hậu quả của kỳ thi tàn khốc kéo dài suốt một tháng.
Vệ Nam thở dài rồi bắt đầu sửa sang từ đầu đến chân, sau khi đánh răng, rửa mặt xong, cảm giác bắt đầu hồi phục lại hình dáng của “con người”. Sau đó cô vào phòng gấp chăn, mở tủ tìm áo phông, quần jean, mặc quần áo trong tình trạng chân tay tê nhức rồi mở tủ lạnh lấy hộp sữa, vừa hút vừa lao ra khỏi phòng và nói: “Mẹ ơi, con ra ngoài một lúc. Anh Vệ Đằng bảo con đi đón một người”.
Mẹ thò đầu ra và cười rất tươi: “Con đi đón Lục Song à?”
Vệ Nam vừa đi giày vừa gật đầu: “Vâng. Anh nói tối nay bảo anh ấy đến nhà mình ăn cơm”.
“Ừ, sáng sớm nay anh con cũng gọi điện về báo. Mẹ đã chuẩn bị xong mọi thứ cho bữa tối rồi”.
“Ok. Vậy thì còn đi đây”. Vệ Nam vừa định đi thì bị mẹ gọi lại. Mẹ nhíu mày và nói: “Con ăn mặc kiểu gì vậy?” Vệ Nam cúi xuống nhìn, trên áo phông trắng là hoa văn đơn giản màu hồng phấn, không có vấn đề gì. Quan trọng là hình hoa văn ấy là hình đôi môi đáng sợ.
Vệ Nam nhìn vào cái gương ở phía xa rồi cười hì hì: “Không sao ạ, năm nay mốt cái này”.
Mẹ cười và nói: “Con đừng có mà làm cho người ta sợ phát khiếp, Lục Song không hầm hố như anh em con đâu. Người ta là con nhà gia giáo, vừa phong độ lại là người có học hành tử tế, nhìn thấy vết môi son khắp người con thế này…Chắc chắn sẽ thấy rất thô tục”.
Vệ Nam nghe câu “con nhà gia giáo” mà nổi cả da gà. “Vậy mẹ bảo con nên mặc gì ạ?”
“Cái váy lần trước mẹ mua cho con đâu?”
“Vâng, cái đấy ạ, để con mặc thử”.
Đó là cái váy liền mà hai mẹ con đi chọn suốt một ngày mới chọn được. Tuy hơi đắt nhưng dáng cũng được. Chỉ có điều cổ hơi rộng, thắt lưng hơi chặt, rất có tác dụng trong việc thắt eo nâng mông.
Vệ Nam nghiến răng. Mặc thì mặc, dù sao vẫn còn hơn khỏa thân chạy ngoài đường.
Cảm giác váy hơi chật. Có lẽ do ngủ quá nhiều, toàn thân phù thũng.
“Mẹ ơi, bây giờ thì được rồi chứ ạ?”
Thực ra dáng vẻ của cô lúc này thật giống với những cô gái đã quá lứa lỡ thì nửa đêm cảm thấy cô đơn đi tìm người giải khuây. Thẩm mỹ của mẹ cũng thật là…
Mẹ mỉm cười và nói: “Trông cũng được đấy, đẹp lắm con ạ”.
Vệ Nam “vâng” một tiếng rồi với túi xách treo trên cửa, đang định ra ngoài thì nhận được điện thoại của bố.
Cô nhấc điện thoại lên, nghe thấy bố nói: “Nam Nam, con đi đón Lục Song chưa? Khi nào về tiện thể mua mấy lon bia nhé, à, mua luôn cái chăn mới cho nó đắp, bố về bây giờ đây”.
Vệ Nam nói với giọng không thoải mái: “Vậng ạ. Bây giờ con đi đây. Bố còn gì cần dặn dò nữa không ạ?”
Bố mỉm cười và nói: “Lần đầu tiên gặp mặt, con chú ý cư xử cho tốt nhé!”
Vệ Nam cúp máy, quay đầu lại thấy mẹ mỉm cười dặn dò: “Đừng có mà để người ta cười cho đấy”.
Vệ Nam lườm một cái rồi quay người đi ra khỏi cửa.
Vừa xuống cầu thang, điện thoại lại đổ chuông.
Vệ Nam nhấc máy, đầu dây bên kia là giọng nói dịu dàng của cô bạn thân Tiêu Tinh: “Nam Nam ỉn, vẫn còn ngủ à?”
Vệ Nam thở hổn hển: “Dậy lâu rồi”
Tiêu Tinh nói: “Tao vừa tỉnh, hôm qua đọc tiểu thuyết đọc đến tận 5h sáng, haiz, toàn thân tê liệt. Nghe giọng mày có vẻ tỉnh táo lắm. Đang làm gì đấy?”
“Tao đi đón khách”.
Tiêu Tinh ngạc nhiên hỏi: “Đón khách?”
Vệ Nam lau mồ hồi rồi giải thích: “Ý tao là tao đến ga tàu đón một người khách. Đầu óc mày thật là đen tối”.
“Mày làm tao sợ hết hồn. Cách nói của mày thật dã man tàn bạo”. Tiêu Tinh ngừng một lát rồi nói: “Người nào mà bí mật thế? Đích thân mày tiếp đón”.
“Bạn anh tao”. Nhắc đến chuyện này Vệ Nam cảm thấy rất khó xử. Anh trai là người rất nhiệt tình, bạn bè khắp năm phương bốn hướng, đâu đâu cũng có. Anh ấy mà nhiệt tình thì mình cũng khổ sở theo. “Haizz, tao đang phải mặc bộ váy có thắt lưng mà lần trước mặc thử cho mày xem đây. Còn phải đi giày cao gót nữa chứ”.
“Thật à? Vậy thì mày khỏa thân chạy ngoài đường à….” Tiêu Tinh chưa nói hết câu đã bị Vệ Nam ngắt lời: “Thôi xin chị đừng kích em nữa. Tao có cảm giác nhà tao đổi nghề thành bán thịt lợn rồi mày ạ. Anh tao cầm dao mổ thịt. Bố tao đun nước vặt lông. Mẹ tao rửa thịt cắt thành từng miếng, vui vẻ đưa lên miệng cái người gọi là Lục Song kia. Thằng cha ấy là cái thá gì cơ chứ. Thật là ức chế”.
Tiêu Tinh cười và nói: “Chắc là nhà mày muốn mày mau mau tìm bạn trai đấy. Đúng rồi, ngày mai họp lớp cấp ba, lớp trưởng đứng ra tổ chức. Mày có đi không?”
“Không đi, chán chết đi được”.
“Vậy thì tao cũng không đi. Mày đi đón khách đi. Mẹ tao gọi xuống ăn cơm rồi. Tối liên lạc sau nhé. Bye”.
Vừa ngừng nói chuyện với Tiêu Tinh, điện thoại của Vệ Nam lại đổ chuông.
Hôm nay đúng là ngày lễ điện thoại của mình hay sao ý nhỉ?. Vì sao tất cả mọi người đều tranh nhau gọi điện cho mình, cứ như hôm nay là ngày tận thế vậy. Bốn cuộc điện thoại phân bố rất đều, nhạc chuông từ "Buồn quá"đến "Bạn bè" rồi đến "Anh không quen em", lần lượt rung một hồi. Lần này là số lạ. Tâm trạng Vệ Nam không tốt, liền tắt máy luôn. Nào ngờ người gọi điện thoại không chịu buông tha, tiếp tục gọi lại.
Vệ Nam thở dài rồi nhấc máy.
“Chào em, anh là Lục Song”.
Bỗng nhiên Vệ Nam sững người lại.
Giọng nói qua điện thoại, ngữ điệu hơi thấp, ngữ khí nhẹ nhàng, đặc biệt có sức hút. Vệ Nam nghe mà có cảm giác như dòng nước nóng chảy chầm chập bên tai, kích thích vào các sợi dây thần kinh phức tạp trong não, cuối cùng tập trung ở đỉnh đầu, có cảm giác chấn động khiến da đầu người ta tê lại. Lẽ nào người này là MC truyền hình? Giọng nói thật là hay. Vệ Nam thầm ngưỡng mộ trong lòng.
“Có nghe không đấy?” Đầu dây bên kia nhẹ nhàng hỏi.
Vệ Nam lau mồ hôi trên trán và nói: “Vâng, chào anh Lục Song. Em vừa ra khỏi nhà, chuẩn bị đi đón anh”.
“Vậy thì anh đứng đợi em ở dưới tòa nhà Nguyệt Hoa gần ga tàu nhé. Không gặp không về”.
Tính ra thì anh ta đã đợi được gần nửa tiếng, lẽ ra phải cảm thấy rất khó chịu. Nhưng qua giọng nói chậm rãi của anh ta thì không cảm nhận được bất kỳ trạng thái cảm xúc nào.
“Vâng, được ạ”. Vệ Nam gật đầu.
“Bye”.
Điện thoại chỉ còn lại tiếng tuýt tuýt liên hồi. Đầu dây bên kia đã cúp máy. Vệ Nam chưa kịp chào tạm biệt, đành phải nhét máy vào trong túi xách.
Giọng nói ấy thật dễ nghe.
Thái độ ấy thật bình tĩnh.
yeah!các bạn thấy mở đầu truyện thế nào?

http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=36476

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 11-09-2010, 08:38 PM   #4
Default

Chương 2. Lục Song và Lục Hựu Hựu


Tuy lúc này trời đã nhá nhem tối nhưng cái nóng oi bức của mùa hè vẫn chưa tiêu tan. Con đường trắng lóa khiến người ta chói mắt, dường như nó sắp bốc hơi sau một ngày bị nắng thiêu đốt. Hai hàng cây xanh bên đường rũ rượi, oể oải. Hoa tươi vẫn thi nhau đua nở, giống như bị tiêm thuốc kích thích khiến chức năng sinh lý vượt quá mức bình thường, cảm giác như bất kỳ lúc nào cũng có thể gục xuống, nhìn mà thấy hãi hùng.
Đây chính là cái nắng oi bức, cái nắng như thiêu như đốt của miền Nam.
Vệ Nam thật ân hận vì đã không mang ô. Mặt đầm đìa mồ hôi mà không mang giấy ăn, đành phải dùng tay lau mồ hôi trên trán. Cô nhìn đồng hồ, bây giờ đã là năm giờ chiều rồi. Nghĩ đến việc Lục Song phải đợi lâu dưới cái nắng nóng như thiêu đốt, Vệ Nam thấy hơi sốt ruột. Cô bắt đầu tính toán, nếu chạy thẳng bến tàu điện ngầm với tốc độ chạy nước rút một trăm mét, nếu mà lên xe thuận lợi thì trong vòng 10 phút có thể đến được ga tàu. Vậy thì anh ta sẽ không phải đợi quá một tiếng. Như vậy là lịch sử lắm rồi.
Vệ Nam cúi xuống nhìn đôi giày cao gót. Cô nghiến răng rồi co cẳng chạy về phía bến tàu điện ngầm.
Vì chạy nhanh, lại đi giày cao nên không có cảm giác hai chân đang tiếp đất. Cảm giác mơ hồ này giống như nữ hiệp đang bay trong tiểu thuyết võ hiệp. Chỉ có điều tốc độ bay của Vệ Nam rất ốc sên.
Vệ Nam nhẩm tính lượng chứa đáng thương của tàu điện ngầm và số lượng những hành khách đang đứng chờ. Tình trạng cung không đủ cầu thường tạo thành tệ nạn xã hội nghiêm trọng. Thời điểm này chính là giờ tan tầm, bến tàu điện ngâm người đông như kiến. Vệ Nam đờ đẫn cùng đám người phía trước chen chúc vào xe giống như “tranh nhau đầu thai làm người” vậy. Cuộc sống đô thị là vậy đấy. Vệ Nam vẫn mắc kẹt trong đám người thi nhau chạy như sói như hổ. Chỉ có điều cô thuộc lại chạy chậm nhất, giống như con ốc sên lao đầu về phía trước.
Sau một hồi tranh đấu quyết liệt, mồ hôi ướt đầm như mưa, cuối cùng Vệ Nam cũng chen được lên tàu điện ngầm. Đúng lúc bị đè đến nỗi không thể thở được, Vệ Nam bỗng thấy trong đầu mình hiện lên thứ gì đó.
Lục Song…. Là ai vậy nhỉ?
Trong đầu Vệ Nam vang lên giọng nói trầm lắng dễ nghe lúc nãy, cảm giác rất xa lạ. Cô bắt đầu thấy nghi ngờ. Anh trai nói anh ta đã ở sống cùng khu với anh em cô một thời gian, sau này mới chuyển nhà ra miền bắc xa xôi. Quả thực Vệ Nam không có ấn tượng gì sâu sắc với hội bạn cùng chơi đùa hồi còn nhỏ, không còn nhớ rõ mặt họ nữa, nhưng chí ít thì vẫn phải nhớ tên chứ. Lục Song…Sao cái tên này lạ vậy nhỉ? Cảm giác như chưa nghe thấy bao giờ.
Đúng rồi, đối diện nhà hàng xóm?
Lục Hựu Hựu?
Thì ra là anh ta.
“Vệ Nam, hôm nay anh học được một chữ mới. Chữ này rất giống em. Anh viết cho em xem nhé”. Sau đó, anh ta viết một chữ “lợn” rất to vào lòng bàn tay của Vệ Nam.
“Vệ Nam, hôm nay anh dạy em một câu mới nhé, ‘cỏ mọc um tùm’, dùng để miêu ta cái đầu của em”. Sau đó anh ta không cẩn thận nghịch lửa làm cháy tóc Vệ Nam. Anh ta nói Vệ Nam ngồi trước vườn hoa nhà mình, đầu tóc bù rù trông rất giống bụi cỏ dại.
“Vệ Nam, em ngủ đến tận 3 giờ chiều rồi đấy. Đúng là đồ chết vì lười”. Sau đó dường như anh ta chuyển nhà.
Vệ Nam bỗng nhớ lại cảnh tượng hãi hùng hồi nhỏ, bị thằng hàng xóm nghịch ngợm giày vò, đàn áp mà không khỏi rùng mình.
Hồi nhỏ một đám trẻ con cùng viết tên mình dưới đất. Vì chữ viết nghuệch ngoạc, đè lẫn lên nhau nên Vệ Nam thường tìm những chữ đơn giản nhất để nhận biết. Cái tên đầu tiên cô nhận ra là “Lục Hựu Hựu”. Chữ Lục (
) cách nhau quá xa nên Vệ Nam cứ ngỡ rằng đó là hai chữ Hựu () Hựu (). Cô còn nghĩ bụng vì sao tên của anh ta lại khó nghe đến vậy.
Nào ngờ, bây giờ Lục Song bỗng nhiên biến thành chính nhân quân tử trong mắt mẹ, chạy từ miền bắc xa xôi đến đây tìm việc làm.
Thì ra đó chính là anh bạn Lục Song, người đã từng làm cháy tóc của Vệ Nam, người đã dùng kéo làm thí nghiệm cắt nát con gấu bông của Vệ Nam, người đã lén nhét con chuột đồ chơi vào cặp của Vệ Nam khiến cô khóc òa lên, bọn trẻ con trong lớp mẫu giáo vì chuyện ấy mà chế nhạo cô suốt một tháng trời.
Con nhà gia giáo? Chính nhân quân tử?
Vệ Nam nhếch mép cười.
Được lắm, được lắm.
Bây giờ trưởng thành cả rồi, hãy xem ta xử lý cái đuôi cáo già của chính nhân quân tử ngươi như thế nào.
Khi đến ga tàu đã gần 6 giờ, Vệ Nam khó khăn di chuyển với tốc độ rùa bò về phía tòa nhà Nguyệt Hoa đông đúc. Khi đến chỗ hẹn, cô xác định vị trí, rướn cổ nhìn xung quanh tìm mục tiêu. Phía trước có đối tượng khả nghi. Xác nhận.
Một thanh niên đứng ở phía xa, mặc chiếc áo phông sạch sẽ, quần jean màu xanh nhạt, không giống như anh trai Vệ Đằng mặc quần chỗ nào cũng có vết mài rách lỗ chỗ. Anh ta ăn mặc rất quy củ, gọn gàng, đôi giày sạch bóng không dính chút bụi, không giống với dáng vẻ tả tơi của người vừa xuống tàu chút nào cả. Một chân anh ta hơi chùn về phía trước, không ngừng day mũi giày xuống đất. Một chân đứng thẳng, lưng dựa vào tường, toàn thân toát lên vẻ nho nhã lịch sự của một trí thức.
Trên cổ anh ta đeo chiếc MP4 thời thượng, vừa nhắm mắt vừa nghe nhạc. Tiếng nhạc rất to, đứng từ xa mà Vệ Nam còn cảm thấy đinh tai nhức óc. Môi anh ta hơi cong, giống như đang cười mà không phải là cười, mang chút gì đó gian tà, điệu bộ ấy khác xa so với trí thức.
Vệ Nam quan sát rất kỹ, phong độ của người trí thức và chút gì đó gian tà hòa trộn thật hoàn hảo trong cùng một con người.
Vệ Nam đang ngắm nghía anh ta thì bỗng nhiên anh ta mở mắt, nhìn cô với ánh mắt hình viên đạn khiến cô giật nảy mình.
“Nhìn đủ chưa?” Anh ta mỉm cười, đứng thẳng người, nhìn thẳng về phía Vệ Nam.
Một giọt mồ hôi trên trán Vệ Nam lăn xuống, cô vội mỉm cười: “Hì hì, xin hỏi anh có phải là Lục Song không ạ?”
Người đó im lặng một lúc rồi bắt đầu nhìn Vệ Nam, vẻ mặt có vẻ thân thiện hơn: “Thì ra là Vệ Nam, trông em khác xa với những gì anh trai em nói. Anh cứ tưởng em là….”
Vệ Nam tò mò hỏi: “Tưởng là gì ạ?”
“Người làm việc trong quán rượu”. Anh ta mỉm cười đầy hàm ý rồi đưa một cái túi cho Vệ Nam và nói: “Phiền em xách hộ anh cái túi này”.
Vệ Nam ngây người ra nhìn. Con người này thật không khách sáo chút nào. Coi mình là người giúp việc nhà anh ta chắc? Tuy trong lòng cảm thấy ức chế nhưng Vệ Nam vẫn cười rất tươi: “Anh đừng khách sáo. Anh là bạn của anh trai em, cũng là bạn của em. Em nên xách đồ mới đúng”.
“Anh không khách khí”. Câu trả lời ngắn gọn, kèm theo: “Tiện thể xách giúp anh cái túi này”.
Vệ Nam không còn gì để nói.
Bình thường chẳng phải con trai xách đồ cho con gái để thể hiện sự tôn trọng sao? Vì sao anh ta lại làm ngược lại? Hơn nữa vẻ mặt rất tự nhiên, không hề cảm thấy đỏ mặt vì xấu hổ. Lục Song ơi Lục Song, mặt anh dày thêm chút nữa là có thể dùng làm áo chống đạn được đấy.
Vệ Nam lườm một cái rồi đỡ lấy cái túi, tươi cười nói: “Không sao, không nặng chút nào”.
Một tay anh ta kéo vali, một tay đút vào túi áo, chậm rãi bước đi. Vệ Nam hai tay hai túi to, lững thững bước theo sau, chẳng khác nào người hầu đi theo cậu chủ.
“Anh Lục Song đi đường có vất vả không?” Vệ Nam cười “nhiệt tình”. Lục Song không hề có dấu hiệu tan chảy, chỉ có Vệ Nam là phải cố nén nhịn đến cùng cực. Mồ hôi trên khắp cơ thể bốc hơi, lan tỏa quanh người khiến cô trông giống như cái bánh bao bốc khói nghi ngút, còn phải cười nhiệt tình với người khác nữa chứ, đúng là cực hình.
Lục Song bình thản nói: “Em là em gái của Vệ Đằng, cũng là em gái của anh, đúng không?”
“….Đúng”
“Vậy thì lần sau đừng nhìn anh bằng ánh mắt nhiệt tình như thế. Lưng anh sắp bị em nhìn đến thủng cả lỗ rồi”.
Quả nhiên, ánh mắt quá đỗi “nhiệt tình” đã khiến anh ta khiếp sợ. Vệ Nam mỉm cười và nói: “Vâng, em chỉ…” Chưa nói hết câu đã bị đối phương ngắt lời, Lục Song quay đầu lại, nhìn Vệ Nam và nói: “Nếu không anh sẽ nghĩ rằng em đang…” Anh ta nhếch mép cười và nghiêng người về phía Vệ Nam: “nghĩ rằng em đang quyến rũ anh”.
Vệ Nam suýt buột miệng nói “Sack”. May mà từ ấy mới đến cổ họng chưa tuôn ra thì đã kịp nuốt vào.
“Chẳng phải em học ngành y sao? Người chết còn nhìn thấy rồi cơ mà, sao phải ngạc nhiên thế?” Dường như Lục Song thấy Vệ Nam rất nực cười, anh ta xoa cằm rồi mỉm cười khoái trí: “Đùa thôi mà, con ngươi sắp rơi xuống đất rồi đấy”.
Vệ Nam cười rất tươi: “Bạn bè từ xa đến, còn gì vui bằng. Nhiệt tình tiếp đón người khác là việc nên làm. Anh đừng hiểu lầm. Em nhìn anh chỉ vì tò mò thôi, không hề có ý gì khác. Lần đầu gặp mặt khó tránh khỏi sai sót, sau này mong anh chỉ bảo thêm”. Vệ Nam không hề đỏ mặt. Cô lê đôi giày cao gót qua mặt Lục Song.
Lục Song đi không nhanh không chậm, thong thả thư thái cứ như đang đi dạo phố vậy. Vấn cái ngữ khí lạnh lùng ấy: “Uh, thế thì tốt. Anh trai và bố mẹ em có ý gán ghép chúng ta. Em nghĩ gì về điều đó?”
Vệ Nam dừng chân, cười hớn hở: “Em chẳng nghĩ gì cả. Vấn đề sâu xa thế này đành phải giao phó cho thượng đế giải quyết thôi ạ”. Không giải quyết được lần sau không thắp nhang cho ông ta nữa.
Lục Song nhíu mày: “Em không nghĩ gì thật à?”. Ngừng một lát, anh ta nghiêm túc nói: “Anh nói thẳng nhé, theo anh thấy thì không có chuyện chúng ta hợp nhau đâu. Em không phải là mẫu con gái anh thích. Vì vậy nên giữ khoảng cách thì tốt hơn. Anh ở nhà em một tuần, sau khi anh tìm được việc rồi thì đường ai nấy đi, không dính dáng gì đến nhau hết. OK?”
Tuy anh ta nói hơi khó nghe nhưng Vệ Nam thấy anh ta là người khá thực tế. Loại người có thể biểu đạt hành vi “qua cầu rút ván” rõ ràng như thế mà mặt lạnh tanh không chút ăn năn quả thực không phải là nhiều.
“Lời anh nói thật đúng với ý của em”. Vệ Nam hất tóc ra sau rồi đi qua mặt Lục Song. Cô quay đầu lại rồi cười và nói: “Anh cũng không phải mẫu người em thích, tùy anh”.
Có một câu nói rất hay: Đối phó với những kẻ tàn ác, cần phải tàn ác hơn hắn. Đối phó với những kẻ bỉ ổi, cần phải bỉ ối hơn hắn. Đối phó với những người phóng khoáng, cần phóng khoáng hơn họ. Đối phó với những người đẹp trai, cần….hủy hoại vẻ đẹp trai của hắn.
Bây giờ không có cách nào hủy hoại vẻ đẹp trai nhưng chí ít cũng có thể đánh vào sự tự tin của anh ta.
Có cần thiết không? Tỏ vẻ đẹp trai thanh lịch đến mức này trên thế giới không chỉ có một mình anh. Đắc ý cái nỗi gì. Da thịt là do trời sinh, là của bố mẹ anh cho anh. Anh có đẹp trai đến đâu thì đó cũng là bản lĩnh của bố mẹ anh. Chỉ có điều bố mẹ anh thực sự có bản lĩnh, sinh được một người con xấu xa như vậy, lại còn nuôi lớn đến bây giờ mà không bị chết trẻ, đúng là công lao to lớn, nên ban tặng giải thưởng “Bố mẹ vất vả nhất”.


các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 11-09-2010, 08:49 PM   #5
Default

chương 2(continue)

Từ xa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phưng phức. Vệ Nam mở cửa vào nhà, trên bàn ăn đã bày sẵn rất nhiều thức ăn.
Vừa nghe thấy tiếng cửa mở, mẹ Vệ Nam liền cười tươi chạy ra đón. Lục Song chào hỏi rất lễ phép: “Cháu chào cô ạ”.
Mẹ vội đỡ va ly cho Lục Song, đôi mắt sáng lên nhìn anh ta chăm chú cứ như nhìn thấy gấu trúc vậy: “Tiểu Song đấy à? Cháu lớn nhanh quá! Mau vào nhà đi, vào nhà đi”. Sau đó mẹ nhiệt tình kéo tay Lục Song vào nhà, coi con gái như không khí vậy, không thèm hỏi một lời.
Vệ Nam cảm thấy “buồn nôn” vì cách gọi “Tiểu Song, Tiểu Song”. Cô nhăn mặt rồi nhún vai, đặt hai cái túi nặng trịch lên bàn.
Xem ra Lục Song nói đúng, bố mẹ có ý tác hợp cho mình và anh ta.
“Không ngờ cô chăm sóc con cái khéo thế”. Trong phòng khách vang lên tiếng Lục Song.
Vệ Nam nổi da gà.
“Cháu chào chú! Cháu nghe bố cháu nói chú đánh mạt chược rất giỏi”.
Vệ Nam lại nổi da gà.
“Cô nấu ăn đấy ạ! Ngửi mùi đã biết là ngon rồi”.
Đúng là đồ giả tạo. Vệ Nam lườm một cái rồi đi về phía bàn ăn đưa chăn cho bố.
“Nam Nam, Lục Song đến đây làm việc, lạ nước lạ cái, ngày mai con đưa anh đi chơi, làm quen với môi trường sống ở đây”. Bố Vệ Nam nghiêm túc nói.
Nếu nổi da gà có thể giảm béo thì hôm nay Vệ Nam có thể trở thành người gầy nhom, da bọc xương trong nháy mắt.
“Vâng ạ”. Vệ Nam cúi đầu trả lời lấy lệ.
“Ông cũng thật là, Tiểu Song vừa về, cần phải nghỉ ngơi vài ngày đã rồi làm gì thì làm”. Mẹ Vệ Nam trách móc.
“Thanh niên trai tráng mới đi một chuyến tàu đã là gì, nghỉ ngơi một lúc là khỏe ngay mà”. Bố nhẹ giọng phản bác.
“Thế sao được. Thôi ngày mai cứ để Nam Nam ở nhà chơi game online cùng Tiểu Song. Thanh niên bây giờ đều thích mấy thứ ấy”.
“Lục Song không giống Vệ Đằng nhà chúng ta. Sao bà cứ thích vơ đũa cả nắm thế….”
Bố mẹ lại bắt đầu đấu khẩu với nhau.
Vệ Nam quá quen với cảnh đó rồi, cô ngồi im ăn cơm. Dường như Lục Song cũng không lấy gì làm kỳ lạ, anh ta cắm đầu ăn cơm. Sau khi hai người ăn no, bố mẹ cũng bàn bạc được kế sách cuối cùng.
“Ngày mai cùng Lục Song đi mua đồ dùng hàng ngày. Ngày kia đi dạo phố, sau đó đi thăm quan mấy nơi gần đây, ngắm biển leo núi gì đó”.
Vệ Nam gật đầu: “Vâng ạ”.
Vệ Nam bỗng thấy cảm giác bất lực len lói vào tâm trí mình.
Đôi khi ý tốt của bố mẹ sẽ mang lại áp lực vô hình cho con cái. Phận làm con không thể cãi lại bố mẹ, đành phải nghiến răng chịu đựng. May mà bây giờ vẫn chưa tốt nghiệp, không bị ép đi xem mặt. Nếu không Vệ Nam sẽ phát điên lên mất.
Vệ Nam đang khó chịu, bỗng nhiên thấy mẹ ngạc nhiên thốt lên: “Tay cháu bị thương rồi”.
Vệ Nam quay đầu nhìn, hai tay Lục Song có vệt đỏ đáng sợ.
“Khi lấy nước trên tàu cháu không cẩn thận nên bị bỏng, không sao đâu ạ”. Lục Song bình thản đáp.
Mẹ quay sang nói với Vệ Nam: “Nam Nam, con cười cái gì? Mau mang hộp thuốc của con đến trị vết thương cho anh. Chẳng phải con học y sao?”
Vệ Nam nhún vai: “Vẫn chưa học ngoại khoa”.
“Mẹ không cần biết con học khoa gì. Mau đi lấy hộp thuốc, nhanh lên”.
Tiếng quát tháo của mẹ khiến Vệ Nam giật nảy mình, cô vội vàng chạy vào phòng lấy hộp thuốc. Khi Vệ Nam quay lại thì thấy mẹ đã dìu Lục Song vào phòng ngủ của anh trai, va ly đặt cạnh giường. Ga trải giường hình hoa của anh cũng được thay mới. Màu trắng tinh khôi thật khiến người ta hoa mắt chóng mặt.
Mọi người tiếp đón Lục Song cứ như tiếp đón khách quý vậy.
Lúc ấy Lục Song đang ngồi cạnh đầu giường. Mẹ đang hỏi chuyện anh ta. Khi Vệ Nam bước vào phòng thì nghe thấy mẹ nói: “Cô và mẹ cháu là đồng nghiệp với nhau lâu vậy rồi mà không biết bây giờ bà ấy thế nào?” Lục Song mỉm cười và nói: “Mẹ cháu nghỉ hưu sớm ạ. Bây giờ suốt ngày ở nhà đánh mạt chược”.
“Mẹ cháu về hưu sớm thế à?”
“Vâng ạ. Mẹ cháu xin chứng nhận giả ở bệnh viện rồi xin phép nghỉ hưu dưỡng bệnh”. Lục Song lạnh lùng nói.
Chứng nhận giả mà nói bình thản như thế. Vệ Nam suýt phì cười.
“Em cháu thế nào rồi?”
“Lục Đan ạ, sức khỏe của nó không tốt, phải nghỉ học một thời gian. Bây giờ đang học năm thứ tư. Sau khi tốt nghiệp sẽ qua đây tìm việc. Đợi bố cháu nghỉ hưu rồi cả nhà cháu sẽ chuyển về đây”.
Vệ Nam bật cười, anh trai tên Lục Song, em gái tên Lục Đan. Số đơn số kép kết hợp thật hoàn hảo.
Mẹ quay lại lườm Vệ Nam: “Còn đứng đấy làm gì, mau lại đây băng bó vết thương cho anh Lục Song đi”.
Vệ Nam “vâng” một tiếng rồi bước về phía Lục Song, tỏ vẻ dịu dàng thân mật: “Vết thương của anh còn đau không?”
Lục Song quay đầu lại, không nói câu nào. Vệ Nam thấy tay anh ta run run.
Mẹ vỗ vai con gái, nhìn con với ánh mắt âu yếm khích lệ, sau đó biết ý nói đi ra ngoài lấy đồ.
Vệ Nam vứt hộp thuốc sang một bên, lạnh lùng nói: “Anh biết tự băng bó chứ?”
“Không biết”. Lục Song hơi nhếch mép, sau đó nhìn Vệ Nam và nói: “Em biết băng bó chứ? Bác sĩ tương lai”.
Vệ Nam mỉm cười: “Dĩ nhiên rồi. Băng bó tay anh chẳng khác nào băng bó xương chó”.
Lục Song không hề tức giận, vẫn cái vẻ mặt không nóng không lạnh: “Vậy thì phải làm phiên em rồi”.
Vệ Nam ngồi cạnh Lục Song, nhìn mu bàn tay đỏ lừ của anh ta và vết bỏng to tướng trên đó, cô thở dài ngao ngán.
Thực ra cô cũng không biết băng bó cho lắm. Bị ép buộc nên mới nói là biết. Học bốn năm ngành y, toàn là những môn cơ bản nhất, vẫn chưa đến giai đoạn thực hành lâm sàng. Vệ Nam đã học qua giải phẫu cơ thể người, nếu bắt cô cầm dao chặt cánh tay rồi phân tích các mạch máu hay dây thần kinh trong đó thì không vấn đề gì. Nhưng băng bó vết thường thì… Tuy chưa học qua nhưng nghĩ chắc cũng không khó. Dù sao thì cũng chỉ cần quấn băng vài vòng rồi buộc chặt là xong thôi mà.
Nói thì dễ nhưng làm thì khó. Vệ Nam cầm tay Lục Song, nhẹ nhàng bôi một lớp thuốc, sau đó cắt băng buộc lại. Buộc mãi mới được mà lại bị tuột. Vệ Nam ngỡ rằng Lục Song sẽ chế nhạo mình nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn thì thấy anh ta đang ngồi ngáp một cách tẻ nhạt.
- Sự sỉ nhục này còn quá đáng hơn cả chế nhạo!
Vệ Nam nghiến răng rồi bắt đầu băng bó lại. Khó khăn lắm mới băng xong, ngẩng đầu lên thì thấy Lục Song nhắm chặt mắt, sắp ngủ gật.
- Hành động này còn quá đáng hơn sự sỉ nhục.
Vệ Nam ra công ra sức thít chặt miếng vải. Lục Song nghiến răng vì đau. Miếng vải bị đứt làm đôi.
- Đây là nỗi nhục của người học ngành y.
“Xin lỗi, chạm vào vết thương rồi, đau không?” Vệ Nam mỉm cười, vẻ mặt không chút ăn năn: “Để em băng bó lại cho anh”.
Lục Song lạnh lùng nói: “Không đau. Em cứ làm đi”.
Vệ Nam thấy mình hơi quá đáng. Vì thế cô nhanh chóng băng bó vết thương cho Lục Song.
“Cảm ơn”. Giọng nói của Lục Song vẫn bình tĩnh như thế. “Phiền em mang giúp anh cái túi nilon màu trắng vào đây”.
Nể tình Lục Song là bệnh nhân, Vệ Nam không thèm để ý đến lời nhờ vả như kiểu ra lệnh của anh. Cô mang cái túi vào phòng, đặt trước mặt Lục Song. Khi cô mở ra thì thấy một hộp kẹp tóc.
“Anh em bảo anh mang nó cho em”.
Vệ Nam có sở thích sưu tầm kẹp tóc. Vì vậy khi nhận được món quà như thế này, hai mắt cô sáng lên như đèn pha ô tô.
Cô vừa định nói cảm ơn thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
“Buồn quá….Đây không phải là kết quả anh mong muốn….”
Vệ Nam móc điện thoại trong túi, màn hình đen sì, không có cuộc gọi đến. Cô ngẩng đầu lên thì thấy Lục Song cũng móc điện thoại trong túi, nhấn nút nghe, vẻ mặt không chút biểu cảm: “Mẹ ạ”.
Vệ Nam thấy hơi ngạc nhiên. Chuông điện thoại của anh ta giống hệt của mình. Chỉ có điều anh ta cài đặt cho cuộc gọi đến của mẹ. Thật khác người. Nếu mẹ anh ta ở đây, nghe thấy bài hát “Buồn quá” mà còn trai cài đặt riêng cho cuộc gọi đến của mình thì vẻ mặt chắc sẽ thú vị lắm.
Trong phút chốc, Vệ Nam đã hiểu vì sao anh ta lại cài đặt nhạc chuông như vậy.
Cuộc điện thoại kéo dài 10 phút nhưng dường như giọng phụ nữ rất nhỏ ở đầu dây bên kia liên tục nói không ngừng, giống như súng liên thanh pằng pằng nã đạn vào tai Lục Song.
Tuy nhiên, Lục Song tỏ vẻ rất ung dung.
Từ đầu đến cuối, chỉ nghe thấy Lục Song nói đúng 10 chữ: “Mẹ, con đến rồi, vâng, vâng, vâng, vâng, bye bye”.
Sau khi kết thúc cuộc điện thoại, Vệ Nam nhìn Lục Song bằng ánh mắt đầy cảm thông. Lục Song bình thản nhét điện thoại vào túi như không có chuyện gì. Anh ngẩng đầu lên và nói: “Anh có thể đi tắm được không?”
Vệ Nam gật đầu: “Vâng. Để em đưa anh đến phòng tắm”.
Lục Song tắm nửa tiếng mới xong. Vệ Nam có vẻ khó chịu.
Dẫu biết rằng anh ta mới xuống tàu, cần phải tắm rửa sạch sẽ, thư giãn cho bớt mệt mỏi nhưng cũng không nhất thiết phải tắm lâu như thế. Định lột hết da chắc?
Vệ Nam đang định gõ cửa hỏi xem có phải Lục Song bị chết đuối không thì bỗng nhiên anh ta bước từ phòng tắm ra.
Lục Song mới tắm xong, mái tóc ươn ướn xà xuống tai, nước dính trên nước da bánh mật trông rất sexy.
Chỉ có điều anh ta thật bạo dạn. Ở nhà người khác mà không biết giữ ý. Chỉ mặc quần đùi, cởi trần, đứng trước mặt Vệ Nam và hỏi: “Có máy sấy không? Anh muốn sấy tóc”.
“Để em tìm cho”. Vệ Nam quay người đi tìm máy sấy. Anh ta cảm ơn rồi cầm máy sấy đi thẳng vào phòng ngủ.
Vệ Nam hít một hơi thật sâu. Nếu không phải anh ta đã cảnh báo trước, nói cô không phải là mẫu con gái anh ta thích thì có lẽ Vệ Nam đã hiểu lầm rằng anh ta quyến rũ mình. Cởi trần chạy lung tung, tư tưởng của anh ta cũng thật thoáng.
Thời tiết nóng như thiêu như đốt tắm nước lạnh thật là sảng khoái. Tắm xong, Vệ Nam mặc bộ quần áo ngủ, đang định về phòng ngủ đọc tiểu thuyết thì bị mẹ chắn ở cửa.
“Nam Nam, con mang đĩa hoa quả này vào phòng cho Lục Song”. Mẹ còn nháy mắt rồi mỉm cười rất tươi chỉ tay về phía phòng ngủ.
Vệ Nam rất muốn từ chối nhưng nhìn thấy “tình mẹ bao la” qua “ánh mắt mong chờ” của mẹ….
“Vâng, con đi. Mẹ ngủ sớm đi ạ”.
Vệ Nam gõ cửa phòng. Nghe thấy tiếng “mời vào”, cô liền mở cửa bê đĩa hoa quả vào phòng.

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 11-09-2010, 09:02 PM   #6
Default

do chương 2 hơi dài nên mình post thành 3 bài nha

Lục Song đang bật chiếc máy tính để bàn của anh trai, không thèm quay đầu lại nhìn. Vệ Nam đi thẳng đến bàn, đặt đĩa hoa quả xuống. Khi ngẩng đầu lên, cô vô tình nhìn thấy một trang web.
Ồ!
Thì ra là trang “Thiên đường văn học” quen thuộc.
Vệ Nam đọc tiểu thuyết trên mạng đã bảy, tám năm nay rồi, còn là độc giả VIP của “Thiên đường văn học”. Hồi học đại học, Vệ Nam rất mê đọc tiểu thuyết, thích nhất là tiểu thuyết trinh thám. Quá trình những vụ án giết người hàng loạt được các thảm tử đẹp trai, tài ba từ từ suy luận, nghiên cứu, tìm ra hung thủ thực sự quả thực rất giật gân và lôi cuốn. Vệ Nam thích đọc truyện ở trang “Thiên đường văn học”, thích nhất là tác giả Chu Phóng. Tương truyền người này là tài tử khoa văn trường đại học T, là đàn anh trên Vệ Nam mấy khóa. Vì vậy Vệ Nam có cảm giác rất thân thiết với anh ta.
Chu Phóng đăng rất nhiều truyện dài kỳ. Theo lời của các bạn trên mạng có nghĩa là đào rất nhiều hố. Rất nhiều người vì chờ đợi xem tiểu thuyết dài kỳ của anh ta mà nhảy xuống hố. Người này viết truyện rất tùy tiện. Có lúc hứng chí đăng hàng chục nghìn chữ, có lúc biến mất vô cớ rất lâu mà không biết đang làm gì. Độc giả vừa yêu vừa hận anh ta. Trong phần bình luận dưới bài viết, độc giả không ngừng kêu than.
“Tác giả mau đăng bài mới đi. Nếu anh không đăng em sẽ nhảy lầu tự tử”.
“Rốt cuộc hung thủ là ai? Cứ thế này chắc em lên cơn đau tim mất”.
“Anh còn sống không đấy? Nếu sống thì lên tiếng đi. Anh lên tiếng thì em không chết. Anh không lên tiếng thì em chết”.
“Anh đừng có mà bất lương như vậy. Phải có trách nhiệm với độc giả chứ…..”
Nhìn những lời nhắn đầy oán giận của những oan hồn dưới hố sâu, Vệ Nam chỉ biết thở dài ngao ngán.
Chờ đợi đọc tiểu thuyết đăng nhiều kỳ trên mạng là chuyện vô cùng đau khổ. Ngoài việc ngày nào cũng chờ đợi đăng kỳ mới, không biết chừng tác giả đột nhiên ném câu “Tôi đau bụng không muốn viết nữa. Tạm biệt mọi người”. Nói xong không thấy bóng dáng đâu. Đó là những tác giả vẫn còn chút lương tâm. Còn loại tác giả bất lương như Chu Phóng bỗng nhiên biến mất rất lâu, không nói là không viết nữa, cũng chẳng thèm nói là khi nào viết tiếp. Tiểu thuyết trinh thám đặc sắc với tiêu đề Vụ án hoa tường vi
Để độc giả chờ đợi trong tình trạng dở sống dở chết suốt một tháng mà vẫn không thấy gì.
Mấy hôm trước, Vệ Nam rất muốn đọc truyện nhưng tìm mãi mà chẳng có chuyện nào hay hay cả. Cô liền kích và tiểu thuyết Xác chết biến mất trong bảng xếp hạng tiểu thuyết trinh thám. Tác giả là: Tôi là virut, đừng kích chuột vào tôi.
Vừa đọc chương đầu, Vệ Nam bỗng thấy rùng mình, lông tơ dựng ngược, mồ hôi lạnh chảy khắp người. Tên nhân vật chính nghe rất quen. Quen đến nỗi Vệ Nam muốn đào mộ tổ của tác giả.
Đây chính là tác giả mà Vệ Nam oán hận nhất. Nỗi oán hận còn sâu đậm hơn cả Chu Phóng.
Hồi học lớp 12, dù bận học bù đầu nhưng Vệ Nam vẫn tìm mọi cách tránh ánh mắt soi mói của bố mẹ, giành ra vài phút lén đọc tiểu thuyết. Đó là một bộ tiểu thuyết dài kỳ được đăng trên mạng. Ngày ngày Vệ Nam thắp hương khấn phật mong tác giả đăng kỳ mới. Bộ tiểu thuyết ấy có nhan đề là Thời khắc tươi đẹp nhất, là câu chuyện về lý tưởng của tuổi thanh xuân. Hai nhân vật chính trong truyện quen nhau từ nhỏ. Mối tình thanh mai trúc mã sâu đậm thật khiến người khác ngưỡng mộ. Về sau, cô gái thi vào trường y. Chàng trai học công nghệ thông tin ở trường đại học khác. Chàng trai có một cô em gái sinh đôi.
Cuộc sống sinh viên dưới ngòi bút của tác giả khiến Vệ Nam tràn đầy hy vọng về tương lai. Đọc đến chỗ hấp dẫn, Vệ Nam lại in ra rồi nửa đêm nằm đắp chăn đọc lại. Sợ bố mẹ mắng là không chú tâm học hành, cô cho tập truyện vào túi hồ sơ rồi ghi chú “Tài liệu ôn thi đại học”. Phía dưới bổ sung thêm “Nhà xuất bản giáo dục” ^^.
Giai đoạn nước rút, Vệ Nam đành phải từ bỏ thói quen đọc tiểu thuyết, chuyên tâm ôn thi. Thi vào trường đại học Y giống như nữ nhân vật chính trong câu chuyện. Mong ước được trở thành bác sỹ cũng dần nảy mầm và cuối cùng đơm hoa kết trái.
Nhưng vào đúng cái ngày Vệ Nam nhận được giấy báo trúng tuyển đại học T, co cẳng chạy về nhà xem đoạn kết thì nhìn thấy lời nhắn của tác giả đó – “Xin lỗi, tôi chuẩn bị thi cao học, không viết nữa. Mong các bạn đừng tưởng nhớ”.
Lúc ấy, trên mạng vừa đăng đến đoạn quan trọng, hai nhân vật chính chia tay sau khi tốt nghiệp. Vệ Nam oán hận, nhìn gườm gườm vào dòng tin nhắn suốt một phút, sau đó vừa hét to “Tôi hận anh” vừa tức giận dùng nắm đấm đập xuống bàn đánh uỳnh một cái khiến anh trai ở phòng bên cũng phải hãi hùng thốt lên: “Em lại lên cơn động kinh đấy à?”
Đó là bộ tiểu thuyết đăng nhiều kỳ đầu tiên mà Vệ Nam tìm đọc. Vì vậy ấn tượng rất sâu sắc.
Vô tình kích chuột vào tiểu thuyết Xác chết biến mất, phát hiện tên nam nữ nhân vật chính giống hệt tên nhân vật trong tiểu thuyết “Thời khắc tươi đẹp nhất” năm ấy. Chương một tác giả nói: “Lười nghĩ tên nên dùng tên nhân vật trong tác phẩm trước. Anh hùng không hỏi thân thế. Mong các bạn đừng dò hỏi quá khứ. Cảm ơn. 3Q3Q”.
Có lẽ đã ba năm trôi qua, xuất hiện nhiều tác giả mới, độc giả mới nên rất nhiều người đã quên tiểu thuyết đăng nhiều kỳ bỏ dở giữa chừng ấy mà vẫn vui vẻ háo hức đón chờ bộ tiểu thuyết mới. Vệ Nam cười đểu rồi để lại dòng chữ: “Các chiến hữu thân mến, vị tác giả này mắc bệnh động kinh thứ phát, không biết chừng một ngày nào đó sẽ bỏ chạy. Các bạn hãy chờ bị chôn sống đi”.
Thực tế chứng minh vận may của Vệ Nam chẳng ra làm sao cả.
Trước đây thắp hương niệm phật cầu mong tác giả đăng kỳ mới thì tác giả bỗng nhiên biến mất.
Bây giờ hy vọng tác giả biến mất thì ngày nào anh ta cũng đăng kỳ mới.
Dĩ nhiên hương mà Vệ Nam thắp là hương muỗi.
Vệ Nam không ngờ rằng mình thắp hương muỗi không mời muỗi đến mà mời tác giả đại nhân vào nhà mình.
Lúc ấy, Lục Song kích vào tiểu thuyết Xác chết biến mất. Trong phần bình luận, Vệ Nam nhanh chóng liếc thấy hàng chữ chính tay mình viết, “Các chiến hữu thân mến, vị tác giả này mắc bệnh động kinh thứ phát, không biết chừng một ngày nào đó sẽ bỏ chạy. Các bạn hãy chờ bị chôn sống đi”.
Nếu chỉ như vậy thôi thì không nói làm gì. Quan trọng là phía sau lời nhắn ấy còn chú thích là: Lời nhắn của tác giả.
Vệ Nam toát mồ hôi lạnh. Mồ hôi giống như dòng thác thấm đẫm toàn thân.
Lục Song nhếch mép, ấn vào chỗ: Lời nhắn của tác giả rồi đánh một hàng chữ.
“Chắc bạn là độc giả cũ của tôi. Bạn yên tâm. Bây giờ danh dự của tôi rất tốt. Tôi sẽ có trách nhiệm với bạn”.
Vệ Nam run tay, một quả táo lăn cạnh tay Lục Song.
Lúc ấy Lục Song mới quay đầu lại. Anh mỉm cười và hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Mẹ em bảo anh ăn táo”. Vệ Nam cười rồi nhặt quả táo lăn trên bàn phím đưa cho anh ta.
“Cảm ơn”.
Lục Song để táo vào đĩa rối tiếp tục xem lời nhắn, sau đó cop một file trong USB, tải bài viết mới lên mạng.
Nét mặt Vệ Nam biến dạng.
“Sao vậy?” Bỗng nhiên Lục Song quay đầu lại và hỏi.
Nụ cười của Vệ Nam cũng có chút biến dạng: “Không ngờ, anh chính là tác giả, bái phục, bái phục”. Là tác giả tôi muốn đào mộ tổ, đứng đầu trong danh sách những người tôi oán hận nhất, là người tôi muốn giết chết nhất.
Lục Song nhún vai: “Hồi học đại học, thấy tẻ nhạt nên viết chơi”.
Hồi học lớp 12, Vệ Nam ngày đêm mong nhớ theo dõi tiểu thuyết Thời khắc tươi đẹp nhất. Lúc tác giả biến mất không viết nữa suýt khóc vì tức. Cũng chính vì thích trường đại học Y dưới ngòi bút của tác giả nên mới đăng ký thi ngành Y. Sau khi vào trường mới thấy đó không phải là thiên đường như anh ta đã miêu tả mà là địa ngục, địa ngục.
Vậy mà anh ta còn nói….Thấy tẻ nhạt nên viết chơi.
Được lắm. Rất được.
“Em nghe anh em nói anh là dân tự nhiên học công nghệ thông tin, vậy mà viết văn hay thế”. Vệ Nam khen anh ta nhưng nét mặt không chút biểu cảm.
Cô hít thở sâu mấy lần mới không bị kích động đến nỗi xé tan con người đang đứng trước mặt mình thành nhiều mảnh. Không ngờ có ngày được gặp lại tác giả mình đã từng yêu mến một thời, giờ đây trở thành người mình căm hận nhất. Cảm giác ấy thật kỳ lạ, khó mà diễn tả thành lời.
Lục Song mỉm cười: “Dân tự nhiên cũng phải học ngữ văn. Biết chữ là có thể viết được tiểu thuyết chứ sao. Lạ lắm à?”
“Anh nói cũng đúng, chỉ có điều viết tiểu thuyết trinh thám không phải là dễ, cần có tính logic”. Vệ Nam tiếp tục nói lòng vòng.
Lục Song vừa sửa bản word vừa nói: “Đọc qua tiểu thuyết trinh thám của Chu Phóng thấy chẳng ra làm sao cả”.
Vệ Nam nén cơn giận. Dám mắng tác giả mình yêu thích trước mặt mình, lại còn hung hăng đến mức này sao? Vệ Nam lạnh lùng nói: “Chu Phóng được giải văn học thanh niên đấy”.
Lục Song cười mỉa: “Không phải giải Nobel văn học. Đắc ý cái nỗi gì chứ?”
Vệ Nam không nói gì, một lúc sau mới hỏi: “Anh có thù oán với anh ta à?”
Lục Song sờ cằm rồi nói: “Không có thù oán gì. Anh chỉ thấy anh ta hung hăng, nhìn ngứa mắt thôi”.
Có một người da mặt dày có thể dùng làm áo chống đạn, người ấy chính là Lục Song.
Bản thân mình hung hăng đến mức này rồi mà còn nói người khác hung hăng, ngứa mắt? Xin người, anh không chỉ hơi hung hăng mà hung hăng đến cùng cực. Không thể dùng từ “ngứa mắt” để miêu ta mà phải dùng từ “cái gai trong mắt”.
Vệ Nam cười tươi: “Anh nói đúng, những người hung hăng….rất đáng bị ăn đòn, đúng không?”
Lục Song ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Đúng”.
Vệ Nam không còn gì để nói. Cô cầm một quả táo, vừa cắn vừa đi ra cửa. Đến cửa, Vệ Nam bỗng quay đầu lại cười và nói: “Nếu đã viết truyện trên mạng thì đừng có kiểu viết được một nửa rồi bỏ chạy. Những người đào hố rồi bỏ chạy sẽ có ngày bị ngã xuống hố”.
Lục Song dụi mắt rồi mỉm cười: “Em thật khéo đùa. Sao anh có thể làm chuyện thất đức như thế được”.
đúng vào hồi gay cấn thì đột nhiên không viết nữa. Vệ Nam còn nhớ câu cuối cùng là – “Vì vậy, hung thủ có biệt danh tường vi là….” Vệ Nam nghiến răng, đóng sập cửa

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 11-09-2010, 09:09 PM   #7
Default

Chương 3. Buổi họp mặt cuối cùng
Lúc Kỳ Quyên gọi điện thoại, Vệ Nam đang nằm trên giường.
Nói theo cách của Vệ Nam có nghĩa là “Tôi đang nằm ưỡn xác trên tấm phản giường”.
Đó là thời điểm ngủ ngon giấc nhất vào buổi sáng, Vệ Nam ngáp một cái rồi uể oái với tay lên chiếc tủ cạnh đầu giường lấy điện thoại, trả lời với giọng điệu như sắp hết hơi: “Alô…”
“Mày ốm nặng sắp đi à?” Kỳ Quyên nói.
Vệ Nam bỗng lấy lại tinh thần, lườm một cái rồi nói: “Xin chị, mới sáng sớm ra đã độc mồm độc miệng. Tìm tao có việc gì?”
“Tao cho mày nửa tiếng chuẩn bị. Tao lái cái xe tồi tàn của mẹ tao đi đón mày”.
“Làm gì?”
“Còn làm gì nữa, tao và Tiêu Tinh mời mày ăn cơm”.
Kỳ Quyên và Tiêu Tinh là chị em tốt của Vệ Nam, học cùng trường từ cấp hai đến đại học. Cả ba đều thích đọc tiểu thuyết trên mạng, có thời gian rảnh rỗi cùng trò chuyện với nhau về những điều tâm đắc, cùng nhau hợp sức chơi game online. Tình cảm thân thiết hơn chị em ruột. Hai người họ đã mời ăn cơm, Vệ Nam cũng phải nể mặt. Cô nghiến răng chui ra khỏi chăn.
Vệ Nam bước lững thững vào nhà vệ sinh đánh răng. Vừa bước vào cửa đã thấy Lục Song đang sửa sang đầu tóc. Nhìn thấy Vệ Nam, anh ta cười và nói: “Chào buổi sáng”.
“Vâng…Chào buổi sáng”.
Anh ta dậy sớm thật. Đúng là người sinh hoạt điều độ.
Vệ Nam bước vào phòng, đứng cạnh anh ta. Nhìn hình ảnh Lục Song cởi trần và mình mặc quần áo ngủ trong gương, Vệ Nam bỗng cảm thấy cảnh tượng đó thật kỳ quặc. Đột nhiên có cảm giác giống như cặp vợ chồng trẻ buổi sáng thức dậy cùng vào phòng vệ sinh đánh răng. Bị ý nghĩ mơ hồ ấy hù dọa, Vệ Nam bỗng thấy người mình đông cứng lại, rùng cả mình.
Lục Song lạnh lùng nói: “Rùng mình cái gì? Lên cơn động kinh à?”
“…..” Câu nói ấy khiến Vệ Nam “xúc động nghẹn ngào” không nói lên lời. Im lặng một lúc lâu, cô ngẩng đầu lên rồi mỉm cười: “Anh biết thế nào là động kinh không?”
Lục Song nhún vai: “Không phải giống em à?”
Vệ Nam đặt ngón tay cái lên cằm, làm ra vẻ đang suy nghĩ rồi nghiêm túc nói: “Động kinh do nhiều nguyên nhân gây nên, phát tác nhiều lần, trong thời gian dài khiến chức năng não mất cân bằng”.
Lục Song ngơ ngác một lúc rồi nhẹ nhàng nói: “Anh thấy anh trai em nói thế, cứ tưởng động kinh là một bộ phận nào đó trên cơ thể run run, giống như em lúc nãy ý”. Tuy anh ta tỏ vẻ tử tế nhưng Vệ Nam biết rằng anh ta đang cố nhịn cười, nhịn đến nỗi mặt sắp biến dạng, lông mày rung rung. Vệ Nam lườm anh ta một cái, không nói câu gì, chỉ cúi đầu đánh răng.
Lục Song sửa sang đầu tóc rồi xịt thứ gì đó như nước hoa vào người.
Vệ Nam che mũi: “Xịt nhiều nước hoa như thế cũng không át được mùi hôi trên người anh đâu…” Vì đang đánh răng nên cảm giác nói không rõ.
Lục Song quay đầu lại: “Em nói gì?”
Vệ Nam uống một hớp nước, súc sạch kem đánh răng rồi cười rất tươi: “Em hỏi là hôm nay anh có làm gì không?”
“Không”.
“Có hai người chị em mời em ăn cơm. Anh có muốn đi cùng không?”
Nếu nói là “chị em mời ăn cơm” thì người bình thường chắc chắn sẽ từ chối. Vệ Nam hỏi vậy chỉ là tỏ vẻ khách sáo, lịch sử, sau đó một mình đi chơi, bỏ mặc anh ta ở nhà. Nào ngờ Lục Song mỉm cười và nói: “Ok thôi, đi thì đi”.
Vệ Nam rất muốn tát cho mình một cái. Đúng là đồ lắm mồm, hỏi cái gì mà hỏi.
Ra đến cửa Vệ Nam mới biết trời mưa. Mưa phùn rửa trôi cái nắng nóng oi bức, hương hoa thơm ngát khiến tâm trạng con người thoải mái hẳn lên. Mùi thơm nhè nhẹ tỏa ra từ người bên cạnh khiến Vệ Nam có cảm giác hơi khó chịu.
“Đàn ông con trai mà cũng xịt nước hoa”. Vệ Nam lạnh lùng nói.
Lục Song nhếch mép rồi nói: “Nước hoa chống muỗi. Mũi của em có vấn đề à?”
Vệ Nam quay sang nhìn thì thấy mấy con muỗi vây quanh anh ta từ xa nhưng không dám lại gần. Trong mắt lũ muỗi, Lục Song đã biến thành một vị thần “có thể nhìn từ xa nhưng không được mạo muội đến gần”.
Vệ Nam nghẹn cả cổ họng, không nói được câu nào.
sắp tới khúc hay rùi đóa!!!!!!!!! tiếp theo sẽ là cảnh anh Lục Song gặp tình địch nha

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 11-09-2010, 09:11 PM   #8
Default

chương 3(continue)
Chuông điện thoại reo, Vệ Nam nghe điện thoại, tín hiệu mạng không tốt, tiếng nói rất to: “Alô, Kỳ Quyên à? Chị ơi chị nhanh lên cho em nhờ, em đợi chị cứng cả chân rồi ạ. Chị không lạc đường chứ? Hả? Đến ngay hả?”
Vừa nói dứt lời, một chiếc xe phanh kít trước mặt họ. Lái xe cúp điện thoại, mỉm cười vẫy tay về phía Vệ Nam.
- Đúng là thần tốc, bảo đến ngay là đến ngay.
Lục Song không chút khách khí, anh mở cửa sau rồi chui vào xe. Vệ Nam đành phải ngồi cùng hàng ghế sau với anh ta.
Kỳ Quyên nổ máy, cười toe toét hỏi: “Được đấy, mang cả người nhà đi theo cơ à? Mày tự giác thế là tốt”.
Vệ Nam vội giải thích: “Anh ấy là bạn của anh trai tao”.
Kỳ Quyên nghi ngờ: “Bạn của anh trai?” Ánh mắt cô như muốn hỏi: Vậy mày đưa anh ta đi cùng làm gì?
Vệ Nam chỉ biết mỉm cười gượng gạo.
Lục Song quay đầu nhìn khung cảnh bên ngoài, bỗng nhiên anh nói: “Đến nơi thì thả anh xuống. Anh muốn đi dạo phố một mình”.
“Anh không sợ lạc đường à?” Vệ Nam hỏi.
“Anh có mồm mà. Đường ở mồm mà ra”.
Vệ Nam không thèm quan tâm đến anh ta nữa.
Ban đầu trong xe bật nhạc bốc inh tai nhức óc, nhưng khi Vệ Nam lên xe, Kỳ Quyên liền tắt nhạc ngay. Trong xe rất yên tĩnh, nói đúng hơn có chút ngột ngạt.
Một lúc sau, Kỳ Quyên nói: “Nam Nam, thực ra hôm nay là họp lớp cấp ba. Không phải là tao và Tiêu Tinh mời mày ăn cơm đâu”.
Vệ Nam bỗng nhớ lại dường như hôm qua trong lúc nói chuyện điện thoại Tiêu Tinh có nhắc đến chuyện họp lớp cấp ba. Cô ngơ ngác một lúc rồi nói: “Sao mày không nói trước?”
“Nói trước thì mày có đi không?” Kỳ Quyên hỏi vặn lại, sau đó quay vô lăng, tăng tốc độ. Xe tiếp xúc với mặt đất, phát ra âm thanh inh tai.
Vệ Nam ngừng một lát rồi nói: “Tiêu Tinh cũng đi à?”
“Đi chứ. Nó đến đấy từ lâu rồi”. Kỳ Quyên có vẻ bực tức, gạt tóc trên trán rồi nói: “Buổi họp lớp hôm nay tao cũng không muốn đi. Là lớp trưởng Tô Dương đứng ra tổ chức. Cậu ta nói đây là buổi họp lớp cuối cùng. Mọi người bắt buộc phải có mặt. Chúng mình học năm thứ tư rồi. Rất nhiều người đã chuẩn bị đến nơi khác tìm việc. Nếu không tụ tập thì chắc sau này sẽ không có cơ hội gặp mặt nhau đâu”.
Nhắc đến chuyện này cả hai người đều cảm thấy buồn.
Hồi học cấp ba, không khí trong lớp rất ôn hòa. Vì đó là lớp “chất lượng cao” do nhà trường tổ chức thi tuyển chọn lựa. Bề ngoài là lớp trọng điểm bồi dưỡng nhân tài, thực chất lớp này gọi là “lớp biến thái”. Nhân tài không nhiều, quỷ sứ không ít. Người bình thường không nhiều, người xấu xa không ít.
“Lần này họp lớp toàn những đứa trong thành phố, khoảng mười đứa”. Kỳ Quyên nói tiếp.
Mấy lần họp lớp trước Vệ Nam đều không tham gia. Vì vậy lần này Kỳ Quyên mới tìm cách lừa đi.
“Hứa Chi Hằng cũng có mặt”. Bỗng nhiên Kỳ Quyên nhắc đến Hứa Chi Hằng.
“Uh”. Vệ Nam bình tĩnh gật đầu.
Kỳ Quyên liếc nhìn Lục Song ở ghế sau, thấy anh ta nhắm mắt không có phản ứng gì nên nhẹ hỏi: “Nghe nói chúng mày chia tay rồi?”
Vệ Nam bỗng ngước lên nhìn Kỳ Quyên, chỉ thấy cô ấy nháy mắt, đành phải ứng phó: “Uh, chia tay rồi”.
Kỳ Quyên cười toe toét, hai mắt sáng lên, nhìn vào cột đèn đỏ trước mặt.
“Lý do?”
“Không hợp nhau”.
“Nó nói không hợp nhau mà nghe được à, mày để cho loại rác rưởi….”
Vệ Nam cười ngắt lời: “Là tao nói”.
“Mày?”
Vệ Nam nhún vai: “Đúng vậy. Là tao đá cậu ta chứ không phải cậu ta đá tao”.
Nói xong Vệ Nam nhìn Kỳ Quyên cười toe toét, sau đó rướn người lên trước véo má Kỳ Quyên, nói bằng giọng điệu thân mật đến sởn gai ốc: “Tiểu Quyên, đèn xanh rồi kìa, lái xe đi”.
Xe dừng trước cửa quán Karaoke nổi tiếng nhất vùng.
Lục Song đi một mình, Vệ Nam và Kỳ Quyên bước vào cửa. Trong phòng không bật đèn tuýp, hơi tối, trên trần nhà là đèn chùm nhiều màu sắc. Các màu sắc liên tục nhấp nháy, tạo ra cảnh tượng như trong mộng ảo. Lúc thì chăm hoa đua nở, lúc thì muôn loài chim hót líu lo, lúc lại tiếng sóng biển dạt dào. Chiếc cầu thang xoắn ốc có rải thảm. Vì ánh sáng lú mờ lúc ảo nhìn không rõ nên cảm giác tấm thảm rất dày. Trên tay cầm cũng treo rất nhiều đèn, nhấp nháy không ngừng.
Thật khiến người ta hoa mắt chóng mặt.
Sau khi lên tầng ba, cuối cùng cũng có ánh đèn như bình thường, dưới ánh đèn lộng lẫy là quầy tiếp tân.
Kỳ Quyên đến hỏi nhân viên lễ tân, sau đó dẫn Vệ Nam lên phòng 303. Trong phòng bắt đầu có người không chịu được cô đơn nên bắt đầu hát. Lớp trưởng Tô Dương lên giọng hát bài Cao nguyên Thanh Tạng, giọng hát khàn khàn cố lên cao qua micro vang xa khiến da đầu người tê dại.
“Đó chính là cao nguyên Thanh Tạng a….” Lên đến đoạn cao nhất, bỗng nhiên dừng lại. Âm “a” vẫn còn vang vọng trong phòng, nghe rất buồn cười. Tô Dương cười rồi đặt micro xuống, chạy đến trước mặt hai cô gái: “Cuối cùng thì hai bạn cũng đến rồi. Làm chúng tớ đợi dài cả cổ. Nhìn này, sắp biến thành cổ thiên nga rồi”.
Kỳ Quyên gật đầu, ngồi xuống cạnh Tiêu Tinh. Vệ Nam cũng theo sau.
Tô Dương bật đèn, căn phòng sáng sủa hẳn lên. Lúc ấy Vệ Nam mới nhìn rõ mọi thứ trong phòng.
Đúng là bi thảm, bi thảm.
Hứa Chi Hằng đang ngồi đối diện với Vệ Nam, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt vô cảm nghe cô gái ngồi cạnh nói chuyện.
Cô gái ấy là Tô Mẫn Mẫn.
Bên cạnh Tô Mẫn Mẫn là một đôi nam nữ, yêu nhau từ hồi học cấp ba, đến lúc tốt nghiệp thì chia tay, hận nhau, chuyển bạn thành thù.
Không khí rất không tự nhiên, chẳng trách Tô Dương hát đáng sợ như vậy mà không ai quan tâm.
Gian phòng tràn ngập trong sự oán hận, thật đáng sợ.
Vừa nhìn thấy Vệ Nam, Tô Mẫn Mẫn mỉm cười lại gần: “Nam Nam, nhớ cậu quá…” Nói xong liền ôm Vệ Nam.
Vệ Nam mỉm cười vỗ vai cô ta và nói: “Mẫn Mẫn à, mình cũng nhớ cậu”.
Năm học lớp 12, để tránh tình trạng yêu sớm, cô giáo đổi lại chỗ ngồi, con trai ngồi cạnh con trai, con gái ngồi cạnh con gái. Vệ Nam và Tô Mẫn Mẫn ngồi cùng nhau.
Tô Mẫn Mẫn rất xinh, lại có duyên, nhanh nhẹn, hoạt bát. Ban đầu ngồi cạnh cô ấy, Vệ nam thấy chút áp lực, lúc nào cũng nghĩ rằng mình là chiếc lá nhỏ tô điểm cho bông hoa hồng xinh đẹp Tôn Mẫn Mẫn. Về sau mới thấy cô ấy không hề kiêu căng, đối xử với mọi người thân mật, cởi mở. Trong học tập thì thành tích anh văn xuất sắc, toán học kém. Vệ Nam thì hoàn toàn ngược lại, hai người thường xuyên giúp đỡ, học hỏi lẫn nhau, cùng nhau thảo luận các đề tài. Tình bạn khá thân thiết gắn bó.
Chỉ có điều….
Ngụy quân tử giả danh làm người tốt giống ý như thật.

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 11-09-2010, 09:12 PM   #9
Default

lại là chương 3 nè

Nét mặt Kỳ Quyên không bình thường chút nào, Tô Mẫn Mẫn mỉm cười định ôm Kỳ Quyên, kết quả là cô ấy đột nhiên quay sang ôm chầm lấy Tiêu Tinh: “Tinh Nhi, chị nhớ em đến phát điên”.
Tiêu Tinh phản ứng chậm, mặt đần thối nhìn Vệ Nam.
Vệ Nam ấn chặt bụng, cố nhịn cười, nháy mắt về phía Tiêu Tinh. Lúc ấy Tiêu Tinh mới ngộ ra, liền vòng tay ôm chặt Kỳ Quyên và nói: “Ừ, ừ, hôm qua chúng ta vừa mới gặp nhau, Tiểu Quyên yêu quý, một ngày không gặp mà như ba năm. Sự nhiệt tình của em sắp làm tim chị cháy bỏng rồi….”
Mọi người trong phòng đều phì cười vì hành động khoa trương của hai người.
Tô Mẫn Mẫn ngồi đờ người ra nhưng không hề bận tâm. Cô buông tay xuống rất tự nhiên, miệng vẫn cười tươi: “Ba người vẫn gắn bó không rời như trước đây. Sau này lấy nhau chắc là chồng sẽ ghen đấy”.
Kỳ Quyên cười đểu: “Chị em là chị em, nhất định không vì đàn ông mà chia cắt. Dù lấy chồng thì tình cảm chị em của chúng tôi cũng không bao giờ thay đổi, đúng không?”
Tô Mẫn Mẫn vẫn mỉm cười: “Đúng vậy, đúng vậy”.
“Chỉ có điều, thỉnh thoảng thọc gậy bánh xe cũng rất thú vị”. Kỳ Quyên quay sang thân mật với Tiêu Tinh nhưng mắt vẫn liếc nhìn Tô Mẫn Mẫn: “Tiêu Tinh, sau này có bạn trai, nhất định không được nói với chị đâu đấy, nghe chưa?”
Tiêu Tinh cười toe toét: “Chắc chắn rồi. Kỳ Quyên chị tâm địa đen tối. Em làm sao mà biết được một ngày nào đó chị sẽ lấy oán trả ơn, đẩy em xuống vực thẳm”. Tiêu Tinh nói chuyện với Kỳ Quyên nhưng mắt vẫn liếc nhìn Tô Mẫn Mẫn.
Tô Mẫn Mẫn vẫn cười rất tươi, cảm giác như khuôn mặt được bôi một lớp da nhăn nheo.
Vệ Nam nhẹ nhàng kéo tay Tiêu Tinh, vội vàng viết hai chữ “ra ngoài” vào lòng bàn tay cô ấy, sau đó mỉm cười nói với mọi người: “Xin lỗi mọi người, mình vào phòng vệ sinh”.
Tiêu Tinh cũng cười: “Đúng là tâm đầu ý hợp, mày mót, tao cũng muốn vào phòng vệ sinh theo”.
Vệ Nam cười: “Đúng thế đúng thế, chị em ta nghĩa nặng tình sâu, nội tiết cũng giống nhau”.
Nói xong hai người lần lượt ra khỏi phòng.
Kỳ Quyên và Tiêu Tinh cố tình đá đểu Tô Mẫn Mẫn. Chuyện giữa Vệ Nam và Hứa Chi Hằng, Tiêu Tinh hiểu rõ hơn ai hết. Vậy thì không có lý gì mà Kỳ Quyên không biết.
“Mày nói cho Kỳ Quyên biết chuyện giữa Tô Mẫn Mẫn và Hứa Chi Hằng rồi à?” Vệ Nam hỏi.
“Đúng vậy”.
“Haizz. Kỳ Quyên luôn tự cho mình là chị cả dang rộng đôi cánh bảo vệ cho hai chú chim con là tao và mày. Mày nói với nó, không biết chừng nó sẽ dùng quỷ kế gì xử lý Tô đại tiểu thư”.
“Mày yên tâm, sắp tốt nghiệp rồi mà. Hơn nữa Tô Mẫn Mẫn theo đuổi Hứa Chi Hằng điên cuồng như thế. Rõ ràng là nó biết mày thích….”
“Tao thích thì sao, chẳng nhẽ tao thích thì người khác không được thích à. Tao không phải là cướp”. Vệ Nam ngừng một lát rồi hất tóc ra sau: “Hơn nữa, tao không muốn dính dáng gì đến Hứa Chi Hằng nữa. Dù tất cả con gái trên thế giới này theo đuổi cậu ta thì cũng không liên quan gì đến tao hết”. Vệ Nam thở dài rồi nhẹ vỗ vào vai Tiêu Tinh: “Hai đứa chúng mày cũng đừng nên tức thay cho tao. Tao là người đã trải qua biết bao phong ba bão táp, nhìn đời cũng thoáng hơn rồi. Cậu ta là cái thá gì. Trên đời này còn rất nhiều chàng trai tốt. Không lấy được ai thì cũng không chết được, đúng không?”
Tiêu Tinh cười: “Thế vì sao lần nào họp lớp mày cũng không đi? Tao cứ tưởng mày không dám gặp nó”.
Vệ Nam im lặng một lúc rồi bỗng nhiên cười một cách bí hiểm: “Nói thật tao rất ghét Tô Mẫn Mẫn”. Vệ Nam đứng thẳng người rồi thở dài: “Không phải vì cô ta theo đuổi Hứa Chi Hằng mà là vì trước mặt thì nói tao là chị em tốt, sau lưng lại nói xấu tao không ra gì, cứ như tao là một con ác thú vậy. Tao nghe mà buồn cười vỡ bụng. Tao chỉ đơn thuần ghét loại người giả tạo như vậy thôi. Mấy lần trước Hứa Chi Hằng không đi, chẳng phải tao cũng không đi sao”.
Tiêu Tinh im lặng, một lúc sau mới nói: “Tao và Kỳ Quyên thật ngớ ngẩn vì định thay mày ra mặt”.
Sau khi Tiêu Tinh vào phòng Vệ Nam mới thở dài, quay người đi vào phòng vệ sinh vã nước lạnh vào mặt.
Mắt Vệ Nam ướt nhòa.
Thực ra Kỳ Quyên và Tiêu Tinh không biết rằng Tô Mẫn Mẫn và Hứa Chi Hằng đã sống thử.
Hơn nữa, họ ở cùng nhau đã tròn một năm rồi.
Ở đại học, tình trạng này không còn xa lạ, chuyển ra ngoài ở chứ không sống chung trong ký túc, xem ra họ vẫn biết giữ chút lễ nghi.
Nếu không có thuốc tránh thai thì không biết có bao nhiêu đứa trẻ gọi họ là bố mẹ.

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 12-09-2010, 08:38 AM   #10
Default

Chương 4. Người yêu đầu tiên

Lần đầu tiên gặp Hứa Chi Hằng, Vệ Nam mới mười hai tuổi, học lớp 6. Ở lứa tuổi ngây thơ như tờ giấy trắng ấy, tình cảm với bạn khác giới rất mơ hồ.
Hồi ấy mạng Internet chưa phát triển như bây giờ, máy tính là thứ đồ xa xỉ. Điều kiện kinh tế của gia đình Vệ Nam ở mức trung bình. Bố mẹ là công nhân viên chức. Bố phải viết tài liệu nên cố gắng mua chiếc máy vi tính. Lúc ấy Vệ Nam cũng chưa biết đến tiểu thuyết trên mạng. Nhận thức về máy vi tính chỉ dừng lại ở trò chơi Spider Solitare và Minesweeper. Sự hiểu biết về tiểu thuyết cũng chỉ dừng lại ở tiểu thuyết kiếm hiệp dưới ngòi bút của Kim Dung, Cổ Long và tiểu thuyết tình yêu của Quỳnh Dao. Đến hiệu sách mượn những cuốn sách đã ố vàng.
Những năm tháng ấy thật yên bình. Ngày nào cũng đi trên một con đường từ nhà đến trường rồi từ trường về nhà.
Vệ Nam cũng giống như những cô bé ở lứa tuổi dậy thì, thích mơ mộng, thích những thứ có bề ngoài hào nhoáng. Thường xuyên mua những quyển tạp chí thanh thiếu niên có hình nhân vật hoạt hình đáng yêu. Thích đọc những câu chuyện tình yêu trong sáng.
Hứa Chi Hằng là hoàng tử hắc mã nổi tiếng khắp trường. Anh ấy thích mặc quần áo màu đen, trầm tính, ít nói, mang vẻ cuốn hút huyền bí. Khi đi ngang qua người khác cảm giác giống như một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo cái rét lành lạnh. Cao ngạo, không coi ai ra gì, hung hăng, nhưng có cái để mà hung hăng.
Anh ấy thường xuyên trốn học nhưng thành tích học tập rất tốt. Mỗi lần thi đều đứng đầu lớp. Tuy tính tình lầm lì, quái dị nhưng trong mắt các bạn nữ đó là một người đặc biệt, có cá tính. Ánh mắt lạnh lùng, khuôn mặt đẹp trai, thân hình cao to, đánh đàn ghi ta rất hay, là hoàng tử trong mơ của các cô gái mới lớn.
Rất nhiều cô gái thầm thương trộm nhớ Hứa Chi Hằng. Nếu xếp hàng thì có lẽ kéo dài hết dãy phố. Vệ Nam là người bình thường, không có đôi mắt có thể nhìn thấu bản chất của sự vật hiện tượng, không biết phẩm chất xấu xa của Hứa Chi Hằng, vì vậy cũng giống bao cô gái ngây thơ khác, mê mẩn vẻ ngoài hào nhoáng của Hứa Chi Hằng.
Mê mẩn suốt ba năm.
Cô thầm yêu anh, theo đuổi hình bóng của anh.
Trường tổ chức cuộc tranh tài thể thao nào mà có anh ấy tham gia thì Vệ Nam sẽ xếp hàng từ rất sớm, tìm một chỗ ngồi thật lý tưởng rồi ngồi đợi. Sau buổi tự học, Vệ Nam nhìn bóng anh ấy phóng xe đạp vụt qua, cô thầm nghĩ, cô gái ngồi sau xe anh ấy sẽ thế nào nhỉ. Khi thi đỗ cùng trường cấp ba, Vệ Nam nằm trên giường vui mừng suốt một buổi tối. Cô nghĩ, có lẽ đó cũng là duyên số.
Hồi học cấp ba, Vệ Nam và anh ấy học cùng một lớp, anh ấy ngồi bàn trên, cô ngồi bàn dưới.
Đột nhiên Vệ Nam muốn thử sức. Dưới sự khích lệ của Tiêu Tinh, Vệ Nam tay cầm hộp sô cô la, chọn ngày anh ấy trực nhật và ở lại.
Vệ Nam hít thở sâu mấy lần, lấy hết dũng khí đi tỏ tình, nào ngờ bị một câu nói của anh ấy chặn họng.
“Cậu là ai? Tìm tôi có việc gì?”
Trong đầu Vệ Nam như có thứ gì đó nổ tung, cảm giác trống rỗng lạ thường.
Câu “Hứa Chi Hằng, mình thích cậu” mắc sống sượng không cổ họng, không thể bật thành lời.
Cậu là ai?
Vệ Nam tưởng rằng anh ấy biết mình. Bạn học cùng ba năm cấp hai, học cùng cấp ba một tháng, bàn trên bàn dưới, khoảng cách gần như vậy. Nào ngờ trong mắt anh ấy mình chỉ là người qua đường, là kẻ vô danh.
Vệ Nam nắm chặt tay, mỉm cười khẽ nói: “Cho mình mượn cục tẩy”.
Anh ấy nhíu mày, lấy cục tẩy vứt xuống bàn rồi nói với giọng khó chịu: “Tặng cậu, không cần trả lại”. Sau đó quay người đi.
Một cơn gió nhẹ thổi qua lớp học trống trơn, rèm cửa màu xanh da trời nhạt kêu xào xạc. Tiếng cục tẩy lăn lộc cộc khi bị ném xuống bàn giống như cái chùy nặng trịch đánh vào tim Vệ Nam. Trong mắt Vệ Nam, hình ảnh lông mày của anh bạn đẹp trai hơi nhíu lên, đôi mắt sâu và sáng, dáng người cao gầy trở nên mờ ảo.
Thứ gì đã làm nhòa mắt khiến buổi chiều hôm ấy in đậm dấu ấn trong tâm trí của Vệ Nam.
Những người yêu thầm đều nhớ rất rõ cảm giác khó diễn tả ấy. Dù sau này nhớ lại vẫn cảm thấy xót xa trong lòng, giống như quả táo xanh vậy, nhìn thì đẹp nhưng ăn thì chua chát. Có lẽ tình yêu vào cái tuổi ngây thơ ấy đẹp ở chính vị chua chát và không có kết quả. Thời ấy thường thích những thứ đẹp đẽ. Sau này lớn lên mới biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ kẹo đẹp đẽ ấy là thuốc độc. Lúc ấy chỉ biết cười trừ: “Lúc ấy mình quá ngốc”.
Theo lời mà cư dân mạng quen dùng là: Ai bảo lúc ấy mình quá CJ. Ai cùng từng một lần CJ. (CJ: giới trẻ Trung Quốc thường dùng với nghĩa “ngây thơ”, “non nớt”)
Vốn tưởng rằng duyên phận với Hứa Chi Hằng đã kết thúc từ đó. Nào ngờ hết năm lớp 12, hai người lại trở thành bạn cùng trường.



các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 09:26 AM. Theo múi giờ GMT +7.