Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 13-10-2010, 08:04 PM   #1
Default [Fanfic - DBSK] Búp bê của Vampire

Một câu chuyện rất hay về Yunjae của Wingj
mà Mju đang rất bấn
Thanks Wingj vì đã cho Mju up ở 2T



Búp bê của Vampire [ Longfic - DBSK ]

*Title : Búp bê của Vampire
*Author : boowj, wingj, wj... (là một)
*Disclaimer : Yun thuộc về Jae, Jae thuộc về Yun, Su thuộc về Chun, Chun thuộc về Su... tóm lại chẳng ai thuộc về Wj cả...hix
*Paring : YunJae, ChunSu, KiMin, HanChul.
*Rating : NC-17
*Warning : có rất nhiều vấn đề cần nói trong mục này.
1. Ya, rape... ít nhất sẽ có hai cảnh trở nên, hãy chắc chắn bạn đủ tuổi (đủ máu) để đọc.
2. Máu me, chết chóc... tớ chẳng thấy rùng rợn lắm đâu nhưng cứ phải nói trước, nếu bị yếu tim thì đừng đọc nhé.
3. Nếu không thể chấp nhận những điều phi thực tế trong fic hoặc không thích ứng nổi những thay đổi về Vampire mà au đưa ra, xin mời click back.
4. Con trai không thể sinh baby, ok!!! Những ai luôn tâm niệm như vậy và không chấp nhận nổi điều ngược lại xin mời click back.
*Category : cũng không biết phải nói sao nữa, có một chút nhắng nhắng của Demon Love nhưng lại không đơn giản là một fic hài, coi là một dark fic cũng được...
*Length : longfic


*Source: http://www.360kpop.com/f/threads/100796-Bup-be-cua-Vampire-Longfic-DBSK-



================================================== ==


BÚP BÊ CỦA VAMPIRE




Máu…

Thứ chất lỏng chảy trong huyết mạch ngươi là thứ ta yêu thích…

Sự sợ hãi…

Nó sẽ làm bữa ăn của ta trở nên ngon miệng hơn…

Sự đau đớn…

Nó khiến ta thích thú…



Con người như ngươi…

Hoặc là làm thức ăn cho ta…

Hoặc là làm đồ chơi cho ta…



Nhưng ta thèm khát ngươi…

Không chỉ vì máu…



“Hãy trở thành búp bê của ta…

…và chỉ thuộc về mình ta thôi…”








=====*****CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI THẾ GIỚI CỦA VAMPIRE***** =====
~~~~~ THẾ GIỚI CỦA MÁU VÀ SỰ CHẾT CHÓC ~~~~~




CHAP 1
...


~ Nghe cho rõ đây, hôm nay khác với mọi hôm, chúng ta chỉ được đem về những con mồi thật sạch!

~ Huyết Vương, nếu tụi em lỡ bắt một đứa bẩn thì có thể thịt nó ngay chứ ?

~ Chúng ta không được bắt quá 1000 người, bọn bây làm thế nào thì làm, quá 1000 là ta xé xác từng đứa một!

~ Dạ dạ…

~ Junsu đâu?

~ Dạ, Dã Vương đã đi săn từ ban nãy rồi…

~ Nhanh chân thật, được, vậy chúng ta cũng bắt đầu thôi…

Vụt vụt vụt…

Những bóng đen lao vun vút trên bầu trời đêm đi tìm thức ăn. Con người, vì quá bận rộn với cuộc sống mưu sinh, nên đâu có thời gian để chú ý đến bầu trời sau 12h đêm. Họ thậm chí còn không biết rằng đêm nay sẽ có 1000 kẻ phải bỏ mạng mà rất có thể họ sẽ là một trong số đó.

Đó là luật của Vampire, mỗi tuần đi săn một lần, và mỗi lần không quá 1000 người. Con số đó chả thấm tháp gì so với số dân đang ngày càng tăng lên trong thế giới loài người. Đương nhiên việc 1000 người mất tích hàng tuần chỉ tính riêng ở châu Á sẽ ít nhiều khiến con người nghi ngờ, nhưng Vampire đủ thông minh và tài phép để thay thế sự mất tích đó thành những tai nạn đáng tiếc mà vô cùng hợp lý. Việc để lại xác cùng hiện trường giả đã khiến cho con người không thể nào phát hiện ra nguyên nhân thực sự của những cái xác- thường không còn chút máu nào- là gì.

Bằng cách đó mà đến giờ con người vẫn không biết đến sự tồn tại của Vampire.


...



~ Changmin à, khuya lắm rồi đó, em có mua nhanh không thì bảo? Hyung muốn về nhà! ~ Một cậu con trai có khuôn mặt rất đẹp đang ra sức kéo một cậu con trai khác cũng đẹp không kém.

~ Hyung chờ chút đi… cho cháu thêm hai túi bánh sữa nữa… aish… thôi được rồi, thanh toán dùm cháu ạ! ~ Cuối cùng cậu con trai mang tên Changmin cũng phải chịu thua người đang giật giật áo mình rất nhiệt tình.





~ 12 giờ 35 phút, tuyệt thật, để xem hyung sẽ bị ba mẹ mắng ra sao nhé!

~ Jae hyung, là do hyung trước đó chứ, nếu em không ghé vào cửa hàng đó mua đồ thì chúng ta cũng đã bị muộn rồi…

~ Ừ, và nhờ em chúng ta từ muộn 1 tiếng đã trở thành muộn 1 tiếng rưỡi…

Soạt.

Bịch.

~ Hyung đừng có mà…

~ Suỵt…

Cậu ra dấu im lặng với Changmin trong khi mình đưa mắt nhìn chăm chăm vào một con hẻm cách đó không xa, cậu tin rằng vừa có tiếng gì đó như tiếng vật lộn phát ra từ đó. Nơi họ đứng là một con phố nhỏ, đèn đường đã tắt gần hết và nãy giờ hai người chỉ nhìn được đường đi bằng thứ ánh sáng tờ mờ của trăng và của cây đèn duy nhất cuối phố kia.

~ Sao vậy hyung? ~ Changmin khẽ hỏi.

~ Em có nghe thấy gì không?

~ Nghe thấy gì?!

~ Ban nãy hình như vừa có tiếng gì đó…

~ AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA… đừngggggggggggggggggggg…

Tiếng thét thảm thiết phát ra từ nơi Jaejoong nhìn làm hai người giật mình.

~ Chạy… chạy… th…ôi… Changmin… ~ Cậu nuốt nước bọt một cách khó nhọc.

~ Em… kh…ông… thể… chân em… ~ Changmin đã đánh rơi túi đồ từ lúc nào và giờ thậm chí không thể nhấc nổi chân lên chạy.

Một khoảng lặng đáng sợ diễn ra.

Cậu, sau khi đã lấy lại bình tĩnh, thay vì chạy lại từ từ tiến tới chỗ đó.

~ Jae hyung… ~ Changmin khẽ gọi với theo.

~ Im… ~ Jaejoong rón rén đi về phía con hẻm nhỏ đó, cậu chỉ đang tò mò, hình như sau tiếng thét kia là tiếng cười khẽ và cả tiếng thở thỏa mãn thì phải…

Ánh trăng phản chiếu rõ hình bóng to lớn của một ai đó trên tường, và người còn lại đang nằm dài dưới đất. Một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc khắp cơ thể cậu, nhưng cậu vẫn ngoan cố mà ngó vào nhìn…

Trái tim Jaejoong như muốn nổ tung ra, mắt cậu cũng như muốn rớt xuống đất trước cảnh tượng đó.
Một người với cái cổ ngoặt hẳn sang một bên và bê bết máu, mắt trợn lên đang nằm dưới đất trong khi người còn lại đang đưa tay ra chùi mép, chùi chút máu còn vương lại trên khóe môi. Và Jaejoong chỉ nghiệm ra rằng mình thật sự ngu ngốc vì đã cố xem cảnh này khi người đó bật ra từ đôi môi đỏ lòm màu máu của mình một từ: “Ngon”

Một bàn tay đặt lên vai Jaejoong.

~ AAAAAAAAAAAAAAAAAA… ~ Cậu ngồi thụp xuống mà hét lên.

~ Jae hyung là em đây mà, hyung làm sao vậy? ~ Changmin cố dựng cậu dậy.

~ Changmin, chúng ta mau đi thôi…

Cậu kéo nhanh Changmin chạy về phía cuối phố, Jaejoong tin chắc rằng kẻ đó đã phát hiện ra cả hai khi cậu hét lên, và nếu không nhanh chân chạy rất có thể cậu và đứa em trai của mình sẽ giống như người kia, nằm dưới đất với cái cổ gãy và dính đầy máu.

~ A, một con mồi sạch!





Changmin…

Changmin… chạy chậm thôi…

Tại sao em chạy nhanh vậy…

Tại sao… hyung không thể với tới em được…

Đừng chạy nữa…

Hyung sắp không nhìn thấy em rồi…

Dừng lại đi…

Chờ hyung với…

CHANGMIN…





Kẹtttt…

Cánh cửa khổng lồ bám đầy bụi được mở ra một cách khó nhọc, tiếng bước chân nhiều và nhanh dần. Tất cả đang tiến về phía cỗ quan tài lớn làm bằng vàng ròng được chạm trổ hết sức tinh vi.

Soạt.

Mấy trăm Vampire đồng loạt quỳ xuống.

Một Vampire bước lên, đó là Huyết Vương, anh trai của kẻ đang nằm trong quan tài kia.

~ Thức dậy đi, Chúa tể của ta, sắp hết giờ ngủ rồi!

Y phẩy nhẹ tay, nắp quan tài từ từ trượt xuống, để lộ ra bên trong Vampire quyền lực bậc nhất, kẻ khiến tất cả những thế lực muốn chống lại Vampire phải kinh sợ dè chừng.

Đó là Chúa tể Vampire.

Y rút ra một chiếc đồng hồ vàng, giờ đã là 2h05’, chỉ còn 1’ nữa thôi là tròn 5000 năm kể từ ngày đó, và đó cũng là thời điểm Chúa tể tỉnh giấc.

5
4 ~ Y hô to từng giây phút cuối cùng.
3
2
1

XOẸTTTTTTTTTTTTT

~ CHÀO MỪNG CHÚA TỂ TRỞ VỀ! ~ Tiếng hô đồng thanh của mấy trăm Vampire như giúp vị Chúa tể kia biết rõ hơn về thời khắc của mình.

~ Chào mừng em thức giấc, Yunho ~ Y nở một nụ cười trên khuôn mặt mĩ miều của mình.

Từ trong quan tài kẻ đó bước ra. Đó là khoảng thời gian tất cả Vampire nín lặng nhìn nhau. Đã 5000 năm ngủ vùi nhưng Chúa tể của chúng chẳng hề thay đổi. Từ những đường nét góc cạnh đẹp đến hoàn hảo trên khuôn mặt hay thứ khí chất của Vampire hoàng tộc mạnh đến kinh hoàng, tất cả vẫn y hệt như 5000 năm trước. Có chăng chỉ là trên khuôn mặt vốn dĩ lạnh lùng của hắn, nếu trước đây chẳng hề bộc lộ ra cảm xúc gì, thì nay có thể thấy rõ một điều: sự trả thù. Hắn nhất định sẽ không để yên cho Hunter đó, và kẻ đó chắc chắn cũng chẳng để hắn yên.





Jaejoong mở mắt và nhận ra hai tay mình đang bị trói ngược lên trên. Sự đau nhức từ cánh tay bây giờ thậm chí còn không đủ để cậu bận tâm khi cậu nhận ra không chỉ có cậu mà có đến hàng chục người cũng đang bị treo lên lơ lửng như những con gà sắp bị cắt tiết thế này. Giây phút mà cậu nhìn thấy kẻ đó, kẻ đứng dưới ánh trăng chùi mép sau khi hút máu người đã khiến cậu giật mình nhận ra suy nghĩ “những con gà sắp bị cắt tiết” của mình thực sự sắp không còn là suy nghĩ nữa rồi. Jaejoong không rõ kẻ đó đã bắt cậu về bằng cách nào nhưng cậu tin rằng chỉ có mình cậu bị bắt, Changmin đã thoát được, có lẽ vì nó đã không nhìn thấy cảnh đó. Tò mò đúng là một tính đáng sợ, cà giờ đây cậu sắp phải trả giá cho sự tò mò không đúng chỗ của mình. Có điều trả giá bằng cả mạng sống thì hình như hơi đắt.

~ Có tất cả bao nhiêu? ~ Kẻ đó lên tiếng trong khi đưa mắt nhìn những con mồi của mình.

~ Thưa Dã Vương, lần này chúng ta bắt về 786 người.

~ Toàn sạch cả chứ?

~ Chắc chắn rồi!

~ Tốt, chuyển hết chúng ra phòng chính, ta muốn hyung ấy tự tay chọn đồ ăn.

~ Vâng.

Cả một trăm con mồi được treo lủng lẳng trên một cái khung lớn và cao. Những tiếng kêu rên rền rĩ phát ra không ngớt. Cậu không kêu đến một tiếng, một phần vì mệt, một phần vì cậu tin rằng kêu chắc chắn chả giải quyết được vấn đề gì, cả bọn chết chắc, không sớm thì muộn.





Hắn ngồi trên nơi cao nhất của căn phòng, nhìn những người anh em cùng đám thuộc hạ của mình bận rộn chuẩn bị cho hắn bữa ăn đầu tiên sau 5000 năm.

~ Yunho, đây là những con mồi sạch mà chúng ta đã đem về, hyung tin rằng máu của chúng sẽ làm em cảm thấy sảng khoái.

Hắn nghiêng đầu nhìn những con mồi của mình. Ít nhất thì hyung hắn vẫn còn nhớ khẩu vị của hắn. Chỉ hút máu những con người có tâm hồn sạch và thuần khiết, theo hắn thì máu của bọn chúng hấp dẫn hơn cả. Hắn đảo mắt một lượt.

~ Junsu, con mồi của ngươi đâu?

Nó mỉm cười, hyung nó chỉ tin vào nó, tin rằng chỉ có nó mới bắt được những con mồi sạch nhất.

~ Rất may là hôm nay em thấy có một con mồi xứng đáng làm thức ăn cho hyung.

Dứt lời nó rút cái dây đen dắt trong người tung vào đám con mồi phía trên. Nó uốn tay một cách khéo léo để cái dây theo sự chuyển động của tay nó cuốn chặt lấy một người. Nó giật mạnh tay rồi nhảy lên túm eo người đó và ném cho đám thuộc hạ đang đứng gần đó, ra hiệu dẫn đi.

~ Hi vọng hyung sẽ thích…






Jaejoong bị một đám người thô bạo ném vào phòng mà chả kịp có một phản kháng nào. Đến lúc ngẩng đầu dậy đã thấy chúng khóa kín cửa, giờ chỉ còn mình cậu trong phòng. Đó là một căn phòng lớn với những đường nét chạm trổ khá quái dị trên tường. Đồ đạc trong phòng chả có gì ngoài một chiếc giường và hai cây đèn phát ra thứ ánh sáng đỏ lòm rợn người phía trên. Ban đầu cậu đã nghĩ mình chỉ có một nước chết, nhưng sau đó sự xuất hiện của cái giường đã làm thay đổi chút suy nghĩ của cậu: “Hoặc là chết hoặc là phải lên giường với một kẻ nào đó”, tuy nhiên đối với cậu thì cả hai việc đó đều đồng nghĩa với cái chết. Cậu không phải không sợ chết, thậm chí rất sợ là đằng khác, nhưng cậu thừa tỉnh táo để hiểu rằng ngoài vận may ra thì chẳng một nỗ lực nào có thể khiến cậu thoát khỏi đây. Cậu biết mình đang rơi vào tay những kẻ như thế nào, bọn chúng là ma cà rồng, những kẻ chuyên đi hút máu người về đêm, những kẻ mà nếu không bị bắt đến đây thì chẳng đời nào cậu tin đến sự tồn tại của chúng. Cậu nằm dài người trên giường và thiếp đi, với hi vọng kẻ nào đó tính hút máu cậu hãy rộng lòng mà cho cậu chết khi đang ngủ thế này, như vậy sẽ đỡ đau hơn nhiều.





Cạch.

Cánh cửa được mở ra, hắn bước vào. Con mồi của hắn đang nằm dài trên giường thanh thản ngủ như không biết mình sắp bị rút cạn máu để làm no bữa cho một kẻ khác. Điều đó làm hắn thấy lạ, chẳng nhé sau 5000 năm con người đã trở nên can đảm như vậy. Thật là ngớ ngẩn! Hắn đến bên giường và không ngần ngại siết chặt tay vào cái cổ thanh mảnh kia.

~ Ư ư… ~ cậu thở một cách khó khăn khi cảm thấy cổ mình bị chặn lại bởi một thứ gì đó.

Hắn không thay đổi sắc mặt mà càng siết chặt hơn, bắt cậu tỉnh dậy bằng được. Nếu con mồi của hắn không cảm thấy sợ hãi thì bữa ăn của hắn sẽ bớt ngon miệng đi rất nhiều.

Cậu mở mắt và nhận ra cổ mình đang bị hắn bóp chặt, cậu vùng vẫy và cố gỡ tay hắn ra. Trong đầu cậu bỗng chốc hiện ra hình ảnh cái cổ gãy và bê bết máu đó, đôi mắt cậu nhòe nước tự bao giờ. Bây giờ cậu mới thấy là cậu không muốn chết một chút nào cả, cậu cố gồng người và đạp mạnh chân nỗ lực cứu lấy cái cổ mình trước nguy cơ bị gập đôi.

Hắn dùng cả thân hình to lớn của mình để đè nghiến lên cậu. Cậu đã bắt đầu sợ hãi và điều đó đem lại hứng thú cho hắn.

~ Ngươi có sợ không? ~ Hắn gằn giọng hỏi.

~ Ư ư… ~ Cậu không trả lời mà lắc đầu thật mạnh cố đẩy tay hắn ra.

~ Ngươi không sợ sao?

Theo trí nhớ của hắn những con mồi trước kia thường van xin gào khóc rất thảm thiết, máu trộn lẫn với nước mắt sẽ làm hắn ăn ngon miệng hơn. Và khi hắn hỏi: “Ngươi có sợ không?” bọn chúng sẽ gật đầu lia lịa và gào khóc xin hắn tha mạng. Còn cậu, cậu dám mím chặt môi khi hắn hỏi, hắn biết cậu đang sợ nhưng cậu chả thèm van xin hắn một tiếng nào. Hắn thử buông lỏng tay và cậu chỉ đáp lại bằng những tiếng thở hộc hộc, hoàn toàn không có ý van xin gì.

~ Ngươi không biết mình sắp chết sao?

Cậu nhìn hắn bằng con mắt uất hận, cuộc đời cậu đang rất tốt đẹp và nó trở nên tối sầm chỉ vì cái bữa ăn chết tiệt của hắn. Hắn muốn cậu sợ hãi phải không, muốn cậu khóc lóc cầu xin hắn phải không? Vậy thì cậu sẽ không làm gì cả, cậu nhắm tịt mắt lại, dù sao cũng chết và cậu sẽ không để hắn cảm thấy thỏa mãn đâu.

Hắn nhìn trân trân vào cậu, nhận thấy bữa ăn đầu tiên khi hắn tỉnh dậy sau 5000 năm đã “không trôi” rồi. Khi không lại vớ phải kẻ bướng bỉnh này. Cậu rất bướng nhưng hắn cũng sẽ không chịu thua đâu.

~ Mở mắt ra! ~ Hắn gầm gừ trong cổ họng.

Cậu vẫn nhắm tịt mắt lại và cố quay đầu qua chỗ khác.



Đột nhiên cậu cảm thấy có một lực rất mạnh đang đè nghiến lấy đôi môi mình. Đến nước này thì dù không muốn cũng phải mở mắt ra. Cậu mở mắt và hoảng hốt nhận ra hắn đang hôn mình. Cậu nghĩ là “hôn” đơn giản vì đó là cách con người gọi khi hai đôi môi chạm vào nhau, nhưng ngay sau đó cậu biết là mình đã nhầm. Hắn dùng cái răng nanh sắc nhọn của mình cắn mạnh vào môi cậu làm nó bật máu. Và ngay khi giọt máu đầu tiên nhỏ ra, cậu đã cảm nhận rõ sự đau buốt nơi đầu môi khi hắn nút mạnh vào chỗ đó. Hắn là một Vampire và hắn chắc hẳn không thiểu năng đến nỗi không biết nên cắn vào đâu thì sẽ được nhiều máu nhất. Đến cậu là một con người còn biết cổ và cổ tay mới là nơi để hắn hút máu người. Vậy mà giờ hắn đang mút vào môi cậu, nơi mà thực sự rất ít máu.

Cuối cùng thì cậu cũng nhận ra, hắn là kẻ cậu căm hận nhất trên đời cho dù cậu mới chỉ chạm mặt hắn chưa đầy hai tiếng. Hắn cố tình cắn vào đôi môi nhạy cảm của cậu làm nó chảy máu rồi ra sức mút vào đó khiến cho môi cậu sưng tấy dần lên và rất xót. Cậu gồng người vùng vẫy cố đẩy hắn ra nhưng có vẻ sức cậu chả là gì so với sức hắn. Mắt cậu mờ dần, và cho đến khi sự đau buốt trên môi đi đến cực đỉnh, cậu ngất đi…




END CHAP 1
Wingj

.:Mju:.
t3_129 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 14-10-2010, 12:12 AM   #2
Default

CHAP 2



~ AAAAAAAAAAAAAAAAAAA xin ônggggggggggggggggggggggggggg……………

Phập.

Cậu mơ màng tỉnh dậy khi nghe có tiếng hét, và mắt cậu một lần nữa- sau lần chứng kiến cảnh dưới ánh trăng- như muốn rớt hẳn ra ngoài.

Là hắn, hắn đang cắm ngập hai cái răng nanh nhọn và trắng hoắc của mình vào cổ người phụ nữ đó. Máu chảy từ cổ men theo cánh tay rơi tong tỏng xuống sàn nhà. Người đó đang vùng vẫy, nói đúng hơn là đang giẫy chết khi từng giọt máu của cô ta theo vết cắn trên cổ vào miệng hắn. Từng tiếng “suỵttttttttt” vang lên là một lần cô ta nảy người lên, và cuối cùng là buông thõng cánh tay xuống…

Cậu ngồi chết trân nhìn cảnh tượng đó, cậu nắm chặt gara giường để ngăn bớt phần nào cái run của đôi tay mình. Cậu muốn hét toáng lên nhưng lại không thể mở mồm. Cậu muốn chạy thật nhanh ra khỏi chỗ này nhưng lại không thể nhấc bước. Đôi mắt cậu mở to nhìn hắn, sắp rồi, sắp đến lượt cậu rồi phải không ?!

Bịch.

Hắn thô bạo vứt cái xác xuống và rút một chiếc khăn ra chùi mép mình. Hắn nghiêng đầu thích thú nhìn cậu cứng đơ người ngồi như tượng trên giường. Hắn đến gần cậu, cậu thậm chí còn không nhích người. Hắn nhíu mày, một lần nữa cậu lại không hành động theo như hắn muốn. Cậu đã chứng kiến cảnh hắn hút máu người, vậy mà chẳng có phản ứng gì cả, cậu rõ ràng là đang sợ, nhưng cái biểu hiện của cậu thật là khiến hắn điên đầu.

Hắn đưa tay vuốt má cậu.

~ Nó chả là gì so với máu của ngươi cả.

Cậu vẫn nhìn hắn bằng đôi mắt to tròn của mình, lưỡi cứng đơ không thể nói được gì.

Hắn đột nhiên cúi xuống lê lưỡi liếm vào môi cậu, vào vết thương đầu tiên hắn gây ra cho cậu. Cậu giật nảy mình và lùi lại.

~ Mà thứ ngon nên để ăn dần.

Đó là tất cả những gì hắn nói trước khi rời khỏi phòng, để lại “bữa ăn dở” của hắn một mình ngồi trong sợ hãi.






~ Tại sao lúc đó em lại bướng bỉnh vậy?

~ Vì em nghĩ trước sau gì cũng chết nên khi ấy chỉ nghĩ là sẽ không để anh ăn em ngon miệng, nhất định không làm cho anh hả dạ!

~ Lúc đó ta rất bực đó, nhưng cũng lấy làm thú vị, em là con mồi đầu tiên có thái độ với ta như vậy.

~ Vì thế mà anh không giết em phải không?

~ Đúng, ta muốn làm em phải cầu xin ta trong sợ hãi, ta muốn hành hạ em, sau đó mới hút cạn máu em…

~ Chỉ vì thế thôi sao? Anh giữ em lại chì vì muốn hành hạ em à?

~ Không chỉ vậy mà còn vì máu em là thứ máu ngon nhất ta từng thưởng thức…




~ Yunho ~~~ Y vòng tay qua cổ hắn từ phía sau nũng nịu ~~~ Ngủ gì mà ngủ lâu thế chứ, biết ta nhớ em thế nào không hả ?

~ Nghe nói ngươi mới có búp bê hả? ~ Hắn nâng ly rượu sóng sánh đỏ đưa lên môi khẽ nhấp từng ngụm ~ Và đã giữ nó một thời gian khá dài rồi…

~ Là Junsu nói phải không? ~ Y đột nhiên buông tay khỏi cổ hắn và đưa mắt lườm nó.

~ Hyung sợ Yunho hyung biết sao? Hyung ấy đã ngủ một thời gian dài rồi và hyung ấy cần biết những việc lạ đang diễn ra trong nhà mình ~ Nó đáp trả ánh mắt của Heechul bằng ánh nhìn lạnh tanh và thản nhiên của mình.

Lũ Vampire ở dưới chỉ biết im lặng nhìn ba Vampire quyền lực nhất nơi đây sắp sửa đấu đá nhau. Ba người bọn họ, một Huyết Vương, một Dã Vương, một Chúa Tể. Khi đối mặt với kẻ thù thì không ngừng phát ra bá khí khiến chúng sợ hãi, phong thái uy nghiêm và đáng sợ bậc nhất. Còn khi đụng mặt nhau thì chỉ như những đứa trẻ đang gây nhau, chỉ có điều cách gây nhau của ba Vampire này không ít lần khiến bọn thuộc hạ đau tim.

~ Vậy thì đã sao chứ? ~ Y ngồi xuống và gác một chân lên thành ghế ~ Buồn chán thì phải có đồ chơi giải khuây thôi.

~ Giữ được bao lâu rồi?

Hắn vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh tanh của mình mà hỏi. Phải rồi, ngoài khuôn mặt điềm tĩnh lạnh lùng này thì có bao giờ hắn biểu hiện vẻ mặt khác đâu. Chả phải hắn có một nỗi đau thầm kín hay hoàn cảnh đưa đẩy hắn phải giữ gương mặt đó. Chỉ đơn giản là tính của hắn như thế. Một kẻ lạnh lùng tàn khốc. Và không bao giờ cười.

~ Một năm rồi đó Yunho hyung!~ Nó nhìn Heechul cười.

Nụ cười của nó, đôi khi còn đáng sợ hơn khi không cười. Đó là nụ cười của sự chết chóc. Còn Heechul, hay cười hơn cả, và đương nhiên khi y cười không chỉ đơn giản là vì vui thì cười. Một nụ cười đẹp nhưng nguy hiểm.

Bọn Vampire thuộc hạ đã nghiệm ra một vài điều khi phải phục vụ ba vị chủ nhân kia. Khi Huyết Vương cười, ngài đang toan tính một điều gì đó và kẻ nhận được nụ cười đó sẽ là người lãnh luôn hậu quả của sự toan tính đó. Khi Dã Vương cười, sẽ có kẻ nào đó phải chết, hoặc không thì cũng bị hành hạ đến cùng cực, vậy nên đừng bao giờ để mình nhìn thấy nụ cười của một trong hai Vương này là có thể sống tốt.

Còn Chúa tể của chúng, khi ngài cười… không biết là có chuyện gì xảy ra vì ngài đã bao giờ cười đâu. Nhưng tất cả bọn chúng đều đồng ý là Chúa tể không nên cười, vì khi đó ắt hắn thế giới không đảo lộn thì Trái Đất cũng đến ngày tận thế.



Tốt nhất là ba vị Vampire kia, xin đừng bao giờ cười.



~ Có vấn đề gì khi hyung giữ lại một con búp bê sao? ~ Y đã bắt đầu khó chịu, và bọn thuộc hạ bắt đầu lạnh sống lưng.

~ Vấn đề là ở chỗ hyung ấy không chỉ giữ nó lại để hút máu, mà có khi còn thôi không hút máu luôn rồi ~ Nó vẫn quay ra nói với hắn, như thể muốn mách tội y với hắn.

~ JUNSU! ~ Y gắt lên khiến tất cả, trừ nó và hắn, giật nảy mình.

~ Nói tiếp đi! ~ Hắn ngắn gọn yêu cầu.

~ Không hút máu mà làm trò đó, trò mà con người hay gọi là… gì nhỉ? ~ Nó ngoắc tay một thuộc hạ ~ Gọi là gì?

~ Dạ… dạ… gọi là… làm tình ạ…

Thằng này vừa nói vừa nuốt nước bọt khi chẳng cần nhìn lên cũng biết Huyết Vương đang nhìn nó. Không trả lời thì phật lòng Dã Vương, trả lời thì chết với Huyết Vương, đúng là cái phận tôi tớ. Thằng này đang được bọn còn lại nhìn với ánh mắt chia buồn.

~ Với con người sao? ~ Hắn hơi nhíu mày quay sang hỏi.

~ Hừ, chuyện đó chẳng hề liên quan đến hai người, chẳng lẽ hai người muốn quản cả chuyện đó của ta sao?

~ Không dám quản, chỉ nhân cơ hội này nhắc nhở huyng chút xíu. Lần sau có làm thì ra chỗ nào kín kín mà làm, hoặc không thì biết điều mà bịt miệng nhau lại. Cả tòa lâu đài đang trang nghiêm là thế mà cứ “Chulie ah” với cả “Hannie ah” thì không hay chút nào.

Một thuộc hạ không nhịn được mà bụm miệng cười phì một cái. Ngay sau đó nó lãnh phải một ánh mắt sắc lẻm của Huyết Vương. Thằng ban nãy nhìn thằng này vẻ mặt thông cảm, thế là có người “đi cùng” rồi.

~ Vậy sao, nếu để ta nghe thấy những thứ đó… ~ Hắn chậm rãi phán.

~ Hyung nhất định sẽ không để em nghe thấy một âm thanh nào cả, thề đó! ~ Y nghiêm mặt nói.

~ Thế thì tốt, còn Junsu ~ hắn quay sang nó ~ ngươi cũng đưa về một con người đúng không?

~ Em…

~ Và còn làm nó trở thành nửa người nửa Vampire nữa ~ Heechul nhận thấy cơ hội trả thù đã tới liền vội vã cướp lời.

~ Thế thì đã sao? Kibum…~ Nó nghếch mặt lên với Heechul và ngoắc tay gọi một kẻ nào đó lại.

~ Xin được diện kiến Chúa tể! ~ Kẻ đó cúi người trước hắn ~ Thuộc hạ là Kibum, từ nay nhất định dốc sức phục vụ người.

~ Là tự ngươi muốn trở thành Vampire sao? ~ Hắn nhìn con người trước mặt, rất có khí chất.

~ Thưa vâng…

~ Và em đã giúp cậu ta thực hiện điều đó ~ Nó tiếp lời.

~ Vậy thì chào mừng ngươi đến với thế giới của Vampire, hi vọng ngươi sẽ sớm trở thành một Vampire hoàn toàn ~ hắn đan hai tay vào nhau chậm rãi nói.

~ Ngài không muốn biết lý do vì sao tôi muốn trở thành Vampire sao? ~ kẻ đó ngạc nhiên hỏi.

~ Ngươi đã quyết định thay thế dòng máu của con người thành máu của Vampire, điều đó chứng tỏ ngươi đã phải chịu rất nhiều uất ức, đau khổ khi làm người, ta không muốn ngươi nhớ lại những điều đó…

~ Cám ơn Chúa tể ~ Cậu thở phào nhẹ nhõm, quả thật rất xứng đáng làm chủ nhân của cậu, làm người mà ân nhân của cậu- Dã Vương- luôn kính trọng.

~ Còn chuyện gì nữa không? Bên Hunter thế nào rồi? ~ Nhắc đến chuyện Hunter, ánh mắt hắn đã có chút thay đổi.

~ Vẫn chưa có động tĩnh gì, hoặc là chúng không biết em đã tỉnh lại, hoặc là chúng biết và đang chuẩn bị cho một cuộc chiến mới ~ Gương mặt y cũng có chút biến đổi khi nói về chúng.

Những Hunter, kẻ thù số một của Vampire.








Jaejoong nhìn chăm chăm vào đĩa cơm trên giường. Cách đây 10 phút có một người đến đặt đĩa cơm này lên giường và hất đầu tỏ ý bảo cậu ăn đi. Đây là thức ăn cho con người và cậu không nghĩ là nơi đây cũng có những thứ này. Sau đó thì cậu nhớ ra là đã có rất nhiều con mồi được bắt đến đây cùng cậu, và chắc hẳn bọn Vampire ở đây không thể ăn hết chúng một lúc được. Vậy nên thức ăn này là dùng để nuôi những con mồi, cũng giống như cậu đây, đang là một con mồi của hắn…

Cậu chậm rãi xúc từng thìa thức ăn đưa lên miệng. Vết thương ở miệng thực sự đang rất nhức nhối và khiến việc mở miệng nhai cơm của cậu gặp không ít khó khăn. Cậu cũng muốn nhịn đói cho chết quách đi cho xong nhưng lại không có đủ can đảm. Cậu nhớ lại hắn, kẻ độc ác ấy không những gây ra vết thương ở môi cậu mà còn bắt cậu phải chứng kiến cảnh hắn hút máu người. Đó thực sự là giây phút kinh khủng nhất mà cậu đã từng trải qua. Răng nanh trắng muốt, màu máu đỏ lòm, tiếng máu chảy tong tỏng, và cả cái xác chết vẫn đang nằm trên sàn mà cậu chưa dám nhìn đến một lần… Thật không thể tin được, mới hôm qua cậu còn vui vẻ đi chơi với em trai mình, vậy mà…

Cạch… Cánh cửa phòng bật mở, Jaejoong khẽ run người nắm chặt tay nhìn về phía cửa. Không phải hắn, ơn trời. Kẻ đó đến để lau dọn phòng và đem cái xác đi.





Kẻ đến lau dọn đã đi và không hề đóng cửa. Cậu chần chừ một lúc rồi quyết định sẽ đi ra ngoài. Bên ngoài hoàn toàn im ắng, khác hẳn với vẻ tấp nập mà cậu đã từng thấy lúc trước. Cậu đi quanh đó và phát hiện ra đây là một tòa lâu đài hết sức rộng lớn. Có nhiều phòng, tầng và cầu thang, trên hết là nét cổ kính uy nghiêm nhưng luôn toát ra một cảm giác ớn lạnh. Cậu không ngừng thắc mắc tại sao không khí bây giờ tại đây lại khác hẳn lúc đó vậy, cậu chẳng hề chạm mặt ai cả, và cũng không nghe thấy một âm thanh nào. Thấy có chút ánh sáng ở phía cuối dãy phòng, cậu đi đến và biết được rằng bây giờ đang là ban ngày, ngạc nhiên khi bên ngoài là một khu vườn rất rộng lớn sặc sỡ màu sắc và không hề có vẻ u ám như bên trong lâu đài.

“Có lẽ Vampire không hoạt động vào ban ngày nên chúng đã đi ngủ hết”. Cậu tự nhủ trong lòng. Chợt cậu nghe thấy tiếng cười đùa.

~ Hahaha ~~~ Han hyung lại đoán trật rồi ~~~

Tiếng cười lanh lảnh của một đứa trẻ đã thu hút sự chú ý của cậu, cậu đến gần chỗ đó và chăm chú theo dõi.

~ Eunhyuk ah, làm sao huyng biết được em đang nắm thứ gì trong tay chứ??? Hyung chịu không có đoán được đâu.

~ Haish… thôi được rồi, vậy nói cho huyng biết nhé ~ Thằng nhóc chìa tay ra ~ Đây là trái tim của một con mèo em mới hút máu đó…

~ Oái!! ~ Anh giật nảy mình về phía sau làm thằng nhóc đó cười phá lên.

~ Hahahaha ~~~ Hyung đúng là đồ chết nhát, vậy mà Huyết Vương cũng cưng hyung được… haha ~

~ Eunhyuk, hình như vừa có người nói đến ta phải không?!

Cậu đưa mắt sang nhìn kẻ đang bước đến, cậu nhận ra y. Đó là một kẻ có gương mặt rất xinh đẹp, dáng người nhỏ nhắn nhưng luôn toát ra sự nguy hiểm và đêm qua cũng đã xuất hiện bên cạnh hắn.

~ Em chỉ đang chọc con búp bê của ngài chút thôi mà… rất ngốc nghếch và nhát gan ~ Thằng nhóc lè lưỡi với y.

~ Ta đoán là đã đến lúc em trở về với bảo mẫu của mình rồi, bà ta đang đi tìm em đó.

~ Ôi trời, bà già lắm chuyện đó ~~~

Y mỉm cười nhìn thằng nhóc hỗn láo đó đang ngúng nguẩy đi vào. Dù sao thì trong tòa lâu đài này có sự xuất hiện của những đứa nhóc như vậy sẽ khiến mọi thứ trở nên sáng sủa hơn một chút. Bọn nhóc này chỉ là lứa Vampire bình thường, do những Vampire thường đẻ ra, mỗi lứa có thể có từ 10-20 con. Khi bọn chúng lớn lên sẽ trở thành thuộc hạ cho anh em y. Vampire Chúa, tức Vampire mang dòng máu hoàng tộc lại chỉ sinh rất ít. Hắn, y và nó là 3 Vampire được sinh ra từ lứa đó, mang trong mình dòng máu hoàng tộc và có trách nhiệm sinh ra những lứa Vampire chủ tiếp theo…

Hắn là Chúa tể, vậy nên không đời nào hắn trực tiếp sinh con. Nếu hắn muốn sinh ra một Vampire chủ thì buộc phải kết hợp với một Vampire hoàng tộc khác, cũng chính là anh em hắn, y và nó. Nhưng có vẻ hắn chả có chút hứng thú gì về việc con cái, và y với nó cũng chẳng muốn mối quan hệ anh em với hắn trở nên phức tạp ra. Junsu thì chỉ có hứng thú với chém giết thôi, cũng đâu để ý đến mấy chuyện nòi giống này chứ, còn y thì… để ý làm gì cho mệt, giờ y đã có cái để quan tâm rồi…

~ Búp bê của ta ~~~ Y đến bên anh và đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh.

~ Chủ nhân, người không nên đi ra vào lúc trời sáng thế này, không tốt đâu! ~ Anh đẩy y ra và nhìn y lo lắng.

~ Biết làm sao được, ta nhớ ngươi mà ~~~ Y vịn tay vào cổ hắn và đung đưa người, chà sát hai thân người với nhau.

~ Chủ… nhân… người…~ Trước khi anh kịp kêu thêm tiếng nào y đã vồ lấy đôi môi anh và kéo cả hai vào những nụ hôn nóng bỏng.

~ Tranh… thủ đi… từ giờ… không làm được vào buổi… tối đâu ~ Y nói giữa những nụ hôn ~ Yunho sẽ giết… hai ta đấy…

~ Khoan… ở đây hả ?!

~ Urg…

Jaejoong trợn mắt nhìn cảnh trước mặt mình. Không phải chứ, định làm ngay giữa vườn hoa thế này hả?! Cậu rướn người để nhìn rõ hơn, bỗng nhiên cảm thấy cổ áo mình đang bị xách ngược lên từ phía sau…

~ Oái ~~~ Cậu giật mình mà kêu lên.

~ Là con mồi hôm qua, Yunho hyung không chén ngươi sao ?!

Cậu cũng nhận ra kẻ này, đây chính là kẻ đã bắt cậu về và ném cậu vào tay hắn.

~ Hả?! ~ Heechul giật mình buông búp bê của mình ra và chỉnh lại y phục ~ Junsu, có chuyện gì vậy?!

~ Có một con người xem trộm cảnh nóng của hyung này! ~ Nó xách cậu lên nhẹ nhàng như xách một con mèo.

~ Humh ~ Y tiến gần đến nâng cắm cậu lên xem xét ~ Không phải hôm qua đã bị bắt làm thức ăn cho Yunho rồi sao?! Vẫn sống hả?!

~ Hay hàng lỗi nhỉ?! ~ Nó nghi ngờ nhìn cậu, có khi cậu không sạch nên mới bị Yunho từ chối cũng nên.

~ Có thể thế đấy… mà cũng có thể không, Yunho hôm qua cũng nhìn qua nó rồi mới đồng ý cho về phòng mình chứ… tóm lại là… em đem nó về phòng Yunho trước đi, có gì hỏi Yunho sau, không thể để nó chạy lung tung như vậy được…~ Y hấp tấp nói.

~ Ah ~~ Đuổi khéo hả, được thôi, dù sao hai người cũng chỉ có thể làm trò đó ở những nơi như thế này, không hơn hahaha ~~~ Nó vác cậu lên vai và quay người bước đi.




...



Phịch!

Cậu bị nó quăng như quăng một bao cát lên giường.

~ Ở yên đó chờ đến tối đi! ~ Nó nói ngắn gọn một câu rồi đi ra ngoài đóng sập cửa vào. Cậu lao ra mở cửa thì biết là nó đã khóa cửa rồi.

“Nhìn mặt mũi non choẹt mà kinh không chịu được” ~ Cậu nghĩ về nó. Có lẽ nếu cậu biết năm nay nó đã 15000 tuổi thì sẽ không nghĩ thế nữa đâu.




Ngồi trong một cái phòng trống với độc một cái giường khiến cậu chán gần chết, thật sự chả biết làm gì ngoài việc ngủ. Lâu lâu sau thì có người đem đến cho cậu một đĩa thức ăn và một cốc nước, có lẽ đây là bữa tối. Haish… ít nhất thì ngoài ngủ cậu còn thêm một việc nữa để làm: ăn.




Jaejoong đang mơ màng ngủ thì nghe tiếng mở cửa. Cảm giác lạnh sống lưng phía sau khiến cậu nhận ra ngay kẻ đang bước vào là hắn. Nhưng cậu vẫn nhắm tịt mắt vờ ngủ.

~ HUHUHU XIN NGÀI THA CHO CHÁU ~~~

Cậu mở mắt nhìn, hắn đang lôi theo một thằng nhóc khoảng 15-16 tuổi vào phòng. Thằng nhóc đó khiến cậu nhớ tới Changmin, em trai cậu.

~ HUHUHU CHÁU CHƯA MUỐN CHẾT MÀ ~~~

Hắn vẫn lạnh lùng đưa tay bóp cổ nó mặc cho nó đang kêu gào rất thảm thiết. Thảm thiết đến nỗi làm cậu không thể nào nằm im nổi nữa, cậu ngồi dậy hết nhìn thằng nhóc rồi nhìn hắn. Hắn chuẩn bị hút máu nó như đã làm với người phụ nữ hôm qua.

~ KHÔNG KHÔNG ACK… ACK… ~ Thằng nhóc vùng vẫy rất quyết liệt khi thấy răng nanh của hắn tiến gần đến cổ mình.

~ Đừng ~ Mắt cậu đã nhòe nước từ bao giờ, cảm giác thương xót trào dâng trong người.

~ UMMA APPA ƠI CỨU CON AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA ~~~~~~~ Hai cái răng nanh sắc nhọn của hắn đã xuyên qua lớp da trên cổ thằng nhóc.

~ Khônggggggggggg…~Cậu nhảy ra khỏi giường và lao vào hắn ~BUÔNG NÓ RA, BUÔNG NÓ RA ĐI…

Hắn, một tay bóp chặt cổ thằng nhóc, một tay hất cậu ra nhưng cậu vẫn ngoan cố mà bám vào.

~ THA CHO NÓ ĐI, ĐỪNG MÀ…

Suỵttttttttttttttt ~ Hai cánh tay của thằng nhóc buông thõng xuống, cả người nó giật giật vài phát rồi cứng đờ. Cậu ngồi sụp xuống sàn nhà nhìn chăm chăm vào cái xác trong tay hắn.

Hắn thả xác thằng nhóc rơi xuống sàn sau khi đã rút cạn máu nó. Nhìn cậu đang ngồi như kẻ mất hồn dưới sàn nhà.

~ Ngươi không nên xin tha cho người khác khi mà tình cảnh của ngươi cũng không khá hơn là bao.



END CHAP 2
Wingj


.:Mju:.

thay đổi nội dung bởi: t3_129, 15-10-2010 lúc 11:59 AM.
t3_129 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 14-10-2010, 01:47 PM   #3
Default

bạo lực, bạo lực, máu me, ui máu me quá đi.
Che tay lại, không coi nữa, quyết không coi nữa... (còn đâu nữa mà coi)
Chừng nào có chap mới vậy Mju????? hihihi
toramu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 14-10-2010, 04:11 PM   #4
Default

lần đầu tui mới thấy có vụ hút máu qua môi đó!!!!
" Tại sao lúc đó em lại bướng bỉnh vậy?

~ Vì em nghĩ trước sau gì cũng chết nên khi ấy chỉ nghĩ là sẽ không để anh ăn em ngon miệng, nhất định không làm cho anh hả dạ!

~ Lúc đó ta rất bực đó, nhưng cũng lấy làm thú vị, em là con mồi đầu tiên có thái độ với ta như vậy.

~ Vì thế mà anh không giết em phải không?

~ Đúng, ta muốn làm em phải cầu xin ta trong sợ hãi, ta muốn hành hạ em, sau đó mới hút cạn máu em…

~ Chỉ vì thế thôi sao? Anh giữ em lại chì vì muốn hành hạ em à?

~ Không chỉ vậy mà còn vì máu em là thứ máu ngon nhất ta từng thưởng thức…"

cái đoạn này là sao zậy? tự dưng xuất hiện mà chẳng có lí do gì cả?
Ai da, đang đoạn hồi hộp, mju ơi post mau lên nhé!!



anna_vivian vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của anna_vivian vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 14-10-2010, 08:29 PM   #5
Default

Trích:
Nguyên văn bởi anna_vivian View Post
lần đầu tui mới thấy có vụ hút máu qua môi đó!!!!
" Tại sao lúc đó em lại bướng bỉnh vậy?

~ Vì em nghĩ trước sau gì cũng chết nên khi ấy chỉ nghĩ là sẽ không để anh ăn em ngon miệng, nhất định không làm cho anh hả dạ!

~ Lúc đó ta rất bực đó, nhưng cũng lấy làm thú vị, em là con mồi đầu tiên có thái độ với ta như vậy.

~ Vì thế mà anh không giết em phải không?

~ Đúng, ta muốn làm em phải cầu xin ta trong sợ hãi, ta muốn hành hạ em, sau đó mới hút cạn máu em…

~ Chỉ vì thế thôi sao? Anh giữ em lại chì vì muốn hành hạ em à?

~ Không chỉ vậy mà còn vì máu em là thứ máu ngon nhất ta từng thưởng thức…"

cái đoạn này là sao zậy? tự dưng xuất hiện mà chẳng có lí do gì cả?
Ai da, đang đoạn hồi hộp, mju ơi post mau lên nhé!!

Ah cái đoạn đó là đan xen giữa tình huống trong quá khứ đó!
Khi YunJae thuộc về nhau rùi thì 2 người nhớ lại đó mà

.:Mju:.
t3_129 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của t3_129 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 14-10-2010, 10:02 PM   #6
Default

-------------------------------------------------------------------------

~ Trong fic có lồng thêm một số đoạn xảy ra sau này, ví dụ trong chap 2 có đoạn đối thoại giữa Yun và Jae, ấy là lúc hai tên đó iu nhau rồi, còn trong chap này cũng có một đoạn đối thoại kiểu như vậy giữa Su với… đọc rùi biết.



CHAP 3



Hắn nâng cằm cậu lên và ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của cậu. Nó đang sũng nước.

~ Ngươi khóc vì một kẻ mà ngươi không hề quen biết sao? ~ Hắn ngạc nhiên.

Jaejoong chỉ khẽ nấc lên mà không nói với hắn một câu nào. Chứng kiến những cảnh như thế này, cậu sẽ bị ám ảnh cả đời mất.

~ Giờ đến lượt ngươi.

Hắn áp môi mình vào môi cậu, liếm nhẹ lên đấy một đường rồi cắn mạnh vào đó làm nó bật máu. Cậu bắt đầu phản kháng khi thấy nhói đau nơi đầu môi nhưng hắn đã nhanh chóng giữ chặt hai tay cậu bẻ ngoặt ra phía sau, tay còn lại hắn cố định đầu cậu, để cậu không quay đi chỗ khác được.
Cậu không thể nhúc nhích một chút nào, chỉ có thể nhắm mắt hứng chịu cái đau không tả xiết cho đến lúc ngất đi…



~ Humh… ~ Hắn nhìn con người đang lả đi trong tay mình, vẫn bướng bỉnh như hôm qua, không có chút thái độ gì như hắn mong muốn.

Hắn đặt cậu nằm trên giường và cũng ngả người xuống nằm cạnh cậu. Đây là lần đầu tiên hắn giữ một con mồi để “ăn dần” như thế này. Cảm giác lúc hút máu cậu thực sự rất thỏa mãn. Ban đầu khi tấn công vào môi cậu hắn chỉ nghĩ rằng hút máu vào đấy sẽ khiến cậu cực kỳ đau đớn mà cậu vẫn không chết được, hắn chỉ muốn hành hạ cậu. Sau đó thì hắn nhận ra hút máu bằng cách đấy đặc biệt ngon. Đôi môi cậu đỏ mọng và rất thơm. Cảm giác vừa hút máu vừa chạm vào đôi môi ấy làm hắn thấy thích thú.

Hắn ngồi nhỏm dậy để ngắm nhìn khuôn mặt cậu. Cậu rất đẹp. Không phải vẻ đẹp lạnh lùng nam tính giống như hắn, không phải vẻ đẹp kiêu sa giống như Heechul, cũng không phải vẻ đẹp trẻ con như Junsu. Hắn so sánh cậu với ba Vampire đẹp nhất ở đây và thấy nét đẹp của cậu hoàn toàn khác với anh em hắn. Cậu mang vẻ đẹp thánh thiện làm hắn thấy lạ lẫm. Phải rồi, thánh thiện và cực kỳ thuần khiết, như chính tâm hồn của cậu vậy.

Hắn cúi người liếm láp những giọt máu còn đọng lại trên môi cậu. Vừa mặn vừa ngọt, khác với máu của kẻ khác hắn chỉ cảm thấy mỗi vị mặn thôi…




~ Chúa tể ~ Hắn vừa bước ra khỏi phòng đã có một thuộc hạ quỳ xuống trước mặt.

~ Gì ?!

~ Huyết Vương muốn ngài ra sảnh chính bàn chuyện.

~ Về…?!

~ Nghe nói bên Hunter đã bắt đầu có những dấu hiệu bất thường.




Hắn đẩy nhẹ người lên không trung, lướt nhẹ và hạ xuống tại nơi cao nhất trong đại sảnh, đó là chỗ ngồi của hắn. Sự xuất hiện của hắn làm tất cả mọi Vampire đang bàn tán sôi nổi chuyện gì đó dừng sự ồn ào của mình lại và đồng loạt cúi người trước hắn.

~ CHÚA TỂ !

~ Có chuyện gì liên quan đến Hunter sao?? ~ Hắn nhanh chóng đi vào vấn đề chính.

~ Thưa Chúa tể, mật thám của chúng ta bên khu Đông vừa gửi thư thông báo bên đó đã phát ra tín hiệu tập hợp các Hunter vào rạng sáng nay, tức là ngay sau khi ngài thức dậy được vài tiếng.

~ Chỉ có ở bên khu Đông thôi sao?

~ Khu Đông là nơi tập hợp những Hunter mạnh nhất trong vòng mười năm qua ~ Heechul từ đám đông bước ra và tiến về ghế ngồi của mình, bên tay trái hắn ~ Các khu khác chỉ là bọn tép riu, không đáng quan tâm.

~ Hơn nữa bên đó là nơi cất giữ thanh bảo kiếm đó, thứ đã đâm vào tim hyung và bắt hyung ngủ một giấc 5000 năm đó ~ Junsu chậm rãi bước đến chỗ ngồi của mình, bên tay phải hắn.

Mặt hắn đã trở nên đáng sợ hơn khi nghe về thanh kiếm đó, lũ Vampire thuộc hạ đã có thể cảm nhận được bá khí mạnh mẽ đang toát ra từ hắn.

~ Vậy còn kẻ đó ?!

~ Đã chết từ 5000 năm trước, ngay sau khi phong ấn được hyung.

Gương mặt hắn dường như đã dãn hơn một chút. Con người mà dám đấu lại Vampire sao? Cho dù kẻ đó có mạnh đến cỡ nào thì cũng không thể giết được hắn, giao chiến với hắn một trận kịch kiệt mà cuối cùng cũng chỉ làm hắn ngủ 5000 năm, còn mình thì phải bỏ mạng. Thật là ngu ngốc!

~ Nhưng… ~ Heechul ngập ngừng lên tiếng, như kiểu chính y cũng không tin vào những gì mình định nói ~ Nghe nói trước lúc chết kẻ đó đã kịp lập một lời nguyền, rằng thời điểm em thức giấc cũng là lúc kẻ đó đã được đầu thai, không biết mức độ chính xác của tin này đến đâu, tuy vậy em cũng nên lưu ý đó Yunho…

~ Đầu thai ?! Kẻ đó có thể tự tìm thời điểm đầu thai cho mình sao ?!

~ Hyung ah, đừng có coi thường con người chứ, bọn chúng là những sinh vật đang chiếm giữ cả thế giới bên trên chúng ta đấy.

~ Vậy thì đã sao chứ ?! Nếu như kẻ đó một lần nữa có thể ghim thanh gươm đó vào tim ta đi chăng nữa thì cuối cùng cũng chỉ làm ta ngủ thêm một giấc nữa thôi.

~ E là lần này không may mắn được như thế nữa đâu thưa ngài ~ Kibum lên tiếng ~ Thần được Dã Vương sai đi thăm dò bấy lâu và biết được rằng những Hunter canh giữ bảo kiếm đã làm cho thanh kiếm đó mạnh lên rất nhiều, đồng nghĩa với việc nếu nó một lần nữa ghim vào tim ngài, ngài sẽ phải ngủ vĩnh viễn…

~ Năm xưa là do ta bất cẩn nên mới để kẻ đó chạm vào mình, ta sẽ không để chuyện đó xảy ra lần nữa đâu.

~ Yunho, chúng ta không thể nói trước được điều gì cả, thay vì ngồi chờ kẻ đó đến tại sao chúng ta không đi tìm hắn trước. Bây giờ vẫn còn kịp đó, bởi thanh kiếm đó vẫn chưa được rút ra, tức là kiếp sau của kẻ đó vẫn chưa tìm được sức mạnh của mình…

~ Và chúng ta sẽ tìm rồi giết kẻ đó trước khi hắn phục hồi ký ức và sức mạnh, Yunho hyung, hãy để em làm chuyện này!

~ Junsu?

~ Nói về bá khí hoàng tộc, em đứng thứ ba ở đây, đồng nghĩa với việc em là Vampire tồn tại dễ nhất ở thế giới loài người trong ba chúng ta. Hơn nữa em có thể liên lạc với Kibum qua ý nghĩ, nhờ vậy có thể dễ dàng truyền tin hơn mà không bị phát hiện.

~ Dã Vương, hay để thuộc hạ đi cho ~ Kibum lên tiếng, cậu đang lo cho sự an nguy của chủ nhân mình.

~ Không, ngươi phải ở đây để sớm trở thành một Vampire thực thụ…

~ Nhưng…

~ Yunho, em sẽ lên trên đó trà trộn vào khu Đông, có nhiều nguồn tin cho thấy rất có thể truyền nhân của kẻ đó là một Hunter khu Đông, lần này các Hunter được lệnh tập trung có thể cũng vì để tìm ra kẻ đó!

~ Heechul, ngươi thấy sao? ~ Hắn hỏi y, không phải hắn không tin vào sức mạnh của Junsu, nhưng việc để nó một mình trà trộn vào nơi ở của Hunter chẳng phải rất nguy hiểm sao?!

~ Junsu biết nó phải làm gì! ~ Y chỉ chậm rãi mỉm cười ~ Nó không còn là Vampire yếu đuối mà em biết 5000 năm trước đây đâu!

~ Hyung, em chưa bao giờ yếu đuối! ~ Nó có vẻ khó chịu vì bị gọi là yếu đuối.

~ Vậy sao?! Chẳng phải…

~ Thôi được rồi! ~ Hắn lên tiếng trước khi Heechul kịp gây ra một cuộc lộn xộn nào đó với nó ~ Vậy Junsu sẽ lên trên đó!

~ Em sẽ hoàn thành công việc!

Nó mỉm cười. Máu của Hunter, theo nó đó mới là thứ máu ngon nhất.


~ Ngươi muốn hút máu ta sao?

~ Ta muốn hút máu của một Hunter!

~ Được thôi, nếu điều đó làm ngươi cảm thấy thỏa mãn.

~ Ngươi chịu đau chỉ để ta cảm thấy thỏa mãn sao?!

~ Ta không biết, nhưng ngươi vui ta sẽ vui, ngươi không vui ta cũng sẽ không vui…

~ Thật nực cười, là một Hunter mà không những không giết Vampire, lại để cho nó hút máu mình, ngươi là Hunter kiểu gì vậy?!

~ Ta là một Hunter si tình, nếu ngươi tin điều đó…




Phải bỏ trốn! Ngay lập tức!

Đó là tất cả những gì Jaejoong nghĩ sau khi tỉnh dậy. Thế là quá đủ rồi, cậu không thể chịu thêm được nữa. Hắn không chỉ hành hạ thể xác cậu mà còn hành hạ cả tinh thần cậu. Bắt cậu phải chứng kiến cảnh hắn hút máu người như vậy, không sớm thì muộn cậu cũng phát điên mất.

Nhìn quanh căn phòng một lượt, cái xác của thằng nhóc hôm qua đã không còn nữa, tức là đã có người đến lau dọn. Và đúng như Jaejoong nghĩ, cửa phòng không khoá. Cậu rất thắc mắc về điều này, cả hôm nay lẫn hôm qua cửa phòng đều không khoá. Hoặc là kẻ đến lau dọn quá đãng trí, hoặc là, vì lí do gì đó, kẻ đó cho rằng việc khoá cửa phòng là không cần thiết.

Vẫn như ngày hôm qua, vắng lặng hoàn toàn, Jaejoong nhanh chóng chạy về phía khu vườn đó. Ánh sáng rọi vào mắt khiến cậu hơi bị choáng, mới có một ngày không ra ngoài đã vậy rồi.

Ngoé ~~~

Tiếng mèo kêu thảm thiết phát ra từ một góc vườn cùng tiếng trẻ con cười khanh khách đã thu hút sự chú ý của Jaejoong. Cho dù cậu đã tự nhủ là nếu có cơ hội tuyệt đối không được tò mò xem xét linh tinh nữa, nhưng rất tiếc đôi chân cậu chưa bao gìơ làm theo những gì đã được lập trình sẵn trong đầu. Cậu khẽ nuốt nước bọt và đi về phía phát ra tiếng động.



Ngay khi đôi mắt bắt được những hình ảnh đang diễn ra ở đó, Jaejoong cảm thấy chút thức ăn ít ỏi ngày hôm qua cậu cố nuốt vào như muốn lộn ra khỏi bao tử. Cậu đã phải dùng tay bịt chặt miệng mình để ngăn không phát ra một tiếng kêu kinh hãi nào.

Máu. Lại là máu.

Một thằng nhóc chừng mười tuổi đang ngồi uống máu mèo một cách ngon lành và thích thú. Uống chứ không phải là hút, bởi thằng nhóc đó đã bẻ lìa hắn cổ con mèo ra và dốc phần thân mèo vào miệng mình, để từng giọt máu mèo chảy dài xuống miệng nó…

Jaejoong guồng chân chạy thật nhanh, nơi này chẳng khác nào địa ngục. Từ Vampire lớn đến Vampire nhỏ, chúng coi máu là thức ăn, sự chết chóc là thú vui, nỗi sợ hãi là trò cười…

Không có cổng, cậu đã chạy khắp khu vườn nhưng chỉ toàn thấy bức tường đá cao sừng sững chứ chẳng hề có một cánh cổng nào cả. Tốt thôi, cậu sẽ trèo tường, bất chấp sự thật là bức tường này thực sự không thể trèo qua nổi.

“Mình không muốn chết! Mình phải rời khỏi đây! Changmin, appa, umma… phải làm sao bây giờ… mình phải làm sao bây giờ…”

Từng giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt thanh tú khi những ngón tay bất lực cào cào lên tường tìm đường lên. Cậu không phải là người yếu đuối, nhưng trong trường hợp này cậu tự cho phép mình được khóc như một kẻ yếu đuối khi nhận ra là thật sự không có cách nào thoát khỏi đây. Kết cục cho cậu chỉ có thể giống như con mèo kia, chết trong sự thoả mãn của kẻ khác…

~ Con người?!

Jaejoong giật mình quay ra nhìn, đó là một thanh niên với khuôn mặt búng ra sữa, cậu ta rất đẹp. Jaejoong tự hỏi cậu ta có phải là một Vampire không, vì ở cậu ta có gì đó rất giống con người.

~ Định trốn hả?! ~ Cậu ta nhấc bổng Jaejoong lên chỉ bằng một tay

~ Á! Thả ra… Làm gì thế??? ~ Jaejoong vùng vẫy quyết liệt làm đôi mày trên khuôn mặt búng ra sữa đó nhíu lại.

~ May quá, đúng lúc đang đói! ~ Ngay sau đó Jaejoong bị xốc mạnh lên, và khi định thần lại thì cậu thấy mình đang bị vắt qua vai cậu ta.

~ Thả ta ra… ngươi đem ta đi đâu chứ… **giẫy giụa**

~ Nhà bếp!

~ o_O

~ Kibum?! ~ Tiếng gọi của kẻ nào đó khiến cậu ta dừng bước ngay lập tức.

~ Huyết Vương! ~ Kibum kính cẩn cúi đầu chào y.

~ Humh… ngươi đang vác cái gì trên vai thế này?! ~ Heechul vừa hỏi vừa tiến tới nâng cằm cậu lên, cậu quay đầu mạnh sang phía khác làm y nhíu mày không hài lòng.

~ Thuộc hạ đang định đem cậu ta vào nhà bếp rồi rút máu ăn dần.

Rút máu ăn dần!!! Jaejoong cảm thấy choáng váng đầu óc, một phần vì cậu đang bị dốc ngược lại, một phần vì cái cụm từ kia quả thật có sức công phá lớn.

~ Đây chẳng phải là tên nhóc hôm qua sao?! Có phải ngươi là con mồi mà Yunho đã mang về phòng hai hôm trước không?! ~ Y hỏi cậu.

~ … ~ Jaejoong quay mặt đi chỗ khác không trả lời.

~ Ah, có lẽ không phải rồi, Kibum đem nó đi đi…

~ Oái khoan… ~ Cậu vội kêu lên ~… là tôi đấy, hắn còn bảo sẽ giữ tôi lại ăn dần mà…

~ Ăn dần?! ~ Y nhìn cậu ngạc nhiên, tên Chúa tể lạnh lùng đó có khái niệm để dành đồ ăn từ bao gìơ vậy?!

~ Vậy ra đây là đồ ăn của Chúa tể sao?! ~ Kibum hốt hoảng thả cậu xuống đất nghe đánh “bịch” một cái.

~ Đúng thế, nhưng hình như không đơn giản là đồ ăn thì phải… ~ Y cúi xuống và dùng tay giữ chặt khuôn mặt cậu đối diện với mặt mình, quét mắt một lượt khắp người cậu và dừng lại ở đôi môi đỏ mọng.

Cả người không có một vết thương nào, trừ đôi môi.



ÙM…

Cậu bị y đẩy ngã vào một cái bồn lớn rất thơm và đầy hoa, cậu còn chưa hiểu gì đã thấy ba bà béo bì bõm tiến về phía mình và rất tự nhiên… lột sạch quần áo cậu ra.

~ Oái ~~~ Cậu la toáng lên ~ Các người làm gì vậy?!

~ Người ngươi dơ lắm rồi đấy, cần làm sạch ngươi chút xíu, sửa sang một chút, biết đâu sẽ đổi đời.

Y mỉm cười nhìn cậu. Đấy, nụ cười của Huyết Vương danh bất hư truyền đấy, và thật không may cậu là người nhận lấy nụ cười đó. Tuy cậu chẳng biết tí gì về sự nguy hiểm của nụ cười ấy nhưng bản năng của một con người đã tín hiệu cho cậu bằng cách làm cậu lạnh sống lưng. Mọi chuyện có thể tồi tệ được hơn nữa sao? Đổi đời gì chứ ???




~ A! BÀ GIÀ KIA, BÀ VỪA ĐỤNG VÀO CHỖ NÀO THẾ HẢ ????????

~ OÁI DỪNG LẠI, KHÔNG ĐƯỢC KÌ VÀO CHỖ ĐÓ ~~~~~~~~~

~ AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA ~~~~~~~~~~~~~~~~

~ CÁC NGƯỜI LÀ ĐỒ BIẾN THÁIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII…




Heechul mỉm cười lần nữa khi bỏ mặc cậu vùng vẫy la hét trong phòng tắm. Yunho chưa bao giờ giữ lại một con mồi nào kể từ khi hắn biết hút máu là gì, vậy mà lần này đã qua hai đêm rồi con người đó vẫn còn sống, điều đó cho thấy con người này đang có sức hút gì đó với Yunho. Y cảm thấy thích thú với ý nghĩ rằng một ngày nào đó Yunho sẽ nhận cậu làm búp bê của hắn, giống như y và anh. Rồi khi đó y và anh sẽ không phải khổ sở kìm nén khi ở bên nhau chỉ vì đã hứa không để hắn nghe thấy bất cứ âm thanh nào. Nhất là bây giờ Junsu, thằng quỷ đặc biệt ghét mấy trò búp bê này đã đi rồi, vậy thì y càng phải tận dụng cơ hội giúp Chúa tể lạnh lùng của y biết niềm vui mà mấy con búp bê có thể đem lại cho mình.

“Một khi nhúng vào là khó rút ra lắm đó Yunho ah ~~~~ Hahahaha ~~~ ta sẽ làm em “dính bùn” cùng ta”

Vũng bùn gây bởi những con búp bê.






~ Hic hic ~~~ sao Chun hyung mãi mà không về vậy?!

Nhóc ngồi ngẩn ngơ trước cửa chờ hyung nó về, bây giờ đã khuya lắm rồi đấy. Nhóc không dám ngủ một mình đâu, sợ lắm không nhắm mắt nổi…

~ Meo meo ~~~

~ Oa, mèo con ~~~~

Nhóc mở to mắt và reo lên sung sướng. Đó là một con mèo với bộ lông đen tuyền bóng mượt, đôi mắt của nó sáng quắc lên trong đêm, nó đang ve vẩy cái đuôi và khập khiễng tiến về phía nhóc.

~ Ủa…~ Nhóc bế con mèo lên thắc mắc ~… mày bị thương ở chân rồi mèo ơi, chắc là mày đang đau lắm ha!!!

~ Meo ~~~ Con mèo dụi dụi đầu vào ngực nhóc như thể muốn nói lời nhóc nói là đúng rồi đó.

~ Tội nghiệp, chân đau thế này thì phải ở yên một chỗ thôi ~ Nhóc dừng lại suy nghĩ chút xíu ~ Hay từ nay mày ở với Hae nha, chắc Chun hyung cũng đồng ý thôi, hyung ấy quý Hae lắm mà…

~ Donghae! ~ Nhóc quay ngoắt lại khi nghe thấy có tiếng gọi tên mình.

~ A Chun hyung! ~ Nhóc nhảy tới ôm chầm lấy gã bằng một tay, chỉ một tay thôi vì tay còn lại nhóc đang bận ôm mèo mà.

~ Hae đợi hyung có lâu không?? ~ Gã vuốt tóc nó và nhìn nó âu yếm.

~ Dạ lâu, Hae buồn ngủ díp mắt lại rồi mà không có dám ngủ ~ Nhóc dụi dụi tay vào mắt mình như để cho gã thấy nhóc buồn ngủ như thế nào.

~ Rồi rồi, hyung đã về rồi đây, để hyung vào dỗ Hae ngủ nào.

~ Dạ!

~ Ủa…~ Gã nhìn chăm chăm vào con mèo trong tay nhóc ~ Đây là…

~ Miumiu của Hae đấy, nó đang bị thương nên Chun hyung cho nó ở cùng nhà với Hae và hyung nha!

~ Umh… Hae thấy nó ở đâu vậy?

~ Dạ tự yên thấy nó đi về phía nhà mình, chắc nó bị lạc đó hyung…

Gã nhăn trán hết nhìn nhóc lại nhìn con mèo, sau đó trán của gã bắt đầu dãn ra…

~ Vì nó đang bị thương nên bây giờ hyung phải đem nó đi khám, vết thương để lâu là bị nặng thêm đấy, Hae biết điều đó chứ?!

~ Dạ ~~ Nhóc gật đầu ngoan ngoãn.

~ Vậy đưa nó cho hyung ~ Vừa nói gã vừa chìa tay ra, nhóc bặm môi suy nghĩ rồi đặt con mèo vào tay gã.

~ Chun hyung đem miumiu đi khám rồi về nhanh nha, Hae đợi.

~ Umh, sẽ nhanh thôi! ~ Gã mỉm cười với nhóc rồi bước nhanh với con mèo trên tay.




Gã dừng lại trước một thác nước lớn.

~ Meo meo ~~~~ Con mèo đen trên tay giương đôi mắt vàng rất đẹp của nó nhìn gã.

~ Ta là một Hunter đó!

Dứt lời gã ném mạnh con mèo xuống thác nước. Nó chỉ kịp kêu “ngóe” lên một tiếng là đã mất hút vào lớp bọt nước trắng xóa, không một dấu vết.




END CHAP 3
Wingj


.:Mju:.
t3_129 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 15-10-2010, 02:56 PM   #7
Default

ông Ho ác ghê , cứ nhằm môi jae mà cắn!Thế thì còn gì là môi đẹp, môi xinh của jae nữa!Mà có khi nào jae là chuyển kiếp của hunter kia hok nhỉ?.THANK FOR YOURFIC!!!



anna_vivian vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của anna_vivian vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 15-10-2010, 06:16 PM   #8
Default

có yaoi ~~ nhẹ thui nhưng mấy bé trong sáng đừng có nhảy vô đọc nghen, không lại bảo wj đầu độc trẻ nhỏ =_=''



---------------------------------------------------




CHAP 4




~ Chun hyung ~ Nhóc mới nhác thấy bóng gã đã vội reo lên.

~ Donghae, mình đi ngủ thôi, khuya lắm rồi đó ~ Gã dắt tay nhóc vào nhà.

~ Hyung…~ Nhóc nhìn khắp người gã ~…miumiu của Hae đâu?!

~ Nó về nhà rồi, hóa ra đó là con mèo bạn hyung để lạc.

~ Vậy à?! ~ Mặt nó xịu xuống, cứ tưởng sẽ có một người bạn mới cùng chơi chứ.

~ Hyung buồn ngủ quá rồi, Hae lên đây nào ~ Gã vỗ vỗ vào chỗ cạnh mình trên giường.

~ Dạ ~ Nhóc mặt buồn buồn leo lên, vừa nằm xuống lại nhổm người lên ngay.

~ Sao vậy?! ~ Gã ngạc nhiên hỏi.

~ Miumiu!!!~ Nhóc lao vội ra phía cửa.

Cánh cửa được mở ra, đúng là miumiu rồi, nó đang ướt sũng nước và nhìn nhóc bằng đôi mắt vàng của mình, đôi tai thì cụp xuống trong khi cả người nó đang run lên.

Yoochun chạy ra và không thể tin nổi vào mắt mình, rõ ràng là gã đã ném nó xuống thác nước sâu rồi. Nó có thể không chết nhưng cũng không thể thoát ra nhanh đến vậy chứ?!!!

Nhóc ôm con mèo vào lòng và đôi vai khẽ run lên.

~ Donghae ~ Gã chột dạ khều vai nhóc.

~ OA OA OA ~ Nhóc quay lại với khuôn mặt tèm lem nước mắt ~ Chun hyung nói dối, hyung không hề đem miumiu đi khám, hyung lại vứt nó đi như đã làm với hổ con và cáo con của Hae lúc trước phải không ????

Yoochun thở dài, làm sao để giải thích cho nhóc hiểu đó đều là những con vật do Vampire biến thành. Gã là một Hunter giỏi ở khu Đông và nhóc là điểm yếu của gã. Vậy nên đã có không ít lần nhóc nhặt về những con vật mà chỉ cần nhìn qua gã cũng biết đó là những Vampire đội lốt. Hai lần trước gã đã viện cớ tống cổ hai con vật ấy đi mà nhóc không hề nói gì, vậy mà lần này không hiểu sao nhóc lại phản ứng mạnh vậy.

~ Donghae ah, hyung…

~ HUHUHUHUHUHUHU ~~~~ Hae muốn mèo con ~~~~ Hae muốn có một người bạn, hyung không bao giờ có thời gian chơi với Hae cả ~~~ Hae muốn có bạn chơi cùng cơ ~~~~

~ Thôi được rồi, vậy để mai hyung kiếm bạn cho Hae chơi nha.

Gã dỗ ngọt nhóc. Nghĩ lại cũng thấy tội nhóc thật, gã chẳng bao giờ có nhiều thời gian ở bên nhóc. Vampire hoạt động mạnh vào khoảng mấy năm gần đây, điều đó làm cho gã trở nên bận rộn. Gã cứu được nhóc trong một lần đi truy sát Vampire, cha mẹ nhóc đều đã bị Vampire hại chết. Tuy nhiên gã không để cho nhóc biết điều đó, nhóc còn quá nhỏ để hiểu Vampire là những kẻ nguy hiểm như thế nào. Và gã cũng không muốn tâm hồn nhỏ bé của nhóc nuôi hai chữ "hận thù". Lúc trước đã bận, bây giờ Chúa tể Vampire tỉnh dậy gã còn bận hơn gấp bội, điều đó có nghĩa là từ nay về sau nhóc sẽ còn phải chơi một mình nhiều. Gã luôn thấy áy náy về việc đó.

~ KHÔNG ~~~~ Hae chỉ muốn miumiu này thôi ~~~ HUHUHU ~~~

~ Nhưng mà…

~ OA OA OA OA OA OA OA ~~~~~~~~~~~~~~~~

~ Hae ah…

~ OA OA OA OA OA OA OA OA OA OA OA OA ~~~~~~~~~~~~

~ Aish… ~ Gã tự vò rối đầu mình, trẻ con thật là rắc rối mà ~ Thôi được rồi, vậy giữ lại cũng được!

~ Thật chứ hyung?! ~ Nhóc giương đôi mắt đẫm nước của mình lên nhìn gã.

~ Em đó… ~ Gã dí trán nhóc ~ Đàn ông con trai mà mau nước mắt vậy sao?!

~ Hae mặc kệ ~ Nhóc bĩu môi, ôm chặt con mèo trong tay ~ Hae mới có bảy tuổi thôi mà ~~~

Gã giục nhóc đi ngủ và không ngừng quan sát con mèo kia. Đó chắc chắn là một Vampire, và mục đích tiếp cận có lẽ cũng là để tìm ra truyền nhân của Hunter Vương. Dù sao thì việc để một Vampire ở cạnh cũng không phải một ý kiến tồi, ít nhất gã có thể có cơ hội lợi dụng Vampire đó để tìm hiểu ngược lại về Chúa tể của chúng, kẻ mà nghe nói đã thức giấc sau 5000 năm ngủ vùi. Chỉ cần không làm hại đến Donghae, mọi chuyện vẫn có thể dàn xếp được…








~ Quái dị, Vampire là những con dơi độc ác và quái dị !!! ~ Jaejoong ngồi trên chiếc giường quen thuộc và không ngừng lẩm bẩm nguyền rủa hắn và y. Hắn thì khỏi nói rồi, hành hạ cậu cả về tinh thần lẫn thể xác. Còn y, không hiểu vì cớ gì ném cậu vào tay mấy bà bệnh hoạn, kì cọ tắm rửa cho cậu hết sức nhiệt tình, sau cùng chỉ cho cậu mặc một cái áo mỏng tang dài đến ngang đùi. À không, nếu đến ngang đùi thì đã tốt, không đến đâu, ngắn hơn cơ. Đã không cho mặc quần thì chớ, giờ đến cái áo cũng…

Một là ở đây thiếu vải, hai là y đang có âm mưu gì đó liên quan trực tiếp đến sự "mát mẻ" của cậu hiện giờ… (Jaejoong rất thông minh ^^)

Cánh cửa phòng dần mở ra, cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, giờ này chắc chắn là hắn.

Hắn bước vào và nhìn thấy cậu đang cúi gằm mặt ngồi thu lu trên giường. Hắn trèo lên giường sau khi đã dùng mắt nhìn một lượt khắp người cậu, dùng ngón trỏ nâng cằm cậu lên.

~ Quần ngươi đâu?

Ôi trời, cậu mà biết nó ở đâu thì đã không ở truồng như thế này, hắn hỏi thế chẳng nhẽ cậu lại trả lời là bị người ta lột rồi hả ??!!

~ Thơm! ~ Hắn hít hít vào cổ cậu. Cậu rụt người lại, mắt vẫn cụp xuống chả dám nhìn hắn. Vừa mới tắm trong một bồn tắm đầy hoa thế, thơm là phải rồi !!!

~ Kẻ nào đã dẫn ngươi đi tắm hả?

Hắn lại hỏi và cậu lại không trả lời. Một phần vì không biết trả lời ra sao, một phần vì môi đau không muốn mở ra, một phần thì… ghét hắn, không muốn trả lời…

~ Ngươi câm hả?

Cậu vẫn ngoan cố nhắm mắt lờ hắn đi.

~ Muốn chết vậy sao? ~ Giọng hắn đã bắt đầu đáng sợ hơn, cũng đúng thôi, hắn vốn không phải người có sức chịu đựng tốt lại gặp phải cậu, một kẻ cứng đầu quá đỗi.

Vẫn im lặng.




Đêm thứ ba ở cùng hắn vẫn kết thúc một cách quen thuộc, cậu ngất đi khi không chịu nổi sự đau đớn trên đôi môi đỏ mọng của mình...

Hắn nửa ngồi nửa nằm trên giường và đặt cậu nằm úp trên người mình trong khi cậu vẫn ngất không biết trời đất gì. Khuôn mặt cậu đang đối diện với mặt hắn. Bàn tay hắn không ngừng vuốt ve khuôn mặt ấy. Da cậu thật trắng và mịn màng, nó làm hắn có thể mân mê mãi mà không thấy chán. Ngón trỏ của hắn di chuyển đến đôi mắt đang khép chặt của cậu. Mắt cậu chắc hẳn là rất đẹp, hắn chỉ đoán thế thôi vì chưa bao giờ hắn nhìn thẳng vào đôi mắt ấy. Mỗi lần gặp nhau cậu không nhắm tịt mắt thì cũng dìm đôi mắt ấy vào những giọt nước mắt trong vắt.

Nghĩ đến đấy hắn lại cảm thấy bực mình, con mồi của hắn vẫn chưa bị khuất phục, hắn không ngừng làm cậu đau nhưng cậu thậm chí còn bướng bỉnh hơn lúc trước. Cậu không chỉ là đồ ăn của hắn mà còn là một thách thức thú vị hắn muốn vượt qua, ngay khi cậu tỏ ra ngoan ngoãn và biết điều hơn hắn sẽ kết liễu cậu như kết liễu bao con mồi khác.


Bởi đồ ăn để lâu sẽ không còn thú vị. Đó là những gì hắn suy nghĩ…



Nếu muốn tồn tại lâu cậu cần phải có một danh phận khác…


Búp bê chẳng hạn…







Jaejoong thức dậy với sự ê ẩm toàn thân và đôi môi, như mọi khi, vẫn đau buốt không thể tả.
Cậu liếc nhìn phía góc nhà và thở dài. Vẫn là một cái xác nằm ngoặt nghẹo ở đó trên một vũng máu. Cậu nhìn xuống và tự rà soát khắp cơ thể mình. Không có dấu hiệu bị xâm hại, tức là hắn đã chẳng làm gì cậu. Ít nhất hắn cũng là một kẻ xấu quân tử.

Một hồi lâu sau có người đến nhặt cái xác đi và lau sạch máu vương trên sàn nhà, đồng thời đem cho cậu một đĩa cơm lớn. Cậu ngồi ăn ngoan ngoãn, thầm nghĩ đã không có gan tự tử thì phải cố sống để trốn khỏi đây, dù sao nguy cơ bị làm nhục có vẻ không còn nữa rồi. Kẻ đến lau dọn sau khi hoàn thành xong việc thì đi thẳng ra ngoài.

~ Này khoan! Sao không khoá cửa vậy?! ~ Cậu tò mò lắm rồi, nhất định phải hỏi cho ra nhẽ mới chịu được ~ Không sợ tôi bỏ trốn hả?!

Kẻ đó chỉ nhún vai.

~ Chả cần, có mà chạy đằng trời!

~ …

Câu nói đó như một lần nữa khẳng định thêm những gì hôm qua cậu đã thu thập được. Cậu thực sự không thể thoát khỏi nơi này!!!

~ A ha, ngươi đây rồi.

Cậu giật mình bởi giọng nói của y đột nhiên vang lên. Y tiến tới chỗ cậu và rất nhanh túm lấy gót chân cậu… giơ lên và nhìn vào chỗ không-được–phép-nhìn.

~ Á !!!!!!!! ~ Cậu hoảng hồn đạp mạnh chân vào mặt y.

~ Sao chả có gì vậy?! ~ Y buông chân cậu ra và chẳng thèm để ý đến cú đạp đau điếng trên mặt mình, chỉ chăm chăm vào cái suy nghĩ quái quỷ gì đó trong đầu y.

~ Ngươi… ngươi… ~ Cậu giận tím mặt, sao y có thể hành động như một kẻ biến thái với khuôn mặt thản nhiên như thế chứ.

~ Haish… hoặc là Yunho không biết làm chuyện đó, hoặc là ngươi bị lỗi ở chỗ nào rồi…

Y đang rất ngạc nhiên, hắn và cậu chẳng xảy ra chuyện gì cả. Đành rằng hắn là một kẻ lạnh lùng máu lạnh, nhưng y thật không tin nổi đứng trước một con búp bê xinh đẹp trắng trẻo và đặc biệt đang trong tình trạng thiếu vải như cậu hắn có thể làm ngơ được.

~ Cái gì?! ~ Cậu nhìn hắn khó hiểu.

Và chẳng để cậu nói thêm một lời nào nữa, y lôi xềnh xệch cậu ra khỏi phòng.




Giờ thì trên người Jaejoong chính thức không còn mảnh vải nào nữa. Y vứt cậu cho mấy bà béo bệnh hoạn kia để mấy bà ấy tắm rửa và xức loại nước hoa thơm phức lên người cậu. Sau đó y đưa cậu về phòng và trước khi đi đã kịp để lại cho cậu một nụ cười tuyệt đẹp của y. Cậu nghĩ cậu sắp tiêu rồi!



Hắn bước vào phòng và như một phản xạ nhìn nhanh về phía giường. Cậu đang cúi gằm mặt xuống và ngồi thu đầu gối lên, khép chặt nó hết mức có thể. Cái dáng ngồi này của cậu hắn cũng chẳng lạ gì. Có điều…

~ Sao không mặc gì?!

"Cầu trời hắn chỉ có hứng với đàn bà" ~ Cậu nắm chặt tay cầu khấn, cậu đủ thông minh để hiểu mục đích của y khi sửa soạn cho cậu trở nên thế này.

Hắn thấy cậu không trả lời mình thì tức điên lên giật mạnh tay cậu ra, cậu mất đà ngã về phía hắn nhưng nhanh chóng trở lại tư thế cũ và không quên hét lên.

~ TÔI BỊ NGƯỜI TA LỘT RỒI!!!!

Hắn hơi sững người chút xíu khi nghe giọng nói của cậu. Trong trong, thanh thanh, êm êm và dịu nhẹ. Đây là lần thứ hai cậu nói với hắn thì phải, lần trước là xin cho thằng nhóc nào đó bị hắn hút máu…

~ Sao để người ta lột?!

~ Tại… tại có mấy người liền… tôi không chống nổi…~ Cậu nghĩ tốt hơn hết là nên tỏ ra biết điều một chút, dù sao bây giờ cậu đang ở trong tình huống hết sức nguy hiểm, không nên để hắn giận.

~ Ngươi có biết tại sao bọn chúng làm thế không?! ~ Hắn nhếch mép tiến gần về phía cậu, chất giọng trầm và khàn vang lên một cách đáng sợ. Có vẻ cậu đang sợ hãi, hơn là lúc bị hắn hút máu thì phải?!

~ BIẾT!!! ~ Cậu hoảng hồn và nhích người xa ra ~ Nhưng… đừng làm thế…

~ Tại sao?! ~ Hắn vẫn nhích người lại gần cậu và trèo hẳn lên giường.

~ Vì… vì… ~ Khuôn mặt cậu đang méo đi một cách nhanh chóng, ôi không, hôm nay và hôm qua chỉ khác nhau có một cái áo thôi mà, hắn rất là quân tử mà, đúng không?!

~ Sao hả?! ~ Hắn tự lột phăng áo khoác ngoài của mình ra, những cơ bắp đáng mơ ước hiện ra rõ mồn một sau lớp áo mỏng.

~ Tôi… tôi… ~ Cậu nuốt nước bọt nhìn vào cơ thể hắn, thầm nghĩ cái thứ này mà đè lên cậu cả đêm… chắc cậu chết mất…

Hắn bất ngờ vùng mạnh lên đè hẳn cậu xuống giường, cậu hốt hoảng quay mặt đi chỗ khác, và lại chiêu cũ, nhắm tịt mắt lại, cả người run lên bần bật.

~ Cho cơ hội nói mà không nói phải không?! ~ Hơi thở hắn phả đều đều lên cổ cậu, nó làm người cậu nóng ran cả lên.

~ Tôi… đừng… ~ Cậu đang run sợ đến cực độ, đến nỗi không thể nói một câu nên hồn.

Thật thú vị! Dường như cậu đang có những phản ứng mà hắn mong muốn. Nếu cứ tiếp tục như thế này việc cậu khuất phục hắn chắc hẳn sẽ diễn ra nhanh thôi.


Nghĩ vậy hắn bắt đầu lao xuống, bắt đầu là từ đôi môi quyến rũ đang mím chặt kia. Hắn liếm vào đó một đường như hắn thường làm mấy lần trước, nhưng lần này thay vì cắn hắn lại mút mạnh vào môi dưới cậu. Điều đó làm Jaejoong hết sức ngạc nhiên và theo phản xạ cậu hơi hé môi để tiếng "Ơ" phát ra ngoài…

Gần như ngay lập tức Jaejoong bị choáng ngợp bởi sự xâm nhập đột ngột của một vật thể lạ vào trong khoang miệng mình. Nó trơn trượt và ẩm ướt, mềm oặt mà mạnh bạo, nó đang lục tung khoang miệng cậu lên. Cậu hoảng hốt nhận ra hiện giờ hắn đang nằm bên trên cậu, môi hắn đang bao trọn lấy môi cậu và điều khủng khiếp nhất là cái thứ đang quậy tung trong miệng cậu chính là lưỡi hắn. Hút máu kiểu mới à?! Chắc là không phải! Hôn ư?! Đùa kiểu gì vậy! Trong khi Jaejoong còn bận thắc mắc thì lưỡi của cậu đã bị lôi hẳn sang miệng hắn. Hắn luồn tay ra sau gáy cậu kéo cậu vào sát mặt hắn hơn, để lưỡi cậu có thể ở trong miệng hắn sâu hơn.

Hôn?! Hôn! HÔN! Thôi đúng rồi, là hắn đang hôn cậu! Hắn không hút máu cậu mà đang hôn cậu đó.Khôngggggggggggggggggg!!!!!!! Thà hắn cứ hút máu cậu đi còn hơn, sao lại làm cái trò này chứ!!!!
Kinh, khiếp, tởm, ghê, sợ…Thế là Jaejoong nhanh chóng làm một hành động tuy hơi muộn nhưng hết sức cần thiết: đẩy hắn ra! Cậu dồn lực vào hai cánh tay nãy giờ đang bất động đẩy mạnh vào vai hắn. Hắn bị bất ngờ nên dứt khỏi môi cậu trong khi cái thứ "trơn trượt và ẩm ướt" của hắn vẫn còn đang cuốn lấy thứ tương tự của cậu.

Hừm được lắm, đẩy ra sao?! Hắn chỉ dùng một bàn tay là đã túm gọn được hai cái cổ tay mảnh khảnh kia, và cũng chỉ với bàn tay ấy hai cánh tay của cậu dễ dàng bị bẻ ngoặt lên phía trên. Nhận thấy không thể đặt hi vọng vào tay, cậu dồn hết sức vào đôi chân và vùng vẫy nó cật lực. Nhưng chỉ bằng một thao tác cực kỳ đơn giản, hai chân cậu đã trở nên vô dụng hết sức trước sức đè của đôi chân hắn.

~ Ngươi… làm… làm gì… ?! ~ Cậu tái mặt nhìn hắn, cơ thể cậu đang nude toàn tập và bị bất động hoàn toàn, có nghĩ bằng đầu gối cũng biết hắn định làm gì!

~ Ta tưởng ngươi bảo biết cơ mà.

~ Không… A!

Cậu ngay lập tức nảy người lên khi cảm nhận được một cái siết mạnh ở phần thân dưới.

~ Quả là nhạy cảm mà!

Hắn thôi không trêu đùa với lưỡi cậu nữa mà chuyển sang mút mát cái cổ thon trắng ngần kia. Cậu vẫn đang cố cựa mình và liên tục lắc đầu để sự va chạm giữa môi hắn và cổ cậu càng ít càng tốt. Đúng là đồ con người ngu ngốc, có miệng là để làm gì chứ?! Hắn để cái mồm cậu rảnh rang không phải để cậu mím chặt nó lại thế kia, khóc lóc van xin đi chứ, chỉ cần cậu làm thế hắn sẽ buông cậu ra ngay.


Và sau đó sẽ kết liễu cậu bằng một vết cắn chí mạng…


Từng nụ hôn -hiện tại cứ tạm coi như vậy- được đặt liên tiếp lên người khiến cảm giác nhục nhã không ngừng tăng lên trong cậu. Hắn đang say sưa tấn công bờ ngực mịn màng của cậu, một tay đang khống chế hai tay cậu ở phía trên, tay còn lại đang yên vị phía dưới và nắm chặt vào phần hạ thể nhạy cảm.



~ Buông ra… đồ khốn…



Đồ khốn?! Hắn không biết có câu van xin nào như thế này cả. Tiếp tục siết chặt tay, đem lại cảm giác đau đớn và nhức nhối cực độ cho con mồi, đồng thời bên trên không ngừng cắn mút. Xem ngươi bướng được trong bao lâu.


~ AAAAAA… buông ra…dừng lại…



Đã có chút yếu đuối, nhưng đó chưa phải là những gì hắn mong muốn. Hắn dồn sức và bóp thật mạnh vào nơi đó khiến cậu giật nảy người, nước mắt không kìm được mà tuôn ra xối xả.


~ AAA… ĐỒ ĐỘC ÁC… ĐỒ THÚ DỮ…



Sai rồi, là do ngươi ép ta…



Bốp! Hắn vung tay mạnh lên và nhanh chóng để lại vết bầm tím trên má cậu. Đầu óc Jaejoong quay cuồng trước cái tát đó, ý thức chưa kịp quay lại đã cảm thấy hai cổ tay mình được giải thoát. Ngay sau đó cậu lại rơi vào một sự quay cuồng khác, khi mà phần thân dưới bất ngờ bị bao bọc bởi một nơi nóng ấm và ẩm ướt khủng khiếp.



~ Không!




Cậu bật người dậy dùng cả hai tay đẩy vai hắn ra, cố ngăn cái đầu hắn thôi không di chuyển lên xuống giữa hai chân mình. Nhưng cậu chưa bao giờ ngăn cản nổi hắn làm điều gì, kể cả lúc này. Hắn vẫn nút thật mạnh vào nơi đó, nếu như tay hắn không thể làm cậu khuất phục thì hãy để miệng hắn. Dù sao đó cũng là nơi hạ gục rất nhiều con mồi, chỉ khác là những lần trước hắn dùng nó để hút máu, còn lần này…





~ Dừng… lại… làm ơn… dừng lại…






Cậu ngã vật ra giường, hai tay bất lực bám chặt vào tấm đệm bên dưới. Buộc phải khuất phục khi không chịu nổi sự đau đớn và nhục nhã hắn gây ra cho mình.




~ Làm ơn… tha cho tôi… xin ngài…




Cậu đang van xin…





~ Dừng lại… đi mà…






Cậu đã van xin…




~ Làm… ơn…





Nhưng…






Nghịch lý là ở chỗ…





Hắn không thể ngừng lại…





Cũng giống như ban đầu gặp cậu, hắn chỉ định giải quyết cậu ngay trong đêm đó, bởi hắn chưa bao giờ có ý định để bữa cả. Nhưng sau khi chạm vào đôi môi cậu, hắn đã nghĩ khác, hắn muốn được tiếp tục chạm vào đôi môi ấy. Bây giờ cũng giống như vậy, đã không chạm vào thì thôi, nhưng một khi đã chạm vào rồi thì không thể ngừng lại được.




Hắn chạm vào môi cậu, hắn muốn nó…


Hắn chạm vào làn da cậu, hắn muốn nó…


Hắn hôn lên cơ thể cậu, hắn muốn tiếp tục làm thế…


Hắn bao trọn thứ đó trong miệng, hắn không muốn bỏ ra…


Hắn đang thèm khát con mồi của mình, với một lý do hoàn toàn khác…






…ta thèm khát ngươi…

Không chỉ vì máu…










END CHAP 4
Wingj

.:Mju:.
t3_129 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 16-10-2010, 11:35 AM   #9
Default

tem
truyện hay wa', sao hok post típ ik, please!!! truyện đỉnh thật ^___^
nhất là khúc "trắng trắng " đó, đỏ cả mặt ( ngại quá àk!!!)
sakura_mikan_1996 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của sakura_mikan_1996 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 16-10-2010, 08:49 PM   #10
Default

CHAP 5









~ Umh…umh…ahhhh…

~ Urrrrg… rên khẽ thôi…urg ~~~

~ Chulie ah…anh không kiềm được… ahhh… ahhhh… anh sắp…

RẦM!

Cánh cửa phòng bị đạp ra một cách thô bạo đến nỗi bung cả bản lề làm hai kẻ đang dính vào nhau trên giường giật mình nhìn ra.

Hắn đang đứng sừng sững trước cửa và nhìn chằm chằm vào y và anh.

~ Yunho… ~ Heechul nuốt nước bọt một cách khó nhọc.

~ Cho ngươi một phút!




~ Yunho, có vấn đề gì sao? ~ Y hỏi khi tìm thấy hắn đang đứng tại ban công tầng cao nhất trong lâu đài và đăm chiêu nhìn xuống dưới.

~ Ngươi làm vậy là có ý gì?!

~ Làm gì cơ?! ~ Y đã đoán ra nhưng vẫn vờ hỏi.

~ Muốn ta lên giường với con người giống ngươi à?! ~ Hắn gầm gừ trong cổ họng.

~ À, chuyện đó sao?! Chẳng phải em rất có hứng thú với cậu nhóc đó sao?!

~ Hứng thú???

~ Không phải à, em giữ nó lại đã mấy đêm rồi, và hyung thấy là ngoài đôi môi ra nó chẳng bị sứt mẻ chỗ nào, có vẻ Yunho của chúng ta rất khoái chạm vào đôi môi ấy!

~ …

~ Hơn nữa… em có dám chắc mình không hề xao động khi nhìn thấy nó trong đêm qua và đêm nay chứ??

Khốn khiếp! Xao động trước con mồi, điều đó đối với hắn là không thể chấp nhận được. Nhưng khi nãy… đó là lần đầu tiên hắn không thể làm chủ mình, cho dù chỉ một chút thôi…

~ Đó sẽ là một con búp bê xinh đẹp và ngọt ngào…

~ Mục đích của ngươi …ta sẽ không để ngươi thực hiện được đâu… ~ Hắn bỏ lại câu nói đó trước khi lạnh lùng bước đi.

“Em sẽ không kiềm chế được lâu đâu, nhất là khi đã biết mục đích của hyung mà em vẫn không có ý giết nó…”

Nếu sau đêm nay mà cậu còn sống, tức là hắn đã có cảm giác với cậu…














~ DongHae ngoan, nhớ không được tháo dây thánh giá và vòng tỏi này ra khỏi người nha… ~ Gã vừa nói vừa liếc mắt nhìn về phía con mèo đang nằm ườn trên giường, ve vẩy đuôi nhìn gã thách thức.

~ Dạ, nhưng vòng tỏi này làm Hae khó chịu lắm…~ Nhóc chun mũi nhìn gã.

~ Khó chịu một chút nhưng an toàn, mấy tiếng nữa hyung sẽ về, có chuyện gì Hae cứ kêu um lên, các hyung khác ở gần đây sẽ đến cứu Hae ngay.

Nhóc gật đầu một cách ngoan ngoãn, hôm nào trước khi đi gã cũng dặn dò đủ kiểu, nhưng hình như hôm nay gã dặn kĩ hơn thì phải.

~ Vậy… hyung đi đây ~ Gã một lần nữa đưa mắt về phía con mèo đó, đây dù sao cũng là lãnh địa của Hunter, Vampire như nó chắc không dám làm gì đâu.

~ Tạm biệt… ~ Nhóc đưa bàn tay bé xíu của mình lên vẫy vẫy ~ Hyung đi nhanh về nhanh nha…

Bóng gã đã khuất, nhóc ôm con mèo vào lòng và chơi đùa với nó. Nó cũng vờn vờn cái vòng tỏi trên cổ nhóc, bất ngờ cắn đứt dây làm những củ tỏi lăn ra.

~ A hỏng mất rồi… ~ Nhóc nhìn những củ tỏi đang lăn long lóc trên sàn, không phải nhóc thích thú gì cái vòng đó, chỉ là gã đã bảo nhóc không được bỏ cái đó ra thôi.

Nhóc nhìn nhìn một lúc rồi tặc lưỡi cho qua, tiếp tục chơi đùa với người bạn mới của mình. Lần này là đến dây chuyền thánh giá trên cổ nhóc, con mèo kéo nó ra và giựt mạnh làm nó đứt xuống.

Keng!

Mặt thánh giá rơi xuống, nhóc nhặt lên nhìn con mèo trách móc.

~ Miumiu hư quá, làm hỏng hết đồ rồi… nhưng mà thôi… dù sao Hae cũng chẳng thích mấy thứ đó…






Yoochun đi về và hoảng hốt nhìn những củ tỏi đang nằm trên sàn nhà, gã vội lao vào nhà tìm nhóc. Sau cùng mới thở phào khi nhìn thấy nhóc đang nằm ngủ ngon lành trên giường, còn con mèo… nó đâu rồi ?! Gã nhìn quanh tìm kiếm…

~ Lần sau đừng làm mấy trò vớ vẩn đó nữa, chỉ tốn công thôi…

Gã giật mình quay lại. Một bóng người đứng bên cửa sổ, tay cầm mặt thánh giá và ném về phía gã. Vì đứng ngược hướng ánh sáng nên gã không thể nhìn rõ mặt, điều đó làm kẻ đó càng trở nên bí ẩn hơn.

~ Ngươi… là một Vampire ?!

~ Hỏi thừa! ~ Chất giọng khàn khàn vang lên lạnh lùng làm gã bị thu hút, bất giác muốn nhìn thấy rõ khuôn mặt kẻ đó.

~ Ngươi tiếp cận ta vì muốn tìm truyền nhân của Hunter Vương ?! ~ Gã tiến gần đến kẻ đó.

~ Lại một câu hỏi thừa nữa! ~ Cho dù không nhìn thấy nhưng gã chắc chắn kẻ đó đã nhếch mép cười.

Gã với tay định chụp lấy kẻ đó nhưng nó nhanh hơn gã. “Phụt” nó đã biến hình để trở lại lốt mèo.
Gã nhìn con mèo nhảy vào nằm cạnh nhóc mà không biết phải làm gì. Gã cảm thấy Vampire này hoàn toàn không tầm thường như những Vampire mà gã đi săn hàng ngày, nó không sợ thánh giá, không sợ tỏi và còn dám ngang nhiên hiện hình trước mặt gã. Có lẽ gã cần nhanh chóng nghĩ cách tách nó ra khỏi Donghae, sau đó mới có thể hạ nó được.


Giá như gã biết mình đã ngốc nghếch thế nào khi dùng tỏi và thánh giá để dọa một Vampire hoàng tộc – Dã Vương.














Nếu sau đêm nay mà cậu còn sống, tức là hắn đã có cảm giác với cậu…







~ Sao rồi Hannie ?! ~ Y nhìn anh hỏi.

~ Umh… ~ Anh lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán mình, đoạn quay sang nhìn y cười ~ Không sao nữa rồi, tôi đã cố định lại xương cho cậu ấy, chỉ cần không hoạt động mạnh ảnh hưởng đến cái tay đó là ổn…

~ Yunho ra tay mạnh thật… ~ Y gật gù ~ Nhưng ít nhất còn giữ được cái mạng… chỉ bị bẻ tay là còn may…

Thật y không hiểu nổi lý do hắn giữ cậu lại nữa, nếu đã không thích thì cứ giết phứt đi, việc gì phải giữ lại rồi chuốc bực tức vào người. Nhưng cậu vẫn còn sống, và như đã nói rồi đó, chỉ cần cậu còn sống, tức là hắn đã có cảm giác với cậu…







=====>>>>> FLASHBACK <<<<<=====





Jaejoong ngồi trên giường ấm ức gạt đi những giọt nước mắt đang chảy ra không ngừng. Cả người cậu đầy rẫy những dấu hôn của kẻ khốn khiếp đó. Hành hạ cậu chưa đủ hay sao còn dùng cách đó. Hắn làm cậu đau, làm cậu sợ hãi, làm cậu nhục nhã… Cậu ghét hắn, cậu hận hắn…

Nhưng dù sao… hắn đã không làm tới. Chính xác là hắn đã ngừng lại sau khi cậu van xin một hồi. Có lẽ hắn vốn không có chút hứng thú gì với cậu, làm vậy đơn giản chỉ là hành hạ và muốn cậu khuất phục trước hắn thôi. Giờ thì cậu thua rồi đó, liệu hắn đã muốn kết thúc bữa ăn dở này chưa?!

Hắn đi được một lúc thì quay lại ném cho Jaejoong một bộ quần áo rồi ngồi xuống nhìn chăm chăm vào cậu. Cậu liếc nhìn qua là biết hắn đang không vui, cái mặt hắn bây giờ đang hằm hằm sát khí ấy, chẳng biết bị tên nào chọc tức, chỉ mong là hắn không trút giận lên đầu cậu. Và đặc biệt đừng trút giận theo cách vừa rồi…


Cạch.


~ Chúa tể, con mồi của ngài đây ạ! ~ Một Vampire thuộc hạ mở cửa đem đồ ăn đến cho hắn.

Cậu quay ra nhìn, lần này chỉ là một đứa trẻ khoảng mười tuổi, thậm chí nó còn ngơ ngác nhìn quanh không hiểu mình bị người ta đem đi làm đồ ăn.

~ Qua đây! ~ Hắn ra giữa phòng và phẩy tay biến ra một chiếc ghế rồi ngồi vào đấy, hắn nhìn vào thằng bé và hất tay gọi nó.

~ Dạ ~~~ Thằng bé nhanh chóng chạy lại phía hắn. Cậu ngồi trên giường im lặng nhìn, trong lòng không ngừng thắc mắc mình sẽ một lần nữa vượt qua chuyện này bằng cách nào.

~ Ngươi có biết ta là ai không ?! ~ Hắn nâng cằm thằng bé hỏi.

~ Không… ~ Nó lắc đầu ~ Nhưng trông chú đẹp quá…

Thằng nhóc đưa tay sờ khắp mặt hắn, đúng là trẻ con, chả biết gì cả…

~ Ngươi đã từng nghe đến quỷ hút máu người chưa ?! ~ Hắn cứ để yên cho nó sờ mặt mình và kéo nó sát vào lòng.

~ Có nghe rồi…~ Nó gật đầu.

~ Nếu ta nói ta biết hút máu người, ngươi có tin không ?! ~ Hắn từ từ đưa môi mình tiến đến cổ thằng bé.

~ Không… ~ Thằng bé rụt cổ lại vì bị hơi thở hắn làm nhột.

~ Tại sao ?! ~ Hắn ngừng lại hỏi.

~ Vì chú rất đẹp, chú không phải người xấu đâu…

~ Ngươi nghĩ vậy hả ?! ~ Hắn lại tiếp tục công việc của mình, hai cái răng nanh của hắn đã dài ra sẵn sàng rồi.

~ Dạ vâng!

Hắn đặt tay lên vai thằng nhóc để cố định nó, răng hắn chạm vào cổ nó làm nó rụt lại nhưng không được. Hắn từ từ ấn vào…


Vụt!


~ A…

Thằng nhóc kêu lên khi cảm thấy có một vật rất nhọn sượt qua cổ mình, và giờ thì nó đang nằm gọn trong lòng một hyung khác rất xinh đẹp.

~ Đồ ác quỷ!

Cậu nhìn hắn bằng ánh mắt căm phẫn. Cậu đã quyết định rồi, cho dù cậu chưa chắc đã cứu được đứa trẻ này thì cậu cũng sẽ tỏ thái độ dứt điểm một lần với hắn, cậu không thể sống mà chứng kiến những cảnh như thế này được, không thể giương mắt nhìn hắn rút máu từng người từng người một như thế được. Sống không bằng chết và đằng nào thì cũng chết, vậy nên trước khi chết cũng nên làm một cái gì đó oanh liệt một chút. Cậu lao ra khi răng nanh hắn ấn vào làn da dưới cổ thằng bé, giằng nó ra khỏi tay hắn làm cho răng hắn chỉ tạo được một vết xước nhỏ trên cổ nó. Thằng bé im re, tự dưng nó cảm thấy sợ.

~ Thả nó ra!

Hắn gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt đang đỏ ngầu lên, hắn đã ngửi thấy mùi máu, răng đã chạm da thịt người, lưỡi đã nếm được cái vị mằn mặn của máu rồi. Vậy mà giờ cậu dám ngăn cản hắn thưởng thức bữa ăn của mình sao ?!

~ Không…~ Giọng cậu rõ ràng đang run lên nhưng tay cậu vẫn quyết không buông đứa bé ra, đã bảo rồi, hôm nay nó chết thì cậu cũng sẽ chết.

~ Tốt thôi… ~ Hắn nhếch mép ~ Dù sao cũng đã giữ ngươi lại khá lâu rồi!

Dứt lời hắn lao vào và túm chặt lấy cổ cậu. Jaejoong bị bất ngờ nên buông thằng nhóc ra và ngã xuống sàn làm hắn cũng đổ người theo. Thằng nhóc hoảng hốt chạy về góc phòng nhìn cậu bị hắn đè lên người, hắn dùng cả hai tay siết chặt cổ cậu như thể muốn bẻ gãy nó ngay lập tức…

~ NGƯƠI TƯỞNG TA KHÔNG GIẾT NGƯƠI SAO? ~ Tiếng gầm của hắn làm cho thằng nhóc giật nảy mình, nó nép chặt người vào tường và rấm rức khóc.

~ Khụ… khụ… huhuhu…~ Jaejoong cũng khóc, vì đau, vì bị hành hạ, vì nhục…


Phập!


Hai cái răng nanh của hắn cắm ngập vào cổ cậu, cậu hét lên đau đớn và vùng vẫy thật mạnh. Cho dù lúc trước luôn bảo muốn chết nhưng đến lúc đối mặt mới thấy không muốn chút nào. Cậu cảm thấy máu trong người mình dường như đang dồn cả vào chỗ tiếp xúc với răng hắn và tuồn ra ngoài. Cảm giác thật khủng khiếp!

Tay cậu bíu chặt vào vai hắn, chân cậu quẫy đạp mạnh phía dưới và bất ngờ thụi mạnh vào giữa bụng hắn. Hắn bị động nên buông lỏng tay nơi cổ và tay cậu, cậu nhân cơ hội đó mà vùng mạnh người thoát ra, nhưng hắn đã kịp túm tay cậu lại và vặn nó…


Crắcccc…



Tiếng xương gãy vang lên cũng là lúc cậu đổ gục người xuống, cánh tay buông thõng xuống sàn nhà không còn chút cảm giác, trước mắt cậu chỉ còn loang lổ màu đỏ máu rồi dần dần trắng xóa…






=====>>>>> ENDFLASHBACK <<<<<=====















~ Umh… tại sao đêm đó làm vậy?!




~ Đêm nào?!




~ Thì đêm thứ tư em ở bên anh, anh đã suýt nữa làm trò đó còn gì!




~ Ah… một chút xao động không đáng có, nhưng ta nghĩ là ngay sau đó ta đã lấy lại đúng bản chất của mình…




~ Khi suýt hút cạn máu và bẻ gãy tay em đó hả?!




~ Nếu đêm đó ta không hành động như vậy thì em có thể trở thành búp bê của ta sao?!




~ Thôi được rồi, đó quả là một đêm đáng nhớ, và nếu không có đêm đó thì giờ vị Chúa tể đẹp trai của chúng ta đã không có con búp bê kiêm phu nhân đáng yêu này rồi, đúng không?!




~ Đồng ý, búp bê xinh đẹp, phu nhân ngọt ngào…













Vừa mới sáng sớm y đã chạy ngay đến phòng hắn mong những phán đoán của mình là đúng. Nhưng rút cục thứ mà y nhìn thấy là một người nằm trong một vũng máu trên sàn nhà. Y chạy vội đến và nhận ra đó là kẻ mà y luôn muốn nó trở thành búp bê hay một cái gì đó tương tự của Yunho. Lần này đôi môi cậu không có thêm vết mới mà là cổ cậu, nó còn in hằn vết răng nanh, và cả cánh tay cậu nữa, dường như xương đã bị gãy rồi thì phải. Tội nghiệp quá!






Hankyung vốn là một bác sĩ nên dễ dàng khám và băng bó vết thương lại cho cậu. Anh cũng đã dặn nhà bếp nấu chút cháo thịt tẩm bổ cho cậu, môi cậu bị sưng vì những vết thương nhỏ và sâu chồng chéo lên nhau nên ắt hẳn việc ăn uống của cậu mấy ngày hôm nay rất khó khăn. Anh khám cho cậu nên anh biết, dạ dày cậu gần như trống rỗng, hơn nữa hôm qua lại bị mất máu khá nhiều…


~ À phải rồi chủ nhân… vậy chúng ta cứ để cậu ấy ở đây không sao hả ?! Liệu Chúa tể có…

~ Không sao đâu Hannie… nếu muốn giết thì đã giết lâu rồi… ~ Heechul chống tay lên cằm ngồi nhìn cậu đang nằm trên giường với cái tay và cái cổ băng kín.

~ Ý chủ nhân là… ~ Anh nhìn y ngập ngừng.

~ Lại đây… ~ Y vẫy anh đến chỗ mình và ngồi vào lòng anh ~ Có lẽ Yunho với tên nhóc này sắp như ta và ngươi đó!

~ Hả ?!

~ Gãy tay có là gì? Ngày trước không phải ta còn hành ngươi kinh hơn sao?? ~ Y vòng tay qua cổ anh thì thầm ~ Càng hành hạ sẽ càng yêu thôi…

~ Vậy là chủ nhân rât yêu tôi rồi… ~ Anh vòng tay ôm eo y kéo sát vào người mình ~ Ngày trước hành tôi suýt chết còn gì!

~ Cái đó còn phải hỏi ư ?! Hannie ah ~~~~

Bất cứ khi nào ở cạnh anh, y đều muốn âu yếm và được âu yếm, và bây giờ cũng vậy đây…

~ Umh… umh… Chulie ah… umh…

~ Xin lỗi…

Cả hai tách môi ra khỏi nhau khi nghe thấy tiếng thều thào phát ra từ phía giường.

~ Làm ơn… qua chỗ khác làm… ~ Jaejoong ngồi dậy một cách khó khăn, phát ra những âm thanh hết sức yếu ớt ~… hoặc… đợi tôi khỏe… thì làm cho tôi xem… cũng được! Bây giờ tôi mệt lắm… không có hứng đâu…

~ Ô… vậy ra đây là cách ngươi cám ơn những người đã cứu cậu hả ?! Xua đuổi tàn nhẫn quá! ~ Y rời khỏi lòng anh và đi về phía cậu.

~ Ai cần… cứu tôi… mà… ~ Cậu nhìn xuống mình ~… chỉ bị thương… ở mỗi tay với cổ… thôi hả ?! Hắn… không bẻ thêm chỗ… nào sao ???

~ Đừng nghĩ em trai tôi xấu xa như thế chứ cậu nhóc xinh đẹp! ~ Y bẹo má cậu làm cậu nhăn mặt khó chịu. Hắn như thế còn chưa đủ xấu xa sao?!

~ Cậu còn bị nhiễm trùng ở môi đó, bây giờ tạm thời chỉ húp cháo được thôi! ~ Anh lên tiếng.


“Làm sao mình còn sống sau tất cả những chuyện đó nhỉ ?!”














Những tia nắng vàng dịu nhẹ của buổi sáng sớm rọi vào khiến cả tòa lâu đài trở nên thật thanh bình.



Một tòa lâu đài của Vampire hiện ra sừng sững như vậy nhưng bao năm nay con người không thể phát hiện ra. Đó là vì chủ nhân của nó đã dùng phép để con người nhìn vào sẽ chỉ thấy hình ảnh của những nấm mồ. Dù sao đây cũng là một khu đất đã bị bỏ hoang từ lâu, cộng thêm việc xuất hiện những nấm mồ này nên con người chẳng hề dám bén mảng đến đây lần nào. Thi thoảng có những tay nông nổi muốn đến thử cảm giác mạnh hoặc muốn chứng minh cho mọi người thấy mình can đảm thế nào, dám cả gan giăng lều dựng trại tại nơi đây. Và kết quả thì khỏi nói, vẫn là cái cổ bẻ ngoặt và bê bết máu mà thôi…




Có một con người… ah không, nói một cách chính xác là nửa người nửa Vampire đang ngồi trên ô cửa sổ cao nhất của tòa lâu đài nhìn về xa xăm và chìm vào những cảm xúc không tên. Đã 9 năm sống tại đây nhưng chưa bao giờ Kibum thực sự trở thành một Vampire cả. Cậu có thể giết người mà không còn cảm xúc nhưng trực tiếp hút máu người thì không. Cậu chỉ có thể thỏa mãn cơn thèm máu cố hữu của một Vampire bằng cách uống qua li mà những bảo mẫu Vampire tốt bụng rút từ con người ra cho cậu thôi. Người ta thường bảo Vampire là những kẻ máu lạnh và độc ác, nhưng cậu thấy chúng còn tốt hơn con người gấp vạn lần. Bởi ít nhất, chúng không hề che giấu mặt xấu của mình, thậm chí không ngần ngại mà bộc lộ ra, và như thế đến lúc mặt tốt của chúng được thể hiện sẽ làm người khác cảm thấy ấm áp. Còn con người, sẵn sàng che giấu bộ mặt thật của mình để khoác lên những vỏ bọc đẹp đẽ và giả tạo, để rồi khi bản chất thực sự lộ ra, nó làm người ta choáng váng…








END CHAP 5
Wingj


.:Mju:.
t3_129 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 06:35 AM. Theo múi giờ GMT +7.