Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 09-11-2010, 12:44 PM   #1
Post [Xuyên không] Vượt qua ngàn năm yêu chàng - Thu Dạ Vũ Hàn (New: C49)

Vượt qua ngàn năm yêu chàng




Tác giả: Thu Dạ Vũ Hàn

Tình trạng: Đã hoàn thành

Độ dài: 187 chương

Tình trạng edit: vô cùng chậm

Editor:Juu-chan,E-chan

Nguồn:http://juukapup.wordpress.com


Giới thiệu:Bạch Mẫn là một phụ nữ hiện đại 27 tuổi, vô tình bị đưa về quá khứ một ngàn năm trước, sống thân phận của tam tiểu thư Mộ Dung gia – Mộ Dung Phong, vừa lúc bị gả cho tứ hoàng tử Tư Mã Nhuệ. Nàng không muốn lấy hắn, mà hắn ban đầu chính là muốn lấy em gái nàng – Mộ Dung Tuyết.Truyện xoay quanh hai người bọn họ, và kéo dài từ quá khứ đến tận tương lai. Cụ thể thế nào thì hạ hồi phân giải ^_^!

Bắt đầu nào các nàng

Chương 1.1
Như thường lệ, sau khi tan làm, Bạch Mẫn đi bộ từ từ theo vỉa hè về nhà, tâm tình không tốt cũng chẳng xấu.

Hai mươi bảy tuổi, cuộc sống của nàng rất đỗi bình thường, các mối quan hệ thân thích cũng tương đối. Anh trai đã có con muốn đuổi theo nàng mà gọi “Cô”, chị gái ở bên kia đại dương cũng vừa mới cho nàng một cô cháu lai tóc vàng mắt đen xinh như búp bê, nhưng nàng vẫn chưa hề kết hôn.

Cũng may cha mẹ ở Mỹ chăm sóc chị gái, không thì làm sao nàng có thể thoải mái được thế này.

Anh trai bận việc kinh doanh, thường xuyên vắng nhà, chị dâu và cháu trai phần lớn thời gian về ở nhà mẹ đẻ. Bạch Mẫn ở nhà mình mà như ở khách sạn, ngồi giữa nhà trống vắng, ăn món ăn yêu thích, chỉ chú ý vào cơm, im lặng ăn.

Ngoài cửa sổ gió thổi qua, cuốn theo vài chiếc lá cây, mưa thu rơi âm thầm.

Đem thức ăn thừa gói lại, cầm ô đi ra ngoài. Phía trước năm mươi thước có một lão ăn mày già, hơn nửa năm rồi, dường như chẳng dịch chuyển đi đâu.

Đi đến trước mặt lão ăn mày, nhẹ nhàng đặt thức ăn xuống và mỉm cười.

“Cho cô này!” – Lão ăn mày rất già, những sợi tóc màu xám trắng vắt rải rác trên vai, nhưng cũng coi là sạch sẽ, không đến mức khiến người ta khó chịu. Bàn tay thô ráp của lão đưa ra một chuỗi những hạt màu đen xâu thành vòng tay, hạt đá nhỏ cỡ hạt ngô, cực kỳ không đồng đều, bao quanh một dòng tinh tế với những tơ hồng mong manh.

Bạch Mẫn có chút ngạc nhiên, trợn tròn mắt nhìn lão ăn mày, nhưng rất nhanh, tay nàng đón lấy chiếc vòng, mỉm cười nói: “Cám ơn ông, rất đẹp!”

“Nó rẻ mà” – Khuôn mặt lão ăn mày lộ vẻ vui sướng, mở miệng nói, răng đã muốn rớt ra ngoài mấy chiếc, tiết lộ: “Không phải nhặt được đâu, mua đấy, hôm qua có người bày bán ở đây, tôi mua nó cho cô đấy.”

Bạch Mẫn lại cười cười, thứ đeo trên cổ tay trái mình, có lẽ quả thật không đáng giá. Thông thường người ta bày bán hàng rong, đều lấy giá buôn rất rẻ, một món tiền có thể mua biết bao thứ, nhưng lão ăn mày thì làm gì có tiền, chỉ nghĩ vậy thôi cũng khiến cho nàng thật cảm động. Nàng thật lòng quý trọng thứ này.

Mưa thu vẫn lẳng lặng rơi, lạnh, mang theo hương vị cô đơn.

Mở mắt ra, không khí đưa lại một làn hương nhàn nhạt, vẫn có tiếng mưa rơi nhè nhẹ, gió tựa hồ như thật như giả, rèm khẽ lay động, mắt nhìn không rõ. Một đêm dài ngủ ngon, có lẽ ngủ quá lâu, Bạch Mẫn cảm thấy toàn thân đau nhức, đau đầu chóng mặt, chẳng lẽ chiều qua gió thu thổi, nàng đi ngủ quên không đóng cửa sổ nên bị cảm rồi?

-“Tiểu thư, người tỉnh rồi?” – Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai, giọng điệu không giấu nổi niềm vui sướng.

Tiểu thư?

Bạch Mẫn theo tiếng ngoảnh lại nhìn, đầu óc bỗng trở nên mơ hồ.
Đứng trước giường là một cô bé 14, 15 tuổi , mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, trên đầu có hai búi tóc nhỏ, khuôn mặt hiền lành thanh tú, không khác mấy so với hình ảnh trong phim truyền hình cổ trang.

Bạch Mẫn hai mắt nhìn chằm chằm vào tiểu cô nương trước giường, không biết nói sao cho phải, thời gian dường như ngưng đọng lại, một hồi lâu mới hỏi từng tiếng một: “Cô là ai?”

Tiểu cô nương vẻ mặt kinh ngạc, hai mắt trợn to, run run nói: “Tiểu thư, người đừng hù dọa nô tì mà, nô tì là Xuân Liễu mà, nô tì là nha hoàn Xuân Liễu thân cận của người mà”

Xuân Liễu? Nô tì? Nha hoàn thân cận?

Bạch Mẫn không hiểu ra sao nữa, rốt cục thế này là thế nào!
Nàng nhìn Xuân Liễu, cố gắng mỉm cười một chút, nói: “Là Xuân Liễu sao? Thực xin lỗi, ta như người đang nằm mơ, nếu ngươi thực sự biết ta, ta chỉ có thể nói ta cái gì cũng không nhớ rõ. Ngươi có thể nói cho ta biết, ta là ai không?”

(cont)
Mỗi ngày là một niềm vui .Hãy cùng nhau sống để cùng tận hưởng những niềm vui đó


ngaheoxinh.wordpress.com

thay đổi nội dung bởi: ngaheoxinh, 20-12-2010 lúc 06:20 PM.
ngaheoxinh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
96 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ngaheoxinh vì cảm thấy "rất là hay":
algella, anhngoc_devil38, aparis, Ƕ¬µ░†µø¢, »..ಌ-RF-ಌ..Jen..ⁿº¹, babjmjlo, bachhop81, badboyhp8x, bang tram, baocong31080, bemumum, besaubu, bexinh555, biimbim, boonoohomo, boo_3004, bO_cON_220397, bunny2609, Can't Lose You, canary96, chuot ngoc, chuotcon1898, cobeluoi_2003, coman151, Com_canh_ca, cuphe, 王宝苓, devil in the night, dibeo12, dinhthihongvan, donvvvn, gaconnhutnhat, giottuyet294, gnartnart, Himawari9x, hirako81, hoagio_hn, hoaivu12, hoanno, hoatuongvy96, iris.2606, Jinnia, juukapup, keromoka, Khả Chi Nương Tử, khilongvang, khunglonghaman, laudaikhongtontai, leecoo, lesunshine11, lk0230, lonconunin1910, look_out, luulytrang_9x, mai bao, maihuong123, maulucbinh, meoxx89, merry_angle, mil.love, mskun4491, muadongcali, nehiny, NGOCTRAITIM22, nhockd255, nuhoangdem1994, pea1994, pegau0311, phouluong, r25251325a, Riechan0023, rock-dragon, ruacondethuong, saphichan, Snow Rose, sushiawabi, t0mnu0ng, thanhhao2801, thegioikinhdi, thonauiucarot, thuthuyoshika, thuvan-92, thuytientim, Tiểu Tinh, tieuthienthan391995, tieutinhlinhlun, tieu_tiennu, toilatoi277, Tuyetlinh111, vodanhthuong, vothuyduyenanh, xiangjiang, yorin, Yuri Akigame, ZzTrNzZ, [K]ira.ice
Unread 09-11-2010, 12:56 PM   #2
Default

Chương 1.2

Xuân Liễu ưng thuận gật đầu, rồi vui vẻ nói: “Tiểu thư, người vừa bệnh nặng, mê man ba ngày ba đêm, người tỉnh lại được thực sự rất tốt, Tào thái y nói sau khi người tỉnh lại sẽ có chút không quen, dần dần sẽ khá lên thôi. Em sẽ đi lấy cho tiểu thư một ly nước.”

Ngay lúc đó, từ ngoài tiến vào một cô bé cũng chừng tuổi như Xuân Liễu, nhưng có phần xinh đẹp hơn chút, châu viên ngọc nhuận, giọng nói lại càng mềm mại đáng yêu khẽ vang lên: “Xuân Liễu, tiểu thư tỉnh rồi sao?”

“Mới đây thôi” – Xuân Liễu hơi trách cứ nói – “Xuân Đào, ngươi nhỏ giọng chút, tiểu thư vừa tỉnh lại, cẩn thận kinh hách”.

“Ta đi báo cho lão gia và phu nhân” – Xuân Đào đi như một cơn gió, trước khi đi còn mơ hồ bỏ lại một câu: “Ngươi cứ việc coi nàng là tiểu thư đi, hầu hạ nàng thật lãng phí năng lực Xuân Đào ta.”

Bạch Mẫn trừng mắt một cái, Xuân Đào kia sao mà to gan thế, nàng nhìn Xuân Liễu, Xuân Liễu vẻ mặt bất an, đứng đó không biết làm sao: “Xuân Đào nàng, nàng nhất định không phải cố ý, tiểu thư, người không cần để ý, không phải chỉ có nô tì coi người là tiểu thư, người thực chất là tiểu thư của Mộ Dung vương phủ mà”.

“Không sao” – Bạch Mẫn lắc lắc đầu – “Xuân Liễu, nói ta hay, đây là thế nào? Ta là ai? Ta vì sao mà sinh bệnh? Trước hết cho ta nước, ta khát.”

Xuân Liễu lập tức tiến đến nâng Bạch Mẫn dậy, để nàng tựa vào đầu giường, Bạch Mẫn đón lấy nước từ tay Xuân Liễu liền uống ngay, chợt nhận ra thứ mình đang mặc trên người không phải chiếc áo ngủ vải bông có hoa nhỏ thường mặc, mà là quần áo lụa, cổ tay còn có những hình thêu tinh xảo, dường như là hoa lan, Bạch Mẫn hơi ngạc nhiên, nói: “Xuân Liễu, ngươi mang gương lại đây.”

Xuân Liễu mang gương đến bên và nói: “Tiểu thư, đây là Mộ Dung vương phủ, người là tam tiểu thư ở đây, vì tiểu thư sinh vào mùa thu nên lão gia đặt tên cho người là một chữ “Phong”. Trước tiểu thư còn có hai vị công tử, hai vị tiểu thư, sau còn có một vị tiểu thư. Lão gia là Tể tướng đương triều, trong phủ đại tiểu thư năm kia đã gả cho thái tử gia, nhị tiểu thư năm trước đã gả cho Ngô Mông đại tướng quân. Tiểu thư cũng đã hứa…”

Bạch Mẫn nhìn cô gái trong gương, cô gái của quá khứ có lẽ là một ngàn năm trước, Mộ Dung Phong. Tóc như thác đổ, da trắng hơn tuyết, mi thanh mục tú, khí chất cao quý thanh lịch. Mặc dù không hoàn toàn là dung mạo của mình, nhưng nhìn cũng không tính ngoài ý muốn, nhìn kỹ còn như có mơ hồ bộ dáng của nàng, chỉ là cô gái trong gương đẹp hơn cả.

“Ta không phải cũng hứa hôn rồi chứ?” – Bạch Mẫn nhìn Xuân Liễu không nói tiếp, nghiêng đầu hỏi.

Xuân Liễu khổ sở gật gật đầu: “Tiểu thư người năm nay mười sáu tuổi, đã đến tuổi lấy chồng rồi. Thái hậu nương nương đích thân hạ chỉ, lệnh cho lão gia đem một trong hai vị tiểu thư chưa hôn phối trong phủ gả cho tứ thái tử. Lão gia và phu nhân nói tứ tiểu thư tuổi còn nhỏ, cũng chỉ có thể gả tam tiểu thư đi thôi.”

Bạch Mẫn ngẫm nghĩ, nói: “Phải chăng vị tứ thái tử này không tốt? Ta sinh bệnh phải chăng cũng liên quan tới chuyện này?”

“Ai” – Xuân Liễu khẽ thở dài một cái – “Tiểu thư không chịu gả, lão gia liền phạt tiểu thư quỳ gối bên ngoài, ai ngờ đêm đến trời đổ mưa, tiểu thư mắc mưa rồi hôn mê ba ngày ba đêm. Ít nhiều đại tiểu thư biết được rồi cố ý bảo ngự y trong cung Tào thái y qua xem bệnh, may mắn cứu được tiểu thư.”

“Tứ thái tử kia bất kham như nào?”

Xuân Liễu hơn nửa ngày không nói, mãi sau mới nói: “Nô tì cũng không biết, chỉ nghe người ta nói, vị tứ thái tử này nhân sinh thực sự anh tuấn, nhưng cực kỳ háo sắc lại còn vô tình. Nô tì còn nghe nói, hắn và thái tử gia quan hệ không tốt lắm, lão gia là thày dạy của thái tử gia, đại tiểu thư lại gả cho thái tử gia, thiết nghĩ lão gia cùng vị tứ thái tử này quan hệ cũng không phải thật tốt.” – Xuân Liễu do dự một chút rồi nói – “Tiểu thư, nô tì cũng không phải là cố ý nghe lén, chỉ là ngày đó ngẫu nhiên nghe được lão gia cùng phu nhân nói chuyện phiếm vài câu, dường như là ý tứ này.”


~ Hết chương 1 ~
Mỗi ngày là một niềm vui .Hãy cùng nhau sống để cùng tận hưởng những niềm vui đó


ngaheoxinh.wordpress.com
ngaheoxinh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
82 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ngaheoxinh vì cảm thấy "rất là hay":
algella, anhngoc_devil38, aparis, ♥ÞµÞµ♥, »..ಌ-RF-ಌ..Jen..ⁿº¹, bachhop81, badboyhp8x, bang tram, baocong31080, bemumum, biimbim, boonoohomo, boo_3004, bO_cON_220397, bpn, bunny2609, camycamy, Can't Lose You, canary96, chuot ngoc, chuotcon1898, cobeluoi_2003, coman151, cuphe, 王宝苓, devil in the night, dinhthihongvan, donvvvn, dragonfly_93, giottuyet294, Himawari9x, hirako81, hoagio_hn, hoaivu12, hoanno, hoatuongvy96, Huyen thoai zozo, iris.2606, Jinnia, juukapup, keromoka, Khả Chi Nương Tử, khunglonghaman, laudaikhongtontai, lesunshine11, lk0230, lonconunin1910, look_out, mai bao, maihuong123, merry_angle, mskun4491, muadongcali, nehiny, NGOCTRAITIM22, nhockd255, nuhoangdem1994, pegau0311, phouluong, prince1997, r25251325a, ricer, Riechan0023, ruacondethuong, saphichan, sushiawabi, t0mnu0ng, thanhhao2801, thonauiucarot, thuthuyoshika, thuvan-92, Tiểu Tinh, tieuthienthan391995, tieutinhlinhlun, tieu_tiennu, Tuyetlinh111, vodanhthuong, vothuyduyenanh, windyanan104, yorin, Yuri Akigame, ZzTrNzZ
Unread 09-11-2010, 01:02 PM   #3
Default

Vượt qua ngàn năm yêu chàng-Chương 2.1



Bạch Mẫn gật gật đầu, nghe bên ngoài có tiếng người truyền đến, cửa bị đẩy ra, liền đó có mấy người bước vào.

Lại là Xuân Đào kia, mang theo một cỗ gió lạnh đến bên giường, cao cao giọng nói: “Tiểu thư, lão gia cùng phu nhân đã tới”.

Bạch Mẫn nhướng mày, mạc danh kỳ diệu xuất hiện ở nơi này, mạc danh kỳ diệu trở thành Mộ Dung Phong, nhìn lông mày Xuân Đào thách thức, con ngươi có ý khinh thị, trong lòng liền không khỏi dâng lên vài phần chán ghét, thốt lên: “Ta tự thấy được, không cần ngươi hô to gọi nhỏ như thế, đứng xa xa đã thấy rồi, ta vừa mới tỉnh lại, chịu không được cái khí lạnh ngươi mang tới.”

Lời này vừa nói ra, không chỉ có Xuân Đào hoảng sợ, Xuân Liễu cùng mấy người mới đến cũng vô cùng sửng sốt, tam tiểu thư này ngày thường yếu đuối ít lời như thế nào lại lợi hại thế. Xuân Đào phẫn nộ đứng sang một bên, trộm nhìn Bạch Mẫn trên giường một cái, chẳng lẽ hết bệnh một cái tình tính cũng cứng cỏi lên sao? Thật không giống tam tiểu thư ngày thường, trong lời nói cũng lạnh lùng, khiến người nghe trong lòng sinh mấy phần khiếp ý.

“Phong nhi” – Mộ Dung phu nhân nhìn nữ nhi, từ tốn nói – “Xuân Đào nói con tỉnh lại, nương rất vui, con thấy thế nào? Có muốn mời Tào thái y đến xem lại bệnh cho không?”

Bạch Mẫn nhìn người phụ nữ mặc trang phục đẹp trước mặt, tuổi còn chưa quá bốn mươi, đáy mắt đuôi mày vẫn còn ý quyến rũ, vẫn rất động lòng người. – “Tỉnh thì tỉnh, nhưng con không nhớ rõ những chuyện trước đây” – Bạch Mẫn thản nhiên nói.

Vội vàng bị mời đến, Tào thái y nhìn cô gái nằm trên giường, sau một phen chẩn đoán, lắc lắc đầu, châm chước một hồi rồi chậm rãi nói: “Lệnh thiên kim quý thể vốn đã rất đáng ngại, về phần không nhớ rõ sự tình trước kia, có lẽ là do bệnh nặng mới khỏi, nghỉ ngơi ít ngày sẽ tốt thôi.”

Mộ Dung phu nhân hơi nhíu nhíu mày, cùng Tào thái y rời phòng, lo âu nói: “Nhưng chỉ còn cách hôn lễ của nàng với tứ thái tử ba ngày, hoàng mệnh nan vi, phải làm sao đây?”

“Thái tử phi cũng đang lo lắng chuyện này, cho nên mấy ngày trước mới lệnh cho lão thần đến chẩn trị cho tam tiểu thư, biết được tam tiểu thư không sao nữa, thái tử phi rất vui mừng. Chuyện tam tiểu thư cự tuyệt hôn ước tuyệt đối không được để cho thái hậu nương nương, hoàng hậu nương nương cùng tứ thái tử biết được, nếu không đó chính là đại tội khi quân, thậm chí tru di cửu tộc. Nếu trước hôn lễ tam tiểu thư không nghĩ ra chuyện xưa, cũng chỉ phiền lão gia cùng phu nhân khéo nói với nàng, có khi cũng là chuyện tốt, ít nhất nàng không lại phản đối hôn ước của mình mình với tứ thái tử.” – Tào thái y trầm ngâm suy nghĩ, sau đó nói tiếp – “Trước mắt cứ xem tình hình tam tiểu thư, thân thể nàng còn suy yếu, có muốn khác cũng không được, nghỉ ngơi thật tốt hai ba hôm là được rồi. Thần còn có việc phải về ngay, thái tử phi đang chờ thần về bẩm báo tin tức.”

Tiễn Tào thái y, Mộ Dung phu nhân trở lại phòng.

Bạch Mẫn sớm đã nằm lại xuống khép mắt nghỉ ngơi, đã như vậy, cho dù đây là giấc mơ hay gì khác, cũng phải từng bước từng bước mà đi.

Mộ Dung phu nhân nhìn con gái nằm trên giường hai mắt đã khép, hơi thở đều đều, ngừng một lát, tránh ra chút, đứng bên cạnh Xuân Liễu nhẹ giọng mà nghiêm khắc: “Xuân Liễu, hai ngày này ngươi phải đặc biệt cẩn thận để ý tới tiểu thư, nếu có gì sai, nhất định không ta cho ngươi. Tiểu thư có hỏi gì, ngươi phải khôn khéo mà trả lời, nhưng nhất định không được nói mấy chuyện liên quan đến tứ thái tử, nhất là những chuyện đồn thổi. Không đầy ba ngày nữa nàng sẽ được gả cho tứ thái tử, trăm ngàn lần không thể để xảy ra sai sót gì, nếu không, cả Mộ Dung vương phủ cũng không gánh nổi. Lão gia, chúng ta về phòng trước đi.”

Từ đầu đến cuối, Mộ Dung lão gia chưa nói câu nào, chỉ nhíu chặt hai hàng lông mày nhìn nữ nhi đang nằm trên giường, nghe phu nhân kêu hắn rời đi, mới đanh giọng nói: “Ngươi nghe cho kỹ đây, Mộ Dung Phong, ngươi đã sinh ra ở Mộ Dung gia, thì không được theo ý mình, ngươi muốn gả cũng phải gả, không muốn cũng phải gả, ba ngày nữa ngươi phải có mặt ở tứ thái tử vương phủ! Nếu không, cả vương phủ này trên dưới mấy trăm mạng đều vì ngươi mà xuống hoàng tuyền”. – Nói xong, xoay người bước đi.

“Không phải chỉ cần gả sao?” – Bạch Mẫn mở mắt, lẳng lặng nhìn người đàn ông trung niên buồn bực, im lặng không mang theo cảm tình gì rồi chậm rãi nói – “Ta gả, thế được rồi chứ? Chỉ là, trước khi ta rời khỏi phủ, thỉnh không cần lại đến quấy rầy ta, ngoài Xuân Liễu ra. Nếu không, ta nhất thời hồ đồ làm gì ngoài ý muốn, liên lụy quý phủ mấy trăm mạng người, thật là tội lỗi. Bây giờ, Xuân Liễu, phiền ngươi tiễn lão gia và phu nhân, ta vừa mới tỉnh lại, trò chuyện với người ta thật bất tiện.”


(cont)
Mỗi ngày là một niềm vui .Hãy cùng nhau sống để cùng tận hưởng những niềm vui đó


ngaheoxinh.wordpress.com
ngaheoxinh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
93 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ngaheoxinh vì cảm thấy "rất là hay":
anhngoc_devil38, aparis, ♥ÞµÞµ♥, babjmjlo, bachhop81, badboyhp8x, bang tram, baocong31080, bemumum, besaubu, bexinh555, biimbim, boonoohomo, boo_3004, bO_cON_220397, bpn, bunny2609, camycamy, Can't Lose You, cdk123, chuot ngoc, chuotcon1898, cobeluoi_2003, coman151, cuphe, 王宝苓, devil in the night, dinhthihongvan, donvvvn, dragonfly_93, giottuyet294, haly02, Himawari9x, hirako81, hoagio_hn, hoaivu12, hoanno, hoatuongvy96, Huyen thoai zozo, iris.2606, Jinnia, juukapup, keromoka, Khả Chi Nương Tử, khunglonghaman, Kreisler, laudaikhongtontai, leecoo, lesunshine11, lk0230, lonconunin1910, look_out, mai bao, maihuong123, map_map, meoxx89, merry_angle, mskun4491, muadongcali, nehiny, NGOCTRAITIM22, nhockd255, nhungcao305, nuhoangdem1994, pe19dao, phouluong, prince1997, r25251325a, ricer, Riechan0023, ruacondethuong, ruaconhp91, samanhoa, saphichan, Snow Rose, sushiawabi, t0mnu0ng, thanhhao2801, thonauiucarot, thuthuyoshika, thuvan-92, tieuthienthan391995, tieutinhlinhlun, tieu_tiennu, Tuyetlinh111, vodanhthuong, vothuyduyenanh, VUNGAN0411, windyanan104, y linh, yorin, Yuri Akigame, ZzTrNzZ
Unread 09-11-2010, 02:09 PM   #4
Default

Chương 2.2


“Ngươi…!” – Mộ Dung lão gia thiếu chút nữa bị một hơi nghẹn chết, quay đầu nhìn Bạch Mẫn. Bạch Mẫn nhắm hai mắt lại, làm bộ ngủ, không nói thêm gì nữa. Mộ Dung phu nhân kéo tay áo của chồng, nhẹ giọng nói: “Lão gia, mặc kệ nàng đi, dù sao cũng là cốt nhục của mình, tuy không dễ chịu gì nhưng ta cũng không nỡ để nàng đi vào nơi hố lửa như thế, chàng cũng biết mà, Tứ thái tử hắn…” – Nàng nhẹ nhàng thở dài, không nói thêm gì nữa mà lôi chồng mình rời đi, trước khi đi còn ngoái đầu nhìn thoáng qua nữ nhi đang nằm trên giường, thầm nghĩ – “Chẳng lẽ sinh bệnh lần này mà có thể khiến cho con gái ba yếu đuối biến thành người khác sao?”

Ngoại trừ Xuân Liễu, những người khác cũng đều lặng yên rời đi, chỉ còn lại ngoài cửa sỗ mưa thu từng tiếng từng tiếng rơi như thực như ảo.

Bạch Mẫn chỉ còn không đầy ba ngày để thích ứng với cái thân phận này, sau đó sẽ phải kết hôn. Nàng thực sự không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến cho nàng một người thế kỷ hai mốt tới cái địa phương mạc danh kỳ diệu này.

Đây là một vương triều không có trong kiến thức lịch sử của nàng, vương triều Đại Hưng, nếu như thời gian có thể thay đổi được, bây giờ có lẽ nàng đang ở nơi cách một ngàn năm so với thời đại của nàng.

Chuyện mất trí nhớ của nàng được ngự y trong cung “Xác nhận”, nàng có ước chừng ba ngày để phục hồi trí nhớ, chẳng phải Tào thái y nói nàng chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là khỏi sao, cho nên nàng coi đây là lý do chính đáng để lấy từ miệng Xuân Liễu thông tin: toàn bộ về Mộ Dung Phong.

Kỳ thực chuyện của cô nàng này cũng không có gì mới mẻ.

Mộ Dung Phong, mười sáu tuổi, ở triều đại này là đến tuổi kết hôn rồi, cũng may, triều đại này không hồ đồ đến mức bắt con gái mười ba, mười bốn tuổi kết hôn, mười sáu, ở thế kỷ hai mốt, cũng là tuổi biết yêu rồi, chấp nhận được.

Nàng là tam tiểu thư của Mộ Dung vương phủ, từ nhỏ được mẫu thân của phu
nhân, tức bà ngoại của Mộ Dung Phong nuôi lớn, sau khi bà ngoại mất mới được đón trở về vương phủ, lại nhân tính cách yếu đuối, trầm mặc ít lời, nên không được cha mẹ yêu thương cho lắm. Xuân Liễu là nha hoàn theo nàng từ nhỏ, Xuân Đào là nha hoàn khi nàng về phủ được Mộ Dung phu nhân ban cho.
Về phần phụ thân của nàng, Mộ Dung lão gia, là đương triều Tể tướng, cũng là thầy dạy vỡ lòng của Đại thái tử, cùng với Đại thái tử tình như cha con, còn mang con gái yêu của mình là Mộ Dung Thiên gả cho thái tử làm phi; nhị tiểu thư Mộ Dung Du gả cho đại tướng quân trong triều – Ngô Mông tay nắm binh quyền. Hai vị huynh trưởng cũng đã kết hôn, đại công tử Mộ Dung Hoa, cưới cháu gái của đương kim hoàng thượng, nhị công tử Mộ Dung Mân cũng vừa mới kết hôn với con gái một nhà đại phú hộ; còn người nhỏ tuổi nhất Mộ Dung Tuyết, dung mạo tuyệt mỹ sớm đã danh chấn thiên hạ, cộng thêm gia thế hiển hách, những kẻ trẻ tuổi anh tuấn xếp hàng muốn cầu hôn quả thực là san bằng cửa vương phủ.

~ Hết chương 2 ~
Mỗi ngày là một niềm vui .Hãy cùng nhau sống để cùng tận hưởng những niềm vui đó


ngaheoxinh.wordpress.com
ngaheoxinh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
89 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ngaheoxinh vì cảm thấy "rất là hay":
algella, anhngoc_devil38, aparis, ♥ÞµÞµ♥, babjmjlo, bachhop81, badboyhp8x, baocong31080, bemumum, besaubu, bexinh555, biimbim, boonoohomo, boo_3004, bO_cON_220397, bpn, bunny2609, camycamy, Can't Lose You, chuot ngoc, chuotcon1898, coman151, cuphe, 王宝苓, devil in the night, dibeo12, dinhthihongvan, donvvvn, dragonfly_93, gaconnhutnhat, giottuyet294, Himawari9x, hirako81, hoagio_hn, hoanno, hoatuongvy96, Huyen thoai zozo, iris.2606, jimylia, Jinnia, juukapup, keromoka, Khả Chi Nương Tử, khunglonghaman, Kreisler, laudaikhongtontai, lesunshine11, lk0230, lodestone123, look_out, mai bao, maihuong123, map_map, meoxx89, merry_angle, mskun4491, muadongcali, nehiny, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nhockd255, nhungcao305, nuhoangdem1994, pe19dao, phouluong, prince1997, r25251325a, ricer, Riechan0023, ruacondethuong, samanhoa, saphichan, sushiawabi, t0mnu0ng, thanhhao2801, thonauiucarot, thuthuyoshika, thuvan-92, tieuthienthan391995, tieutinhlinhlun, tieu_tiennu, Tuyetlinh111, vodanhthuong, vothuyduyenanh, vykut3_226, windyanan104, y linh, yorin, Yuri Akigame, ZzTrNzZ
Unread 09-11-2010, 02:14 PM   #5
Default

Vượt qua ngàn năm yêu chàng :Chương 3.1


Chỉ có Mộ Dung Phong này, tựa hồ như người không tồn tại.

Thân mẫu, Mộ Dung phu nhân Khâu Uyển Nguyệt, cũng cực kỳ nổi tiếng. Mộ Dung Phong sinh ra do cơ thể gầy yếu mà được đưa đến nơi sơn thanh thủy tú, khí hậu ôn hòa để cho ông bà ngoại chăm sóc, đến khi Khâu lão phu nhân lâm bệnh qua đời, nàng được đón về trong phủ, lại nhân tính cách yếu đuối, không hay nói nhiều mà bị mọi người bỏ qua.

Thực ra, Thái hậu nương nương và hoàng hậu nương nương vốn dĩ muốn chọn cho Tứ thái tử Mộ Dung Tuyết chưa tròn mười sáu kia, nhưng Mộ Dung Thanh Lương không nỡ gả con gái nhỏ yêu nhất cho gã Tứ thái tử tiếng xấu nhất triều kia, nên mang đứa con gái hắn ít để ý Mộ Dung Phong kia thế vào.

Lại không ngờ được Mộ Dung Phong lần đầu tiên trong đời cãi lời cha mẹ, quỳ trước tiền đường cầu xin cha mẹ đừng gả nàng cho Tứ thái tử, nhưng lại gặp đúng đêm mưa thu thật lớn, hứng trọn một đêm mưa lạnh rồi hôn mê ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng không tránh khỏi thực tế phải xuất giá.

Về phần tứ thái tử, họ Tư Mã, tên chỉ có độc một chữ Nhuệ, là con thứ của hoàng hậu nương nương, cùng một mẹ sinh ra với Đại thái tử Tư Mã Triết, nhưng lại hoàn toàn không giống nhau, Đại thái tử là người công chính bình thản, Tứ thái tử này lại phóng đãng bất kham, ai cũng nói hắn háo sắc mà vô tình, bên người không thiếu nữ nhân, nhưng chẳng bao giờ chuyên tình cho riêng ai.

Về phần vì sao Thái hậu nương nương, hoàng hậu nương nương lựa chọn cho thứ tử con gái của Mộ Dung gia, người ta đoán vì Mộ Dung gia tứ tiểu thư dung mạo xuất chúng danh chấn thiên hạ, nhưng lại vì sao mà chấp nhận Mộ Dung Phong thế vào, người ta đoán có lẽ vì thái tử phi Mộ Dung Thiên ở giữa xoay vần.

Nhưng rốt cuộc là vì sao, không ai thực sự hiểu rõ.

Bạch Mẫn theo lời Xuân Liễu đã biết được những điều này. Nàng cũng đã gặp Mộ Dung Tuyết.

Tuy nàng đã nói không muốn bất kỳ ai tới thăm nàng, nhưng vẫn không thể ngăn cản Mộ Dung Tuyết. Mọi người đối với Mộ Dung vương phủ thiên tiên xuất chúng tứ tiểu thư dường như căn bản không có khả năng chối từ, thế nên Mộ Dung Tuyết hoàn toàn không bị ngăn cản mà xuất hiện trước mặt Bạch Mẫn.

Mộ Dung Tuyết quả thực phi thường xinh đẹp, vẻ đẹp khiến cho người ta ngừng thở. Đến Bạch Mẫn trong lòng cũng phải thốt lên một tiếng – “Quả là tuyệt đẹp như hoa!” – mới được. Nàng cảm thấy vẻ đẹp của Mộ Dung Tuyết quá mức tinh xảo, hoàn mĩ, nhưng lại không có gì đặc sắc, đến như hoa bằng ngọc bích, so ra với hoa thật, còn thiếu đi sinh khí xúc cảm, đẹp đến mức vô khuyết, ngược lại mất đi hương vị. Mộ Dung Tuyết quả thật đẹp, nhất cử nhất động, nhăn mày cười gian, quả thật có thể nghiêng nước nghiêng nàng, chỉ là đối với Bạch Mẫn nàng chẳng quan tâm.

“Tam tỷ” – Mộ Dung Tuyết giọng nói cũng mềm mại êm tai, nhẹ nhàng gọi, tựa như thiên âm.

Bạch Mẫn nhẹ nhàng thở dài, nàng cũng không có tâm trạng nào để tiếp đón muội muội này của Mộ Dung Phong, miễn cưỡng nói một câu: “Xuân Liễu, ta muốn nghỉ ngơi, thay ta đưa tứ tiểu thư về.”

“Tam tỷ” – Mộ Dung Tuyết lại gọi tiếng nữa – “Ta muốn nói chuyện cùng tỷ tỷ”.

Bạch Mẫn ngoái đầu nhìn lại cười: “Ta sớm mai sẽ rời phủ, lúc này thật không có tâm trang trò chuyện với ai, muội vẫn nên về đi” – Rồi liếc mắt nhìn Xuân Liễu, thản nhiên nói – “Tiễn khách”.

Quay người đi ngay.

Mộ Dung Tuyết nhìn nàng rời đi, mơ hồ cảm thấy có chút gì xa lạ, đây không hề giống với Tam tỷ trước kia, mẫu thân nói với nàng Tam tỷ thay nàng tiến cung gả cho Tứ thái tử, trong lòng nàng có phần hơi xấu hổ, nên mới đến thăm, mẫu thân cũng nói với nàng, Tam tỷ sau khi hết bệnh, tính cách thay đổi rất nhiều, nhưng cũng chẳng ngờ là lại lãnh đạm như thế, mặt mày cũng cứ thản nhiên hờ hững, không thân không sơ.
(cont)
Mỗi ngày là một niềm vui .Hãy cùng nhau sống để cùng tận hưởng những niềm vui đó


ngaheoxinh.wordpress.com
ngaheoxinh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
86 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ngaheoxinh vì cảm thấy "rất là hay":
algella, anhngoc_devil38, aparis, ♥ÞµÞµ♥, babjmjlo, bachhop81, badboyhp8x, bang tram, baocong31080, bemumum, besaubu, bexinh555, biimbim, boonoohomo, boo_3004, bO_cON_220397, bpn, bunny2609, camycamy, Can't Lose You, chuot ngoc, chuotcon1898, cobeluoi_2003, coman151, cuphe, 王宝苓, devil in the night, dibeo12, dinhthihongvan, donvvvn, dragonfly_93, flower912, gaconnhutnhat, giottuyet294, haly02, Himawari9x, hirako81, hoagio_hn, hoaivu12, hoatuongvy96, Huyen thoai zozo, iris.2606, Jinnia, juukapup, keromoka, Khả Chi Nương Tử, khilongvang, khunglonghaman, laudaikhongtontai, lesunshine11, lk0230, lonconunin1910, look_out, mai bao, map_map, meoxx89, merry_angle, muadongcali, nehiny, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nhockd255, nuhoangdem1994, phouluong, prince1997, r25251325a, ricer, Riechan0023, ruacondethuong, samanhoa, saphichan, sushiawabi, t0mnu0ng, thonauiucarot, thuthuyoshika, thuvan-92, tieuthienthan391995, tieutinhlinhlun, tieu_tiennu, Tuyetlinh111, vodanhthuong, vothuyduyenanh, VUNGAN0411, windyanan104, y linh, yorin, Yuri Akigame
Unread 09-11-2010, 02:22 PM   #6
Default

Vượt qua ngàn năm yêu chàng :Chương 3.2


Thật ra mà nói, Bạch Mẫn cũng cảm thấy thích chuyện hai hợp làm một với cô nàng Mô Dung Phong không rõ quá khứ này, nếu là ý trời, biết đâu nàng còn có thể khiến cho Mộ Dung Phong sống thoải mái hơn, dù sao hồn phách nàng cũng đang mượn thân thể người ta. Nàng nhớ nàng đọc trong sách đều nói, một bước vào cung sâu như biển, làm bạn với vua như chơi với hổ, cũng đã xem rất nhiều phim truyền hình nói về cảnh người ngu ta trá trong hoàng cung, nay đến phiên nàng, thực muốn nhìn xem kinh hồn táng đảm ra sao.
Nếu đúng như lời Xuân Liễu nói, cha mẹ của Mộ Dung Phong hy sinh hạnh phúc của đứa con gái họ không coi trọng để thành toàn cho đứa con gái yêu, như thế nàng từ bỏ cuộc sống của mình cũng là lẽ tự nhiên, tuy rằng hồn phách là của Bạch Mẫn, nhưng nàng không thể bài xích Mộ Dung Phong một chút nào, các nàng chính là hai hợp làm một, nàng cảm thấy nàng chỉ thay Mộ Dung Phong nói ra những lời trong lòng mà thôi.


Mộ Dung Phong là nữ tử rất thông minh, Bạch Mẫn đã xem qua nữ hồng của nàng, xem qua tranh chữ của nàng, phong cách đường hoàng trong sáng, nhất định là tuệ tâm lan chất nữ tử, dù sao Khâu lão phu nhân cũng là tiểu thư khuê các, đối với cháu ngoại chắc cũng đã dụng tâm quản giáo.

Chỉ là Mộ Dung Phong không giỏi ăn nói, tính cách chất phác, xử sự yếu đuối, có lẽ liên quan tới việc thời thơ ấu ăn nhờ ở đậu nhà người ta, bởi vì trong nhà Khâu lão phu nhân cũng còn mấy đứa cháu gái tầm tuổi nàng, Xuân Liễu nói bọn họ thường cùng nhau lén bắt nạt nàng, mà nàng không có chỗ nào để khóc lóc kể lể, cũng chỉ biết nhịn, cho nên thành nết nhường nhịn, tính cách không so đo với ai.

Hai ngày trước khi rời phủ xuất giá này, Bạch Mẫn bảo Xuân Liễu ngậm miệng từ chối tiếp khách, ngoài Mộ Dung Tuyết ra, không một người nào có thể bước vào khuê phòng của nàng nửa bước, từ lần Mộ Dung Phong ôn hòa tiễn bước tứ tiểu thư về sau, Xuân Liễu cũng không dám để cho bất cứ ai xuất hiện trước mặt Bạch Mẫn, kể cả lão gia và phu nhân.

Mọi sự đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu gió đông.

Mộ Dung vương phủ sớm đã chuẩn bị cho Mộ Dung Phong rất nhiều của hồi môn, thứ nhất là vì mặt mũi, thứ hai cũng vì đối với nữ nhi này có chút áy náy, ba nữa là cũng không thể không tổ chức cho thật to tát.

Vẫn không ai hay tam tiểu thư của Mộ Dung vương phủ vì không muốn gả cho Tứ thái tử mà quỳ gối cự tuyệt hôn sự, dân chúng trong thành chỉ biết là Mộ Dung vương phủ lại có một cô nương xuất giá, mà cũng lại gả cho một vị thái tử, tuy rằng vị thái tử này thanh danh không được tốt, nhưng đối với dân chúng bình thường mà nói, có thể được gả cho hoàng thân quốc thích đúng là chuyện nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Tự mình mặc áo cô dâu, Bạch Mẫn hai mắt nhắm lại, sắc mặt bình tĩnh như nước, nhìn không rõ buồn vui, bên tanh chỉ nghe tiếng hỷ nhạc rộn ràng, tiếng trống động trời, tiếng người ồn ào.

Mộ Dung phu nhân cho Xuân Liễu, Xuân Đào tiến cung hay ở lại phủ tùy nàng quyết định.

Ngồi trong kiệu hoa khiến nàng buồn ngủ, lay lay động động, nhịp nhàng đều đặn, không ngờ Mộ Dung vương phủ cách Hoàng cung xa đến thế, Bạch Mẫn ước tính trong lòng, chắc cũng phải hai giờ nữa mới tới nơi. Dọc đường đi nàng lười biếng không ngó nghiêng, hỷ khăn cũng che hết cái khuôn mặt bị son phấn tân trang của nàng rồi, nàng ngồi trong kiệu hoa ngả lưng vào ghế dựa ngủ gật. Áo cưới hồng hồng đỏ đỏ rực rỡ làm nàng hoa hết cả mắt, mũ phượng ép vào hai bên thái dương nàng rất là đau.

Rốt cục cũng đến nơi, đang mơ mơ hồ hồ thì người ta hạ kiệu, một loạt các nghi thức dài dòng được từng bước tiến hành, nàng như con rối gỗ, mặc cho người ta bài bố, thầm mong lập tức kiếm chỗ nào nghỉ ngơi, uống miếng nước, ăn một chút, nàng thật sự đã mệt lại còn đói với khát, sớm biết thế này, lúc lên kiệu nàng đã bảo Xuân Liễu chuẩn bị thức ăn cho nàng lén đem theo.
Bàn tay chú rể, trắng nõn thon dài, móng tay sạch sẽ. Nhưng Bạch Mẫn lại cảm thấy một sự lạnh lùng cự tuyệt không thèm che giấu, cả bộ hỷ phục đỏ au cũng không giấu nổi cái sự bài xích này. Nàng máy móc đưa tay đặt lên tay đối phương, liền cảm giác như đặt tay lên một khối băng vậy, thời điểm đó bỗng dưng nàng có chút thanh tỉnh, giống như lạnh toát từ đầu đến chân.
Không cần hỏi, Bạch Mẫn cũng biết, Tứ thái tứ kia đối với Mộ Dung Phong được gả về căn bản không hoan nghênh, như vậy cũng tốt, người vô tình, ta cũng vô tình, thế mới có thể sống an bình.


~ Hết chương 3 ~
Mỗi ngày là một niềm vui .Hãy cùng nhau sống để cùng tận hưởng những niềm vui đó


ngaheoxinh.wordpress.com
ngaheoxinh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
90 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ngaheoxinh vì cảm thấy "rất là hay":
aiz.stp !~, anhngoc_devil38, aparis, babjmjlo, bachhop81, badboyhp8x, bang tram, baocong31080, bemumum, besaubu, bexinh555, biimbim, boonoohomo, boo_3004, bO_cON_220397, bpn, bunny2609, camycamy, Can't Lose You, chuot ngoc, chuotcon1898, cobeluoi_2003, cuphe, 王宝苓, devil in the night, dibeo12, dinhthihongvan, donvvvn, dragonfly_93, flower912, gaconnhutnhat, giottuyet294, Himawari9x, hirako81, hoagio_hn, hoatuongvy96, Huyen thoai zozo, iris.2606, jimylia, Jinnia, juukapup, keromoka, Khả Chi Nương Tử, khunglonghaman, laudaikhongtontai, leecoo, lesunshine11, lk0230, lodestone123, lonconunin1910, look_out, lucy pon, mai bao, maihuong123, map_map, meoxx89, merry_angle, muadongcali, nehiny, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nhimnhi_hp, nhockd255, nhungcao305, nuhoangdem1994, phouluong, prince1997, r25251325a, ricer, Riechan0023, ruacondethuong, ruaconhp91, samanhoa, saphichan, sushiawabi, t0mnu0ng, thonauiucarot, thuthuyoshika, thuvan-92, tieuthienthan391995, tieutinhlinhlun, tieu_tiennu, Tuyetlinh111, vodanhthuong, vothuyduyenanh, vykut3_226, windyanan104, y linh, yorin, Yuri Akigame, ZzTrNzZ
Unread 09-11-2010, 02:27 PM   #7
Default

Vượt qua ngàn năm yêu chàng:Chương 4.1



Vất vả lắm mới hoàn thành các nghi thức, Bạch Mẫn bị người ta dẫn vào tân phòng, ngồi bên giường, nàng thở phào một hơi, vừa định nhấc hỷ khăn lên thì lại nghe Xuân Liễu ở bên vội vàng nhắc nhở: “Tiểu thư, người không được tự mình hạ hỷ khăn, phải đợi tân lang hạ xuống cho mới được. Nếu người phá quy củ, Tứ thái tử nhất định sẽ rất giận dữ. Nô tỳ thấy hắn không phải là người dễ chịu, hoàn toàn không giống với Đại thái tử.”

Bạch Mẫn thở dài, đành phải nhịn, nhỡ có sai sót gì, làm hại mấy trăm mạng người Mộ Dung vương phủ hy sinh vì mình, nói thì nói không ngại thế thôi, chứ thật ra nàng cũng không đành lòng. Vị Tứ thái tử này đối với Mộ Dung Phong hoàn toàn không có tình ý, nếu thực sự vô tình vô ý có tiếng, lấy cái thân phận cao quý Tứ thái tử đương triều ấy, khó tránh khỏi gây khó dễ cho nàng.

Chờ một mạch đến tận đêm khuya, Tứ thái tử mới say khướt trở về, người toàn mùi rượu, chân bước lảo đảo.

Vừa vào đến cửa, hắn liền như hoàn toàn không nhìn thấy nàng, khuôn mặt tươi cười hướng tới Xuân Đào, nghe trong lời nói hắn, dường như trước kia tới Mộ Dung phủ đã từng gặp qua Xuân Đào.

Bạch Mẫn lúc đầu còn chịu đựng, nhưng nàng thật sự vừa đói vừa khát vừa mệt, tai nghe Tứ thái tứ nói chuyện ngả ngớn, nhìn phía dưới hỷ khăn thấy dường như hai người họ còn ấp ấp ôm ôm nữa, Bạch Mẫn cảm thấy cơn tức dâng đầy từ cổ họng lên hốc mắt, chỉ muốn nổ tung ra.

“Tứ thái tử phải không?” – Bạch Mẫn dường như cảm thấy giọng nói của chính mình có ý khàn khàn mơ hồ, may mắn còn kiềm chế được, không đến mức nổi giận với cổ nhân, kẻo lại thành ra hậu nhân không nhớ đến cổ nhân* – “Ngài có phiền không nếu giúp ta hạ hỷ khăn xuống trước rồi mới cùng Xuân Đào cô nương tiếp tục chàng chàng thiếp thiếp?”

Tư Mã Nhuệ hoảng hồn, thanh âm của Bạch Mẫn đột nhiên bất ngờ xuất hiện, hắn lúc này quả thực không nghĩ sẽ cùng Bạch Mẫn đang ngồi kia, hắn vốn muốn kết hôn với Mộ Dung Tuyết, lại không ngờ cái lão Mộ Dung Thanh Lương kia ở giữa cản đường đổi thành Mộ Dung Phong cho hắn, cái đồ đầu gỗ ung nhọt của nhà Mộ Dung ấy, lại còn nhờ vả huynh trưởng Tư Mã Triết tự mình ra mặt thuyết phục tổ mẫu và mẫu hậu.

Kỳ thực hắn ban đầu vốn cũng chẳng có ý định kết hôn, chẳng qua có lần đi cùng huynh trưởng đến Mộ Dung vương phủ chơi có gặp Mộ Dung Tuyết, vừa thấy đã ngẩn ngơ như gặp tiên trên trời, mẫu hậu cứ giục hắn thành thân, hắn nói nếu cưới thì cưới Mộ Dung Tuyết đi, không ngờ, cuối cùng lại đưa tới cho hắn Mộ Dung Phong này, ngày trước ở trong phủ cũng đã nhìn qua Mộ Dung Phong, so với Mộ Dung Tuyết thì chỉ như con vịt xấu xí, đơn giản, chẳng có gì thú vị.

Tư Mã Nhuệ cười, xót xót xa xa nói: “Xú nha đầu, cả đời Tư Mã Nhuệ ta ghét nhất là bị người ta sắp đặt, thế mà lão gia nhà ngươi lại treo đầu dê bán thịt chó cho ta, đem mỹ nhân đổi thành đầu gỗ, ta không tìm hắn gây khó dễ đã là ân điển lớn lắm rồi, ngươi cũng dám mở miệng sai ta hạ hỷ khăn sao, tin hay không, ta quy vào tội phạm thượng xử lý cả nhà ngươi?”

"Ta tin” – Bạch Mẫn lười biếng nói, xử tội cả nhà Mộ Dung thì có liên quan gì tới nàng đâu, huống hồ cũng không phải nàng muốn gả, xem ra vị Tứ thái tử này muốn kết hôn cùng với Mộ Dung Tuyết kia, không ngờ cuối cùng đâm lao lại phải theo lao cưới Mộ Dung Phong.
“Như vậy rất tốt, ngươi muốn cưới Mộ Dung Tuyết, mà Mộ Dung Phong ta cũng không phải muốn làm vợ ngươi, bất quá phải vâng lời cha mẹ, ta không thể không tuân theo. Ngươi vô tình, ta cũng vô tình, chúng ta vẫn nên là nước sông không phạm nước giếng thì tốt hơn. Ta chỉ muốn nhờ ngươi dùng cái tay tôn quý kia cầm cái thước vàng kia gỡ giùm ta cái hỷ khăn này xuống, ngươi có thể tự do ôm ấp Xuân Đào thỏa thích, đi đâu làm gì tùy ngươi. Ta chỉ muốn hạ hỷ khăn tháo mũ phượng xuống, cho đầu ta thoải mái một chút, có thể uống miếng nước ăn cái gì đó, ngươi cơm no rượu say rồi còn có sức mà nổi giận với ta, ta vừa mệt vừa đói, nhỡ mà xỉu ra đây thì chưa cần ngươi định tội ta cũng đã muốn đi vào sử sách rồi.”

Mắt Xuân Liễu trợn to như không thể to hơn được nữa, Xuân Đào cũng hoảng sợ đến nhũn hết cả tay chân ra, trong lòng lo lắng, Mộ Dung lão gia mà biết nàng cùng Tứ thái tử tán tỉnh nhau, sợ là giết nàng còn là nhẹ.

Tam tiểu thư mệnh lớn này, sao mà hết bệnh xong lại to gan đến thế, còn dám cò kè mặc cả với Tứ thái tử nữa.

(cont)

(*): Chỗ này ý nói Mẫn tỷ không thèm chấp với người cổ đại như Nhuệ ca ấy mà
Mỗi ngày là một niềm vui .Hãy cùng nhau sống để cùng tận hưởng những niềm vui đó


ngaheoxinh.wordpress.com
ngaheoxinh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
92 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ngaheoxinh vì cảm thấy "rất là hay":
01228554301, aiz.stp !~, algella, anhngoc_devil38, aparis, ♥ÞµÞµ♥, babjmjlo, bachhop81, badboyhp8x, bang tram, baocong31080, bemumum, besaubu, bexinh555, biimbim, boonoohomo, boo_3004, bO_cON_220397, bpn, bunny2609, camycamy, Can't Lose You, chuot ngoc, chuotcon1898, cobeluoi_2003, coman151, cuphe, 王宝苓, devil in the night, dibeo12, dinhthihongvan, donvvvn, dragonfly_93, flower912, giottuyet294, Himawari9x, hirako81, hoagio_hn, hoanno, hoatuongvy96, Huyen thoai zozo, iris.2606, jimylia, Jinnia, juukapup, keromoka, Khả Chi Nương Tử, khilongvang, khunglonghaman, laudaikhongtontai, leecoo, lesunshine11, lk0230, lodestone123, lonconunin1910, look_out, luulytrang_9x, mai bao, meoxx89, merry_angle, muadongcali, myAlice, nehiny, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nhockd255, nhungcao305, nuhoangdem1994, phouluong, prince1997, r25251325a, ricer, Riechan0023, ruacondethuong, samanhoa, saphichan, sushiawabi, t0mnu0ng, thonauiucarot, thuthuyoshika, thuvan-92, tieuthienthan391995, tieutinhlinhlun, tieu_tiennu, Tuyetlinh111, vodanhthuong, vothuyduyenanh, vykut3_226, windyanan104, y linh, yorin, Yuri Akigame, ZzTrNzZ
Unread 09-11-2010, 02:31 PM   #8
Default

Vượt qua ngàn năm yêu chàng:Chương 4.2



Tư Mã Nhuệ lại sửng sốt, ngày ấy gặp Mộ Dung Phong dường như chẳng nói được một câu, sao hôm nay miệng lưỡi sắc nhọn thế này.
“Nếu ta không đồng ý thì sao?”

Bạch Mẫn thở dài: “Ta đang đau đầu, không cần hỏi có được không?”

Tư Mã Nhuệ nhẹ nhàng nhếch miệng một cái, xoay người đi ra ngoài, đi tới cửa, dừng lại một chút, tay phải vung lên, Bạch Mẫn chỉ cảm thấy trước mắt sáng lòa một cái, hỷ khăn đã rơi xuống lòng mình.

“Xuân Liễu, mang cho ta chén nước mau lên, khát chết mất” – Bạch Mẫn nhìn ra đã thấy Tứ thái tử biến mất ở cửa rồi – “Thôi bỏ đi, Xuân Đào, ngươi đi rót nước cho ta, Xuân Liễu, ngươi tháo mũ phượng ra cho ta nhanh đi, sao mà nặng thế, ép đầu ta đau quá.”

Xuân Đào không dám cãi lời, vội vàng mang ngay một chén nước đến, Bạch Mẫn uống một hơi hết ngay: “Lấy thêm một ly nữa đi, tìm xem có gì ăn không nữa, ta nghĩ chắc vẫn còn đồ điểm tâm. Mang lại đây nhiều nhiều chút, vậy chứ các ngươi cũng bụng đói miệng khát, không cần câu nệ, cứ ăn uống thoải mái đi.”

Nói xong nàng liền ngồi xuống trước bàn để Xuân Liễu giúp tháo mũ phượng xuống, nhìn trong gương đã thấy trước trán hằn lên một đường máu tụ gân xanh rất là sâu.

Tháo mũ phượng nặng nề xuống, buông thả mái tóc dài ra, Bạch Mẫn uống liền năm, sáu chén nước, lại ăn rất nhiều điểm tâm, rồi ngã luôn xuống giường mà ngủ, ngay cả hỷ phục trên người cũng chưa cởi ra.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, Bạch Mẫn mơ mơ màng màng nghĩ: “Cái vương triều Đại Hưng này, có vẻ phồn vinh phát đạt, ăn mặc đẹp đẽ, thức ăn thì thật là thơm ngon, lúc trước ở Mộ Dung vương phủ cũng có nếm qua vài bữa cơm, hương vị mới mẻ lại dinh dưỡng, điểm tâm hôm nay cũng vậy.” (Juu: nàng ham ăn wa” =.=”)

Tư Mã Nhuệ một đêm không về.

“Tiểu thư, người tỉnh dậy đi, dậy rửa mặt chải đầu rồi còn phải đi phụng trà thỉnh an Thái hậu nương nương và Hoàng hậu nương nương.” – Tiếng Xuân Liễu vang lên bên tai ngay lúc Bạch Mẫn còn đang say giấc nồng.

“Ừm” – Bạch Mẫn miễn cưỡng lên tiếng trả lời.

Không cởi hỷ phục, ngủ một đêm thế này thật là mệt, đầu cũng ê ẩm đau, vết hằn trên trán hôm qua vẫn còn nhìn thấy được, khuôn mặt trong gương còn chưa tẩy hết phấn son, thoạt nhìn có vẻ kỳ quái, giả giả, bị che đậy bởi những mảng màu.

Cởi quần áo, Bạch Mẫn ngâm cả cơ thể mình trong làn nước ấm áp, mí mắt vẫn còn líu díu, mơ mơ màng màng để mặc cho Xuân Liễu tùy ý rửa mặt chải đầu cho mình.

“Tiểu thư, mặc cái này được không?” – Xuân Liễu đưa ra một bộ quần áo màu đỏ, hỏi.

Bạch Mẫn nhướng mày: “Chọn bộ nào màu nhạt hơn đi, hôm qua ta bị cái màu sắc này làm cho hoa hết cả mắt lên rồi, lấy bộ màu đỏ tươi kia ấy, ta còn phải thể hiện niềm vui mà đỡ hoa mắt…thôi, bỏ mấy thứ này ra chỗ khác đi, đầu ta còn đau lắm, xem có cây trâm ngọc nào không, cài lên tóc. Ừ, vậy được rồi, đơn giản lại không hề mất đi vẻ cao quý, để thế này đi .”

Gạt ra một đống các đồ trang sức lóa mắt, Bạch Mẫn chọn lấy một cây trâm ngọc, toàn thân xanh biếc, kiểu dáng đơn giản mà lại rất đặc biệt, lành lạnh, đạm bạc thanh tĩnh, âm thầm tỏa ra một cỗ khí vương giả, ẩn ẩn hiện hiện dưới làn tóc đen mượt.

~ Hết chương 4 ~

Trích lời juu-chan:Nhuệ ca ban đầu như vậy thôi nhưng mà về sau dễ thương

lắm đó. Truyện mới đang đoạn dạo đầu, thú vị còn nhiều phía trước. Mọi người

tiếp tục theo dõi và ủng hộ nhé.

Thân
Juu-chan
Mỗi ngày là một niềm vui .Hãy cùng nhau sống để cùng tận hưởng những niềm vui đó


ngaheoxinh.wordpress.com
ngaheoxinh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
96 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ngaheoxinh vì cảm thấy "rất là hay":
01228554301, aiz.stp !~, algella, anhngoc_devil38, aparis, babjmjlo, bachhop81, badboyhp8x, bang tram, baocong31080, bemumum, besaubu, bexinh555, biimbim, boonoohomo, boo_3004, bO_cON_220397, bpn, bunny2609, camycamy, Can't Lose You, chuot ngoc, chuotcon1898, cobeluoi_2003, colindangyeu_1995, coman151, cuphe, 王宝苓, devil in the night, dibeo12, dinhthihongvan, dragonfly_93, flower912, gaconnhutnhat, giottuyet294, hackxihoi, Himawari9x, hirako81, hoagio_hn, hoanno, hoatuongvy96, Huyen thoai zozo, iris.2606, jimylia, Jinnia, juukapup, keromoka, Khả Chi Nương Tử, khilongvang, khunglonghaman, Kreisler, laudaikhongtontai, leecoo, lesunshine11, lk0230, lonconunin1910, look_out, mai bao, maibithunhun, maihuong123, map_map, muadongcali, nehiny, ngocnhon, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nhockd255, nhungcao305, nuhoangdem1994, phouluong, prince1997, r25251325a, redbook, ricer, Riechan0023, ruacondethuong, sadeastwind, samanhoa, saphichan, sushiawabi, thonauiucarot, thuthuyoshika, thuvan-92, tieuthienthan391995, tieutinhlinhlun, tieu_tiennu, toitaigioibancungthe, Tuyetlinh111, vetina, vodanhthuong, vothuyduyenanh, vykut3_226, windyanan104, y linh, yorin, Yuri Akigame, ZzTrNzZ
Unread 09-11-2010, 09:55 PM   #9
Default

Trích:
Nguyên văn bởi mskun4491 View Post
hề hề, chúc quán nga nhà mềnh đông khách nhớ, vì chưa thấy để top thảo luận nên Kún chém vào đây nhé. lúc nào Nga lập thì mong Mod chuyển giùm em nhé. em cảm ơn,
Nàng ơi vào đây thảo luận nhé:http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1196443
Cám ơn nàng

Vượt qua ngàn năm yêu chàng :Chương 5.1


“Có đơn giản quá không tiểu thư?” – Xuân Liễu hơi lo lắng hỏi, nàng cảm thấy Bạch Mẫn có khi còn kém hoa lệ hơn cả một tiểu nha hoàn như nàng.

“Được rồi” – Bạch Mẫn mỉm cười, thoáng nhìn Xuân Liễu, nhận thấy sự lo lắng trên khuôn mặt nàng ta thì bèn nói
– “Xuân Liễu, như vậy là tốt lắm rồi. Ta làm sao có khả năng làm vừa ý Thái hậu, Hoàng hậu cùng Tứ thái tử được, dù sao ban đầu họ cũng chỉ chú ý tới Mộ Dung vương phủ tứ tiểu thư Mộ Dung Tuyết, chứ không phải ta Bạch… Mộ Dung Phong, ta cần gì phải cố ra vẻ.”

Bạch Mẫn thầm nghĩ: vừa rồi thiếu chút nữa lại nói ra tên thật của mình, kỳ thực tên bất quá cũng chỉ để gọi mà thôi, Bạch Mẫn cũng được, Mộ Dung Phong cũng tốt, đều được cả, nhưng mà, từ nay về sau, Bạch Mẫn chính là Mộ Dung Phong, cũng may, tên này cũng rất êm tai.

Xuân Liễu nửa hiểu nửa không cũng gật gật đầu.

Nhìn vào trong gương, Bạch Mẫn, không, nói thật ra là một Mộ Dung Phong mới mẻ, cảm thấy rất vừa ý. Nữ tử trong gương, thanh lệ, thanh lịch, khuôn mặt cực kỳ trắng trong thuần khiết, biểu tình thản nhiên.

“Chúng ta đi thôi” – Mộ Dung Phong gạt mấy sợi tóc vương trên vai, nâng bước hướng ra bên ngoài.

“Tiểu thư” – Xuân Liễu chần chừ nói – “Người không chờ Tứ thái tử về cùng đi sao?”

“Vì sao phải chờ hắn?” – Mộ Dung Phong mỉm cười, đi ra bên ngoài, ánh nắng mặt trời chiếu sáng nụ nười tinh thuần như nước, khuôn mặt Xuân Liễu hiện lên vẻ kinh ngạc, từ sau khi tiểu thư khỏi bệnh, cứ như biến thành một người khác, cả người thần thanh khí sảng, thanh lệ thoát tục.

Nha hoàn Yên Ngọc của phủ Tứ thái tử dẫn kiệu đi hết rẽ phải lại rẽ trái, ước chừng uống hết một chén trà nhỏ, mới tới bên ngoài cung Tường Phúc.
Mộ Dung Phong quỳ xuống.

Thái hậu và hoàng hậu đang trò chuyện, có cả Đại thái tử cùng với Đại thái tử phi Mộ Dung Thiên. Ngoài Mộ Dung Thiên nhìn thấy Mộ Dung Phong đang quỳ dưới mặt đất kia, tất cả mọi người hầu như không nhận ra.

Mộ Dung Phong cúi đầu quỳ gối, im lặng như thể không tồn tại.

Ngay lúc ấy một tiểu thái giám đã nhẹ giọng tuyên: “Thái hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương, Tứ thái tử phi đến cung Tường Phúc thỉnh an.”

Nàng mừng thầm nhưng miệng vẫn không nói gì, binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất che, gặp chiêu thì sách chiêu.

Thái hậu đã sớm nghe thấy tiếng của tiểu thái giám, nhưng vẫn làm như không nghe thấy gì, cứ tiếp tục nói chuyện tào lao cùng Hoàng hậu, nha hoàn Yên Ngọc kia căn bản chính là thuộc hạ của bà, cố ý đưa tới chỗ của Tư Mã Nhuệ, để thăm dò diễn biến giữa Tư Mã Nhuệ và Mộ Dung Phong. Sáng sớm hôm nay Yên Ngọc nhờ người sang đây báo lại, Tư Mã Nhuệ, cũng chính là tên cháu trai bà yêu nhất mà cũng khiến bà đau đầu nhất, quả nhiên một đêm chưa về.

Thế mà Mộ Dung Phong vẫn chưa khóc lóc kể lể gì, lại còn ngon lành ngủ một mạch đến sáng!? Chẳng lẽ Mộ Dung Phong này thật sự ngu dốt đến trì độn? Bà biết tôn nhi vốn muốn cưới Mộ Dung Tuyết, bà cũng đã từng gặp qua cả bốn tiểu thư của Mộ Dung gia, Mộ Dung Tuyết dung mạo xuất sắc nhất, còn Mộ Dung Phong này có phần kém nổi bật.

Chỉ tại Tư Mã Triết và Mộ Dung Thiên cứ tới thuyết phục, lại còn có Mộ Dung Thanh Lương khẩn cầu, còn nói, Mộ Dung Tuyết tuổi còn nhỏ, chưa thể kết hôn, cuối cùng đành chọn lấy Mộ Dung Phong, dù sao cũng là tiểu thư của Mộ Dung vương phủ, nếu không phải bị đem ra so sánh với ba nàng kia, Mộ Dung Phong cũng là một cô nương có dung nhan xuất chúng, chỉ tiếc là giản dị quá.
Thái hậu thầm nghĩ trong lòng: nếu nhưng Mộ Dung Phong này chẳng đáp ứng được, sợ là đành phải chờ một năm nữa rồi lại cưới Mộ Dung Tuyết về cho tôn nhi thôi, cho hai chị em nhà này đồng tỷ nhất phu.


(cont)
Mỗi ngày là một niềm vui .Hãy cùng nhau sống để cùng tận hưởng những niềm vui đó


ngaheoxinh.wordpress.com
ngaheoxinh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
91 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ngaheoxinh vì cảm thấy "rất là hay":
aiz.stp !~, algella, anhngoc_devil38, aparis, ♥ÞµÞµ♥, babjmjlo, bachhop81, badboyhp8x, bang tram, bemumum, besaubu, bexinh555, biimbim, boonoohomo, bO_cON_220397, bpn, bunny2609, camycamy, Can't Lose You, carot_0212, chuot ngoc, chuotcon1898, cobeluoi_2003, coman151, crazycat8889, cuphe, 王宝苓, devil in the night, dibeo12, dinhthihongvan, dragonfly_93, flower912, giottuyet294, Himawari9x, hirako81, hoagio_hn, hoanno, hoatuongvy96, Huyen thoai zozo, Jinnia, juukapup, keromoka, Khả Chi Nương Tử, khilongvang, khunglonghaman, laudaikhongtontai, lesunshine11, linh_cumeo26, lk0230, lonconunin1910, look_out, luulytrang_9x, mai bao, maihuong123, meoxx89, merry_angle, mskun4491, muadongcali, nehiny, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nhimnhi_hp, nhockd255, nuhoangdem1994, phouluong, prince1997, r25251325a, ricer, Riechan0023, ruacondethuong, samanhoa, saphichan, sushiawabi, T.Chiêu, t0mnu0ng, thonauiucarot, thuthuyoshika, thuvan-92, tieuthienthan391995, tieutinhlinhlun, tieu_tiennu, toitaigioibancungthe, Tuyetlinh111, van_nguyen17, vodanhthuong, vothuyduyenanh, VUNGAN0411, vykut3_226, windyanan104, yorin, Yuri Akigame, ZzTrNzZ
Unread 09-11-2010, 10:01 PM   #10
Default

Trích:
Nguyên văn bởi barbie96 View Post
chị ơi truyện này hay thiệt!!!! quyển này đã phát hành chưa ạ????
Đây không phải là sách phất hành đâu bạn ạ

Vượt qua ngàn năm yêu chàng:Chương 5.2


Tình trạng này vẫn còn tiếp tục suốt bữa ăn, Tư Mã Triết nhìn thoáng qua thê tử, nhận thấy trên mặt Mộ Dung Thiên đã có vài phần không đành lòng, dù sao người đang quỳ kia cũng là em gái cùng một mẹ sinh ra với nàng, nhưng nàng lại không tiện nói giúp, chỉ biết chịu đựng, nàng cũng biết phụ thân dùng Tam muội thay cho tiểu muội, quả thực có phần khi quân, phụ thân thương yêu tiểu muội, không tiếc hy sinh hạnh phúc của Tam muội, lấy Tứ thái tử, Tam muội nhất định chẳng có hy vọng gì, hơn nữa chỉ sợ tiểu muội cuối cùng không thoát được vẫn phải gả cho Tứ thái tử, hy sinh Tam muội chỉ là kế hoãn binh nhất thời mà thôi.

Tư Mã Triết cúi đầu thoáng nhìn Mộ Dung Phong đang quỳ yên lặng dưới mặt đất, trầm ngâm một chút rồi nhẹ giọng ho: “Tổ mẫu, mẫu hậu”

Thái hậu nhướng mắt nhìn thoáng qua trưởng tôn, Tư Mã Triết dùng ánh mắt chỉ đến Mộ Dung Phong đang quỳ, lại liếc qua Mộ Dung Thiên, có ý nhắc nhở Tổ mẫu không cần quá mức, tốt xấu gì cũng phải để cho Mộ Dung Thiên chút thể diện, đừng làm nàng quá đau lòng.

“Phong nhi à?” – Thái hậu cười hiền từ, làm như vừa đột nhiên nhìn thấy Mộ Dung Phong đang quỳ, sau đó giả ý trách móc tiểu thái giám – “Tiểu Đức Tử, Phong nhi đến sao ngươi không thông báo?”

Tiểu thái giám vẻ mặt sợ hãi, biết là Thái hậu cố ý nhưng nhất thời không biết làm thế nào.

Mộ Dung Phong nghe thế bèn ngẩng đầu lên, thản nhiên cười, không hề tỏ vẻ không vui, nhẹ nhàng nói: “Tổ mẫu, nhất định là Tiểu Đức Tử công công sợ lớn tiếng ảnh hưởng người cùng mẫu hậu trò truyện, nên mới nhỏ giọng thông báo, thật là chu đáo quá đi. Tổ mẫu, người đừng trách cứ hắn, lần sau cho phép hắn gọi to hơn là được mà.”

Thái hậu sửng sốt, không chỉ có nàng cảm thấy bất ngờ, trong phòng này ba người kia cũng vô cùng sửng sốt.

Mộ Dung Thiên trợn to mắt, này, này, này đâu phải cách nói chuyện của Tam muội chất phác trước đây?

Tư Mã Triết cũng khẽ khẽ động mi, Mộ Dung Phong bình thường cũng đâu có thản nhiên như thế.

Mà Thái hậu cùng Hoàng hậu để ý thấy Mộ Dung Phong đang tươi cười, hai người trước kia cũng đã từng gặp qua Mộ Dung Phong, nhưng nàng trầm mặc không nổi bật, nên thật sự cũng không chú ý lắm. Nhưng hôm nay vừa gặp, thật sự là sáng ngời trước mắt, đỏ tươi sắc váy, thứ trang sức duy nhất chính là một cây ngọc trâm trên đầu, lại phiêu dật xuất trần, chân thật vừa như mới giáng trần, nhất là nụ cười kia, thông thấu trong vắt, nhẹ nhàng khoan khoái bất phàm.

Thái hậu nhất thời có chút nghẹn lời: “Ồ, tốt”

“Tổ mẫu có thể cho phép Phong nhi đứng dậy không, nước trà trên bàn có lẽ đã nguội rồi, uống vậy không tốt, có thể cho phép Phong nhi đi thay cho người hai chén trà nóng không?” – Mộ Dung Phong liếc mắt nhìn khay trên tay

Yên Ngọc một cái, nghĩ thầm, e là trà kia sớm đã nguội lạnh rồi.

“Mau đứng lên đi, ngươi xem, ta chỉ cùng mẫu hậu ngươi nói chuyện phiếm thôi, Phong nhi sẽ không trách Tổ mẫu chứ.” – Thái hậu đã khôi phục thái độ bình thường, khuôn mặt hiền từ tươi cười nói.

Mộ Dung Phong cười, môi hồng răng trắng, mi thanh mục tú, tỏa ra một cảm giác nhẹ nhàng dễ chịu.

Nàng đứng lên, đầu gối tất nhiên có phần đau nhức, nhưng nàng bỏ qua.
Yên Ngọc lập tức đi thay hai chén trà mới, giao cho nàng, nàng duyên dáng cười, nói: “Phong nhi thỉnh Tổ mẫu cùng Mẫu hậu dùng trà, mong Tổ mẫu và Mẫu hậu ngày ngày vui vẻ, dung nhan thường trú.”

Thái hậu nhấp miệng trà, làm như vô tình hỏi: “Phong nhi, bệnh của con đỡ chưa?”

Mộ Dung Thiên vẫn còn kinh ngạc trước thay đổi của Tam muội, nghe Thái hậu hỏi như thế, bị dọa đến toát mồ hôi lạnh, nàng cũng biết chuyện mời Tào thái y chẩn trị bệnh cho Tam muội không thể giấu được Thái hậu và Hoàng hậu, tuy nói Tào thái y là ở phủ Đại thái tử, nhưng dù sao cũng vẫn là ngự y trong cung, ra ngoài trị bệnh như thế làm sao qua mắt được Thái hậu?

Chỉ mong họ không biết Tam muội vì cự tuyệt hôn ước mới bị bệnh.

“Cám ơn Tổ mẫu quan tâm” – Mộ Dung Phong như cũ sắc mặt không thay đổi, giấu đầu hở đuôi, nàng không tin chuyện Mộ Dung Phong cự tuyệt hôn ước giấu được người trong cung, nhất là hai người nắm quyền lực tối cao ở hậu cung này Thái hậu và Hoàng hậu
– “Cũng may đại tỷ mời Tào thái y trong cung đến chẩn trị cho Phong nhi, thật đúng là diệu thủ hồi xuân, bây giờ đã hồi phục khỏe mạnh như bình thường.”

Thái hậu trong lòng sửng sốt, chăng lẽ đã nghĩ quá phức tạp rồi sao? Tào thái y kia sao dám dối gạt bà? Tuy hắn là người trong phủ trưởng tôn, nhưng Hoàng thượng chỉ cấp cho phủ Đại thái tử mỗi một gã ngự y, to gan đến đâu cũng không dám lừa gạt bà với Hoàng hậu.
~ Hết chương 5 ~
Mỗi ngày là một niềm vui .Hãy cùng nhau sống để cùng tận hưởng những niềm vui đó


ngaheoxinh.wordpress.com
ngaheoxinh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
85 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ngaheoxinh vì cảm thấy "rất là hay":
aiz.stp !~, algella, anhngoc_devil38, aparis, ♥ÞµÞµ♥, babjmjlo, bachhop81, badboyhp8x, bang tram, bemumum, besaubu, bexinh555, biimbim, bO_cON_220397, bpn, bunny2609, camycamy, Can't Lose You, chuot ngoc, chuotcon1898, cobeluoi_2003, crazycat8889, cuphe, 王宝苓, devil in the night, dibeo12, dinhthihongvan, dragonfly_93, giottuyet294, Himawari9x, hirako81, hoagio_hn, hoatuongvy96, Huyen thoai zozo, jimylia, Jinnia, juukapup, Khả Chi Nương Tử, khilongvang, khunglonghaman, Kreisler, laudaikhongtontai, leecoo, lesunshine11, lk0230, lodestone123, lonconunin1910, look_out, mai bao, meoxx89, merry_angle, mskun4491, muadongcali, nehiny, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nhockd255, nhungcao305, nuhoangdem1994, phouluong, prince1997, quy_laem, r25251325a, ricer, Riechan0023, ruacondethuong, samanhoa, saphichan, sushiawabi, t0mnu0ng, thuthuyoshika, thuvan-92, tieuthienthan391995, tieutinhlinhlun, tieu_tiennu, toitaigioibancungthe, Tuyetlinh111, van_nguyen17, vodanhthuong, vothuyduyenanh, VUNGAN0411, vykut3_226, windyanan104, yorin, Yuri Akigame, ZzTrNzZ
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 01:35 AM. Theo múi giờ GMT +7.