Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 15-11-2010, 08:02 AM   #1
Default [Đô Thị] Quan Khí - T/g: Hồng Mông Thụ (New: C1729)

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Giới thiệu:

Nguồn: vipvandan.vn
Share by Mạnh Thường Quân - http://hoanguyettaodan.net - http://*************

Bấm vào đây để xem nội dung.

Một nhân vật không hề có bối cảnh hùng mạnh với người thân là quan chức cao cấp trong chính phủ như trong Sĩ Đồ Phong Lưu, phải lăn lộn từ vị trí nhân viên hạng bét trong một xã nông thôn, thậm chí còn có nguy cơ bị giảm biên chế, phải đấu tranh với từng đồng nghiệp trong phòng để không bị mất việc. Nhân vật chính của chúng ta không hề có ai đưa đường chỉ lối mà hoàn toàn phải dựa vào năng lực bản thân để vươn lên trên con đường chính trị.

Đến với Quan Khí, bạn sẽ gặp những mưu mô, thủ đoạn ngay từ những chương đầu tiên, hơn nữa còn là những mưu mô rất đời thường, rất bình dân, rất gần gũi với cuộc sống thực của những nhân viên cấp thấp, dần dần phát triển lên cao mà không ở tầm cao cấp ngay từ đầu, thậm chí lên tới tầm vĩ mô, xa vời như Sĩ Đồ Phong Lưu.

Tóm lại, Sĩ Đồ Phong Lưu là truyện về giới quan chức cao cấp thì Quan Khí chính là truyện về giới nhân viên cấp thấp, tất nhiên là dần phát triển sẽ lên thành cấp cao, tuy nhiên quá trình phát triển khó khăn và mưu mô hơn xa so với Sĩ Đồ Phong Lưu.
Về cơ bản, Quan Khí rất có tính tham khảo đối với những ai dính líu tới con
đường chính trị mà không phải con ông cháu cha.
Trong Sĩ Đồ Phong Lưu các bạn chỉ thấy được một phần đấu tranh của các gia tộc lớn trong Bắc Kinh. Nhưng tại Quan Khí các bạn sẽ thấy liên quan đến nhân vật cao cấp nhất Trung Quốc, Thủ tướng, các phó thủ tướng, các bộ trưởng. Câu truyện với nhân vật chính Vương Trạch Vinh, một người đi lên từ một cán bộ xã với các mối quan hệ nữ đan xen và khó có thể lý giải. Một vợ, rất nhiều người yêu ...
Quy Ẩn
Dracupi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
163 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Dracupi vì cảm thấy "rất là hay":
0olayvo0, 221086, ahudor, akhikhi, alias1995, anhemvankiep, anhlaboyni, anhvotinh59, atvgp, †™Boy-Buon™†, bachmicongtu, baocong31080, batgioibatgioi, bemy2000, BLACKSUNSET, boyanphong, boyhuedatinh1, Brothers, calvindam, canhcut2011, caoboisn, cauhang, Cầm Thanh, CHANVOTHIEN, chenjunfa, chinhlove3012, chipnhobn, chuotpeo, conghoai95, contraimytho, daigai702, darksecret, dathuy89, dau_bo, dichphong209, dinhthena, dohoi11, dtd60007, ducanhkt, duclh1981, e3g81, evil6007, giang1205, giantelf, giantelf70, goldenchim, h10, Ha map, hahahaka, haininh_nguyen2004, hanhlc, Haprothanh, hatomaxi, HauCAD, Henesys, heomappy, heomoi6383, hesman144, hichic112233, hieuvngc, hoanglamthusinh, hoatthu, hocgiabinhchanh, hongga, hunghien310, hunglephi, huyhao, huynhtung, iliat2003, i_am_vampire97, jinobibo, joewang, kahpro1, kakaking, kenny3570, ke_ngoai_dao, kiemtinh866, kimdung20001, kimtrungcctv, laitm7791, lamhoa91, langtubien, langtuvotinhvn, la_Vie, LeHoaiNam76, lehoangno2, lhanct, linhcucchinh, loccoc2005, long017, longkhaucusi, longnhatlamtang123, long_anh, luckycat, lyon73421, machuong1978, MADEMDOITHUOC, mahoangkysi1, maiha80, MauAn, mechwarrior, member111, metienhiep, minhtamnguyet, neo1234, ngoclan3103, ngocsonthanh, ngokhong126, nguyensh, nguyenthao82, nhactuan, nhonhuy, npnhut, pastasa, phahoang, phamdonggiang, phananh3004, phidunguyen, phongvanTN, phuong30, popo237, pro007, q&sn, quanchuhoa, Quate67, rutinh2002, ryuz07, simi1988, Skeath, sniper.013.vn, songmua, sonnhu139, swampss, tammao04, thailam0809, thainghiatran, thangbeddihoang, thatwhy12, thaychua210, thesun0825, thich_linh_tinh, thienphuc88, tho_moc, tieulongta, toptep, tothoi, trietlinh1980, trunghhk, trungson, tuantung1980, tunna, tuyettinhtientu, UhTaoNood, vanh, vietthuan, vo ky, vo quan tu, vothangiao, vuongngocyen80, we00031647, Zarcy, zung, zZ_yt_Zz
Unread 15-11-2010, 08:03 AM   #2
Default

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Chương 1: Gạch đập vào đầu

Nguồn: vipvandan.vn
Share by Mạnh Thường Quân - http://hoanguyettaodan.net - http://*************

Bấm vào đây để xem nội dung.

Vương Trạch Vinh ngơ ngác nhìn chánh văn phòng, nhưng trong lòng như có một cơn sóng cuộn, chẳng lẽ mình bị gạch đập trúng đầu nên có bệnh.
Mọi người đứng đầy trong phòng, toàn bộ đều là đồng nghiệp ở văn phòng.
- Tiểu Vương, cậu phải yên tâm chữa bệnh, tôi sẽ bố trí Tiểu Hoàng gánh vác công việc của cậu một chút.
Nhìn Vương Trạch Vinh như bây giờ, chánh văn phòng Đảng và chính quyền xã Tiễn Đại Phú còn tưởng Vương Trạch Vinh chưa tỉnh táo. Tiễn Đại Phú đại biểu xã đến thăm cấp dưới của mình.
Thật không có gì có thể nói, Vương Trạch Vinh cũng không biết mình nói gì, không ngoài việc cảm ơn lãnh đạo, đồng nghiệp mặc dù bận rộn nhưng vẫn đến thăm, dù sao cũng không phải là bị thương khi làm việc công gì gì đó.
Đám người Tiễn Đại Phú nói chuyện một lát rồi rời đi.
Mấy đồng nghiệp đi theo Tiễn Đại Phú nói mấy câu giữ gìn sức khỏe rồi ra khỏi cổng bệnh viện. Thoạt nhìn mọi người đều rất thân thiết, ít nhất có thể làm cho Vương Trạch Vinh có cảm giác tổ chức quan tâm.
Vương Trạch Vinh tốt nghiệp đại học B được phân công đến xã Hoàn Thành làm một cán sự tổng hợp của văn phòng Đảng chính quyền, mỗi ngày có rất nhiều việc không làm hết. Do trong cả phòng có mình hắn là bằng cấp cao nhất, chuyện gì cũng đè đến người hắn. Theo lý thuyết hắn làm tốt sẽ được đề bạt, nhưng hắn ngồi trên vị trí đã ba năm, người khác không ngừng được đề bạt, ngay cả mấy người cùng trong văn phòng đã lên chức. Nhưng hắn vẫn ngồi im không nhúc nhích, thậm chí còn xuất hiện nguy hiểm là vị trí sắp bị mất. Tối hôm qua hắn hơi xúc động nên đi dạo, không ngờ đi khuyên can người ta lại nằm vào bệnh viện.
Đến bây giờ hắn cũng không suy nghĩ cẩn thận lúc ấy mình như thế nào chạy ra can.
Gáy bây giờ vẫn còn khá đau. Hôm qua khi tới bệnh viện máu chảy không ít, hắn thật lo lắng bị đập gây ra vấn đề gì.
Lắc đầu nhắm mắt lại, Vương Trạch Vinh cảm thấy mình thật sự xảy ra vấn đề gì rồi. Vừa nãy mình rõ ràng cảm nhận thấy trên đầu Tiễn Đại Phú có một đoàn khí mờ nhạt, không ngờ còn biết đó là quan khí.
Đưa tay lên sờ sờ đầu, cũng may nơi khác không bị thương, chỉ có gáy bị gạch đập nên bị thương. Theo bác sĩ nói vấn đề không lớn. Chẳng qua hắn không tin tưởng gì mấy đối với bác sĩ bây giờ. Một người bị cảm rất nhẹ mà viết ra một đơn thuốc dài dằng dặc. Bây giờ mình bị thương khá nặng không biết đám bác sĩ sẽ làm ra cái gì nữa.
Nghĩ đến chuyện tối qua hắn rất buồn bực, một người bán sách cũ và một người bán hàng rong vì tranh chấp địa bàn bán hàng mà cãi nhau. Mình đúng là nhiều chuyện chạy đến khuyên, kết quả bị tên đại hán bán hàng rong cầm lấy viên gạch trên mặt đất đập vào đầu mình.
Mẹ nó chứ, ông chỉ khuyên sao lại bị gạch đập vào đầu. Vương Trạch Vinh càng nghĩ càng tức.
Mình cũng không phải nhân vật quan trọng gì, người đến thăm chỉ có mấy tên đó. Vương Trạch Vinh lẳng lặng nằm trên giường bệnh, tinh thần cũng khôi phục hơn trước nhiều.
Nhìn nữ y tá xinh đẹp đang thay bình nước cho mình, Vương Trạch Vinh nhìn cô bé, trên đầu cô bé không có quan khí gì hết.
- Tiểu Lưu, đối tượng của em sao gần đây không thấy?
Vương Trạch Vinh rất quen cô y tá này, đều là người trong xã, hai người thường xuyên gặp nhau. Cô y tá tên Lưu Vi, tốt nghiệp trường y mới được phân về đây không lâu. Cô bé trông rất ngọt, đối tượng của cô ta là một cán bộ cấp phòng trên huyện.
- Anh ấy gần đây rất bận, mấy ngày hôm trước còn cùng lãnh đạo lên thị, nói là hôm nay sẽ về.
Lưu Vi vừa nhắc đến đối tượng của mình thì mặt có chút đắc ý.
Mẹ nó chứ, rau ngon cũng bị lợn ủi. Vương Trạch Vinh thực ra cũng có suy nghĩ với Lưu Vi, nhưng phụ nữ bây giờ rất lợi hại, căn bản không hề do dự lựa chọn người đàn ông làm trưởng phòng kia. Đương nhiên Vương Trạch Vinh cũng chỉ suy nghĩ mà thôi. Đối tượng của hắn còn đẹp hơn nhiều. Nghĩ đến đây tâm trạng Vương Trạch Vinh lại kém đi.
Nhắm mắt suy nghĩ một lát, Vương Trạch Vinh nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi Lưu Vi. Hắn mở mắt ra thì thấy đối tượng của Lưu Vi là Trịnh Thu Lực đang ở ngoài cửa vẫy cô ta.
Ánh mặt trời từ ngoài cửa bắn vào, tên Trịnh Thu Lực này đứng dưới ánh nắng trông càng đẹp trai hơn.
Trịnh Thu Lực mặc âu phục rất hợp người, tóc càng được chải vuốt cẩn thận. Nghe nói hễ người đàn ông thành công thì tóc sẽ không bao giờ hướng về trước.
Ồ. Vương Trạch Vinh ngồi bật dậy, giật mình, trừng mắt nhìn thật to.
Động tác này của Vương Trạch Vinh làm Trịnh Thu Lực giật mình, vội vàng lùi lại mấy bước rồi thủ thế, lúc này mới phát hiện Vương Trạch Vinh nằm trên giường bệnh.
Vội vàng nhắm mắt lại, Vương Trạch Vinh một lần nữa nhìn Trịnh Thu Lực, một đạo quan khí còn dày hơn cả Tiễn Đại Phú xuất hiện trên đầu Trịnh Thu Lực.
- Làm sao thế Vương ca?
Lưu Vi ở bên cạnh đang đâm kim vào bình thấy thế vội vàng hỏi.
- Không có gì.
Vương Trạch Vinh một lần nữa nằm xuống giường.
Nhìn Lưu Vi và Trịnh Thu Lực thân thiết đi ra ngoài, Vương Trạch Vinh không khỏi thở dài một hơi.
Trên người mình nhất định xảy ra chuyện, chẳng lẽ nói bị viên gạch đập vào đầu sẽ xuất hiện vấn đề? Vương Trạch Vinh nằm trên giường không khỏi miên man suy nghĩ.
Không ngờ lại có quan khí gì gì đó, nhưng có một vấn đề cần phải đối mặt ngay bây giờ. Bây giờ trong văn phòng đang cạnh tranh vô cùng kịch liệt. Một văn phòng có 6 thành viên. Chánh văn phòng Tiễn Đại Phú là thân tín của bí thư, hắn ta nhất định không có vấn đề gì. Nhưng trong 6 nhân viên nhất định phải có một người bị cắt giảm, việc này rất nguy hiểm. Vương Trạch Vinh dù như thế nào cũng cảm thấy người bị cắt giảm là mình.
Không biết từ lúc nào Vương Trạch Vinh bắt đầu suy nghĩ và đánh giá tin tức của từng nhân viên trong văn phòng.
Hoàng Vĩ là người của Tiễn Đại Phú, Tiểu Trương nghe nói có quan hệ trên thành phố, Tiểu Triệu – con đàn bà trông khá dâm nghe nói đáp được tuyến chủ tịch xã thì chắc không bị loại trừ. Lão Chu có nhiều kinh nghiệm, nghe nói bí thư huyện ủy trước ở cùng khu với lão. Tiểu Giang là người đẹp, bí thư mỗi lần thấy cô ta thì mắt đều sáng rực lên.
Như vậy người trong văn phòng thì chỉ còn Vương Trạch Vinh là không có căn cơ, không có chỗ dựa. Chỉ có một điểm là năng lực công việc tốt hơn. Mấy lần điều chỉnh trước đây đều vì có năng lực nên được giữ lại, dù như thế nào cũng phải có một người làm được việc chứ. Nhưng không biết lần này mình có may mắn thoát khỏi hay không?
Bây giờ là thời kỳ vô cùng quan trọng, quyết không thể nằm trong bệnh viện được. Tiễn Đại Phú rõ ràng là muốn tìm lý do giết mình. Vương Trạch Vinh thấy rất nguy hiểm.
Càng nghĩ càng buồn bực, Vương Trạch Vinh lại nghĩ đến chuyện quan khí. Hai lần xuất hiện sẽ không phải là ngẫu nhiên, tại sao trên đầu có người có quan khí, mà mình lại không có quan khí?
Nhìn người trên mấy giường bệnh xung quanh, trên đầu những người này cũng không có quan khí.
Chẳng lẽ viên gạch đó làm đầu mình chấn động? Bây giờ tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề.
Vương Trạch Vinh vừa truyền hết chai nước liền ra khỏi bệnh viện. Hắn dù như thế nào cũng không thể ở lại trong bệnh viện. Ngày mai có rất nhiều chuyện phải làm, quyết không thể làm cho người ta tìm được lý do cắt giảm mình. Mặc dù Vương Trạch Vinh cũng biết làm như vậy không có bao nhiêu tác dụng, nhưng có làm vẫn tốt hơn không làm mà. Người có thế lực đều nghĩ làm thế nào lấy được càng nhiều chỗ tốt. Người không có thế lực lại nghĩ làm như thế nào giữ được vị trí mình đang ngồi.
Nhìn đơn thuốc mấy trăm tệ mà bác sĩ kê, Vương Trạch Vinh chỉ có thể lắc đầu. người nghèo ngàn vạn lần đừng bị bệnh, vừa bị bệnh là lấy cái mạng già ngay.
Xã Hoành Hương từ sau khi công nghiệp huyện phát triển cũng trở nên náo nhiệt. Đừng nhìn đây chỉ là một xã mà coi nhẹ, nhưng đây là xã lớn, giá trị sản lượng công nghiệp rất cao. xã Hoành Hương đang từ từ tiến hành chuyển hướng từ nông nghiệp sang công nghiệp. Đương nhiên có mấy thôn vẫn khá lạc hậu, nhưng đều đều là các thôn khá xa.
Đi trên đường, Vương Trạch Vinh đang cố ý quan sát thấy được mấy người cũng có quan khí, nhìn ra thì dày đặc và nhạt khác nhau. Có lẽ nơi này người làm quan quá ít nên người có quan khí cũng không nhiều.
Vương Trạch Vinh cơ bản đã tìm ra một quy luật, hễ người nào là quan chức thì có được quan khí. Quần chúng nhân dân bình thường không có quan khí, đây là thứ đặc biệt của quan chức. Đương nhiên có lẽ còn có khí nhà giàu không chừng.
Hắn cũng xem tình hình của mình, nhưng trên đầu mình không có quan khí. Điều này làm Vương Trạch Vinh bị đả kích rất lớn, không có thứ này nói ra mình không thể làm quan.
Như thế nào mới có thể có được quan khí? Vấn đề này là vấn đề mà Vương Trạch Vinh hy vọng giải quyết nhất.
Bây giờ Vương Trạch Vinh đúng là cảm ơn tên bán hàng rong đập đầu mình. Nếu như không phải tên này đập gạch vào đầu mình, có lẽ mình còn đang ngu ngốc phấn đấu mà không có mục tiêu. Xem ra phải tìm phương pháp phấn đấu mới. Nếu không có phương pháp thì dù làm như thế nào cũng không thấy được ra.
Vì sao rau sạch thức ăn ngon đều bị lợn ăn, điều này chỉ có thể nói rõ lợn có phương pháp tìm.
Vương Trạch Vinh đột nhiên rõ ràng, hắn kiểm điểm sâu sắc vì mình trước kia chỉ biết vùi đầu công tác, không tính toán gì hết.
Chỉ cần có thể nhìn rõ bí mật quan khí, như vậy cuộc đời Vương Trạch Vinh nhất định sẽ thay đổi. Vương Trạch Vinh thường xuyên xem truyện trên mạng đột nhiên nghi ngờ mình có phải là Bàn tay vàng không, có thể thấy quan khí của người khác, thứ này rốt cuộc có tác dụng gì?
Vương Trạch Vinh chú ý thì thấy quan khí cũng có khác nhau, có nồng, có nhạt, trong đó còn có cả màu sắc.
Trịnh Thu Lực là nhân viên cấp phòng, quan khí của hắn có chút màu hồng trong màu trắng. Đi trên đường Vương Trạch Vinh thấy quan khí của những người xung quanh mặc dù không có cùng màu sắc nhưng khác nhau không nhiều, cũng có mấy người rất nhạt, xem ra không phải cán bộ cấp phòng trên huyện. Bọn họ có lẽ có cơ hội làm quan. Tất cả đã nói rõ cán bộ cấp phòng thì quan khí phải có màu sắc. Nhưng đừng nói là quan khí có màu sắc, Vương Trạch Vinh bây giờ cảm thấy mình ngay cả quan khí màu trắng cũng không xuất hiện.
Nhìn quan khí của người khác rồi nhìn tình hình của mình, ngay cả quan khí cũng không có thì mày làm quan kiểu gì? Vương Trạch Vinh phát hiện điều này nên có chút buồn bực. Giống như người chơi sổ xố vậy, nếu mình ngay cả 2 tệ cũng không có thì chuyện trúng thưởng vĩnh viễn không có khả năng rơi xuống đầu mình.
Nghiên cứu ra quan khí của bản thân mới là nhiệm vụ quan trọng nhất. Vương Trạch Vinh muốn làm quan, hắn hy vọng có thể có quan khí.
Quy Ẩn
Dracupi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
146 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Dracupi vì cảm thấy "rất là hay":
ahudor, alias1995, anhemvankiep, anhlaboyni, anhvotinh59, †™Boy-Buon™†, bachmicongtu, baocong31080, bemy2000, BLACKSUNSET, boyanphong, boyhuedatinh1, Brothers, calvindam, canhuynhngoc84, caoboisn, cauhang, Cầm Thanh, CHANVOTHIEN, chipnhobn, chuotpeo, conghoai95, contraimytho, daigai702, dathuy89, dau_bo, dinhthena, dohoi11, dskills, dtd60007, eldorido, emlaem21, felixx_do, giantelf, giantelf70, goldenchim, h10, hade, haininh_nguyen2004, hanhlc, Haprothanh, hatomaxi, HauCAD, heomappy, heomoi6383, hesman144, hichic112233, hienimet, hoanglamthusinh, hoangngan15, hoangtuthan, hoatthu, hocgiabinhchanh, hongga, hunglephi, HuyetLong1, huyhao, huynhtung, iliat2003, i_am_vampire97, jinobibo, joewang, kahpro1, kakaking, kenny3570, ke_ngoai_dao, kiemtinh866, kimdung20001, kimtrungcctv, laitm7791, la_Vie, LeHoaiNam76, lehoangno2, lhanct, linhcucchinh, loccoc2005, long017, longkhaucusi, lovemath, luckycat, luctiem, machuong1978, MADEMDOITHUOC, mahoangkysi1, maiha80, metienhiep, mienggo, mrtung1003, napoleon1983, ndhoangistc, neo1234, ng long, ngokhong126, nguongsatca, nguyenthao82, noobpro01, npnhut, ommi00844, pastasa, phamdonggiang, phananh3004, phongvanTN, phuong30, popo237, pro007, ptm2010, q&sn, quanchuhoa, Quate67, ruacondethuong, rutinh2002, songmua, sonnhu139, swampss, tcraun, tep'riu, thailam0809, thangbeddihoang, thanhgiao, thatwhy12, thaychua210, thich_linh_tinh, thienphuc88, tho_moc, tieulongta, toptep, tothoi, trelangthang, trietlinh1980, trunghhk, truongnguyen1982, truongngvan, tuantung1980, tungtuyen, tunna, tuoitho123, tuyettinhtientu, vantranbk, vietthuan, vo quan tu, vothangiao, vvn8121973, we00031647, Zarcy, zung, zZ_yt_Zz
Unread 15-11-2010, 08:04 AM   #3
Default

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Chương 2: Phát hiện trong văn phòng

Nguồn: vipvandan.vn
Share by Mạnh Thường Quân - http://hoanguyettaodan.net - http://*************

Bấm vào đây để xem nội dung.

Trên đầu quấn băng trắng mà đã đi làm nên Vương Trạch Vinh không ngừng được người ân cần thăm hỏi. Điều này làm Vương Trạch Vinh có chút hối hận vì bị thương còn đi làm. Sớm biết như vậy hắn đã đội mũ.
Thấy Vương Trạch Vinh bị thương còn đi làm, chánh văn phòng Tiễn Đại Phú vỗ vỗ vai Vương Trạch Vinh mà nói:
- Anh bạn được đó, bây giờ rất ít đồng chí được như cậu.
Triệu Lệ một người phụ nữ khá đẹp và đầy đặn tò mò hỏi thăm:
- Tiểu Vương rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Cậu sao lại chạy đến khuyên can, có phải là họ hàng của cậu không?
Vương Trạch Vinh cười khổ nói:
- Cũng chỉ là đi qua đường thấy bọn họ cãi nhau rất hăng nên tôi đến khuyên. Không ngờ lại bị cục gạch đập vào đầu.
Trương Chính Cường không tin:
- Không phải chứ, khuyên can mà cũng bị gạch đập vào đầu.
Trên mặt Trương Chính Cường rõ ràng lộ vẻ không thể tin.
Nhìn mấy người có quan hệ trong phòng làm việc, Vương Trạch Vinh cố ý thở dài một tiếng rồi nói:
- Làm người tốt khó thật.
Mọi người trong phòng đều phá lên cười.
Đi đến chỗ của mình và ngồi xuống, Vương Trạch Vinh bắt đầu công việc. Người có nhiệm vụ nặng nhất trong văn phòng chính là hắn. Mặc dù đầu còn hơi đau một chút, nhưng hắn không dám không làm. Làm hắn khổ chính là Tiễn Đại Phú. Tên này vừa khen hắn xong bây giờ đã giao cho một đống công tác để làm. Nhưng tên thân tín của Tiễn Đại Phú là Hoàng Vĩ lại nhàn hạ.
Văn phòng trong thời gian ngắn trở nên yên tĩnh. Vương Trạch Vinh vừa làm việc vừa âm thầm quan sát mọi người trong văn phòng.
Tiễn Đại Phú có vẻ rất uy nghiêm, một mình ngồi trên bàn làm việc có ánh sáng tốt nhất. Ngồi ở vị trí của hắn liếc mắt một cái là thấy mọi thành viên trong phòng. Tiễn Đại Phú đeo kính chăm chú nghiên cứu báo chí. Vương Trạch Vinh phát hiện tờ báo này bị Tiễn Đại Phú xem trong thời gian dài, giống như trong đó có điều bí mật vậy.
Chu Hồng Thiên là đồng chí nhiều kinh nghiệm, một quyển sổ cũ kỹ đặt trước bàn, trên tay còn cầm một chiếc bút đang gạch gạch vào tờ báo, Vương Trạch Vinh đã sớm phát hiện đó là những lời nói hồi đầu năm của bí thư huyện ủy.
Triệu Lệ coi như là người tự do nhất. Người phụ nữ này trông cũng được, đôi mắt rất dễ dụ dỗ người, dáng người không sai. Triệu Lệ đang cầm chiếc gương lên soi khá lâu.
Hoàng Vĩ thuần túy là thằng chỉ biết nịnh bợ. Vương Trạch Vinh phát hiện hắn vẫn đang quan sát Tiễn Đại Phú. Chỉ cần chén trà của Tiễn Đại Phú vơi đi, hắn đều chạy đến cầm lấy chén của Tiễn Đại Phú để cho thêm nước, vẻ mặt cũng rất phong phú.
Giang Anh Hà là một người đẹp mới vào văn phòng, người trông đúng là rất đẹp. Giang Anh Hà là thông qua cuộc thi công chức mà vào. Nghe nói khi tham gia cuộc thi cô ta vừa vặn đụng phải một vị lãnh đạo tỉnh nào đó đi kiểm tra, đứng trước bàn cô ta nhìn cô ta trả lời. Có lẽ thấy cô ta trả lời câu hỏi cũng được, càng có thể là lãnh đạo nhìn trúng sắc đẹp cô ta nên đã ám chỉ một chút làm cô ta thông qua kỳ thi. Qua đó cô ta mới có thể vào văn phòng. Văn bản mà Tiễn Đại Phú giao cho cô ta đã khá lâu, cô ta cũng cầm bút không ngừng nghi chép như lão Chu, ra vẻ rất chăm chú.
Nhìn Giang Anh Hà, Vương Trạch Vinh không khỏi thất thần một chút. Hắn thở dài một tiếng vì Giang Anh Hà. Một cô gái xinh đẹp như vậy không biết có thể thoát khỏi đám háo sắc nhìn chằm chằm cô ta không. Đương nhiên mình cũng là một trong đám người đó. Nhưng mình là tên tiểu quỷ không có thực lực.
- Tiểu Giang, đưa tài liệu này vào cho bí thư Chương.
Tiễn Đại Phú đột nhiên nói với Giang Anh Hà, trong tay như có ảo thuật xuất hiện một bản tài liệu. Vương Trạch Vinh nhớ kỹ đó hình như bài báo cáo về công tác giúp đỡ các hộ nghèo mà mình viết lần trước. Hình như đã đưa cho bí thư Chương rồi, sao bây giờ còn đưa nữa.
*** Tiễn Đại Phú. Vương Trạch Vinh biết ngay Tiễn Đại Phú thấy được bí thư Chương có ý đồ với Tiểu Giang, nên đang cố gắng hoạt động.N Vương Trạch Vinh cũng chỉ có thể thầm mắng một câu trong lòng, chỉ có thể hy vọng Giang Anh Hà không bị ăn mà thôi. Nếu không phải mình đang âm thầm quan sát Tiễn Đại Phú thì sẽ không ngờ hắn chơi chiêu thức này.
Nhìn Tiểu Giang đi ra ngoài, Triệu Lệ bĩu môi nói:
- Tiểu Giang trông khá được đó, chánh văn phòng đúng là biết làm việc.
Vương Trạch Vinh âm thầm thở dài một tiếng, ai nói người phụ nữ này không có đầu óc, người ta cũng là quái thành tinh. Thủ đoạn nhỏ của Tiễn Đại Phú rõ ràng đã bị cô ta nhìn ra.
Tuyệt đối không thể coi thường bất cứ ai, đặc biệt là một người phụ nữ.
Trong mắt Tiễn Đại Phú hiện ra một tia ác độc. Nếu không phải Vương Trạch Vinh đang âm thầm quan sát thì sẽ không thể phát hiện ra.
Tiễn Đại Phú nở nụ cười, đùa giỡn:
- Vẫn là Tiểu Triệu của chúng ta đẹp hơn. Ha ha, Tiểu Triệu, lát nữa cô đến chỗ Lưu chủ tịch xã đưa tài liệu một chút.
Được, Tiễn Đại Phú cũng không phải dễ chọc vào, cũng điểm Triệu Lệ một chút.
Văn phòng đôi khi cũng trêu đùa nhau như vậy. Hoàng Vĩ là người đầu tiên nói theo:
- Chánh văn phòng đúng là có ánh mắt, không còn từ gì ngoài từ cao.
Triệu Lệ kiêu ngạo ưỡn bộ ngực đầy đặn của mình lên, tâm trạng rất vui vẻ.
Điều này làm mấy người đàn ông ngẩn ra một chút.
Vương Trạch Vinh nhin bộ dạng của Triệu Lệ không khỏi ngây ra. Người phụ nữ này xem ra không nghe ra vế sau, mà chỉ thấy được nửa vế đầu của Tiễn Đại Phú.
Ồ. Vương Trạch Vinh đột nhiên phát hiện trong lúc lấy lòng này, trên đầu Hoàng Vĩ không ngờ có thêm quan khí màu trắng rất mờ nhạt. Mặc dù quan khí như có như không, không chú ý sẽ không phát hiện ra. Nhưng thứ này thật sự tồn tại. Vương Trạch Vinh đang định cẩn thận nhìn thì quan khí lại biến mất.
Chuyện gì xảy ra thế này? Vương Trạch Vinh nhíu mày, việc này có chút kỳ quái. Cũng không phải quan chức nào cũng sẽ có quan khí.
- Sao thế, Tiểu Vương thấy có gì khác thường à mà nhíu mày vậy?
Trương Chính Cường nói với Vương Trạch Vinh.
Mẹ nó chứ. Vương Trạch Vinh thật muốn mắng to một câu. Thằng ranh này có ý đồ xấu, rõ ràng nói mình khó chịu với lời của Tiễn Đại Phú.
Quả nhiên Tiễn Đại Phú mặc dù đang cười nhưng ánh mắt lại không dễ nhìn.
- Ha ha, Trương ca sao lại nói như vậy? Tôi không phải đang xem tài liệu của thôn Mã Phố sao. Trong thôn này có một gia đình vì tranh tài sản, không ngờ đã bóp chết mẹ mình. Mấy người con này còn là người không?
Vương Trạch Vinh ra vẻ vô cùng tức giận.
- Vì lợi thì cái gì cũng có thể làm.
Triệu Lệ cũng ra vẻ tức giận.
Vương Trạch Vinh thấy đã thành công chuyển sự chú ý của mọi người. Lúc này ánh mắt của Tiễn Đại Phú tốt hơn nhiều, lại nghĩ đến lời Triệu Lệ nói. Vương Trạch Vinh thầm cười trong lòng, người phụ nữ này cũng không phải bình thường. Vì có thể đạt được lợi ích lớn hơn nữa nên đã câu kéo cả chủ tịch xã.
Đúng. Vương Trạch Vinh nghĩ đến đây liền chăm chú quan sát Triệu Lệ. Lẽ ra lên thuyền của chủ tịch xã thì trên đầu cô ta phải có quan khí mới đúng, sao lại không xuất hiện. Chẳng lẽ cũng giống như Hoàng Vĩ, quan khí của cô ta lúc ẩn lúc hiện.
Đang nói thì thấy Tiểu Giang kích động từ ngoài cửa đi vào.
Có. Vương Trạch Vinh thấy trên đầu Tiểu Giang xuất hiện một đoàn quan khí màu trắng. Quan khí này dày hơn của Hoàng Vĩ không chỉ một hai điểm. Chẳng qua khi cô ta đi vào cửa thì quan khí cũng từ từ biến mất.
Không ngờ quan khí của Giang Anh Hà còn nhiều hơn Hoàng Vĩ. Điều này nói rõ Tiểu Giang được lãnh đạo yêu quý.
Vương Trạch Vinh đang than thở. Bây giờ hắn đã xác định được một biện pháp có quan khí, đó chính là được lãnh đạo chú ý.
- Chánh văn phòng, tài liệu tôi đã đưa cho bí thư Chương.
Tiểu Giang nói với Tiễn Đại Phú.
Tiễn Đại Phú mặt nở nụ cười nói với Tiểu Giang:
- Bí thư Chương có chỉ thị gì không?
- Cái này thì không, bí thư Chương khích lệ công tác của văn phòng chúng ta, làm tôi đi theo chánh văn phòng học tập.
Tiểu Giang nói rất bình thường. Tiểu Giang đầu tiên rót nước vào chén cho Tiễn Đại Phú, sau đó mới rót nước vào chén của mình.
Nghe đến đây Vương Trạch Vinh phát hiện trên mặt Tiễn Đại Phú đầy ánh sáng, quan khí lại tăng lên rất nhiều.
Vậy cũng được ư? Vương Trạch Vinh càng lúc càng cảm thấy kỳ quái vì có được quan khí. Đúng là không có quy luật gì cả.
- Ha ha, Tiểu Giang làm rất tốt, mới đến mấy ngày mà đã làm được việc. Sau này đưa tài liệu đến cho bí thư Chương đều do cô phụ trách. Không nên phụ sự tín nhiệm của lãnh đạo với cô.
Tiễn Đại Phú ra vẻ khen ngợi mà nói với Tiểu Giang.
Mẹ nó.
Vương Trạch Vinh đúng là không còn gì để nói. Tên Tiễn Đại Phú chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Vì nịnh bợ lãnh đạo, chiêu gì hắn cũng có thể dùng. Nói thật trong văn phòng này người không có trình độ nhất chính là Tiễn Đại Phú. Nhưng không thể không bội phục chính là hắn làm chánh văn phòng đã hai ba năm mà chưa bị đổi. Có khi Vương Trạch Vinh cũng đang suy nghĩ một vấn đề. Có lẽ lăn lộn trong chốn quan trường không chỉ cần có năng lực. Lăn lộn quan trường cần khả năng vuốt mông ngựa là đủ rồi.
Quan khí của Trần gia một lần nữa xuất hiện, quan khí của cô ta lại dày hơn vài phần.
Xem đến đây Vương Trạch Vinh không khỏi than thở một tiếng, khắp nơi đều có thứ để học.
Không ngờ lấy lòng lãnh đạo, được lãnh đạo khen cũng có được quan khí.
Như vậy thoạt nhìn Tiểu Giang rất ổn, chẳng lẽ mình sẽ bị loại bỏ sao? Vương Trạch Vinh cảm thấy vô cùng nguy hiểm. Văn phòng là một bộ môn rất quan trọng, rất gần lãnh đạo. Nếu như bị đuổi khỏi đây đưa xuống thôn làm việc. Mình coi như buồn đến chết.
Văn phòng rất nhanh trở nên hài hòa. Bề ngoài mọi người thể hiện rất thân thiện với nhau.
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Tiễn Đại Phú cầm lên nghe không ngừng vâng dạ.
Bỏ điện thoại xuống, Tiễn Đại Phú mặt đầy nụ cười nói với Triệu Lệ:
- Tiểu Triệu, giao cho cô một nhiệm vụ quan trọng. Chiều nay chủ tịch xã muốn xuống thôn Ngưu Hà kiểm tra công việc. Cô đi cùng chủ tịch xã.
Nói đến đây Tiễn Đại Phú cười hì hì nói:
- Tiểu Triệu, nhất định phải phục vụ tốt lãnh đạo. Đây là chủ tịch xã tự mình chỉ điểm cô.
- Vâng.
Triệu Lệ vô cùng hưng phấn, đôi mắt đầy quyến rũ nhìn về phía Giang Anh Hà với vẻ khiêu chiến.
Mẹ nó chứ. Vương Trạch Vinh thầm nghĩ mình coi như học thêm.

Quy Ẩn
Dracupi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
138 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Dracupi vì cảm thấy "rất là hay":
ahudor, alias1995, angelina29, anhemvankiep, anhlaboyni, †™Boy-Buon™†, bachmicongtu, baocong31080, bemy2000, BLACKSUNSET, boyanphong, boyhuedatinh1, Brothers, calvindam, canhuynhngoc84, caoboisn, cauhang, Cầm Thanh, CHANVOTHIEN, cokiemhung1305, contraimytho, daigai702, dathuy89, dau_bo, dgtlkachiusa, dohoi11, dskills, dtd60007, emlaem21, felixx_do, giantelf, giantelf70, goldenchim, Ha map, hade, haininh_nguyen2004, hanhlc, Haprothanh, hatomaxi, HauCAD, heomappy, heomoi6383, hesman144, hichic112233, hienimet, hoanglamthusinh, hoangngan15, hoangtuthan, hoatthu, hocgiabinhchanh, hunglephi, HuyetLong1, huyhao, huynhtung, iliat2003, i_am_vampire97, jinobibo, joewang, kahpro1, kakaking, kenny3570, ke_ngoai_dao, kiemtinh866, kimdung20001, kimtrungcctv, laitm7791, lamhoa91, la_Vie, LeHoaiNam76, lehoangno2, lhanct, linhcucchinh, loccoc2005, long017, longkhaucusi, lovemath, luckycat, luctiem, machuong1978, MADEMDOITHUOC, mahoangkysi1, maiha80, metienhiep, mienggo, minhtamnguyet, mrtung1003, ndhoangistc, neo1234, ng long, ngoclan3103, ngokhong126, nguongsatca, nguyenthao82, noobpro01, npnhut, ommi00844, pastasa, phamdonggiang, phananh3004, phongvanTN, phuong30, popo237, pro007, q&sn, quanchuhoa, Quate67, ruacondethuong, rutinh2002, sniper.013.vn, songmua, sonnhu139, thangbeddihoang, thatwhy12, thaychua210, thich_linh_tinh, thienma23, thienphuc88, tho_moc, tieulongta, toptep, tothoi, trelangthang, trietlinh1980, trunghhk, truongnguyen1982, truongngvan, tungtuyen, tunna, tuoitho123, UhTaoNood, vietthuan, vo quan tu, vothangiao, vvn8121973, we00031647, Zarcy, zung, zZ_yt_Zz
Unread 15-11-2010, 08:05 AM   #4
Default

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Chương 3: Một văn bản

Nguồn: vipvandan.vn
Share by Mạnh Thường Quân - http://hoanguyettaodan.net - http://*************

Bấm vào đây để xem nội dung.

Văn phòng tổng hợp Đảng Chính phụ trách một loạt công tác như Đảng vụ, Chính vụ, Mặt trận tổ quốc, tài vụ, cơ yếu, bảo mật, tổng hợp ... Các công việc quản lý của văn phòng nhìn thì nhiều nhưng chính thức làm lại không có bao nhiêu chuyện. Đặc biệt một chính quyền cấp xã thực ra dù là từ phương diện nào thì chỉ có mấy người có thể làm được việc. Số còn lại hầu hết đều là ở trong văn phòng cho qua ngày.
Vương Trạch Vinh là đau khổ nhất. Hắn không phải là kẻ ngồi trong này cho qua ngày. Hắn thuộc về một người biết làm việc trong văn phòng.
Có không ít người cho rằng công việc trong chính quyền là một tờ báo và một chén nước trà là có thể qua ngày. Việc này phải xem là loại người gì. Có lẽ hầu hết người có cuộc sống như vậy. Nhưng có một bộ phận người như con bò vùi đầu vào trong công việc. Những người này đều có năng lực mạnh mẽ trong công việc nhưng không có chỗ dựa gì hết. Vương Trạch Vinh cảm thấy mình chính là thuộc về bộ phận nhỏ đó.
- Tiểu Vương, viết một bản báo cáo về tình hình giữ gìn trật tự toàn xã, bí thư Chương đang cần dùng.
Tiễn Đại Phú ra khỏi phòng làm việc của Bí thư Dương liền giao việc cho Vương Trạch Vinh. Mặc dù biết trong tay Vương Trạch Vinh có nhiều công việc, nhưng Tiễn Đại Phú vẫn giao việc cho Vương Trạch Vinh.
- Tốt.
Vương Trạch Vinh lập tức đáp ứng. Tài liệu báo cáo như vậy hắn thường xuyên viết, cũng không tốn bao nhiêu công sức. Chủ yếu là nhấn mạnh điểm khó khăn của ác thôn. Nếu là người khác có lẽ mất thời gian vài ngày. Nhưng là một người biết làm việc nên Vương Trạch Vinh sớm có chuẩn bị ở phương diện này, các loại số liệu đều có sẵn.
Bật máy tính lên, Vương Trạch Vinh mở lên thư mục chứa các loại tài liệu mà hắn đã chuẩn bị trước, gõ lên.
Thời gian buổi chiều trôi qua, Vương Trạch Vinh dào dạt viết một đề tài báo cáo có tên: “Công tác duy trì của xã Hoàn Thành đã có hiệu quả rõ ràng”. Đương nhiên về phương diện này trên mạng cũng có không ít, đáng sử dụng thì cần sử dụng. Gia nhập thêm ít số liệu chân thực là được.
- Chánh văn phòng, tài liệu đã viết xong, mời ngài xem qua.
Vương Trạch Vinh hai tay đưa tài liệu mình viết cho Tiễn Đại Phú.
- Đặt trên bàn, lát tôi xem.
Tiễn Đại Phú đang ký phiếu chi.
Tiễn Đại Phú cứ vài ngày đều sẽ viết phiếu chi. Mọi người đều biết đó là tiền tiếp khách hay gì gì đó của chủ tịch xã, bí thư. Thứ này rất bí mật, người bình thường không thể nào được xem. Vương Trạch Vinh thường xuyên nghe được cách nói tiền chiêu đãi rất lớn. Nhưng hắn thật sự cũng không nhìn thấy làm thế nào để hợp lý hóa số tiền đó.
Làm việc một ngày, Vương Trạch Vinh rốt cuộc đã nhẹ nhàng hơn. Trên đầu lại hơi đau một chút. Vương Trạch Vinh bị gạch đập vào đầu khá mạnh, vết thương lúc ấy chảy không ít máu. Cũng may theo bác sĩ nói vấn đề không lớn. Vương Trạch Vinh ngay lúc đó rõ ràng biết bác sĩ đã nói sai. Bây giờ mình đúng là xuất hiện di chứng, có thể thấy quan khí chính là một vấn đề đã xuất hiện. Vương Trạch Vinh lại hy vọng loại di chứng này không nên biến mất. Chỉ cần có thể thấy quan khí thì ra chút vấn đề là có thể chấp nhận.
Viết xong bản báo cáo, Vương Trạch Vinh hiếm khi có lúc rảnh rỗi nhấp một miếng nước, châm thuốc hít sâu một hơi, dựa lưng vào ghế nhìn mọi người. Tiểu Giang đúng là rất đẹp. Dưới ánh mặt trời làm cho trên mặt cô chiếu ra vẻ hồng hào, da thịt trắng hồng thật là đẹp.
- Tiểu Vương, cậu lại đây một chút.
Vừa mới nhấp một ngụm nước thì Tiễn Đại Phú đột nhiên nói với Vương Trạch Vinh.
Đi vài bước đến bên cạnh Tiễn Đại Phú, Vương Trạch Vinh nói:
- Chánh văn phòng, có việc gì vậy?
- Tiểu Vương, tôi sửa lại mấy chỗ này, cậu viết lại một lần nữa.
Bỏ bút trong tay xuống, tháo kính ra rụi rụi mắt, Tiễn Đại Phú ra vẻ rất chú ý vào công việc:
- Tiểu Vương, mấy câu tôi thêm vào trong đó rất quan trọng. Có những lời này mới hiện ra tính chính trị trong bài viết, nhất định phải thêm vào.
Cầm bản báo cáo mà Tiễn Đại Phú đã sửa, Vương Trạch Vinh phát hiện mấy lời này đều là sáo rỗng. Thực ra những lời này căn bản không có tác dụng gì, viết lên cho có.
Đối với những thứ lãnh đạo sửa là không thể có ý kiến, việc này Vương Trạch Vinh biết. Hắn cung kính cầm lấy bản báo cáo mà Tiễn Đại Phú đưa cho, về lại vị trí gõ thêm vài văn bản, sau đó rất nhanh đưa cho Tiễn Đại Phú.
- Được rồi.
Tiễn Đại Phú chăm chú đọc một lát rồi cầm bản báo cáo ra khỏi văn phòng.
Tiễn Đại Phú vừa rời đi, văn phòng lập tức trở nên sống động như có một nguồn sinh lực mới sinh ra vậy. Hoàng Vĩ là người đầu tiên đứng dậy hoạt động thân thể. Trương Chính Cường cũng uống nước ực ực.
Tiểu Giang đứng lên rót thêm nước nóng vào chén mỗi người.
Lão Chu thấy Tiểu Giang rót thêm nước cho mình, gật đầu nói:
- Tiểu Giang rất được.
Tiểu Giang cười nói:
- Ngài là thầy của tôi, tôi có rất nhiều thứ phải học ngài.
Chu Hồng Thiên nghe xong lời này liền rất hài lòng, uống nước cũng đầy ý cười.
Trương Chính Cường nói với Tiểu Giang:
- Tiểu Giang, tối nay anh mời em đi hát, có đi không.
- Sao chỉ mời Tiểu Giang, chúng tôi cũng muốn đi.
Hoàng Vĩ lập tức nói.
Có ai ở văn phòng này không biết Trương Chính Cường và Hoàng Vĩ đều có ý với Tiểu Giang. Hai người đều là kẻ độc thân, đang âm thầm đấu đá muốn theo đuổi Tiểu Giang. Hoàng Vĩ nghe Trương Chính Cường muốn mời Giang Anh Hà đi hát. Hắn tự nhiên không hy vọng tình huống Trương Chính Cường và Tiểu Giang một mình bên nhau, vì thế nhân cơ hội quấy rối.
Mặc dù có chút không hài lòng, cũng biết ý đồ của Hoàng Vĩ nhưng Trương Chính Cường lại ra vẻ hào phóng mà nói:
- Không vấn đề gì, muốn đi cũng được mà.
Tiểu Giang nhìn thoáng qua Vương Trạch Vinh mà nói:
- Hay là chờ vết thương trên đầu Vương ca khỏi rồi nói.
Vừa nói Tiểu Giang còn nói với mọi người:
- Đầu Vương ca bị thương, đi hát thì âm thanh rất lớn sẽ không có lợi.
Đây là cách từ chối nhưng sao lại kéo mình vào. Vương Trạch Vinh lúc này mới phát hiện Tiểu Giang cũng không phải tay vừa. Rõ ràng Tiểu Giang không thích hai tên kia, cũng biết suy nghĩ của đối phương nhưng lại không rõ ràng từ chối, ngược lại còn tìm lý do như vậy. Đây không phải đẩy mình vào miệng núi lửa sao. Con bé này. Con bé này căn bản không phải thật lòng quan tâm tới mình, mà lấy mình ra làm lá chắn.
Quả nhiên vừa nghe Tiểu Giang nói như vậy, Trương Chính Cường và Hoàng Vĩ nhìn Vương Trạch Vinh với ánh mắt đã thay đổi, trong đó mang theo vẻ ghen ghét rõ ràng.
- Ha ha, đừng nhìn trên đầu tôi có vết thương. Dù sao tối không có hoạt động gì, chỉ cần đừng bắt tôi uống rượu là được. Tôi đi hát với mọi người. Trương Chính Cường đến lúc đó có thể cùng Tiểu Giang hát bài Thiên tiên phối.
Vương Trạch Vinh cười ha hả chuyển đổi mâu thuẫn.
Nghe Vương Trạch Vinh nói, Trương Chính Cường liền cao hứng, ánh mắt nhìn về phía Vương Trạch Vinh đầy vẻ cảm kích. Nhưng trên mặt Hoàng Vĩ lại lộ vẻ tức tối.
- Sao, Tiểu Giang không phản đối chứ. Vương Trạch Vinh người ta bị thương còn đi hát được, em chẳng lẽ không cho mặt mũi sao?
Trương Chính Cường nhân cơ hội bắt đầu làm khó Tiểu Giang.
Giang Anh Hà trong lòng rất buồn bực. Cô vốn định lấy lý do Vương Trạch Vinh bị thương mà từ chối. Nhưng không ngờ Vương Trạch Vinh lại có chiêu thức ấy. Tiểu Giang không thể làm gì khác hơn là cười nói:
- Trương ca mời tự nhiên không thể không đi, như vậy thì đi. Chỉ sợ làm anh mất tiền thôi.
- Chuyện nhỏ, chỉ cần người đẹp có thể đi thì chút tiền nhỏ đó có đáng gì?
Trương Chính Cường ra vẻ giàu có mà nói.
Mọi người đang cười cười nói nói thì Tiễn Đại Phú đã trầm mặt đi vào.
- Tiểu Vương, tài liệu này bí thư Chương đã sửa mấy chỗ, cậu viết lại một lần nữa đi.
Cầm tài liệu trong tay Tiễn Đại Phú, Vương Trạch Vinh về lại chỗ của mình mà xem. Vương Trạch Vinh không khỏi muốn chửi người. Chỗ mà bí thư Chương sửa là mấy chỗ Tiễn Đại Phú đã viết thêm vào, chuyển đi chuyển lại về đúng nội dung mình viết. Bảo sao Tiễn Đại Phú vào cửa lại có chút khó chịu như vậy.
Lén liếc nhìn Tiễn Đại Phú một cái, Vương Trạch Vinh thấy Tiễn Đại Phú đang uống nước ừng ực.
Tại sao lại như vậy?
Vương Trạch Vinh phát hiện trước mặt mình xuất hiện quan khí màu trắng rất nhạt, nếu không cẩn thận quan sát thì có thể bỏ qua.
Vương Trạch Vinh đây không ngờ có quan khí. Vương Trạch Vinh đúng là muốn khóc, mình cũng có quan khí.
Nhạt như vậy, hơn nữa quan khí giống như lúc nào cũng có thể biến mất.
Quan khí của mình khác với quan khí của người khác. Vương Trạch Vinh lại nhìn quan khí nhàn nhạt có một điểm mà thôi, hắn không khỏi cảm thấy mình quá kém cỏi. Quan khí như thế này trách không được từ trước đến giờ mình không có phát triển gì.
Lại nhìn quan khí thành một đoàn của Tiễn Đại Phú, Vương Trạch Vinh không còn gì để nói. Mình nếu muốn đạt được trình độ của Tiễn Đại Phú đúng là quá khó khăn, càng đừng nói quan khí có màu sắc.
Chẳng lẽ bản báo cáo mình viết được bí thư tán thành, hoặc là bởi vì bản báo cáo này nên được một ít quan khí?
Vương Trạch Vinh phát hiện quan khí của mình biến hoá quá kỳ lạ, lúc ẩn lúc hiện.
Vương Trạch Vinh không biết bản báo cáo của hắn được bí thư Chương khen ngợi. Nhưng sau khi sửa lại làm cho Tiễn Đại Phú ghen ghét Vương Trạch Vinh. Một bên tăng một ít quan khí, Tiễn Đại Phú lại mất một ít quan khí vì thế mới tạo thành tình hình này.
Trong thời gian ngắn Vương Trạch Vinh cũng không rõ tại sao lại như vậy.
Nhưng có quan khí xuất hiện thì dù nói như thế nào cũng là chuyện tốt. Nói rõ Vương Trạch Vinh này có không gian phát triển và tồn tại.
Chỉ cần xuất hiện quan khí nói rõ mình có không gian phát triển trong chốn quan trường. Vương Trạch Vinh rất hưng phấn.
Tài liệu rất nhanh đã được sửa, Vương Trạch Vinh cẩn thận đưa cho Tiễn Đại Phú. Hắn biết lúc này Tiễn Đại Phú đang rất khó chịu.
Tiễn Đại Phú gật đầu không nói gì, cầm tài liệu cẩn thận mà đọc. Sau đó uống một ngụm nước rồi hắn mới đứng dậy đi đến phòng làm việc của bí thư Chương.
Tâm trạng của Tiễn Đại Phú lúc này, Vương Trạch Vinh có thể hiểu. Tiễn Đại Phú thể hiện năng lực của mình hơn không ngờ bị bí thư Chương xóa mấy dòng đó đi, trong lòng buồn bực là không thể tránh khỏi. Nghĩ đến quan khí của mình thay đổi, Vương Trạch Vinh đột nhiên cảm thấy tỉnh ngộ. Xem ra Tiễn Đại Phú có ý kiến với mình nên mới tạo thành biến hoá như vậy.
Bản báo cáo này làm cho mình đã giảm điểm trong mắt Tiễn Đại Phú. Mình phải nghĩ biện pháp làm Tiễn Đại Phú không bất mãn với mình, nếu không công việc sẽ càng lúc càng nhiều.

Quy Ẩn
Dracupi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
124 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Dracupi vì cảm thấy "rất là hay":
ahudor, alias1995, angelina29, anhemvankiep, anhlaboyni, †™Boy-Buon™†, baocong31080, BLACKSUNSET, boyanphong, boyhuedatinh1, Brothers, calvindam, canhuynhngoc84, caoboisn, Cầm Thanh, CHANVOTHIEN, cokiemhung1305, contraimytho, daigai702, dathuy89, dau_bo, dgtlkachiusa, dohoi11, dtd60007, felixx_do, giantelf, Ha map, hade, haininh_nguyen2004, hanhlc, Haprothanh, hatomaxi, HauCAD, heomappy, heomoi6383, hesman144, hichic112233, hienimet, hieuvngc, hoanglamthusinh, hoangngan15, hoangtuthan, hoatthu, hocgiabinhchanh, hunglephi, huyhao, huynhtung, i_am_vampire97, jinobibo, joewang, kakaking, kenny3570, ke_ngoai_dao, kiemtinh866, kimdung20001, kimtrungcctv, laitm7791, lamhoa91, la_Vie, LeHoaiNam76, lehoangno2, lhanct, loccoc2005, long017, longkhaucusi, lovemath, luckycat, luctiem, machuong1978, MADEMDOITHUOC, mahoangkysi1, maiha80, metienhiep, mienggo, minhtamnguyet, ndhoangistc, neo1234, ng long, ngokhong126, nguongsatca, nguyenthao82, noobpro01, npnhut, ommi00844, pastasa, phamdonggiang, phananh3004, phongvanTN, pro007, q&sn, quanchuhoa, Quate67, ruacondethuong, rutinh2002, sniper.013.vn, songmua, sonnhu139, tep'riu, thangbeddihoang, thatwhy12, thaychua210, thich_linh_tinh, thienphuc88, tho_moc, tieulongta, toptep, tothoi, trelangthang, trietlinh1980, trunghhk, truongnguyen1982, truongngvan, tungtuyen, tuoitho123, UhTaoNood, vietthuan, vo quan tu, vothangiao, vvn8121973, we00031647, Zarcy, zeusekki, zung, zZ_yt_Zz
Unread 15-11-2010, 08:06 AM   #5
Default

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Chương 4: Cao chiêu của Tiểu Giang

Nguồn: vipvandan.vn
Share by Mạnh Thường Quân - http://hoanguyettaodan.net - http://*************

Bấm vào đây để xem nội dung.

Mới đến 4 giờ chiều mà điện thoại di động của Tiễn Đại Phú đã không ngừng vang lên, từng người gọi vào. Vương Trạch Vinh nghe được phần lớn đều là mời Tiễn Đại Phú đi ăn. Hết giờ làm là Tiễn Đại Phú liền rời đi. Ai cũng biết hoạt động tối của Tiễn Đại Phú vô cùng phong phú, rất nhiều người mời hắn ăn cơm.
Nhìn Tiễn Đại Phú đi ra ngoài, Chu Hồng Thiên cũng đi ra ngoài theo. Chu Hồng Thiên lúc nào cũng từ tốn không nhanh không chậm. Đối với một lão đồng chí, nhân viên trong văn phòng cố tình vô ý coi lão là người không có sở trường. Ngoại trừ việc viết được chữ to ra, hắn về về cơ bản không có gì đặc biệt, viết văn cũng không hề xuất sắc.
- lão Chu, hôm nay Trương Chính Cường mời khách, anh không thể không đi.
Hoàng Vĩ tiến lên ngăn lão Chu lại.
- Ha ha, trong nhà tôi còn có việc, các cậu còn trẻ đi chơi đi. Tôi không tham gia đâu.
Lão Chu bình thường không tham gia hoạt động của người trẻ.
- lão Chu, vậy là không cho mặt mũi rồi. Trương Chính Cường người ta muốn mời khách, anh không đi không tốt đâu.
Hoàng Vĩ cho đến bây giờ đều có thái độ như vậy với lão Chu, căn bản không có cảm giác tôn trọng lão đồng chí.
- lão Chu, cùng đi đi.
Trương Chính Cường không thể làm gì hơn là nói. Hắn bây giờ rất căm hận Hoàng Vĩ.
- Không đi được, tôi đúng là có chuyện mà. Các cậu đi đi.
Lão Chu không dừng lại mà tiếp tục đi ra ngoài cửa.
Thấy lão Chu đã đi, Trương Chính Cường lúc này mới nhớ mình chỉ mời mọi người đi hát, cũng không nói chuyện mời ăn. Trong lòng không khỏi cảm thấy buồn bực, xem ra lần này mình phải bao cả hai bữa rồi. Đến lúc này hắn cũng không còn gì để nói nữa.
Giang Anh Hà không nói gì giống như mọi chuyện không liên quan đến cô.
Xã Hoàn Thành bởi vì gần huyện thành nên ba người bắt một chiếc taxi, rất nhanh đã đến huyện thành.
Có lẽ Hoàng Vĩ cố ý muốn chỉ Hoàng Vĩ nên dẫn mọi người đến nhà hàng “Hồng đăng” sang trọng nhất huyện thành.
Vương Trạch Vinh thấy đến nơi này, trong lòng không khỏi có cái nhìn với Hoàng Vĩ. Tên này cũng không tốt đẹp gì, chỉnh người là đẩy người ta vào chỗ chết. Đồng thời Vương Trạch Vinh cũng cảnh giác với Hoàng Vĩ. Sau này phải đề phòng tên Hoàng Vĩ mới được.
Nhà hàng này rất đắt tiền, tình hình bình thường ăn một bữa ở đây không dưới 500 trăm, thêm các loại phí phục vụ sẽ là một con số không nhỏ.
Vương Trạch Vinh lén liếc nhìn Tiểu Giang, thấy cô ta rất bình tĩnh, không thể thấy gì từ trên mặt cô ta cả.
“Coi như mở rộng tầm mắt” Lần đầu tiên Vương Trạch Vinh cảm thấy Tiểu Giang không bình thường. Cô gái này cũng không phải cái gì cũng không biết như bề ngoài, rất lợi hại.
Hoàng Vĩ quả nhiên gọi không ít món đồ đắt tiền, rượu cũng chọn rượu đắt. Nếu không phải Vương Trạch Vinh ngăn lại thì có lẽ bữa ăn này còn tốn nhiều tiền hơn nữa.
Trương Chính Cường cũng coi như giữ thể diện trước mặt người đẹp nên nhìn Hoàng Vĩ chỉnh mình cũng chỉ có thể nhịn. Trong lòng Trương Chính Cường đã sớm căm hận Hoàng Vĩ.
Tiểu Giang thấy chọn nhiều thức ăn như vậy, thấy nhân viên phục vụ rời đi liền nói:
- Hôm nay Trương ca mời khách đúng là tốn kém, sao lại gọi nhiều đồ như vậy. Hay là chúng ta bảo bỏ vài món.
Mặc dù trong lòng đang chảy máu nhưng trên mặt Trương Chính Cường đầy ý cười:
- Không có việc gì, mục đích mời mọi người là để mọi người ăn ngon, chơi đủ mà.
Đã đến nước này nếu trước mặt người đẹp còn lùi bước thì đâu ra mặt mũi. Trương Chính Cường dù bị đánh cũng phải giữ mặt mũi.
Quả nhiên Tiểu Giang này không phải loại lương thiện. Lúc chọn thức ăn không nói gì, chọn xong mới không đau không ngứa nói một câu như vậy. Vương Trạch Vinh đột nhiên cảm thấy thương thay cho Trương Chính Cường, xem ra hắn bị đùa rồi.
Vương Trạch Vinh sợ bọn họ đấu nhau lại kéo mình vào, cho nên cả quá trình ăn cơm không nói câu gì.
Nhưng làm Vương Trạch Vinh giật mình là Giang Anh Hà không định bỏ qua cho mình.
- Vương ca, em mời anh một chén trà. Đầu anh có vết thương, có thể dùng trà thay rượu.
Tiểu Giang mời Trương Chính Cường xong liền mới Vương Trạch Vinh. Lúc nói chuyện Tiểu Giang còn lộ ra đầy yêu thương. Điều này làm cho người ta cảm thấy lại nghĩ nàng có ý với Vương Trạch Vinh vậy.
Thấy Hoàng Vĩ có vẻ mất hứng, Vương Trạch Vinh không khỏi cười khổ trong lòng, cô bé này đúng là giỏi gây chuyện.
- Cảm ơn.
Vương Trạch Vinh vội vàng nâng chén trà trước mặt lên. Dù sao đầu mình có vết thương không tiện uống rượu. Bây giờ uống trà cũng được.
- Vương ca, ở trong văn phòng thì em bội phục anh nhất. Chuyện gì cũng là do anh làm. Em muốn học tập anh. Anh phải chỉ điểm em nhiều vào đó.
Nói xong lời này, Tiểu Giang uống cạn chén rượu của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ ửng lên càng thêm mê người.
Mẹ nó chứ. Vương Trạch Vinh thầm mắng một tiếng, lời này rõ ràng là muốn cho hai tên kia coi mình là kẻ thù mà. Bội phục nhất, chuyện gì đều cho anh làm. Quá độc.
Vương Trạch Vinh nhìn trộm hai tên Trương Chính Cường và Hoàng Vĩ, hai tên này đúng là đang rất khó chịu.
Sao cô bé Tiểu Giang này luôn nhằm mình làm mục tiêu vậy? Vương Trạch Vinh tự hỏi mình không phải mục tiêu mà Tiểu Giang thầm yêu mà. Trong này nhất định có ý đồ.
Thật vất vả mới đối phó xong, Vương Trạch Vinh vừa vùi đầu ăn vừa tự hỏi động cơ của Tiểu Giang.
Thấy Tiểu Giang không ngừng khuyên hai tên kia uống rượu, chén rượu thì cô ta cứ nâng lên, không ngừng ca ngợi. Trương Chính Cường và Hoàng Vĩ không lâu sau đã uống đến đầu óc choáng váng. Ngược lại chén rượu trong tay Giang Anh Hà một nửa còn chưa hết. Cao thủ. Vương Trạch Vinh đột nhiên hiểu rõ động cơ của Tiểu Giang, trong lúc nhất thời không thể không bội phục Tiểu Giang.
Trong văn phòng cũng chỉ có Tiểu Giang và mình là không có bối cảnh, người bị cắt giảm nhất định là một trong hai người. Nhưng dù từ năng lực hay công việc thì Tiểu Giang đều kém mình rất nhiều. Cô ta bây giờ đang không ngừng tăng lên không gian tồn tại của mình, làm cho người ta có cảm giác bí thư Chương thích cô ta là một mặt. Sau đó đẩy mình về trước vì thế khiến người ta hận mình. Cứ như vậy đám người trong văn phòng sẽ vận dụng các loại lực lượng chỉnh mình. Chỉ cần đẩy mình đi thì Tiểu Giang sẽ đứng vững gót chân trong văn phòng.
Nghĩ đến đây Vương Trạch Vinh liền cảnh giác với cô bé Tiểu Giang trông rất ngoan hiền này.
Phân tích ra động cơ của Tiểu Giang, Vương Trạch Vinh liền lập tức nghĩ kế sách đối phương. Từ tình hình trước mắt mà thấy, Tiểu Giang cũng không đắc tội ai trong hai người kia. Trong lòng cô ta nhất định là hiểu rõ hai tên này đang theo đuổi mình.
Không đúng. Vương Trạch Vinh lại nghĩ tới một vấn đề. Hai tên kia nhất định biết chuyện bí thư thích Tiểu Giang, bọn chúng chẳng lẽ ăn gam hùm mà dám tranh đoạt phụ nữ với bí thư? Hai tên này hình như không có gan đó. Trong này nhất định có vấn đề.
Nhìn Trương Chính Cường đang khoe mình uống giỏi. Vương Trạch Vinh giật mình, chẳng lẽ chỗ dựa của tên Trương Chính Cường này rất cứng? Càng nghĩ càng thấy có khả năng. Thằng ranh này từ một năm trước phân đến văn phòng xã Hoàn Thành, nghe nói có chỗ dựa trên thành phố. Nhưng chưa ai có thể thăm dò ra tình hình của hắn. Hắn có lẽ chỉ xuống quá độ mà thôi, sớm muộn gì cũng được điều lên thành phố, cho nên hắn căn bản không coi bí thư xã ra gì. Đương nhiên còn một khả năng đó là Trương Chính Cường nghĩ mình không làm việc lâu dài ở xã Hoàn Thành, sớm muộn cũng điều đi. Vì thế vì người đẹp đắc tội bí thư Chương cũng không vấn đề gì.
Tình huống của Trương Chính Cường vốn là như vậy, nhưng vậy tên Hoàng Vĩ kia vì sao không sợ? Hắn ta không có quan hệ gì mới đúng, nhiều nhất chỉ là dựa vào Tiễn Đại Phú mà thôi. Chỗ dựa này cũng không cứng mà.
Khi quan sát Tiểu Giang và Hoàng Vĩ, Vương Trạch Vinh rốt cuộc hiểu rõ một chút. Xem ra Hoàng Vĩ mới là tên ngu ngốc. Có lẽ Tiểu Giang âm thầm có mưu đồ gì đó, cố ý làm hắn thấy một ít hy vọng. Qua đó đẩy hắn lên đánh nhau với Trương Chính Cường mà thôi.
Mưu quá tuyệt.
Nếu như Trương Chính Cường thật sự có thế lực. Như vậy hắn ta nhất định không thể bỏ qua cho Hoàng Vĩ. Đến lúc đó cho dù là Tiễn Đại Phú cũng không giữ được Hoàng Vĩ. Thịt Hoàng Vĩ có lẽ là mục tiêu của Tiểu Giang.
Tiểu Giang đã tạo mua hai bảo hiểm cho mình.
Nếu là như vậy Tiểu Giang sao lại không coi trọng Trương Chính Cường. Trương Chính Cường có chỗ dựa, chỉ cần gả cho hắn thì sẽ hoàn toàn giải quyết nguy cơ mà.
Rất phức tạp. Vương Trạch Vinh lại cảm thấy mình mới phân tích được bên ngoài. Nhưng có một điều có thể khẳng định đó là Tiểu Giang dùng thủ đoạn mê hoặc hai người này làm cho cả hai tên nghĩ Tiểu Giang có ý với mình.
Trong lúc nhất thời Vương Trạch Vinh không nghĩ rõ ràng được. Ở phương diện này ngoại trừ bội phục Tiểu Giang, hắn không có gì để nói.
Tiểu Giang đâu giống một sinh viên mới ra trường. Đây hoàn toàn là một kẻ giảo hoạt lăn lộn nhiều năm trong xã hội.
Nhìn Trương Chính Cường và Hoàng Vĩ đang cười nói, Tiểu Giang lại như con chim nhỏ; Vương Trạch Vinh đột nhiên cảm thấy mình muốn chà đạp cô ta.
- Vương ca, đầu anh có vết thương, ăn thêm chút đồ bổ.
Tiểu Giang đột nhiên xoay người nói với Vương Trạch Vinh, trong tay còn gặp đồ ăn bỏ vào bát Vương Trạch Vinh. Tiểu Giang dịu dàng như Vương Trạch Vinh là bạn trai mình vậy.
- Chỉ chảy chút máu mà thôi, không có gì. Tiểu Vương, chén rượu này của tôi cậu nhất định phải uống.
Hoàng Vĩ quả nhiên mất hứng, vì thế mời Vương Trạch Vinh uống rượu.
Trương Chính Cường ở bên cũng nói theo:
- Không sai, chút vết thương nhỏ mà thôi, cần uống vẫn phải uống.
Xem ra mục đích của Tiểu Giang đã đạt được. Cô ta bây giờ đã thành công khiến hai tên kia ghen ghét Vương Trạch Vinh.
Nhìn Tiểu Giang một cái, lúc này Tiểu Giang lại ra vẻ cô bé không biết gì, lo lắng nhìn hai người.
Một cô gái ở giữa ba người đàn ông còn ra vẻ như vậy; Vương Trạch Vinh mặc dù hận đến độ nghiến răng nghiến lợi trong lòng, nhưng trong lúc nhất thời không nghĩ được biện pháp đối phó cô ta.
Đúng lúc này điện thoại di động của Tiểu Giang vang lên. Thấy Tiểu Giang nhỏ giọng nói chuyện, Vương Trạch Vinh liền lưu ý mà nói với hai tên kia:
- Hôm nay nhân vật chính là Tiểu Giang, các anh không thể bỏ qua cho cô ấy. Không biết chừng là bạn trai cô ấy gọi tới đó.
Lời này quá hiểm. Vừa nghe thấy hai chữ bạn trai, hai tên kia không còn tâm trạng mà ép Vương Trạch Vinh uống rượu, vội vàng nhìn Tiểu Giang.
Quy Ẩn
Dracupi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
124 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Dracupi vì cảm thấy "rất là hay":
ahudor, alias1995, angelina29, anhemvankiep, anhlaboyni, †™Boy-Buon™†, bachmicongtu, baocong31080, BLACKSUNSET, boyanphong, boyhuedatinh1, Brothers, calvindam, canhuynhngoc84, caoboisn, Cầm Thanh, CHANVOTHIEN, contraimytho, daigai702, dathuy89, dau_bo, dgtlkachiusa, dohoi11, dtd60007, fankiemhiep, felixx_do, giantelf, Ha map, hade, haininh_nguyen2004, hanhlc, Haprothanh, hatomaxi, HauCAD, heomappy, heomoi6383, hesman144, hichic112233, hienimet, hieuvngc, hoanglamthusinh, hoangngan15, hoatthu, hocgiabinhchanh, hunglephi, huyhao, huynhtung, iliat2003, i_am_vampire97, jinobibo, joewang, K13, kakaking, ke_ngoai_dao, kiemtinh866, kimdung20001, kimtrungcctv, kimtudao, laitm7791, lamhoa91, la_Vie, LeHoaiNam76, lehoangno2, lhanct, loccoc2005, long017, longkhaucusi, lovemath, luckycat, luctiem, machuong1978, mahoangkysi1, maiha80, metienhiep, mienggo, mrtung1003, ndhoangistc, neo1234, ng long, ngokhong126, nguongsatca, nguyenthao82, npnhut, ommi00844, pastasa, phamdonggiang, phananh3004, phongvanTN, pro007, q&sn, quanchuhoa, ruacondethuong, rutinh2002, songmua, sonnhu139, thangbeddihoang, thanhgiao, thatwhy12, thaychua210, thich_linh_tinh, thienma23, thienphuc88, tho_moc, tieulongta, toptep, tothoi, trelangthang, trietlinh1980, trunghhk, truongnguyen1982, truongngvan, tungtuyen, tunna, tuoitho123, UhTaoNood, vietthuan, vo quan tu, vothangiao, vvn8121973, we00031647, Zarcy, zeusekki, zung, zZ_yt_Zz
Unread 23-11-2010, 05:01 PM   #6
Default

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Chương 5: Đi hát ra mưu kế

Nguồn: vipvandan.vn
Share by Mạnh Thường Quân - http://hoanguyettaodan.net - http://*************

Bấm vào đây để xem nội dung.
Có lẽ lo lắng Tiểu Giang có hẹn khác nên Trương Chính Cường và Hoàng Vĩ không muốn uống rượu nữa. Sau khi Tiểu Giang gọi điện xong, Trương Chính Cường liền thanh toán tiền chạy đến quán hát.

Ngoại trừ Vương Trạch Vinh ra, ba người kia đều có vẻ uống hơi nhiều. Đương nhiên Vương Trạch Vinh cảm thấy Tiểu Giang chỉ giả vờ như vậy mà thôi, cô ta uống rất ít mà. Sau khi ra khỏi nhà hàng, Trương Chính Cường dẫn mọi người đến quán hát K.

Quán hát K này là nơi có cấp bậc cao nhất huyện thành, nghe nói ông chủ phía sau là trưởng phòng Công an huyện. Đương nhiên chỉ là nghe nói thôi, không ai có đủ chứng cứ chứng minh việc này. Chỉ là dù cho đánh bạc bên trong quán hát thì cũng không xảy ra chuyện gì. Nói nơi này không có chỗ dựa thì chẳng ai tin nổi.

Người đi chơi đều thích những nơi như vậy. Chơi rồi đánh bạc ở nơi an toàn tốn một chút nhưng sẽ không sợ bị cảnh sát chạy vào. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Lấy một gian phòng nhỏ, bốn người đi vào trong.

Vừa vào trong, Vương Trạch Vinh liền cảm thấy đau đầu. Đặc biệt khi tiếng nhạc trong phòng vang lên, hắn cảm thấy đầu mình rung lên. Bây giờ nghe hát đúng là tự chịu tội.

Giang Anh Hà hát rất hay. Người vừa đẹp, hát lại hay. Cô gái như vậy dù đi đến đâu cũng thành trung tâm của sự chú ý. Chìm đắm trong giọng hát của Tiểu Giang, Vương Trạch Vinh cũng bớt đau đầu đi.

Nếu đã nghĩ Trương Chính Cường có bối cảnh, vậy Vương Trạch Vinh đã nghĩ tốt ở trong văn phòng tuyệt đối không thể đấu đá với hắn, ít nhất phải tạo thành đồng minh.

- Trương ca, hay là anh mời Tiểu Giang nhảy đi. Tôi thấy nếu muốn nhanh hơn thì nhảy là tốt nhất.
Đi tới trước mặt Trương Chính Cường, Vương Trạch Vinh nhỏ giọng nói vào tai đối phương. Nói xong lời này Vương Trạch Vinh cảm thấy muốn nôn. Mình biết rõ Tiểu Giang không có cảm tình gì với Trương Chính Cường, vậy mà mình còn thúc đẩy, đây là trả thù phải không? Trong lúc nhất thời Vương Trạch Vinh cũng không rõ tâm trạng của mình. Chẳng qua có một điểm Vương Trạch Vinh biết, Tiểu Giang bây giờ không để mình vào mắt. Nếu đã là như vậy việc gì mình phải chuốc họa chứ?

Vỗ vỗ mạnh vào lưng Vương Trạch Vinh, Trương Chính Cường rất hài lòng với Vương Trạch Vinh. Đây mới là bạn bè suy nghĩ cho mình. Vừa nãy đi vào Trương Chính Cường đúng là chuẩn bị muốn mời Tiểu Giang nhảy.

Thấy Hoàng Vĩ cầm mic hát, Trương Chính Cường lập tức nói với Tiểu Giang:
- Tiểu Giang, có thể mời em nhảy một khúc không?

Lần này Tiểu Giang không hề từ chối, đứng dậy từ từ nhảy với Trương Chính Cường.

Vương Trạch Vinh nhìn dáng vẻ của Hoàng Vĩ không khỏi cười thầm. Thằng ranh này nhất định đang khó chịu, hát vài câu rồi thôi. Cũng không biết Tiểu Giang lại định giở trò gì. Vương Trạch Vinh đột nhiên có suy nghĩ muốn xem trò hay.

Hoàng Vĩ hát sao hay bằng Tiểu Giang. Hắn vừa hát, Vương Trạch Vinh lại cảm thấy đầu mình như muốn vỡ ra.

Tiếng hát của Hoàng Vĩ như đánh vào đầu vậy. Ngay khi đầu Vương Trạch Vinh muốn nổ tung thì đột nhiên xuất hiện một tình huống khiến hắn quên đau đớn. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Trong mắt Vương Trạch Vinh thấy rõ quan khí của ba người kia. Quan khí của bọn họ mặc dù là màu trắng nhưng Trương Chính Cường dày nhất, sau đó đến Tiểu Giang, Hoàng Vĩ xếp cuối.

Tình hình bây giờ rất rõ ràng. Quan hệ của Trương Chính Cường có lẽ là mạnh, ít nhất bây giờ đang có người giúp hắn. Mưu kế của Tiểu Giang cũng đã có hiệu quả. Bí thư Chương nhất định là giữ cô ta, về phần cô ta có quan hệ nào khác không thì không rõ. Bây giờ kém cỏi nhất là mình. Quan khí của Hoàng Vĩ còn nhiều hơn mình một chút.

- Trương ca, anh xem Vương ca và Hoàng ca không có bạn nhảy, gọi hai cô gái vào tiếp chứ?

Nhảy xong một khúc khi mọi người đang uống bia thì Tiểu Giang nói một câu thật kinh động. Vương Trạch Vinh phun bia ra ngào, mẹ nó chứ. Quả nhiên con bé bạo dạn. Vương Trạch Vinh cảm thấy mình đúng là phải học tập Tiểu Giang.

Ba người đàn ông đều ngẩn ra nhìn Tiểu Giang. Nhìn vẻ thuần khiết của Tiểu Giang giống như là cô gái không biết gì. Vương Trạch Vinh thầm hít sâu một hơi.

Không đợi Trương Chính Cường có phản ứng, Tiểu Giang đã ra ngoài gọi tiếp viên.

Ba người đàn ông nhìn nhau, không khí trong phòng vô cùng kỳ quái. Bọn họ đều muốn đuổi theo Tiểu Giang, bây giờ cô ta gọi thêm 2 cô gái vào thì tiếp theo sẽ phát triển như thế nào? Chẳng lẽ ôm tiếp viên mà theo đuổi người đẹp, ngoài miệng còn nói với người đẹp:
- Anh ôm tiếp viên là do em ép, không thể không ép.

Hai cô gái khá xinh đẹp đi cùng Tiểu Giang vào trong. Mặc dù kém Tiểu Giang nhưng dáng người cũng được, đặc biệt người ta lộ ngực một mảng lớn, đưa mắt nhìn là đủ để làm tên đàn ông xúc động dục vọng.

- Trương ca, Hoàng ca, hai anh nhảy với các cô ấy. Em nhảy với Vương ca một điệu.
Tiểu Giang đột nhiên nói.

Vừa nghe thấy thế, lại nhìn ánh mắt như muốn ăn thịt mình của hai tên kia; Vương Trạch Vinh thiếu chút nữa muốn chửi người. Bây giờ hắn coi như biết mục đích của Tiểu Giang. Đây là muốn lợi dụng tranh đấu của mấy người đàn ông mà làm lợi cho mình.

Nhảy hay không?

Nhìn vẻ mặt thuần khiết của Tiểu Giang, Vương Trạch Vinh không khỏi suy nghĩ.

- Sao thế Vương ca, không cho mặt mũi sao?
Tiểu Giang ra vẻ mất hứng.

- Ha ha, người đẹp đã yêu cầu, nếu không nhảy đúng là có lỗi với mọi người.
Vương Trạch Vinh cười cười đứng lên. Dù sao trốn cũng không được, thế thì cùng cô ta chơi đi. Ôm eo cô ta chắc cũng tuyệt.

Vương Trạch Vinh lén nhìn bắt được một tia đắc ý trên mặt Tiểu Giang, hắn quyết định không bao giờ làm người khiêm tốn nữa. Nếu đã không thể tránh khỏi thì mọi người cùng chơi đi.

Mà hai người kia không nhảy. Nếu như ôm tiếp viên mà nhảy, bọn họ sợ Tiểu Giang có ý kiến gì đó. Hai người bây giờ đang đoán Tiểu Giang dùng tiếp viên để thử mình. Bốn người ngồi trên sô pha, một cô tiếp viên cầm mic lên hát. Hoàng Vĩ ngồi cạnh một cô, chẳng qua mắt nhìn chằm chằm và Tiểu Giang và Vương Trạch Vinh.

Trong phòng hát này còn có một phòng nhỏ.

Vương Trạch Vinh mang theo Tiểu Giang nhảy vào phòng trong.

Tiểu Giang nghĩ làm vậy càng khiến đám Trương Chính Cường ghen ghét, nên theo ý nhảy. Tiểu Giang nhảy rất được, phối hợp tốt với Vương Trạch Vinh. Đương nhiên nhảy trong phòng nhỏ này không cần kỹ xảo mấy. Chỉ là đi từ từ mà thôi.

Cô tiếp viên hát rất hay, Vương Trạch Vinh và Tiểu Giang nhảy vào phòng trong.

- Nói đi, cô rốt cuộc muốn làm gì?
Vương Trạch Vinh đột nhiên nhỏ giọng nói với Tiểu Giang.

- Vương ca, anh nói gì thế, anh có ý gì?
Tiểu Giang ra vẻ đáng thương nhìn Vương Trạch Vinh.

- Tôi nói cô, không cần biết cô nghĩ như thế nào nhưng không được coi tôi là thằng ngu. Cô cho rằng mưu kế của cô không ai nhìn ra sao? Chọc giận tôi, cô không chiếm được chỗ tốt đâu.
Vương Trạch Vinh hung ác nói.

Ra vẻ đáng thương, Tiểu Giang khẽ cười nói:
- Thật không ngờ xem ra anh cũng không ngu. Đáng tiếc bây giờ hai tên ngu kia đã coi anh là kẻ thù.

- Phải không?
Vương Trạch Vinh rút điện thoại di động trong áo ra nói với Tiểu Giang:
- Lời vừa rồi tôi đã ghi vào trong này. Có cần tôi phát cho bọn họ nghe không?

Tiểu Giang lần đầu tiên biến sắc, hai mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại di động trong tay Vương Trạch Vinh. Nàng dù như thế nào cũng không ngờ Vương Trạch Vinh lại giở trò này. Tiểu Giang cảm thấy không còn khống chế được nữa.

Vương Trạch Vinh lại ôm sát Tiểu Giang vào người mình, cơ thể hai người chạm vào nhau. Vương Trạch Vinh nói:
- Tôi không muốn gây chuyện nhưng không phải là người sợ chuyện. Tôi biết cô muốn giết chết một người trong văn phòng, tôi cũng như vậy. Hai chúng ta sao không tạo thành đồng minh để diệt một người?

Tiểu Giang nhìn chằm chằm Vương Trạch Vinh một lát rồi nói:
- Thật không phát hiện anh còn như vậy. Coi như tôi nhìn nhầm.
Đang khi nói chuyện, Tiểu Giang hơi cách người ra không tiếp xúc vào người Vương Trạch Vinh nữa.

Vương Trạch Vinh cũng chỉ có thể cười khổ trong lòng. Mình từ trước đến nay vẫn chăm chỉ làm việc. Kết quả ngay cả vị trí trong phòng làm việc kiếm cơm ăn cũng bị rời khỏi, trách không được người nào cũng cảm thấy mình dễ khi dễ. Thật sự đúng với câu người hiền bị người khi dễ, ngựa hiền bị người cưỡi.

- Nội dung trong điện thoại di động của anh cũng không làm gì được tôi. Cùng lắm tôi dựa vào bí thư, để lão ta chiếm chút tiện nghi là đủ để diệt anh.
Tiểu Giang cười cười nhìn Vương Trạch Vinh. Nàng rất nhanh đã có phản kích.

- Vậy sao? Vậy để bí thư chiếm đi.
Vương Trạch Vinh không thèm để ý mà nói.

- Diệt Tiễn Đại Phú.
Tiểu Giang đột nhiên nói một câu.

Vương Trạch Vinh rất bội phục cô gái này. Cô gái này là người làm việc lớn, sát phạt quyết đoán. Vừa nãy còn ra vẻ tâm phúc, nhưng ai ngờ cô ta lại nghĩ như vậy? Chẳng qua Vương Trạch Vinh rất bội phục suy nghĩ của Tiểu Giang. Diệt Tiễn Đại Phú có hai chỗ tốt đó là diệt được cả Hoàng Vĩ. Như vậy người trong văn phòng đều an toàn. Nếu Tiễn Đại Phú ngã, như vậy vị trí chánh văn phòng sẽ thừa ra, ai cũng hy vọng. Đương nhiên đừng nhìn Tiểu Giang mới đến văn phòng, nhưng nếu bí thư ủng hộ cô ta thì không phải không thể lên chức.

- Ha ha, không nói cho tôi biết suy nghĩ của anh sao?

- Không phải không có suy nghĩ mà là không có thực lực.
Vương Trạch Vinh biết việc này rất khó khăn.

- Tiễn Đại Phú có không ít khoản tiền tiêu không rõ ràng. Anh quan sát là thấy.

- Ha ha, việc này hai chúng ta phải ngồi xuống nói chuyện mới được.
Vương Trạch Vinh cảm thấy vui vẻ. Đương nhiên hắn phải cẩn thận với Tiểu Giang. Chỉ cần không chú ý rất có thể bị cô ta ăn tươi nuốt sống.
Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm!
Nhưng nhờ nó mà ta biết được rằng:
"Tình yêu chân thật giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau" ...


Cafe Kem No.1

Cafe Kem No.1 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
115 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Cafe Kem No.1 vì cảm thấy "rất là hay":
ahudor, alias1995, angelina29, anhemvankiep, anhlaboyni, †™Boy-Buon™†, bachmicongtu, bachquan, BLACKSUNSET, boyanphong, boyhuedatinh1, Brothers, calvindam, canhuynhngoc84, caoboisn, Cầm Thanh, CHANVOTHIEN, cokiemhung1305, contraimytho, dat102000, dathuy89, dau_bo, dgtlkachiusa, dohoi11, dtd60007, fankiemhiep, felixx_do, goldenchim, hade, haininh_nguyen2004, hanhlc, hatomaxi, HauCAD, heomappy, heomoi6383, hesman144, hichic112233, hienimet, hoanglamthusinh, hoangngan15, hoatthu, hocgiabinhchanh, hunglephi, huynhtung, iliat2003, jinobibo, joewang, K13, kakaking, ke_ngoai_dao, kiemtinh866, kimdung20001, kimtrungcctv, laitm7791, lamhoa91, la_Vie, LeHoaiNam76, lehoangno2, lhanct, loccoc2005, long017, longkhaucusi, lovemath, luckycat, luctiem, machuong1978, mahoangkysi1, maiha80, metienhiep, mienggo, minhtamnguyet, mrtung1003, ndhoangistc, neo1234, ng long, ngokhong126, nguyenthao82, npnhut, pastasa, phamdonggiang, phananh3004, phongvanTN, pro007, q&sn, quanchuhoa, ruacondethuong, songmua, tep'riu, thangbeddihoang, thanhgiao, thatwhy12, thich_linh_tinh, thienma23, thienphuc88, tho_moc, tieulongta, toptep, tothoi, trelangthang, trietlinh1980, trunghhk, truongnguyen1982, truongngvan, tungtuyen, tuoitho123, UhTaoNood, vietthuan, vo quan tu, vothangiao, vvn8121973, we00031647, Zarcy, zeusekki, zung, zZ_yt_Zz
Unread 23-11-2010, 05:02 PM   #7
Default

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Chương 6: Quan khí của phó chủ tịch xã

Nguồn: vipvandan.vn
Share by Mạnh Thường Quân - http://hoanguyettaodan.net - http://*************

Bấm vào đây để xem nội dung.
Hai người nói xong việc này liền thở phào nhẹ nhõm. Vương Trạch Vinh đột nhiên có một cảm giác đã tìm được tổ chức trong công việc. Ít nhất là có người cùng chí hướng. Mặc dù người cùng chí hướng này khá nguy hiểm, nhưng dẫu sao cũng hơn là một mình đấu đá.

Dần dần Vương Trạch Vinh đột nhiên phát hiện cơ thể hai người dựa vào nhau rất chặt. Tiểu Giang như ngay trong lòng hắn. Ôm người đẹp như vậy hắn cảm thấy không bình thường.

Tiểu Giang đồng thời cũng cảm nhận được cơ thể Vương Trạch Vinh biến hoá, đỏ mặt đẩy Vương Trạch Vinh ra.

Bài nhạc đã kết thúc, hai người từ từ nhảy ra phòng ngoài.

Không ai biết hai người bọn họ làm gì ở trong. Vẻ mặt Hoàng Vĩ và Trương Chính Cường rất đặc biệt, lạnh lùng nhìn Vương Trạch Vinh.

Vương Trạch Vinh ra vẻ không biết đi tới nhấp một ngụm trà. Vì giảm tâm trạng hai người, hắn ôm chầm lấy một cô tiếp viên mà nói: Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Hai ta hát bài Thiên tiên phối.
Bây giờ đầu của hắn đã bớt đau, không bài xích với âm nhạc đinh tai kia.

Rất nhanh đã chọn được bài, theo bản nhạc vang lên Vương Trạch Vinh và tiếp viên hát.

Thấy Vương Trạch Vinh như vậy, vẻ mặt Trương Chính Cường và Hoàng Vĩ lại thay đổi. Nói thật, thấy Tiểu Giang và Vương Trạch Vinh nhảy vào phòng trong, Hoàng Vĩ và Trương Chính Cường rất ghen ghét Vương Trạch Vinh. Đặc biệt đến khi hết bài hát hai người mới đi ra. Điều này làm cho hai người nghi ngờ không biết Vương Trạch Vinh và Tiểu Giang làm gì ở trong. Hai người bọn họ coi Vương Trạch Vinh là tình địch lớn nhất. Nhưng tuyệt đối thật không ngờ Vương Trạch Vinh đi ra lại không thèm để ý đến Tiểu Giang, ngược lại kéo tiếp viên hát. Điều này nói ra một việc đó là Vương Trạch Vinh bị kích thích, hoặc là không có tiến triển với Tiểu Giang. Nghĩ ra điểm này hai người đều mừng thầm trong lòng. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Trương Chính Cường và Hoàng Vĩ mặc dù động tâm với tiếp viên, nhưng bọn hắn dù như thế nào cũng không dám có hành động quá đáng. Cảm tối ra vẻ quân tử.

Từ phòng trong đi ra, Tiểu Giang không trêu chọc Vương Trạch Vinh nữa mà không ngừng kéo Hoàng Vĩ nhảy. Điều này làm Trương Chính Cường chỉ muốn đánh Hoàng Vĩ.

Trong buổi tối này, Tiểu Giang không thực hiện được kế hoạch định ra. Trương Chính Cường càng tức tối. Ngược lại Hoàng Vĩ rất tích cực. Hắn cảm thấy mình gần hy vọng thêm bước nữa.

Nhìn mấy người này, Hoàng Vĩ và Vương Trạch Vinh đều cách hai cô tiếp viên khá xa giống như sợ dính vào vậy. Vương Trạch Vinh lại khác hẳn, không ngừng kéo hai cô tiếp viên cười cười hát hát.

Con người càng buồn bực càng dễ say. Không lâu sau Trương Chính Cường đã ngã xuống.

Hoàng Vĩ khá khôn, sợ Trương Chính Cường say ngã không trả tiền vì thế kéo Trương Chính Cường đang say đi thanh toán tiền.

Ngày hôm sau khi đến văn phòng, Tiểu Giang đến sớm lau bàn một lần, còn rót đầy nước trà mới vào cốc của Tiễn Đại Phú, một lần nữa thể hiện như sinh viên mới ra trường.

Nhìn Tiểu Giang, Vương Trạch Vinh ngồi xuống vị trí của mình, một lần nữa bắt đầu công việc.

Nhìn Tiễn Đại Phú ngồi ở vị trí, Vương Trạch Vinh và Tiểu Giang đang âm thầm quan sát hắn. Tối qua hai người đã có hiệp định chính là muốn làm Tiễn Đại Phú xuống đài. Việc này nói thì dễ nhưng làm rất khó khăn. Tiễn Đại Phú là tâm phúc của bí thư Chương, chuyện bình thường không thể hạ được hắn. Phải làm như thế nào? Thời gian không đợi người, nếu không đến lúc chính thức cắt giảm thì chậm rồi.

Nhìn trộm ngăn kéo bàn Tiễn Đại Phú, trong đó có quyển sổ ghi chép. Mặc dù Tiễn Đại Phú làm việc rất cẩn thận nhưng có một số lúc gấp liền quên khóa lại. Vương Trạch Vinh không tin Tiểu Giang không phát hiện ra việc này. Hắn đoán Tiểu Giang đang chú ý đến cái này.

- Lão Tiền phái một người cùng tôi đi điều tra.
Phó chủ tịch xã Hòa Quốc Hùng đi tới cửa nói với Tiễn Đại Phú.

Thấy là Hòa Quốc Hùng, Tiễn Đại Phú không thèm cười, thuận miệng nói với Vương Trạch Vinh:
- Tiểu Vương, cậu cùng phó chủ tịch Hòa đi một chút.

Ai không biết Hòa Quốc Hùng không cùng đường với bí thư Chương, vẫn luôn bị bí thư Chương ép thật chặt. Hòa Quốc Hùng quản chính là mấy công tác như kinh tế nông thôn, kinh tế nông nghiệp, thu hút đầu tư. Bây giờ bí thư xã là Chương Dương; chủ tịch xã là Lưu Vệ Quốc; phó bí thư là Đổng Gia Quốc. Việc trong xã trên cơ bản do ba người bọn họ định đoạt. Hòa Quốc Hùng căn bản không có mấy quyền lên tiếng. Bởi vì không có quyền lực mấy, Tiễn Đại Phú không thèm để ý đám người không có thực quyền như Hòa Quốc Hùng vào mắt.

Ừm một tiếng, Vương Trạch Vinh bỏ công việc trong tay xuống mà đi ra ngoài.

Hòa Quốc Hùng cũng không nói gì, dẫn theo cặp đi trước.

Vương Trạch Vinh đã theo Hòa Quốc Hùng xuống xã không phải một hai lần nên biết tính cách của đối phương. Hòa Quốc Hùng bình thường sẽ không nói chuyện với người đi cùng mình. Tuy nói hai người nhiều lần cùng xuống thôn nhưng không có xây dựng được quan hệ.

- Lão Hòa đi kiểm tra à?
Đến bãi đỗ xe, chủ tịch xã Lưu Vệ Quốc vừa xuống xe liền gọi.

- chủ tịch xã mới tới?
Hòa Quốc Hùng tươi cười đầy mặt mà nói.

Hòa Quốc Hùng và Lưu Vệ Quốc nhiệt tình bắt tay, nói vài câu rồi đi. Bề ngoài thì hai người khá nhiệt tình, nhưng ai biết suy nghĩ chính thức của bọn họ.

Chỉ trong nháy mắt nói chuyện đó làm Vương Trạch Vinh kinh ngạc nhìn Hòa Quốc Hùng.

Vương Trạch Vinh rất nhanh chú ý đến một chuyện. Theo quy luật bình thường, chủ tịch xã Lưu Vệ Quốc phải có quan khí nồng hơn Hòa Quốc Hùng chứ. Nhưng vừa nãy thì không phải như vậy. Quan khí trên đầu Hòa Quốc Hùng rõ ràng dày hơn Lưu Vệ Quốc. Còn một điểm đặc biệt là quan khí của Lưu Vệ Quốc không rắn chắc như của Hòa Quốc Hùng. Vương Trạch Vinh cũng cảm thấy mình chỉ có thể dùng cách này hình dung quan khí của bọn họ. Quan khí của Hòa Quốc Hùng rất rắn chắc, như một đoàn vậy. Nhưng Lưu Vệ Quốc lại khác, quan khí của hắn không chắc chắn, đang tản mát. Biến hoá như vậy là như thế nào vậy? Theo hiểu biết của Vương Trạch Vinh, tình huống này chỉ có một khả năng đó chính là vị trí của chủ tịch xã Lưu Vệ Quốc sẽ xảy ra biến hoá. Mà biến hoá này không phải bay lên, đó là hạ xuống. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Ngồi trong xe Vương Trạch Vinh suy nghĩ thật nhanh.

Nếu mình phán đoán đúng, như vậy Hòa Quốc Hùng sẽ lên chức. Mà vị trí chủ tịch xã sẽ đổi người. Nếu mình nhân cơ hội quan hệ tốt với Hòa Quốc Hùng thì chỗ tốt sẽ không thiếu.

Vương Trạch Vinh lần đầu tiên xác định tầm quan trọng của việc mình quan sát được quan khí của lãnh đạo.

Nghĩ đến xã sắp có biến hoá, trong lòng hắn liền nóng lên. Có lẽ đây là cơ hội rất quan trọng với mình. Đương nhiên cũng có thể một khả năng khác là Hòa Quốc Hùng được điều đến nơi khác. Nếu là tình huống này thì đi theo Hòa Quốc Hùng lại không hay.

Quan khí của chủ tịch xã biến hoá, vậy bí thư thì sao? Phải nhân cơ hội quan sát tình hình của bí thư Chương. Nếu bí thư Chương cũng có tình hình này, như vậy nhất định xã sẽ có biến hoá lớn.

Trên đường Vương Trạch Vinh rất tôn kính Hòa Quốc Hùng. Thậm chí hắn còn cầm cặp cho Hòa Quốc Hùng.

Hòa Quốc Hùng thấy Vương Trạch Vinh có thái độ như vậy nên ánh mắt nhìn hắn cũng đỡ hơn.

Hòa Quốc Hùng vừa đi vừa quan sát thái độ của Vương Trạch Vinh. Trước kia Vương Trạch Vinh không cầm cặp cho mình, sao hôm nay hắn lại làm như vậy. Chẳng lẽ hắn có chỗ gì cần nhờ mình?

- Tiểu Vương, gần đây có bận không?
Không tiện hỏi Vương Trạch Vinh có gì nhờ mình, vì thế Hòa Quốc Hùng cố ý hỏi tình hình công việc của Vương Trạch Vinh.

- Cảm ơn phó chủ tịch Hòa quan tâm, công việc vẫn như trước.
Vương Trạch Vinh cung kính đáp.

Hai người nói chuyện một lát, Hòa Quốc Hùng thấy Vương Trạch Vinh không có gì nhờ mình. Vì thế hắn thoải mái hơn nhiều về việc Vương Trạch Vinh lấy lòng mình, cũng có cảm tình tốt với Vương Trạch Vinh.

Vương Trạch Vinh thực ra cũng không phải người cổ hủ. hắn biết rất nhiều chuyện trong chốn quan trường, đặc biệt công tác trong văn phòng mấy năm thì thấy rất nhiều. Chỉ cần hắn làm, hắn tin mình làm tốt hơn người khác.

Một lần nữa gặp nguy hiểm giảm cơ cấu, đặc biệt có được quan khí, quan niệm của hắn đã thay đổi một chút. Vương Trạch Vinh cũng không phải làm quan to gì. Hắn chỉ muốn giữ vị trí của mình. Ít nhất muốn mình không bị nguy hiểm là được.

Xã Hoàn Thành coi như là xã có điều kiện tốt. Ba chiếc xe tốt của xã bị ba lãnh đạo có thực lực giữ. Hòa Quốc Hùng là xe 7 chỗ, lái xe là một người đàn ông trung niên. Vương Trạch Vinh biết đối phương tên Lý Minh.

Trên đường đi Lý Minh cũng không nói gì, hỏi câu đáp câu. Đây là người thành thật. Vương Trạch Vinh ngồi trên ghế trên. Hòa Quốc Hùng ngồi ở bên trong xe nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hòa Quốc Hùng tuy là nhắm mắt nhưng đầu hắn đang không ngừng suy nghĩ. Thái độ của Tiễn Đại Phú đối với mình vừa nãy làm Hòa Quốc Hùng rất tức. Tên Tiễn Đại Phú này là con chó cậy thế, càng lúc càng không coi mình vào đâu. Nếu lần này là Chương Dương cần người, tên Tiễn Đại Phú này nhất định sẽ đi theo Chương Dương.

Mở mắt ra, Hòa Quốc Hùng nhìn Vương Trạch Vinh ngồi bên trên mà thầm nghĩ trong lòng. Mình nếu bố trí một cái đinh trong văn phòng Đảng chính, Vương Trạch Vinh này có thể sử dụng không?

Cẩn thận suy nghĩ tình hình của Vương Trạch Vinh ở văn phòng, Hòa Quốc Hùng cảm thấy Vương Trạch Vinh đáng để dùng. Vương Trạch Vinh không phải người của Tiễn Đại Phú, năng lực làm việc cũng tốt. Nếu thật sự kéo hắn về bên phía mình, trong xã có động tĩnh gì cũng có người thông báo.
Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm!
Nhưng nhờ nó mà ta biết được rằng:
"Tình yêu chân thật giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau" ...


Cafe Kem No.1

Cafe Kem No.1 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
117 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Cafe Kem No.1 vì cảm thấy "rất là hay":
ahudor, alias1995, angelina29, anhemvankiep, anhlaboyni, †™Boy-Buon™†, bachmicongtu, bachquan, BLACKSUNSET, boyanphong, boyhuedatinh1, Brothers, calvindam, canhuynhngoc84, caoboisn, Cầm Thanh, CHANVOTHIEN, cokiemhung1305, contraimytho, dathuy89, dau_bo, dgtlkachiusa, dohoi11, dtd60007, fankiemhiep, felixx_do, giantelf, goldenchim, hade, hai meo, haininh_nguyen2004, hanhlc, Haprothanh, hatomaxi, heomappy, heomoi6383, hesman144, hichic112233, hienimet, hieuvngc, hoanglamthusinh, hoangngan15, hoatthu, hocgiabinhchanh, hunghien310, hunglephi, huynhtung, iliat2003, i_am_vampire97, jinobibo, joewang, kakaking, ke_ngoai_dao, kiemtinh866, kimdung20001, kimtrungcctv, laitm7791, lamhoa91, la_Vie, LeHoaiNam76, lehoangno2, lhanct, loccoc2005, long017, longkhaucusi, lovemath, luckycat, luctiem, mahoangkysi1, maiha80, metienhiep, mienggo, minhtamnguyet, mrtung1003, ndhoangistc, neo1234, ng long, ngokhong126, nguongsatca, nguyenthao82, npnhut, pastasa, phamdonggiang, phananh3004, phongvanTN, pro007, q&sn, quanchuhoa, Quate67, ruacondethuong, songmua, tep'riu, thangbeddihoang, thanhgiao, thatwhy12, thich_linh_tinh, tho_moc, tieulongta, toptep, tothoi, trelangthang, trietlinh1980, trunghhk, truongnguyen1982, truongngvan, tungtuyen, tunna, UhTaoNood, vietthuan, vo quan tu, vothangiao, vvn8121973, we00031647, Zarcy, zeusekki, zung, zZ_yt_Zz
Unread 23-11-2010, 05:04 PM   #8
Default

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Chương 7: Bắt trước rồi nói

Nguồn: vipvandan.vn
Share by Mạnh Thường Quân - http://hoanguyettaodan.net - http://*************

Bấm vào đây để xem nội dung.
Vương Trạch Vinh đang âm thầm quan sát Hòa Quốc Hùng. Mà hắn không biết Hòa Quốc Hùng cũng đang âm thầm quan sát mình. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Là phó chủ tịch xã Hoàn Thành, Hòa Quốc Hùng cũng không phải không có chỗ dựa. Bây giờ trong chốn quan trường người không có chỗ dựa thì đừng mong làm được việc. Khác nhau chỉ là chỗ dựa mạnh hay yếu, thực lực mạnh hay yếu mà thôi. Cho dù thật sự không có chỗ dựa thì cũng phải tìm ra một cái. Nếu không có thì muốn đặt chân trong chốn quan trường chính là nằm mơ.

Phó bí thư Huyện ủy Trịnh Chí Minh là chỗ dựa của Hòa Quốc Hùng. Quan hệ họ hàng giữa Hòa Quốc Hùng và Trịnh Chí Minh không mấy người biết.

Trước đây khi hay người không có quan hệ gì, Hòa Quốc Hùng cũng chỉ coi Vương Trạch Vinh là một chuẩn bị bình thường. Hòa Quốc Hùng sở dĩ lên chức là do dựa vào Trịnh Chí Minh. Trịnh Chí Minh có thể nói là một tay đỡ Hòa Quốc Hùng lên. Đương nhiên Hòa Quốc Hùng cũng có năng lực nếu không sao đỡ lên được.

Năm trước khi hai người về nhà ăn tết mới biết có quan hệ này. Lúc ấy Hòa Quốc Hùng chỉ là một nhân viên ở phòng nào đó của huyện. Do Trịnh Chí Minh vận động liền xuống làm phó chủ tịch xã Hoàn Thành. Trịnh Chí Minh giúp Hòa Quốc Hùng là có nguyên nhân. Một là hai bên có quan hệ họ hàng. Hai là Trịnh Chí Minh đang không ngừng bồi dưỡng bộ máy của mình. Hòa Quốc Hùng này ở các phương diện đều có năng lực, đáng để bồi dưỡng.

Theo suy nghĩ ban đầu của Trịnh Chí Minh là hy vọng Hòa Quốc Hùng có thể đứng vững và khống chế được xã Hoàn Thành. Kết quả Hòa Quốc Hùng mất gần năm mà không thể đi vào trung tâm quyền lực của xã. Xã Hoàn Thành có tính bài ngoại rất lớn. Bí thư đảng ủy xã Chương Dương là người của bí thư huyện ủy Cố Hồng Quân. Chủ tịch xã Lưu Vệ Quốc là người của chủ tịch huyện Trương Thuận Tường. Phó bí thư Đổng Gia Quốc lại cũng là người của Cố Hồng Quân. Cứ như vậy trong xã do Chương Dương và Đổng Gia Quốc giữ quyền to. Rất nhiều lúc chủ tịch xã Lưu Vệ Quốc và Chương Dương hợp tác với nhau. Hòa Quốc Hùng mặc dù biết bọn họ làm nhiều chuyện không thể để người biết nhưng không có chứng cứ.

Làm Hòa Quốc Hùng không thoải mái nhất đó là chánh văn phòng Tiễn Đại Phú là thủ hạ thân thiết của Chương Dương. Như vậy văn phòng không thể đâm vào, nước chảy không ra.

Hòa Quốc Hùng sớm đã phân tích mấy nhân viên trong văn phòng. Triệu Lệ không thể nghi ngờ là người của chủ tịch xã. Trương Chính Cường không rõ nhưng nhìn qua có cửa trên thành phố, lại như không có thế lực gì. Trương Chính Cường sớm muộn gì cũng lên thành phố, người này không thể cho mình sử dụng. Hoàng Vĩ không có năng lực, hơn nữa còn dựa vào Tiễn Đại Phú. Tiểu Giang mới điều đến cũng được. Nhưng từ tình hình hiện tại thì khả năng lớn là dựa vào Chương Dương. Mà Chu Hồng Thiên lại có quan hệ với bí thư huyện ủy, không nể mặt ai. Chu Hồng Thiên này cũng không thể sử dụng, nếu có thể thì đã sớm được dùng rồi. Cuối cùng chỉ còn Vương Trạch Vinh ở trước mặt mà thôi.

Căn cứ Hòa Quốc Hùng quan sát, Vương Trạch Vinh là người không thuộc về ai. Nói tục một chút đó là người này không hiểu về tranh chấp trong chốn quan trường. Đương nhiên năng lực của Vương Trạch Vinh là mạnh nhất trong đám nhân viên văn phòng.

Nhắm mắt ngồi trong xe, Hòa Quốc Hùng đột nhiên có một suy nghĩ tại sao không thử dò xét Vương Trạch Vinh nhỉ? Nếu như có thể kéo hắn về phía mình, như vậy mình sẽ có tai mắt trong văn phòng.

- Tiểu Vương đã làm mấy năm ở xã rồi?
Hòa Quốc Hùng như vô tình hỏi thăm.

- Thưa chủ tịch Hòa, tôi đã công tác ở xã được ba năm, vẫn ở văn phòng.
Vương Trạch Vinh cung kính nói, còn bỏ chữ “phó” đi.

- Không ngắn. Theo tôi biết mấy người cùng vào chính quyền với cậu đã được đề bạt, công tác của cậu rất được, đến lúc đó tôi nói giúp cậu.

Do ngồi ở ghế trên nên Vương Trạch Vinh chỉ có thể nhìn thấy Hòa Quốc Hùng từ trong gương. Lúc này Hòa Quốc Hùng ra vẻ rất chân thành.

Nghe Hòa Quốc Hùng nói, Vương Trạch Vinh ngoài miệng nói cảm ơn. Nhưng trong lòng hắn đang suy nghĩ mấy lời này của Hòa Quốc Hùng. Ở tình hình bình thường một lãnh đạo sẽ không tùy tiện hứa. Nhưng Hòa Quốc Hùng đã tỏ vẻ chuẩn bị giúp mình, lời này để lộ mấy ý. Đầu tiên là mượn sức, tiếp theo là chia rẽ. Trong lời nói là đề bạt mình như vậy thì Hòa Quốc Hùng sẽ nói với mấy lãnh đạo kia. Nhưng bây giờ trong xã không ai nói giúp mình, tức là lãnh đạo không coi trọng, nói rõ bí thư Chương không coi trọng. Nếu mình muốn phát triển nhất định phải dựa vào Hòa Quốc Hùng, chỉ có hắn ta giúp mình mà thôi. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Câu nói có vẻ thân thiết này sẽ làm mình cảm kích Hòa Quốc Hùng.

Lời này nếu là trước kia Hòa Quốc Hùng có thể trực tiếp né tránh. Trước kia trong suy nghĩ của Vương Trạch Vinh đó là tuyệt đối không tham gia vào cuộc đấu đá của lãnh đạo. Người trong xã đều biết không nhất trí với bí thư và chủ tịch xã sẽ có hậu quả rất nghiêm trọng. Nhưng Vương Trạch Vinh thấy quan khí của Hòa Quốc Hùng liền nghĩ đây là cơ hội của mình. Hắn không thể buông tha.

Nhìn xe chạy trên đường, đây là đường trải nhựa thẳng tắp. Đi lên một đoạn xuất hiện hai ngã rẽ cũng là đường trải nhựa. Nhìn đến đây Vương Trạch Vinh liền có suy nghĩ, quan trường cũng như đường. Mỗi một người cũng không nhất định chỉ có thể đi trên con đường chính, có thể đi ở ngã rẽ. Không biết chừng ngã rẽ cũng phát hiện được đường chính.

- Xin chủ tịch Hòa yên tâm, chỉ cần dùng được Vương Trạch Vinh tôi thì xin chủ tịch cứ mở miệng. Tôi nhất định không làm chủ tịch Hòa thất vọng.
Vương Trạch Vinh suy nghĩ nhân quả liền dứt khoát dựa vào Hòa Quốc Hùng.

- Ha ha, Tiểu Vương rất được.
Hòa Quốc Hùng cười nói.

Thật không ngờ Vương Trạch Vinh trả lời dứt khoát như vậy, Hòa Quốc Hùng vừa vui mừng vừa cảnh giác.

Việc này đối với Hòa Quốc Hùng mà nói coi như chuyện vui. Có thể có một cái đinh trong văn phòng là chuyện tốt với Hòa Quốc Hùng. Vương Trạch Vinh trả lời như vậy, Hòa Quốc Hùng khá hài lòng. Hắn biết người thanh niên này đang đánh cuộc. Ai cũng biết tình hình của mình, vào lúc này mà Vương Trạch Vinh có thể dựa vào mình là rất khó được. Hòa Quốc Hùng cũng biết Vương Trạch Vinh lăn lộn trong văn phòng ba năm không thể không biết tình hình trong xã. Hòa Quốc Hùng đang thầm nghĩ thật hiếm có.

Nhìn Vương Trạch Vinh một chút, Hòa Quốc Hùng gật đầu. Đương nhiên đối với Vương Trạch Vinh này, Hòa Quốc Hùng cũng không chính thức thu thành người của mình. Có thể thu được hay không thì phải kiểm tra đã.

Vương Trạch Vinh cũng biết mình chỉ có thể dựa vào Hòa Quốc Hùng. Có thể được Hòa Quốc Hùng tin hay không cần phải làm vài việc khiến Hòa Quốc Hùng hài lòng. Hắn cũng đã có phương án. Tối qua bàn bạc với Tiểu Giang, Vương Trạch Vinh sẽ lấy đây làm quà tiến thân với Hòa Quốc Hùng. Nếu thật sự tìm được thứ để hạ Tiễn Đại Phú, tin rằng Hòa Quốc Hùng sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Thời gian sau đó hai người không nói chuyện công việc mà nói chuyện về các đề tài khác.

Hòa Quốc Hùng có năng lực rất mạnh trong việc viết bài, Vương Trạch Vinh cũng vậy. Hai người rất nhanh tìm được tiếng nói chung.

Vì mượn sức Vương Trạch Vinh nên Hòa Quốc Hùng không ra vẻ lãnh đạo. Điều này làm Vương Trạch Vinh có cảm giác tốt hơn một chút. Tuy nói hai người đang lợi dụng nhau nhưng thủ đoạn của Hòa Quốc Hùng rất được. Vương Trạch Vinh thấy thái độ của đối phương như vậy liền hiểu việc dựa vào Hòa Quốc Hùng cũng không tệ.

Vương Trạch Vinh coi như quyết định mạo hiểm. Hắn nghĩ bây giờ bắt trước rồi nói chuyện. Dù sao mình không có chỗ dựa, có thể bắt được một phó chủ tịch xã có thể lên chức là rất được. Dù sao cuộc đời chính là canh bạc, có lẽ thắng cũng không biết chừng.

Một lần nữa quan sát quan khí của Hòa Quốc Hùng qua gương. Hắn thấy quan khí của Hòa Quốc Hùng rất rõ ràng. Quan khí của Hòa Quốc Hùng trên cơ bản là màu đỏ nhạt. Đương nhiên chỉ là loại từ trắng mới sang đỏ mà thôi.

Việc hôm nay đối với Vương Trạch Vinh khá đột nhiên. Hắn cho tới bây giờ không nghĩ đến sẽ dựa vào Hòa Quốc Hùng. Hắn tin tưởng có không ít người có cùng suy nghĩ với hắn ở xã này. Hòa Quốc Hùng dù như thế nào cũng không thể lên làm bí thư. Trước hắn còn có một phó bí thư mà, đặc biệt Hòa Quốc Hùng vẫn rất im ắng, có vẻ yếu thế. Dựa vào người như vậy là không có tiền đồ. Ngoại trừ có tình hình rất lớn xảy ra. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Bình thường mọi người đều âm thầm bàn đều cho rằng quyền của Hòa Quốc Hùng còn không to bằng Tiễn Đại Phú. Dù là lên chức cũng không đến lượt Hòa Quốc Hùng.

Nói đến việc điều tra chỉ là đi du ngoạn mà thôi. Xã Hoàn Thành có không ít xí nghiệp, hầu hết đều có hiệu quả tốt. Hòa Quốc Hùng mặc dù chỉ là một phó chủ tịch xã nhưng các xí nghiệp đều dùng rượu ngon, thuốc xịn mà tiếp. Hòa Quốc Hùng mang theo Vương Trạch Vinh ngồi nói chuyện với mấy xí nghiệp, nhận tài liệu của các xí nghiệp. Đương nhiên cũng có mấy tút thuốc lá.

Cầm nhiều tài liệu như vậy, Vương Trạch Vinh biết đây là nhiệm vụ của mình.

Nếu là trước kia Vương Trạch Vinh có thể tùy ý làm mà thôi. Nhưng bây giờ thì khác, hắn đã dựa vào Hòa Quốc Hùng thì phải làm một bài văn dài.

- Chủ tịch, ngài yên tâm. Sau khi có tài liệu, tôi sẽ chú ý viết một bài báo cáo thật tốt.
Vương Trạch Vinh xuống xe rồi tỏ thái độ với Hòa Quốc Hùng.

Hòa Quốc Hùng gật đầu nói với Vương Trạch Vinh:
- Việc này giao cho cậu, tôi yên tâm.

Thấy Hòa Quốc Hùng đi vào phòng làm việc tìm Chương Dương báo cáo. Vương Trạch Vinh thầm than một tiếng. Đừng nhìn Hòa Quốc Hùng vẫn duy trì tư thế thấp, tin tưởng khi hắn túm được nhược điểm của đối thủ thì tốc độ phản công sẽ không chậm.

Lại nhìn ba tút thuốc trong tay, Vương Trạch Vinh thầm nghĩ tiền thuốc tháng này coi như tiết kiệm được rồi.
Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm!
Nhưng nhờ nó mà ta biết được rằng:
"Tình yêu chân thật giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau" ...


Cafe Kem No.1

Cafe Kem No.1 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
110 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Cafe Kem No.1 vì cảm thấy "rất là hay":
ahudor, alias1995, angelina29, anhemvankiep, anhlaboyni, †™Boy-Buon™†, bachmicongtu, BLACKSUNSET, boyanphong, boyhuedatinh1, Brothers, calvindam, canhuynhngoc84, caoboisn, Cầm Thanh, CHANVOTHIEN, cokiemhung1305, contraimytho, dathuy89, dau_bo, dgtlkachiusa, dskills, fankiemhiep, felixx_do, giantelf, hade, haininh_nguyen2004, hanhlc, Haprothanh, hatomaxi, heomappy, heomoi6383, hesman144, hichic112233, hienimet, hoanglamthusinh, hoangngan15, hoangtuthan, hoatthu, hocgiabinhchanh, hunghien310, hunglephi, huynhtung, iliat2003, i_am_vampire97, jinobibo, joewang, kakaking, ke_ngoai_dao, kimdung20001, kimtrungcctv, laitm7791, lamhoa91, la_Vie, LeHoaiNam76, lehoangno2, lhanct, loccoc2005, long017, longkhaucusi, lovemath, luckycat, luctiem, machuong1978, mahoangkysi1, maiha80, mienggo, minhtamnguyet, mrtung1003, ndhoangistc, neo1234, ng long, ngokhong126, nguongsatca, nguyenthao82, npnhut, pastasa, phananh3004, phongvanTN, pro007, q&sn, quanchuhoa, quangthucdr01, Quate67, ruacondethuong, songmua, thangbeddihoang, thanhgiao, thatwhy12, thich_linh_tinh, thienphuc88, tho_moc, tieulongta, tothoi, trelangthang, trunghhk, truongnguyen1982, truongngvan, tungtuyen, tuoitho123, UhTaoNood, vantranbk, vietthuan, vo quan tu, vothangiao, vvn8121973, we00031647, Zarcy, zung, zZ_yt_Zz
Unread 23-11-2010, 05:04 PM   #9
Default

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Chương 8: Xảy ra chuyện lớn

Nguồn: vipvandan.vn
Share by Mạnh Thường Quân - http://hoanguyettaodan.net - http://*************

Bấm vào đây để xem nội dung.
Khi về văn phòng, Vương Trạch Vinh kẻ lại chi tiết tình hình đi điều tra các công ty với Tiễn Đại Phú. Nội dung này không việc gì phải giấu cả. Vương Trạch Vinh rất chú ý đến việc báo cáo. Nếu lãnh đạo bố trí nhiệm vụ, về mà không báo cáo là do mình sai.

- Tiểu Vương, báo cáo việc điều tra này cho phó chủ tịch Hòa giao cho cậu. Bí thư Chương từng dặn dò, lần này trên huyện hy vọng có thể biết tình hình tất cả các công ty, chủ yếu là tình hình triển khai công tác. Cậu phải đi theo hướng này mà viết.
Tiễn Đại Phú nhìn lướt qua tài liệu Vương Trạch Vinh trình mà nói.

Thì ra Hòa Quốc Hùng cũng là do bí thư Chương bố trí nhiệm vụ, trách không được chạy đến văn phòng này lấy người. Vương Trạch Vinh nói: Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chánh văn phòng yên tâm, tôi làm tốt sẽ giao cho ngài kiểm tra trước, đạt yêu cầu mới đưa cho phó chủ tịch Hòa.

- Tiểu Vương, việc này cậu nhất định phải coi trọng.
Tiễn Đại Phú một lần nữa nhấn mạnh. Đối với thái độ của Vương Trạch Vinh, Tiễn Đại Phú cũng không chọn ra tật xấu gì. Tiễn Đại Phú mở to mắt nhìn Vương Trạch Vinh về vị trí, hắn đang suy nghĩ trong lòng. Xã Hoàn Thành bởi vì quản nhiều thứ nên văn phòng lúc trước khá thiếu người. Nhưng sau này văn phòng tách ra quản mấy khối, nhưng mà có lỗ hổng liền lục tục có người theo quan hệ điều đến. Cơ quan nhỏ thành cơ quan lớn. Trên huyện mặc dù không phê bình xã Hoàn Thành, nhưng đã có ý kiến. Điều này Chương Dương đã chuẩn bị điều chỉnh nhân viên văn phòng. Trong văn phòng nhất định phải giảm một người, nhưng giảm ai thì Tiễn Đại Phú lại hơi khó. Dù như thế nào cũng cần một người làm được việc chứ. Vương Trạch Vinh này có năng lực mạnh, nhưng lại không có quan hệ gì hết. Không điều chỉnh hắn thì điều chỉnh ai?

Rót cốc nước, Vương Trạch Vinh đang suy nghĩ nên động bút như thế nào. Điện thoại di động trong túi áo đột nhiên reo lên, Vương Trạch Vinh rút ra thì thấy là Tiểu Giang nhắn tin tới:
- Hết giờ gặp ở Tứ Xuyên.

- Tứ Xuyên.
Đó là tên một khách sạn, là do người ở Tứ Xuyên mở tại xã.

Ngẩng đầu nhìn Tiểu Giang, Tiểu Giang đang ngẩng đầu nhìn về phía Vương Trạch Vinh. Vương Trạch Vinh khẽ gật đầu.

Vùi đầu nhìn tài liệu trên bàn, Vương Trạch Vinh đang suy nghĩ rất nhanh. Tiểu Giang có lẽ có tiến triển gì đó nên tìm mình bàn bạc. Cô gái này rất khôn khéo.

Nhìn văn phòng, tất cả mọi người đang lẳng lặng ngồi trên vị trí của mình.

Nghĩ đến việc mình cần dựa vào Hòa Quốc Hùng, Vương Trạch Vinh liền thử dò xét quan khí của mình.

Tình huống làm hắn vui mừng. Quan khí của hắn vốn nửa sống nửa chết, bây giờ đã thành hình. Quan khí trước kia chỉ là một tia nhàn nhạt như có như không, bây giờ đã khác hẳn. Quan khí đã kết hợp lại.

Quan khí thành hình rồi.

Sao lại có biến hoá như vậy? Vương Trạch Vinh nhớ lại tình huống ngày hôm qua. Tình hình trước mắt là có hai bộ phận tạo thành. Một là hợp tác với Tiểu Giang, hai là dựa vào Hòa Quốc Hùng. Nếu chỉ có hai việc này thì không biến hoá lớn như vậy; nhất định là xuất hiện chuyện đặc biệt gì mới thành như vậy. Lại nhìn Tiểu Giang thì thấy cô ta rất kỳ quái. Quan khí vốn là thành hình, bây giờ lại tán loạn.

Điều này làm Vương Trạch Vinh khó hiểu. Theo lý khi cô ta hợp tác với mình thì quan khí của Tiểu Giang phải đặc hơn chứ?

Để bút lên bàn, Vương Trạch Vinh nhắm mắt lại mà suy nghĩ.

- bí thư Chương tới.
Điều này làm Vương Trạch Vinh ngẩn ra, tỉnh lại. Vương Trạch Vinh ngẩng đầu lên thì thấy bí thư đảng ủy Chương Dương đang đi vào văn phòng.

Chương Dương hơi béo, bụng đầy mỡ.

Văn phòng của Chương Dương mặc dù ở ngay bên cạnh, nhưng hắn có việc đều gọi điện Tiễn Đại Phú sang.

Người trong văn phòng như hô khẩu lệnh mà cùng đứng lên, mỗi người đều cúi lưng giống như chỉ có thể như vậy mới tỏ rõ sự tôn kính.

Vương Trạch Vinh cũng đứng lên.

- Ha ha, mọi người không cần khách khí, cứ làm việc đi.
Trên mặt Chương Dương đầy nụ cười.

Chương Dương ở xã này như vua vậy, nói chuyện trên cơ bản không ai phản đối vậy. Điều này khiến mọi người sợ hãi hắn từ trong lòng.

- bí thư Chương, sao ngài lại từ mình tới. Gọi điện là tôi tới ngay.
Tiễn Đại Phú khom lưng nói. Trên mặt hắn hiện ra vẻ lấy lòng. Tiễn Đại Phú đối đãi với lãnh đạo và cấp dưới là khác nhau.

- Lão Tiền, theo tôi đến phòng làm việc một chút.
Chương Dương nói với Tiễn Đại Phú xong liền quay lưng đi về phòng làm việc của mình.

Có lẽ Chương Dương muốn nói gì đó nhưng thấy trong phòng có nhiều người, cuối cùng quyết định đưa về phòng làm việc của mình.

Vương Trạch Vinh thấy bí thư Chương đi tới trước mặt Tiểu Giang chỉ khẽ gật đầu, không tỏ vẻ gì nhiều. Xem ra rất gấp gáp.

Nhìn Tiễn Đại Phú theo sát Chương Dương, Vương Trạch Vinh lẩm bẩm nói:
- Thật sự xảy ra chuyện rồi.

Vừa nãy Vương Trạch Vinh chú ý đến quan khí trên đầu Chương Dương. Quan khí của Chương Dương làm Vương Trạch Vinh sợ hãi. Quan khí vốn dày, trong màu trắng thậm chí có màu đỏ nhưng bây giờ quan khí của Chương Dương đang tản mát.

Chỉ trong nháy mắt đó mà quan khí của Chương Dương lúc tụ lúc tản mát. Biến hoá nhiều như vậy làm Vương Trạch Vinh không rõ.

Thấy quan khí của Chương Dương thay đổi như vậy. Cho dù là Vương Trạch Vinh có chuẩn bị tâm lý cũng sợ hãi. Tình huống này hắn chưa từng thấy qua. Nếu như tiếp tục như vậy thì Chương Dương rất nguy hiểm. Mất quan khí tức là mất vị trí, đây là chuyện tất nhiêu. Nếu như quan khí của Chương Dương không có, vậy hắn ta xong đời rồi.

Chương Dương tại sao có tình huống này? Điều này nói hắn đang vô cùng nguy hiểm, không chú ý một chút là mất chức.

Vương Trạch Vinh cũng đồng thời thấy quan khí của Tiễn Đại Phú. Quan khí của Tiễn Đại Phú còn càng khó coi hơn Chương Dương. Hai hôm không quan sát mà quan khí của Tiễn Đại Phú càng thêm nhạt, thậm chí còn nhạt hơn cả Vương Trạch Vinh.

Trong lúc nhất thời Vương Trạch Vinh biết thứ này nên khá giật mình. Vương Trạch Vinh uống một ngụm rồi bắt đầu phân tích.

Bí thư đảng ủy xã và chủ tịch xã có thay đổi, điều này nói quan chức của biến hoá thay đổi. Nếu như chuyện nghiêm trọng đến độ Chương Dương mất chức, vậy chủ tịch xã cũng mất chức. Lại nghĩ đến tình hình của Hòa Quốc Hùng, Vương Trạch Vinh đột nhiên nghĩ ra chẳng lẽ chủ tịch xã, bí thư đều xảy ra vấn đề. Mà Hòa Quốc Hùng là phó chủ tịch lại lên chức? Điều này là việc lớn đối với mình.

Đang suy nghĩ thì phó bí thư Đổng Gia Quốc đột nhiên thò đầu vào nói:
- Tiễn Đại Phú đâu?

- Chánh văn phòng Tiễn đi cùng với bí thư Chương.
Hoàng Vĩ đứng lên nói. Đừng nhìn Đổng Gia Quốc chỉ là phó bí thư nhưng quyền lực của hắn cũng rất lớn.

Đổng Gia Quốc hừ một tiếng rồi đi đến phòng làm việc của bí thư Chương. Vương Trạch Vinh thấy Đổng Gia Quốc gần như là chạy.

- Sao thế nhỉ?
Trương Chính Cường hỏi.

Mọi người đều cảm thấy chuyện này kỳ quái. Bí thư, phó bí thư đều tìm Tiễn Đại Phú, chẳng lẽ xảy ra chuyện.

- Đúng là xảy ra chuyện.
Vương Trạch Vinh than thở.

Tình huống của Đổng Gia Quốc cũng như Chương Dương, quan khí lúc tụ lúc tán.

Xã Hoàn Thành rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Vương Trạch Vinh càng nghĩ càng cảm thấy có chuyện lớn. Mấy lãnh đạo đều xảy ra chuyện, việc gì mà lớn đến như vậy?

- Còn có thể là chuyện gì chứ. Hai vị bí thư cùng tìm chánh văn phòng điều này nói rõ là coi trọng chánh văn phòng, không biết chừng chánh văn phòng lên chức. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hoàng Vĩ vừa nghe Trương Chính Cường nói liền lớn tiếng kêu.

Việc này liên quan đến Tiễn Đại Phú, hắn là lãnh đạo trực tiếp của mọi người nên không ai tiện nói gì. Nếu nói sai truyền vào tai Tiễn Đại Phú thì đi.

- Lên chức gì chứ, tôi thấy bắt đầu nghiên cứu việc giảm người. Chủ tịch Lưu nói sẽ tiến hành trong mấy ngày này.
Triệu Lệ bĩu môi nói.

Nghe xong câu này, Vương Trạch Vinh phát hiện có mấy người nhìn về phía mình.

“mẹ nó chứ, cứ như là ông bị điều chỉnh vậy” Vương Trạch Vinh rất khó chịu, thầm nói đến lúc đó bọn mày sẽ biết trời thay đổi.

Nhìn mọi người xung quanh, Vương Trạch Vinh phát hiện Chu Hồng Thiên đang nhíu mày.

Lại nhìn Tiểu Giang một chút, người đẹp này đang không ngừng viết gì đó trên sổ. Mặc dù không biết cô ta viết gì, nhưng Vương Trạch Vinh đoán có lẽ cũng không viết ra cái gì. Bằng hiểu biết của mình với cô ta, nhất định cô ta đang suy nghĩ loạn.

Châm điếu thuốc hít sâu một hơi, Vương Trạch Vinh phân tích rất nhanh khả năng. Quan khí của mình đã thấy rõ nhưng cụ thể sẽ xảy ra chuyện gì thì không biết. Chẳng may thứ mình thấy là giả, có lẽ bị gạch đập vào đầu nên hoa mắt. Thứ cần đến sẽ đến, phải xem một chút là sẽ biết thật hay giả mà.

- Không đúng, bí thư và phó bí thư ở tình huống bình thường sẽ không đến văn phòng chúng ta, nhất định có chuyện lớn.
Trương Chính Cường nâng cốc lên lẩm bẩm nói. Xem ra hắn cũng nghĩ đến khả năng đó.

- Chẳng lẽ bắt đầu giảm người? Không phải chứ, không nghe thấy tin tức gì mà.
Trương Chính Cường lại lẩm bẩm nói.

Nghe thấy như vậy cả văn phòng liền yên lặng.
Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm!
Nhưng nhờ nó mà ta biết được rằng:
"Tình yêu chân thật giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau" ...


Cafe Kem No.1

Cafe Kem No.1 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
106 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Cafe Kem No.1 vì cảm thấy "rất là hay":
ahudor, alias1995, angelina29, anhemvankiep, anhlaboyni, †™Boy-Buon™†, bachmicongtu, BLACKSUNSET, boyanphong, boyhuedatinh1, Brothers, calvindam, canhuynhngoc84, caoboisn, Cầm Thanh, CHANVOTHIEN, cokiemhung1305, contraimytho, dathuy89, dau_bo, dgtlkachiusa, dskills, fankiemhiep, giantelf, goldenchim, hade, haininh_nguyen2004, hanhlc, Haprothanh, hatomaxi, heomappy, heomoi6383, hesman144, hichic112233, hienimet, hoanglamthusinh, hoangngan15, hoangtuthan, hoatthu, hocgiabinhchanh, hunglephi, huynhtung, iliat2003, i_am_vampire97, jinobibo, joewang, kakaking, ke_ngoai_dao, kimdung20001, kimtrungcctv, laitm7791, lamhoa91, la_Vie, LeHoaiNam76, lehoangno2, lhanct, loccoc2005, longkhaucusi, lovemath, luckycat, luctiem, machuong1978, mahoangkysi1, maiha80, metienhiep, mienggo, minhtamnguyet, mrtung1003, ndhoangistc, neo1234, ng long, ngokhong126, nguongsatca, nguyenthao82, npnhut, pastasa, phananh3004, phongvanTN, pro007, q&sn, quanchuhoa, Quate67, ruacondethuong, songmua, thangbeddihoang, thanhgiao, thatwhy12, thich_linh_tinh, thienphuc88, tho_moc, tieulongta, tothoi, trelangthang, truongnguyen1982, truongngvan, tungtuyen, tuoitho123, UhTaoNood, vietthuan, vo quan tu, vothangiao, vvn8121973, we00031647, Zarcy, zung, zZ_yt_Zz
Unread 23-11-2010, 05:05 PM   #10
Default

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Chương 9: Đối sách

Nguồn: vipvandan.vn
Share by Mạnh Thường Quân - http://hoanguyettaodan.net - http://*************

Bấm vào đây để xem nội dung.
Khách sạn Tứ Xuyên ở nơi khá vắng vẻ, đây là một khách sạn do người Tứ Xuyên mở. Bởi vì món ăn ở đây khá ngon nên nhiều người đến ăn cơm. Vương Trạch Vinh nhiều lần đến đây ăn. Người trong văn phòng cũng thi thoảng đến đây ăn.

Làm xong việc, Vương Trạch Vinh bắt taxi chạy đến đó. Khi Vương Trạch Vinh đến nơi, Tiểu Giang đã đến nơi lấy phòng, thức ăn cũng đã gọi xong.

Vào phòng, Vương Trạch Vinh có cảm giác đây là công tác ngầm. Bây giờ mình và Tiểu Giang đang cùng hướng, không biết hai người có thể nói chuyện yêu đương không. Nghĩ đến đây Vương Trạch Vinh cảm thấy buồn cười. Không lâu trước đây cô gái này còn coi mình là người đầu tiên phải diệt, cuộc đời đúng là khó lường.

- Tiểu Giang, nghĩ như thế nào mà mời tôi ăn cơm vậy?
Vương Trạch Vinh nhìn Tiểu Giang mà nói.

- Mỗi người một nửa?
Tiểu Giang không có ý mời khác.

- Không phải chứ, cô bảo tôi đến đây ăn mà.

- Không bắt anh mời khách là tốt lắm rồi. Có người đẹp cùng anh ăn cơm, vậy mà anh không có chút khí chất nam tử hán gì cả.

- Vậy chọn ít món thôi. Hai chúng ta ăn cũng không nhiều lắm mà.
Vương Trạch Vinh không mắc mưu của Tiểu Giang, mời khách thì không thể nói. Đương nhiên mời một người đẹp ăn cơm sẽ không phải chuyện gì lớn. Hắn rất muốn mời người đẹp ăn cơm. Nhưng Tiểu Giang có tâm cơ như vậy, Vương Trạch Vinh không dám đi lại quá gần nàng. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Thấy dáng vẻ của Vương Trạch Vinh như vậy, Tiểu Giang đúng là muốn dẫm chân hắn. Nếu là Hoàng Vĩ và Trương Chính Cường chỉ cần mình hơi tỏ vẻ một chút, bọn họ nhất định sẽ tranh nhau bỏ tiền mời khách. Tên Vương Trạch Vinh này không biết nghĩ như thế nào, chẳng lẽ hắn ta không có ý gì với mình. Cố ý ưỡn ngực lên, Tiểu Giang rất tự tin vào ngực mình.

Lén nhìn Vương Trạch Vinh, quả nhiên thấy mắt Vương Trạch Vinh đang nhìn chằm chằm vào đó. Giang Anh Hà lúc này mới có cảm giác.

Vương Trạch Vinh từ khi nhận rõ bộ mặt thật của Tiểu Giang, hắn liền cảnh giác cô ta. Mặc dù âm thầm thích Tiểu Giang, nhưng biết mình không phải người đàn ông mà đối phương cần tìm, vì thế liền vứt suy nghĩ này đi. Bây giờ Vương Trạch Vinh không hề có ý gì. Chẳng qua đối mặt người đẹp như vậy, Vương Trạch Vinh vẫn muốn thưởng thức.

- Chuyện hôm nay anh nghĩ như thế nào?
Tiểu Giang không nói linh tinh nữa, trực tiếp hỏi.

- Chuyện gì?
Vương Trạch Vinh giả vờ không biết gì hết.

- Còn có chuyện gì. Chính là bí thư và phó bí thư cùng tìm Tiễn Đại Phú. Tôi không tin anh không nhìn ra.
Tiểu Giang trừng mắt nhìn Vương Trạch Vinh, ánh mắt này làm Vương Trạch Vinh thất thần.

- Không phải là lãnh đạo tìm cấp dưới nói chuyện công việc sao? Có gì mà kinh ngạc chứ?
Vương Trạch Vinh ra vẻ ngu dốt.

Thấy Vương Trạch Vinh nói như vậy, Tiểu Giang uống một ngụm nước thật lớn, có chút tức giận.

Vương Trạch Vinh không khỏi cười thầm trong lòng:
- Chẳng lẽ cô phát hiện gì sao?

Thấy Vương Trạch Vinh cuối cùng đã nói đến vấn đề chính, tâm trạng Tiểu Giang liền tốt lên.

- Vương ca, tối hôm qua tôi nghe được tin tức là Ủy ban kỷ luật Huyện ủy sẽ đến xã chúng ta điều tra.
Tiểu Giang nói.

- Ủy ban kỷ luật Huyện ủy xuống điều tra sao cô biết. Chẳng lẽ người nói cho cô là các nhân vật lớn như bí thư huyện ủy?
Nói đến đây Vương Trạch Vinh không khỏi kinh hãi. Xem ra con đường của Tiểu Giang cũng lớn đó.

Nếu tin tức của Tiểu Giang quan trọng như vậy, điều này nói rõ cô ta có thành ý. Vương Trạch Vinh liền thay đổi thái độ:
- Việc này đúng là có chút kỳ quái, liên hệ đến tin tức của cô, tôi ít nhiều cũng nghĩ có chuyện sẽ xảy ra.

Tiểu Giang gật đầu nói:
- Ủy ban kỷ luật điều tra nhất định liên quan đến chuyện vi phạm kỷ luật. Chương Dương là người của bí thư huyện ủy, nếu như không có bí thư huyện ủy gật đầu thì ai đến tra hắn ta. Việc này tôi nghĩ không nhỏ.

Tình hình trong huyện bây giờ vẫn là bí thư huyện ủy một tay che trời, việc này đúng là có chút kỳ quái.

Khi Tiểu Giang nói đến Ủy ban kỷ luật điều tra xã Hoàn Thành, Vương Trạch Vinh nghĩ đến vấn đề này có hai khả năng. Một là không đủ chứng cứ và làm cho người ta xem. Vấn đề thứ hai là đủ chứng cứ mà ngay cả bí thư huyện ủy không đỡ được.

Vương Trạch Vinh liền nói suy nghĩ của mình với Tiểu Giang.

- Chuyện xảy ra sáng nay có lẽ khả năng thứ nhất.
Tiểu Giang suy nghĩ một chút rồi nói:
- Từ việc hai bí thư tìm Tiễn Đại Phú có thể thấy bọn họ nhất định là nhận được tin tức, bây giờ đang muốn tìm cách lấp hố.

Thấy Tiểu Giang nói như vậy, Vương Trạch Vinh rất bội phục sự mẫn cảm trong chính trị của cô ta. Cô gái này từ sự việc nhìn ra vấn đề quá giỏi.

Hai người thông qua phân tích thì câu chuyện liền rõ ràng. Có lẽ Ủy ban kỷ luật nhận được tố cáo, thậm chí tầng cao hơn nhận được tốt cáo. Bí thư huyện ủy không đè được chuyện này nên đồng ý điều tra xã Hoàn Thành. Cũng có thể là Ủy ban kỷ luật tự mình triển khai công việc.

Là người của bí thư huyện ủy, cho dù bí thư huyện ủy không tự mình nói với Chương Dương, ít nhất cũng sẽ có ám chỉ nào đó. Sau khi nhận được tin tức, bọn họ liền bàn bạc mục đích chính là đắp lỗ hổng để khiến Ủy ban kỷ luật không tra ra vấn đề gì. Tiễn Đại Phú là người thực hiện, hắn ta nhất định biết rất nhiều chuyện.

Cho nên Vương Trạch Vinh thông qua việc mình quan sát được quan khí hắn đưa ra kết luận. Đương nhiên việc này hắn không thể nói với ai.

- Nếu thực sự sẽ xảy ra chuyện thì tình hình sẽ như thế nào?
Vương Trạch Vinh tự hỏi, chiếc đũa trên tay không ngừng đặt xuống lại cầm lên.

- Đối với chúng ta mà nói, Tiễn Đại Phú sẽ sụp, Triệu Lệ và Hoàng Vĩ mất đi chỗ dựa.
Trong mắt Tiểu Giang tỏa sáng.

- Tiểu Giang, cô không lo lắng sao? Mọi người coi cô là người phụ nữ của bí thư.
Vương Trạch Vinh cố ý nhấn mạnh chữ phụ nữ.

- Chỉ biết các người sẽ nghĩ như vậy.
Tiểu Giang trừng mắt nhìn Vương Trạch Vinh, tâm trạng liền khó coi.

- Hắn ta có làm gì được tôi đâu.
Tiểu Giang nhìn Vương Trạch Vinh, sau đó thở dài một tiếng:
- Không cần biết anh có tin hay không. Tôi và hắn ta không có chuyện gì. Tôi còn không để thân thể mình cho lão già kia.

Nghe Tiểu Giang nói như vậy, Vương Trạch Vinh không biết sao mình lại thở phào nhẹ nhõm. Hắn không biết mình lưu tâm đến việc Tiểu Giang có hiến thân thể cho Chương Dương đến mức nào. Chẳng qua Vương Trạch Vinh cũng không quá tin lời Tiểu Giang nói.

Uống một ngụm nước lớn để ổn định lại tâm trạng, Tiểu Giang buồn bực nói:
- Không cần biết anh tin hay không, đây là điểm tôi khó chịu nhất. Chẳng may Chương Dương thật sự có việc, tôi ở văn phòng nhất định sẽ không yên. Cho nên tôi muốn anh giúp tôi.

- Tôi giúp cô? Cô tốt hơn hết là cầu cho Chương Dương không có việc gì.

- Chương Dương không phải thứ tốt. Cho dù hắn ta ở trên vị trí cũng không giúp tôi, trừ phi.

Mặc dù Tiểu Giang không nói ra nhưng Vương Trạch Vinh hiểu rõ ý của cô ta. Làm phụ nữ khó khăn, làm một người phụ nữ xinh đẹp càng khó khăn hơn. Làm một người phụ nữ trong chính quyền càng khó khăn hơn nữa.

- Lần này bọn chúng nhất định sẽ không may. Nói thật với anh là tôi đã lấy được thứ trong ngăn kéo của Tiễn Đại Phú, lần này do tôi tố cáo.
Tiểu Giang nhìn chằm chằm Vương Trạch Vinh mà nói.

Vương Trạch Vinh giật mình:
- Vì sao muốn nói với tôi. Cô có thể không nói mà. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

- Tôi chính là muốn kéo một vài người xuống. Bây giờ tôi nói mục đích của mình với anh, tôi coi như giao mình cho anh. Tôi đã thấy rõ, quan trường không thích hợp phụ nữ lăn lộn. Rất nhiều chuyện tôi không làm được.

Thấy Vương Trạch Vinh ngẩn ra nhìn mình. Tiểu Giang đột nhiên phát hiện lời mình hơi mập mờ, khẽ cười nói:
- Anh không nên nghĩ linh tinh. Ý của tôi là hy vọng anh làm chỗ dựa cho tôi.

Cũng không biết Tiểu Giang nói thật hay giả, Vương Trạch Vinh lấy lại bình tĩnh liền nghi ngờ Tiểu Giang. Vương Trạch Vinh nói sang chuyện khác:
- Cho dù Tiễn Đại Phú ngã cũng không đến lượt tôi. Cô nghĩ tôi làm thế nào để giúp cô?

- Hy vọng là có, quan trọng là xem cách thao tác. Tôi không tin lực lượng của hai chúng ta không làm xong chuyện này.

Nhìn vẻ mặt của Tiểu Giang, Vương Trạch Vinh nói:
- Tốt hơn hết là cô tự mình vận động.

Tiểu Giang lắc đầu nói:
- Anh nghĩ tôi chưa nghĩ sao. Việc này tôi đã nghĩ rồi, đáng tiếc tôi làm việc trong thời gian ngắn, kinh nghiệm không đủ. Hơn nữa bị coi là người Chương hệ, dù như thế nào cũng không đến lượt tôi. Bây giờ chỉ có thể đỡ anh lên rồi dựa vào anh.

Vương Trạch Vinh trong lòng vừa động, nếu như xảy ra biến hoá, Chương hệ vừa ngã. Hòa Quốc Hùng nhất định có hành động, không biết chừng Hòa Quốc Hùng có thể lên chức. Đến lúc đó văn phòng sẽ thay đổi lớn. Xem ra mình phải dành thời gian đi xem tình hình của phó chủ tịch khác mới được.

- Cô định làm như thế nào?
Vương Trạch Vinh nói.

- Việc này anh không cần biết. Tôi sẽ nghĩ biện pháp tìm được càng nhiều tội chứng của Chương hệ. Anh trước mắt là tìm cách quan hệ tốt với hai phó chủ tịch kia, tốt nhất thành người thân cận của bọn họ.
Tiểu Giang đầy tự tin mà nói.

Nhìn Tiểu Giang tự tin như vậy, Vương Trạch Vinh đoán có lẽ Tiểu Giang có thù hận với Chương hệ, nếu không cũng không đến mức như vậy. Vương Trạch Vinh căn bản không tin Tiểu Giang là kẻ vì nhân dân mà chống lại kẻ vi phạm pháp luật. Nhưng nếu Tiểu Giang không nói nguyên nhân, Vương Trạch Vinh cũng không tiện hỏi.

Trong lúc nhất thời Tiểu Giang đã đặt cược lên người mình, điều này làm Vương Trạch Vinh không theo kịp bước chân của Tiểu Giang.

Nhìn Tiểu Giang căm hận Chương Dương như vậy, trong lòng Vương Trạch Vinh liền khẳng định Ủy ban kỷ luật Huyện ủy điều tra Chương Dương nhất định có quan hệ đến Tiểu Giang. Nếu cô ta thật là người đó, muốn tìm tội chứng của đám người Tiễn Đại Phú thì không khó. Ở trong cùng văn phòng, lại là người cố tình thì sẽ làm được. Chẳng lẽ chuyện này thực sự do cô ta làm? Cũng không biết tài liệu có làm ngã được Chương Dương không?
Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm!
Nhưng nhờ nó mà ta biết được rằng:
"Tình yêu chân thật giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau" ...


Cafe Kem No.1

Cafe Kem No.1 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
104 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Cafe Kem No.1 vì cảm thấy "rất là hay":
ahudor, alias1995, angelina29, anhemvankiep, anhlaboyni, †™Boy-Buon™†, bachmicongtu, Bachvu202, boyanphong, boyhuedatinh1, Brothers, calvindam, canhuynhngoc84, caoboisn, Cầm Thanh, cokiemhung1305, contraimytho, dat102000, dathuy89, dau_bo, dgtlkachiusa, fankiemhiep, felixx_do, giantelf, hade, haininh_nguyen2004, hanhlc, Haprothanh, hatomaxi, heomappy, heomoi6383, hesman144, hichic112233, hienimet, hoanglamthusinh, hoangngan15, hoangtuthan, hoatthu, hocgiabinhchanh, huhu9999, hunglephi, huynhtung, iliat2003, jinobibo, joewang, kakaking, ke_ngoai_dao, kimdung20001, kimtrungcctv, laitm7791, lamhoa91, la_Vie, LeHoaiNam76, lehoangno2, lhanct, loccoc2005, longkhaucusi, lovemath, luckycat, luctiem, machuong1978, mahoangkysi1, maiha80, mienggo, minhtamnguyet, mrtung1003, neo1234, ng long, ngokhong126, nguongsatca, nguyenthao82, npnhut, pastasa, phananh3004, phongvanTN, pro007, q&sn, quanchuhoa, Quate67, ruacondethuong, singe, songmua, thanhgiao, thatwhy12, thich_linh_tinh, thienphuc88, tho_moc, tieulongta, tothoi, trelangthang, truongnguyen1982, truongngvan, tungtuyen, tunna, tuoitho123, UhTaoNood, vietthuan, vo quan tu, vothangiao, vvn8121973, we00031647, Zarcy, zung, zZ_yt_Zz
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 08:10 PM. Theo múi giờ GMT +7.