Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 13-01-2011, 06:58 PM   #1
Default [Hiện đại] Tù nô tân nương

http://phudungvuongphi.wordpress.com/
Tù nô tân nương: Cải tạo tổng tài gay của giới hắc đạo
Văn án:
Mỷ nam Cung nếu thương vs Mỷ nữ Đào chi yêu
Nàng là sát thủ có hình xâm Sư tử, biệt hiệu Sư tử, hắn là lão đại của giới hắc đạo. Sau khi thoát ly khỏi tổ chức sát thủ, nàng ẩn tích mai danh, muốn có một cuộc sống bình thường.
Lần đầu tiên gặp mặt, nàng biến hắn thành Ngưu lang cho mượn giống, sau một đêm hoan ái, chật vật mà chạy. Vụng trộm sinh ra đứa nhỏ của hắn, biến mất năm năm.
Lần thứ hai, nàng cho rằng hắn là gay, ý đồ muốn cải tạo hắn, mê hoặc hắn, nhưng sau đêm thành công mê hoặc hắn lên giường, nàng lại lặng yên ra đi.
Lần thứ ba, ở hôn lễ của hai người, nàng lại một mình rời đi, mà lý do là vì nàng không thương hắn!! Thật là châm chọc!
Nàng mang theo con hắn đi, còn không muốn gả cho hắn, nàng đùa giỡn tình cảm của hắn, cho rằng hắn là đồ chơi của nàng. Mọi hành động nàng đối với hắn tất cả đều là giả dối.
Chưa từng có nữ nhân dám đối xử với hắn như vậy! Chưa từng có, bởi vì, những kẻ dám giỡn mặt với hắn đều đã chết hết, không còn tồn tại trên thế giới này .
Mà nàng, lại là người duy nhất.
Thật đáng chết! Nàng biết rằng hắn yêu nàng, cho nên nàng mới dám trêu đùa như thế.
Hắn vĩnh viễn sẽ không trao tình cảm của mình một lần nữa. Nữ nhân đều là những kẻ lừa đảo.
Hot scenes:
1. Nàng đi nhầm phòng cho hắn là Ngưu lang, hắn lại cho nàng là kỹ nữ bạn hắn tặng.
2. Một lần trong lúc say rượu , nàng mơ mơ màng màng hỏi:“Ngươi là gay sao? Ngươi chỉ thích nam nhân sao? Có phải hay không ta cởi sạch quần áo ở trước mặt ngươi người cũng không động tâm?” Mà hắn, rốt cuộc nhịn không được trong lòng **, trực tiếp đem nàng ăn không còn một mảnh. Nhưng trong lúc hai người đang nùng tình mật ý, một việc ngoài ý muốn xảy ra, nguyên do, nàng là một sát thủ, mà hắn, là một lão đạo của giới hắc đạo…… Bọn họ dĩ nhiên là địch nhân?!

Vô ảnh các
mitsuki2000 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
24 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của mitsuki2000 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-01-2011, 06:59 PM   #2
Default

http://phudungvuongphi.wordpress.com/

Chương 1.1 Giam cầm Yêu.
Từ mật thất của địa lao không ngừng truyền ra âm thanh của những tiếng roi đang quất vào người làm cho Sử tử vốn có trái tim lạnh như băng cũng cảm thấy đau đớn. Nàng nghĩ mình là người không có trái tim, nhưng khi nhìn thấy Quạ đen ít hơn mình vài tuổi và Mèo đen bị đánh thảm thiết đến như vậy, vẫn cảm thấy có chút không đành lòng. Nàng biết ông ta muốn nàng có hành động, đang đợi nàng hướng tới ông ta thỏa hiệp, làm cho ông ta có thể…
“A..A, đau quá….Ô ô….Tỷ tỷ cứu ta” Sớm đã không chịu đựng được nữa, Quạ đen khóc rống quay về phía tỷ tỷ song sinh Chồn tiá đang đứng ở một bên cầu cứu. Chồn tía đứng đó cố nén nhịn khi nhìn muội muội của mình bị tra tấn thảm thiết, nàng đã sớm cắn chặt môi, khóc không thành tiếng. Không biết có phải vì cắn quá mạnh, đã có chút máu rĩ ra từ mội nàng.
Chồn tía…nhìn muội muội của mình, tất cả ánh mắt đều là vẻ đau lòng, tuy nhiên nàng không có biện pháp để giải cứu. Người này đây, chuyện mà ông ta đã quyết định, bất luận không có người nào có thể thay đổi.
Nàng nhìn xem sắc mặt không chút thay đổi của Sư tử, cũng là trưởng nhóm của nàng, tuy biết ngày thường Sư tử rất lạnh lùng làm cho người ta khó có thể thân cận, nhưng hai mắt đầy lệ của Chồn tiá không nhịn được nhìn về phía nàng, trong ánh mắt đầy vẻ cầu xin.
Chính là, nàng chỉ nhìn thấy sắc mặt Sử tử vẫn như cũ, một chút thay đổi cũng không có.
Nàng hận, nhưng không còn cách nào, chỉ có thể ráng nhịn, muội muội cùng Mèo đen đều bị đánh đến gần chết. Lần này nhiệm vụ ông ta giao cho bọn họ vốn rất đơn giản, nhưng cũng chính vì đơn giản làm cho Quạ đen và Mèo đen sơ sót, hơn nữa Chủ nhân lại phái người cố ý khảo nghiệm các nàng, cho nên, các nàng mới bị thất bại.
Nhưng mà…Đây là lần đầu tiên các nàng chấp hành nhiệm vụ a, cho dù có thất bại, cũng không nên dùng thủ đoạn tàn nhẫn muốn tra tấn các nàng tới chết.
“Có ai cứu các nàng a…” Chồn tiá cắn răng , lệ rơi đầy mặt.
Mèo đen ở bên cạnh, tuy rằng cũng rất đau, nhưng tính tình của nàng quật cường, cho nên chỉ cắn răng chịu đựng, nàng đau đến nỗi toàn thân đều choáng váng, nhưng vẫn như cũ không nhỏ một giọt lệ. Bất quá nhìn sắc mặt trắng bệch của nàng, thân mình run rẩy, còn có da thịt bị quất vào nát bấy không còn có chổ nào lành lặn, dường như nàng cũng sắp không chống đỡ nổi .
Đúng lúc này, vẫn là Quạ đen vì chịu đựng không nổi mà ngất đi. Nhìn thấy muội muội ngất xỉu, Chồn tiá lảo đảo, muốn xông lên phía trước nhìn xem nàng, nhưng bị Hồ ly đang đứng một bên nhìn thảm kịch xảy ra kéo tay nàng lại.
“Bình tĩnh một chút…nếu ngươi lên cũng chỉ có chết…Ngươi cũng biết, chuyện mà ông ta đã quyết định, không ai có thể thay đổi” Giọng nói của Hồ ly đầy vẻ oán hận nhìn thoáng qua người đang đứng như tượng gỗ bên cạnh, không có biểu tình gì, ngay cả ánh mắt nàng cũng không thèm liếc Sư tử một cái. Người này, quá mức lãnh khốc vô tình, Trong các cô gái ở đây, Chủ nhân thương yêu nhất là nàng, đó là nàng, chỉ cần nàng can thiệp, thay Quạ đen và Mèo đen cầu xin tha thứ, như vậy chăc chắn sẽ có một con đường sống.
Nhưng chính là…
“Ôi…Muội muội…” Chồn tiá gục vào lòng Hồ ly, thất thanh khóc rống lên.
Cách một loạt song sắt, nam tử lãnh huyết vô tình bên trong nhìn thoáng qua Quạ đen đã hôn mê, lạnh lùng nói “ Phế vật này không còn dùng được, lấy nước tạt cho tỉnh lại rồi tiếp tuc đánh”
Vốn đã chết ngất đi để trốn tránh tất cả, nhưng Quạ đen lại bị nước tạt vào mặt làm cho tỉnh lại. Nếu có chọn lựa, nàng tình nguyện không cần tỉnh lại, như vậy sẽ không phải trải qua sự tra tấn như địa ngục này.
Sư tử lạnh lùng nhìn thấy tất cả. thậm chí cười chua sót. Nàng như thế nào không biết các nàng kia đang suy nghĩ gì.
Dù một đứa nhỏ ở nơi này cũng biết, Chủ nhân của bọn họ thương yêu nhất chính là nàng.
Nghĩ đến đây, Sự tử cười lạnh một tiếng, đáy lòng càng phát ra cảm giác châm chọc.
Nếu các nàng biết được nguyện nhân vì sao ông ta đối với nàng đặc biệt thương yêu, sẽ không còn có người hâm mộ nàng.
Ông ta đã nói qua, ông thích nhất tính tình của nàng, vẻ mặt của nàng, thân thể của nàng. Cho nên mới đối xử với nàng không giống người thường, đúng vậy, khẳng định là không giống với người thường.
Chính là, ông ta tưởng có thể nhìn thấy dáng điệu thoả hiệp ngẫu nhiên của nàng. Cho nên ông ta mới muốn nàng chứng kiến tất cả sự tình đang diễn ra trước mắt.
Những người này, vốn không liên quan đến chuyện của nàng…Nhưng vì cái gì, lòng nàng vẫn run rẩy…
Sư tử tuyệt vọng nhắm mắt lại..
Trong thời điểm này đòn roi lại rơi xuống trên người Quạ đen và Meo đen vốn đang chờ chết, Sư tử rốt cuộc đứng dậy, nói nhỏ “ Phụ thân, chờ một chút.”
Đúng vậy, nhốt và huấn luyện các nàng, biến các nàng thành những món đồ chơi, như những công cụ, chính là dưỡng phụ của bọn họ. người được thế giới bên ngoài San Francisco xem là một nhà từ thiện nổi danh, Khải tư.
Nhưng trong mắt của những đứa nhỏ được hắn nuôi dưỡng, hắn, chính là một ác ma.
Nhà từ thiện lớn của San Francisco , Khải tư. Đây là danh hiệu được người ngoài giới xưng tụng hắn. Mà hắn, lợi dụng việc làm từ thiện để ngụy trang, thu dưỡng những đứa trẻ thông minh và có dị năng ở các quốc gia trên toàn thế giới, thành lập một vương quốc ngầm, thật lớn, trải rộng trong giới sát thủ toàn cầu. Ở mặt ngoài lấy danh nghĩa nuôi dưỡng cô nhi. Nhưng từ lúc sau khi làm nhiệm vụ lần đầu tiên, nàng rốt cuộc hiểu được những cô nhi thông minh và có dị năng này từ đâu mà đến.
Căn bản không có cái gọi là cô nhi,! Những cô nhi, đều do những trung tâm tìm kiếm các đứa trẻ trong gia đình bình thương, trứơc khi đứa nhỏ có ấn tượng gì liền giết hết cha mẹ của họ, cho nên bọn họ từ những đứa trẻ sẽ trở thành cô nhi, tiếp theo đó Khải tư sẽ lợi dụng danh nghĩa để thu dưỡng những cô nhi đó, trước khi trưởng thành bọn họ đều bị nhốt dưới vương quốc này để trải qua huấn luyện. những cuộc huấn luyện giống như địa ngục.
Note: San Francisco là một thành phố lớn ở miền bắc của tiểu bang Cali bên Mỹ. Là thành phố có đông người Hoa vào hàng thứ hai của nước Mỹ, có China Town.

Vô ảnh các
mitsuki2000 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
17 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của mitsuki2000 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-01-2011, 06:59 PM   #3
Default

http://phudungvuongphi.wordpress.com/
Việc đầu tiên Khải tư sai người đem các cô nhốt vào trong một nhà giam, mỗi ngày ném cho bọn họ một ít thức ăn, người cướp được thì có thể no bụng tiếp tục sống sót, nếu không cướp được thì chỉ chờ bị chết đói……
Ba ngày đầu tiên, cô nhất định không đi cướp giật thức ăn, nhưng sau đó ý chí muốn sinh tồn bỗng nhiên trỗi dậy mãnh liệt, nó đã biến cô thành một con thú hoang nhỏ liều mạng xông lên cấu xé tranh giành số thức ăn ít ỏi đó.
Tại đây bọn cô được nuôi dưỡng giống như những động vật chứ không phải là con người. Sau một năm chịu thống khổ, những người bên cạnh cô càng ngày càng ít đi, tóc và móng tay càng ngày càng dài ra, thân thể mỗi ngày càng thêm bẩn thỉu. Các cô đã biến thành một loại động vật, một đám dã thú chỉ vì thức ăn mà sống.
Cuối cùng trong số tất cả các cô gái bị nhốt trong ngục, , sống sót chỉ có năm người.
Ở thời gian một năm sau, có môt người đàn ông mới thoạt nhìn qua rất cao quý tao nhã bỗng nhiên xuất hiện tại nhà giam. Ông ta chính là dưỡng phụ trên danh nghĩa, nhưng thật ra ông là chủ nhân của các cô tên gọi Khải tư.
Tất cả những điều giống như giấc mộng này đều do ông ta tỉ mỉ xếp bày.
Ông ta mỉm cười nhìn năm người họ, lúc này các cô giống như động vật rất nhanh nhẹn và tràn đầy thú tính, thậm chí có chút hung tàn.
Hắn nhìn các cô, những danh hiệu nổi lên. Hắn coi các cô là động vật.
Vì thế cho nên liền có những cô Sư tử, rồi Hồ ly, Chồn tiá, Quạ đen , và Mèo đen xuất hiện.
Sau khi các cô ra khỏi nhà giam, bọn họ giống như những người nguyện thủy đột ngột bước vào thế giới hiện đại, nhưng bởi vì các cô không có thời gian để thích ứng, không khỏi bị kinh sợ, một loại huấn luyện không dành cho những con người bình thường lại bắt đầu.
Các cô được huấn luyện để trở thành những sát thủ đứng đầu trên thế giới. Mà cô là Alice, có biệt hiệu Sư tử, sở trường của cô là thuật ám sát và thuật dịch dung. Ngoài ra cô còn có khả năng trời sinh về tài ngụy trang , cô có thể giả thành bất cứ nhân vật nào, giống như đúc, mà không có kẻ nào có thể nhận ra.
Cho nên, cô còn có một biệt hiệu nữa là kẻ lừa đảo muôn mặt
Trong giới sát thủ cô được xếp hàng thứ bảy, cô là sát thủ trẻ duy nhất trong vòng mấy năm nay được lọt vào top mười trong bảng xếp hạng.
Hơn nữa, điểm đặc biệt làm cho người ta nhớ kỹ cô hơn chính là đôi mắt có màu tím của cô. Sát thủ Sư tử, Thiên sứ mắt tím , Đây là những biệt hiệu nữa mà người ta dùng để gọi cô.
Nghe được giọng nói của cô, Khải tư với một mái tóc vàng, thân người nhìn qua giống như một văn sĩ nho nhã , hắn quay đầu lại tươi cười với cô, dịu dàng nói “Sự tử “yếu quý “ nhất của ta, tiểu bảo bối của ta con muốn phát biểu ý kiến gì sao?
Sư tử cố đè nén sự chán ghét trong lòng mình, cố gắng nặn ra một nụ cười ngọt ngào, trong nháy mắt cô giống như một thiên sứ thuần khiết, Sư tử nhẹ giọng nói, “Cha, Quạ đen và Mèo đen đã làm sai, cha cũng đã trừng phạt họ, Álice bảo đảm họ sẽ nhớ kỹ những điều giáo huấn này. Bản thân con là tổ trưởng, ho không làm tốt, là do con chỉ dẫn không tốt, là con làm sai, Cha”
Khải tư sau khi nghe cô nói xong, ánh mắt hắn nhất thời sáng ngời lên, cười nham hiểm, hắn hỏi lại “ Tiểu bảo bối, ý của ngươi là sẽ thay thế họ sao? Con không phản kháng?
Lòng của Sư tử càng trầm xuống, nhưng trên mặt vẫn là nụ cười với lúm đồng tiền như hoa, gật gật đầu, thẹn thùng nói “Đương nhiên, thưa cha” Không phản kháng? Ha ha, Sư tử cười đến bi thương, hắn muốn đùa chết cô sao?
Khải tư có chút không rõ ràng, hỏi lại một lần “ Tiểu bảo bối, con đã hiểu rõ ta sẽ trừng phạt gì sao?”
Sư tử cười càng vui vẻ, gật đầu. Tiếng cười ở trong nhà giam vang lên thật chói tai, làm cho Hồ ly bên cạnh cũng quên khóc, còn Chồn tía thì lộ vẻ chán ghét. Trong bọn họ, người có thể ngụy trang một cách hoàn mỹ nhất, người trở thành nữ hoàng muôn mặt chính là Sư tử, Từ lúc cô mười một tuổi bắt đầu ra làm nhiệm vụ tới nay chưa một lần bị thất bại, cô sống thiên về lí trí một cách đáng sợ. Cô còn có tâm tình cùng kẻ biến thái kia trêu đùa, hai người nói chuyện thoải mái giống như đang bàn luận sau khi ăn xong trà bánh, làm cho một số người ở đây vừa có cảm giác ghen tị vừa thấy hâm mộ.
Sư tử biết bọn họ nhìn nàng bắng ánh mắt gì, nhưng mà cô không cần, đối với một người sớm đã không có tình cảm, thì nên có phản ứng gì đây?”
Nhìn thấy đáp án của cô đã khẳng định, Khải tư rất hân hoan, hắn xoay người lại, ra vẻ chán ghét nhìn hai người bẩn thỉu toàn thân đầy máu trên mặt đất, lạnh lùng phân phó “ Đem nhốt chúng lại hai tuần, chờ sau khi bọn chúng học ngoan hơn mới thả ra”
Nghe ông ta nói vậy, Hồ ly cùng Chồn tía thở phào nhẹ nhõm, nói như vậy có nghĩa là mạng sống của Quạ đen và Mèo đen được an toàn.
Họ chỉ biết, Chủ nhân đối với Sư tử không giống với họ, trong năm đứa trẻ ông ta nhận nuôi dưỡng, chỉ có Sư tử được gọi ông là Cha, những đứa còn lại phải gọi ông ta là Chủ nhân, đây là điểm khác nhau.
Khải tư thân thiết ôm lấy Sư tử làm cả thân mình cô cứng ngắc, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. Trái tim cũng đã không còn, còn cần thân thể làm gì, chỉ cần không coi thân thể này là của mình, bất cứ bên ngoài cơ thể có xảy ra chuyện gì đều không sao cả.
Hai người rất nhanh biến mất khỏi nhà giam.
Nhìn thấy cảnh đó làm Hồ ly và Chồn tía càng thêm chán ghét.
Mà Mèo đen gần như sắp chết tới nơi, khi nhìn thấy bóng dáng của Sự tử rời đi lại cảm thấy bi thương. Trong tất cả mọi người ở đây chỉ có cô là biết rõ chân tướng. Không phải Sư tử kể cho cô mà là do cô trong một lần vô tình bắt gặp. Lần đó Sư tử nửa đêm đi đến phòng tắm công công rửa sạch máu loang lỗ trên người mình.
Từ đó về sau cô biết vì sao Khải tư lại đối xử đặt biệt với chỉ mình Sư tử. Khải tư là đồ biến thái thích sử dụng bạo lực, Hơn nữa hắn lại rất thích ngược đãi Sư tử, Cái đồ biến thái đó tra tấn Sư tử đến nỗi người không ra người.
Cô tình nguyện chết cũng không muốn Sư tử trãi qua sự tra tấn đó, cô cũng không muốn thấy Sư tử vốn đã là người tuyệt vọng không có trái tim lại lần này đến lần khác phải trải qua vẻ sống không bằng chết. Cả đời đều không thể thoát khỏi bóng ma của hắn.
Cô nhớ rất rõ ngày mình bắt gặp Sự tử cả người đầy máu, Sư tử với vẻ mặt vô cảm nói với cô “ Không cần thương hại đâu, một chút tình cảm cũng không cần lãng phí vào chuyện này, bởi vì có một ngày nào đó, tôi sẽ tự tay giết tên cầm thú”
Hiện tại cô lại vị bọn họ mà cam lòng chịu đủ mọi loại tra tấn biến thái kia?
“Sư tử…không cần đi…” Mèo đen giãy dụa, la lên nho nhỏ, Sư tử vừa đi đến cửa quay đầu lại, nở nụ cười thê lương với cô.
Một cơn đau đớn ập tới, bóng tối bao phủ, làm Mèo đen ngất đi.
Hết chương 1

Vô ảnh các
mitsuki2000 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
19 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của mitsuki2000 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-01-2011, 07:00 PM   #4
Default

http://phudungvuongphi.wordpress.com/
Chương 2 (P1) Ngược dòng bi thương

Sư Tử bị Khải Tư đưa đến căn phòng quen thuộc, tối đen không có lấy một tia sáng nào. Mỗi lần bước chân vào đây, Sư Tử đều cảm thấy giống như bản thân mình đang tiến vào cửa địa ngục và mỗi lần buớc ra khỏi nơi này, cảm giác của cô như vừa bị lăng trì và chết thêm một lần nữa. Vừa bước vào phòng, đóng cửa lại, Sư Tử vẫn đứng yên tại đó, quần áo cũng không cởi ra bởi vì Khải Tư thích chính mình tự tay cởi quần áo của cô. Hắn thích giống như một con thú hoang tự mình xé nát tất cả quần áo trên người cô. Hắn tưởng tượng mình là một con dã thú, thoả thích phát tiết thú tính của hắn trên thân thể cô.
Trong lúc này cô đành phải chấp nhận không thể làm gì khác hơn. Cô còn chưa có đủ năng lực để phản kháng, nhưng sẽ có một ngày cô trở nên mạnh mẽ, cô nhất định phải đòi lại tất cả những gì mình đã mất. Đó là sự tự tôn, linh hồn, và nhất là tự do….cô thề với lòng mình cho dù có chết cô cũng phải đòi lại tất cả.
Vì thế cô chẳng buồn nhấc tay. Quả nhiên đúng như vậy, sau khi Khải Tư bật lên ngọn đèn mờ nhạt duy nhất trong phòng liền vội vàng đi đến bên cô, hắn giống như một con thú hoang xé hết quần áo trên người cô.
Khi áo quần bị xé nát cũng là lúc Sư Tử nở nụ cười yếu ớt.
Sư tử đã sớm chết lặng. Sau khi tiến vào căn phòng này, cô chưa từng mặc lại bộ đồ cũ đi ra. Khải Tư đã sớm chuẩn bị sẵn những bộ quần áo mới vừa vặn với thân người cô.
Sư Tử thật sự không hiểu, ? Tại sao lại là cô? Khải Tư quá biến thái gần như mê luyến việc muốn hành hạ cô.
Quần áo trên người nhanh chóng bị cởi sạch, Khải Tư nhìn những vết thương lớn nhỏ trên người cô , hắn phát ra một trận cười kỳ dị, dâm đãng.
Thật ra thì, sau khi ngược đãi và tra tấn cô, hắn đều tìm bác sĩ và thuốc trị thương tốt nhất để chữa trị cho cô, làm cho làn da cô trở nên trắng nõn, mềm mại như làn da của trẻ con. Nhưng Sư Tử là bị thương ở trong lòng, vết thương lòng này cho dù thuốc có tốt cách mấy cũng không thể chữa khỏi. Vì thế có đôi khi cô không thèm đi gặp bác sĩ, cô tình nguyện để lại những vết sẹo trên người mình để nhắc nhở bản thân về những sự đau khổ mà mình đã từng chịu và phải kiên cường tiếp tục sống, còn phải nhắc nhở bản thân giết tên ác ma này. Cô sẽ làm điều đó không chỉ vì bản thân mà còn vì những cô nhi đáng thương mà ông ta sẽ nhận nuôi dưỡng trong tương lai.
“Sư Tử, con thật sự không ngoan…” Khải Tư chậm rãi dùng tay ma xát lên miệng những vết thương còn rướm máu trên người Sư Tử, sau đó hung tợn cắm những móng tay nhọn hoắc vào chúng. Khiến những vết thương vừa mới kéo mài đã bị chảy máu thêm một lần nữa.
“A…” Sư Tử không tự chủ kêu lên, cô cắn chặt môi dưới, không muốn phát ra một tiếng rên nào nữa.
Sự kiên cường không chịu khuất phục đó của cô càng thêm kích thích và khơi dậy bản năng chinh phục của Khải Tư.
Hắn cười càng thêm ác độc, cắm móng tay thật dài vào vết thương đang rĩ máu của Sư Tử.
Khải Tư giống như đã trêu đùa chán chê, hôn thắm thiết lên vành tai của cô, ác độc nói “ Sư Tử, hôm nay chúng ta chơi một trò khác thú vị hơn nhé”
Hắn vừa nói xong, Sư tử còn chưa kịp nhắm mắt lại, đã bị hắn đột ngột đẩy một cái. Sư Tử thê thảm ngã xuống trên mặt đất, miệng vết thương trên lưng bởi vì bị động khi ngã xuống mà bị nứt, máu tươi chảy tràn ra từng đợt từng đợt. Vài giây sau, hai tay của Sư Tử đã bị bẻ ngoặt ra sau lưng, Khải Tư nhanh chóng dùng còng khóa chặt hai tay cô lại. Động tác của hắn rất thành thạo giống như đã thực hiện hơn trăm ngàn lần rồi.
Sư tử cứng ngắc khụy chân xuống, một lúc sau đã bị hắn ném trên giường.
Tiếp theo đó, Sư Tử không cần suy nghĩ cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Quả nhiên, những âm thanh như da thịt bị vỡ ra vang lên. Đó là âm thanh của ngọn roi làm bằng da của mãng xà to lớn ở vùng sông Amazon, trong giờ phút này nó đang hung hăng quất vào thân thể cô.
Sư Tử cảm thấy rất đau đớn, rên lên một tiếng, tiếng rên này dường như rất kích thích làm cho Khải Tư càng thêm điên cuồng, hắn càng hưng phấn dùng roi ra quất mạnh vào cô, tra tấn cô.
Máu tươi từ vết thương chảy ra ồ ạt, chảy thành từng dòng rơi xuống đất.
Sư tử cười bi thương, nụ cười của cô quá đỗi ảm đạm, không hề có chút cảm xúc nào hết. Chẳng lẽ cả đời cô đều phải trải qua sự nhục nhã như thế nào sao? Không , tuyệt đối không, cho dù có chết cô cũng nhất định phải thoát khỏi nơi này.Cô phải sống thật tốt, cô muốn giống như người bình thường có một cuộc sống bình yên và hạnh phúc
Sư tử âm thầm cắn răng chịu đựng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay cũng không hề biết đau. Một ngày nào đó, cô nhất định phải trốn khỏi địa ngục này và biến mất giữa biển người mênh mông khiến cho bọn họ vĩnh viễn không tìm thấy cô, cố muốn sống một cuộc sống đơn giản, êm đềm .
Sư tử sớm bíết rõ thói quen của hắn, cô không thèm rên một tiếng, làm giống như một khúc gỗ không có sinh mạng, không có máu thịt, nằm cứng đơ ở đó trong một tư thế rất nhục nhã trên cái giường trắng như tuyết.
Sư tử mê mang mở hé hai mắt, cô có thể thể nhìn thấy từng giọt máu tươi đang nhỏ xuống thấm ướt cái giường trắng như tuyết đó.

Vô ảnh các
mitsuki2000 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
17 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của mitsuki2000 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-01-2011, 07:01 PM   #5
Default

http://phudungvuongphi.wordpress.com/
Chương 2.2 Ngược dòng bi thương
Sau mỗi lần tra tấn cô, hắn đều giữ lại khăn trải giường dính đầy vết máu, bởi vì hắn sẽ cảm thấy rất hưng phấn khi nhìn thấy chúng.
Khải Tư thường ôm cô hôn điên cuồng, nhưng không thể làm bất kì chuyện gì khác, bởi vì hắn là một kẻ bất lực. Vì vậy hắn chỉ còn biết đánh cô, hành hạ cô, thậm chí dùng sáp đèn cầy nóng bỏng nhỏ từng giọt trên da thịt cô. Có đôi khi hắn dùng dao cắt từng chút từng chút trên làn da mềm mại của cô, miệng của những vết thương này rất nhỏ, nếu không để ý kỹ sẽ nhìn không ra, sau đó hắn nhỏ nước muối lên chúng, sự đau đớn làm cô muốn chết đi.
Chỉ cần làm cô đau đớn, ông ta sẽ nghĩ ra tất cả biện pháp để thực hiện, bởi vì khi nhìn thấy vẻ đau đớn của cô, ông ta cảm thấy rất thỏa mãn.
Không biết đã trãi qua bao lâu, Sư Tử chỉ cảm giác được toàn thân tê dại , đau đến nỗi giống như đã mất hết cảm giác.
Hắn biết rõ đã đến thời điểm thích hợp, làm cho nàng đau chết đi sống lại nhưng tuyệt đối không để cho nàng ngất đi
Sống không bằng chết. Cảm giác muốn sống nhưng giống như mình đang ở địa ngục. Cô muốn chết nhưng ngay cả quyền được chết cũng không có.
Trong lúc Sử Tử nghĩ cuộc tra tấn hôm nay đến đây đã chấm dứt, nhưng Khải Tư lại không nghĩ như vậy. Không biết từ đâu hắn lấy ra một cái xe kéo nhỏ đẩy những công cụ gì đó đến gần, cho tới khi đến cạnh Sự Tử mới dừng lại.
Sư tử lo lắng nhẹ nhàng mở mắt ra, cô nhìn thấy vẻ mặt của Khải Tư trong ánh đèn mờ nhạt đang toả ra ánh sáng kì dị. Loại hưng phấn này cô ít khi nhìn thấy.
Cô đột nhiên nhớ lại câu nói trước đó của hắn “ Sư Tử, hôm nay chúng ta sẽ chơi trò khác thú vị hơn”
Sư Tử bỗng nhiên cảm thấy lạnh giá, nhưng vẫn nhắm chặt hai mắt lại nhu cũ chấp nhận số mệnh của mình.
Có một ngày nào đó, ta sẽ đem tất cả những thứ ngươi đối xử với ta hôm nay trả lại cho ngươi. Sẽ tự tay giết ngươi. Sư Tử tự nhủ trong lòng, nhưng không để lộ ra chút biểu tình nào .
Trong lúc cô đang suy nghĩ miên man, Khải Tư đột ngột mở còng trên tay cô.
Cổ tay bởi vì bị khóa chặt đã lâu trở nên đỏ ửng, thậm chí có chút máu rĩ ra.
Sử Tử còn chưa kịp suy nghĩ thêm, rất nhanh phát hiện hai tay hai chân mình bị trói chặt vào thành giường, tư thế giống như hình chữ nhân (1). Nhìn cô lúc này, thương tích đầy mình đang nằm trên giường, giống như con kiến đang bò trên chảo nóng, cô muốn vùng dậy để làm giảm bớt sự đau đớn nhưng hai tay hai chân bị trói lại, không thể cử động được.
Thật đau đớn và thống khổ. Những giọt mồ hôi từ trên trán Sư Tử thi nhau chảy xuống như mưa, vì toàn thân cũng bị đau nên mồ hôi tuôn ra cùng mình.
Sư tử quay đầu lại, hung hăng trừng mắt, liếc ông ta một cái, ý hỏi ông ta muốn làm gì.
Rất nhanh cô đã có câu trả lời.
Khải Tư nhìn cô cười tà ác, hình như hắn muốn lật thân thể cô lại.
Khải Tư cầm trong tay một vật gì đó giống như kim châm đi tới bên cô, nhìn những vết roi khắp cả người cô đang rỉ máu.
Hắn vừa vuốt ve, vừa tỏ vẻ si mê nói “ Alice, Sử Tử nhỏ bé của ta,…Từ hôm nay trở đi con chính là Sự Tử của ta. Ta sẽ giúp con tự tay xâm lên lưng một hình Sư Tử đại biểu cho con”
Nghe hắn nói, dù cho Sư Tử có ngốc thế nào cũng hiểu đựợc chuyện gì sắp xảy ra, tên khốn kiếp này muốn tự tay khắc lên lưng nàng một biểu tượng hình Sư Tử.
Sư Tử không nhớ mình đã cắn răng bao nhiêu lần, kiên trì chịu đựng bao lâu, chỉ biết đó là lần duy nhất cô ngất đi, rồi sau đó từ từ tỉnh lại, rồi tiếp tục ngất đi, cứ như vậy lập đi lập lại không biết bao nhiêu lần. Hắn chính là muốn nhìn thấy cô như vậy, muốn chứng kiến bộ dáng sống không bằng chết của cô, như thế hắn sẽ càng thêm vui vẻ, hưng phấn.
Lưng cô càng đau rát như lửa đốt, hắn càng xâm thêm mạnh tay, Sư Tử hiểu rõ , hình xâm này sẽ ở mãi trên lưng, nó sẽ đi theo cô suốt đời. Cả đời cô cũng sẽ không thể thoát khỏi cơn ác mộng đáng sợ này.
Cho dù sau này cô có thể thoát khỏi hắn, nhưng trong lúc tắm rửa nhìn thấy hình xâm này sẽ làm cho cô không ngừng nhớ lại cơn ác mộng mà hắn đã tra tấn cô, chơi đùa với thân thể của cô.
Đau… Đau quá… Vì sao lại đau đớn giống như đang ở địa ngục? Đau giống như sắp chết đi được?
Có ai không, có ai tới cứu cô không?
Cô đã trưởng thành trong cái địa ngục như vậy, tất cả những điều xảy ra nói cho cô biết một sự thật…. Thế gian này đều là lạnh lùng và tuyệt vọng.

Vô ảnh các
mitsuki2000 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
16 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của mitsuki2000 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-01-2011, 07:02 PM   #6
Default

http://phudungvuongphi.wordpress.com/
Chương 3 Cái gọi là yêu thương

Mặt Sư Tử không chút biểu tình đi vào phòng, quần áo trên người cô đã được thay bằng bộ đồ mới mà Khải Tư chuẩn bị sắn.

Trong phòng ngủ chỉ có Chồn Tía và Hồ Ly, Quạ Đen và Mèo Đen vẫn còn đang bị nhốt, chưa được thả ra.

Trừ bỏ chân mày nhăn lại mốt chút, sắc mặt hơi tái nhợt một chút, cô giống như không có chuyện gì xảy ra.

Cô không còn hơi sức để ý Hồ Ly và Chồn Tía trong phòng đang giễu cợt khinh thường nhìn cô, Sư Tử cầm lấy khăn tắm của mình bước ra ngoài. Cô biết họ đang nghĩ gì, …. cũng biết họ đang nghĩ cô cùng Khải Tư…nhưng cô không thèm quan tâm…hoặc có thể nói cô căn bản không còn sức lực để bận tâm.

Cô muốn đi rửa sạch các vết máu và mùi của tên đàn ông đó để lại trên người cô, nhưng mà cô biết có những thứ không thể nào rửa sạch.. Đó chính là hình xâm Sư Tử trên lưng cô và cả những vết thương và những cơn ác mộng trong lòng cô.

Hình xâm kia vĩnh viễn không thể xóa được, bởi vì sau khi xâm xong, Khải Tư rắc lên đó một thứ bột do một tên quái y sáng chế, nó giống như một loại thực cốt tán (1), khi rắc thứ bột phấn đó lên hình xâm đầm đìa máu, hình xâm sẽ như khắc sâu vào da thịt cô, nó sẽ hòa lẫn vào máu thịt của cô, Nếu cô muốn xóa đi hình xâm ấy, cô sẽ phải trải qua một sự đau đớn tận xương tủy.

Khải Tư đã liệu trước tất cả và hắn đã làm tất cả. Hình xâm này sẽ theo cô suốt đời, trở thành cơn ác mộng ám ảnh cô cả đời không thể nào xóa bỏ được. Bởi vì mỗi khi nhìn thấy nó sẽ làm cô nhớ lại rõ ràng những việc cô đã trãi qua dưới thế giới ngầm này.

Trong đầu cô hiện ra những lời nói của Khải Tư khi cô lảo đảo rời đi “ Sư Tử cả đời này con là đồ chơi của ta, trừ khi ta chơi chán hay là khi con chết, nếu không cả đời này con không thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta” Hình xâm đó là ta khắc trên người con ấn ký tù nô (2), cho dù con ở nơi nào, ta sẽ dựa vào ấn ký đó, nếu phải bới tung chân trời góc biển cũng sẽ tìm con trở về.

Sư Tử thương yêu nhất của ta, đừng có ý định chạy trốn, bởi vì nếu không tìm thấy con, trong nhất thời phẫn nộ, ta không biết mình sẽ làm ra hành động điên cuồng gì. Con đã hiểu chưa, Sư Tử thương yêu nhất của ta?” Khải Tư cười rất vui vẻ, sau mỗi lần hành hạ cô, tâm tình của hắn đều rất tốt…

Và sau mỗi lần kết thúc, hắn đểu bảo cô đi đến nơi Sử Lai Khắc (3) lấy một loại thuốc mỡ, chỉ cần bôi lên vết thương, những vết seọ sẽ từ từ biến mất. Trước khi hắn hành hạ cô một lần nữa, làn da của cô sẽ từ từ hồi phục lại như cũ không để lại dấu vết. Như vậy, tâm tình của hắn càng thêm cao hứng. Bởi vì hắn có thể hết lần này đến lần khác để lại dấu vết trên làn da mịn màng xinh đep đó.

Mà cô trước giờ chưa từng nghe theo lời hắn, cô thà để lại vết thương, những vết sẹo uốn lựợn đó sẽ nhắc nhở cô nên làm gì.

Chồn Tía và Hồ Ly nhìn cô, với nhãn lực của họ có thể nhìn ra bước chân của cô không giống bình thường, nhưng ánh mắt của Hồ Ly không thèm để tâm, ở trong mắt cô, có lẽ cô ta đã làm những chuyện đáng khinh thường với Khải Tư, Mặc dù Chồn Tía cũng nghĩ như vậy, nhưng dù sao cô ta cũng cứu em của cô là Quạ Đen.

Cô nên nói một lời cảm ơn.

Chồn Tía hít sâu một hơi, bước qua, nụ cười có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn mở miệng nói “Ta…” Còn chưa nói dứt lời, đã nhìn thấy Sư Tử suy yếu, toàn thân mềm nhũn ngã xuống đất.

Theo phản xạ Chồn Tía đỡ cô dậy, nhưng cô cố giãy ra khỏi tay cô ta. Chồn Tía vội la lên “Cô làm sao vậy, đứng không vững mà còn làm ra vẻ kiên cường, để tôi đỡ cô nhé” Mỗi ngày trước khi đi ngủ Sư Tử đều tắm rửa đó là thói quen của cô mà ai ai cũng biết.

Sư Tử vẫn quật cường hất tay cô ra, cắn răng nói “ Không cần cô đỡ tôi, tôi tự mình có thể đi được” Khi mở miệng mới biết giọng nói của mình khàn khàn, bởi vì đã nhịn đau rất lâu, yết hầu trở nên khô cạn, không còn hơi sức để mở miệng nói chuyện.

Dáng đi của Sử Tử có vẻ loạng choạng khi cô bước đi, Chồn Tía bỗng nhiên phát hiện một màu sắc chói mắt dần dần hiện ra hơi mờ mờ trên cái áo trắng như tuyết của cô, chậm rãi nở ra tạo thành một đoá hoa tuyệt đẹp. Chồn Tía không phải là kẻ ngu ngốc, chỉ liếc qua cô cũng biết đó là máu.

“Cô làm sao vậy? “Chồn Tía xông tới, nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, không lẽ họ đã hiểu lầm cô điều gì? Các cô có chuyện gì không biết?

Sự Tử thản nhiên lắc đầu, cười nhạt.

“Cô nói đi, cô rốt cuộc đã bị gì vậy? “Chồn Tía dường như không còn chịu nổi sự trầm mặc của người này.

Có một tiếng động lớn phá vỡ không gian yên tĩnh. Tất cả đồ đạc và cái thau trong tay Sư Tử rơi xuống văng tung tóe trên mặt đất, nhìn rất hỗn loạn , bi thương

Chồn Tía khiếp sợ, sửng sốt đứng nhìn, khi định thần lại liền nhào tới cởi cái áo sơ mi mỏng manh trên người cô ra, Chồn Tía và Hồ Ly đều thở dốc vì kinh ngạc, cả hai hoàn toàn ngẩn người ra.

Đây là lưng của con người sao? Vết thương chằn chịt khắp nơi, cho đến bây giờ vẫn còn chảy máu, Màu máu đỏ tươi, từng giọt từng giọt rĩ ra, lan tràn khắp cả lưng cô.

Nhưng điều đó vẫn chưa làm các cô khiếp sợ nhất, điều kinh hoàng nhất chính là trên chiếc lưng thảm hại đó có hình một con Sư Tử giống như thật đựợc ai đó từng mủi từng mủi kim thêu lên làn da.

Sư Tử không chút để ý đến thân hình trần trụi của mình, thản nhiên xoay người lại, làm giống như không có chuyện gì xảy ra, lạnh lùng cười nói “ Nhìn đủ chưa, nếu đã nhìn đủ, tôi có thể đi tắm được rồi chứ?

Nếu họ nghĩ nói như vậy có thể làm thương tổn cô, sỉ nhục cô thì họ đã lầm rồi, Trái tim Sư Tử của cô đã chết kể từ khi cô quyết định sống sót, đi giành giựt thức ăn ngày đó.

“Xin lỗi, thật xin lỗi. “ Chồn Tía không biết trong lúc này nên nói lời gì mới phải. sau khi lắp bắp một hồi mới đưa quần áo qua cho Sư Tử. Sư Tử cũng không làm khó cô, tùy ý khoác áo quần lên người.

Trong lúc Sư Tử chuẩn bị rời đi, Hồ Ly nãy giờ vẫn đứng yên trầm mặc tiến lên hỏi một câu:” Những vết thương này rốt cuộc là do ai làm?”

Sư Tử quay đầu lại, lạnh lùng cười không trả lời mà hỏi ngược lại “Những vết thương này không phải là thứ sủng ái các ngươi vẫn luôn hâm mộ sao?”

Nói dứt lời, không cần để ý đến ai , cô rời đi.

Để lại hai người với ánh mắt xót thương đau đớn đứng ở đó, họ như đột nhiên hiểu ra, vì sao , mặc dù bị đánh đến nữa tỉnh nữa mê mà Mèo Đen cũng không muốn cô rời đi, …..Lúc này các cô cũng hiểu, các cô đã hiểu nguyên nhân vì sao Sư Tử vẫn đứng lạnh lùng quan sát..Nhưng cuối cùng cô cũng lựa chọn đi…

Nụ cười lạnh lùng đó trong lúc này thật là đau đớn biết bao, làm cho lòng người đau xót biết bao nhiêu.

Chú thích

(1) Thực cốt tán : Một loại thuốc ăn vào da thịt , xương tủy.

(2) Ấn ký tù nô: Giống như ký hiệu của nô lệ

(3) Sử Lai Khắc: một tên quái y giống như bác sĩ


Vô ảnh các
mitsuki2000 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
19 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của mitsuki2000 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-01-2011, 07:02 PM   #7
Default

http://phudungvuongphi.wordpress.com/
Chương 4.1 Tìm đường sống trong chỗ chết.

Khu rừng rậm kín đến mức không có một cơn gió nào có thể lọt qua nổi, không khí thật nóng bức trầm trọng, trên không trung lộ ra một mặt trời thật lớn, cả khu rừng giống như một lò nướng khổng lồ, con người nếu đi vào trong đó sẽ cảm thấy đau khổ vô cùng, như thể việc hít thở cũng bị ngừng lại.

Nhưng vào lúc này, trong khu rừng rậm kín mít đó đang diễn ra một cuộc huấn luyện sống chết. Nếu không ra khỏi cánh rừng đúng thời hạn, cả người sẽ bị nổ tung thành tro bụi. Có rất nhiều thuốc nổ được chôn trong rừng, nên các cô sống chết cũng phải hoàn thành nhiệm vụ đúng giờ.

Bằng không chỉ có một kết cục duy nhất—đó chính là cái chết.

Sư Tử nhìn vào thiết bị định vị từ vệ tinh, và chiếc đồng hồ đếm chính xác tới từng giây, chỉ còn 100 giây nữa là thuốc nổ sẽ nổ tung, mà từ trong rừng rậm chạy ra còn năm trăm mét. Đủ, các cô vẫn còn đủ thời gian!

Cô nói ngắn gọn phân phó “Một trăm giây, năm trăm mét, sau đó nơi này sẽ phát nổ”

Bốn người bên cạnh gật đầu, đối với những người đã được huấn luyện từ bé như các cô, chỉ cần nói như vậy cũng đủ hiểu.

Khi Sư Tử vừa dứt lời, năm người bắt đầu chạy như điên ra khỏi rừng, Thân thể mạnh mẽ, phản ứng nhanh nhẹn, đây là những yếu tố mà một sát thủ cần phải có, Mấy người bọn họ chạy như bay trong rừng rậm, con người vì bản năng sinh tồn sẽ bộc lộ những khả năng làm người ta kinh ngạc.

Đối với nhóm người đã được huấn luyện vì sự sống chết mà làm đủ mọi cách, cuộc huấn luyện hôm nay đối với các cô không là gì cả.

Đang chạy được nửa đường, Sư Tử đột nhiên nghe thấy tiếng kêu kinh hoàng của Chồn Tía “Có chuyện không xong rồi, em gái của tôi đâu?”

Có người đã bị bỏ rơi lại phía sau, đây là tình huống Sư Tử không muốn nhìn thấy nhất.

Sư Tử nhíu mày, dừng lại nói với những người đang chạy vượt qua mình “Các cô đi trước, hãy nhanh chóng chạy về phía trước”

Hồ Ly giận dữ nói “Sư Tử cô đi đâu, thời gian không còn kịp nữa, nếu mà quay trở về chỉ còn con đường chết”

Sư Tử quay đầu chạy ngược trở về, lớn tiếng phân phó “Tôi là tổ trưởng , các cô phải phục tùng mệnh lệnh của tôi, hãy chạy ra ngoài đợi tôi, tôi sẽ mang Quạ Đen ra ngay lập tức”

Ba người khiếp sợ, Chồn Tía có chút xấu hổ, Quạ Đen là em gái của cô, nhưng trong lúc sống chết bản thân cô còn do dự vài phần, mà Sư Tử một chút do dự cũng không có, lập tức chạy trở vào trong. Trước mắt các cô có phải là Sư Tử con người lạnh lùng vô tình nhất trong những cuộc huấn luyện thường ngày không?

Không có thời gian suy nghĩ nhiều, Hồ Ly kéo tay Chồn Tía đang lo lắng cũng muốn quay trở về cứu em gái và Mèo Đêm đi, Chốn Tía và Quạ Đen là hai chị em sinh đội, trong lúc này Chồn tía gấp gáp đến nỗi muốn khóc. Hồ Ly chau mày, bình tĩnh nói “Cô không nghe Sư Tử dăn gì sao, hãy tin tưởng cô ấy, cô ấy và Quạ Đen sẽ không bị chuyện gì đâu, chúng ta hãy chạy nhanh đi!”

Giống như nhìn rõ tâm tư của hai người, Hồ Ly nói tiếp “ Chúng ta không giúp được gì cho cô ấy, cũng đừng trở thành gánh nặng của cô ấy, hãy đi nhanh thôi”

Biểu tình của hai người có chút lưỡng lự nhưng cũng nhẹ gật đầu.

Tinh thần của ba người rất hỗn loạn, dắt dìu nhau vội vàng chạy ra khỏi khu rừng rậm. Người huấn luyện trưởng và Chủ nhân Khải Tư đã đợi ở ngoài từ sớm. Nhìn thấy các cô đi ra, huấn luyện trưởng nhìn các cô nở nụ cười hiếm thấy, bởi vì cho tới giờ phút này họ là những người duy nhất có thể sống sót chạy ra khỏi khu rừng

Trong đợt huấn luyện về khả năng sinh tồn lần này, được chia ra làm sáu nhóm, mỗi nhóm có năm người, trong ba mươi cô gái đó, chỉ có nhóm do Sử Tử lãnh đạo là có người sống sót. Ba người ngồi bệt ở bìa rừng, khẩn trương nhìn cửa ra, các cô không ngừng cầu nguyện cho hai người họ được bình an, có thể nhanh chóng chạy ra.

Còn trong khu rừng, sau khi Sư Tử chạy ngược trở lại chừng vài chục mét đã tìm được Quạ Đen.

Thì ra chân Quạ Đen dẫm phải một cái cọc mai phục ngầm bị thương không rút ra được. Khi Sử Tử đuổi tới nhìn thấy vẻ mặt đầy tuyệt vọng của cô đang ngồi chờ chết, bởi vì không còn kịp nữa.

Các chị em của cô cũng không kịp cứu cô, nếu có người quay trở lại, như vậy sẽ không chạy ra kịp. Các cô đã trải qua huấn luyện để trở thành sát thủ, tư nhiên biết rõ điều lợi hại trong đó, nhất định sẽ không quay trở lại, cô cũng không trách họ.

Sư Tử nhìn cái cọc ngầm rất đơn giản, theo lý thuyết chỉ cần một chút thông minh Quạ Đen không thể nào để trúng bẫy đạp vào nó.

Sư Tử nhíu mày, bước tới, ôm cô lao vút đi.

Khi Quạ Đen nhìn thấy cô, trước tiên là kinh ngạc vô cùng, cô đang chờ chết mà không hề nghĩ có người sẽ vì cô mà quay lại. Điều làm cho cô không ngờ tới nhất là người trở lại cứu cô không phải là chị của cô Chồn Tía, mà là Sư Tử người ngày thường luôn lạnh lùng tàn nhẫn , là người cô ghét nhất. Lúc này Quạ Đen không biết Sư Tử đã cứu cô trước đó. Sư Tử cũng không cho Chồn Tía và Hồ Ly nói cho cô biết. Trừ bỏ Quạ Đen rất ngây thơ, ba người còn lại trong nhóm đều đã biết sự thật về việc Khải Tư hành hạ cô.

Sư máu lạnh không tình cảm của Sư Tử cô đã chứng kiến. Khi trãi qua những cửa trước, có mấy nhóm cô gái khác không thể trốn thoát cầu xin bọn cô cứu họ, chỉ cần các cô cứu sẽ có nhiều người sống sót hơn. Nhưng với vị trí một tổ trưởng, sự lạnh lùng của Sư Tử làm cho người ta kinh hãi, Sư Tử nghiêm cấm các cô giúp họ, đừng xen vào chuyện người khác. Làm cho các cô chỉ còn biết trơ mắt đứng nhìn các nhóm bạn từ từ đi vào cõi chết, các cô thật không đành lòng.

Trong khi đó mặt của Sư Tử không để lộ ra biểu tình nào làm cho cô không thể không ghét cô ta.

“Cô trở về làm gì, thời gian không kịp nữa, cô chạy nhanh đi, không cần phải lo cho tôi…Tôi không cần cô giúp, cô cút đi…” Quạ Đen lớn tiếng mắng nhưng trong mắt đã đầy lệ, cô biết giờ phút này tình cảnh rất nguy hiểm cô không muốn liên lụy Sư Tử bởi vì cô ta vốn có thể ra ngoài. Hét lên tiếng cuối cùng, Quạ Đen thất thanh khóc rống .

Cô không muốn chết, cô cũng muốn sống. Nhưng cô không muốn liên lụy Sư Tử.

Thật lâu sau cô mới lên tiếng “ Chân của tôi bị thương, không thể cử động được”

Sư Tử không kiên nhẫn nhìn Quạ Đen đang chờ chết mà còn nổi điên, chớp chớp mi, không thèm để ý lời cô ta nói, dùng sức kéo Quạ Đen lên lưng cõng chạy ra ngoài. Mới vừa chạy được mười mấy thước đã nghe trong rừng vang lên tiếng báo động, đó là tiếng cảnh báo chỉ còn mười lăm giây nữa cả khu rừng sẽ nổ tung, không còn kịp nữa rồi…Mồ hôi trên trán của Sư Tử tuôn ra đầm đìa, không lẽ hai người họ nhất định sẽ bị chết nơi này?

Quạ Đen được Sư Tử cõng trên lưng không ngừng khóc, Sư Tử cười khổ.

Quạ Đen nằm trên tấm lưng gầy yếu của cô khóc sướt mướt nói “Tôi đã liên lụy cô làm cho cô cùng chết với tôi….”

“Nói cái gì thối quá vậy, ai muốn cùng chết với cô!” Su Tử giận dữ mắng. Nhưng bản thân cô cũng hiểu được không còn kịp nữa rồi, Mồ hôi chảy ra đầm đìa, trong vài giây ngắn ngủi, Sư Tử cố gắng nghĩ ra nhiều biện pháp để thoát thân trong đầu rồi loại bỏ từng cách một.


Vô ảnh các
mitsuki2000 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
20 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của mitsuki2000 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-01-2011, 07:07 PM   #8
Default

http://phudungvuongphi.wordpress.com/

Nhìn người trước nay luôn lạnh như băng đang tức giận, Qua Đen không tiếp tục nói nữa, chỉ còn biết ôm cô âm thầm rơi lệ.

Cho tới giờ phút này các cô mới đột nhiên phát hiện, hai người họ đang đến gần cái chết trong gang tấc.

Trong giây phút này các cô có thể chết đi bất kì lúc nào, và sau đó thân thể của họ sẽ biến thành tro bụi trong trời đất.

Sư Tử trầm giọng nói “Tôi biết các người chán ghét tôi, nhưng tôi chỉ là người, không phải thần thánh cho nên không thể nào giúp được tất cả mọi người, tôi chỉ có thể bảo vệ nhóm mà tôi lãnh đạo, giúp các cô sống sót. Nếu tôi dành thời gian giúp những người khác , đó là tôi không làm tròn trách nhiệm của một tổ trưởng đối với mạng sống của các cô”.

Nếu lúc này Sư Tử không nói thì Quạ Đen cũng hiểu được, trong tất cả sáu nhóm, chỉ có nhóm người của họ là có thể từng bước kiên trì đến cùng. Chạy nhanh là biệt tài của cô, cho nên khi biết có thể chạy ra ngoài, cô đã quá mức tự tin, trong nhất thời sơ ý đạp trúng phải cọc ngầm, nhưng trong đợt huấn luyện về khả năng sống còn lần này không cho phép có bất cứ một sự sơ ý nào. Bởi vì phạm phải sai lầm đó, cho dù cô bị chết cũng đáng số, nhưng Sư Tử là người vô tội…

Sư tử chưa từng nghĩ tới bản thân sẽ bị chết. Cô rất tự tin vào khả năng của mình, cô cho rằng các đợt huấn luyện là những trò vui, trong giờ phút này cô thật sự đã bị trừng phạt rồi.

“Cô tin tôi không?” Sư Tử đột ngột quay đầu lại, ánh mắt sáng rực nói.

Quạ Đen không biết vì lí do gì, nhưng trong giờ phút này, cô nguyện ý đem mạng sống của mình giao vào tay Sư Tử vì vậy cô cố sức gật đầu.

“Sư Tử, tôi tin cô”

Sư Tử gật đầu, bắt đầu chạy ngược trở vô rừng.

Nơi hai cô vừa rời khỏi có mấy cái hang động, các hang động này là nơi bày trí cơ quan các cô vừa đi qua khi nãy sau khi đã loại bỏ các cơ quan, dĩ nhiên họ sẽ được an toàn. Nếu có thể trốn vào nơi đó, sau khi phát nổ có nhiều khả năng các cô sẽ không chết.

Trong lúc ba người bên ngoài đang chờ đợi trong đau khổ, bỗng nhiên có tiếng nổ ầm ầm, một tiếng nổ lớn truyền đến trời long đất lở, giống như sấm sét, giống như toàn bộ thế giới bị sụp đổ vỡ tan ra thành mảnh nhỏ. Ngay cả bọn họ ở bên ngoài cũng bị ảnh hưởng làm toàn thân lắc lư. Mặt đất cũng rung chuyển tạo thành nhiều vết nứt.

Sau những tiếng nổ đinh tai nhức óc, cả khu rừng chợt bùng cháy, ngọn lửa lớn giống như một con rồng lửa đang nuốt trọn cả khu rừng. Khói đen cuồn cuồn bốc lên như bao trùm cả không trung làm cho bầu trời tối sầm lại nhìn không rõ cảnh vật, trong không khí có một mùi khó ngửi làm bọn họ phải bịt miệng lại vì sợ hít khí độc vào sẽ làm tổn hại đến phổi.

Lửa lớn ánh đỏ cả một góc trời, màu đỏ như máu bao phủ một vùng đất rộng lớn.

Sau trận lửa lớn, trời bắt đầu mưa tầm tả.

Chồn Tía mê man ngã xuống trên mặt đất bùn lầy, trên mặt trên tóc, và cả người đều là nước mưa ướt như chuột lột, nhưng cô hoàn toàn không có cảm giác. Tay cô đặt trên mặt đất, đầu gối lên trên khóc không thành tiếng, giống như người bị trúng độc đã lên cơn điên loạn, hai bàn tay không ngừng đánh trên đám đất lầy lội, cho đến khi vũng nước đen ngòm lan tràn những vệt màu hồng nhạt.

Mèo Đen kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, không thể tin hai người họ thật sự không trở về, lại càng không dám tin Sư Tử và Quạ Đen đã chết.

Sư Tử luôn luôn mạnh mẽ và lạnh lùng nhất và Quạ Đen luôn luôn ngây thơ và đáng yêu nhất. Hai người họ đã chết rồi, đã thật sự biến mất khỏi thế gian này.

Cô không thể kiềm được, nước mắt rơi xuống ướt hai má, không thể phân biệt được đâu là nước mưa, đâu là nước mắt.

Hồ Ly kinh ngạc nhìn cảnh tượng kì lạ lúc này, lửa đang cháy lớn lại gặp mưa to, nước và lửa gặp nhau, giống như tình cảm của họ lúc này nóng và lạnh như đan vào nhau.

“Sư Tử, Quạ Đen“ Hồ Ly kinh sợ nhìn về phía rừng râm dường như không còn gì hết, cho đến giờ phút này các cô cũng không thể tin được. hai người họ thật sự không còn sống, hai người họ không thể thoát ra khỏi khu rừng .

Sắc mặt của Khải Tư có chút buồn bã, có chút mất mát. hắn nhìn khu rừng rậm chẳng còn gì lẩm bẩm nói “Sư Tử…” Không biết đó là lưu luyến hay là tiếc nuối vì không còn ai để cho hắn hành hạ .

Làm sao như vậy được, Sư Tử là người ưu tú nhất trong những đứa nhỏ được hắn nuôi dưỡng, đã nhiều năm qua, trong khi huấn luyện hay làm nhiệm vụ cô chưa từng phạm phải sai lầm nào, cô làm sao không thể đi ra ngoài, cô ta làm sao có thể bị nổ chết ?

Mưa gió vẫn thê lương như cũ, giống như tâm tình của các cô trong lúc này.

Đó là một nỗi đau thấu xương, đọng lại thành một dòng sông đang chảy về phía nơi xa.

Sau vài canh giờ, đám cháy lớn cũng bị mưa to dập tắt.

Ở phía bên kia khu rừng có hai người toàn thân màu đen giống như vừa mới từ ống khói chui ra, rất tàn tạ, ánh mắt lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Người nhìn có vẻ yếu đuối lẩm bẩm nói “Chị của tôi, bọn họ..”

Người bên cạnh ôm cô thật chặt nói nhỏ “Bọn họ tốt lắm, cô không cần phải lo lắng”

“Sư Tử, cô thật sự đã quyết định rồi sao?”

Người được kêu là Sư Tử thản nhiên nở nụ cười, sau đó gật đầu kiên định.

“Từ nay về sau sẽ không còn Sư Tử, Sư Tử đã chết trong trong đám cháy lần này rồi.”

Người bên cạnh cũng cười “Từ đây cũng không còn Quạ Đen nữa”

Hai người nhìn nhau mỉm cười

Cô là một con Phượng Hoàng từ cõi niết bàn tắm lửa hồi sinh. Trên thế gian cũng không còn sát thủ Alice.

Kể từ giờ phút này cô chính là cô, chỉ là một người bình thường.

Gánh nặng đã đeo trên lưng mười mấy năm trong chớp mắt bỗng nhiên được trận mưa này cọ rửa trôi đi mất. Cô đã được hồi sinh trở thành một con người hoàn toàn mới.


Vô ảnh các
mitsuki2000 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
21 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của mitsuki2000 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-01-2011, 11:11 PM   #9
Default

ta và nàng van_nguyen17 se thay mitsuki2000 pót típ truyện này.
http://phudungvuongphi.wordpress.com/

Chương 4.2:
Nhìn người trước nay luôn lạnh như băng đang tức giận, Qua Đen không tiếp tục nói nữa, chỉ còn biết ôm cô âm thầm rơi lệ.

Cho tới giờ phút này các cô mới đột nhiên phát hiện, hai người họ đang đến gần cái chết trong gang tấc.

Trong giây phút này các cô có thể chết đi bất kì lúc nào, và sau đó thân thể của họ sẽ biến thành tro bụi trong trời đất.

Sư Tử trầm giọng nói “Tôi biết các người chán ghét tôi, nhưng tôi chỉ là người, không phải thần thánh cho nên không thể nào giúp được tất cả mọi người, tôi chỉ có thể bảo vệ nhóm mà tôi lãnh đạo, giúp các cô sống sót. Nếu tôi dành thời gian giúp những người khác , đó là tôi không làm tròn trách nhiệm của một tổ trưởng đối với mạng sống của các cô”.

Nếu lúc này Sư Tử không nói thì Quạ Đen cũng hiểu được, trong tất cả sáu nhóm, chỉ có nhóm người của họ là có thể từng bước kiên trì đến cùng. Chạy nhanh là biệt tài của cô, cho nên khi biết có thể chạy ra ngoài, cô đã quá mức tự tin, trong nhất thời sơ ý đạp trúng phải cọc ngầm, nhưng trong đợt huấn luyện về khả năng sống còn lần này không cho phép có bất cứ một sự sơ ý nào. Bởi vì phạm phải sai lầm đó, cho dù cô bị chết cũng đáng số, nhưng Sư Tử là người vô tội…

Sư tử chưa từng nghĩ tới bản thân sẽ bị chết. Cô rất tự tin vào khả năng của mình, cô cho rằng các đợt huấn luyện là những trò vui, trong giờ phút này cô thật sự đã bị trừng phạt rồi.

“Cô tin tôi không?” Sư Tử đột ngột quay đầu lại, ánh mắt sáng rực nói.

Quạ Đen không biết vì lí do gì, nhưng trong giờ phút này, cô nguyện ý đem mạng sống của mình giao vào tay Sư Tử vì vậy cô cố sức gật đầu.

“Sư Tử, tôi tin cô”

Sư Tử gật đầu, bắt đầu chạy ngược trở vô rừng.

Nơi hai cô vừa rời khỏi có mấy cái hang động, các hang động này là nơi bày trí cơ quan các cô vừa đi qua khi nãy sau khi đã loại bỏ các cơ quan, dĩ nhiên họ sẽ được an toàn. Nếu có thể trốn vào nơi đó, sau khi phát nổ có nhiều khả năng các cô sẽ không chết.

Trong lúc ba người bên ngoài đang chờ đợi trong đau khổ, bỗng nhiên có tiếng nổ ầm ầm, một tiếng nổ lớn truyền đến trời long đất lở, giống như sấm sét, giống như toàn bộ thế giới bị sụp đổ vỡ tan ra thành mảnh nhỏ. Ngay cả bọn họ ở bên ngoài cũng bị ảnh hưởng làm toàn thân lắc lư. Mặt đất cũng rung chuyển tạo thành nhiều vết nứt.

Sau những tiếng nổ đinh tai nhức óc, cả khu rừng chợt bùng cháy, ngọn lửa lớn giống như một con rồng lửa đang nuốt trọn cả khu rừng. Khói đen cuồn cuồn bốc lên như bao trùm cả không trung làm cho bầu trời tối sầm lại nhìn không rõ cảnh vật, trong không khí có một mùi khó ngửi làm bọn họ phải bịt miệng lại vì sợ hít khí độc vào sẽ làm tổn hại đến phổi.

Lửa lớn ánh đỏ cả một góc trời, màu đỏ như máu bao phủ một vùng đất rộng lớn.

Sau trận lửa lớn, trời bắt đầu mưa tầm tả.

Chồn Tía mê man ngã xuống trên mặt đất bùn lầy, trên mặt trên tóc, và cả người đều là nước mưa ướt như chuột lột, nhưng cô hoàn toàn không có cảm giác. Tay cô đặt trên mặt đất, đầu gối lên trên khóc không thành tiếng, giống như người bị trúng độc đã lên cơn điên loạn, hai bàn tay không ngừng đánh trên đám đất lầy lội, cho đến khi vũng nước đen ngòm lan tràn những vệt màu hồng nhạt.

Mèo Đen kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, không thể tin hai người họ thật sự không trở về, lại càng không dám tin Sư Tử và Quạ Đen đã chết.

Sư Tử luôn luôn mạnh mẽ và lạnh lùng nhất và Quạ Đen luôn luôn ngây thơ và đáng yêu nhất. Hai người họ đã chết rồi, đã thật sự biến mất khỏi thế gian này.

Cô không thể kiềm được, nước mắt rơi xuống ướt hai má, không thể phân biệt được đâu là nước mưa, đâu là nước mắt.

Hồ Ly kinh ngạc nhìn cảnh tượng kì lạ lúc này, lửa đang cháy lớn lại gặp mưa to, nước và lửa gặp nhau, giống như tình cảm của họ lúc này nóng và lạnh như đan vào nhau.

“Sư Tử, Quạ Đen“ Hồ Ly kinh sợ nhìn về phía rừng râm dường như không còn gì hết, cho đến giờ phút này các cô cũng không thể tin được. hai người họ thật sự không còn sống, hai người họ không thể thoát ra khỏi khu rừng .

Sắc mặt của Khải Tư có chút buồn bã, có chút mất mát. hắn nhìn khu rừng rậm chẳng còn gì lẩm bẩm nói “Sư Tử…” Không biết đó là lưu luyến hay là tiếc nuối vì không còn ai để cho hắn hành hạ .

Làm sao như vậy được, Sư Tử là người ưu tú nhất trong những đứa nhỏ được hắn nuôi dưỡng, đã nhiều năm qua, trong khi huấn luyện hay làm nhiệm vụ cô chưa từng phạm phải sai lầm nào, cô làm sao không thể đi ra ngoài, cô ta làm sao có thể bị nổ chết ?

Mưa gió vẫn thê lương như cũ, giống như tâm tình của các cô trong lúc này.

Đó là một nỗi đau thấu xương, đọng lại thành một dòng sông đang chảy về phía nơi xa.

Sau vài canh giờ, đám cháy lớn cũng bị mưa to dập tắt.

Ở phía bên kia khu rừng có hai người toàn thân màu đen giống như vừa mới từ ống khói chui ra, rất tàn tạ, ánh mắt lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Người nhìn có vẻ yếu đuối lẩm bẩm nói “Chị của tôi, bọn họ..”

Người bên cạnh ôm cô thật chặt nói nhỏ “Bọn họ tốt lắm, cô không cần phải lo lắng”

“Sư Tử, cô thật sự đã quyết định rồi sao?”

Người được kêu là Sư Tử thản nhiên nở nụ cười, sau đó gật đầu kiên định.

“Từ nay về sau sẽ không còn Sư Tử, Sư Tử đã chết trong trong đám cháy lần này rồi.”

Người bên cạnh cũng cười “Từ đây cũng không còn Quạ Đen nữa”

Hai người nhìn nhau mỉm cười

Cô là một con Phượng Hoàng từ cõi niết bàn tắm lửa hồi sinh. Trên thế gian cũng không còn sát thủ Alice.

Kể từ giờ phút này cô chính là cô, chỉ là một người bình thường.

Gánh nặng đã đeo trên lưng mười mấy năm trong chớp mắt bỗng nhiên được trận mưa này cọ rửa trôi đi mất. Cô đã được hồi sinh trở thành một con người hoàn toàn mới.




thay đổi nội dung bởi: mymy2211, 13-01-2011 lúc 11:48 PM.
mymy2211 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
10 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của mymy2211 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-01-2011, 11:14 PM   #10
Default

http://phudungvuongphi.wordpress.com/
Chương 5: Mượn giống

Hồng Kông, nhiều năm sau.


Bóng đêm mờ ảo, nhưng tại nơi xa hoa này màn đêm không hề làm giảm đi vẻ náo nhiệt của nó, lớp áo mỏng manh của bóng đêm càng làm cho những đôi tình nhân như rơi vào ý loạn tình mê. Chân tướng của sự thật được che dấu rất kĩ dưới lớp áo mỏng hoàn mỹ đó.

“Hồ Ly, cô khẳng định đó là khách sạn Lao Lạp Tư?”

“Đúng vậy”

“Cô đã tìm được chưa?”

“Cô không cần lo lắng, phòng 1069, tôi đã tìm giúp cô một gã trai bao tốt nhất Hồng Kông, giống tốt, dáng vẻ đàng hoàng, vóc người khỏe mạnh, đặc biệt là rất dịu dàng trong chuyện đó, hắn đang ở trong phòng đợi cô. Sư Tử, mau đi đi, đây là số điện thoại, cô có thể gọi cho hắn để xác nhận. Nói thật đi, cô không phải đang ngại ngùng đấy chứ?”

Rất hiếm khi thấy Sư Tử sợ hãi một điều gì đó, nếu cô không thừa dịp này trêu ghẹo cô ấy một phen thì thiệt thòi quá.

Hôm nay Hồ Ly tham gia tiệc rượu giới thiệu sản phẩm mới của công ty, cô uống rất nhiều làm đầu lưỡi muốn líu lại.

“Phòng 1069, tôi nhớ rồi. Được, tôi sẽ tự mình lên đó. Cứ quyết định vậy đi” Đào Chi Yêu thản nhiên nói

“Sư Tử…” Hồ Ly còn muốn nói thêm điều gì nữa, nhưng Sư Tử đã dứt khoát gác điện thoại.

A..Hồ Ly nhìn điện thoại trên tay, trong đầu cảm thấy mơ hồ.

“Không biết mình vừa nói với cô ấy phòng 1069 hay phòng 1096? Chắc là 1096, đúng như vậy rồi…” Hồ Ly say rượu mông lung thì thào tự nói với mình. Vừa nói xong lại tiếp tục ra sàn khiêu vũ với người khác, chuyện này cũng bị cô vứt ra khỏi đầu.

Trước cửa khách sạn năm sao có một người không ngừng đi qua đi lại, bối rối do dự rất nhiều lần vẫn không dám mở cửa bước vào, Đào Chi Yêu rất khó xử nhìn về phía cửa của khách sạn.

Sau khi trốn thoát khỏi địa ngục đó, sống cuộc sống của một người bình thường, cô vẫn luôn mong mỏi có một người thân bên cạnh, một người có quan hệ huyết thống với cô như chân với tay. Những người thân của cô đã không còn trên cõi đời này nữa, cho nên việc mà cô muốn làm trong giờ phút này chính là mượn giống.

Đúng vậy…là mượn giống.

Một tháng trước, cô đã nhờ người có uy tín nhất trong năm chị em là Hồ Ly, dựa vào thành tích ăn chơi và tình báo của cô ấy giúp cô chọn một gã trai bao hoàn hảo để cùng cô kết hợp sinh ra một em bé xinh đẹp khỏe mạnh.

Nhiều năm sau vụ nổ đó, cô đã không còn là sát thủ Sư Tử, vì tìm được đường sống trong cõi chết, các cô đã thoát khỏi sự khống chế của công ty đào tạo sát thủ, hơn nữa còn có thể liên hệ được với ba người còn lại, nhờ vào sự giúp đỡ của ba người họ, cô và Quạ Đen mới được bình yên sống cuộc sống mà mình mong ước, ở nơi mình mong muốn.

Khi trở về chốn cũ, cô nhớ mang máng nơi mình sinh ra, trong trí nhớ mơ hồ còn sót lại, cô nhớ dáng vẻ tươi cười điềm tĩnh của cha mẹ, đó là một mái nhà đơn giản nhưng rất ấm áp. Cho nên sau khi bỏ trốn cô đã trở lại Hồng Kông, nơi có ngôi nhà cũ của cô.

Đào Chi Yêu đi đi lại lại trước cửa khách sạn một lúc lâu, làm cho bảo vệ của khách sạn cũng bắt đầu chú ý đến người con gái có dáng vẻ xinh đẹp nhưng lạnh lùng này.

Đào Chi Yêu hít thật sâu, biết rõ lúc này trốn tránh không phải là biện pháp, Chuyện này cô đã nghĩ thật kỹ và cũng đã lập kế hoạch rất lâu, lùi bước trong lúc này không phải là tác phong của cô.

Cô đã cố ý đợi đến ngày thứ tám sau kì kinh nguyệt, đó là thời điểm dễ thụ thai nhất mới nhờ Hồ Ly bày ra màn kịch này.

Nở một nụ cười thanh nhã, Đào Chi Yêu rốt cuộc quyết định bước vào.

Cô đi vào đại sảnh của khách sạn, tới thẳng chỗ tiếp tân, Đào Chi Yêu nhìn cô tiếp tân đang mỉm cười ngọt ngào , thản nhiên nói “ Tôi là Đào Chi Yêu, đã đặt phòng trước rồi”

“Xin chờ một chút, tôi sẽ kiểm tra ngay” Cô tiếp tân vẫn giữ vẻ tươi cười nói.

Đào Chi Yêu chỉ đứng yên ở đó, nhẹ nhàng gật đầu.

Trong lúc này bỗng nhiên có tiếng chuông điện thoại vang lên, cô tiếp tân đột nhiên nở một nụ cười thật tươi, hoàn toàn không giống với nụ cười khéo léo lúc nãy, nụ cười lúc này xuất phát từ tận trái tim.

Cô ngượng ngùng liếc Đào Chi Yêu, sau đó lấy điện thoại ra cười híp mắt cong cong giống như vầng trăng lưỡi liềm, Cô ta đứng một bên nghe điện thoại, nói chuyện cùng người kia rất đỗi dịu dàng. Đào Chi Yêu chỉ cần liếc một cái liền nhìn ra được, cô ta đang chìm đắm trong tình yêu cuồng nhiệt.

“Cô Đào, cô đặt phòng 1069 phải không?”

Đào Chi Yêu cũng không làm khó cô ta, sau khi gật đầu liền cầm lấy chìa khóa cô ta vừa đưa . Còn cô ta vẫn cười híp mắt lại như vầng trăng lưỡi liềm vui vẻ khoái trá cùng người yêu của mình nói chuyện.

Vì bận nói chuyện với người yêu, cô không phát hiện do vội vàng không cẩn thận đã nhìn lộn số phòng 1096 thành phòng 1069. Còn Đào Chi Yêu vẫn tưởng là phòng 1069, vì khi nãy Hồ Ly trong lúc say rượu đã nói lộn số. Tất cả những chuyện này Đào Chi Yêu hoàn toàn không biết.

Khi đi được vài bước, cô tiếp tân gọi cô lại, Đào Chi Yêu liền quay đầu xem cô ta nói gì, chỉ thấy cô ta gở điện thoại bên tai xuống, nói với cô một câu có ý tứ sâu xa “Cô Đào, phục vụ đặc biệt của khách sạn đã đợi sẵn trong phòng”

Khi nhìn thấy ý tứ ánh lên trong mắt cô tiếp tân , Đào Chi Yêu cảm thấy rất bối rối chạy nhanh vào thang máy.

Thật đáng xấu hổ! Đào Chi Yêu hô lên một tiếng đầy xấu hổ.

Cô ấn nút thứ mười, đó là nơi cô cần phải đến.

thay đổi nội dung bởi: mymy2211, 13-01-2011 lúc 11:49 PM.
mymy2211 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
15 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của mymy2211 vì cảm thấy "rất là hay":
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 08:31 PM. Theo múi giờ GMT +7.