Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 05-02-2011, 05:47 PM   #1
Default [Hiện đại] Sủng vật phiền toái của tổng tài lãnh khốc

Bản convert này là của lue tỉ mình chỉ mới hỏi không biết có được cho phép edit chưa nhưng cũng liều làm thử vài chương nếu ai thích đọc hì cứ theo dõi ha . Đây là lần đầu mình edit truyện có giò sai sót xin mọi người thông cảm Văn phong của mình có hạn a….(_._!)
Si nữ oán nam: sủng vật phiền toái của tổng tài lãnh khốc





Tác giả: Yêu Ý

Tình trạng: Hoàn

Giới thiệu:'




Cùng một ngày mà gặp gỡ đếnbốn lần một nữ nhân lớn lên bình thường, đầu óc lại ngu si, tứ chi vừa không phát đạt mê trai nữ nhân, hết lần này tới lần khác nhưng lại được chó của hắn thích!

Nhìn ở thước đo vật nuôi, coi như là nuôi thêm một con vật.

Nhưng nuôi sau mới phát hiện nàng một chút cũng không dễ hầu hạ, ba năm thỉnh thoảng phải ra khỏi chút tình trạng.

Lại còn đối với hắn mà đánh giá : tự cao tự đại, lãnh khốc vô tình, cộng thêm độc miệng……

Thật là buồn cười, không cảm thấy hắn rất tuấn tú sao? Bây giờ bắt đầu, si nữ oán nam PK(đồ sát) cuộc sống bắt đầu khởi động ….
langnghitientu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 05-02-2011, 05:51 PM   #2
Default

Thứ 1 lễ: sủng vật phiền toái của tổng tài lãnh khốc (1 )

Sủng vật phiền toái của tổng tài lãnh khốc ( yêu toan tính )

Tiết tử

Trong bệnh viện, vang lên khóc rống thanh âm của nữ nhi vì phụ thân mang theo còn chưa nói hết di ngôn, đối với nàng là không thể nào rời bỏ đi nhân thế …..

Mấy ngày sau, phụ thân hậu sự đã làm thỏa đáng. Bọn họ ở chỗ này không có gì thân thích bằng hữu, cho nên thiếu rất nhiều lễ nghi phiền phức. Nữ nhi dựa theo phụ thân nguyện vọng, đem hắn cùng mẫu thân hợp táng ở chung một chỗ. Đây cũng là nàng có thể vì bọn họ làm cuối cùng một chuyện.

Về đến trong nhà, nàng đem phụ thân di ảnh an trí ở phòng khách – vị trí bắt mắt nhất
Đây vốn là mái nhà tràn đầy ấm áp, giờ phút này trở nên dị thường lạnh như băng. Hồi tưởng trước kia, một nhà ba người vui vẻ cuộc sống, trong phòng loáng thoáng còn còn có tiếng cười khoan khoái của mọi người, nhưng là ở nơi này ngắn ngủn chỉ có mấy tháng thời gian, mà cảnh tuy còn nhưng người đã mất, mẫu thân mới vừa đi, phụ thân cũng cùng đi theo , chính là mười mấy thước vuông phòng ốc, bây giờ ở trong mắt nàng lại lớn đến nỗi làm cho người khác sợ. Nghĩ đến lần này, giọt nước mắt to như hạt đậu của nàng rưng rưng, giống như chặt đứt tuyến hạt châu không ngừng rơi xuống .

Suy nghĩ của nàng liền bị một trận mãnh liệt tiếng gõ cửa cắt đứt.

Nàng ngay sau đó nhanh lau đi nước mắt trên mặt, mở cửa phòng. Đập vào mi mắt nàng là những người ngoại hình khó coi , bọn họ hoá trang cực kỳ giống trong TV bang phái phần tử, chính là thuộc về lọai “Tiểu lâu la”. Mọi người diện mạo đáng ghét, mắt lộ ra hung quang, nhất là kẻ dẫn đầu đứng ở phía trước , má phải còn in một vết sẹo thật sâu.

Cảm giác của nàng cực kỳ không giây, thử nghĩ xem ba mẹ cùng mình, cũng là những người dân đàng hòang , giữ đúng khuôn phép làm người , hoàn toàn,từ đầu,luôn luôn không thể nào cùng người như thế có quan hệ.

"Các ngươi..."

Lời còn chưa nói hết, kẻ dẫn đầu "Vết sẹo đao nam “ một phen đẩy nàng ra

"Ít nói nhảm!"

Nàng căn bản không còn kịp ngăn cản nữa, vết sẹo đao nam cũng đã mang theo người hầu của hắn xông thẳng cửa mà vào.

"Lão gia nhà này đã chết? ! Chết thật đúng là con mẹ nó lúc!" Vết sẹo đao nam chỉ vào phụ thân linh vị nói."Thật đã chết rồi, hay là giả chết! Nếu là dám giả chết, ta muốn hắn sống cũng không dễ chịu!"

"Các ngươi rốt cuộc là ai?" Nàng không cần quản xem bọn hắn khỉ gió gì là ai, nàng tuyệt không cho phép bất luận kẻ nào như vậy vũ nhục phụ thân."Xin lập tức cút ra ngoài cho ta! Nếu không ta liền báo cảnh sát !" Nàng chỉ vào cửa đại môn, tức đến cả người phát run, phát run còn có một nguyên nhân khác là nàng có chút sợ.

"Ngươi Lão Tử thiếu tiền của chúng ta ,ngươi còn dám bảo chúng ta cút? Ta xem ngươi là sống không nhịn được!" Vết sẹo đao nam giảm thấp xuống thanh âm, xoay người tiến tới gần đến trước mặt nàng, hung ác hơi thở cũng đập vào mặt nàng.

Thứ 2 lễ: sủng vật phiền toái của tổng tài lãnh khốc (2 )

"Không thể nào!" Gần đây mấy tháng phụ thân một mực trong bệnh viện, căn bản không thể nào đi ra ngoài vay tiền, nếu lúc trước có mượn tiền, nàng cũng không có lý do gì lại không biết. Những người này là không phải là nghĩ tiền nghĩ đến điên rồi.( em nghĩ không có lửa sao có khói a =.=)

"Không thể nào? Ta xem ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!" Vết sẹo đao nam đưa tay nhận lấy tờ giấy của người hầu đứng ở phía sau, ném tới trước mặt nàng."Mở to hai mắt cho ta tốt hảo nhìn rõ ràng! Đây cũng là Cổ Nam lão gia hỏa kia tự mình viết !"

Nghe được hắn gọi phụ thân tên thời điểm, đối với nàng mà nói chân tướng đánh đòn cảnh cáo. Trời ạ, chẳng lẽ là thật? Phụ thân làm sao có trêu chọc người như thế? !

Biên lai mượn đồ

Bản thân Cổ Nam hiện mượn tài vụ công ty năm mươi vạn nguyên, nửa năm sau theo như lợi hoàn lại năm trăm vạn nguyên.

01 tháng 24 ngày

Mấy bắt mắt chữ to rõ ràng khắc sâu vào trong mắt của nàng. Cái bút tích quen thuộc kia, hơn nữa còn có nhất điểm hồng sắc Thủ Ấn, loang lổ bằng chứng chuyện thực này như dã thú loại cắn nuốt sạch nàng tâm vốn đã dao động.( dấu hoa tay )

Thật sự là phụ thân chữ viết! Làm sao có... Tại sao có thể như vậy?

Trời ạ! Năm mươi vạn? Không! Năm trăm vạn! Đây đối với nàng mà nói căn bản là thiên văn sổ tự!(căn bản có nghĩa là chuyện bất khả thi )

Có ai có thể nói cho nàng biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!

Cha mẹ liên tiếp ngã bệnh, đem gia cảnh nhà vốn không giàu có gì giờ hoàn trống không. Bây giờ kia tới nhiều tiền như vậy, đừng nói là năm trăm vạn, ngay cả năm vạn nàng cũng tìm không ra.

Ngã bệnh? ! Chẳng lẽ...

Nàng cẩn thận nhìn một chút mượn tiền nhật kỳ, 02 tháng 24 ngày, thời gian mới đúng, thật sự là khi đó mượn !

Nàng nghĩ tới. Lúc ấy mẫu thân sinh bệnh, nhu cầu cấp bách làm giải phẫu, giải phẫu nguy hiểm thật lớn, phí giải phẫu cũng cực cao. Người cả nhà vì thế do dự hết sức, phụ thân nói sẽ chuẩn bị tiền. Tình huống khẩn cấp nàng cũng không hỏi nhiều, nhưng lại chẳng ai ngờ rằng mẫu thân sẽ không vượt qua đượt phẫu thuật .Mẫu thân bệnh qua đời, phụ thân đem trách nhiệm tất cả đều đổ lên trên người mình, từ đó buồn bực không vui, rốt cục cũng ngã bệnh, hơn nữa còn là một bệnh không dậy nổi.

Nhưng làm sao cũng không nghĩ tới phụ thân sẽ đi mượn lãi suất cao. Bất quá cẩn thận thử nghĩ xem cũng phải, trừ lãi suất cao còn có ai có thoáng cái đã cấp cho phụ thân nhiều tiền như vậy đâu.

Giống như bị kim châm thấu khí cầu, đặt mông co quắp ngồi ở trên ghế sa lon. Nàng đã không có khí lực theo chân bọn họ cải cọ rõ ràng là năm mươi vạn, làm sao đảo mắt liền biến thành năm trăm vạn.

"Thấy rõ ràng rồi? Lão gia này chữ sao!" Nhìn nàng suy sụp bộ dạng, vết sẹo đao nam đắc ý hừ lạnh ."Ta bất kể hắn là chết thật hoặc chết, tóm lại đến tháng sau tiền ngay cả vốn lẫn lời tổng cộng 500 vạn! Ngươi tốt nhất khác đùa bỡn hoa chiêu gì, nếu không ta sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của chúng ta!"
langnghitientu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 06-02-2011, 10:23 PM   #3
Default

Post tiếp đi bạn. Chờ chương mới của bạn!
Annth vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 07-02-2011, 10:02 AM   #4
Default

truyen co ve hay day.co len nha pan!pasa
lovelesqueen vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 07-02-2011, 12:11 PM   #5
Default

Nhanh post tiêp di ban
yakomoz vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 07-02-2011, 09:51 PM   #6
Default

Thứ 3 lễ: sủng vật phiền toái của tổng tài lãnh khốc (3 )

...

Không biết đã qua bao lâu, đợi đến lúc nàng lấy lại tinh thần, những tên lưu manh kia đã đi mất, nàng không biết bọn họ đã đi từ lúc nào, cũng không nhớ rõ bọn họ cuối cùng nói những thứ gì, bên trong nhà chỉ còn một mảnh tĩnh mịch.

Nàng bắt đầu hoài nghi mới vừa rồi không có gì cả phát sinh, nhất định là gần đây mình vất vả quá độ, sinh ra ảo giác, nhất định là vậy!

Nhưng trong tay giấy vay nợ vẫn còn đây, nàng đem mình kéo về thực tế. Giấy trắng mực đen thanh thanh sở sở nói cho nàng biết hết thảy đều là sự thật.

Nói cách khác... Này năm trăm vạn thiên chân vạn xác , nàng phài trong hai tháng trả hết nợ năm trăm vạn!

1

Đường Hải Đảo, tạichỗ ngồi ven biển trong thành thị nổi danh nhất đường phố, không riêng gì nó tại vị nơi bờ biển, mà là trên con đường này tụ tập tất cả tòa thành thị tiêu chí tính kiến trúc, mỗi tòa kiến trúc vật cũng là xuất từ đại sư chi bút, như vậy sặc sỡ loá mắt, hùng vĩ tráng quan.

Trước mặt kiến trúc của tòa nhà này bầy đầy sấn thác, càng thêm lộ ra vẻ có một phong cách riêng.(có ai bik từ này nghĩa là gì hok ???)

Gần trăm thước độ cao, hai tòa đối lưng gần sát ,lần lượt thay đổi hình thang hợp lại làm một, trục cấp giảm dần, dùng bất đồng màu sắc, lấy mỗi mười thước khoảng cách tách ra, màu sắc rực rỡ ngói ánh sáng màu ngăn nắp đẹp đẽ. Từ đàng xa nhìn quanh, rất giống một đạo thải hồng loại, đột ngột từ mặt đất mọc lên, tại vị ở cai thành thành phố là kiến trúc đứng đầu, đứng nghiêm ở nơi này mỹ lệ giữa ngã tư đường.

Đây chính là gần hai năm ở quảng cáo vòng vô cùng nổi danh Công ty VR quảng cáo, ngay cả nhãn hiệu quốc tế danh tiếng đều có cùng nó hợp tác, nhỏ đến hữu hình vật chất, lớn đến vô hình tư sản, đều xuất từ nó tay. Càng sâu là bọn hắn sở sáng tác ra tới quảng cáo còn có thể bị tay mới cửa làm như trường học tấm giống nhau tới tham quan hoc tập, học tập.

Trước sân khấu hai vị nhân viên nữ đang hưng cao thải liệt bàn về hôm nay lại gặp được vị kia nổi danh người biết tới công ty nói chuyện làm ăn, lại có vị kia phú gia công tử nói coi trọng mình cũng nói lên mời...

"Công ty cho các ngươi tiền để làm việc, thật giống như không phải là tớio để nói chuyện phiếm." Giọng nam lạnh lùng cắt đứt nhân viên đang líu ríu bàn luận trước sân khấu.
"A ~" nhân viên nữ giống như là gặp phải kinh sợ gì đó, nói chuyện cũng trở nên lắp bắp, nói không ra câu, "Chúng ta... Chúng ta..."

"Các ngươi đã đối với chuyện của người khác như vậy cảm thấy hứng thú, ta nghĩ đối diện tạp chí xã dường như thích hợp các ngươi!" Nghiêm Hạo Trần đối với hai nữ nhân viên đang hoa dung thất sắc căn bản làm như không thấy.

"Nhanh đến buổi trưa lúc tan việc , cho nên... Cho nên chúng ta mới..." Gặp phải bị thôi giữ chức vụ nguy cơ, trong đó một vị nhân viên nữ khua lên dũng khí làm cuối cùng giải thích.

Thứ 4 lễ: sủng vật phiền toái của tổng tài lãnh khốc (4 )

Nghiêm Hạo Trần không nhìn tới sự bối rối của các nhân viên nữ, "Không có cỡi chế phục tựu đại biểu các ngươi còn không có tan việc, các ngươi đứng ở chỗ này đại biểu là công ty hình tượng, nơi này không cần phá hư công ty hình tượng người! Còn phải lại làm giải thích sao?"

Nghiêm Hạo Trần làm việc xưa nay đã như vậy, cơ hội chỉ cấp một lần, mất đi tựu đừng vọng tưởng còn có lần sau.

"..." Nghiêm Hạo Trần bén nhọn giọng nói nói nhân viên nữ không phản bác được.

"Đi tài vụ và kế toán thống soái lấy các ngươi này tháng tiền lương, xế chiều cũng không cần tới!" Nói xong, lưu lại khóc nhân viên nữ khóc hết cả nước mắt, Nghiêm Hạo Trần sải bước lưu tinh rời đi.

"Sách! Thật đáng thương,nữ nhân xinh đẹp như vậy, khóc thành như vậy thật làm cho đau lòng người."Ngược lại với thái độ vừa rồi của Nghiêm Hạo Trần nam tử thâm tình đưa cho hai tờ khăn giấy cho các nàng."Đây là ta danh thiếp, sau này có phiền toái gì mặc dù tới tìm ta." Căn cứ dĩ vãng mê chết người không đền mạng kinh nghiệm, Liên Khải phán định hai nữ nhân này đã đối với hắn mê muội, trước khi đi còn trừng mắt nhìn, lưu cho các nàng một chiêu bài kiểu mỉm cười.

Thỏ không ăn cỏ gần hang, là Liên Khải tán gái nguyên tắc. Này hai khỏa kiều diễm cỏ nhỏ nếu bị xào cũng là chưa tính là hang ổ bên , không ăn cũng quá lãng phí.

Hai nữ nhân bị điện giật đến thất điên bát đảo, hai mắt như xuất hiện trái tim, mới vừa bị xào thống khổ tâm tình cũng quên không còn một mống.

Từ trong cao ốc đi ra khỏi hai vị nam tử, hướng bãi đậu xe phương hướng đi tới. Bọn họ giống như chỗ ngồi này nhà cao tầng giống nhau, ở lui tới trong đám người, hiển lộ rõ ràng cùng người khác bất đồng.

Không sai, bọn họ chính là so sánh với nên công ty còn muốn chói mắt hai người ——VR lão bản. ( chủ)

Nghiêm Hạo Trần, hai mươi bảy tuổiụtổng tài củacông ty, làm việc kiên quyết quyết đoán, cũng không ướt át bẩn thỉu. Giở tay nhấc chân đang lúc cũng tản ra "Lãnh khí mười phần" nam nhân mị lực, làm cho người ta kính nhi viễn chi. (chỉ dám đứng từ xa nhìn mà ngưỡng mộ )

Liên Khải, hai mươi lăm tuổi, công ty phó tổng tài, cùng cái kia băng sơn nam nhân bất đồng, hắn thuộc về "Ánh mặt trời hình" vô cùng lực tương tác, mị lực vô hạn, sức sống mười phần.

Bọn họ đến mức định có thể rước lấy ánh mắt của mọi người, không bởi vì vì thân phận của bọn họ, mà là bọn hắn xem ra làm nữ nhân mất hết trái tim (kái này ta chém. Nghe cho hay ), làm cho nam nhân xấu hổ khuôn mặt.

Hai người đẹp trai tương đối, nhưng là khách quan mà nói, giở tay nhấc chân đang lúc hiển thị rõ bẩm sinh vương giả phong phạm Nghiêm Hạo Trần hơn khả năng hấp dẫn nữ nhân ánh mắt.

"Báo cho phòng thiết kế, có liên quan kỳ này nhãn hiệu thiết kế cùng họa tác thiết kế cuộc so tài trung bọn họ chọn lựa ra tới tác phẩm tựu định ở xế chiều hôm nay bốn giờ trong hội nghị cụ thể quyết định." Nghiêm Hạo Trần học văn kiện kiểu hướng Liên Khải trần thuật hôm nay an bài.
langnghitientu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
13 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của langnghitientu vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 09-02-2011, 07:05 PM   #7
Default

Thứ 5 lễ: sủng vật phiền toái của tổng tài lãnh khốc (5 )

"Biết rồi..." Liên Khải gãi gãi lỗ tai, "Ngươi hay là lại lo lắng cho con chó kia của ngươi chết sao, nếu như thật sự trị không hết... Ta cho ngươi thêm con người gặp người thích ?" Hắn một cái tay khoác lên Nghiêm Hạo Trần trên vai nhìn có chút hả hê nói.

Cũng không thể trách Liên Khải chán ghét Chó của Nghiêm Hạo Trần, thật sự nó không lại gần hay thân thiết với bất kì người nào, thấy người nhìn cũng không thèm nhìn ( công nhận là con chó này chảnh thật ), một bộ xa cách chết đi cẩu dạng, khi mà đụng phải nó , lại thống thiết kêu rên cứ như bị hành huyết (cái này ta chém , nghe cho hay

"Tiểu tử thúi! Ngươi là ngại mình sống quá dài đi!"

Liên Khải về phía sau chợt lóe, kịp thời tránh thoát Nghiêm Hạo Trần một cái quả đấm, vẻ mặt cũng biết ngươi có đến chiêu này giá thế, tiếp tục cợt nhả nói: "Vì chó chết, ngay cả huynh đệ cũng đánh, thật là không có nhân tính sao!"

Liên Khải cái gì cũng tốt, ngay cả có chút bần, cũng chỉ có Liên Khải dám như vậy cùng hắn nói giỡn, hai người có thể nói là vào sanh ra tử hai mươi mấy năm hảo huynh đệ. Nếu là đổi người khác, đã sớm một mất ngữ, thành thiên cổ đau đớn.

Trời mới biết Nghiêm Hạo Trần có nhiều bảo bối con chó kia, trừ Liên Khải, nó chính là mình người thứ hai có thể hoàn toàn tín nhiệm bằng hữu .

Không biết tại sao, gần đây Chó của Nghiêm Hạo Trần luôn là đề không nổi tinh thần, ăn không vô ngủ không ngon, thấy vậy Nghiêm Hạo Trần cũng đi theo khó chịu. Nếu là nói Nghiêm Hạo Trần có nơi có thể đầy đủ thể hiện nhân tính ấm, cũng chính là đối với chó yêu .

Không hổ là Nghiêm Hạo Trần nuôi chó, cho tới bây giờ nó cũng chỉ nhận thức Nghiêm Hạo Trần, còn lại người xa lạ căn bản không có cách nào nhích tới gần. Đối với người quen Liên Khải yêu chiều cũng không thèm để ý tới được dù đã là được khách quý cấp đãi ngộ , là Liên Khải quá yêu khiêu chiến mình đối với chó lực ảnh hưởng, mới lũ bị bài xích.

Chó của Nghiêm Hạo Trần bình thời thoạt nhìn biết điều dịu ngoan, làm cho người ta tưởng lầm là sống an nhàn sung sướng phế vật chó, kì thực nó ngoan đến độ có thể cùng với chó đã qua huấn luyện mà so sánh.

Nhớ được từng có một không có mắt tiểu thâu( trộm) vọng tưởng trộm cắp Nhà của Nghiêm Hạo Trần, hậu quả có thể nghĩ, bị cắn cả người động, không ngừng kêu khổ, đúng là chỉ có một chữ thảm để đánh giá! Đoán chừng sau này nghe thấy thấy chó chữ tựu cả người phát run.

Cho nên mang chó đi xem bác sĩ, như vậy gian khổ nhiệm vụ chỉ có Nghiêm Hạo Trần mình có thể đảm nhiệm.

"Ta tận lực ở hội nghị trước gấp trở về." Nghiêm Hạo Trần quả thực cũng mặc kệ hắn, mở cửa xe, anh tuấn lái xe rời đi.

Nghiêm Hạo Trần mở ra một chiếc Porsche màu lam ở trên đường di chyển, đường lớn bây giờ là giờ cao điểm, hắn phải đem xe lái vào cái hẻm nhỏ, lấy tránh né hỗn loạn.

Chi? —— chi ——

Thứ 6 lễ: sủng vật phiền toái của tổng tài lãnh khốc (6 )

Một chặc dừng ngay, bánh xe cùng cả vùng đất cũng nổi lên khổng lồ ma sát, cùng với tiếng thắng xe vang lên , xe cuối cùng là ngừng lại.

Thiếu chút nữa làCổ Khả Huyên đứng ở trước xe đã bị đánh bay, từ từ mở rahai mắt vì sợ hãi mà nhắm chặt lại. Không nhìn không biết, vừa nhìn đã giật mình, nàng là đang đặt mông ngồi trên mặt đất. Trái tim nhảy lên từng nhịp từng nhịp giống như là bị từng quả đấm đấm vào ngừơi (ví dụ gì kinh thế )
Wow, nguy hiểm thật! Nguy hiểm thật nguy hiểm thật! Sai 0. 1 ly, nàng là có thể chân nhân biểu diễn rơi tự do. Ban đầu nhờ rơi vào trên đầu Newton chính là khỏa trái táo, nếu không trên thế giới sắp sửa thiếu hụt một vị vĩ đại khoa học gia .

May nhờ thắng xe kịp thời, nếu không sợ rằng đã biết hội nhi đều tìm tới đế tư hàn huyên đi. May mắn mình không có chuyện gì, Cổ Khả Huyên phách vỗ ngực, thật sâu hô khẩu khí.

"Ngươi ngồi đủ rồi không có?" Nghiêm Hạo Trần lãnh đạm thanh âm dặm lộ ra không vui, hắn lái xe thật là tốt tốt, nữ nhân này giống như bệnh thần kinh giống nhau,(anh thần kinh thì có , tự nhiên mắng chị ) đột nhiên từ bên cạnh lao ra, dám hướng bánh xe dưới chui. Nếu không phải hắn phản ứng mau, nữ nhân này lúc này còn không biết ở đâu bay đâu.

Trấn tĩnh như hắn mới vừa rồi cũng không khỏi rơi mồ hôi lạnh , bây giờ làm sao cho nàng sắc mặt tốt.

"Nga, thật xin lỗi, thật xin lỗi." Cổ Khả Huyên vội vàng nói xin lỗi.

Mình tại sao chỉ lo cảm kích trời xanh , nàng đột nhiên chạy đến, nhất định gây sợ hãi cho tài xế

Cổ Khả Huyên vừa ngẩng đầu liền bị Nghiêm Hạo Trần xem ra tuấn lãng vô cùng, thậm chí có thể nói là không có chút nào thiếu sót gương mặt làm cho mê ngây người.

Tại sao có thể có người dễ nhìn như vậy a ( dễ nhìn em thấy khó nhìn thì có ak tỉ . Nam nhân tính tình khó ưa là hok dùng dc ùi )! Cổ Khả Huyên đã không biết mình nên làm cái gì, bắt đầu dò xét cẩn thận lên nam nhân ở trước mắt.

Dạ... Thân cao có ít nhất 180cm, gọn gàng tóc ngắn càng thêm bổ sung cho cái kia bất phàm dáng vẻ, nồng đậm mày kiếm, đôi môi mỏng cùng sống mũi tinh xảo như tượng thần Hi Lạp (*ực * *lau lau nước miếng * em thề là mình hok mê trai ), hơn nữa hơn nữa ánh mắt mang khí thế bức người kia . ( em ghét nam nhân bá đạo )

Người nam nhân này quả thực giống như là từ trong tranh bước ra ( háhá anh là người đẹp trong tranh ), đẹp đến như không có thực , càng làm Cổ Khả Huyên tâm hoa nộ chính là người này hoàn toàn là lọai người mà mình thích.

"Ngươi không sao chứ?" Nghiêm Hạo Trần hai tay hoàn ngực va chạm, nhẹ nhàng được tựa tại cửa xe bên cạnh, trên cao nhìn xuống nhìn Cổ Khả Huyên, giọng nói giống như là đang bố thí . (khinh người kà * chỉ chỉ tay * em ghét anh cho dù là anh có đẹp trai . NHT ( * lườm lườm mắt *. em hok có nói gì hết ak * quay lưng chạy gấp vã cả mồ hôi *)

Cổ Khả Huyên vẫn là vẻ mặt say mê, thị giác, khứu giác, thính giác vì nam nhân đẹp trai này mà như rối lọan , rối tinh rối mù hết lên.

Nhìn cái này sắp chảy nước miếng nữ nhân ngây dại nhìn mình sững sờ, Nghiêm Hạo Trần càng thêm khó chịu, nhưng từ ngoài mặt nhìn không ra chút nào tâm tình.

Thứ 7 lễ: sủng vật phiền toái của tổng tài lãnh khốc (7 )

"Uy!" Nghiêm Hạo Trần một bước xa nhanh đi tới trước mặt nàng, Cổ Khả Huyên đang ngồi dưới đất bị một phen nhéo lên.

Mê trai hắn thấy nhiều, sửng sốt làchưa từng thấy người như vậy mê trai !

Bị này không nhỏ lực đạo kéo, Cổ Khả Huyên lập tức ý thức được của mình thất thố, xấu hổ cúi đầu, mặt bá một chút tựu đỏ.

"Xin lỗi, ta mới vừa rồi..." Ai ~ nha! Mắc cở chết người, dứt khoát để cho viên gạch nào đó rơi xuống mà chết đi cho rồi.

"Xem ngươi như vậy có tinh thần đó chính là không có chuyện gì , không có chuyện gì là tốt rồi!" Nghiêm Hạo Trần không chút lưu tình cắt đứt lời của nàng, không nhịn được nhìn chằm chằm nàng."Lần sau ngươi phải nhớ chết, tự tìm một chỗ không người, nhảy lầu, cắt mạch, uống độc, treo ngược, tùy ngươi nhân tiện, phiền toái ngươi không nên làm cho mình nửa chết nửa sống còn muốn liên lụy người khác đi theo ngươi bị tội."

Cổ Khả Huyên có ýxin lỗi vì những lời này mà tiêu tán.

Cái gì nha, mặc dù là mình không đúng, nhưng nàng đã nói xin lỗi a, hắn không cần ác như vậy nha! Huống chi hắn vừa không có như thế nào! Đã tại sao có thể có như vậy hoàn mỹ người, thì ra là trên mặt dù có tuấn tú như thế nào thì miệng lưỡi ….(đúng em đồng ý với tỉ * gật gù *). Đáng tiếc, đáng tiếc! Cổ Khả Huyên trong lòng đối với bề ngoài của hắn như vậy mà tiếc hận.

"Kia nhờ cậy ngươi, lần sau nghĩ phạm tội thời điểm cũng chọn cái địa phương cách cục cảnh sát xa một chút: , giết người, phóng hỏa, trộm cắp, cướp bóc, cưỡng gian, ngươi yêu tại sao làm sao, tiết kiệm cảnh sát tới, ngươi còn không còn kịp nữa chạy mất." ( haha em phục tỉ ). Cổ Khả Huyên theo dạng bức tranh hồ lô (???)đem lời trả lại cho Nghiêm Hạo Trần. Vẫn không quên thêm đưa một câu "Nga! Còn có, xe, là cho người ta dùng để chạy, không phải là để ngươi dùng để bay !" Nàng cố ý ở "Người" cùng "Ngươi" hai chữ thượng tăng thêm giọng nói.

Cổ Khả Huyên quá bội phục phản ứng của mình, trong lòng vỗ tay bảo hay, âm thầm so tư thế chiến thắng.

Nàng trên miệng mặc dù nói không ngừng, nhưng ánh mắt vẫn liếc về phía khác ( sợ kà ), nàng sợ lúc mình nhìn vào Nghiêm Hạo Trần, lại như không có cốt khí, phí hồi lâu khí lực dùng để nhổ ra cách tầm mắt.

Cái này không biết sống chết nữ nhân thế nhưng lại mắng hắn không phải là người, chưa từng có người như vậy cùng chính mình nói chuyện cũng không ai dám như vậy cùng chính mình nói chuyện, đặc biệt là nữ nhân! Tức giận thuộc về tức giận, không có nghĩa là sẽ ảnh hưởng Nghiêm Hạo Trần phán đoán năng lực. Thông minh như Nghiêm Hạo Trần làm sao có nhìn không ra tâm tư của nàng, ánh mắt rõ ràng không thể rời bỏ mình, còn muốn cậy mạnh. Hắn cũng muốn nhìn nàng có thể mạnh đi nơi nào!

"Ngươi có muốn hay không thử lại nói một lần! Lần đầu tiên gặp mặt ngươi cứ như vậy hiểu rõ ta, biết ta giết người phóng hỏa không chuyện ác nào không làm, nói như vậy ta phải muốn cám ơn nhắc nhở của ngươi ." Nghiêm Hạo Trần trên mặt vẽ ra vẻ âm chí nụ cười, bình thản trong giọng nói tràn đầy mang theo vị uy hiếp.
langnghitientu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
20 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của langnghitientu vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 09-02-2011, 07:07 PM   #8
Default

ức chế quá ! giờ mình mới biết truyện này đến 146 chương hjxhix số mình đúng là khổ mà . Ham hố làm chi không biết .
langnghitientu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
4 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của langnghitientu vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 06-04-2011, 09:47 PM   #9
Default

tiếp đi bạn, đang hay
meougafi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 06-04-2011, 10:01 PM   #10
Default

cố gắng lên nàng,truyện hay mà
Sinh mệnh có rất nhiều thứ,có lẽ cả đời ta cũng không thể có được, nhưng không có vốn là không có, ta cũng sẽ không vì thế mà cảm thấy có gì tiếc nuối, tiếc nuối là khi có được nó rồi lại mất đi...
Căn cứ địa của ta http://datichlau.wordpress.com/
Rapunzed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 08:02 AM. Theo múi giờ GMT +7.