Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 26-02-2011, 01:48 PM   #1
Default [Hiện đại] Ngoan, anh yêu em - Orange Quất Tử

♥Ngoan, anh yêu em♥

Tác giả: Orange Quất Tử (Cây quất cam :”>)

Thể loại: Ngôn tình hiện đại.

Editor: Vitaminb2

Số chương: 52

Tình trạng: Hoàn.

Nguồn: cicadavase.wordpress.com

Giới thiệu:



Bốn năm trước.

Cô từ từ đi tới trước mặt anh, ngẩng đầu cùng với ánh mắt cực kỳ thuần khiết nhìn anh, chân thành mà ẩn hàm xin lỗi. Cô khom lưng thật thấp hướng anh bái một cái, cuối cùng cúi đầu nói: “Thật xin lỗi, em không thể cưới một người đàn ông mà em không yêu.”

Bốn năm sau.

Anh nói “Mỹ nữ đi nơi nào vậy? Tôi tiễn em một đoạn đường nhé.”

Cô kinh ngạc một chút, chờ khi thấy rõ người ngồi trong xe mới khẽ nhíu mày, lùi về sau vài bước: “Thật xin lỗi, tôi không quen anh.”

Cằm của anh chống trên cánh tay, anh khẽ cười “Phải vậy không? Tôi lại cho là hai ta có quen nhau từ trước rồi kia.”

Cô mày nhíu lại càng chặt hơn, hít sâu một hơi mới lên tiếng “Em thật không nhận ra anh, Lăng Khiên!”

Anh là vị hôn phu bị cô vứt bỏ, cô là con mồi anh truy đuổi suốt đời!




P/S: Mong mọi người ủng hộ nhé :X ♥♥♥ ^_______^
Arigatou2111 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
145 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Arigatou2111 vì cảm thấy "rất là hay":
$unshine, >> kiwi<<, *.*NguyetAnh*.*, 0906136828, 0918224659, Achye_10, alex_haley_303, anhtrangdemthu, ♥Tieu?yeu♥, ỷn_lonton, bannguyenthienvu, batcandoi_88, Bờm Đụt, Bửubửu, bei_xing_li, bexinh555, bim_bim_789, blue_hat, boonoohomo, boss_duytu, bubu_1701, bunny2609, băp1, camycamy, cherryzn, chipchip79, chuot4rang, chuotcon1898, chuotconhaman, conang_haygen, con_cuncon_xinh, cuncon_la, DieuTieuThu, dragonfly_93, duyvanduongtu, fabulous_8x, firefly09, giottuyet294, gnartnart, habin_3288, hangyen0804, haugiangcr72009, heoconyeudauht, hidden_universe, hoa vân la, hoaanhdao.xhtd, hoada1412, hoagio_hn, hoateddy, hoavuthietmoclan, hoho_hoho, honghanh20111990, humberger, huong que, huong_bmt, JulySky, kaze haru, Kelly.CúnYêu, khunglong9192, kivacullen, kuloco, lamht613, laudaikhongtontai, lavie nguyen, Leo_teo, lilynguyen, livetolove_92, lonconunin1910, look_out, lovelesqueen, love_of_leaves_9x, lucky_star_167, luulytrang_9x, luvbee0401, Maimai93, Mamikon, maulucbinh, mayphieulang, me0ngok, meoconsolo, mi mèo, MinTra_Ella, moon_stone, nabee_boo_krazi, Nakita Min, Nanni_ys, Nga simple, ngoc.uk, ngocmai91_hd, ngocthu1, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nh0k_hn94, nhokmioakata, nhokNi1703, nhungttc, njn k3, nt_vi, pÍ.3bie, pe19dao, peiuoi, pekeo2010, pemunliza102, phù thủy hậu đậu, pikasilly1002, pinktulip, ranran.jj, release123, rock-dragon, rosaroyal, rose12, sarang_hae_4ever_0210, saungungay, Sún s2 Suju, Sep12, siume09, skip-beat, snowprincess9995, sti3r, strawberry29790, tamkenni, thaimo, tho_ngoc_94, thunhe99, thuthao_94, thuvan-92, Tieusi, tieutinhlinhlun, tieu_thu_de_thuong_26, timeless_95, toilabinday, Tr0`n_TIểu ThƯ, tratran, tsubaki1607, uatkimhuong_90, vothuyduyenanh, xaxa_superbt, xoexoe, xuxulove, yorin, yostuba, yubin_gorgeous, [Yinnie], Đông Đông, Đọc giả tích cực
Unread 26-02-2011, 01:53 PM   #2
Default Chương 1: Rời xa Tiếu Diệc Trần

Chương 1: Rời xa Tiếu Diệc Trần



Những vì sao tỏa ra ánh sáng ngọc lấp lánh, vũ trụ mênh mông đen nhánh một mảng. Đêm đã khuya rồi!

Có một người đã từng nói rằng

Tri tâm em đã từng ở lại, tôi muốn nhờ hắn thay tôi hỏi thăm em.

Chỉ vì tôi sợ khi nhìn thấy được em nói không nên lời.

Em đối với quá khứ có còn nhiều cảm xúc hay không?

Tôi đã từng làm cho em tan nát cõi lòng.

Nhưng… tôi vẫn yêu em.”

Có một người đã từng nói rằng

Tri tâm em từng đi tìm tôi

Tôi muốn hắn giúp tôi che giấu em

Chỉ là sợ mọi chuyện sẽ càng trở nên khó khăn hơn

Tôi đối với quá khứ vẫn còn quá nhiều cảm xúc.

Em đã từng làm cho tôi hạnh phúc

Tôi đã rất muốn gặp em nhưng lại sợ không chấp nhận nổi đau đớn

Tình yêu này tôi chôn chặt trong trái tim

Tôi chỉ có thể đem em đặt sâu trong đáy lòng.

Này là một cảm giác muốn gặp em nhưng lại sợ không chấp nhận nổi đau đớn

Để cho tôi đối với em tư niệm càng thêm sâu đậm

Tôi chỉ có thể đem em chôn chặt trong tim mình

Nhớ lại giọng nói em, bóng dáng em, bàn tay em

Tôi chưa bao giờ quên

Em bây giờ đã lựa chọn ở bên người ấy

Tôi chỉ có thể một mình gặm nhấm nỗi đau

Tôi mãi mãi một lòng chờ em quay về bên tôi.

Bài hát “Nghe nói tình yêu đã trở lại” Đồng Yên đã nghe vô số lần trong từng đêm cô độc. Cô bưng một ly café đứng trên ban công, lặng im nhìn lên bầu trời đêm, nghe gióng hát ôn hòa, trầm lắng một lần một lần hát ra bằng cả trái tim mình, đau đớn từng đợt dâng lên trong lòng cho đến lúc cả người dường như chết lặng.

Chuông điện thoại di động vang lên, cô uống thêm một ngụm café, quay trở lại phòng khách, khẽ đặt nhẹ chén trên bàn trà, ngón tay vuốt vuốt đôi mắt đang híp lại cười của con heo nhỏ rồi mới cầm điện thoại lên nhấn nút nghe.

“Alo? Diệc Trần à?” Thanh âm của nàng trước sau trầm ấm, nghe nhiều giống như giọng của một con mèo nhỏ.

Tiếu Diệc Trần mỗi lần nghe được nàng nhẹ nhàng ôn nhu gọi tên mình, trong lòng anh giống như bị móng vuốt của mèo từ từ gãi, tê tê dại dại, từng dây thần kinh đều cảm thấy thư sướng vô cùng.

“Em đang làm gì vậy?” Anh đứng ở ban công nhà mình, nhìn thoáng qua tiếng động lớn rầm rĩ phòng khách, đóng hai cánh cửa thủy tinh dày lại, nới lòng cà vạt ra, nhẹ nhàng cất lên câu hỏi.

Đồng Yên dùng bả vai kẹp điện thoại, một tay cầm remote điều chỉnh tiếng CD nhỏ đi, một tay cuộn lại tấm nệm thật to trong ghế salon, nằm xuống, nhẹ nhàng nói ra hai chữ “Nhớ anh!”

Tiếu Diệc Trần lòng lại như bị móng vuốt của con mèo nhẹ nhàng vờn vờn, sau đó nhéo nhéo, loại này giác vừa say lòng người vừa có chút đau đớn, làm cho hô hấp của anh từ từ dồn dập: “Sau khi kết thúc buổi mừng thọ của Thiên lão gia, buổi tối anh sẽ trở về. Em biết điều một chút ở nhà chờ anh.”

Đồng Yên nhếch nhếch khóe miệng, lấy tay nghịch nghịch, trêu chọc con heo nhỏ rồi nói: “Vâng!”

Tiếu Diệc Trần nghe thấy có người gọi mình, có chút phiền não, hạ mi nói: “Yên nhi, anh cúp máy đây. Hôn em!”

Đồng Yên mìm cười, cũng không nói lời nào, khi cúp điện thoại trong nháy mắt nghe nghe được một thanh âm thanh thúy mà quen thuộc “Lão công! Anh đang làm gì thế? Tất cả mọi người đều chờ anh khai tiệc đó!”

Cô vứt di động sang một bên, sau đó hai cáng tay ôm chặt chân, mặt úp vào giữa hai đầu gối, nước mặt lặng lẽ chảy xuống.

Chủ nhân của giọng nữ kia là Tương Dao. Cô cùng học, cùng ở chung một phòng trong kí túc xá suốt bốn năm đại học với cô ta, tình bạn của hai người vô cùng thân thiết, cô từng là người bạn tốt nhất của cô ta, toàn tâm toàn ý đối tốt với cô ta, cùng cô ta chia sẻ chuyện tình yêu của mình và Tiếu Diệc Trần từng ly từng tý. Thời gian đó thật sự rất vui vẻ.

Nhưng thật không ngờ lại có biến cố xảy ra làm thay đổi mọi chuyện xung quanh cô. Cô bị cha buộc gả cho một người con trai của người có chức vụ lớn của tỉnh, lớn đến nỗi có thể bảo vệ mọi người trong gia đình cô đều bình yên, có thể đem chuyện cha cô nhận hối lộ đè xuống, và ông không phải ngồi tù.

Cô dù chết cũng không đồng ý. Cô cảm thấy qúa nực cười. Bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt rồi mà còn có sự việc nực cười như vậy ư? Cô đã khóc, khóc rất nhiều, cầu xin ông không gả cô đi. Cuối cùng cô bị cha nhốt lại trong phòng không cho ra ngoài, ông nói cho cô biết rằng một tuần sau sẽ cử hành hôn lễ. Cô đã tuyệt thực suốt hai ba ngày, uy hiếp cha cô cho cô gọi điện thoại cho Tương Dao.

Cô ôm một tia hi vọng cuối cùng mà gọi điện cho Tương Dao, nói rằng cô đang bị cha nhốt trong phòng không cho ra ngoài, nhờ cô chuyện lời nói với Tiếu Diệc Trần nhất định phải cứu cô ra. Tương Dao rất thoải mãi, vui vẻ đáp ứng.

Sau đó là sự chờ đợi kéo dài. Cho đến một đêm trước ngày đính hôn, Tương Dao gọi điện thoại lại cho cô, nói với cô rằng tất cả mọi việc đã chuẩn bị xong, nhưng cô ngày mai nhất định phải đến lễ đính hôn. Nàng không có một chút hoài nghi nào đồng ý.

Nhưng lễ đính hôn trong ngày hôm đó, cô lại nhìn thấy Tiếu Diệc Trần thân mật nắm lấy tay người chị em tốt của mình là Tương Dao đi tới, dùng thanh âm ôn nhu nói với nàng: “Chúc mừng em! Tuần sau anh sẽ phải ra nước ngoài, Dao Dao sẽ cùng đi với anh. Bọn anh sẽ kết hôn ở nước ngoài!”

Đồng Yên càng chôn chặt mặt mình vào hai đầu gối. Chuyện xảy ra cách đây đã bốn năm, mỗi lần nhớ lại cảnh tượng kia, lòng cô lại đau đớn không cách nào hô hấp được. Sau đó vị hôn phu ôm lấy dìu cô đi như thế nào cô cũng không nhớ rõ. Lúc đó cô chỉ có một ý nghĩ rằng muốn tìm Tiếu Diệc Trần hỏi cho rõ ràng mọi chuyện, anh làm sao có thể đối xử như vậy với cô, mà ở chính trong hôn lễ đó, thời khắc nhìn thấy Tương Dao cô mới hiểu ra được, thì ra Tương Dao đã thầm yêu Tiếu Diệc Trần. Người đàn bà kia nhìn về phía cô ánh mắt không hề che giấu hận ý một chút nào, rồi nhìn về người đàn ông đứng bên cạnh nồng đậm yêu thương, lúc đó thân thể nàng không ngừng phát run.

Không nghi ngờ một chút nào, Tương Dao không chỉ không có đem lời của cô nói với Tiếu Diệc Trần, còn thêm mắm thêm muối nói rằng cô là tự nguyện đính hôn với người khác, mà cứ như vậy Tiếu Diệc Trần cũng không gọi điện thoại cho cô hỏi rõ mọi chuyện, hoàn toàn tin tưởng lời Tương Dao, đem tình yêu say đắm trong bốn năm của bọn họ quẳng đi không chút lưu tình.

Làm thế nào để cùng người con trai của vị quan chức to lớn kia từ bỏ hôn ước? Đúng rồi! Nghĩ tới điều gì đó cô liền dùng dao gọt trái cây hung hăng cứa vào cổ tay mình. Cô nhìn chăm chắm vào dòng máy đỏ tươi từ vết đứt nho nhỏ trên cổ tay không ngừng tuôn ra, nhưng lại không cảm giác được một tia đau đớn, bởi vì lòng cô đã đau đến chết lặng!

Cô hôn mê trong bệnh viện ba ngày, khi tỉnh lại, mẹ cô khóc rất nhiều, trong giọng nói đứt quãng toát ra sự đau khổ, day dứt không thôi. Bà nói với cô rằng Lăng gia đã hủy bỏ hôn ước, cha cô đã bị cánh chức, bất quá không phải ngồi tù. Bọn họ quyết định đưa nàng ra nước ngoài.

Đồng Yên không hề phản đối.

Đến ngày phải đi nước ngoài, trừ người nhà ra chỉ có một người đàn ông tới tiễn cô, đó chính là vị hôn phu cùng cô hủy bỏ hôn ước – Lăng Khiên. Đó là lần đầu tiên Đồng Yên nhìn kỹ người đàn ông này. Anh là một người đàn ông rất rất anh tuấn, ngũ quan rõ ràng, tuấn mỹ, sắc mặt hơi tái, thân hình hơi gầy, cao lớn đứng ở đó toát ra khí chất phi phàm.

Đồng Yên từ từ đi tới trước mặt anh, ngẩng đầu dùng ánh mắt cực kỳ thần khiết nhìn anh, chân thành mà ẩn hàm xin lỗi. Cô khom lưng thật thấp hướng anh bái một cái, cuối cùng cúi đầu nói câu: “Thật xin lỗi, tôi không thể cưới một người đàn ông mà tôi không yêu.”

Một năm trước cô trở về nước, trong một buổi họp lớp gặp lại Tiếu Diệc Trần cùng Tương Dao. Bọn họ thật sự đã kết hôn, Đồng Yên thản nhiên hướng bọn họ mời rượu. Cô nhìn thấy Tiếu Diệc Trần nhìn về phía mình với ánh mắt âm trầm mà bi thương. Cô trong lòng cười lạnh.

Ngày thứ hai, cô gọi điện cho Tiếu Diệc Trần, hẹn gặp anh ở nhà hàng nhỏ trước kia hai người hay đến sau đó không hỏi thêm chuyện gì rồi cúp máy.

Ba ngày sau, cô gọi điện cho bạn tốt của Tiếu Diệc Trần là Trần Tuấn, hẹn anh đi uống rượu. Bọn họ đã uống rất nhiều rượu. Cô biết Trần Tuấn hồi trước rất quý cô, nửa tỉnh nửa say cô nói hết ủy khuất trong lòng mình ra, bởi vì cô biết rằng, Trần Tuấn nhất định sẽ nói lại cho Tiếu Diệc Trần.

Một tuần sau Tiếu Diệc Trần tìm được cô, nói với cô rằng anh thật ra vẫn còn rất yêu cô, anh nói anh sẽ cùng Tương Dao ly hôn, nói rằng cô hãy chờ anh. Đồng Yên nhìn hắn nước mắt chảy ra, khẽ gật đầu một cái, sau đó liền chuyển đến sống ở biệt thự của Tiếu Diệc Trần ở ngoại thành.

Một năm, Tiếu Diệc Trần luôn luôn đối xử với cô đầy yêu thương, nhưng lại chưa từng nói với Tương Dao lời ly hôn, bởi vì Tương Dao mang thai. Đồng Yên chẳng bao giờ ép anh quá, cũng không tỏ ra một tia bất mãn, tựa như chỉ an nhàn giống như một con mèo nhỏ hưởng thụ sự sủng ái của anh.

Nhưng Tương Dao cũng không có sinh con, bởi vị đang mang thai năm tháng thì cô ta bị sảy thai ngoài ý muốn. Bác sỹ nói rằng thành tử cung của cô ta quá mỏng, rất có thể về sau sẽ sinh non.

Tiếu Diệc Trần đem việc này nói với Đồng yên, vẻ mặt hắn trầm trọng vô cùng. Đồng Yên cái gì cũng không nói, chẳng qua biết điều một chút mặc hắn ôm, trong lòng cũng cười một cái. Làm việc trái với lương tâm cuối cùng gặp phải báo ứng.

Từ sau ngày đó, Đồng Yên liền quyết định rời xa người đàn ông mình yêu đến tận xương tủy này, bởi vì cô sợ mình có một ngày cũng sẽ gặp phải báo ứng.

Khóc mệt, Đồng Yên vào phòng ngủ, thu dọn mọi thứ của mình vào trong rương ôm rồi rời khỏi biệt thự. Cô chỉ mang theo một cái rương rất nhỏ, bên trong chỉ có những vật tùy thân như quần áo hằng ngày, các vật tùy thân cô mang đến… Tiếu Diệc Trần mua cho cô rất nhiều đồ dùng, quần áo cô cũng không mang đi, cũng không phải là cô tỏ ra thanh cao, mà là không muốn xúc cảnh sinh tình. Sau khi về nước, cô trải qua một năm hỗn độn, cô không có việc làm, tựa như Tiếu Diệc Trần nuôi một con sủng vật, biết điều một chút trốn ở trong một góc của thành phố này, chờ chủ nhân thỉnh thoảng cưng chiều.

Không thể phủ nhận rằng, cô ban đầu là trả thù trong lòng, cô muốn cướp đi hết thảy mọi thứ của Tương Dao, muốn cho cô ta nếm trải cảm giác đau đớn của cô năm xưa. Nhưng theo thời gian, Tiếu Diệc Trần đối với cô càng ngày càng tốt, cô cảm thấy mệt mỏi rồi, tâm hồn thật sự mệt mỏi, cảm giác mình rất trẻ con, rất buồn cười, hủy hoại cuộc sống của hai người đó tương đương đồng thời phá hủy cuộc sống của chính mình.

Kéo rương da đi ra khỏi biệt thự, bầu trời rất hợp với tâm trạng cô, xuất hiện cơn mưa nhỏ. Đồng Yên ngẩng đầu mông lung nhìn mưa phùn, nhẹ cười khẽ. Lão thiên gia thật là chiếu cố nàng, dùng một con mưa xuân rửa sạch hủ vị trên người nàng, đem tâm hồn mờ mịt của nàng cọ rửa sạch sẽ.

Nàng kéo hành lý đi, bước đi nhẹ nhàng, bộ dạng thanh thản từ từ đi trên đường, trên mặt vẻ mặt tự nhiên nhẹ nhõm, khóe miệng uốn lên một độ cong nho nhỏ, đầu tóc dính nước mưa đã ướt nhẹp, các sợi tóc bết lại với nhau ôm sát mặt cô, trên khuôn mặt nhỏ nhắn một đôi mắt to linh động chớp chớp nhìn hai bên đường, cười đến có chút nghịch ngợm.

Một chiếc xe thể thao màu bạc, khí phách vô cùng cao quý nhãn hiệu Maserati Coupe dừng lại sau lưng nàng một chỗ cách chừng mười thước. Trong xe một người đàn ông một tay cầm tay lái, một cánh tay khoác lên ngoài cửa sổ, ngón tay đang kẹp chặt một điếu xì gà, mấy phút đồng hồ mới hít một hơi thuốc, động tác ưu nhã, sắc mặt trầm tĩnh, một đôi mắt trong trẻo đen nhánh, thâm thúy, sắc bén như chim ưng, gắt gao nhìn chằm chằm vào con mồi của mình.

Điện thoại di động trong túi áo rung hai tiếng, Lăng Khiên mắt như cũ ngó chừng phía trước, mặt không chút thay đổi móc điện thoại ra, liếc mắt một cái nhìn số điện thoại gọi đến, trong mắt ánh lên một tia nhu tình, áp điện thoại vào tai, trên mặt tái nhợt thay bằng nụ cười ôn nhu.

“Yên nhi.” Giọng nam trầm thấp, thuần hậu, ôn hòa nhưng vô cùng gợi cảm.

“Khiên, em đã làm một bữa ăn khuya, anh chừng nào trở về vậy?”

Lăng Khiên mí mắt nhẹ giơ lên một chút nhìn cô gái đứng ở ven đường đang chờ xe phía trước, khóe miệng nhếch lên nụ cười: “Tối nay anh muốn làm thêm giờ, em ngủ trước đi, đừng chờ anh.”

“Khiên, em không ngoan sao?”

Lăng Khiên cười cười “Không có, Yên nhi rất biết điều.”

“Vậy tại sao gần đây anh luôn muốn làm thêm giờ vậy?”

Lăng Khiên bật cười: “Chuyện làm ăn thôi mà.” Dừng lại một chút rồi nói nốt một câu “Ngày mai anh đưa em quay trở về trường học.”

Người bên kia nghe vậy ậm ừ, rồi ngắt điện thoại.

Lăng Khiên thu điện thoại, bất đắc dĩ cười một tiếng, lái xe tiến lên phía trước một chút , dừng lại trước một thân ảnh đang run lên vì lạnh, nhoài người ra ngoài cửa xe, cười đến phong khinh vân đạm “Mỹ nữ đi nơi nào vậy? Tôi tiễn em một đoạn đường nhé.”

Đồng Yên kinh ngạc một chút, chờ thấy rõ người, mới khẽ nhíu mày lùi lại phía sau “Thật xin lỗi, tôi không quen anh.”

Lăng Khiên cằm chống trên cánh tay cười khẽ “Phải vậy không? Tôi lại cho rằng hai ta đã quen biết nhau từ trước rồi kia.”

Đồng Yên mày nhíu lại càng chặt hơn, hít sâu một hơi mới lên tiếng “Em thật không nhận ra anh, Lăng Khiên!”

Lăng Khiên nhìn vẻ mặt ra vẻ trấn tĩnh của cô, khóe miệng lại cong lên một nụ cười, thân thể thon dài từ từ trở về trên ghế dựa, ngón tay nhẹ nhàng gõ tay lái, vẻ mặt có chút mệt mỏi ngó chừng phía trước nhìn trong chốc lát, sau đó quay đầu, mang theo nụ cười thản nhiên mở miệng: “Đồng Yên, nếu như tìm không được công việc, em có thể tới Viễn Đông. Anh chờ em.” Sau đó, khẽ gật đầu, lượn một đường cua rất đẹp, và rời đi.




Hết chương 1
Arigatou2111 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
124 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Arigatou2111 vì cảm thấy "rất là hay":
>> kiwi<<, (=0o_o0=), *.*NguyetAnh*.*, alex_haley_303, armyworm, †[M]ike†, bannguyenthienvu, batcandoi_88, Bờm Đụt, Bửubửu, bei_xing_li, bien214, blue_hat, boonoohomo, boss_duytu, bubu_1701, băp1, camycamy, ccon, chuotcon1898, chuotconhaman, Cielle, conang_haygen, DieuTieuThu, dragonfly_93, duyvanduongtu, fabulous_8x, firefly09, giottuyet294, haly02, hangyen0804, haugiangcr72009, heoconyeudauht, hoada1412, hoateddy, humberger, huong que, jindy246, JulySky, kaze haru, Kelly.CúnYêu, khocdade, khunglong9192, kill_loves, kimlala1992, KIRI106, lamht613, lavie nguyen, lilynguyen, Littlezuzi, livetolove_92, lonconunin1910, lovelesqueen, lovetruyen, lucky_star_167, luulytrang_9x, madotamsinh, Maimai93, Mamikon, mayphieulang, me0ngok, meoconsolo, mi mèo, moon_stone, nabee_boo_krazi, Nakita Min, Nga simple, ngoc.uk, ngocxit_123, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nh0c_kute_2509, NhocSal, nhokmioakata, nhungttc, njn k3, ntct_diana, nt_vi, peiuoi, pekeo2010, pemunliza102, phù thủy hậu đậu, phuonglucky_1992, phuongthao_nguyen, pikasilly1002, pucasynh, release123, rosaroyal, rose12, ruby_smile, saphichan, saungungay, Sún s2 Suju, Sep12, shinshiki, siume09, skip-beat, snowprincess9995, sonhuong1402, sti3r, sUj, sushiawabi, thaimo, thanh thanh 1989, tho_ngoc_94, thuvan-92, Tieusi, tieutinhlinhlun, tieu_thu_de_thuong_26, tinajen, tinajenny, Tr0`n_TIểu ThƯ, tratran, tsubaki1607, uatkimhuong_90, vô cảm =*, vothuyduyenanh, windy_tieuthu, xaxa_superbt, xj*muoj_o0o, xoexoe, xuxulove, yostuba, Yukiranura, Đọc giả tích cực
Unread 26-02-2011, 03:46 PM   #3
Default

hay thật
bạn ơi post nhanh nhanh chút nha
thanks u nhiều
phamkynhathaiphuc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
5 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của phamkynhathaiphuc vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 26-02-2011, 03:47 PM   #4
Default

hay thật
post nhanh nhanh bạn nhé
thanks u!
phamkynhathaiphuc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks phamkynhathaiphuc về bài viết hay này:
Unread 27-02-2011, 02:06 AM   #5
Default

hay quá
mong bạn pót típ
......The Heart Never Lies ......


nabee_boo_krazi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks nabee_boo_krazi về bài viết hay này:
Unread 27-02-2011, 02:19 AM   #6
Default

hay quá
mong bạn pót típ
......The Heart Never Lies ......


nabee_boo_krazi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
4 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của nabee_boo_krazi vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 06-03-2011, 05:09 PM   #7
Default

mình post dùm đây:
Chương 2: Em không muốn yêu anh nữa.(1)
Editor: Vitamin B2


Đồng Yên ngó chừng đèn xe biến mất trong nháy mắt, thất thần trong chốc lát. Anh ta làm sao biết mình không tìm được công việc? Không tệ nha!
Kể từ khi quyết định rời xa Tiếu Diệc Trần, cô âm thầm đăng sơ yếu lí lịch của mình ở trên mạng để tìm việc làm, nhưng đến một cuộc phỏng vấn qua điện thoại cũng không nhận được. Ngành cô học lại báo chí. Tập đoàn Trần Dương của Tiếu Diệc Trần giao tiếp với một phần ba giới truyền thông của thành phố G, cô sẽ tránh những công ty này, mà còn lại toàn những công ty quá nhỏ cô lại không muốn đi. Các công ty lớn ít nhiều cũng có người của Trần Dương lui tới, cho nên số công ty cho cô lựa chọn cũng không nhiều lắm.
Mà tốc độ phát triển của tập đoàn Viễn Đông làm cho người ta không kịp thở (chắc lưỡi hít hà). Công ty này mới mở ra được hai năm nhưng đã có thể cùng Trần Dương tranh giành thị trường. Hơn nữa, nhiều người cũng nhìn ra được Viễn Đông trọng kim là đầu tư phát triển, chiến đấu ở các chiến trường truyền thông, chính là hướng về phía Trần Dương đi. Mấy lần đại hình bày ra hoạt động, cũng là muốn nói rõ cùng Trần Dương đoạt chén cơm.
Đồng Yên lắc đầu. Cô chắc là sẽ không đi Viễn Đông, cho dù cô không ở cạnh Tiếu Diệc Trần nữa thì cô cũng sẽ không đi tìm nơi nương tựa bên Lăng Khiên. Tiếu Diệc Trần đối với Lăng Khiên luôn mang địch ý. Vì thế nên hai công ty sẽ có nhiều lần quyết đấu, khi cô làm một trong hai công ty này cô có thể không tỉnh táo được để xử lý công việc, sợ rằng mỗi lần đều ở thế hạ phong làm công ty nào cũng tổn thất nghiêm trọng.
Đồng Yên đi xe đến một nhà trọ hơi cũ. Một tuần trước, cô thuê một phòng trọ nhỏ ở chỗ này. Đây là một căn phòng gồm một phòng khách và một phòng ngủ, wallpaper mỏng màu vàng nhạt, ghế salon thước màu trắng, một chú heo con khả ái màu hồng nhạt, xinh xắn thoải mái nằm trên salon, bàn trà cùng kệ TV đều màu đen, phòng ốc không lớn nhưng lại ấm áp. Đồng Yên lần đầu tiên nhìn thấy đã có cảm giác rất thân thiết.
Sau khi tắm rửa xong, Đồng Yên ngồi trên chiếc giường ngủ lớn, mở máy vi tính ra, di động của cô bỗng nhiên vang lên. Tim cô nhảy thình thịch mấy cái, thấy trên màn hình hiện lên một cái tên, lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm nhấn nút nghe.
“Thiến Thiến, sao giờ này lại gọi điện cho tớ vậy?” Ngoài Du Thiến Thiến ra, Đồng Yên ở thành phố này không liên lạc với nhiều người lắm.
“Cậu lại đang ngủ đấy à?” Thanh âm của Thiến Thiến ngọt ngào, ẩn chứa ý cười.
“Không có. Tìm tớ có chuyện gì à?”
“Thời gian trước không phải cậu nhờ tớ tìm hộ một công việc sao? Công ty của chúng tớ vừa thiếu một vị trí phóng viên, tới hôm nay vừa nói chuyện với Tổng biên tập, ông ấy mới vừa gọi điện cho tớ nói rằng muốn nói chuyện với cậu một chút. Cậu có muốn nhận hay không?”
“A! Thật không? Tớ đương nhiên là có muốn nhận rồi. Tớ hôm nay vừa rời khỏi nơi ở của Tiếu Diệc Trần, nếu không tìm được việc làm, tớ liền nên uống gió Tây Bắc (tức là nếu không tìm được việc làm thì chỉ còn nước chết đói).” Đồng Yên cười nói với bạn tốt.
“Cậu lại quyết định rời khỏi hắn lần nữa?” Cô chỉ nói chuyện tình yêu của mình cùng Tiếu Diệc Trần với Thiến Thiến.
“Ừm. Tớ quyết định rồi.”
“Yên Yên, tớ mừng thay cho cậu.”
Ngày thứ hai, Đồng Yên dậy thật sớm đánh răng rửa mặt, chuẩn bị mọi thứ thật tốt. Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền áo màu trắng, phía bên ngoài là một chiếc áo dệt kim hở cổ, tóc được vấn tùy ý phía sau, như vậy bộ dạng này có thể làm cô trông qua có vẻ thành thục được một chút.
Đến công ty Thiến Thiến, cô đi đến quầy tiếp tân nói tên của mình, nữ tiếp tân nói với cô trực tiếp lên luôn tầng tám tìm Chu Tổng biên. Đồng Yên vốn nghĩ sẽ tìm Thiến Thiến trước hỏi một chút tình huống, cách ứng xử khi gặp Chu Tổng biên, nhưng nữ tiếp tân lại nói thêm một câu: “Chu Tổng biên đã đợi cô lâu lắm rồi” nên đành từ bỏ suy nghĩ tới tầng sáu.
Chu Tổng biên là một người đàn ông trung niên đã ngoài bốn mươi tuổi, đầu hơi hói. Ông đối với Đồng Yên rất nhiệt tình, nhiệt tình đến mức làm cô thụ sủng nhược kinh, thỏa đàm xong tiền lương đãi ngộ, khai báo xong việc làm, ông liền tự mình dẫn Đồng Yên đến lầu sáu, phân cô cùng Thiến Thiến làm chung cùng một tổ với hai nữ sinh viên khác chịu trách nhiệm biên tập một cuốc tạp chí phái nữ thời thượng đang khá ăn khách.
Chờ sau khi Chu Tổng biên rời đi, Đồng Yên len lén hỏi Thiến Thiến: “Chu Tổng biên vẫn luôn nhiệt tình như vậy sao?”
Thiến Thiến cúi đầu rỉ tai nàng: “Lão Chu là một tổng biên tập tính tình rất tốt, đi theo ông ấy căn bản sẽ không bị ai khi dễ, nhưng điều kiện tiên quyết là phải hoàn thành nhiệm vụ đúng kì hạn.”
Đồng Yên nghe Thiến Thiến gọi vậy không khỏi mỉm cười: “Các cậu gọi ông ấy là lão Chu?”
Thiến Thiến le lưỡi: “Tất cả mọi người đều gọi như vậy, cậu cũng gọi như vậy đi, lão Chu không để ý đâu.”
Đồng Yên gật đầu cười yếu ớt, quay đầu nhìn hai đồng nghiệp khác một chút – Lucy và Kaka, cũng là hai cô bé rất hoạt bát, cười lên rất thân thiện. làm cô thấy thoái mái và bắt đầu yêu thích công việc này.
Cho tới trưa khi Đồng Yên cũng đã làm quen với các tài liệu và công việc, Thiến Thiến đề nghị mọi người đi ăn một bữa cơm, coi như là hoan nghênh Đồng Yên trở thành một thành viên mới cùng tổ các nàng, Đồng Yên cười đồng ý, tất nhiên là Đồng Yên chủ xị (chủ chi ý mà).
Các cô đi đến một nhà hàng Nhật Bản nhỏ gần công ty đặt một phòng ăn, tự gọi món ăn cho mình mình. Kaka và Lucy líu ríu bắt đầu trò chuyện, Đồng Yên nhìn các nàng với nụ cười chân thành, cảm thấy thực vui vẻ.
“Đồng Yên, chị định cho tên thật của mình lên tập chí sao?” Kaka là một tiểu cô nương đô đô mập mập, cười lên khóe miệng có hai má lúm đồng tiền nho nhỏ.
Đồng Yên nghiêng đầu suy nghĩ một chút “Vậy thì lấy tên Yên nhi đi.”
Thiến Thiến lắc đầu: “Không được. Tên này không phải vốn là tên cậu sao? Chúng mình mặc dù không phải là danh nhân nổi tiếng hay gì cả, nhưng vẫn là sợ người ta nói này nọ, vì vậy nên muốn có một nickname thay thế đặt dưới bài viết.”
Đồng Yên cau mày suy nghĩ một chút, sau đó nhếch miệng cười cười: “Vậy gọi là Heo Nhỏ Khả Ái thì thế nào?” []
Ba cô gái còn lại nghe được lời của nàng, sửng sốt một chút sau đó ôm bụng cười lăn lộn.
Đồng Yên có chút ảo não đẩy đẩy Thiến Thiến, khuôn mặt trở nên đỏ ửng. Người bán hàng bưng món ăn lên, cửa phòng mở ra một chút, cô khuôn mặt hồng hồng quay đầu nhìn thoáng qua phía ngoài, liếc thấy một thân ảnh có vẻ quen thuộc, nhíu nhíu mày trong lòng có chút nghi ngờ.
Cô nghe nói rằng Viễn Đông thường xử lý công việc (công đại lâu là gì vậy T_T) tại trung tâm thương nghiệp của thành phố nhưng sao Lăng Khiên lại tới nơi này ăn cơm?
Sau khi ăn xong, bốn tiểu nha đầu hỉ hả trở về phòng làm việc, Thiến Thiến xế chiều có nhiệm vụ đi ra ngoài phỏng vấn, đưa cho Đồng Yên một quyển bút kí mình đã làm hồi trước, Đồng Yên rất chuyên tâm nghiên cứu.
Từ lúc đó tới khi tan làm, cô lại nhận được tin nhắn của Thiến Thiến nói rằng cô ấy không trở về được để giúp nàng làm thẻ nhân viên. Đồng Yên nhìn tin nhắn cười cười. Thì ra là đi làm thú vị như vậy, mượn đi ra ngoài để lười biếng một chút, có một nội ứng ở công ty tiếp tay, còn có thể giúp đánh thẻ, có ý thức. Thật biết điều nha!
Sau khi tan làm Đồng Yên cũng không lập tức rời khỏi công ty mà đợi mọi người cùng đi, sau đi qua làm thẻ nhân viên, sau đó ra về tìm một quán ăn ăn một chút, sau đó mới trở về nhà, bật ti vi lên xem nhưng mà lòng cô cảm thấy không yên tâm.
(to be continued) ^^.
Đời ng phải khóc bao nhiêu mới co thể cạn lệ?
Đời ng phải chảy bao nhiêu lệ mới thôi không đau lòng nữa?
ariel09 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
88 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ariel09 vì cảm thấy "rất là hay":
alex_haley_303, armyworm, †[M]ike†, bannguyenthienvu, Bờm Đụt, Bửubửu, bei_xing_li, blue_hat, boonoohomo, bphuonghang, bubu_1701, camycamy, carlos111, ccon, chuotconhaman, Cielle, conang_haygen, duyvanduongtu, fabulous_8x, giottuyet294, hangyen0804, heoconyeudauht, humberger, jindy246, JulySky, kaze haru, Kelly.CúnYêu, lamht613, lilynguyen, Littlezuzi, livetolove_92, lonconunin1910, lucky_star_167, luulytrang_9x, Maimai93, Mamikon, mayphieulang, me0ngok, mi mèo, minhtim12, mini_moon, Nakita Min, Nga simple, ngoc.uk, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nh0c_kute_2509, NhocSal, nhokmioakata, nhokNi1703, nhungttc, njn k3, ntct_diana, nt_vi, pemunliza102, phù thủy hậu đậu, phuongthao_nguyen, pikasilly1002, pucasynh, RedDoggDevil2010, release123, rosaroyal, ruby_smile, saphichan, saungungay, Sep12, shinshiki, skip-beat, sonhuong1402, sti3r, sushiawabi, thanh thanh 1989, tho_ngoc_94, thuvan-92, thuyoanh69, Tieusi, tieutinhlinhlun, tieu_thu_de_thuong_26, Tr0`n_TIểu ThƯ, tratran, tsubaki1607, uatkimhuong_90, vothuyduyenanh, windy_tieuthu, xaxa_superbt, xoexoe, yostuba, yuki_midorikawa, Đọc giả tích cực
Unread 06-03-2011, 06:38 PM   #8
Default

Chương 2 (cont):

Chín giờ rưỡi tối, Tiếu Diệc Trần gọi đến đúng hẹn.
“Alo? Diệc Trần!” Âm điệu, giọng nói của nàng không thể hiện chút tình cảm, cảm xúc nào.
“Yên nhi! Yên nhi à!” Tiếu Diệc Trần rõ ràng là uống rượu, cũng không từ mà biệt, chẳng qua chỉ là gọi cô.
“Vâng. Em đây.” Đồng Yên cười đáp, tham luyến của anh thấp gọi mềm nhẹ. Cô sợ rằng chỉ sau hôm nay thôi về sau sẽ không được nghe anh gọi cô thân mật như vậy nữa.
“Anh rất nhớ em, bây giờ anh rất muốn ở bên em. Yên nhi!” Thanh âm Tiếu Diệc Trần vốn trầm thấp, bây giờ uống rượu lại càng trầm khàn, nói không ra lời gợi cảm.
“Em cũng nhớ anh.” Đồng Yên cầm lấy điện thoại đi ra ban công, ngước nhìn những vì sao trên bầu trời đêm, nói thật nhỏ. Cô thật không có nói dối, giờ phút này, cô đang nhớ anh vô cùng.
“Yên nhi à, anh quyết định sẽ cùng Dao Dao ly hôn, sau đó hai ta cả đời sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.”
Đồng Yên nhắm mắt một chút, nước mắt chảy xuống trong nháy mắt, nhẹ nhàng mà nói: “Được.”

&&&&

Cả ngày thứ hai, Đồng Yên tâm cũng thất thượng bát hạ ( bảy lên tám xuống: nghĩa là lòng nhấp nhổm, thấp thỏm không yên), buổi trưa nhận được tin nhắn của Tiếu Diệc Trần nói rằng anh buổi tối tám giờ sẽ về đến nhà, muốn ăn cơm tối cùng cô. Nhà của Tiếu Diệc Trần và Tương Dao cũng không ở thành phó G, hai người đó sau khi về nước, Tương Dao vì tránh cô mà quyết định sống trong ngôi nhà ở quê Tiếu Diệc Trần là thành phố S, lại không nghĩ rằng Tiếu Diệc Trần tiếp nhận công ty của cha hắn, sau không biết thần xui quỷ khiến thế nào lại chuyển đến thành phố G. Thật là châm chọc a! Cô ta gắt gao muốn Tiếu Diệc Trần không liên lạc, gặp phải Đồng Yên nhiều lần, lại không nghĩ rằng biến thành lưỡng địa ở riêng, ngược lại lại cung cấp cho Tiếu Diệc Trần nhiều cơ hội cực kỳ tốt.
Đồng Yên lái xe trở lại biệt thự, mua thức ăn nấu cơm, hết thảy đều làm tốt, sau một thời gian nhìn lại đồng hồ đã bảy giờ rưỡi. Một lát sau cô nhận được điện thoại của Tiếu Diệc Trần.
“Yên nhi, anh hai mươi phút nữa sẽ về đến nhà. Chờ anh nhé.” Thanh âm Diệc Trần ẩn chứa ý cười.
“Vâng. Em ở nhà chờ anh.” Đồng Yên mềm nhẹ đáp.
Một lúc sau chuông cửa vang lên, Đồng Yên vội vàng đi ra mở của, nhận lấy cặp công văn trong tay Tiếu Diệc Trần cười nói: “Anh về rồi?”
Tiếu Diệc Trần nhìn giai nhân mặc bộ váy mỏng màu vàng nhạt cực kì xinh đẹp đứng ở cửa, anh hoảng hốt một chút mới nhẹ nhàng kéo cô vào trong ngực mình ôm lấy. Người con gái này đã hai mươi sáu tuổi rồi mà nụ cười của cô vẫn tinh khiết như thế, cô vẫn giống như một tiểu cô nương mới mười bảy mười tám tuổi, ánh mắt trong suốt, đen láy không có nhiễm một tạp chất. Cô bây giờ vẫn còn giống bộ dáng lần đầu hắn gặp nàng, bất kể trải qua những chuyện, bất kể người xung quanh có bao nhiêu thế tục, hèn hạ, người trong ngực anh trước sau như một, đơn độc đến tinh khiết. Một nụ cười hay một cái nhíu máy của cô đều níu chặt lấy tim anh thật chặt. Tim hắn vì cô mà nhảy lên, vì cô mà đau đớn, vì nàng mà hạnh phúc.
Ngồi vào bàn ăn, Tiếu Diệc Trần nhìn bữa tối vô cùng thịnh soạn, trong mắt ánh lên nụ cười ôn nhu mà sủng nịnh: “Hôm nay là ngày lễ gì mà sao em làm nhiều món ăn thế?”
Đồng Yên không nói gì, cẩn thận gắp nhiều thức ăn bỏ vào trong bát anh, thanh mỏng cười cười.
Tiếu Diệc Trần ngu ngơ nhìn nụ cười của cô mà không có phản ứng, ngơ ngác ăn thức ăn mà cô vừa gắp bỏ trong bát mình, ánh mắt một khắc cũng không rời khỏi khuôn mặt cô. Anh căn bản không cần biết cô đã gắp vào bắt hắn những thức ăn gì, cho dù là thuốc đọc anh cũng sẽ không chút do dự mà nuốt xuống, anh chỉ cần nàng thiên sứ ở trước mặt mình đây có thể vĩnh viễn nhìn về về phía hắn mà tươi cười dịu dàng, hạnh phúc như thế.
Bữa cơm mau chóng kết thúc trong yên lặng, Đồng Yên buông đũa xuống, bưng chén rượu lên nhẹ nhàng đụng vào ly hắn, không nói gì uống một hơi cạn sạch.
Tiếu Diệc Trần không giải thích được nhìn cô, sau đó cũng ngửa đầu uống một hơi hết chén rượu.
Đồng Yên nhìn anh, đặt chén rượu xuống bàn, xong mới nhẹ nhàng mở miệng: “Diệc Trần, chúng ta chia tay đi.”
Tiếu Diệc Trần trong nháy mắt sững sờ, mắt mở to nhìn cô, sau đó mới gượng gạo cười, đáy mắt có chút run rẩy: “Yên Nhi, em đang đùa phải gì thế? Sau này em không được đùa anh như thế. Anh không cho phép. Có nghe không?”
Đồng Yên nhìn về phía anh, trên môi vẫn giữ nụ cười: “Em mấy hôm trước đã dọn đồ đạc chuyển ra ngoài rồi, cũng đã tìm được việc làm rồi. Hôm nay quay về cùng anh ăn bữa cơm cuối cùng.”
Tiếu Diệc Trần không duy trì được nụ cười trên mặt nữa, ánh mắt tối sầm đi, anh từ trước tới nay không thể không nghĩ tới hai người sẽ có ngày này, chẳng qua là không nghĩ tới cô sẽ chọn thời điểm anh không ở đây, không phòng bị gì, không có chuẩn bị một chút nào mà chuyển đi. Nhưng có điều mà anh biết rất rõ: Yên nhi cho anh một kích trí mạng làm anh không kịp ứng phó.
Anh đứng dậy, đi tới phòng khách, có chút run rẩy châm một điếu thuốc, hung hăng hút hai hơi mới tìm lại được thanh âm của mình, nói: “Tại sao?”
Đồng Yên đi tới đằng sau lưng anh, ngẩng đầu trước sau như một cười yếu ớt, trong mắt chớp động lên lệ quang: “Em không muốn yêu anh nữa.”
Tiếu Diệc Trần mắt tối thêm một chút, anh hung hăng dập điếu thuốc lá trong tay vào gạt tàn, lòng anh cơ hồ đau đến mức đứng không vững. Yên nhi không có nói rằng cô không yêu anh, cô chỉ nói rằng cô không muốn yêu anh nữa. Nhưng tại sao anh lại cảm thấy không may mắn chút nào? Cô giống như một cô gái tinh linh. Khi nàng không muốn làm chuyện gì đó, người nào cũng không có cách thuyết phục. Ban đầu khi anh nhìn thấy vết sẹo màu hồng nhạt, mảnh trên cổ tay cô, anh đã bị rung động mãnh liệt. Cô nhìn như một cô gái nhu nhược, nội tâm nhưng lại vô cùng quật cường, không ai có thể ép cô làm chuyện mà không muốn, ngay cả anh cũng không ngoài lệ.
Tiếu Diệc Trần xoay người nhẹ nhàng ôm lấy bả vai Đồng Yên, có chút khẩn cầu nhìn nàng: “Cho anh thêm một cơ hội nữa được không? Lần này anh đảm bảo trong vòng ba tháng sẽ ly hôn với Tương Dao, sau đó anh sẽ nagy lập tức cưới em làm vợ. Có được không, Yên nhi?” (Vi: Đọc đoạn này tức phát điên >”<. Đồ thần kinh! Đồ không có lập trường! Yên nhi rời khỏi hắn là đúng thôi >”<)
Đồng Yên không có giãy dụa, chẳng qua là nhàn nhạt nhìn hắn, trong mắt có nét đau thương, lòng cũng đau nhưng không có tia nào là không đành lòng cùng dao động. “Cảm ơn anh một năm này đã chiếu cố em rất tốt, em vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên anh đã từng đối với em đầy thương yêu như vậy. Em hy vọng một ngày nào đó chúng ta có thể làm bằng hữu.”
Tiếu Diệc Trần không có buông cô ra, nhìn về ánh mắt đang dần trở nên mờ mịt, không rõ của cô nói: “Nếu như, anh không đồng ý thì sao?” Đồng Yên khẽ cười cười: “Em sẽ chết.”
Tiếu Diệc Trần bị sự kiên định cùng quyết liệt trong mắt Đồng Yên làm cho sợ hết hồn, hai cánh tay đang ôm cô không tự chủ mà buông ra. Đồng Yên buông thõng mí mắt, từ từ đi qua người anh, đi tới cửa không hề dừng lại, mở cửa rời đi, an tĩnh giống như không hề xuất hiện.
Đồng Yên vào thang máy, hai tay ôm chặt lấy mặt, nước mắt bắt đầu rơi như mưa. Mới vừa rồi trong nháy mắt nhìn thấy sự yếu ớt cùng chật vật trong mắt anh, cô đã hơi mềm lòng nếu như không phải sờ đến vết cắt trên cổ tay, có lẽ cô đã khuất phục rồi. Dù sao cô đã yêu người đàn ông này, yêu tha thiết đến mức cho dù anh đã cùng nữ nhân khác song túc song phi (kết hôn, vợ chồng êm ấm), cô cũng không nguyện để cho một người đàn ông nào khác đụng vào mình. Đồng Yên thà rằng chết cũng không muốn phản bội tình yêu của hai người.
Mới vừa rồi cô thậm chí hy vọng anh có thể giữ cô lại, chỉ tiếc anh đã bị câu nói kia của cô hù dọa, bị làm cho sợ đến mặt mũi trắng bệch. Thật ra thì khi cô nhìn thấy gót chân anh không còn kiên cường, cô không nỡ chết ở trước mặt hắn, cô không nỡ làm hắn đau lòng cùng khổ sở. Nhưng Đồng Yên hiểu rất rõ, Tiếu Diệc Trần tính cách quá mức mềm yếu, Tương Dao chắc cũng biết hắn muốn cùng cô ta ly hôn. Một năm trước cô ta cũng biết bọn họ một lần nữa ở chung một chỗ, nhưng lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Lòng dạ cô ta quá sâu, Tiếu Diệc Trần lại không đấu lại được nàng, chính Đồng Yên còn đấu không lại, cho nên Tiếu Diệc Trần chỉ dùng thời gian một năm bù đắp thật tốt cho nàng, tới khi mình họa tình yêu đến khắc cốt ghi tâm của hai người lên một dấu chấm tròn , cũng là lúc tình cảm đó chấm dứt.
Đồng Yên đời này yêu nhất Tiếu Diệc Trần. Hắn là mối tình đầu của cô, cũng là tình yêu duy nhất của cô. Cô thề cả đời này sẽ không tin tưởng bất kì một người đàn ông nào nữa, sẽ không yêu ai nữa! (chắc không đấy. nói trước lại bước không qua )).

Hết chương 2.


Ps: ko đủ nài đang bài này ko dc, ta phải chạy ngược chạy xuôi mới đủ 15 bài..chấm ch61m nước mắt
Đời ng phải khóc bao nhiêu mới co thể cạn lệ?
Đời ng phải chảy bao nhiêu lệ mới thôi không đau lòng nữa?
ariel09 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
94 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ariel09 vì cảm thấy "rất là hay":
alex_haley_303, An Minh Vân, armyworm, †[M]ike†, bannguyenthienvu, bei_xing_li, blue_hat, boonoohomo, bubu_1701, băp1, camycamy, ccon, chuotconhaman, Cielle, conang_haygen, cuncon_la, ddnthoa, DieuTieuThu, duyvanduongtu, ech_op22, fabulous_8x, giottuyet294, hangyen0804, heoconyeudauht, hoateddy, humberger, jindy246, JulySky, kaze haru, Kelly.CúnYêu, lamht613, lilynguyen, Littlezuzi, livetolove_92, lonconunin1910, look_out, lovelesqueen, lovetruyen, lucky_star_167, luu.moon, luulytrang_9x, Maimai93, Mamikon, mayphieulang, me0ngok, mi mèo, minhtim12, Nakita Min, Nga simple, ngoc.uk, ngocxit_123, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nh0c_kute_2509, NhocSal, nhokmioakata, nhokNi1703, nhungttc, njn k3, ntct_diana, nt_vi, pemunliza102, phù thủy hậu đậu, phuongthao_nguyen, pikasilly1002, pucasynh, RedDoggDevil2010, release123, ruby_smile, saungungay, Sep12, shinshiki, skip-beat, snowprincess9995, sonhuong1402, sti3r, sushiawabi, thanh thanh 1989, tho_ngoc_94, thuvan-92, Tieusi, tieutinhlinhlun, tieu_thu_de_thuong_26, Tr0`n_TIểu ThƯ, trangiu08, tsubaki1607, uatkimhuong_90, vothuyduyenanh, windy_tieuthu, xaxa_superbt, xj*muoj_o0o, xoexoe, xuxulove, yostuba, Yukiranura
Unread 06-03-2011, 06:40 PM   #9
Default

Hôm nay post cả chương. Dài phết ^^. Muốn chia làm 2 phần mà chẳng biết cắt ở chỗ nào T______T. Đành phải post cả chương vậy :”>. Chương này anh Khiên đáng yêu quá, rất vô sỉ nữa :”>:”>:”>

Chương 3: Nhiệm vụ thứ nhất.
Đồng Yên đi ra từ biệt thự của Tiếu Diệc Trần, lái xe đến một quán rượu. Cô là một người chưa bao giờ đi tới những nơi như vậy, hay khi ở nước ngoài cùng lắm là mua hai chai rượu về nhà trọ mà uống. Lúc đó cô vẫn còn muốn tiếp tục yêu người đàn ông kia, cô không muốn sa đà vào rượu chè.
Dĩ nhiên bây giờ cô cũng không muốn sa vào rượu, cô chỉ cần một chai rượu đỏ ngồi uống một mình ở một salon trong góc quán an an tĩnh tĩnh, bộ dáng mua say của cô cũng coi như là cực kỳ biết điều, giống như là một cô gái nhỏ giận dữ với người nhà mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh sảo bởi vì cồn của rượu tác dụng hiện lên một chút hồng hồng, mắt đang tràn ngập nước, khóe miệng cong cong, vẻ mặt cô ưu thương mà quật cường.
Lăng Khiên miệng đang ngậm một điếu xì gà từ ghế lô đi ra ngoài thì nhìn thấy một con mèo nhỏ cô độc đang uống rượu, nhìn bộ dáng trông có vẻ say, chung quanh cô thì toàn đàn ông nhìn cô với ánh mắt thèm khát. Mà tiểu nữ nhân kia hoàn toàn không ý thức được bộ dáng của mình đang có sức quyến rũ, hấp dẫn đến mức nào. Những người đàn ông không quen đang dần dần bu quanh cô ngày càng đông, chăm chú ngắm nhìn khuôn khả ái của cô và nước dãi đang chảy ròng ròng.
“Mọi người đi trước đi nhé. Bây giờ tôi phải đi gặp bạn mình một chút.” Lăng Khiên nói nhỏ với người bên cạnh.
“Đồng Yên!” Lăng Khiên dí tắt điếu thuốc vào gạt tàn trên bàn, trực tiếp đi tới trước ngồi bên cạnh Đồng Yên, hai tay rất thân quen ôm lấy bả vai cô, nhẹ nhàng khẽ gọi một tiếng.
Mấy người đàn ông thấy Lăng Khiên đến thì dần dần tản đi, cuối cùng không còn một bóng.
Đồng Yên quay đầu nhìn anh một cái, sau đó đánh vào tay anh một chút: “Bỏ tay của anh ra nếu không tôi đánh anh đó!”
Lăng Khiên nhìn bộ dáng hai gò má hồng hồng, tay quệt quệt mồm và cau mày lại của cô không khỏi bật cười, lấy lại chén rượu trên tay cô, đỡ cô đứng dậy.
Đồng Yên giãy dụa thoát khỏi tay anh lại bị anh kéo cả người lại.
“Ngoan, anh đưa em về nhà.” Anh chưa bao giờ nghĩ tới giọng mình lại có thể ôn nhu tới như vậy, hơn nữa còn phát ra từ tận đáy lòng.
Đồng Yên đã say, nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ của mình nheo mắt nhìn anh, sau đó mềm mại tựa vào người anh nói: “Không cho phép anh khi dễ tôi, bằng không Diệc Trần sẽ không bỏ qua cho anh.”
Sau khi nói xong cô chìm vào giấc ngủ.
Lăng Khiên híp híp mắt lại, ánh mắt anh lạnh như băng ẩn chứa tức giận, đôi môi tái nhợt mím thật chặt, nhìn nhìn người đang ngủ say trong ngực mình một lúc lâu, mới nhẹ khẽ thở dài một hơi, móc ra một xấp tiền đưa cho bồi bàn, bế cô ngang người trên ngực tiêu sái rời khỏi quầy rượu.
Đêm khuya, Lăng Khiên tay đang kẹp một điếu thuốc đứng ở của sổ sát đất trước mặt, dựa lưng vào tấm thủy tinh nhìn vào người con gái nhỏ bé đang nằm trên giường, trong mắt gợn sóng sợ hãi, lại có thêm tia đau đớn nhàn nhạt. Khi nghe thấy cô cúi đầu ho khan hai tiếng, anh sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng dập tắt điếu thuốc, đẩy cửa sổ ra, vứt điếu thuốc ra ngoài, dừng lại trong chốc lát rồi mới đi tới bên giường.
Đồng Yên ngủ cũng không được yên ổn cho lắm, hàng lông mày thanh thanh nhíu lại rất chặt, hai tay nắm chặt lấy chăn, thân thể khẽ run rẩy, giống như có cảm giác không an toàn một chút nào.
Lăng Khiên ngồi ở bên giường, dựa tay nhẹ vỗ về hai má cô, động tác dịu dàng vô cùng, nhìn cô với ánh mắt tràn ngập thâm tình. Một lát sau anh cúi người xuống nhẹ hôn vào trán cô, dừng lại một lúc, rồi từ từ đôi môi anh đi xuống phía dước, cuối cùng dừng lại ở đôi môi mềm mại của cô. Nụ hôn của anh như chuồn chuồn lướt nước, nhẹ nhàng mà mang theo một chút do dự, ý do vị tẫn!
Anh tựa gần như si mê nhìn cô ngủ, khẽ vuốt vuốt mái tóc mềm mại của cô một cách nhẹ nhàng, nói: “Ngoan, anh yêu em!” ( Ngọt ngào quá :X:X:X:X)
RRR
Một tuần sau, trong phòng làm việc của Tổng biên.
“Tạp chí của chúng ta kì này có chuyên mục phỏng vấn hai nhân vật khá nổi tiếng, là Tiếu Diệc Trần – Tổng tài của tập đoàn Trần Dương và Lăng Khiên – Tổng tài của tập đoạn Viễn Đông. Tổ các cô có bốn người chia làm hai tổ nhỏ, mỗi tổ chịu trách nhiệm phỏng vấn một người. Đồng Yên, cô muốn phỏng vấn ai?” Chu chủ bút nhẹ nhàng cười nhìn Đồng Yên, thân thiết hỏi cô.
Đồng Yên hơi hoảng hốt nhìn hai cái tên trong chốc lát mới nhẹ nhàng mở miệng: “Lăng Khiên.”
Chu chủ bút cười cười với vẻ hài lòng: “Tốt. Thiến Thiến, cô cùng với Đồng Yên chịu trách nhiệm phỏng vấn Lăng Khiên, Lucy cùng Kaka phỏng vấn Tiếu Diệc Trần, một tuần sau nộp bản sơ thảo cho tôi. Đây là một nhiệm vụ vô cùng có tính khiêu chiến, nhất là Đồng Yên cùng Thiến Thiến. Theo như tôi được biết thì Lăng Khiên từ trước tới nay chưa bao giờ lộ mặt trên một quyển tạp chí nào. Mọi người cùng cố gắng nhé. Tan họp!”
Trở lại chỗ ngồi, Đồng Yên hai tay nâng cằm bắt đầu ngẩn người. Buổi sáng hôm đó khi cô từ trên giường của Lăng Khiên thức dậy, cô đã thề cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại cái người khí định thần nhàn đứng ở bên giường hỏi size áo lót của cô là bao nhiêu (~_____~).
Lúc đó, khi cô ôm chăn từ từ ngồi dậy, Lăng Khiên từ trên cao nhìn xuống cô dưới giường, sắc mặt có chút tái nhợt nhưng đáy mắt lại ẩn chứa ý cười. Anh ta nói rằng: “Anh gọi điện bảo người mua một bộ quần áo mới cho em. Áo lót của em size bao nhiêu? []
Đồng Yên lúc đó đã không thể dùng từ khiếp sợ để hình dung, hai mắt cô trợn tròn, mặt đỏ bừng bừng cùng vẻ căm tức nhìn anh chằm chằm. Nếu lúc đó trong tay cô mà có vật sắc nhọn nào đó, cô thề sẽ nhảy tới dùng hết sức băm vằm khuôn mặt đang cười đến mức muốn ăn đòn kia (>__<).
Lăng Khiên không đợi đến câu trả lời của cô, ngó về phía cổ cô rồi trượt mắt xuống bên dưới có vẻ đánh giá trong chốc lát, sau đó đem điện thoại đặt ở bên tai nhẹ nhàng mở miệng: “Size 32B” [ ))), cười đau ruột ))].
Ngay sau đó Đồng Yên trực tiếp đem gối hướng anh mà ném tới.
Lăng Khiên hai tay nhanh nhẹn bắt được chiếc gối, tùy ý ném trở lại giường, sau đó xoay người rời đi, miệng khẽ cười.
Đồng Yên khi đó bị anh chọc đến tức chết, kêu to: “Đồ cầm thú! Đồ lưu manh! Tôi mong cả đời này không bao giờ phải nhìn thấy anh nữa.”
Lăng Khiên đã đi tới cửa bỗng dừng lại, thân thể cao lớn xoay lại phía cô, mắt nheo nheo, nở nụ cười đắc ý nói với cô rằng: “Anh lại có một dự cảm rằng, không bao lâu nữa trong tương lai em sẽ chủ động tới tìm anh!”
Mà bây giờ, Đồng Yên sầu mi khổ kiếm nhìn bản thảo phỏng vấn trong tay, nghĩ đến nam nhân với nụ cười vô sỉ và đắc ý kia, lòng phiền não đến nỗi muốn đập đầu vào tường chết quách đi cho rồi.
“Yên Yên, nếu cậu cảm thấy không tiện, cuộc phỏng vấn này cứ để một mình tớ đi cho.” Thiến Thiến là bạn đồng học đại học vs Đồng Yên, tự nhiên đã biết cô cùng với Lăng Khiên có quan hệ.
Đồng Yên cắn cắn môi suy nghĩ một lát, sau đó nghiêng đầu nhìn Thiến Thiến nói: “Nếu không trước tiên cậu hãy gọi điện hẹn lịch phỏng vấn với anh ta đi đã.”
Thiến Thiến gật đầu, cầm lấy điện thoại dựa theo số điện thoại mà Chu Tổng biên đã cung cấp gọi đi, một lát sau liền cúp máy, mặt có chút thất bại nói: “Chỉ gặp được thư ký của anh ta thôi. Cậu có số điện thoại riêng của anh ta không?”
Đồng Yên tiếp tục cắn cắn môi, miễn cưỡng gật đầu, mở điện thoại ra tìm số điện thoại mà người đàn ông vô sỉ kia đã cho cô sáng hôm đó.
Thiến Thiến dựa theo số điện thoại mà cô đưa gọi tới, điện thoại mới kêu một tiếng đã được bắt máy, và giọng nói của một người đàn ông vang lên trong điện thoại.
“Alo! Đồng Yên.”
Thiến Thiến sửng sốt một chút, cô còn chưa nói gì, đối phương làm sao lại trực tiếp gọi Đồng Yên. Nuốt nuốt một ngụm nước bọt rồi cô mới lên tiếng: “Lăng tổng, ngài khỏe chứ? Tôi là biên tập của tập chí Thiến Thiến, chúng tôi muốn viết một bài về ngài trên tạp chí của mình. Ngài xem được lúc nào rảnh, có thời gian sắp xếp cho chúng tôi một cuộc hẹn để phỏng vấn ngài được không?”
Đầu dây bên kia trầm mặc hai giây rồi nói: “Bảo Đồng Yên trực tiếp liên lạc với tôi.” Lăng Khiên nói xong, lập tức cúp máy.
Thiến Thiến sau khi nghe được câu nói trong điện thoại, bất đắc dĩ hướng Đồng Yên đưa điện thoại và nói: “Anh ta nói rằng cậu trực tiếp liên lạc với anh ta.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Yên nhăn nhăn, tay vò vò một tờ giấy trên bàn, nội tâm đấu tranh kịch liệt. Cuối cùng sau mười phút đồng hồ giãy dụa trong tư tưởng, cô quyết định cầm điện thoại của mình lên, nhấn vào số điện thoại của Lăng Khiến và ấn nút gọi đi. Lần này điện thoại vang lên thật lâu mới có người nhận máy.
“Đồng Yên.” Giọng nói Lăng Khiên vang lên lạnh lùng, không lằng nhằng vòng vo, gọi thẳng tên cô.
“Ừm. Chuyện kia…”
“Ai cho phép em cho người khác biết số điện thoại của anh?” Giọng nói của anh vẫn lạnh lùng vang lên, không nghe ra được cảm xúc gì.
Đồng Yên bị giọng nói lạnh như băng kia đâm vào tai, cả người run lên, quỷ khiến thần xui nói câu: “Thật xin lỗi.”
Lăng Khiên cũng không nghĩ tới cô lại biết điều nói xin lỗi, sửng sốt trong chốc lát, mới mở miềng nói, lúc này giọng nói đã hòa hoãn đi rất nhiều: “Gọi cho anh có chuyện gì không?”
“Chính là muốn hẹn anh phỏng vấn.”
“Được. Vậy khi nào thì em có thời gian rỗi?
“Hả?” Đồng Yên ngây ngẩn cả người, bỗng nhiên một chút mới hơi lắp bắp trả lời anh: “Tôi… Tôi lúc nào cũng rảnh”.
“Vậy thì khoảng chiều nay đi. Hai giờ chiều em tới gặp anh. Anh chờ em.”
Đồng Yên ngạc nhiên đến há hốc miệng, mãi mới nói được một từ: “Được.”
Thiến Thiến xoay ghế xoay đến bên cô, hạ thấp giọng hỏi: “Hai người các cậu lại bắt đầu liên hệ rồi sao?”
Đồng Yên nhìn cô, vẫn còn vẻ mặt ù ù cạc cạc, gật gật đầu: “Xem như là thế đi. Nhưng mà tớ với anh ta vẫn cảm giác không được quen lắm.”
Thiến Thiến cười xấu xa đẩy đẩy cô: “Ừ. Không quen đến mức đặc biệt vì cậu cho số điện thoại.” Nhất định là như vậy. Lúc đó nhận được điện thoại của cô, anh ta đã khẳng định là Đồng Yên. Qua đó chỉ có thể nói rằng, cái số điện thoại kia anh ta chỉ nói cho một mình Đồng Yên biết.
Đồng Yên mặt đỏ bừng bừng. Cô nghĩ lại buổi sáng hôm đó anh vừa đánh giá cô vừa thay bộ quần áo mới, vẻ mặt anh lúc đưa cho cô số điện thoại của mình ghi rõ rằng: “Nhìn đi. Anh nhìn vô cùng chính xác mà. 32B, rất phù hợp.” Đồng Yên có chút quẫn bách, trợn mắt nhìn Thiến Thiến một cái: “Tớ với anh ta làm gì có quan hệ gì. Thái độ của người nhiều tiền của anh ta thực sự rất khó chịu.”
“Yên Yên. Anh ta có phải là thích cậu không?”
“Không thể nào! Hồi trước mình từng làm cho anh ta mất thể diện như vậy, anh ta phải là hận mình đến chết mới đúng.”
“Tại sao là không thể? Nói không chừng thời điểm bức hôn với cậu, anh ta đã thích cậu rồi, nhiều năm như vậy anh ta vẫn tình hữu độc chung (vẫn chưa yêu ai, vẫn một mình đơn thân độc mã). Mà lúc này cậu cũng đã rời khỏi Tiếu Diệc Trần rồi, cũng nên suy nghĩ về anh ta một chút đi.”
Đồng Yên thu thập giấy tờ văn kiện, khổ sở cười cười: “Tớ không còn có thể yêu một ai khác nữa, sẽ càng không yêu vị hôn phu đã bị mình vứt bỏ.” (Nói đau lòng nhau thế. Anh Khiên mà nghe được đau lòng đến chết mất T_____T).
Thiến Thiến há hốc miệng rồi không nói gì nữa.
Vào lúc một rưỡi chiều, Đồng Yên cầm lấy một túi văn kiện cùng với một bọc giấy nhỏ màu trắng đi vào tập đoàn Viễn Đồng để chuẩn bị phỏng vấn Lăng Khiên, đi tới quầy tiếp tân nói tên mình.
“Chào cô. Tôi là Đồng Yên, người của tạp chí biên tập, đã cùng Lăng tổng hẹn phỏng vấn vào chiều nay,” Đồng Yên cung kính mở miệng.
Ở quầy tiếp tân, người nhân viên nghe thấy tên của cô lập tức đứng lên: “Lăng tổng đang họp. Ngài ấy đã nói trước rằng cô cứ trực tiếp đi vào phòng làm việc của ngài chờ ngài là được. Thang máy ở bên kia, tầng của Lăng tổng là tầng ở trên cùng, ở đấy chỉ có một phòng làm việc thôi.”
Đồng Yên gật đầu mỉm cười: “Cảm ơn.”
Phòng làm việc của Lăng Khiên rất lớn, rộng đến mức có cảm giác trống trải, bàn làm việc cùng tủ tài liệu kết cấu đơn giản được vây quanh bởi những bức tường bằng thủy tình, một không gian khí phách khổng lồ mà lạnh lùng, đứng bên trong căn phòng thần kinh con người ta không tự chủ mà căng thẳng, cảm giác rất bức bách.
Đồng Yên nắm chặt túi nhỏ trong tay, trong lòng thấp thỏm bất an, cảm giác giống như học sinh tiểu học đang đợi thầy giáo phát sổ liên lạc, cô cũng không dám ngồi, tựa như biết điều một chút đứng ở cửa cách đó không xa.
Nghe thấy tiếng động phát ra phía sau, Đồng Yên thất kinh, có chút bối rối quay đầu lại, chống lại đôi mắt thâm thúy mà sắc bén phía sau, trán cô không tự chủ được toát ra vài giọt mồ hôi lạnh.
“Lăng…Lăng tổng. Anh khỏe không?” Đồng Yên thiếu chút nữa lỡ miệng gọi thẳng tên của anh. Cô có chút hối hận khi tiếp nhận phỏng vấn anh, cô cùng Lăng Khiên quan hệ quá đặc thù, đặc thù đến mức cô không biết phải xưng hô với anh như thế nào cho thích hợp.
Lăng Khiên ôm laptop đứng ở cửa nhìn cô một chút, sau đó vuốt vuốt mi tâm đi vào nói: “Tới đây ngồi đi.”
Đồng Yên thái độ biết điều đi tới ngồi xuống phía đối diện với anh.
Lăng Khiên để máy vi tính xuống bàn, cũng không có nhìn cô, nhanh chóng di chuyển chuột, đôi lông mày khẽ cau, vẻ mặt hơi lạnh lùng.
“Chờ anh năm phút. Em muốn uống gì?” Anh cầm lấy điện thoại đặt trên bàn, nhìn cô hỏi.
“Nước lọc.” Đồng yên cúi đầu đáp một tiếng, tránh nhìn vào ánh mắt anh.
Lăng Khiên nhếch nhếch khóe miệng, nói với thư kí: “Mang cho tôi một ly café , cùng một cốc nước lọc, lạnh.”
Đồng Yên nghe được hai chữ cuối kinh ngạc chút. Anh ta làm sao biết mình thích uống nước lạnh? Sau đó khôi phục trạng thái công việc, ngồi ở đó an an tĩnh tĩnh, cúi đầu lật nhìn bản thảo phỏng vấn mình mang đến.
Lăng Khiên khẽ nheo nheo mắt, nhìn thoáng qua khuôn mặt khuôn mặt khả ái của cô, khẽ cười cười.
Hết chương 3.
P/S: Chương sau cũng rất thú vị *hắc hắc*
Đời ng phải khóc bao nhiêu mới co thể cạn lệ?
Đời ng phải chảy bao nhiêu lệ mới thôi không đau lòng nữa?
ariel09 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
93 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ariel09 vì cảm thấy "rất là hay":
alex_haley_303, armyworm, †[M]ike†, ¶»ßoπ—ßoπ«¶, Bờm Đụt, Bửubửu, bei_xing_li, bim_bim_789, boonoohomo, bubu_1701, băp1, carlos111, ccon, chuotconhaman, Cielle, conang_haygen, DieuTieuThu, duacan, duyvanduongtu, fabulous_8x, giottuyet294, hangyen0804, heoconyeudauht, hoada1412, hoateddy, humberger, jindy246, JulySky, kaze haru, Kelly.CúnYêu, khocdade, lamht613, lilynguyen, Littlezuzi, livetolove_92, lonconunin1910, look_out, lovetruyen, lucky_star_167, luulytrang_9x, madotamsinh, Maimai93, Mamikon, mayphieulang, me0ngok, mi mèo, minhtim12, Nga simple, ngoc.uk, ngocxit_123, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nh0c_kute_2509, NhocSal, nhokmioakata, nhungttc, njn k3, ntct_diana, phù thủy hậu đậu, phuongthao_nguyen, pikasilly1002, princess03, pucasynh, RedDoggDevil2010, release123, rosaroyal, ruby_smile, saungungay, Sep12, shinshiki, skip-beat, sonhuong1402, sti3r, sushiawabi, thanh thanh 1989, tho_ngoc_94, thuvan-92, thuyoanh69, Tieusi, tieutinhlinhlun, tieu_thu_de_thuong_26, toitaigioibancungthe, Tr0`n_TIểu ThƯ, tratran, tsubaki1607, uatkimhuong_90, windy_tieuthu, xaxa_superbt, xj*muoj_o0o, xoexoe, yostuba, Yukiranura, yuki_midorikawa, Đọc giả tích cực
Unread 06-03-2011, 06:41 PM   #10
Default

Chương 4: Săn thú cùng con mồi.

Một khắc đồng hồ sau, Lăng Khiên đóng bút kí lại, hai tay đặt trên bàn, lại gọi cho thư kí mang thêm một ly thư kí vào phòng, giúp Đồng Yên gọi thêm một cốc nước lạnh rồi mới mở miệng. “Được rồi. Em muốn hỏi gì?”
Đồng yên gật đầu, đưa cho anh một trang giấy bên trong là những vấn đề cần anh trả lời.
Lăng Khiên nhận lấy tờ giấy, lướt qua một lượt, để sang bên cạnh, trên mặt ẩn chứa ý cười [)))].
Đồng Yên ho nhẹ hai cái, ngồi thằng người lên, mở máy ghi âm ra, mở cặp văn kiện, tận lực làm cho mình thoạt nhìn không nên quá hồi hộp.
“Lăng tổng, không có vấn đề gì nữa thì chúng ta bắt đầu thôi.”
“Được.”
“Theo tôi được biết Viễn Đông lúc trước lấy việc mua bán xuất nhập cảng làm chủ nghiệp, bây giờ còn không?”
“Còn.”
“Như vậy nói cách khách nghề truyền thông của Viễn Đông là nghề phụ sao?” Giọng nói của Đồng Yên có chút run run.
Lăng Khiên cười nói: “Có thể nói như vậy.”
“Công ty liên tục chiến đấu ở các chiến trường truyền thông, như vậy là do Hội đồng công ty quyết định hay là ý kiến của cá nhân ngài?”
Lăng Khiên trầm mặc nhìn cô vài giây đồng hồ: “Cá nhân tôi đề nghị, Hội Đồng công ty thông qua.”
“Ngài tại sao lại muốn mở rộng sang nghề truyền thông?”
“Nhất thời cao hứng.” Lăng Khiên trả lời không chút do dự [))). Bó tay].
Đồng Yên mặt nhăn mày cau, cầm lấy bút ghi lại câu trả lời của anh.
“Xin hỏi ngài đối với tình cảnh truyền thông trước kia có ý kiến gì không?”
“Không có ý kiến gì.”
Đồng Yên âm thầm liếc mắt nhìn các câu hỏi tiếp theo.
“Viễn Đông hai năm nay đã có thể cùng tranh đấu với ngành nghề truyền thông Viễn Đông, có thể coi như như lão Đại trong thành phố này, ngài có bí quyết thành công gì vậy?”
Lăng Khiên khiêu khiêu mi: “Tôi không cảm thấy ngành truyền thông của Trần Dương là lão đại.”
Đồng Yên hé miệng trầm tư chốc lát: “Vậy bí quyết thành công của ngài là gì?”
“Hùng hậu tư chất kim.”(1) Lăng Khiên trả lời vô cùng bình thản.
Đồng Yên ở phần trả lời dưới câu hỏi viết bốn chữ: “Tài đại khí thô.” (2)
“Lăng tổng, mấy câu hỏi sau là hỏi một chút về vấn đề riêng tư của ngài. Nếu như ngài không muốn trả lời, có thể giữ vững yên lặng không trả lời.”
Lăng Khiên gật đầu.
“Bây giờ trong giới thương nghiệp có tin là Viễn Đông đang nhắm thẳng vào hướng Trần Dương. Đối với tin này ngài có cho là như vậy không?”
Lăng Khiên nhìn cô im lặng không nói gì.
Đồng Yên mấp máy môi, cúi đầu nhìn xuống rồi lại hỏi: “Ngài không hay chấp nhận phỏng vấn, có nguyên nhân gì sao?”
“Không có.”
Đồng Yên ngẩng đầu đáng thương nhìn anh.
Lăng Khiên đè ép áp khóe miệng, một lần nữa lại mở miệng: “Không thích.”
“Có tin đồn là ngài cô một người bạn gái còn đang học đại học. Có thật không vậy?”
Lăng Khiên uống một ngụm café, giữ vững sự trầm mặc.
Đồng Yên lau lau mồ hôi: “Vậy ngài có sống cùng cô ấy không?” (Đến đây mọi người đã biết là ai chưa ).
“Có.”
“Cô ấy là người như thế nào vậy? Hoặc không thì ngài cho biết tiêu chuẩn bạn gái của ngài là gì?” (Chỗ này thật mờ ám. Haha )).
Lăng Khiên giương mắt nhìn cô, khóe miệng loan loan, tiếp tục giữ vững trầm mặc.(Thái độ ghét nhở >”<. Rất là trêu ngươi. Người ta hỏi rõ dài nhưng toàn trả lời nhát gừng T__________T. Đồ lưu manh >”<).
Đồng Yên cầm một tờ khăn giấy lên lau mồ hôi trên mặt, nhìn mấy vấn đề phía dưới trong tờ giấy mà lòng rối bời không thôi, có cảm giác lực bất tòng tâm cùng với thất bại. Những vấn đề này đều là Thiến Thiến chuẩn bị. Cô lúc đó nhìn thấy mấy cái câu hỏi về cuộc sống riêng tư đã kịch liệt phản đối. Cô đã cảm thấy rằng Lăng Khiên chắc chắn sẽ không trả lời, nhưng Thiến Thiến nói là độc giả muốn xem đúng là anh không có trả lời, bây giờ hảo một cái cũng không hỏi đi ra ngoài. Đây là nhiệm vụ đầu tiên trong công việc đầu tiên của cô, cô cũng không biết làm ra cái gì, nhưng như vậy không công mà lùi, cô vẫn có chút không câm tâm.
Cô nhìn bộ dạng nhàn nhã uống café của người đàn ông đối diện, quẩy người một cái cúi đầu mở miệng: “Lăng tổng, tôi mời anh đi uống trà nhé?”
Lăng Khiên lạnh lùng an tuấn trên mặt hiện lên một nụ cười: “Được.” (Đồ cáo già =_____=).
Đồng Yên theo Lăng Khiên đi ra khỏi phòng làm việc, xuống dưới đại sảnh, thấy cô tiếp tân khiếp sợ đến mức miệng há hốc, cô len lén nhìn người đàn ông bên cạnh, lại thất anh ta mặt mày cong cong, tâm tình trông thật tốt mà (=___=).
Trong phòng café ưu nhã được trang trí bằng phong cách chủ đạo hai màu trắng đen, giản lược mà không đơn điệu, lại rất tao nhã.
Địa điểm mà Lăng Khiên chọn cách công ty anh không xa lắm, từ công ty anh đi bộ mất mười phút là tới nơi.
“Em uống chút gì không?” Lăng Khiên đem menu đẩy qua phía cô, thanh âm rất ôn nhu.
Đồng Yên vội vàng lấy tay ngăn lại, nói: “Tôi mời khách. Anh gọi đồ uống đi.”
Lăng Khiên cười, chuyển hướng người bán hàng: “Cho ly café đen.”
Đồng Yên nghe anh nói xong mới nhận lấy menu, nhìn một chút, ngửa đầu gọi: “Cho một cốc trà sữa Ri-ga nóng.”
Lăng Khiên thân thể nhích lại gần phía trước nói với cô: “Anh nghĩ em nên uống Hội yếu nước khoáng” (Cái này ta cũng không biết là đồ gì, chắc là chỉ nên gọi 1 chai nước khoáng ).
Đồng Yên vếnh vếnh miệng lên nói: “Một chai nước khoáng ở đây bán những mười đồng, quá là đắt.”
Lăng Khiên sửng sốt một chút xong lại thấy buồn cười.
Đồng Yên cho một ít đường vào cốc trà sữa Ri-ga sau đó vô thức khuấy khuấy cốc, giương mắt nhìn phía đối diện. Lăng Khiên nhấp ngụm café nhìn về phía ngoài cửa sổ, tựa hồ như cũng không quan tâm vì sao cô lại muốn mời anh uống trà chiều.
“Lăng tổng, bình thường anh có hoạt động gì làm lúc nhàn rỗi không?” Đồng Yên nhớ trong bút ký của Thiến Thiến có viết như vậy, tìm được hứng thú yêu thích giống nhau sau đó từng bước xâm nhập.
Lăng Khiên chuyển một chút đồ trang sức hướng phía cô, rất chân thành suy nghĩ một chút rồi nói: “Tác xạ, săn thú.” [))))))))]
Đồng Yên đồ mồ hôi lạnh. Người này cũng quá máu lạnh đi ~_~. “Haha. Cũng là rất kích thích vận động” (__ __).
Lăng Khiên gật đầu, trong mắt thoáng hiện tinh quang. “Anh thích những động vật nhu nhược, tay trói gà không chặt bị anh truy đuổi, rất khoái cảm, rất kích thích.” [))). Ý anh là đang truy đuổi, săn chị như con vật yếu ớt ý ). Lưu manh.)
Đồng Yên trong lòng thầm mắng anh một câu cầm thú, uống thêm một ngụm trà sữa, cảm thấy mùi vị cũng thay đổi, cảm thấy trong đồ uống như có mùi máu tươi từ cổ sộc lên mũi, một lần nữa mới mở miệng: “Xem ra Lăng tổng là một người có tính chinh phục rất mạnh a.”
Lăng Khiên cười, gật đầu: “Con mồi đó chỉ cần bị ta nhắm trúng, căn bản là không còn đường sống.” ())). Theo như ta hiểu thì: Chị là con mồi bị anh nhắm trúng, bị anh truy đuổi rồi. Chị không còn đường sống hay đừng hòng chạy thoát ). Thật thâm hiểm mà :X).
Đồng Yên đối với khí phách cùng cuồng vọng trong lời nói của anh vô cùng bất mãn, nhíu mày nói: “Cũng chưa có trường hợp đặc biệt nào sao?”
Lăng Khiên nhìn cô, ánh mắt u ám mà sắc bén, trên mặt có vẻ mờ mịt không rõ, sao một lúc lâu dời mở tròng mắt, thở dài một hơi: “Có một. Cô ấy trước mắt là người duy nhất đối với anh không khuất phục.”
Đồng Yên nhìn vẻ mặt anh trong nháy mắt trở nên tối tăm vô cùng, nuốt một ngụm nước bọt, không dám tùy tiện mở miệng nữa, chẳng qua là cảm thấy nên biết điều im lặng uống trà sữa.
Mười mấy phút đồng hồ sau, Lăng Khiên nhìn đồng hồ rồi nói với cô: “Anh phải trở về rồi.”
Đồng Yên gật đầu với cảm giác vô cùng thất bại, gọi người bán hàng đến tính tiền, nhưng lại được biết rằng Lăng Khiên có cô phần ở phòng café này nên được miễn phí.
Đồng Yên quýnh lên một chút, có chút lúng túng cầm lấy túi xách đứng lên: “Thật không tốt. Lần sau tôi sẽ mời anh uống trà sau.”
Lăng Khiên khẽ cười cười, thần sắc có chút mệt mỏi, đi ra khỏi phòng café, quay đầu lại nhìn cô, do dự một chút cúi đầu mở miệng: “Anh không có bạn gái.” [Ý ỳ. Thanh minh nè :X]
Đồng Yên thật sự sửng sốt, sau đó quay đầu đối với anh cười cười: “Vậy chuyện của anh với cô nữ sinh viên đại học kia chỉ là lời đồn đại thôi sao? Nhưng trên mạng lại có ảnh mỗi tuần anh đưa đón cô ấy nha.”
Lăng Khiên nhìn nàng nụ cười tinh khiết chỉ trong chốc lát, loan loan khóe miệng: “Những thứ đó sắp trở thành quá khứ rồi.”
Đồng Yên vẻ mặt không giải thích được nhìn anh.
Lăng Khiên không nói gì thêm, giúp cô gọi taxi, chờ xe đi khỏi xong mới hướng kí túc xá đi tới. Trên đường lấy di động ra gọi một cú điện thoại. Điện thoại được nhận đồng thời truyền đến một giọng nữ mềm nhẹ.
“Khiên! Sao giờ này anh lại gọi điện cho em vậy?”
Lăng Khiên thùy mị chớp chớp mí mắt: “Buối tối có phải học khóa nào không?”
“Có. Nhưng em có thể nghỉ.”
Lăng Khiên cười cười: “Một lát nữa anh tới trường đón em đi ăn cơm tối.”
“Có thật không? Vậy được.”
Lăng Khiên ánh mắt ảm đạm một chút, đáp một tiếng rồi ngắt máy, lại gọi một cú điện thoại khác.
“Alo. Lăng tổng.”
“Lưu luật sư, giúp tôi chuyển danh nghĩa chủ sở hữu của biệt thự Đông Sơn sang tên Tử Yên Nhi.”
[ Xin tí đất nhỉ: E hèm… Hóa ra Yên Nhi là tên của bà này, chứ ko phải gọi kiểu ngọt ngào Yên nhi . Nhưng sao chương 1 họ chỉ viết là Yên nhi . Sai lỗi chính tả hử . Làm mọi người lo lắng roài )))]
RRR
Một tuần sau, nộp bản sơ thảo phỏng vấn, bản thảo phỏng vấn của Tiếu Diệc Trần được thông qua, mà bản thảo phỏng vấn của Lăng Khiên hoàn toàn không hợp lý, bị Chu chủ bút rất quyết đoán yêu cầu viết lại một lần nữa.
Lần này tùy Thiến Thiến ra tay. Nhưng đến trưa ngồi chờ chồm hỗm, cô ngay cả Lăng Khiên trước mặt cũng không nhìn thấy, cũng không phải là cô bị cự tuyệt phỏng vấn mà là Lăng Khiên thực sự rất bận rộn, ngồi ở lầu cao nhất tiếp khách, nhìn tận hai người đàn ông kia từ một giờ rưỡi chiều vào phòng họp, cho đến khi tan việc cũng không có đi ra ngoài.
Gần bảy giờ, cô mới nhìn thấy Lăng Khiên với vẻ mặt mệt mỏi từ phòng họp đi ra, Thiến Thiến vọt tới trước mặt một chút đứng lên nghênh đón.
“Lăng tổng, ngài khỏe chứ? Tôi là…”
“Thiến Thiến?” Lăng Khiên nói tên cô một cách chính xác.
Thiến Thiến âm thầm cao hứng: “Đúng vậy. Tôi với Yên nhi là bạn đồng học thời đại học, chúng tôi có quan hệ rất tốt.” Cô rất thông minh bắt được đúng trọng điểm.
Lăng Khiên trên vẻ mặt hòa hoãn một chút nói: “Vào phòng rồi nói.”
Sau khi ngồi xuống, Lăng Khiên tự mình giúp hai người pha café, sau đó nhìn đồng hồ: “Cho cô nửa tiếng. Tám giờ tôi có bữa tiệc.”
Thiến Thiến gật đầu, sau đó lấy ra bản thảo phỏng vấn đã chuẩn bị xong từ trước đưa ra trước mặt anh.
Lăng Khiên uống một hớp café, khẽ nhíu mày, đặt lên bàn tay nắm chặt mới nhận lấy, liếc mắt một cái sau đó cười nói: “Những thứ này lần trước Đồng Yên đã hỏi rồi.”
“Nhưng mà Lăng tổng ngài thật nhiều câu không có trả lời.” Thiến Thiến mỉm cười ngọt ngào.
“Cô áy nói có thể giữ im lặng không trả lời.”
Thiến Thiến ở trong lòng thầm mắng một câu nha đầu ngốc, sau đó chuyển chủ đề câu nói: “Yên nhi bây giờ hình như là sống độc thân.”
Lăng Khiên ngả người dựa vào ghế hai tay khoanh trước ngực, hứng thú nhìn cô: “Cho nên?”
“Ngài có cơ hội à.”
Lăng Khiên cười, không nói gì.
“Lăng tổng, chúng ta làm một cuộc giao dịch. Nếu như ngài phối hợp tốt giúp tôi hoàn thành tốt cuộc phỏng vấn lần này, tôi sẽ giúp ngài theo đuổi Yên nhi.”
Lăng Khiên trên khóe miệng giương một độ cong càng rõ hơn, trần tư một chút rồi nói: “Được thôi.”
Thiến Thiến cười to, rất muốn hoan hô.
Lăng Khiên đứng lên: “Chiều mai cô tới tìm tôi. Tôi dành cho cô hai canh giờ.”
Thiến Thiến cười gật đầu, theo anh cùng nhau đi ra ngoài.
Trong thang máy, Lăng Khiên sắc mặt tái nhợt đứng ở sau lưng cô một chút, mày nhíu lại rất chặt.
“Lăng tổng, ngài không thoải mái sao? Sắc mặt ngài nhìn không tốt chút nào.”
Lăng Khiên mím môi cười cười: “Không sao. Cảm ơn.”
Thiến Thiến nhìn vẻ mặt đạm mạc liền không mở miệng hỏi nữa. Ra khỏi thang máy, Thiến Thiến đi về bãi đậu xe bên đường, lăng Khiên lên một chiếc xe màu đen Worle lái xe đến bữa tiệc.
Trên xe, Lăng Khiên tựa lưng vào ghê ngồi, hít một hơi thật sâu, sau đó liền nhìn về phía ngoài cửa sổ. Cái thành phố này toàn những ngôi nhà xi măng cốt thép mọc lên san sát nhau, nơi này mỗi người đều giống như những đồ anh nguội lạnh được đồng hóa giống nhau, người với người trừ lợi ích chính là tiền bạc, đã đem tình cảm nguyên thủy của chính mình mà vứt bỏ sạch sẽ, coi như là cả ngày ngủ ở bên gối người đến thời điểm quyết liệt, trừ tiền ra cũng không nhìn thấy tình cảm ngày xửa ngày xưa nữa, bao gồm những thứ kia không thành thế sự, nhìn như là sinh viên đại học thanh thuần.
Lưu lại bên trong,chỗ sâu nhất trong trí nhớ anh là đôi mắt to linh động mà đơn thuần, trong suốt, sáng ngơi kia. Đó mới là phương thức chung đụng cơ bản nhất giữa người với người, xuyên thấu qua ánh mắt nhìn tâm linh, cũng chỉ có ở đấy con mèo nhỏ biết điều trên người mới có thể làm được.
Đồng Yên! Một thợ săn giỏi chắc chắn không để con mồi trên tay hắn bỏ chạy hai lần!
Hết chương 4.
Giải thích một vài chỗ nhé: Nhiều chỗ lủng củng không hiểu thì mọi người bỏ qua, tại cũng không hiểu lắm nên dịch qua loa, bỏ qua chỗ đấy không ảnh hưởng đến nội dung ^^
(1) Hùng hậu tư chất kim: tiền bạc, gia tài hùng hậu, giàu có, tiền bạc rủng rỉnh. Ý anh bí quyết ở đây là tiền bạc của anh rủng rỉnh, chắc chắn sẽ phát triển được công ty thành như bây giờ, nhiều tiền thì thuê được nhiều nhân viên giỏi giúp phát triển ngàng nghề này, blap blap… Thật là hách dịch ~_~
(2) Tài đại khí thôi: Chắc nghĩa cũng tương đương với câu trên, cũng nói về nhiều tiền bạc, của cải nhiều nên thành công. Nhưng chắc thái độ nó cũng khác. Ai biết thì giúp với
Hai câu giải nghĩa này thì tks ss Lue bên 2T nhé. Tks ss đã giải nghĩa giùm em :X
Đời ng phải khóc bao nhiêu mới co thể cạn lệ?
Đời ng phải chảy bao nhiêu lệ mới thôi không đau lòng nữa?
ariel09 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
84 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ariel09 vì cảm thấy "rất là hay":
alex_haley_303, armyworm, †[M]ike†, ¶»ßoπ—ßoπ«¶, bachhop81, Bờm Đụt, Bửubửu, bei_xing_li, bim_bim_789, blue_hat, boonoohomo, bubu_1701, băp1, camycamy, carrol, ccon, chuotconhaman, Cielle, ddnthoa, DieuTieuThu, duyvanduongtu, fabulous_8x, giottuyet294, hangyen0804, haugiangcr72009, heoconyeudauht, hoateddy, jindy246, kaze haru, Kelly.CúnYêu, kivacullen, lamht613, lilynguyen, Littlezuzi, livetolove_92, lonconunin1910, look_out, lovelesqueen, lucky_star_167, luulytrang_9x, Maimai93, Mamikon, mayphieulang, me0ngok, meo_mun_tn, mi mèo, Nakita Min, Nga simple, ngoc.uk, ngocmai91_hd, ngocxit_123, nguoicanhgiuthoigian_bpt, NhocSal, nhokmioakata, nhungttc, njn k3, ntct_diana, phù thủy hậu đậu, phuonglucky_1992, phuongthao_nguyen, pucasynh, release123, rosaroyal, ruby_smile, saungungay, Sep12, skip-beat, sti3r, sushiawabi, tho_ngoc_94, thuvan-92, Tieusi, tieutinhlinhlun, tieu_thu_de_thuong_26, toitaigioibancungthe, Tr0`n_TIểu ThƯ, tratran, tsubaki1607, uatkimhuong_90, windy_tieuthu, xaxa_superbt, xoexoe, xuxulove, Yukiranura
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 07:22 AM. Theo múi giờ GMT +7.